Ca Nhạc Thính Phòng – Bình Huyên

Ca Nhạc Thính Phòng – Bình Huyên

Âm thanh giai điệu là món ăn tinh thần tuyệt hảo.Tâm hồn mỗi người được quân bình và tinh lọc hoàn toàn nhờ lời ca tiếng nhạc, nhất là giọng hát quen thuộc hợp với sở thích của mình.

Cảm giác này khác với trường hợp mình được thưởng thức lần đầu, hoặc sau một thời gian dài xa vắng, một hoặc nhiều tác phẩm tuyệt vời của các nhạc sĩ danh tiếng qua giọng hát của một số nghệ sĩ tài ba, mới và cũ. Vấn đề quân bình cũng như tinhh lọc tâm hồn không xảy ra ở đây, vì mình không “thấy” như vậy. Lý do chính là giữa mình với những âm thanh ấy thiếu hẳn một khoảng trời giao hoà.

 Sự giao hoà này quy tụ từ những rung cảm đồng loã đi từ mức thấp đến cao độ rồi lại trầm xuống sau khi “ngấm” hết vào tâm hồn mình. Giống như Tình Yêu giao thoa, lên ngôi, để ngự trị mãi mãi trong lòng mình.

 Khi tham dự buổi ca nhạc thính phòng dành cho một hoặc hai nhạc sĩ biểu diễn hoặc ca sĩ trình bày, mình sẽ cảm nhận hết Tình Yêu đó.

Điều cốt yếu là buổi ca nhạc thính phòng đó (récital de musique, chamber music) phải được tổ chức bởi những chuyên viên có đủ phương tiện mà lại yêu âm nhạc thực sự, biết nghiên cứu sở thích chung của đa số khán giả đối với ca nhạc sĩ mà họ yêu thíchNhững chuyên viên này sẵn sàng hợp tác chặt chẽ với một số nam nữ ca sĩ “thần tượng” của vũ trụ âm thanh “thần thoại”.
 Thí dụ thì nhiều ở phương trời tự do nhân bản nơi mà đời sống vật chất tinh thần rất quân bình phong phú, không thể kể hết ra trên trang giấy. Nhưng gần đây, ta không thể không nói tới một buổi ca nhạc thính phòng vô cùng trân quý đã được Hội Người Bạn Việt Nam và Á châu” (Association des Amis du Vietnam et de l’Asie) tổ chức. Trân quý vì trong thời gian hai tháng kể từ lúc bắt đầu chuẩn bị, quảng cáo, cho đến lúc khai mạc, hội trường lịch sự ấm cúng đã được quý khán giả tới an toạ một cách đầy đủ khoan thai, chẳng khác một bữa tiệc làng trong các ngôi làng Việt Nam cổ kính đời xưa. Ở đó chẳng ai bận lòng về vấn đề chỗ ngồi thừa thiếu.

 Giàn âm thanh ánh sáng do chuyên viên Harry điều khiển ở phiá sau hội trường. Trên sân khấu, ba nhạc sĩ tài danh : Hoàng Thi Thao (vĩ cầm), Duy Thiện (dương cầm), Đặng Bình (tây ban cầm điện).

 Lệ Thu và Anh Dũng chia nhau bốn màn trình diễn. Với kỹ thuật ăn nói duyên dáng tự nhiên, mỗi nghệ sĩ tự làm M.C. cho mình, dẫn khán giả đi vào từng nhạc bản do chính nghệ sĩ trình diễn, một cách thích thú say mê. Cả khán giả lẫn nghệ sĩ đều ăn ý với nhau một cách lạ thường qua những nhạc bản trình diễn. Tâm hồn từng khán giả hưởng hạnh phúc vô bờ bến theo giai điệu lời ca ăn sâu vào thớ thịt mạch máu tự bao giờ. Cái yên lặng đầm ấm của toàn thể cử toạ, dưới ánh đèn mờ ảo do Harry điều chỉnh đúng lúc trong khi nghệ sĩ trình diễn, như nổ tung loé sáng cùng với giọng ca trau chuốt kết thúc nhạc bản và hình dáng nghệ sĩ cúi mình tạ ơn đời đang tán thưởng đầy chân tình.

 Bản nhạc dứt. Khán giả sung sướng thoả mãn ; nghệ sĩ vui mừng hăng hái. Bản nhạc kế tiếp được giới thiệu khéo léo tiếp đón những tràng pháo tay hân hoan cho đứa con tinh thần đáng yêu khác. Cứ như thế, buổi ca nhạc thính phòng thêu dệt cho không gian và thời gian một buổi chiều Paris bằng tiếng đàn, giọng hát, lời ca, hiến cho năm trăm tâm hồn cả một trời hạnh phúc trân quý bất tận.

 Tưởng cũng cần trải ra đây bức tranh thêu bằng âm thanh giọng hát ngàn đời không phai, …

Mở đầu, trong bộ âu phục xanh đậm giản dị và chiếc chemise trắng không cravate, Anh Dũng nâng niu hồn người bằng điệu slow rock trong bản Tôi Đi Giữa Hoàng Hôn của cố nhạc sĩ Văn Phụng.

Tôi đi giữa hoàng hôn,
Khi ánh chiều buông, khi nắng còn vương
một mình tôi ngắm cánh chim lạc loài
Mà lòng mình thấy u hoài…
 
 Đây là bản nhạc đã từng vang lên trong tâm trí Anh Dũng khi anh đứng trong chấn song cửa nhà tù nhìn ra biển chiều sau khi vượt biên hụt bị bắt lại, hơn hai chục năm trước.

 Lòng người Việt tỵ nạn lắng đọng thông cảm, rồi mềm ướt mênh mang, theo khúc nhạc lững lờ của Ngô Thụy Miên mang nhan đề Bản Tình Cuối do Anh Dũng diễn tả tiếp :
 
… Mưa đã rơi và nắng đã phai trên cuộc tình yêu em ngày nào
Ta vẫn yêu hồn ta vẫn say qua bao nhiêu năm tháng ơ thờ
một ngày nào đó tóc xanh xưa bạc màu.
một ngày nào đó ta có thôi hết yêu người.
 
 Văn Phụng trở lại làm rộn rã hồn người qua từng chuỗi đàn dương cầm dịu ngọt của Duy Thiện đệm theo giọng hát ấm áp của Anh Dũng trong bài Tiếng Dương Cầm:

Nhớ hôm nào mùa Xuân mới sang
Muôn bầy chim ca hót vang
Tung cánh nhẹ bay la đà
Bướm khoe mầu trên muôn sắc hoa
Chập chờn tung bay thướt tha
Đùa giỡn trong tia nắng vàng…

 Hoàng Thi Thao quyến rũ khán giả bằng chiếc đề-cung lả lướt và năm ngón tay tài hoa chạy trên các sợi dây đàn vĩ cầm, dẫn tiếng hát lãng mạn của Anh Dũng, nhắc nhớ cho ta biết bao kỷ niệm về hai chữ “Ngọc Lan” của cố nhạc sĩ Dương Thiệu Tước:
 
Ngọc Lan giòng suối tơ vương mắt thu hồ dịu ánh vàng.
Ngọc Lan nhành liễu nghiêng nghiêng tà mấy cánh phong nắng thơm ngoài song.
Nét thắm tô bóng chiều, giấc xuân yêu kiều, nền gấm cô liêu.
Gió rung mờ suối biếc, ý thơ phiêu diêu !…
 
 Anh Dũng làm khán giả nhớ lại hai thiên tài đã khuất : Phạm Đình Chương phổ thơ Quang Dũng “Đôi Bờ” (Bên Kia Sông Đáy):

Thương nhớ ơ hờ, thương nhớ ai ?
 Sông xa từng lớp lớp mưa dài
 Mắt kia em có sầu cô quạnh
 Khi chớm heo về một sớm mai ?
 
thành đại nhạc phẩm Đôi Mắt Người Sơn Tây :

Thương nhớ ơ hờ thương nhớ ai?
Sông xa từng lớp lớp mưa dài
Mắt em ơi mắt em xưa có sầu cô quạnh
Khi chớm thu về, khi chớm thu về một sớm mai…

Đôi mắt người Sơn Tây
Đôi mắt người Sơn Tây
Buồn viễn xứ khôn khuây …

 
 Tiếng hát não nuột của Anh Dũng kéo dài vang vọng khắp hội trường, tan dần theo tiếng vỗ tayNgười ca sĩ cúi chào lui bước, nhường chỗ cho bóng dáng nhẹ nhàng quý phái trong chiếc áo dài voile đen thêu hoa nhị vàng của Lệ Thu với mái tóc ngắn mầu mun. Nàng được chào đón bằng tiếng vỗ tay dào dạt của khán giả.

Người nữ danh ca qua bao thập niên vẫn bền bỉ hiến dâng cho đời một chất giọng thiên phú đầy sinh lực với tất cả chiều dài góc cạnh âm sắc vượt khả năng của bất cứ ca sĩ nào hay nhất thuộc cộng đồng người Việt hải ngoại cũng như trong nướcMột tiếng hát lồng trong kỹ thuật đặc biệt mà chỉ có âm thanh vĩ cầm dưới bàn tay thiên phú mới theo kịp.

 Bàn tay Hoàng Thi Thao lướt nhẹ đề-cung phát ra từng giải âm dịu ngọt uốn éo quất quýt toả rộng trên khắp hội trường, rồi chìm dần khi tiếng hát Lệ Thu cất lên rung động không gian, diễn tả bản Hạ Trắng của cố nhạc sĩ Trịnh Công Sơn :

 Gọi nắng !
Trên vai em gầy
Đường xa áo bay
Nắng qua mắt buồn
Lòng hoa bướm say
Lối em không về
Trời không có mây
Đường đi suốt mùa
Nắng lên thắp đầy …

 Tiếng vĩ-cầm dẫn Lệ Thu ra khỏi vùng trời đượm nắng, đi vào bóng tối của bản Dạ Khúc (Serenade), nhạc Franz Schubert, 1716, lời Việt P.D., 1948

Chiều buồn nhẹ xuống đời
Người tình tìm đến người
Thấy run run trong chiều phai…
Vẻ sầu của đoá cười
Tình bền của lứa đôi
Thoáng hương trong chiều rơi…
 
 Có lúc tiếng vĩ-cầm réo rắt duo với giọng ca cao vút làm khán giả rơi trong bầu không khí tây phương xa xưa nhưng không kém hương vị ray rứt âm thầm chịu đựng của tấm tình cao xa đượm mầu quê hương nước Việt.

 Giọng hát Lệ Thu là muôn vàn tiếng vĩ-cầm thần kỳ có khả năng phát âm tinh vi
 
thành lời nói nắn nót đủ loại âm thanh âm sắc âm lượng gây rung cảm cao độ cho người nghe. Bức tranh thêu bằng âm thanh giọng hát lại pha thêm những nét buồn tênh xa vắng khi nữ danh ca diễn tả bài Đợi Chờ nhạc Phạm Đình Chương thơ Trần Nhật Bằng :

Trăng lắng sâu vào đêm đợi chờ
Đêm thế gian quạnh cô mịt mờ
Như ném ai vào cõi hư vô
Nhưng vẫn chưa tìm thấy người mơ …

 Rồi dòng nhạc slow đổi sang nhịp tango mở đầu bản Bên Cầu Biên Giới của Phạm Duy: 

Ngừng đây soi bóng bên giòng nước lũ. Cầu cao nghiêng dốc bên giòng sông sâu
Sầu vương theo sóng xuôi về cuối trời
một vùng đau thương chốn làng cũ quê xưa …
… Bên cầu biên giới
Tôi lặng nghe dòng đời từ từ trôi
Sông nước xa xôi,
Mây núi khắp nơi
Không tỏ một đôi lời …

 Tâm tình nam nhân buồn sầu nhường chỗ cho hoàn cảnh xót xa của nữ nhân do Vũ Thành An đã ghi lại cho một người bạn cũ mà – như ông đã từng thổ lộ – nhạc sĩ chỉ muốn đời biết đến qua Bài Không Tên Số Hai:

Lòng người như lá úa, trong cơn mưa chiều
Nhiều cơn gió cuốn, xoay xoay trong hồn
Và cơn đau này vẫn còn đấy …
 … Thôi em đừng xót thương
Rồi ngày tháng phai đi.
Thôi cuộc tình đó tan rồi
Không còn gì nữa, tiếc mà chi …

Và những ai trong cuộc đời bỗng thấy mình chia xẻ với tâm tình này
 …
Đời một người con gái, ước mơ đã nhiều,
Trời cho không được mấy, đến khi lấy chồng
Chỉ còn mối tình mang theo
.
 
Khán giả say mê thưởng thức tiếng hát Lệ Thu, chợt tỉnh khi nàng chúm chím nói :

– ..Ban tổ chức khuyên chúng tôi nên nghỉ giải lao …

 Trong ánh sáng lờ mờ của hội trường im lặng, một câu nói vang lên :

 – Xin Còn Gọi Tên Nhau !

  Chiều lòng khách ái mộ, như nàng vẫn hằng làm, nữ nghệ sĩ nghiêng mình nói điều gì với nhạc sĩ Duy Thiện. Tiếng dương cầm nổi lên những chuỗi âm thanh trầm buồn nuối tiếc, như tâm tình nhạc sĩ Trường Sa, cho Lệ Thu được đáp lời yêu cầu của khán giả thân quý bằng giọng hát buồn mênh mang :

 Tiếng hát bay trên hàng phố bâng khuâng
Chiều đong đưa những bước chân đau mòn
Chợt nghe mùa thu bay trên trời không
Còn ai giữa mênh mông đời mình
Nỗi đau mù lấp trên tuổi thơ …
 … Tình trong cơn ngủ mê
Rồi phai trên hàng mi
Chợt khi mình nhớ về
Mộng thành mây bay đi
Còn gì trên đôi tay
Nên thầm hời dỗi mình
Cho tình càng thêm say …
 
 Dưới ánh đèn sáng choang, hội trường vơi đi trong khi khán giả cùng nghệ sĩ và ban tổ chức tạm quên chương trìng ca nhạc thính phòng, theo nhau ra ngoài hành lang rộng lớn giải lao, trao đổi với bạn bè, tìm mua DVD tưởng niệm nhạc sĩ Phạm Đình Chương của Hội Ung Thư, …

 Sau nửa giờ, hội trường lại đầy như cũ Anh Dũng tái xuất trong bộ âu phục nhung đen nhiều khuy có sọc kim nhũ trông rất phong lưu, chẳng khác tình nhân đón người yêu trong chiều mưa, như Tô Vũ đã ghi trong bài Em Đến Thăm Anh Một Chiều Mưa cách nay năm mươi hai năm:

Em đến thăm anh một chiều đông
Em đến thăm anh một chiều mưa
Mưa dầm dề, đường trơn ướt tiêu điều
Em đến thăm anh người em gái
Tà áo hương nồng
Mắt huyền trìu mến sưởi ấm lòng anh
Em đến thăm anh chiều đông giá
Em đến thăm anh trời mưa gió
Đường xa lạnh lùng …

 Thân hình người nghệ sĩ khả ái đong đưa theo điệu blue do nhạc sĩ Duy Thiện vừa chuyển, ngay khi Anh Dũng vừa dứt lời ca

và quên … đường về …
 
để đưa mọi người vào vùng trời nhạc của Y Vũ qua bản Thuở Ấy Có Em theo hoà âm thật lãng mạn của chính nhạc sĩ dương cầm lẫn với tiếng đàn tây ban cầm điện lãng đãng của Đặng Bình gây thêm cảm giác “tháo cũi xổ lồng” của tâm hồn :

Thuở ấy có em anh chưa từng sầu,
chưa đi âm thầm ngoài phố đêm thâu…
 
 Cảm giác lên cao trong điệp khúc

Em dần xa mãi,
ngày đi buồn không nói,
dù một câu cho vơi nhớ.
Hay là chua xót nên em nghẹn lời,
mái lầu kia thiếu trăng,
cõi lòng anh thiếu em.
 
 Nhạc bản chấm dứt, nhưng tiếng tây ban cầm vẫn tiếp tục bung ra như những giọt nước mắt bên cạnh tiếng vĩ-cầm nỉ non, đưa tiếng ca truyền cảm của Anh Dũng vào bản Người Đi Qua Đời Tôi nhạc Phạm Đình Chương, thơ Trần Dạ Từ

Người đi qua đời tôi, hồn lưng miền rét mướt,
Vàng xưa đầy dấu chân, đen tối vùng lãng
 quên …
 … Trên lối về nghĩa trang …
Nghe những lời linh hồn, …
 
 Không khí hội trường chưa kịp lắng đọng, tiếng dương cầm nẩy lên mang lại nét buồn trong trẻo hơn qua bài Tiễn Em thơ Cung Trầm Tưởng nhạc P.D., với giọng ca sung mãn Anh Dũng

Lên xe tiễn em đi
Chưa bao giờ buồn thế
Trời mùa đông Paris
Suốt đời làm chia ly.
Hôn nhau phút này
Chia tay tức thì
Em ơi khóc đi em, khóc đi em, khóc đi em …
 
 Nhạc bản này được khán giả vỗ tay tán thưởng thật nhiều, có lẽ nhờ vài nét tây phương quen thuộc trong lời caTuy nhiên, Anh Dũng nhắc cho mọi người nhớ lại âm hưởng hình dáng giai điệu miền thượng du nước Việt trong thơ Vũ Hữu Định được P.D. phổ nhạc thành bài ca bất hủ Còn Chút Gì Để Nhớ, năm 1972, nhịp 3/4 chậm, êm, điệu Boston, hợp âm Fa trưởng
 
Phố núi cao phố núi đầy sương
Phố núi cây xanh trời thấp thật buồn
Anh khách lạ đi lên đi xuống
May mà có em đời còn dễ thương
Em Pleiku má đỏ môi hồng
Ở đây buổi chiều quanh năm mùa đông
Nên tóc em ướt và mắt em ướt
Nên em mềm như mây chiều trong …
 
 Rồi như để tạm biệt khán giả, Anh Dũng xoa dịu lòng người bằng cả lời lẫn nhạc của Vũ Thành An trong Bài Không Tên Số Tám

Chiều thơm, du hồn người bềnh bồng
Chiều không, im gọi người đợi mong
Chiều trông cho mềm mây ươm nắng
Nắng đợi chiều nắng say
Nắng nhuộm chiều hây hây …

 
 Sự gia hoà giữa nghệ sĩ và khán giả dâng lên cao độ khi Lệ Thu trở lại sân khấu trong chiếc áo dài cũng bằng voile đen mong manh có những cành lá lúa lá dừa xanh vàng do nét bút lông tài tình của hoạ sĩ nào tung hoành ngang dọc trên hai vạt áo trước ngực sau lưngNhững lời giới thiệu duyên dáng của nữ danh ca cho những nhạc bản sắp trình bày như đồng loã với những tiếng hô to đó đây trong khắp hội trường của khán giả yêu cầu những tên bài hát giống nhau.

 Nửa Hồn Thương Đau của Phạm Đình Chương là một trong những bài được yêu cầu trước khi giải lao mà Lệ Thu chưa kịp trình bày
 
…Nhắm mắt chỉ thấy một chân trời tím ngắt
Chỉ thấy lòng nhớ nhung chất ngất
Và tiếng hát và nước mắt
Đôi khi em muốn tin …
… Khóc (ư ừ) lẻ loi một mình …
 
 Khán giả vỗ tay nhiều hơn, đồng ý với lời ca bài Thu Hát Cho Người của Vũ Đức Sao Biển

Thời gian nào trôi bềnh bồng trên phận người.
Biệt ly nào không mun phiền trên dấu môi.
Màu vàng lên, biêng biếc ánh chiều rơi.
Nhạc hoài mong, ta hát vì xa người.
Thu hát cho người, Thu hát cho người,
 người yêu ơi !
 
 Hạnh phúc trào dâng trong lòng từng khách yêu tiếng hát Lệ Thu với nhạc bản Mùa Thu Chết nhạc P.D. lời Guillaume Apollinaire

Ta ngắt đi một cụm hoa thạch thảo
Em nhớ cho : Mùa Thu đã chết rồi !
Ôi ngát hương thời gian mùi thạch thảo
Em nhớ cho rằng ta vẫn chờ em
Vẫn chờ em, vẫn chờ em
Vẫn chờ
 ẫn chờ … đợi em !
 
 Trong khi Lệ Thu và khán giả sung sướng trao đổi linh cảm qua các bài hát, các nhạc sĩ, nhất là Duy Thiện, phải xuất thần cao độ mới theo kịp “cuộc làm tình ca nhạc thính phòng” đam mê bất tận Hoàng Thi Thao đỡ đần đồng nghiệp trong tiếng vĩ-cầm da diết solo bản Ngậm Ngùi giúp Lệ Thu nghỉ vài giây bồi dưỡng không khí cho lồng phổi
 …
Ngủ đi mộng vẫn bình thường
à ơi có tiếng thùy dương mấy bờ
Cây dài bóng xế ngẩn ngơ
Hồn em đã chín mấy mùa buồn đau
Tay anh em hãy tựa đầu
Cho anh nghe nặng trái sầu rụng rơi.


 Thi sĩ Huy Cận và nhạc sĩ P.D. chia nhau phần tác giả Hoàng Thi Thao thừa thắng đưa tiếp đề-cung trên dây vĩ-cầm khi ông nghe tiếng yêu cầu “Chiếc Lá Cuối Cùng” (!) của Tuấn Khanh theo ton Ré thứ. Lệ Thu cùng khán giả hình như chưa bằng lòng với từ ngữ “cuối cùng”, vì tiếng hát vẫn đầy rung cảm trong bầu không gian hoàn toàn yên tĩnh chờ đón

Xa nhau chưa mà lòng nghe quạnh vắng
Đường thênh thang gió lộng một mình ta
Rượu cạn ly uống say lòng còn giá
Lá trên cành một chiếc cuối bay xa.
 

Thi sĩ Huy Cận và nhạc sĩ P.D. chia nhau phần tác giả Hoàng Thi Thao thừa thắng đưa tiếp đề-cung trên dây vĩ-cầm khi ông nghe tiếng yêu cầu “Chiếc Lá Cuối Cùng” (!) của Tuấn Khanh theo ton Ré thứ. Lệ Thu cùng khán giả hình như chưa bằng lòng với từ ngữ “cuối cùng”, vì tiếng hát vẫn đầy rung cảm trong bầu không gian hoàn toàn yên tĩnh chờ đón …


Trong cơn mê ca nhạc, khán giả đòi tiếp nghe tiếp, để chỉ tỉnh lại đôi chút khi Lệ Thu dứt tiếng hát giới thiệu :

– Vừa rồi là hai ca khúc của Trịnh Công Sơn, Cát Bụi và Như Cánh Vạc Bay.
 Lời ca thần thoại hãy còn vương trong tâm tưởng mọi người
 …
Cụm rừng nào lá xác xơ cây
Từ vực sâu nghe lời mời đã dậy
Ôi cát bụi phận này
Vết mực nào xoá bỏ không hay …
 …Nơi em về ngày vui không em
Nơi em về trời xanh không em
Ta nghe từng giọt lệ
Rớt xuống thành hồ nước long lanh.


Trong cơn mê ca nhạc, khán giả đòi tiếp nghe tiếp, để chỉ tỉnh lại đôi chút khi Lệ Thu dứt tiếng hát giới thiệu :- Vừa rồi là hai ca khúc của Trịnh Công Sơn, Cát Bụi và Như Cánh Vạc Bay. Lời ca thần thoại hãy còn vương trong tâm tưởng mọi người …

  Như để khắc ghi thêm kỷ niệm vào lòng khán giả người Việt tỵ nạn một lần nữa, trước khi tạm chia tay, Lệ Thu ngậm ngùi :

– Ai đã một vài lần giương buồm ra khơi, rời bỏ quê hương, mà lại quên nhạc bản sau đây,

Chiều nay gửi tới quê xưa
Biết là bao thương nhớ cho vừa
Trời cao chìm rơi xuống đời
Biết là bao sầu trên xứ người
Mịt mờ sương khói lên hương
Lũ thùy dương rủ bóng ven sông
Chiều nay trên bến muôn phương
Có thuyền viễn xứ, nhổ neo lên đường …

 
 Nhạc bản Thuyền Viễn Xứ của P.D. lời Huy Chi ngừng lại, nhưng vẫn vang vọng trong lòng từng người có mặt tại buổi ca nhạc thính phòng vô cùng thành công.

 Các nghệ sĩ và bà Chủ Tịch Hội A.A.V.N.A. cùng lên sân khấu giã từ khán giả.  Họ đón nhận những bó hoa đầy chân tình do các em gái lên trao tặng. Tất cả đều giơ tay chào, hẹn gặp lại nhau lần sau.

 Đó là buổi Ca Nhạc Thính Phòng vô cùng giá trị, mang đầy đủ ý nghĩa nhất trong số các buổi sinh hoạt văn nghệ tương tự đã từng được tổ chức tại Paris.

Share this post