Cái Học Ngày Nay Đã Hỏng Rồi

Cái Học Ngày Nay Đã Hỏng Rồi

Nếu bạn đặt một câu hỏi với đứa cháu của bạn, “Mùa này theo cháu, ở đâu lạnh nhất?” Bạn nghĩ sao, thay vì câu trả lời là ở Oymyakon, nước Nga hay Nam Cực, thì thằng bé trả lời bạn, đó là ở trong tủ lạnh? Một câu trả lời khá hỗn láo, không phải là câu giải đáp của một đứa trẻ hiền lành, tử tế.

Một câu hỏi vớ vẩn khác, “Vì sao một người rơi xuống sông mà không ướt tóc?” Trong khi bạn đang phân vân, chưa biết trả lời sao thì thằng bé đã trả lời thay bạn, “Vì người đó trọc đầu.” Các bạn có thể bật cười cho rằng đứa trẻ nhanh trí, thông minh, nhưng rõ ràng đây là thứ lém lỉnh ngoài đường phố, mà không bao giờ chúng ta muốn cho con em có thứ thông minh, nhanh trí kiểu láu cá như vậy!

Bạn sẽ gặp phải một câu hỏi khác khá dơ bẩn, nhưng lại được in trong một cuốn sách để giáo dục trẻ em. Câu hỏi là, “Cứt gì có thể lấy tay móc?” và sau đây là câu trả lời, “Cứt mũi, cứt mắt, cứt tai!” Hoặc, “Trong con mắt của người đang yêu, bạn gái của họ đều là Tây Thi, vậy trong con mắt của Tây Thi thì có gì? Đáp, “Dử mắt (ghèn)!”

Trước bàn viết chúng tôi là một bộ sách loại bỏ túi, khổ nhỏ, gồm có bốn tập, mang nhan đề “Hỏi Đáp Nhanh Trí” do tác giả Đức Trí sưu tầm biên soạn, nhà xuất bản Văn Hóa-Thông Tin, số 43 Lò Đúc, Hà Nội, ấn hành, mỗi cuốn bán 14,000 đồng Việt Nam. Nội dung tập sách là một thứ văn hóa, giáo dục lưu manh thô lỗ, được trình bày dưới dạng “hỏi-đáp” tràn đầy trong gần 800 trang sách.

Chúng tôi xin dẫn chứng thêm những điều tệ hại trong bộ sách này để các bạn có thể hiểu thêm loại văn hóa tồn tại và đang phát triển mạnh mẽ trong xã hội bây giờ. Câu trả lời, trong nước bây giờ gọi là “đáp án.”

Hỏi: Kiểm tra cuối kỳ, Tuấn bị điểm 0 liền 6 môn, điều này chứng minh cái gì?

Đáp án: Chứng minh cậu ta không hề quay cóp.

Hỏi: Cái gì còn nhỏ hơn cả vi khuẩn?

Đáp án: Con của vi khuẩn.

Hỏi: Tại sao cổ của hươu cao cổ lại dài như vậy?

Đáp án: Tại vì nó thích chơi trội.

Hỏi: Người nào thích bóng tối nhất?

Đáp án: Những người yêu nhau!

Hỏi: Tại sao Cường ngủ gật trên lớp mà không bị thầy giáo phê bình?

Đáp án: Vì thầy giáo không nhìn thấy.

Hỏi: Loài vật nào không bị muỗi đốt?

Đáp án: Là con muỗi!

Hỏi: Khi thả chim bồ câu thì ai vui nhất?

Đáp án: Chim bồ câu!

Hỏi: Đa số vĩ nhân đều sinh ra ở đâu?

Đáp án: Trong nhà hộ sinh.

Hỏi: Nên làm gì khi cây kim rơi xuống biển?

Đáp án: Đi mua cây kim khác!

Hỏi: Vì sao về mùa Đông, chim én lại bay về phương Nam.

Đáp án: Vì nó đi rất chậm!

Hỏi: Đánh cái gì vừa không tốn sức lại rất thoải mái.

Đáp án: Đánh một giấc!

Và văn hóa “búa liềm” này luôn ẩn náu một tâm tính ác độc:

Hỏi: Ông A bị chặt đầu lúc 40 tuổi, vậy con cái ông A bị làm sao?

Đáp án: Bị mồ côi!

Hỏi: Một người sau khi bị chặt đầu sẽ thế nào?

Đáp án: Biến đổi chiều cao!

Hỏi: Làm thế nào khi gặp người sống?

Đáp án: Phải luộc chín!

Trong sách còn có những câu chuyện khó hiểu, ngu ngốc, ngớ ngẩn và vô nghĩa. Đây là một vài ví dụ:

Tại sao mũi bị tẹt?

Một hôm, một bé trai 4 tuổi hỏi ông nội:

– Ông ơi! Vì sao mũi của ông không giống của cháu, tại sao mũi của ông lại bẹt?

– Bởi vì khi còn nhỏ, ông không cẩn thận đã giẫm lên mũi của mình nên mũi của ông bây giờ bị bẹt!

Hỏi: Làm cách nào để mọi người không uống nước?

Đáp án: Đổi tên của nước (?)

– Khi ta có một hình tứ giác, vậy có 4 góc, ta cắt bỏ một hình tam
giác ở giữa, tương đương ba góc, ta sẽ có một hình ngũ giác, có 5 góc.

Vậy ta có: 4-3= 5!

Sách soạn ra nói là để dạy cho trẻ “hỏi đáp nhanh trí,” nhưng chính là để dạy con trẻ lưu manh, tập dối trá, như câu chuyện dưới đây:

Vẫn còn đang tắm

Cô gái đang rửa bát đĩa ở trong bếp thì có tiếng chuông điện thoại
vang lên, người mẹ muốn tìm mẹ của cô gái, cô gái trả lời: “Mẹ cháu có lẽ đang tắm, bác đợi một lát để cháu đang tìm.”

Cô gái vặn vòi nước thật to, tạo âm thanh ồn ào và trả lời điện thoại
nói, “Mẹ cháu vẫn đang tắm.”

Xếp hàng

Một quý bà chạy vội vàng đến trước quầy thịt và lớn tiếng: “Ông chủ, bán cho tôi 10 ngàn đồng thịt bò cho chó.” Sau đó bà quay sang một quý bà khác đang đứng chờ và giải thích: “Cô thông cảm, tôi đã xếp hàng ở
đây trước rồi!”

Thêm ba cuốn tự điển tiếng Việt “kiểu Vũ Chất” vừa được xuất bản tại Hà Nội với kiểu giải nghĩa “ba phải” như: “Chú bác: nói chung chú và
bác!” “Cào cấu: Cào và cấu.” “Tao đàn: Chỗ nằm của tao nhân thi sĩ!”

Điều này chứng minh rằng những người soạn sách (thường không thấy ghi tiểu sử – hoặc có bằng đại học mua ở chợ trời) không trí tuệ mà cũng chẳng đạo đức, là những người dốt nát, thất học, thiếu tự trọng, vô
lại, sao chép. Nhà xuất bản thì do những người ngu dốt cầm đầu, thiếu
lương tâm, vùi đầu vào lợi nhuận.

Về phía chính quyền, nhất là trong ngành văn hóa, thì những viên chức,
cán bộ trong ngành xuất bản, thường là dốt nát, cũng là loại phi văn
hóa, vô giáo dục. Họ chỉ biết ngậm miệng ăn tiền và biết báo cáo về số
lượng xuất bản mỗi năm để nêu thành tích, dù với cái đống rác sách vở
vĩ đại, đưa cả một thế hệ vào chỗ ngu dốt, lưu manh.

Tập giấy lộn mang tên “Hỏi Đáp Nhanh Trí” xấu hổ phải mang trên là
“một cuốn sách,” nó dạy cho trẻ em kiểu nhanh trí, lanh mưu, không cần
trí tuệ, học hỏi để hiểu biết, mà đối đáp cho xong, đào tạo cho chúng
trong tương lai, trở thành những người giảo hoạt, lưu manh theo nhu
cầu trồng cây ngắn ngày của “bác” và nhu cầu của “đảng” đào tạo những
mầm non ngây ngô của dân tộc trở thành những công dân xảo trá mai hậu.

Về chuyện “sao chép,” nếu xem kỹ thì đây là một cuốn sách được “luộc”
lại từ một loại rác rưởi của Trung Cộng, với hình minh họa nguyên gốc
của Tàu, còn rõ những chữ Tàu trên hình vẽ.

Chỉ thị của Lê Duẩn sau 30 Tháng Tư, 1975, kỳ họp Quốc Hội Khóa 5:
“Sau ngày giải phóng nhân dân ta đã làm rất nhiều việc nhằm quét sạch
những dấu vết và di hại của thứ văn hóa ấy. Công việc này cần được
tiếp tục một cách kiên trì, tích cực và triệt để!”

Miền Bắc đã tịch thâu, thiêu hủy, bán ra vỉa hè hay ve chai là khoảng
180 triệu cuốn sách giá trị của miền Nam, để bây giờ, 40 năm sau, nhà
nước Cộng Sản cho in ra những loại sách rác rưởi như cuốn sách trên.
Phải chăng đó là “cách mạng văn hóa” của những người Cộng Sản.

Chúng ta tự hỏi, con em mình nếu phải lớn lên trong nước, sẽ học được
gì trong những cuốn sách như loại này.

………

Còn đây là những câu trả lời của những thí sinh hoa hậu ở VN về kiến
thức tổng quát.

Trong nhiều cuộc thi hoa hậu đủ loại đã diễn ra, phần ứng xử luôn để lại cho khán giả những cảm xúc kinh ngạc và kinh hoàng về sự thông minh của những câu hỏi và những câu trả lời. Dưới đây, chúng tôi xin trích lại một số câu như thế để các bạn tham khảo.

Hỏi: Nếu đoạt vương miện, em có hiến dâng thân mình cho hòa bình thế giới không?

Trả lời: Em luôn luôn sẵn sàng. Nhưng muốn có hòa bình thì chiến tranh
phải kết thúc. Nhiều cuộc chiến tranh kết thúc bằng đàm phán, vậy em
xin hiến dâng thân mình cho đàm phán trước.

Hỏi: Nếu gặp một chàng trai giàu nhưng ngu ngốc và một chàng trai
nghèo nhưng thông minh, em sẽ chọn ai?

Trả lời: Em sẽ chọn trai nghèo vì chàng chắc chắn không đủ tiền mua vé
vào xem đêm chung kết, do đó không biết em nói gì hôm nay. Em sẽ yêu
chàng tha thiết, nhưng chỉ bằng lòng làm đám cưới khi chàng đã giàu
rồi.

Hỏi: Em hãy giải thích về bốn chữ “Công, dung, ngôn, hạnh”.

Trả lời: Công là chim công, ý muốn nói người con gái lúc nào cũng phải
sặc sỡ và rực rỡ như con công lúc xòe đuôi.

Dung chỉ thêm một dấu huyền nữa sẽ thành Dùng, ý muốn nhắc phụ nữ hiện
đại bất cứ vật gì cũng phải biết dùng.

Ngôn chỉ cần thêm một dấu sắc nữa sẽ thành Ngốn, ý muốn bảo con gái
gặp gì cũng phải ăn ngốn ngấu cho hết, không được bỏ phí.

Còn Hạnh là viết tắt của hai chữ “Hạnh nhân”. Thứ đấy làm nhân bánh
rất ngon. Ý muốn nhắc nhở người con gái mỗi khi làm bánh không được
quên bỏ thứ này vào. Nếu bánh mua thì phải kiểm tra xem hạnh nhân đó
giả hay thật.

Hỏi: Xin em giải thích về “tam tòng, tứ đức”

Trả lời: Tam là ba, tòng là Võ Tòng, một chàng trai rất to khỏe trong
truyện Tàu. Ý câu này nhắc phụ nữ muốn an toàn phải làm quen với ba
ông như Võ Tòng thì mới yên tâm trong cuộc sống.

Tứ là bốn, đức là nước Đức. Ý muốn nói phụ nữ hiện đại phải du lịch
sang Đức bốn lần thì mới đủ tiêu chuẩn.

Hỏi: Hãy kể một câu chuyện mà em thích nhất và giải thích tại sao?

Trả lời: Chuyện em thích nhất là chuyện Tấm Cám. Em phải thích chuyện
này vì bạn bè dặn là nếu nói thích một chuyện khác có thể ban giám
khảo sẽ không hiểu.

Em còn thích vì em rất hay ăn cơm tấm, nhất là loại cơm tấm bì sườn.
Tuy em không ăn được cám nhưng heo thích ăn và em thấy heo rất dễ
thương khi nó còn bé.

Hỏi: Em hãy đọc hai câu mà em nhớ nhất trong Truyện Kiều và giải thích tại sao?

Trả lời: Dạ thưa ban giám khảo, đấy là hai câu: “Bên ngoài thơn thớt
nói cười. Mà trong nham hiểm giết người không dao”. Em thích hai câu
này vì nó có “thớt” và “dao”. Đó là hai dụng cụ rất cần thiết cho
người phụ nữ khi vào bếp làm nội trợ.

Em tin rằng phụ nữ không biết nội trợ cũng chả khác gì đàn ông không
biết lái xe, gia đình chả an toàn được.

Hỏi: Nếu trở thành hoa hậu, em sẽ đội vương miện ở chỗ nào?

Trả lời: Kính thưa ban giám khảo, em còn phải xem vương miện làm bằng
gì đã. Nếu nó bằng vàng hay kim cương thì em chỉ đội ở những nơi không
có trộm cướp. Nếu bằng bạc em sẽ đội khắp nơi, cả khi đi ngủ. Còn nếu
nó bằng cườm thì em chỉ đội khi nào không bước đi trên nền xi-măng, đề
phòng nó bị rơi vỡ tan ra mất.

Hỏi: Em hãy cho biết giá trị của áo tắm đối với phụ nữ, và cách chọn
áo tắm để làm nổi bật những phẩm chất của em?

Trả lời: Kính thưa ban giám khảo! Đầu tiên, em xin tuyên bố áo tắm có
hai loại, loại mặc khi đi tắm và loại mặc khi đi thi. Loại đi tắm có
thể mua hoặc thuê, còn loại đi thi do ban tổ chức phát, từ chối sẽ bị
loại cho nên đừng dại gì từ chối. Cách chọn áo tắm hay nhất là không
phải chọn cho mình mà chọn cho người khác. Làm sao để khi thấy mình
tắm, ban giám khảo đều muốn tắm theo thì mới thành công!

Share this post