Dismiss Notice
THÔNG BÁO: Phiên bản tháng Giêng 2017 cho Đũa Thần Điện Toán với nhiều thay đổi lớn đã được phát hành. ĐẶC BIỆT: Đũa Thần Điện Toán 64 Gig Duo phiên bản 2017 sẽ tự động cập nhật hóa, không cần phải gửi về Thư Viện Việt Nam Toàn Cầu!

Lời Chúa Hằng Ngày - Tuần 1 Mùa Thường Niên

Chủ đề trong 'Công Giáo' do KhucCamTa khởi đầu 8 tháng Giêng 2017.

  1. KhucCamTa

    KhucCamTa Bảo Quốc Công Thần Đệ Ngũ Đẳng Tình Nguyện Viên

    9/1/2017 – Thứ Hai – Chúa Giêsu chịu Phép Rửa

    CON YÊU DẤU

    Lời Chúa: Mt 3, 13-17

    Khi ấy, Ðức Giêsu từ miền Galilê đến sông Giođan, gặp ông Gioan để xin ông làm phép rửa cho mình. Nhưng ông một mực can Người và nói: “Chính tôi mới cần được Ngài làm phép rửa, thế mà Ngài lại đến với tôi!” Nhưng Ðức Giêsu trả lời: “Bây giờ cứ thế đã. Vì chúng ta nên làm như vậy để giữ trọn đức công chính.” Bấy giờ ông Gioan mới chiều theo ý Người.

    Khi Ðức Giêsu chịu phép rửa xong, vừa ở dưới nước lên, thì kìa các tầng trời mở ra. Người thấy Thần Khí Thiên Chúa đáp xuống như chim bồ câu và ngự trên Người. Và kìa có tiếng từ trời phán rằng: “Ðây là Con yêu dấu của Ta, Ta hài lòng về Người.”


    Suy niệm:

    Xếp hàng chung với những người thu thuế, tội lỗi,
    Ðức Giêsu chờ đến phiên mình được Gioan làm phép rửa.
    Gioan bối rối, khước từ.
    Ðấng ông không đáng xách dép, Ðấng là thẩm phán quyền uy,
    Ðấng sẽ ban phép rửa trong Thánh Thần,
    Ðấng ấy lại cúi mình xin ông làm phép rửa sám hối.
    Ðức Giêsu mời gọi ông cứ làm, dù ông không hiểu,
    vì đó là điều hợp với ý muốn của Thiên Chúa.
    Câu nói đầu tiên của Ðức Giêsu trong Tin Mừng Mátthêu (3,15)
    tóm gọn cả cuộc đời tương lai của Ngài.
    Ngài chỉ muốn giữ trọn, làm trọn điều Thiên Chúa muốn.
    Ðức Giêsu hạ mình trước mặt Gioan,
    và Ngài còn dìm mình thật sâu trong dòng nước.
    Ngài chia sẻ cùng một dòng nước với những hối nhân.
    Ngài liên đới với sự hoán cải của cả dân tộc.

    Chính lúc Ngài tự hạ vì vâng phục,
    Thiên Chúa lại muốn long trọng tôn vinh Ngài.
    “Vừa ở dưới nước lên, thì kìa các tầng trời mở ra.”
    Tầng trời mở ra là dấu hiệu Thiên Chúa muốn ngỏ lời.
    “Thần Khí Thiên Chúa đáp xuống và ngự trên Người.”
    Ðức Giêsu đã được thụ thai nhờ Thánh Thần,
    nay Ngài lại nhận được Thánh Thần để bắt đầu sứ vụ.
    “Ðây là Con yêu dấu của Ta, Ta hài lòng về Người.”
    Chúa Cha trìu mến giới thiệu cho ta Con của Ngài.
    Cha tấn phong Ngài làm Mêsia, nhưng theo kiểu một Tôi Tớ.
    Ðức Giêsu hiểu những gì Cha mới vén mở cho mình.
    Qua bao năm cầu nguyện, Ngài đã được Cha tỏ lộ
    về căn tính và sứ mạng thiên sai của Ngài.
    Nhưng hôm nay, nơi sông Giođan,
    Cha đã chuẩn nhận một cách long trọng và dứt khoát.
    Cả con người Ngài bừng lên ánh sáng và sức mạnh.
    Ðức Giêsu biết giai đoạn ẩn dật ở Nadarét đã kết thúc.
    Ðã đến lúc Cha muốn Ngài lên đường.

    Kinh nghiệm bên sông Giođan, Ðức Giêsu chẳng thể quên.
    Kinh nghiệm ấy được sống và lớn lên trong suốt đời Ngài.
    Ngài không chỉ đứng chung với tội nhân,
    Ngài còn gần gũi họ, nâng dậy và gánh tội của họ.
    Ngài chết với những tội nhân và chết như một tội nhân.
    Các tầng trời đã mở ra và không bao giờ khép lại.
    Sự hiện diện, lời nói, hành động của Ngài
    đã luôn là một vén mở về khuôn mặt của Thiên Chúa.
    Thần Khí Thiên Chúa đã ngự trên và ngự trong Ngài.
    Thần Khí là bạn đường, hướng dẫn Ngài vào hoang địa,
    đưa Ngài đi giảng Tin Mừng, chữa lành bệnh tật.
    Thần Khí làm Ngài hớn hở mừng vui cất lời ca ngợi.
    Nhờ Thánh Thần, Ngài đã luôn sống như Con của Cha,
    luôn làm điều đẹp lòng Cha và sống đơn sơ phó thác.
    Phép rửa ở Giođan chuẩn bị cho phép rửa nơi thập giá.

    Chúng ta được mời gọi sống phép Rửa mình đã lãnh nhận.
    Mai táng cái tôi ích kỷ và rạng rỡ trong cái tôi tự do.​

    Cầu nguyện:

    Lạy Chúa Giêsu,
    sám hối không phải là điều dễ dàng,
    bởi lẽ chúng con không đủ khiêm tốn
    để nhận mình lầm lỗi.
    Chúng con ngỡ ngàng
    khi thấy Chúa là Đấng vô tội
    mà lại đứng chung với các tội nhân,
    chờ Gioan ban phép Rửa.

    Chúa đã muốn nên bạn đồng hành
    với phận người mỏng dòn yếu đuối chúng con.

    Xin cho chúng con biết thường xuyên điều chỉnh
    lối nghĩ và lối sống của mình,
    tỉnh táo để khỏi rơi vào ảo tưởng,
    thành thật để khỏi tự dối mình.

    Ước gì Chúa ban cho chúng con ơn hoán cải,
    dám đi đến những hành động cụ thể,
    và chấp nhận những cắt tỉa đớn đau.
    Nhưng xin đừng quên ban cho chúng con
    niềm vui của Giakêu,
    hạnh phúc vì được tự do và được yêu mến.

    Lm Antôn Nguyễn Cao Siêu, SJ
     
  2. KhucCamTa

    KhucCamTa Bảo Quốc Công Thần Đệ Ngũ Đẳng Tình Nguyện Viên

    10/1/2017 – Thứ ba Tuần 1 Thường Niên

    Đấng Thánh của Thiên Chúa

    Lời Chúa: Mc 1, 21b-28

    Đức Giêsu và các môn đệ đi vào thành Caphácnaum. Ngay ngày sabát, Người vào hội đường giảng dạy. Thiên hạ sửng sốt về lời giảng dạy của Người, vì Người giảng dạy như một Đấng có thẩm quyền, chứ không như các kinh sư.

    Lập tức, trong hội đường của họ, có một người bị thần ô uế nhập, la lên rằng: “Ông Giêsu Nadarét, chuyện chúng tôi can gì đến ông mà ông đến tiêu diệt chúng tôi ? Tôi biết ông là ai rồi: ông là Đấng Thánh của Thiên Chúa !” Nhưng Đức Giêsu quát mắng nó: “Câm đi, hãy xuất khỏi người này!” Thần ô uế lay mạnh người ấy, thét lên một tiếng, và xuất khỏi anh ta. Mọi người đều kinh ngạc đến nỗi họ bàn tán với nhau: “Thế nghĩa là gì? Giáo lý thì mới mẻ, người dạy lại có uy quyền. Ông ấy ra lệnh cho cả các thần ô uế và chúng phải tuân lệnh!” Lập tức danh tiếng Người đồn ra mọi nơi, khắp cả vùng lân cận miền Galilê.


    Suy niệm:

    Trong Tin Mừng theo thánh Máccô,
    ta không thấy có những bài giảng dài như Tin Mừng Mátthêu hay Gioan.
    Nhưng bù lại Máccô đã kể khá nhiều phép lạ của Đức Giêsu.
    Khung cảnh của bài Tin Mừng hôm nay
    là hội đường vùng Caphácnaum vào một ngày sabát.
    Theo Máccô, Đức Giêsu đã bắt đầu sứ vụ từ đây.
    Chúng ta cần xem Ngài đã sống ngày sabát như thế nào.

    Trước hết Ngài đã vào hội đường và giảng dạy.
    Thánh Máccô không kể lại nội dung của bài giảng,
    chỉ cho biết là người ta sửng sốt khi nghe Ngài
    vì cách giảng đầy uy quyền (c. 22) và lời giảng thì mới mẻ (c.27).
    Phép lạ đầu tiên Đức Giêsu làm ở hội đường này là trừ quỷ.
    Ở đây có một người đàn ông bị thần ô uế ám.
    Trước sự hiện diện của Đức Giêsu, anh ta sợ hãi nên kêu lên:
    “Ông Giêsu Nadarét, ông đến tiêu diệt chúng tôi ư?
    Tôi biết ông là Đấng Thánh của Thiên Chúa” (x. câu 24).
    Sự hiện diện của Đấng Thánh cũng đủ làm cho thần ô uế phải khiếp sợ,
    vì ô uế và thánh thiện không đội trời chung.
    và Đấng thánh thiện có khả năng triệt phá thần ô uế.

    Lời của Đức Giêsu bây giờ là lời trừ quỷ, lời quát mắng,
    lời ra lệnh đầy uy quyền, lời khiến thần ô uế phải tuân theo.
    “Câm đi, hãy xuất khỏi người này !”
    Thần ô uế đã nhập vào và làm người ấy bị tha hóa,
    bị mất tự do, bị chi phối và sai khiến như một nô lệ.
    Lời Đức Giêsu là lời giải phóng để anh ấy được thật sự là mình,
    được giải thoát khỏi tình trạng ô uế.

    Thế giới chúng ta đang sống là một thế giới bị ô nhiễm,
    từ không khí, nước uống đến những sản phẩm nhiễm độc của con người.
    Nhưng điều đáng sợ hơn cả là bầu khí ô nhiễm về tinh thần,
    bầu khí ô uế của sex thấm vào mọi ngõ ngách của cuộc sống.
    Xin Đức Giêsu trả lại cho ta sự trong sạch nơi cái nhìn,
    sự trong trắng nơi trái tim và sự trong suốt nơi mọi cuộc gặp gỡ.​

    Cầu nguyện:

    Lạy Chúa Giêsu,
    giàu sang, danh vọng, khoái lạc
    là những điều hấp dẫn chúng con.
    Chúng trói buộc chúng con
    và không cho chúng con tự do ngước lên cao
    để sống cho những giá trị tốt đẹp hơn.

    Xin giải phóng chúng con
    khỏi sự mê hoặc của kho tàng dưới đất,
    nhờ cảm nghiệm được phần nào
    sự phong phú của kho tàng trên trời.

    Ước gì chúng con mau mắn và vui tươi
    bán tất cả những gì chúng con có,
    để mua được viên ngọc quý là Nước Trời.

    Và ước gì chúng con không bao giờ quay lưng
    trước những lời mời gọi của Chúa,
    không bao giờ ngoảnh mặt
    để tránh cái nhìn yêu thương
    Chúa dành cho từng người trong chúng con. Amen.


    Lm Antôn Nguyễn Cao Siêu, SJ
     
    Điều chỉnh mới nhất vào lúc: 12 tháng Giêng 2017
  3. KhucCamTa

    KhucCamTa Bảo Quốc Công Thần Đệ Ngũ Đẳng Tình Nguyện Viên

    11/1/2017 – Thứ tư Tuần 1 Thường Niên

    Bà phục vụ các ngài

    Lời Chúa: Mc 1, 29-39

    Vừa ra khỏi hội đường Caphácnaum, Đức Giêsu đi đến nhà hai ông Simon và Anrê. Có ông Giacôbê và ông Gioan cùng đi theo. Lúc đó, bà mẹ vợ ông Simon đang lên cơn sốt, nằm trên giường. Lập tức họ nói cho Người biết tình trạng của bà. Người lại gần, cầm lấy tay bà mà đỡ dậy; cơn sốt dứt ngay và bà phục vụ các ngài.

    Chiều đến, khi mặt trời đã lặn, người ta đem mọi kẻ ốm đau và những ai bị quỷ ám đến cho Người. Cả thành xúm lại trước cửa. Đức Giêsu chữa nhiều kẻ ốm đau mắc đủ thứ bệnh tật, và trừ nhiều quỷ, nhưng không cho quỷ nói, vì chúng biết Người là ai.

    Sáng sớm, lúc trời còn tối mịt, Người đã dậy, đi ra một nơi hoang vắng và cầu nguyện ở đó. Ông Simon và các bạn kéo nhau đi tìm. Khi gặp Người, các ông thưa: “Mọi người đang tìm Thầy đấy !” Người bảo các ông: “Chúng ta hãy đi nơi khác, đến các làng xã chung quanh, để Thầy còn rao giảng ở đó nữa, vì Thầy ra đi cốt để làm việc đó.” Rồi Người đi khắp miền Galilê, rao giảng trong các hội đường của họ, và trừ quỷ.


    Suy niệm:

    Sau khi chữa người bị quỷ ám tại hội đường Caphácnaum,
    Đức Giêsu trở về một căn nhà của một gia đình quen biết,
    gia đình của hai anh Simon và Anrê, những người mới bỏ nhà để theo ngài.
    Không may bà mẹ vợ của Simon lại đang lên cơn sốt.
    Đức Giêsu đã lại gần giường bà nằm, cầm lấy tay bà và nâng bà dậy.
    Lập tức cơn sốt lui khỏi bà và bà phục vụ các ngài.

    Đây là phép lạ chữa bệnh đầu tiên của Đức Giêsu
    cho một phụ nữ, tại một ngôi nhà.
    Sốt chẳng phải là một bệnh quá nặng và nguy hiểm,
    nhưng cũng đủ để làm người bệnh không hoạt động được,
    gây cản trở những sinh hoạt bình thường trong gia đình.
    Đức Giêsu đến đem lại sự chữa lành, niềm vui và sức sống.
    Khi người phụ nữ được khỏi bệnh, mọi sự như sống lại.
    Bếp lại có lửa, bàn lại có thức ăn, và người ta ngồi quanh cười nói rôm rả.
    Hạnh phúc gia đình có khi chỉ tùy thuộc vào những điều be bé.
    Hạnh phúc bị sứt mẻ lắm khi chỉ vì những chuyện không đâu.

    Hãy nhìn cách Đức Giêsu chữa bệnh cho người phụ nữ này.
    Thật gần gũi và thân tình, ngài chẳng nói lời nào để đuổi cơn sốt.
    Khi nắm tay người bệnh nặng, ngài chấp nhận nguy cơ bị nhiễm nhơ uế.
    Nhưng Đức Giêsu chẳng hề bị nhiễm gì, trái lại ngài đem đến bình an.
    Ngài đã nâng bà dậy (êgeiren), có nghĩa là ngài làm bà phục sinh.

    Sau khi được phục sinh thì bà đi phục vụ các vị khách.
    Phục vụ hiểu theo nghĩa đơn sơ nhất là đi chuẩn bị bữa ăn.
    Các thiên thần cũng đã phục vụ Đức Giê su
    sau khi ngài thắng các cơn cám dỗ (Mc 1, 13).
    Tuy nhiên có thể hiểu phục vụ theo nghĩa rộng hơn nhiều.
    Sau khi Đức Giêsu chết trên thập giá, chỉ còn các phụ nữ ở lại đến cùng.
    “Họ đã đi theo ngài và phục vụ ngài từ hồi ngài còn ở Galilê
    và họ đã cùng ngài lên Giêrusalem” (Mc 15, 40-41).

    Như vậy không phải chỉ các ông môn đệ mới là người phục vụ (Mc 10, 43).
    Các bà cũng đã trung tín phục vụ đến cùng,
    phục vụ như Thầy Giêsu, Đấng đã đến để phục vụ” (Mc 10, 45).
    Xin cho mọi người biết nhìn nhận
    vai trò quý báu của người vợ, người mẹ trong nhà,
    và vai trò của người phụ nữ trong giáo xứ cũng như ngoài xã hội.​

    Cầu nguyện:

    Giữa một thế giới đề cao quyền lực và lợi nhuận,
    xin dạy con biết phục vụ âm thầm.

    Giữa một thế giới say mê thống trị và chiếm đoạt,
    xin dạy con biết yêu thương tự hiến.

    Giữa một thế giới đầy phe phái chia rẽ,
    xin dạy con biết cộng tác và đồng trách nhiệm.

    Giữa một thế giới đầy hàng rào kỳ thị,
    xin dạy con biết coi mọi người như anh em.

    Lạy Chúa Ba Ngôi,
    Ngài là mẫu mực của tình yêu tinh ròng,
    xin cho các Kitô hữu chúng con
    trở thành tình yêu
    cho trái tim khô cằn của thế giới.

    Xin dạy chúng con biết yêu như Ngài,
    biết sống nhờ và sống cho tha nhân,
    biết quảng đại cho đi
    và khiêm nhường nhận lãnh.

    Lạy Ba Ngôi chí thánh,
    xin cho chúng con tin vào sự hiện diện của Chúa
    ở sâu thẳm lòng chúng con,
    và trong lòng từng con người bé nhỏ.


    Lm Antôn Nguyễn Cao Siêu, SJ
     
    Điều chỉnh mới nhất vào lúc: 12 tháng Giêng 2017
  4. KhucCamTa

    KhucCamTa Bảo Quốc Công Thần Đệ Ngũ Đẳng Tình Nguyện Viên

    12/1/2017 – Thứ năm Tuần 1 Thường Niên

    Chạnh lòng thương

    Lời Chúa: Mc 1, 40-45

    Có người bị phong hủi đến gặp Đức Giêsu, anh ta quỳ xuống van xin rằng: “Nếu Ngài muốn, Ngài có thể làm cho tôi được sạch.” Người chạnh lòng thương giơ tay đụng vào anh và bảo: “Tôi muốn, anh sạch đi!” Lập tức, chứng phong hủi biến khỏi anh, và anh được sạch. Nhưng Người nghiêm giọng đuổi anh đi ngay, và bảo anh: “Coi chừng, đừng nói gì với ai cả, nhưng hãy đi trình diện tư tế, và vì anh đã được lành sạch, thì hãy dâng những gì ông Môsê đã truyền, để làm chứng cho người ta biết.” Nhưng vừa ra khỏi đó, anh đã bắt đầu rao truyền và tung tin ấy khắp nơi, đến nỗi Người không thể công khai vào thành nào được, mà phải ở lại những nơi hoang vắng ngoài thành. Và dân chúng từ khắp nơi kéo đến với Người.

    Suy niệm:

    Đây là quy chế người mắc bệnh phong theo sách Lêvi (13, 45-46).
    Người ấy phải mặc quần áo rách, để tóc bù xù, che môi trên,
    phải vừa đi vừa kêu lên: “Ô uế ! ô uế !” để người ta biết mà tránh xa.
    Người phong phải ở một mình, phải ở một chỗ bên ngoài trại…
    Như thế từ xa xưa, người ta đã biết đến sự dễ lây lan của bệnh phong
    và ảnh hưởng nguy hiểm trên thân xác do chứng bệnh này.
    Để được chứng nhận là đã khỏi bệnh, người phong phải trình tư tế,
    phải qua một quá trình phức tạp để thanh tẩy trong tám ngày,
    và phải dâng những con vật bị sát tế để làm lễ xá tội (Lêvi 14).

    Người phong trong bài Tin Mừng hôm nay đã không giữ Luật Môsê.
    Anh dám lại gần Đức Giêsu, dám tin ngài có khả năng làm anh được sạch,
    mặc dù theo truyền thống Kinh Thánh,
    chỉ Thiên Chúa mới làm được chuyện đó.
    Đức Giêsu vì thương anh, nên cũng đã làm điều không được phép.
    Ngài dám đưa bàn tay ra và đụng đến anh,
    đụng đến da thịt nhơ uế của anh, đến chính phận người hẩm hiu của anh,
    dù chỉ một lời của ngài thôi cũng đủ làm anh khỏi bệnh.
    Cái đụng của bàn tay Đức Giêsu đã không làm ngài bị ô uế.
    Trái lại, nó đã đem lại sự thanh sạch cho anh bị phong.
    Để làm phép lạ chữa bệnh rất lừng lẫy này, Đức Giêsu đã phải trả giá.
    Người phong khi được khỏi, đã không tránh được chuyện rêu rao.
    Vì thế người ta đổ xô nhau tới khiến ngài phải ở ngoài thành.
    Khi người khỏi bệnh vào được thành thì Đức Giêsu lại phải ở hoang địa !

    Thái độ chạnh lòng thương và đụng đến người phong của Đức Giêsu
    đã gợi hứng cho nhiều tâm hồn noi gương bắt chước.
    Tại nhiều trại phong ở Việt Nam, ta thấy bóng dáng của các nữ tu.
    Họ ở trại phong Bến Sắn, Di Linh, Quy Hòa, Văn Môn…
    Nhiều nữ tu đã hiến dâng tuổi trẻ của mình để phục vụ người phong,
    đụng đến những vết thương tàn phế nơi thân xác họ.
    Các chủng sinh Miền Bắc cũng đã quen tiếp xúc với người phong,
    ở lại với họ, săn sóc và chia sẻ thân phận của họ.
    Giáo hội Công Giáo sung sướng được phục vụ người phong ở khắp nơi,
    và coi đây như một nét đặc trưng của khuôn mặt Giáo Hội.​

    Cầu nguyện:

    Lạy Chúa Giêsu thương mến,
    xin ban cho chúng con
    tỏa lan hương thơm của Chúa
    đến mọi nơi chúng con đi.

    Xin Chúa hãy tràn ngập tâm hồn chúng con
    bằng Thần Khí và sức sống của Chúa.

    Xin Chúa hãy xâm chiếm toàn thân chúng con
    để chúng con chiếu tỏa sức sống Chúa.

    Xin Chúa hãy chiếu sáng qua chúng con,
    để những người chúng con tiếp xúc
    cảm nhận được Chúa đang hiện diện nơi chúng con.

    Xin cho chúng con biết rao giảng về Chúa,
    không phải bằng lời nói suông,
    nhưng bằng cuộc sống chứng tá,
    và bằng trái tim tràn đầy tình yêu của Chúa.
    (Mẹ Têrêxa Calcutta)


    Lm Antôn Nguyễn Cao Siêu, SJ
     
    Điều chỉnh mới nhất vào lúc: 12 tháng Giêng 2017
  5. KhucCamTa

    KhucCamTa Bảo Quốc Công Thần Đệ Ngũ Đẳng Tình Nguyện Viên

    13/1/2017 – Thứ sáu Tuần 1 Thường Niên

    Thấy họ có lòng tin

    Lời Chúa: Mc 2, 1-12
    Vài ngày sau, Đức Giêsu trở lại thành Caphácnaum. Hay tin Người ở nhà, dân chúng tụ tập lại, đông đến nỗi trong nhà ngoài sân chứa không hết. Người giảng lời cho họ.

    Bấy giờ người ta đem đến cho Đức Giêsu một kẻ bại liệt, có bốn người khiêng. Nhưng vì dân chúng quá đông, nên họ không sao khiêng đến gần Người được. Họ mới dỡ mái nhà, ngay trên chỗ Người ngồi, làm thành một lỗ hổng, rồi thả người bại liệt nằm trên chõng xuống. Thấy họ có lòng tin như vậy, Đức Giêsu bảo người bại liệt: “Này con, con đã được tha tội rồi.” Nhưng có mấy kinh sư đang ngồi đó, họ nghĩ thầm trong bụng rằng: “Sao ông này lại dám nói như vậy? Ông ta nói phạm thượng! Ai có quyền tha tội, ngoài một mình Thiên Chúa?” Tâm trí Đức Giêsu thấu biết ngay họ đang thầm nghĩ như thế, Người mới bảo họ: “Sao trong bụng các ông lại nghĩ những điều ấy? Trong hai điều: một là bảo người bại liệt: ‘Con đã được tha tội rồi’, hai là bảo: ‘Đứng dậy, vác lấy chõng của con mà đi’, điều nào dễ hơn? Vậy, để các ông biết: ở dưới đất này, Con Người có quyền tha tội, -Đức Giêsu bảo người bại liệt,- Ta truyền cho con: Hãy đứng dậy, vác lấy chõng của con mà đi về nhà!” Người bại liệt đứng dậy, và lập tức vác chõng đi ra trước mặt mọi người, khiến ai nấy đều sửng sốt và tôn vinh Thiên Chúa. Họ bảo nhau: “Chúng ta chưa thấy vậy bao giờ!”


    Suy niệm:

    Bối cảnh của bài Tin Mừng là căn nhà của ông Simon ở Caphácnaum.
    Đức Giêsu đang được hết sức ái mộ bởi đám đông dân chúng.
    Biết ngài trở về, họ tụ tập lại đông đến nỗi cửa cũng chẳng còn lối vào.
    Chính vì thế khi bốn người bạn khiêng anh bất toại tới,
    họ không biết làm sao mà vào được trong nhà để gặp Đức Giêsu.

    Dù sao cũng có một tình cảm nào đó giữa năm người này.
    Rất có thể họ là một nhóm bạn quen biết nhau và muốn giúp nhau.
    Cả năm người đều tin rằng đến với Đức Giêsu là có hy vọng khỏi bệnh.
    Họ đã hẹn nhau vào một ngày nhất định để lên đường.
    Tình bạn được biểu lộ qua việc vất vả khiêng người bất toại.
    Khi không vào được nhà, chắc cả năm người đều bối rối.
    Về ư? hay chờ đợi? hay cứ liều gạt đám đông mà vào?
    Hay còn một giải pháp nào khác tốt hơn?
    Thời nay chúng ta khó hiểu được chuyện dỡ mái nhà mà vào.
    Nhưng mái nhà của người Palestine thời ấy cũng khá đơn sơ,
    chỉ gồm những thanh xà đặt trên các tường đá, rồi lợp tranh lên trên.
    Nhóm năm người đã chọn giải pháp này, sau khi đã bàn bạc và nhất trí.
    Kế đến là chuyện phân công.
    Phải xin phép chủ nhà, phải leo lên dỡ mái bằng thang và làm một lỗ hổng,
    phải kéo anh bất toại với chõng lên và hạ xuống ngay tại chỗ Đức Giêsu ngồi.
    Tất cả công việc này cần nhiều sức mạnh và sự khéo léo,
    nhất là cần lòng tin và tình bạn.

    Hẳn Đức Giêsu đã hết sức kinh ngạc trước lòng tin này.
    Lòng tin mạnh mẽ không lùi bước trước khó khăn cản trở.
    Lòng tin đầy sáng tạo, dám tìm ra những con đường mới mẻ và khác thường.
    Lòng tin mang tính tập thể, vì là niềm tin của cả nhóm năm người.
    Lòng tin đòi vất vả, đổ mồ hôi, chứ không chỉ ở trong tâm trí.
    Lòng tin táo bạo vì dỡ mái nhà có thể bị Đức Giêsu coi là là khiếm nhã.
    Đức Giêsu đã thấy được lòng tin này và ngài đã chữa lành (c. 5).

    Con đường trở về nhà của năm người thật là vui và nhẹ nhàng.
    Người ta có thề đi ngang hàng với nhau, chứ không phải khiêng nhau nữa.
    Nhìn nhóm người trên, tôi tự đặt cho mình vài câu hỏi.
    Khi tôi bất toại, có người bạn nào giúp tôi không?
    Tôi có khiêm nhường để cho người khác giúp tôi không?
    Tôi có sẵn sàng để người khác đưa tôi đến với Giêsu không?
    Tôi có chấp nhận vất vả để giúp một người bạn đang gặp khó khăn không?​

    Cầu nguyện:

    Lạy Chúa,
    xin ban cho con đức tin lớn hơn hạt cải,
    để con làm bật rễ khỏi lòng con
    những ích kỷ và khép kín.

    Xin cho con đức tin can đảm
    để con chẳng sợ thiệt thòi khi trao hiến,
    chẳng sợ từ bỏ những gì con cậy dựa xưa nay.

    Xin cho con đức tin sáng suốt
    để con thấy được thế giới
    mà mắt phàm không thấy,
    thấy được Đấng Vô hình,
    nhưng rất gần gũi thân thương,
    thấy được Đức Kitô nơi những người nghèo khổ.

    Xin cho con đức tin liều lĩnh,
    dám mất tất cả chỉ vì yêu Chúa và tha nhân,
    dám tiến bước trong bóng đêm
    chỉ vì mang trong tim một đốm lửa của Chúa,
    dám lội ngược dòng với thế gian
    và khước từ những mời mọc quyến rũ của nó.

    Xin cho con đức tin vui tươi,
    hạnh phúc vì biết những gì
    đang chờ mình ở cuối đường,
    sung sướng vì biết mình được yêu
    ngay giữa những sa mù của cuộc sống.

    Cuối cùng, xin cho con đức tin cứng cáp
    qua những cọ xát đau thuong của phận người,
    để dù bao thăng trầm dâu bể,
    con cũng không để tàn lụi niềm tin
    vào Thiên Chúa và vào con người.


    Lm Antôn Nguyễn Cao Siêu, SJ
     
  6. KhucCamTa

    KhucCamTa Bảo Quốc Công Thần Đệ Ngũ Đẳng Tình Nguyện Viên

    14/1/2017 – Thứ bảy Tuần 1 Thường Niên

    Kêu gọi người tội lỗi

    Lời Chúa: Mc 2, 13-17

    Đức Giêsu lại đi ra bờ biển hồ. Toàn thể dân chúng đến với Người, và Người dạy dỗ họ. Đi ngang qua trạm thu thuế, Người thấy ông Lêvi là con ông Anphê, đang ngồi ở đó. Người bảo ông: “Anh hãy theo tôi!” Ông đứng dậy đi theo Người. Người đến dùng bữa tại nhà ông. Nhiều người thu thuế và người tội lỗi cùng ăn với Đức Giêsu và các môn đệ: con số họ đông và họ đi theo Người. Những kinh sư thuộc nhóm Pharisêu thấy Người ăn uống với những kẻ tội lỗi và người thu thuế, thì nói với các môn đệ Người: “Sao! Ông ấy ăn uống với bọn thu thuế và quân tội lỗi!” Nghe thấy thế, Đức Giêsu nói với họ: “Người khoẻ mạnh không cần thầy thuốc, người đau ốm mới cần. Tôi không đến để kêu gọi người công chính, mà để kêu gọi người tội lỗi.”

    Suy niệm:

    Trong bài Tin Mừng hôm qua, Đức Giêsu đã tha tội cho anh bất toại.
    Và chuyện này đã bị các kinh sư coi là phạm thượng (Mc 2, 6).
    Trong bài Tin Mừng hôm nay, ngài lại tiếp tục bị tấn công,
    vì làm những điều dưới mắt các kinh sư là gai chướng.

    Trước hết là việc chọn ông Lêvi vào số các môn đệ.
    Như bốn môn đệ đầu tiên, khi được gọi Lêvi cũng đang làm việc.
    Lúc đó ông đang ngồi nơi bàn thu thuế, bận bịu với tiền bạc và sổ sách.
    Ánh mắt của Thầy Giêsu chụp lấy ông và lôi cuốn ông.
    Lời mời của Thầy thật rõ ràng và ngắn gọn: “Anh hãy theo tôi.”
    Lêvi có ngỡ ngàng không?
    Ông đang làm một nghề bị mọi người coi là ô uế
    vì phải tiếp xúc với dân ngoại và dính dáng đến dối trá tham lam.
    Ông bị coi là tội nhân, bị gạt ra khỏi cộng đoàn Dân Chúa.
    Bây giờ ông được Thầy mời vào nhóm môn đệ của mình
    Đức Giêsu có liều lĩnh không?
    Ngài có sợ uy tín nhóm bị giảm sút vì sự có mặt của Lêvi không?
    Đức Giêsu không định thành lập một nhóm gồm toàn những người hoàn hảo,
    nên ngài đã chọn sự có mặt của Lêvi.
    Như thế ranh giới giữa “môn đệ” và “tội nhân” đã bị xóa.
    Môn đệ chính là tội nhân được kêu gọi để chia sẻ tình bạn và sứ vụ.

    Lêvi diễn tả niềm vui của người được gọi bằng một bữa tiệc,
    trong đó ông mời các bạn bè đồng nghiệp đến để chia tay.
    Đức Giêsu và các môn đệ cũng được mời tham dự.
    Ngài đã vui vẻ nhận lời, đã đến nhà và ăn với họ, dù đây là điều bị cấm.
    Để biện minh cho thái độ này, ngài coi tội nhân như người đau ốm.
    Người đau thì cần thầy thuốc, cần sự lại gần để săn sóc của lương y.
    Họ cần chữa lành và đón nhận, chứ không cần phán xét và lên án.
    Đức Giêsu chính là vị lương y đến để kêu gọi người tội lỗi (c. 17).

    Nhưng có ai trong chúng ta lại không là tội nhân?
    Có ai trong chúng ta lại công chính thánh thiện
    đến độ không cần phải sám hối (Mc 1, 15)?
    Hôm nay Đức Giêsu vẫn đi ngang qua đời tôi, tưởng như tình cờ,
    vẫn thấy tôi và gọi tôi, vẫn mời tôi ra khỏi chỗ ngồi vững chãi của mình,
    và bỏ lại tất cả sau lưng.
    Xin được như Lêvi đứng lên ngay để theo Ngài.​

    Cầu nguyện:

    Lạy Cha,
    thế giới hôm nay cũng như hôm qua
    vẫn có những người bơ vơ lạc hướng
    vì không tìm được một người để tin ;
    vẫn có những người đã chết từ lâu
    mà vẫn tưởng mình đang sống ;
    vẫn có những người bị ám ảnh bởi thần ô uế,
    ô uế của bạc tiền, của tình dục, của tiếng tăm;
    vẫn có những người mang đủ thứ bệnh hoạn,
    bệnh hoạn trong lối nhìn, lối nghĩ, lối sống ;
    vẫn có những người bị sống bên lề xã hội,
    dù không phải là người phong...

    Xin Cha cho chúng con nhìn thấy họ
    và biết chạnh lòng thương như Con Cha.

    Nhưng trước hết,
    xin cho chúng con
    nhìn thấy chính bản thân chúng con.


    Lm Antôn Nguyễn Cao Siêu, SJ
     

Chia sẻ, giới thiệu đến bè bạn