Dismiss Notice
THÔNG BÁO: Phiên bản mới tháng Giêng 2016 cho Đũa Thần Điện Toán với 125 thay đổi lớn đã được phát hành. Quý khách hàng muốn cập nhật hóa xin gửi Đũa Thần Điện Toán về 14550 Magnolia ST # 204 Westminster CA 92683 kèm 9 đô la cước phí.
Color
Background color
Background image
Border Color
Font Type
Font Size
  1. Đĩa sà lách Mỹ quốc (5)
    (Ai là Tổng thống thực dụng)


    Bài 2 có câu viết như sau: "mèo nào cắn mĩu nào" hay "(con) Lươn ngắn lại chê (con) trạch dài"!. Câu thành ngữ hàm ý chỉ kẻ không biết người, biết mình, chỉ biết chê người chứ không biết mình cũng có tật như người. Ông Obama là Tổng thống tiền nhiệm nên ông này có kinh nghiệm hơn người đi sau (?) và là "Con lươn" trong trường hợp này?.

    Lần nữa, nhắc lại trường hợp ông Obama đến VN vừa rồi, để dễ thấy sự việc hơn là những trường hợp khác.

    Để thực hiện Hiệp định TTP (viết tắt của từ Trans-Pacific Strategic Economic Partnership Agreement -Hiệp định đối tác kinh tế xuyên Thái Bình Dương-). Mỹ muốn TPP sẽ là điểm chốt mới của họ tại Châu Á, sau nhiều năm Mỹ đã lún quá sâu vào khu vực Trung Đông.

    Nói nghe có vẻ ngắn gọn, thật ra, đó là một quá trình khá dài.

    Ngày 11-7-1995; TT Bill Clinton, đã tuyên bố bình thường hóa quan hệ ngoại giao với Việt Nam, thúc đẩy tinh thần hòa giải giữa hai nước cựu thù và cùng nhau hướng tới tương lai, bao gồm cả việc dỡ bỏ lệnh cấm vận và đàm phán thỏa thuận thương mại song phương

    Ngày 02.07.2015, Bill Clinton kỷ niêm 20 năm bình thường hóa bang giao.

    Từ ngày Clinton làm TT. Mỹ (1992), TT thứ 42 của Hiệp Chủng quốc, đến thời TT.Obama, TT thứ 44, thời gian tổng cộng là 14 năm. Mười bốn năm dành cho

    một quá trình từ đàm phán thỏa thuận song phương đến đối tác chiến lược và đối tác chiến lược toàn diện. Đến giai đoạn cuối như vừa rồi mà danh sách bán vũ khí sát thương phải chờ sự làm việc của những nhóm cao cấp khác của cả hai nước, cùng duyệt xét những khí cụ sát thương nào cần thiết vào thời điểm nhất định nào đó.

    Nếu chỉ xét riêng cho quá trình này, mọi người như thấy chính phủ Mỹ có một lộ trình làm việc hết sức "nghiêm túc" (chữ dùng của VN hiện nay – thận trọng-) và những cá nhân, những tổ chức cổ súy cho nhân quyền tại VN, cảm thấy an lòng. Đôi khi họ còn hoan nghênh đến quá mức (Một đôi người trong những tổ chức xã hội dân sự tại VN, chẳng hạn ông Ls.Nguyễn Văn Đài và ông Ts. Nguyễn Quang A (1).

    Vào TPP (2) mà ai không thích. Có lợi cho VN mà!. Vì, ít ra, họ thấy thấp thoáng việc bảo vệ nhân quyền là một trong những qui định mà các nước thành viên của Hiệp ước TPP đó phải tôn trọng. Ở Mỹ, trước khi TT.Obama đi VN, có những cuộc hội thảo về VN, có một số người VN tham dự (Như trước đây, khi chính phủ Mỹ tiếp Chủ Tịch/Thủ tướng VN, họ đã mời một số đại diện các đoàn thể, chính đảng người Việt bên Mỹ vào tòa Bạch cung. Chẳng cần biết nội dung cuộc Hội thảo/gặp mặt ra sao, đại diện người Việt có mặt là tốt rồi).

    Khi TT.Mỹ Obama đến VN, tại Hà Nội, các nhân vật thuộc các nhóm tổ chức Xã hội dân sự thấy được những gì?

    Hãy xem qua trang mạng "Luật khoa" bên VN nói về những diễn tiến ấy (3)
    "...Ông (Nguyễn Quang A) khá tin tưởng rằng ông sẽ không bao giờ đến được buổi gặp mặt Tổng thống Obama...nhưng Ông A vẫn quyết định sẽ đi gặp ông Obama. Tôi bước ra khỏi nhà lúc 6:22 sáng. 6:25 tôi bị bắt,” ông kể. Một đội nhân viên an ninh nhà nước nhét ông vào một chiếc xe và đóng rầm cửa lại. Ông Quang A bị cô lập bên trong xe với hai sĩ quan cảnh sát mặc thường phục và một tài xế. Cửa sổ xe có kính màu đen và biển số thì bị che lại. Chiếc xe là một “nhà tù di động”, ông Quang A nói.Họ chở ông A trên xe đi suốt bảy tiếng đồng hồ sau đó, đầu tiên tới Hưng Yên, một thành phố với các ngôi đền chùa cổ kính phía Đông thủ đô (bài gốc viết là phía Tây – ND), và sau đó về lại nhà ông, vừa kịp lúc máy bay của Tổng thống Obama vừa cất cánh để đến địa điểm tiếp theo trong lịch trình”.

    Hai nhà bất đồng chính kiến khác cũng bị chính phủ Việt Nam ngăn chặn theo cách tương tự. Họ không đến được buổi gặp mặt do Sứ quán Hoa Kỳ tổ chức.

    Ông A đã phản ứng ra sao?. Cũng trang mạng đó, có ghi: "Nếu ai có ảnh hưởng gì, họ sẽ đàn áp người đó.” Ông A nói thêm. “Nhưng nếu như nhà chức trách mà khôn ngoan hơn, họ sẽ biết rằng những người biểu tình không muốn lật đổ họ. Những người biểu tình chỉ muốn thương lượng để thay đổi chính sách.”.

    Chúng ta cắt ngang ở đây để thêm lời bình phẩm, có thể ở dạng như thế này: "Tội nghiệp ông A quá!...và tội những nhà Xã hội dân sự khác nhiều hơn!". Ông A bị đàn áp lúc nào khác, người ta không biết ra sao. Nhưng, khi muốn đi gặp TT. Obama mà bị "đàn áp" theo lối chở đi "du lịch" lòng vòng 7 tiếng đồng hồ thì những nhà Xã hội dân sự khác cũng chỉ cầu mong được thế. Trang mạng "Luật khoa" viết: "Vào tháng Ba, một người bạn của ông Quang A, Nguyễn Hữu Vinh, con trai của một quan chức ngành công an, bị tuyên án tù năm năm vì đã cho đăng các bài viết chống chính quyền trên Internet. Ông A nói với giọng đầy ngờ vực “Trang web của anh Vinh gần giống như tạp chí Reader’s Digest. Anh ta chịu án năm năm chỉ vì quản lý một trang web,”

    Nói tội nghiệp ông A vì ông đã đưa ra hai hình ảnh đối chọi với nhau... mà hai hình ảnh này đều do ông ấy tự vẽ. Ông nói: "..Những người biểu tình chỉ muốn thương lượng để thay đổi chính sách". Rồi cũng ông nói với Trợ lý Ngoại trưởng Mỹ Tom Malinowski: "Nếu phải biến con người thành món hàng để mặc cả thì tôi chống việc đó!". Ông A, thay mặt những người biểu tình để muốn thương lượng -thương lượng gì, nhân quyền à (?)- ...để thay đổi chính sách gì -chính sách bãi bỏ độc đảng à (?)-. Ai cũng thấy là, dù Mỹ trao đổi này khác với CSVN để đem tù nhân chính trị qua Mỹ, họ làm được vì họ có lợi thế của họ. Còn nhóm Xã hội Dân sự của ông A có lợi thế gì để làm cuộc thương lượng, để thay đổi chính sách với nhà nước VN?!...

    Nói là tội nghiệp ông A vì ông bị "tù" ở trong nước nên làm sao có thể nói gì cho lớn chuyện được. Ông và nhóm Xã hội của ông cũng đã khép mình -dù không muốn- trong khuôn khổ qui định của luật pháp nhà nước nên đành ở vào thế, khiến khá nhiều người cho rằng, những nhóm Xã hội Dân sự (cho đến thời điểm này) chỉ làm lấy có; hay nói đúng hơn, có khi chỉ là làm vật trang điểm cho nhà nước CS, để có hình thức dân chủ mà thôi.

    Còn người Mỹ, họ biết gì về tình trạng nhân quyền ở VN?.

    "Chương về Việt Nam trong báo cáo về nhân quyền năm ngoái (2015) của Bộ Ngoại Giao Hoa Kỳ có đầy các tường trình về việc các lực lượng an ninh tấn công và đe dọa giới phóng viên". (Trang Luật khoa)

    Việc mở rộng vòng tay, theo lời của ông Bill Clinton, nhân dịp kỷ niệm 20 năm bình thường hóa bang giao, 02.07.2015, là: "“Hai mươi năm trước, thương mại hai nước là 500 triệu đô la Mỹ, nay đã lên tới 35 tỉ đô la Mỹ; Việt Nam vượt Thái Lan để trở thành nhà xuất khẩu hàng đầu của ASEAN vào thị trường Mỹ".

    Lần này, qua chuyến đi của TT.Obama, kết quả ra sao?.(a) thấy rõ tâm trạng của người dân đối với chính quyền Mỹ (b) Thương mại hai chiều giữa Mỹ và Việt Nam đạt 35 tỷ đô la trong năm ngoái, chiếm 22% tổng thương mại Hoa Kỳ có với khối ASEAN và đưa Việt Nam trở thành nhà cung ứng lớn nhất trong ASEAN cho thị trường Mỹ.(c) VN đã đặt mua máy bay Boeing Mỹ tổng giá 11 tỉ Mỹ kim (d) mở đại học Fullbright tại VN (5).

    Về nhân quyền, Mỹ đã đạt được những gì?. Những nhóm xã hội dân sự tại VN muốn có cuộc gặp mặt với TT. Obama đã bị ngăn chận!.

    Như vậy, ông TT.Obama cũng là tay thực dụng, không khác cũng chẳng thua TT.Bill Clinton.




    Đặng Quang Chính
    26.12.2016
    21:39



    Ghi chú:

    (1) giải thưởng "Hoa Tulip về Nhân quyền" của Hà Lan
    h..p://www.nhanquyenvn.com/2016/08/nuc-cuoi-chuyen-nguyen-quang-duoc-de-cu-nhan-giai-human-right-tulip.html
    (2) h..ps://en.wikipedia.org/wiki/Trans-Pacific_Partnership
    (3) h..p://luatkhoa.org/2016/06/4852/
  2. Đĩa sà lách Mỹ quốc (4)
    (thực dụng?)


    Chữ "Thực dụng" được nói thêm ở đây, để thấy, người sính dùng nó, tạo nó thành một từ ngữ có tính đặc biệt riêng. Người xem chữ đó có tính "tính cực" lại dễ bị lẫn lộn vì những mục tiêu mà người dùng nó cố tình dùng nó một cách không rõ ràng.

    Trước hết, nói về cảm tưởng của nhiều người đối với chính sách của Mỹ. Với họ, người Mỹ làm việc có kế hoạch tốt và lâu dài. Tóm lại, cái gì của họ cũng nhất. Nhưng, nói ngắn, họ cũng thất bại. Như vụ tấn công Cuba đã được viết trong bài trước.

    Vụ Cuba đã hơn năm mươi năm qua. Chúng ta xem vụ VN như thế nào.

    Nếu cho rằng Mỹ can thiệp vào chiến tranh qua các phái bộ quân sự vào năm 1960, đến năm 1968, họ đã đổi hướng. Họ thực hiện chương trình VN hóa chiến tranh. Tháng 03.1968, Mỹ đơn phương đơn ngừng đánh phá miền Bắc từ vĩ tuyến 20 trở ra. Cùng những hành động đó, Kissinger đã đại diện chính phủ Mỹ có những cuộc mật đàm riêng với Tàu.

    Trong tám năm (1960-1968) với kinh phí chiến tranh tốn đến hàng ngàn triệu đô đã làm cho con người thực dụng của Kissinger đi đến quyết định chấm dứt cuộc chiến VN (dĩ nhiên, còn nhiều yếu tố khác nữa -cũng đã được nêu ra trong các bài trước-). Đồng thời, thị trường Tàu với khối dân cả gần ngàn triệu đã làm cho ông "đại gia" Mỹ lóa mắt. Chưa kể, giao thương với Tàu lại là cách gián tiếp gây sự sự rạn nứt trong liên hệ giữa Tàu và Nga.

    Thế là tính thực dụng được thi hành triệt để. Nước Mỹ cũng sẵn sàng chấp nhận Tàu có chân trong Liên Hiệp Quốc và xem Đài Loan là một bộ phận của Tàu.

    Họ nghĩ rằng, dân Tàu nghèo, khi bắt đầu giao thương với Mỹ, sẽ trở thành một nhà máy không lồ, với số công nhân dồi dào, giá lương rẻ mạt. Những công nhân này sẽ mua sắm tối đa. Và người Tàu cứ làm thuê, cứ mua cứ sắm; cứ lệ thuộc vào nước Mỹ về kinh tế.

    Thực tế không như họ tính. Chỉ những năm gần đây, sự tiêu thụ của người Tàu mới tăng đáng kể. Sau nhiều năm dài, chỉ làm việc và thắt lưng buộc bụng; hơn nữa, lại có tài "nhái" hàng, nước Tàu đã có sự phát triển ngoài dự đoán của họ. (Ngoài ra, còn nhiều yếu tố khác như TT.Trump đã nêu -rõ hơn nữa là nội dung của cuốn sách "Chết bởi Trung Quốc"-). Người Tàu hiện là chủ nợ của Mỹ.

    Kinh tế Tàu phát triển, dĩ nhiên, họ cũng sẵn sàng tăng cường sức mạnh quân sự, để bảo vệ những thành quả kinh tế của họ. Đồng thời, khi quân lực lớn mạnh, họ muốn bành trướng ảnh hưởng của họ ra khắp nơi. Tàu hiện nay trở thành một đối thủ đáng kể của Mỹ. Con cọp ngủ yên lâu nay đã thức giấc!

    Bây giờ, người Mỹ muốn đổi trục sang Châu Á. Họ muốn lôi kéo VN vào cuộc chơi mới. Rõ ràng, cái lối "Pragmatism" của họ đã đưa họ đi quanh một một con đường vòng. Một con đường vòng, tuy thấy có lợi trước mặt (qua các trào TT Mỹ từ Clinton đến nay) nhưng về lâu dài, đã khiến bạn bè năm châu bớt tin cậy. Họ không còn tin tưởng nhiều nơi sức mạnh của Mỹ như trước đây...và họ không còn tin nơi "lý tưởng Cộng hòa" của Mỹ quốc; cái lý tưởng Tự do, công bằng, bác ái, mà nước Mỹ từng hô hào, tán dương, khi Mỹ vừa thoát khỏi vòng lệ thuộc Anh Quốc.




    Đặng Quang Chính
    21.12.2016
    13:56
  3. Dẫn nhập:

    – Nói là “chuyện” vì không phải là bài bình luận, dù đôi khi có dạng giống như thế.
    – “chuyện dài”: khi nào sự liên quan giữa Mỹ và VN còn, chuyện sẽ còn tiếp tục.
    – Như tựa đề: “sà lách”, nên không theo thứ tự nào cả, nghĩa là không theo thứ tự thời gian, nội dung…nghĩa là, hễ người viết nảy sinh một ý nào đó, trong một lúc nào đó, sẽ viết bài.
    – Nói là “sà lách” nghĩa là tạp bí lù, lấy ý từ bài viết khác, từ nhận xét khác…hay có thể là sự phối hợp. Nhất là có thể bài đã được viết, không phải chỉ từ ngẫu hứng mà còn do sự nhậy cảm riêng của người viết. Do đó, trong những trường hợp này, độc giả không cần đặt câu hỏi là ý tưởng đó dựa trên căn bản suy nghĩ ra sao.

    --------------------------------------

    Đĩa sà lách Mỹ quốc (3)
    (Thực dụng?)


    Nhưng, vấn đề là, người thực dụng Trump có thể làm tốt hơn người thực dụng Obama hay không?. Đây là câu hỏi trong phần kết luận của bài trước.

    Trước khi trả lời, chúng ta xem qua phần dưới đây để biết thế nào là "thực dụng".

    Trong miền Nam, trước năm 1975, đặc biệt trong những năm 1960, ít người nghe nói đến hai chữ "thực dụng". Nói gì đến hai chữ "chủ nghĩa thực dụng" và nhất là thêm vào sau đó chữ: "Mỹ". Nhưng từ khi có cuộc tiếp xúc ngầm giữa Kissinger và Tàu cộng được phát hiện, nhóm chữ "chủ nghĩa thực dụng" được người ta biết đến nhiều hơn. Sau đó một thời gian dài, nhất là sau khi có nhiều người VN định cư tại Mỹ, nhóm chữ "chủ nghĩa thực dụng" được một số tác giả cho nó tương đương theo cách gọi của họ là: chủ nghĩa "mì ăn liền"!

    Ai muốn tìm hiểu nhóm chữ "chủ nghĩa thực dụng" là gì, theo cách khoa bảng, cứ vào link cuối bài (1) sẽ rõ như thế nào. Nhưng, nên để ý rằng, nội dung link đó nhằm nói về chữ "pragmatism" -theo trang đó, dịch ra tiếng Việt, có nghĩa là: "chủ nghĩa thực dụng"-. Còn nếu xem link (2) nội dung sẽ nói về "Utilitarianism" –theo Google, chữ này được dịch là "chủ nghĩa thực dụng". Nghĩa là, theo nghĩa tiếng Việt, nhóm chữ "chủ nghĩa thực dụng" có thể dùng cho cả hai chữ "Pragmatism" và "Utilitariansim"(!). Theo Dictionary Cambridge, online, hai chữ đó được định nghĩa xem ra hơi tương tự, nhưng chữ "Utilitarianism" có vẻ là một hệ thống tư tưởng (suy nghĩ) hơn là tính chất giải quyết một vấn đề của chữ "Pragmatism".

    Như nói trên, người dùng chủ nghĩa "Mì ăn liền" có lẽ không rõ sự khác biệt, hoặc ý của họ cho rằng, đó là nội dung của chữ "Pragmatism" (?).

    Dõi theo đường lối, chính sách của Mỹ, từ sau Đệ nhị thế chiến đến nay, chúng ta sẽ phân định là, họ theo cách "Pragmatism" hay "Utilitarianism".

    Chưa đầy ba tháng kể từ khi John F. Kennedy lên nhậm chức tổng thống Hoa Kỳ. Kế hoạch lật đổ chính phủ của Fidel Castro ở Cuba, được tiến hành vào tháng 4 năm 1961.

    - Việc tấn công vào các công ty Mỹ và những lợi ích của Mỹ ở Cuba, những luận điệu chống Mỹ của ông Fildel, và việc Cuba có khuynh hướng tiến tới một quan hệ gần hơn với Liên Sô, đã khiến các quan chức Mỹ kết luận rằng nhà lãnh đạo Cuba này là mối đe dọa đến những lợi ích của Mỹ ở Tây Bán Cầu. Hay cũng có thể bắt nguồn từ nỗi ám ảnh chung của giới chính trị nước Mỹ thời Chiến tranh lạnh (sau năm 1945) rằng "Cộng sản sẽ thay thế chủ nghĩa đế quốc thống trị thế giới".

    - Nếu mong tìm lấy nguồn lợi kinh tế thì Mỹ sẽ được gì? (dầu lọc của Cuba chiếm 15% giá trị xuất khẩu và mía chiếm 25% ... và những tài nguyên khác chiếm tỉ lệ xuất khẩu thấp hơn)

    Chúng ta thấy rằng, nguyên do (1) có động cơ mạnh hơn là nguyên do thứ (2). Nhưng, nếu thực hiện được mục tiêu thứ nhất, để chiếm luôn lợi thế của nguyên do thứ hai đó; tất cả đều là mục đích của Mỹ trong việc muốn lật đổ chính quyền của Fidel Castro. Còn nỗi ám ảnh của Chủ nghĩa Cộng sản, không là phải không có...nhưng vào thời điểm đó đã không còn mạnh lắm ( chủ nghĩa McCarthy ra đời năm 1950 liên quan đến chủ trương của McCarthy đã sớm được áp dụng cho những hoạt động chống cộng) (4)

    Việc tấn công Vịnh Con Heo (1961) nói trên bị thất bại.

    Sau sự kiện bãi biển Playa Girón, chính sách khống chế và phong tỏa của Mỹ đối với Cuba càng ngặt nghèo hơn. Ngoài việc cấm vận mậu dịch toàn diện, Washington tiếp tục sử dụng biện pháp cô lập để ngăn chặn sự phát triển của chủ nghĩa cộng sản kiểu Fidel ở Mỹ Latinh và không từ bỏ ý định can thiệp vũ trang (5)

    Để đối phó sự phong tỏa đó, Cuba nhờ cậy sự giúp đỡ của Liên Sô. Liên Sô, do những căng thẳng khác với Mỹ, thêm vào sự cầu cạnh của Cuba, đã đi đến quyết định táo bạo.

    Tháng 06.1962, Liên Sô quyết định đem tên lửa và đầu đạn hạt nhân sang Cuba. Giữa tháng 08.1962, tình báo Mỹ bắt đầu có những thông tin về việc đó. Ngày 28.10, cả hai nước Mỹ và Liên Xô có những thỏa thuận tương nhượng nên một cuốn chiến tranh hạt nhân đã không xảy ra.

    Tổng quát mà nói, chúng ta có thể cho rằng, vụ đánh chiếm Cuba Vịnh Con Heo có ý nghĩa một "Utilitarianism", còn vụ Mỹ và Liên Sô thỏa thuận tháo gỡ tên lửa và đầu đạn hạt nhân của hai bên, có tính cách là "Pragmatism".

    Tại Việt Nam, Quân Giải phóng Miền Nam đã được thành lập ngày 15 tháng 2 năm 1961. Quân đội này thuộc Mặt Trận Dân tộc Giải phóng miền Nam, một bộ phận bù nhìn do chính quyền CS miền Bắc dựng nên. Đó là hậu quả của một sự can thiệp lâu dài, do phía Mỹ tạo nên. Nói đúng hơn, dù không có sự can thiệp của Mỹ, một dạng khác của cuộc chiến giữa hai miền Bắc-Nam Việt Nam cũng xảy ra. Bởi miền Bắc chịu ảnh hưởng quá sâu đậm của Liên Sô và Tàu Cộng. Tuy nhiên, phía Mỹ, từ giữa năm 1956, đã đặt ở Sài Gòn bốn phái đoàn: MAAG, TRIM, CATO, TERM và đến năm 1960 thêm hai phái đoàn: MSU và USOM. Riêng phái đoàn quân sự MAAG, năm 1954 có 200 cố vấn và nhân viên, đến năm 1960, con số đó đã lên đến gần 2.000 trong đó có 800 cố vấn quân sự (6).

    Nhưng, vào đầu năm 1961, Mỹ không còn can thiệp bằng cách đưa vào miền Nam các phái đoàn cố vấn, như những năm trước đó. Tổng thống Kennedy tuyên bố: "Bây giờ đây, chúng ta có một vấn đề là phải làm cho thế giới tin vào sức mạnh của chúng ta, mà Việt Nam chính là nơi để thực hiện điều đó."(7). Đó là một tiến trình kéo dài, không những từ những năm khi chính quyền thực dân Pháp còn hiện diện tại VN, mà còn vì sự khẳng định của Tổng thống Kenedy vào năm 1956: "“Nếu chúng ta không phải là cha mẹ của nước Việt Nam bé nhỏ [chỉ Việt Nam Cộng hòa] thì chắc chắn chúng ta cũng là cha mẹ đỡ đầu của nó. Chúng ta là chủ tọa khi nó ra đời, chúng ta viện trợ để nó sống, chúng ta giúp định hình tương lai của nó (…). Đó là con đẻ của chúng ta - chúng ta không thể bỏ rơi nó, chúng ta không thể không biết tới những nhu cầu của nó (8).

    Chính quyền miền Nam VN đã bị kẹt vào một thế khó tiến, thoái. Người Pháp tỏ ra ít có nhiệt tình với chính phủ Quốc gia Việt Nam mới ra đời, còn người Mỹ chế giễu Pháp là "thực dân tuyệt vọng". Đáp lại, phía Pháp nhận định là Mỹ quá ngây thơ, và một người Pháp đã nói thẳng là "những người Mỹ ưa lo chuyện người khác, ngây thơ vô phương cứu chữa, tin tưởng rằng khi quân đội Pháp rút lui, mọi người sẽ thấy nền độc lập của người Việt xuất hiện." Rõ ràng đây là một câu nói chế giễu nhưng nó lại chính xác vì những người Mỹ khá ngây thơ và ấu trĩ khi họ mới đến Việt Nam (9)

    Người Mỹ có kinh nghiệm thành công qua cuộc đảo chính ở Guatemala 1954. Họ thất bại vụ tấn công Cuba 1961. Nhưng, họ cho rằng, họ vẫn có thế mạnh sau vụ điều đình Liên Sô thu hồi tên lửa tại Cuba (1962). Do đó, dù không "ngây thơ" hay "ấu trĩ" nhưng họ chủ quan quá mức nơi sức mạnh quân sự của họ. Khi đưa lực lượng Thủy quân lục chiến lên Đà Nẵng (1965), họ tưởng sự can thiệp thuần túy bằng sức mạnh quân sự sẽ giải quyết tốt đẹp cuộc chiến ở VN

    Chính quyền VN lại trong thế tiến thoái, lưỡng nan lần nữa, khi chủ nghĩa thực dụng do Kissinger, cố vấn an ninh quốc gia, khởi xướng, đã tạo ảnh hưởng mạnh nơi chính quyền Mỹ, thời Tổng thống Nixon. Năm 1968, Mỹ thực hiện chính sách VN hóa chiến tranh.

    - Ngày 31 tháng 3 năm 1968, Tổng thống Mỹ Johnson tuyên bố đơn phương ngừng đánh phá miền Bắc từ vĩ tuyến 20 trở ra

    - Từ ngày đó đến ngày 18.12.1972, hai bên Bắc VN và Mỹ vừa đánh vừa đàm. Chiến dịch 12 ngày đêm oanh kích miền Bắc của không lực Hoa kỳ, bắt đầu từ ngày 18.12 đến ngày 30.12.72, đã làm miền Bắc gửi thông điệp đầu hàng (hồ sơ giải mật sau chiến tranh mới đề cập đến điều này) nhưng cấp có thẩm quyền của Mỹ ở miền Nam VN không trình lại điều này cho chính phủ Mỹ biết.

    - Cuối cùng, Hiệp định Paris được ký kết vào ngày 27 tháng 1 năm 1973.
    - Trong những năm còn lại (1973-1975) Quốc hội Hoa Kỳ đã ra nghị quyết không cho phép đưa lực lượng vũ trang trở lại Đông Dương mà không được phép của Quốc hội và quy định khuôn khổ viện trợ cho Việt Nam Cộng hòa.

    Miền Nam VN thất trận vào ngày 30.04.75, do sự bỏ rơi đồng minh của chính phủ Hoa Kỳ.

    Thời gian 14 năm (từ năm 1961, khi Mỹ chính thức can thiệp đến khi miền Nam thất trận, 30.04.1975) là thời gian đủ dài để những suy tính của đôi bên có cơ hội thực thi. Nếu đó là tính toán chiến lược của Mỹ, ta có thể dùng chữ "Utilitarianism". Nhưng thực tế cho thấy, chỉ khi chính quyền Mỹ bị ảnh hưởng bởi thuyết thực dụng của cố vấn Kissinger, mọi việc đã đổi khác. Nhất là sau khi Tàu và Mỹ đã bắt đầu có được sự thỏa hiệp với nhau. Cái giai đoạn ngắn ngủi đó có thể diễn tả là "Pragmatism".

    Tóm lại, dù chữ nào đã được dùng ở đây, cái lý tưởng "Cộng hòa" của người Mỹ, khi bắt đầu được độc lập, tách khỏi ảnh hưởng của người Anh, đã lần hồi bị suy thoái. Mọi suy tính dựa trên kinh tế của những chính quyền Mỹ, từ thời Nixon trở về sau, đã càng ngày lấn át những lý tưởng dân chủ, công bằng và bác ái. Đặc biệt từ thời Tổng Thống Bill Clinton!



    Đặng Quang Chính
    12.12.2016
    23:09



    Ghi chú:

    (1)h..ps://vi.wikipedia.org/wiki/Ch%E1%BB%A7_ngh%C4%A9a_th%E1%BB%B1c_d%E1%BB%A5ng
    (2) h..ps://en.wikipedia.org/wiki/Utilitarianism
    (3) h..p://dictionary.cambridge.org/dictionary/english/pragmatism
    h..p://dictionary.cambridge.org/dictionary/english/utilitarianism
    (4) h..ps://vi.wikipedia.org/wiki/Joseph_McCarthy
    (5) h..ps://www.vanhoanghean.com.vn/chuyen-muc-goc-nhin-van-hoa/nhin-ra-the-gioi/khung-hoang-ten-lua-cuba-nhung-dieu-chua-biet
    (6)h..ps://vi.wikipedia.org/wiki/Qu%C3%A1_tr%C3%ACnh_can_thi%E1%BB%87p_c%E1%BB%A7a_M%E1%BB%B9_v%C3%A0o_Vi%E1%BB%87t_Nam_(1948-1975)
    (7) Link trên
    (8) Link trên
    (9) Link trên



    Để tìm hiểu rõ hơn về "Chủ nghĩa thực dụng", người đọc có thể vào Link dưới đây để xem thêm.

    https://trantruongsa.wordpress.com/2015/07/17/chu-nghia-thuc-dung-my/


    Tốt nhất là qua hai chữ "Utilitarianism" và "Pragmatism", dùng Google, ta sẽ có cái nhìn rộng hơn nữa.
  4. Thế giới của em


    Em đài các bên ngoài ai cũng thấy
    Dáng thon dài ai ai thấy cũng mê
    Mặt thanh tú mắt môi đều xinh xắn
    Miệng nói cười trông duyên dáng làm sao!

    Nét đoan trang ẩn đâu đó ai hay!
    Nguồn kiến thức tiếp thu hoài không cạn
    Lòng nhân ái hưởng của cha lẫn mẹ
    Cư xử với người lịch thiệp đàng hoàng

    Nhìn qua em một suối nguồn sức sống
    Thể dục điều hòa sinh khí tự nhiên
    Bọc quanh em nguồn năng lượng vững bền
    Từ tâm khảm gợi anh tượng thần Venus!

    Anh chợt muốn hôn lên khuôn mặt đó
    Hớp vào hồn sức sống của tình yêu
    Muốn mơn trớ trên đôi gò bồng đảo
    Vục mặt sâu vào đen thẳm hư không!

    Ôi!...thế giới thần tiên sao huyền ảo




    Đặng Quang Chính
    23.12.2016
    20:44
  5. Đĩa sà lách Mỹ quốc
    (Tổng thống thực dụng)


    Kết luận của bài viết "Đĩa sà lách Mỹ quốc" tình cờ phù hợp với một trong các nội dung của cuộc họp báo của Tổng Thống Obama ngày 14.11.2016 (1)

    Trong cuộc họp báo, trước khi đi chuyến công du cuối và là cuộc họp đầu tiên, sau khi ông Trump trở thành người kế nhiệm, ông Obama có nhận xét về ông Trump như sau: « Tôi nghĩ ông ấy không phải là một người vì lý tưởng, đó là một con người thực dụng. Và điều này có thể giúp tổng thống tân cử nếu ông ấy có những người tốt quanh mình và nếu ông Trump có được một ý tưởng về mục tiêu muốn hướng tới về phía trước..."

    Chúng ta có thể nói ngay ra rằng: "đúng là mèo nào cắn mĩu nào" hay "(con) Lươn ngắn lại chê (con) trạch dài"!.

    Để rõ hơn nhận xét trên, ta quay lại một đoạn ngắn lịch sử của khoảng 50 năm trước đây (không cần lâu hơn nữa).
    Năm 1961, Tổng thống Mỹ John F. Kennedy đưa ra một phát biểu hùng hồn và có sức truyền cảm nhất về cam kết dân chủ của Mỹ "Chúng ta sẵn sàng trả bất kỳ giá nào, mang bất kỳ gánh nặng nào, đương đầu với bất kỳ khó khăn nào, ủng hộ bất kỳ người bạn nào, chống đối bất kỳ kẻ thù nào để bảo đảm sự tồn tại và thành công của tự do" (2).

    Chính vì lý tưởng "hung hăng" đó nên sự kiện Vịnh Con Heo, nhằm lật độ chính phủ của Fidel Castro ở Cuba, được tiến hành vào tháng 4 năm 1961, chưa đầy ba tháng kể từ khi John F. Kennedy lên nhậm chức tổng thống Hoa Kỳ.

    Chính vì lý tưởng "hung hăng" đó, nên một Tổng thống đồng minh, ông Ngô đình Diệm, vì chống đối, không để quân Mỹ can thiệp trực tiếp bằng quân sự, nên đã bị giết (ở đây, nên nói thêm một ít. Các tướng lãnh bị mua chuộc, sợ bị một cuộc phản đảo chánh -như thời 11.11.1960- nên đã tự họ tạo nên một việc đã rồi, đối với chính quyền Mỹ).

    Nhưng sự "hung hăng" đó đã khựng lại khi xảy ra cuộc đối đầu giữa Liên Xô, Cuba với Hoa Kỳ vào tháng 10 năm 1962. Vụ khủng hoảng tại Cuba đã được giải quyết khi Liên Sô đã tháo gỡ các tên lửa của họ. Đó là mặt nổi. Thật ra, Mỹ cũng đã tháo gỡ tên lửa của họ tại Ý và Thổ Nhĩ Kỳ. Ngoài ra, sau khi TT. Kenedy đọc diễn văn loan báo việc khám phá tên lửa của Liên Sô và kế hoạch của chính phủ Hoa Kỳ, họ đã biết thêm về phản ứng của Trung Quốc. Chỉ hai ngày sau khi Kennedy đọc bài diễn văn, tờ Nhân dân Nhật báo của Trung Quốc thông báo rằng "650.000.000 người Trung Hoa, nam và nữ sát cánh cùng nhân dân Cuba" (3)

    Tại đây, chúng ta nói thêm để rõ hơn về một số luận điểm của một số giới chức Mỹ, khi họ không hiểu sao cuộc chiến tại VN chỉ được "đánh mà không thắng". Luận điểm này được suy luận lung tung của những người Việt, những người cho rằng, cách họ nhìn về đường lối của người Mỹ là đúng nhất. Cuba là một vùng đất cách xa Liên Sô và nhất là Tàu. Thế mà khi muốn gây khó khăn cho Mỹ, Liên Sô đã đưa tên lửa đến Cuba. Khi Liên Sô có căng thẳng với Mỹ, Tàu đã muốn nhảy vào, chung sức với Liên Sô để đánh Mỹ. Nói chi là Việt Nam, nếu sau năm 1965 (Mỹ đổ bộ lên Đà Nẵng) Mỹ-Việt, muốn đưa chiến tranh ra Bắc để dứt điểm cuộc chiến, có lẽ cả Tàu và Liên Sô không thể đứng ngoài (đó là nhận định của giới chức phụ trách quốc phòng trong Tòa Bạch Ốc). Có lẽ một nước Mỹ mà chọi với hai nước (đều có bom nguyên tử) chắc không chết cũng què!...

    Từ nhận định "không chết cũng què", cộng thêm những diễn tiến không thuận lợi trên chiến trường, đã làm cuộc chiến VN kéo dài ngoài ý mong đợi của chính quyền và nhất là dân Mỹ. Vì thấm đòn của cuộc chiến (chi hàng trăm triệu/ngày vào cuộc chiến đó) lại có những sự thỏa thuận ngầm cho việc thương lượng với Tàu, nên khi đã nhận được điện thư đầu hàng của Bắc Việt vào năm 1972, lãnh đạo của Tòa Bạch Ốc đã làm ngơ.

    Chúng ta nên nhớ lại là, chính sách VN hóa chiến tranh đã được thực hiện từ năm 1968, dưới thời Tổng thống Richard Nixon. Cuối cùng, vào năm 1973, lệnh ngưng bắn do Henry Kissinger, cố vấn an ninh của chính quyền Nixon, thay mặt Hoa Kỳ, tiến hành đàm phán đã được ký kết (4)

    Từ đó về sau, nhất là từ thời Clinton, để vực dậy nền kinh tế suy thoái, nước Mỹ đã từ bỏ "chủ nghĩa anh hùng" của Kenedy, đi dần sang khuynh hướng thực dụng; đặt nặng vấn đề kinh tế hơn là lý tưởng "Cộng hòa" của thuở mới lập quốc.

    Nói tổng quát, để thực hiện Hiệp định TTP (viết tắt của từ Trans-Pacific Strategic Economic Partnership Agreement -Hiệp định đối tác kinh tế xuyên Thái Bình Dương-) Mỹ muốn TPP sẽ là điểm chốt mới của họ tại Châu Á, sau nhiều năm Mỹ đã lún quá sâu vào khu vực Trung Đông. Nói ngắn gọn, Mỹ đã đạt được các điểm sau qua lần đến thăm VN của TT.Obama: (a) thấy rõ tâm trạng của người dân đối với chính quyền Mỹ (b) Thương mại hai chiều giữa Mỹ và Việt Nam đạt 35 tỷ đô la trong năm ngoái, chiếm 22% tổng thương mại Hoa Kỳ có với khối ASEAN và đưa Việt Nam trở thành nhà cung ứng lớn nhất trong ASEAN cho thị trường Mỹ.(c) VN đã đặt mua máy bay Boeing Mỹ tổng giá 11 tỉ Mỹ kim (d) mở đại học Fullbright tại VN (5). Về nhân quyền, Mỹ đã đạt được những gì?. Những nhóm xã hội dân sự tại VN muốn có cuộc gặp mặt với TT. Obama đã bị ngăn chận!.

    Bảng hạch toán sơ lược như thế đã đủ để thấy tính cách thực dụng của chính quyền Obama!. Đúng là "(con) Lươn ngắn lại chê (con) trạch dài" (Câu thành ngữ hàm ý chỉ kẻ không biết người, biết mình, chỉ biết chê người chứ không biết mình cũng có tật như người).

    Nhưng, vấn đề là, người thực dụng Trump có thể làm tốt hơn người thực dụng Obama hay không?.

    Bài tới sẽ nói tiếp.





    Đặng Quang Chính
    19.11.2016
    11:23



    Ghi chú:
    (1) h..ps://mg.mail.yahoo.com...uuhr71anhuh#7605247516
    (2) h..p://vnexpress.net/tin-...ald-trump-3499277.html
    (3) h..ps://vi.wikipedia.org/wiki/Kh%E1%BB%A7ng_ho%E1%BA%A3ng_t%C3%AAn_l%E1%BB%ADa_Cuba
    (4) h..p://nghiencuuquocte.org/2014/08/15/khai-quat-lich-su-ch-13-nhung-thap-nien-cua-su-thay-doi-1960-1980/
    (5) h..p://www.bbc.com/vietna...a_vietnam_visit_timing
  6. Thiên đường hoàng hôn


    Hoàng hôn xuống!…
    Em ơi!…trời đang chìm dần tối
    Gặp hôm nay cách biệt sẽ dần xa
    Mai đôi ngã bao giờ ta gặp lại

    Trời lạnh quá!…
    Anh ơi!…nhiệt căng tràn sức sống
    Hai thân xác hai tâm hồn quyện một
    Tưởng thiên thu sẽ chẳng tách lìa đôi

    Ôi tạo hóa!…
    Trời ơi!…con tạo xoay vần mãi
    Cả triệu năm từ hạt bụi thành người
    Khi biến thể lại trở về cát bụi

    Tình yêu đó!…
    Hỡi ôi!…xoay vần thành bất tử
    Dệt trời bao la, dệt nên gấm hoa
    Lúc tan rã chia tay thành ly biệt

    Bình minh lên!…
    Hỡi trời!…sao đoạn lìa chia cắt
    Một đêm vui hai đứa sống thần tiên
    Còn mãi nhớ cái thiên đường hạ giới




    Đặng Quang Chính
    26.11.2016
    15:30
  7. Thú vui người cao niên


    Vào lớp học cứ tưởng mình già chát!
    Nào ai ngờ có hai bạn còn gân
    Một bạn nhỏ hơn tôi đến hai tuổi
    Bạn kia cùng độ lệch nhưng chẳn bảy mươi

    Vào phòng thể dục của trường cũng cùng suy nghĩ
    Cứ tưởng mình tập lâu nhất hơn người
    Nào ngờ gặp đúng hai kiện tướng
    Bà "cúp thùng thiếc"(*) vẫn tập tỉnh bơ
    Anh kia hai tròng mắt kiếng tối thui
    Dựng cây gậy cạnh bên, anh chạy, đi, thoải mái

    Cuối tuần thỉnh thoảng xem triển lãm
    Hình ảnh trong tranh khác gì cảnh đời thường
    Đôi lúc nghe phê bình chuyện văn chương người khác
    Chuyện giấy mực và xã hội thực tế khác gì nhau

    Nhưng có chuyện không hẳn là vui thú
    có lẽ là chuyện buồn vươn vấn mãi không thôi
    Người cao tuổi khi rảnh lo cho cháu
    huớng dẫn những người con yêu dấu...
    trở lại quê hương xây dựng đất nước nay mai
    nhưng sẽ không cản trở vì đập rồi mới xây được tốt!

    Đúng là không vui thú!...
    Chuyện làm sao vui khi nước nhà không ổn định
    Ngàn năm xưa lệ thuộc đã qua đi
    Nhưng một ngàn năm nữa cho những lớp người thừa kế
    Lớp người sẽ ra đi sẽ không còn gì để nói
    Nhưng những thế hệ sắp tới kia sẽ nhận được những gì...?!




    Đặng Quang Chính
    Vallhall Arena 24.11
    26.11.2016
    11:32




    Ghi chú:
    (*) lưng còng gần như nằm ngang
  8. Đập Thủy điện Hố Hô


    Mày cười hô hố cười hô hố
    Mưa mạnh gió hùng là tên của mày
    Đúng nó là mày là Vũ Mạnh Hùng
    Xả lũ an toàn hồ đập là lệnh của mày

    Ông Huấn chủ tịch Hương Khê có thủy điện Hố hô
    Ông hỏi ông Hùng hàng năm có diễn tập?
    Ông hỏi khi xả lũ có báo địa phương không?
    Người nghe người hỏi chỉ cười hô hố!

    Quảng Bình, Hà Tĩnh lẫn tỉnh Nghệ An
    Trên trăm ngàn căn nhà người dân bị ngập!
    Hàng nghìn hecta hoa màu bị ngập!
    Cả bọn cầm quyền chỉ cười hô hố!...

    Ôi!... dân vi quí Xã tắc thứ chi, quân vi khinh!...
    Đã đảo lộn giờ đây bọn cầm quyền là cha thiên hạ!
    Chết, bọn dân đen cứ chết...
    Sống, bọn cầm quyền cứ ăn trốc ngồi trên

    Nghe như thế...
    Cả bọn cầm quyền chỉ cười hô hố!
    Một đập thủy điện Hố hô xả lũ xá gì
    Càng tang thương càng quyên góp chúng tao càng no càng mập!!...





    Đặng Quang Chính
    19.11.2016
    22:21
  9. Đĩa sà lách Mỹ quốc
    (chuyện dài)


    Dẫn nhập:

    - Nói là "chuyện" vì không phải là bài bình luận, dù đôi khi có dạng giống như thế.
    - "chuyện dài": khi nào sự liên quan giữa Mỹ và VN còn, chuyện sẽ còn tiếp tục.
    - Như tựa đề: "sà lách", nên không theo thứ tự nào cả, nghĩa là không theo thứ tự thời gian, nội dung...nghĩa là, hễ người viết nảy sinh một ý nào đó, trong một lúc nào đó, sẽ viết bài.
    - Nói là "sà lách" nghĩa là tạp bí lù, lấy ý từ bài viết khác, từ nhận xét khác...hay có thể là sự phối hợp. Nhất là có thể bài đã được viết, không phải chỉ từ ngẫu hứng mà còn do sự nhậy cảm riêng của người viết. Do đó, trong những trường hợp này, độc giả không cần đặt câu hỏi là ý tưởng đó dựa trên căn bản suy nghĩ ra sao.

    -----------------------------------

    Đĩa sà lách Mỹ quốc


    Những bài viết trước đây, lâu lắm rồi, do nhiều tác giả và cũng từ những bài viết có tính giáo khoa (hướng dẫn những người mới trở thành cư dân của nước Mỹ) thường nói đến đĩa sà lách vĩ đại của nước Mỹ.

    Lối ví von như thế ngầm nói rằng, đó là một nước đã tập hơp được nhiều sắc dân -Hiệp chủng quốc mà-...nhưng qua đó, nói lên tự hào một dân tộc mới lập quốc, đã có khả năng làm biến dạng; hay nói đúng hơn, đã tổng hợp được nhiều nền văn hóa khác nhau.

    Không kể nguồn gốc cơ bản của những thành phần xã hội cơ bản, cứ xem lai lịch của hơn 40 vị Tổng thống Mỹ quốc, chúng ta thấy rõ sự đa dạng chủng tộc và văn hóa như thế nào. Đó là nói tổng quát, nhưng Hiếp pháp nước Mỹ đã định rõ là, chỉ những người sinh tại Mỹ, mới được ứng cử Tổng thống. Vì thế, lý lịch của TT Obama đã được "hâm" đi hâm lại, từ lúc ông ấy ra ứng cử Tổng thống, cho đến gần đây, qua cuộc bầu cử TT năm 2016, cũng "bị" đưa ra "nấu" lại.

    Chuyện đó có lạ lắm không?

    Nếu là "lạ", chúng ta phải lấy làm ngạc nhiên hơn, khi so sánh với VN. Sau năm 1975, con "Ngụy quân, ngụy quyền" đừng hòng ngóc đầu lên trong xã hội mới. Bây giờ khá hơn trước. Nhưng ngóc đầu đến mức độ nào thôi, chứ không thể là "cây cổ thụ" trong nhóm người quản lý đất nước. Đừng nói chuyện sẽ tranh chân trong nhóm Bộ Chính trị của người CS. Trong ban chấp hành Trung ương còn chưa được. Tầm nhắm đó còn cao quá. Chỉ xin được tuyển vào trường Công an mà còn bị xét lý lịch đến ba đời!. Rõ ràng đó chỉ là một chế độ phong kiến được tạo hình dáng mới. Vì thế mới có cô giáo làm bài thơ: "Đất nước minh ngộ quá phải không anh?".

    Chuyện lạ ở Mỹ bây giờ mới có dấu hiệu ló ra?

    Người Mỹ có thể chủ quan, tưởng là có thể "đồng hóa" các sắc dân nhập cư. Điều đó, trước đây chưa có gì được xem như là chứng cứ để chứng minh ngược lại. Bây giờ, nó đã lộ ra từ từ. Những người Hồi giáo, dù cực đoan hay không, không thể bị "hòa trộn" trong đám sà lách đó. Trẻ em Hồi giáo được dạy dỗ là, chỉ có đạo của họ mới là "chính thống"!. Các tôn giáo khác chỉ là tà giáo. Do đó, gần đây mới có những vụ bạo động, giết người khủng bố mà các thành phần đó chính là con em của những thế hệ đã nhập cư vào nước Mỹ trước đây.

    Có thể đĩa sà lách Mỹ bắt đầu có dấu hiệu thối rữa?. Nếu đúng thế, cũng chưa hẳn là do những hột ô liu có màu xanh, vàng hay đen. Nó bắt đầu thối rữa, do những lá sà lách đã tạo nên tên gọi của món ăn này.

    Khi lập quốc, nghĩa là lúc Mỹ đã tách rời Anh Quốc, khuynh hướng của các lãnh đạo thời đó là theo chế độ Cộng Hòa. Dân số ít, tài nguyên dồi dào khiến mọi người dân tưởng như đã đến được miền đất hứa. Thiên đàng Mỹ quốc đã nảy sinh trong tư tưởng người dân từ dạo đó. Nhiều dạng tôn giáo đã bị cấm trước đây tại Anh đã được phát triển tự do tại đất nước này. Người dân tôn sùng đạo của mình và người khác. Tư tưởng bình đẳng, bác ái, tự do được xem là lý tưởng của dân tộc Mỹ.

    Nhưng, khi cuộc chiến Việt Nam đang xảy ra, vì nhiều nguyên do, Tổng Thống Mỹ Nixon đã dùng Kissinger làm cố vấn cho mình. Từ đó, chính sách thực dụng của Kissinger đã đặt cuộc chiến VN trên bàn cân, tính toán làm sao cho sự giúp đỡ đó có lợi hơn cho nước Mỹ. Sau khi màn "Ngoại giao bóng bàn đã thành hình, hai nước tiến đến hợp tác. Việc bỏ rời VN, từ sự tính toán hơn thiệt đó, là một trong nhiều nguyên nhân khác.

    Từ TT.Nixon đến TT.Bush, kinh tế Mỹ trải qua những giai đoạn thăng trầm khác nhau. Bill Clinton đã đắc cử Tổng thống nhờ chiêu bài vực dậy nền kinh tế trì trệ đó. Vì thế, khi tranh cử Clinton đã tố cáo vụ đàn áp Thiên An Môn của Tàu và chính quyền đó là "Những tên đồ tể Bắc Kinh". Khi đắc cử xong, Clinton gắn liền việc nhân quyền và mở lại bang giao. Nhưng không lâu sau, đòi hỏi đó đã bị quên lãng!.

    Đối với Việt Nam, tình trạng cũng không khác gì. Năm 1995, chính quyền Clinton đã bãi bỏ cấm vận và đàm phán thỏa thuận thương mại song phương.

    Nhờ thế, nền kinh tế dưới thời Clinton đã phục hồi trở lại. Clinton tự hào về điều đó và dân Mỹ cho đấy là thành công và là dấu hiệu một Tổng thống có tài!.

    Sau đó, vì nước Mỹ tạo ra cuộc chiến tại Afghanistan và Irak, nên đấy cũng là một trong những yếu tố làm nền kinh tế ngưng trệ. Tổng Thống Obama, sau khi đắc cử không lâu, do chủ trương hòa hoãn nên đã được trao giải Nobel hòa bình. Thật ra, mục tiêu ngầm của chủ trương đó là đặt nặng vai trò làm ăn kinh tế, thay vì những căng thẳng chính trị với các nước đối nghịch. Việc xoay trục về Châu Á của chính quyền Obama có mục tiêu ngầm lớn hơn các lý do khác, cũng là nhằm vào kinh tế.

    Thấy được ý đồ đó của Mỹ, Tàu cứ từ từ lấn lướt Mỹ qua nhiều việc. Cụ thể nhất là Tàu đã xây các bãi đá ngầm, nhắm đến việc kiểm soát đường giao thông hàng hải quốc tế; nơi số lượng hàng hóa đi ngang qua vùng này hàng năm lên đến con số hàng ngàn tỉ Mỹ Kim.

    Những tương nhượng của Mỹ nơi này nơi khác (Cu Ba chẳng hạn) tuy có làm giảm số thất nghiệp và lợi tức quốc gia có tăng lên, nhưng hình ảnh của một nước Mỹ "co cụm" đã hiện rõ!.

    Không lúc nào khẩu hiệu "Làm cho nước Mỹ hùng cường trở lại" lại ăn khách bằng lúc này. Trong khi đó, giới cầm quyền lộ rõ những việc làm có tính mờ ám, tham nhũng. Trường hợp Hillary, khi còn là bộ trưởng ngoại giao, kết nối chức quyền với quĩ Clinton foudation, có thể bị điều tra về tội tham nhũng (?). Vụ Frank Giustra là việc nổi bật nhất (*). Tất cả những điều trên đã làm chính quyền Obama không còn nhiều uy tín nơi người dân. Vì thế, sự thất bại trong tranh cử đã đến với đảng Dân chủ.

    Nếu cho rằng, đảng Dân chủ, từ Clinton dẫn tới chính quyền Obama đã quá đặt nặng về việc làm ăn kinh tế... vậy, Tổng thống mới của Mỹ -Trump- với bản thân là một doanh gia, có thể ông này còn có một đầu óc nặng về thương mãi, kinh tế hơn nhóm kia thì sao?. Nếu thế, các lá rau "sà lách" này đã từ từ biến chất, hỏi làm sao các thành phần khác của đĩa rau (như các hột ô liu chẳng hạn) sẽ còn giữ được nguyên vị ngon tốt của chúng được?!

    Vấn đề này sẽ được nói đến trong bài tới.




    Đặng Quang Chính
    14.11.2016
    21:51




    Ghi chú:
    (*) h..ps://mail.uio.no/owa/#path=/mail
  10. Về cuộc bầu cử tại Mỹ 2016


    Tại Bắc Âu, bây giờ là ngày 07.11.16. Do đó, người dân tại đây (cư dân Việt) vẫn còn có thể bàn xui, tán ngược về cuộc bầu cử tại Mỹ.

    Nhiều bài viết của nhiều người, đã được đưa lên Diễn đàn, với những phân tách ưu, khuyết điểm của hai ứng cử viên, Hillary và Trump. Họ nói theo đủ kiểu. Qua bài này, tôi chỉ thêm vào vài nhận xét. Nếu bài viết đem lại chút thú vị cho người đọc, cũng là việc đáng bỏ công để làm.

    1) Thành kiến
    Nhiều người cứ nói riết thành quen, một ý nghĩ như sau: mọi việc bầu cử tại Mỷ đã được định sẵn bởi một thế lực sau hậu trường. Có người đưa chứng cớ, các cuộc họp của những tay tài phiệt (nhóm tài phiệt) quốc tế. Lần chót tại Thụy Sĩ (thì phải). Hình chụp buổi họp khá rõ, có vợ chồng Clinton ngồi tham dư.

    Chuyện gì cũng có thể xảy ra. Nhưng, Trump cũng không xa lạ gì với gia đình Clinton. Riêng Trump, nói theo lối thời thượng hiện nay tại VN, cũng là một đại gia có tầm cỡ. Không lẽ Trump hoàn toàn không biết gì về thế lực đó hay sao?

    Nếu không biết, chắc ông ta sẽ lãnh “đầu máu” rồi!…
    Đến giờ, mọi người thấy rất rõ là, không biết thế lực sau lưng (hậu trường) là ai, nhóm nào. Nhưng cứ nhìn đám truyền thông “đánh Trump” thì rõ đó là một thế lực. Sức mạnh của truyền thông. Đó là sức mạnh thứ tư trong một quốc gia, sau hành pháp, lập pháp và tư pháp. Trong công việc kinh doanh của Trump, cũng có những lãnh vực có liên quan đền truyền thông. Nhưng, dù trong tay Trump có một hai tờ báo, một hai hệ thống TV…có thể nào so cựa với số lượng gấp hai (hay hơn thế nữa) như vậy không ?. Nếu thật vậy, ta có thể dùng lối diễn tả của VN như sau, gắn cho Trump là người có “gan cóc tía” (nghiến răng chống trời mà!...). Nếu biết mà cứ làm, quả là “gan ông cóc tía”!

    Một câu nói khác đã trở thành quen nơi lỗ tai nhiều người là, Mỹ không ai là bạn, không ai là thù vĩnh viễn.

    Chưa nói đến nội dung, chỉ xét qua thực tế, đã thấy câu đó không hoàn toàn đúng. Thật vậy, từ hồi lập quốc đến nay, có bao giờ Mỹ có đường lối tách lập hẳn với Anh, Đức, Pháp…và sau này là Úc (trừ trường hợp có chiến tranh với Đức những năm 1939-1945 và với Đông Đức sau đó).

    Về phần nội dung, người nào đưa câu nói đó để viện chứng điều gì đó, theo họ là hợp lý, vì đó là, do họ ứng dụng một cách chung chung. Nói cho cùng, đó là cách nói khác, diễn tả sự xuống dốc về đạo đức của nước Mỹ nói riêng và cả thế giới, nói chung.

    Thực tế xảy ra không lâu trước đây, đã chứng minh điều đó. Sau thế chiến thứ hai, trong vai trò kẻ thắng trận, nước Mỹ vào những năm 1945-1965, là một đại cường quốc đúng nghĩa. Mạnh về cả kinh tế và quân sự. Thời đó, người ta còn có lối diễn tả xã hội Mỹ là, thiên đường Mỹ quốc. Người dân đầy đủ về vật chất, tinh thần (sau chiến thắng) rất sung mãn. Trong nước an ninh. Trên thế giới, gần như đâu đâu cũng có đồng minh và các căn cứ của Mỹ (dĩ nhiên, trừ Liên sô và Tàu). Không những thế, Hiệp chủng quốc rất hào phóng. Đổ tiền, qua chương trình Marshall, viện trợ cho Âu Châu và giúp Nhật tái thiết..v..v..

    Nói chung là thế. Nhưng, nhìn kỹ vào đất Mỹ, họ lo lắng về sự bành trướng của chủ nghĩa CS, nên điều đó đã đưa tới chủ nghĩa Mccarthyisme. Nghị sĩ Mỹ, Joseph McCarthy, là người có chủ trương này; một chủ trương săn đuổi, truy tìm những người CS hay những kẻ có khuynh hướng theo Cộng. Một số trí thức, học giả Mỹ thời đó đã bị chủ thuyết này gây nhiều rắc rối, chẳng hạn diễn viên nổi tiếng Charles Chaplin, kịch tác gia Arthur Miller..v..v.. Cao trào của chủ nghĩa diễn ra trong những năm 50-54 (1). Dĩ nhiên, việc Mỹ thay chân Pháp để chống lại bọn theo Tàu vào năm 1945 tại Việt Nam (người CS gọi là “Sen đầm Quốc tế) có thể ban đầu, do tự hào của một kẻ chiến thắng một cuộc đại chiến thế giới; nhưng sau đó, là do lo sợ sự bành trướng của chủ nghĩa CS (50-54) nên mới có chuyện be bờ CS và thuyết Domino chống Cộng.

    Chuyện một tay nghĩa hiệp, thấy một cô gái bị uy hiếp bởi bọn thảo khấu mà ra tay cứu vớt…rồi sau đó, phải lòng cô gái, thì chuyện sau chỉ là hệ quả. Chúng ta không chắc là, ngay khi cứu cô gái anh chàng đã phải lòng cô ta. Nhưng, khi cứu được rồi, tình cảm nẩy nở giữa hai người, có khi phải trải qua vài tháng hay cả năm. Suy ra tình trạng của cô gái miền Nam Việt Nam cũng không quá đáng. Mốc đánh dấu anh chàng đặt câu hỏi, xem cô ta có muốn anh làm chồng không, cũng có thể rơi vào giai đoạn 1963, khi Mỹ lật đổ chính quyền ông Diệm. Mọi sự xáo trộn sau đó và vì tình hình mỗi lúc mỗi căng thẳng, nên người Mỹ đã đổ bộ lên bãi biển Đà Nẵng. Kế tiếp, dù là vợ chồng, nhưng cô gái ngoại tình trong tư tưởng, nên anh chàng phải kiếm cách buông ra. Có ai lại chịu thiệt thòi đến 58.000 sinh mạng (lính Mỹ) và rất nhiều của cải, để thấy một dân tộc hình như chưa thoát hẳn tư tưởng thân Cộng (Mỹ không ngờ rằng, người dân vùng xôi đậu, NẾU có thấy được sự gian trá của CS, cũng không dám dứt khoát chống Cộng, vì bản thân hay chính gia đình họ, bị áp lực bởi chính sách KHỦNG BỐ của Việt Cộng).
    Nói thêm ở đây là, năm nay là năm 2016, người dân trong nước đã thấy rõ sự gian trá của VC mà vì chính sách KHỦNG BỐ nên người dân trong nước còn chưa dám vùng lên đuổi bọn bán nước; chứ đừng nói đến những năm trước năm 1975, một thời điểm vàng thau lẫn lộn.

    Nhưng, người Mỹ cũng như nước Mỹ, họ cũng chẳng dại triền miên. Nếu cá nhân chúng ta, hay đất nước chúng ta cũng thế, đâu thể vì “nghĩa vụ quốc tế” mà cứ gánh vác mãi sự thua lỗ. Vì thế, cho đến năm 1969, khi Tổng thống Mỹ Nixon cử Kissinger làm cố vấn an ninh quốc gia, cũng là lúc những lợi hại trong việc gánh vác cuộc chiến VN, được kết toán theo cách khác. Người được chỉ định làm công việc này chính là Kissinger, kẻ đưa ra quan điểm thực dụng, được gọi là ‘realpolitik’ (chính trị hiện thực). Triết lý chủ đạo của ông là chính sách đối ngoại phải phục vụ lợi ích quốc gia (2)

    Cuộc chiến VN đem lại gây ra sự trì trệ cho nền kinh tế Mỹ. Sau đó, những suy trầm kinh tế khác đã đưa người Mỹ đến quyết định bỏ rơi VN. Chưa kể, nguyên do chính yếu khác là Mỹ đã có thể xâm nhập vào thị trường tiêu thụ khổng lồ của Tàu sau chính sách ngoại giao “bóng bàn”, diễn ra vào năm 1971. Chưa kể có người còn thêm vào nguyên do, bởi Mỹ muốn dành ưu tiên cho việc tiếp trợ Do Thái vào những năm sau 1970. Chỉ lý do kinh tế (chi nhiều cho chiến tranh VN và có thể xâm nhập Tàu) đã khiến anh “Sen đầm” có thể đổi hướng, nói gì đến việc cộng đồng Do Thái tại Mỹ -ảnh hưởng đến chính sách quốc gia của Mỹ lại tạo được ảnh hưởng lên chính phủ và chính sách của Mỹ. Phong trào phản chiến cũng là một tai hại không nhỏ. Đúng là miền Nam Việt Nam đã rơi vào hoàn cảnh bi đát, hết thuốc chữa!

    Những lý do trên, đúng nhiều hay ít, không nói lên được cái đạo đức suy đồi, do người viết đã nêu trên. Người Mỹ, chính phủ Mỹ đã lậm sâu vào chính sách thực dụng. Rõ rệt nhất là việc nối lại bang giao với Tàu của Clinton. Sau vụ thảm sát Thiên An Môn tại Bắc Kinh, Mỹ và nhiều nước Tây phương khác đã ra lệnh cấm vận đối với Tàu. Nhưng, thực trạng sau đó là gì?. Đó là: “Trong chiến dịch vận động tranh cử Tổng thống năm 1992, ông Bill Clinton đã tố cáo vụ đàn áp Thiên An Môn và « những tên đồ tể Bắc Kinh ». Sau khi vào Nhà Trắng, trong thời gian đầu, Tổng thống Clinton đã gắn việc phát triển quan hệ thương mại song phương với việc cải thiện tình trạng nhân quyền ở Trung Quốc. Nhưng rồi, đòi hỏi này đã nhanh chóng bị lãng quên” (3).

    Đối với VN, sự thật cũng không khá hơn. Chính ông vào ngày 11-7-1995 đã tuyên bố bình thường hóa quan hệ ngoại giao với Việt Nam, thúc đẩy tinh thần hòa giải giữa hai nước cựu thù và cùng nhau hướng tới tương lai, bao gồm cả việc dỡ bỏ lệnh cấm vận và đàm phán thỏa thuận thương mại song phương. Vào ngày 02.07.2015, kỷ niêm 20 năm bình thường hóa bang giao, Clinton nói: “Những gì chúng ta làm hôm nay là làm cho xã hội của chúng ta hạnh phúc, tiếp cận với nhau không phải bằng nắm đấm, bằng sự thù hận, mà bằng vòng tay mở rộng.” (4). Việc mở rộng đó như sau: “Hai mươi năm trước, thương mại hai nước là 500 triệu đô la Mỹ, nay đã lên tới 35 tỉ đô la Mỹ; Việt Nam vượt Thái Lan để trở thành nhà xuất khẩu hàng đầu của ASEAN vào thị trường Mỹ“. Ông phú hộ Mỹ ngày nay chỉ đưa “nắm xôi” cho thằng Bờm mà đổi lại được lợi không ít, vì thằng “Bờm VC” không chỉ đưa cho ông phú hộ cái quạt mà còn nhiều thứ khác. Chắc chắn thế, vì con người hào phóng của nước Mỹ vào những năm sau 1945 và trước khi bỏ rơi VNCH vào năm 1975, đã trở thành tên phú hộ với đầu óc vụ lợi đặc sệt. Việc nhân quyền, được hắn nêu ra, chỉ làm lấy có.

    2) Hệ quả của các điều nói trên, gây ra nơi cuộc tranh cử năm 2016 tại Mỹ, ở mức độ nào đó, cũng chẳng qua là việc đấu tranh giữa sự thật và gian dối, giữa sức mạnh đạo đức và sức mạnh kinh tế.

    Nếu Hillary thắng cử, đó phần nhiều do sức mạnh kinh tế (quỹ bầu cử dồi dào) đưa đến nắm được sức mạnh truyền thông.

    Cái sức mạnh truyền thông thấy gần nhất là cách báo chí, TV phổ biến đường lối làm việc của FBI. Lần trước, FBI tuyên bố là việc dùng email của Hillary chỉ là “quá bất cẩn”. Vừa rồi, nói là sẽ xét thêm mấy chục ngàn email còn sót. Người dân nghe tin, phân vân không biết bao giờ FBI mới thực hiện xong sự xem xét đó. Bây giờ, chỉ đôi ba ngày trước khi kết thúc bầu cử, lại cho rằng, mọi việc liên quan đến email coi như chấm dứt từ đây. Lối làm việc khiến người ta hình dung như là “nắm đấm”, đưa ra để kết thúc trận đấu.

    Mọi người theo dõi kỹ cuộc vận động có thể thấy được rằng, vụ email gây ảnh hưởng tốt cho phe ông Trump không ít. Ông đã tung nằm đấm đó đến đối phương. Sức đấm càng mạnh, nếu không trúng địch thủ, càng làm người đánh mất thế. Nếu đối phương gồng mình chịu được, sức phản hồi trở lại người đánh cũng gây ảnh hưởng không nhỏ. Vì không có bằng chứng cụ thể, nên nắm đấm của ông Trump không thể như là vật nhọn, chọc thủng quả bóng của đối phương. Do vậy, trái bóng đã tung ngược trở lại…và ông Trump lãnh đủ!.

    3) Nếu Hillary thắng, không lẽ đó là cái thắng của kinh tế, của sự mất đạo đức?
    Điều đó có thiệt gì cho dân Mỹ?. TT Mỹ, Clinton, được người dân coi như là một Tổng thống có tài, vì vực được kinh tế Mỹ đi lên (qua việc nhảy được vào thị trường tiêu thụ Tàu) nên được họ thông cảm đặc biệt. Vụ Monica là một ví dụ. Dân Mỹ, bây giờ, điều thiết thực đối với họ gần như là, GDP của đất nước có tăng không (?).. thất nghiệp nhiều hay ít (?).. lợi tức của họ ra sao (?).. (những điều này cũng do truyền thông, bấy lâu nay, đã tạo nên ảnh hưởng đó) nên sau vụ “khủng hoảng” bầu cử, mọi việc đâu lại cũng vào đấy. Có kéo dài chính sách của Bill Clinton, qua Obama rồi đến Hillary cũng chẳng sao, miễn là những điều trên đừng gây khủng hoảng gì nơi đời sống của họ. Không chừng, họ còn hân hoan hơn, khi nước họ có “mốt” mới, một người đàn bà đầu tiên làm Tổng thống…?!.

    4) Nhưng cái hân hoan nhất mà ta có thể cảm thấy nơi họ là, họ đã được “giải phóng”!. Mọi điều vướng mắc trong tâm của họ, từ lâu nay, đã được ông Trump nói ra rồi. Xã hội Mỹ mà. Cái gì cần và muốn nói, nói cho hết mức… và rồi, theo đa số -luật chơi mà họ tôn trọng bấy lâu- họ phải phục tùng theo nhóm đã có nhiều phiếu nhất. Đó là cách thế dân chủ mà lâu nay họ đã cổ vũ trên khắp thế giới!.

    Điều cảm nhận nói trên không do chúng ta nghĩ ra. Xem nước Anh gần đây là rõ nhất. Chính quyền Cameron muốn gia nhập EU, nhưng để người dân được trưng cầu dân ý. Kết quả là, người dân muốn rút ra. Trưng cầu xong, chính người dân muốn trưng cầu lại. Nhưng, đến giờ, đúng là “ván đã đóng thuyền”!

    Để kết luận, chúng ta nói chắc chắn rằng, dù Hillary hay ông Trump đắc cử, nước Mỹ vẫn tiếp tục đi tới. Nhưng, nếu không lấy lại được thăng bằng do quá nghiêng về quan điểm thực dụng, nước Mỹ và dân Mỹ sẽ từ từ đi đến chổ suy thoái. Chưa đến thời kỳ đó mà giờ đây nước Mỹ đã bị Tàu và Phi nhìn với con mắt, khác hẳn với cái nhìn về nước Mỹ, khoảng 50 năm về trước. Riêng Phi, bài bản của họ cũng chẳng khác gì Mỹ, chỉ là, không có bạn và kẻ thù lâu dài. Tàu giúp hàng chục triệu để Phi bài trừ ma túy (không nói gì đến nội bộ nhân quyền như Mỹ) thì tội gì không bắt tay với Tàu. Sở dĩ, Phi không dứt khoát với Mỹ vì biết rằng ông “phú hộ” này muốn duy trì con đường giao thông hàng hải quốc tế của mình…và vẫn còn o bế mình. Tất cả liên hệ chỉ dựa trên cái lợi mà thôi. Rồi tất cả các nước trên thế giới sẽ làm giống Mỹ theo câu nói này. Cũng như Mỹ, khi tách khỏi Anh quốc, đạo đức của họ, từ ban đầu rất cao, rồi sau đó giảm dần. Bây giờ, Mỹ chỉ nói chứ không thực sự tôn trọng nhân quyền như năm bảy chục năm trước.

    Nói rằng nước Mỹ (hay bất cứ nước nào sẽ suy thoái) là có lý do.
    Lý do cũng dễ hiểu. Vì, cuộc sống của một cá nhân, một đất nước không chỉ thăng tiến bởi chỉ có đời sống vật chất cao hơn mà thôi!.


    Đặng Quang Chính
    07.11.2016
    23:53
    Ghi chú:
    (1)
    h..ps://no.wikipedia.org/wiki/Mccarthyisme
    (2) h..p://nghiencuuquocte.org/2015/05/28/henry-kissinger/
    (3) h..p://vi.rfi.fr/chau-a/20140529-vu-dan-ap-thien-an-mon-va-chinh-sach-thuc-dung-cua-phuong-tay-voi-trung-quoc
    (4) h..p://www.thesaigontimes.vn/132488/Cuu-TT-Bill-Clinton-Chung-ta-da-giai-phong-chinh-minh.html
  11. Tiến sĩ "Nổ" (15)


    "Quốc gia hưng vong, thất phu hữu trách" là câu chúng ta được nhắc nhở từ lâu. Vì thế, không cứ gì ông Cử, Tiến sĩ mới có trách nhiệm (trong vị trí riêng của mỗi người), chúng ta, một người dân thường cũng thế. Nhưng, trước hết, chúng ta nghe xem những người ở các vị trí và vai trò khác nhau, nghĩ gì về tình trạng cá chết hàng loạt tại VN hiện nay.

    Bài viết có tựa: "Xin đừng hỏi Tiến sĩ ở đâu". Tác giả là Tư Nghèo (Danlambao)

    Tác giả vào đề bằng câu viết của của một Blogger và diễn giải theo ý riêng đương sự như sau: Blogger Phạm Thanh Nghiên viết "Ngay khi xảy ra hiện tượng cá chết hàng loạt và thảm họa môi trường, nhiều người dân đã đặt câu hỏi: Cá chết, hơn 24 ngàn tiến sĩ ở đâu?" (*) làm tui lo như... cá sắp chết! 24 ngàn ông bà tiến sĩ xã hụi chữ nghĩa này mà tung chăn bò ra khỏi mền, ào ào lên tiếng tại sao con cá lại chết, dân ăn cá nục có gục không thì có đường cả nước ca bài như có bác Hồ trong ngày vui Vũng Áng: "phải ăn tới khoảng 1,5 tấn cá này trong 1 ngày mới bị ảnh hưởng."...

    Ai nói câu đó?. Đây. Tiến sĩ Nguyễn Thị Hồng Minh, Tốt nghiệp kỹ sư Đại học Công nghiệp cá ở Liên Sô năm 1975, tiến sĩ kinh tế của trường (nào-không-biết)

    Bà này vốn là Thứ trưởng Bộ Thủy sản, bây giờ về vườn lại đang hăm he bước vào lãnh vực quảng cáo cá nục Phenol, ăn cả tấn vẫn an toàn trên xa lộ: “với hàm lượng 0,037 mg/kg Phenol có trong cá nục, thì một người dân bình thường phải ăn tới khoảng 1,5 tấn cá này trong 1 ngày mới bị ảnh hưởng.”

    Nếu 24 ngàn tiến sĩ mở miệng dưới chế độ định hướng chủ nghĩa này thì đa số sẽ mở miệng theo định hướng của đảng bà Minh (Hồng hơn chuyên) - cá chết người không chết; hay ngược lại cá nục người sẽ gục?-. . Nhưng người đứng đầu chót vót đỉnh cao trí tuệ này là thành phần "tiến sĩ lãnh đạo"
    (Có chót vót mới dẫn dắt 90 triệu người dân theo con đường "bác đi" chứ).

    Chóp bu danh sách là tiến sĩ côn đồ, cựu trùm côn an, đương kim chủ tịch nước Trần Đại Quang. Tên chủ tịch nước có tờ khai sanh giả và bằng tiến sĩ lộng-kiếng này mà lên tiếng thì chỉ có nước dân sẽ gục theo cá nục - không gục bằng phê nôn phê niếc gì cả mà gục bằng dùi cui và nắm đấm.

    Ngồi trên đầu ngài chủ tịch nước này là tiến sĩ chúa đảng Nguyễn Phú Trọng. Ông sĩ lú này nếu được hỏi về tình hình tiêu thụ cá phenol thì bảo đảm sẽ lôi cái cái bằng tiến sĩ xây-dựng-đảng-cướp ra mà đập vào đầu nhân dân và phán: cá biển đông vẫn yên tĩnh; và phê nôn là cái gì vậy các đồng chí? Lực lượng phản động mới có khả năng diễn tiến hoà bình là đảng ta vừa phê vừa nôn... hả hả hả!?

    Theo chân 2 ngài tiến sĩ đứng đầu đảng và nước này là một lũ tiến sĩ dốt chuyên tu ngu tại chức đang lúc nhúc ký sinh trùng trong trung ương đảng, các bộ ban ngành của chú phỉnh, cuốc hội, tỉnh thành. Khả năng lên tiếng tài tình của các ông bà tiến sĩ này về thảm họa môi trường cá chết là nhảy bỏm xuống vùng biển phía nam, xa xa đàn cá chết, tung tăng vọc nước và nhậu hải sản để làm bằng chứng yêu em nước như yêu cá biển Đông.

    Còn lại trong số 24 ngàn tiến sĩ định hướng sở hụi chủ nghĩa là những nhà trí ngủ thiên thu.

    Hơn nửa thế kỷ nay các ông bà này trùm chăn kín mít, triệu con cá chết ương dọc dài bờ biển Đông làm gì đủ mùi thối để các bậc trí giả này lồm cồm bò dậy mà rằng: cái gì thối vậy ta!?. Bao nhiêu năm, đêm đêm ngửi mùi hương, mùi hoa thối nồng nàn của đảng, các vị ấy đã trơ gan cùng tuế nguyệt với những thối tha.

    Cho nên đừng hỏi tiến sĩ ở đâu cho tốn hơi. Chỉ có một thiểu số người dân cất lên tiếng nói cho sự thật và đòi hỏi minh bạch. Cho dù tiếng nói đó có bị các ngài tiến sĩ lãnh đạo côn đồ đem bắt nhốt vào nhà tù trung tâm bảo trợ xã hội thì sự thật giam cầm vẫn có giá trị ngàn lần so với những xảo trá tự do».

    Trên là bài viết của Tư Nghèo (Danlambao). Bài viết này được xem như món khai vị của chúng ta. Lần tới, chúng ta lại được xem những ý kiến thú vị khác, như là sẽ được ăn một bữa cơm thịnh soạn. Nhưng bữa cơm này kèm theo nước mắt, chứ không phải là những tiếng cười thích thú!...




    Đặng Quang Chính
    17.06.2016
    14:10
  12. Tiến sĩ "Nổ" (14)
    (*Xem dưới cùng)


    Người viết đăng lại bài viết dưới như một đoạn "nghỉ xả hơi" ...vừa lấy lại nụ cười của người xem (các bài "Tiến sĩ Nổ" từ 1 đến 13 có tính hơi lý thuyết).

    Sau bài này, hy vọng câu chuyện sẽ tiếp tục như trước; nghĩa là, đăng bài theo đúng diễn trình đã xếp đặt.



    --------------------------------------------------

    Sư phụ của ... Tiến sĩ!

    Một anh bạn xưa nay khổ cực, bỗng dưng gặp lại không ai ngờ vì sự hào nhoáng thể hiện việc giàu có và đầy tự tin. Hỏi bạn làm gì mà thay da đổi thịt ghê gớm vậy thì được trả lời: Tui là Sư phụ của ... Tiến sĩ mà!

    Ai cũng lạ nên hỏi dồn: Nghĩa là thế nào?

    Anh bạn thủng thẳng giải thích: Thời này người người đua nhau đi làm luận án Tiến sĩ. Và tui là người Tư vấn cho các khứa thích kiếm danh Tiến sĩ về cách đặt tên đề tài "nổ" banh chành sao cho ra vẻ ... Tiến sĩ !!!.

    Nghe câu chuyện có vẻ hấp dẫn, mọi người thúc Sư phụ của Tiến sĩ kể chi tiết. Anh bạn cười cười: Ví dụ nhé: Một khứa làm ở lĩnh vực công trình công cộng, hay nói chính xác là quản lý chuyện dọn dẹp vệ sinh đường phố, muốn kiếm cái bằng Tiến sĩ cho oai và cho dễ lên lương, lên chức, nên nhờ tui tư vấn.

    Không lẽ lại làm cái luận án về chuyện quét đường sao cho sạch, thế là tui đặt giúp tên cho đề tài là: “Nghiên kíu về vấn đề bảo vệ môi trường bền vững trên các hạ tầng cơ sở đô thị tiên tiến !”.

    Cao hứng, anh bạn nói tiếp: Việc thả cá bảy màu để ăn lăng quăng cũng là đề tài làm Tiến sĩ với tên gọi: “Nghiên kíu biện pháp đẩy lùi các dịch bệnh Zika bằng thủy sản đa sắc !”.

    Thậm chí chuyện múc nước bằng gáo nhựa cũng làm luận án Tiến sĩ được với tên gọi: “Nghiên kíu việc dịch chuyển kết cấu hydro + oxy bằng vật liệu phi kim loại !”.

    Muốn hít hít hửi hửi kiểu Mụ Kim Tiến Kim Lùi Y Té giếng để kiểm định cá Formosa có bị hạ độc không, thì đề tài là: "Hô hấp nhân tạo để dẫn truyền khí thở ô - xy vào phổi ngộp nước cứu cấp ngàn tấn cá biển chết đuối vì không biết bơi lặn !!!".

    Dân chúng tắm biển té đái nhiều quá làm cá chết vì nước biển bị nước tiểu nồng độ đậm đặc lấn chiếm phi pháp, muốn cấm đái khi tắm biển, dĩ nhiên là: "Phòng chống ô nhiễm đường 9 đoạn đại dương, bằng nút chai, dây thun, bao plastic, hoặc băng keo !!!". Tài không?

    Ồ, quá tài. Ai cũng tấm tắc khen Sư phụ của Tiến sĩ ... ma, giấy, dỏm, âm phủ, "sao không mần 1 cái đi ???" !!! Hô ... hô ... hô ....


    -----------------------------------------------------------------

    Mục đích của người viết khi đăng bài "Tiến sĩ Nổ" nhắm nói về những "ông" Tiến sĩ có bằng đàng hoàng ...nhưng không giữ được sĩ khí ...hoặc làm những chuyện không có chuẩn đích (hay gọi là lý tưởng) ...hoặc tệ hơn nữa là, làm hại đất nước (nối giáo cho giặc hoặc làm tay sai).

    Chúng ta sẽ tiếp tục dõi xem, tại sao những kẻ khoa bảng thời này đã không còn sĩ khí như những kẻ có học thời xa xưa.


    Đặng Quang Chính
    12.05.2016
    14:06




    Ghi chú:
    (*) h..ps://mg.mail.yahoo.com/neo/launch?.rand=bdjose58ho372#3185580495
    Người viết không thấy ghi tên của tác giả. Người xem, nếu muốn truy tìm tên tác giả, hãy vào link trên, coi thử ra sao.
  13. Tiến sĩ "Nổ" (13)


    Bài trước nói về một đất nước phải có đường hướng, triết thuyết. Lần này, nói rõ hơn về điều đó, để cho sự việc sáng tỏ hơn.

    Trước năm 1975, trong miền Nam, triết lý giáo dục được đề xướng từ Đại hội Giáo dục, tổ chức vào năm 1958 (1). Triết lý đó gồm 3 nguyên lý như sau:

    «Nguyên lí dân tộc đề cập đến việc tôn trọng giá trị truyền thống của dân tộc trong mọi sinh hoạt liên hệ tới gia đình, nghề nghiệp, và quốc gia. Giáo dục phải bảo tồn và phát huy được những tinh hoa hay những truyền thống tốt đẹp của văn hóa dân tộc. Dân tộc tính trong văn hóa cần phải được các thế hệ biết đến, bảo tồn và phát huy, để không bị mất đi hay tan biến trong những nền văn hóa khác.

    Nguyên lí khai phóng có nghĩa là cởi mở và cấp tiến, không phải đóng cửa và bảo thủ. Sẵn sàng tiếp nhận tinh thần dân chủ, phát triển xã hội, giá trị văn hóa nhân loại để góp phần vào việc hiện đại hóa quốc gia và xã hội, làm cho xã hội tiến bộ tiếp cận với văn minh thế giới.

    Nguyên lí nhân bản có nghĩa là lấy con người làm gốc, lấy cuộc sống của con người trong cuộc đời này làm căn bản; xem con người như một cứu cánh chứ không phải như một phương tiện hay công cụ phục vụ cho mục tiêu của bất cứ cá nhân, đảng phái, hay tổ chức nào khác. Với triết lí nhân bản, mọi người có giá trị như nhau và đều có quyền được hưởng những cơ hội đồng đều về giáo dục».

    Trong khi đó ông cựu Bộ trưởng giáo dục CHXHCN Việt Nam khẳng định: "Tôi xin khẳng định triết lý giáo dục của chúng ta là Nghị quyết 29 của Trung ương ...". Tác giả Nguyễn Văn Tuấn tra cứu xem Nghị quyết đó viết gì, ông ta thấy như sau ".... Cũng như các văn bản khác của Nhà nước (và đảng), toàn là những ngôn từ chung chung, ai muốn hiểu sao thì hiểu. Tuy nhiên, có một câu có một câu có vẻ liên quan đến "triết lý giáo dục" là câu: «Tập trung vào những giá trị cơ bản của văn hóa, truyền thống và đạo lý dân tộc, tinh hoa văn hóa nhân loại, giá trị cốt lõi và nhân văn của chủ nghĩa Mác-Lênin và tư tưởng Hồ Chí Minh.”

    Đoạn trên của Nghị Quyết 29 khiến chúng ta liên tưởng đến việc nhồi sọ các thiếu nhi "Khăn quàng đỏ", qua 5 lời dạy của Bác Hồ
    1.Yêu tổ quốc, yêu đồng bào
    2.Học tập tốt, lao động tốt
    3.Đoàn kết tốt, kỉ luật tốt
    4.Giữ gìn vệ sinh thật tốt
    5.Khiêm tốn, thật thà, dũng cảm
    Còn lời dạy nào nghe hay hơn thế. Nhưng thực tế được thực hiện ra sao?

    Chuyện ông Hồ nhiều vợ, tình cảm trai gái lăng nhăng đã được nhiều bài viết, nhân chứng nói đến ..nên ai cũng biết. Nông Đức Mạnh là con rơi của Hồ Chí Minh (2). Ngoài ba bà vợ, Lê Duẩn còn lăng nhăng với nhiều người khác, trong đó có bác sĩ Hồ Thị Nghĩa. Lê Đức Thọ đã dùng những thủ đoạn đê tiện hãm hiếp nữ cán bộ khi làm Xứ Ủy Nam Bộ (3). Nguyễn Chí Vịnh, sinh năm 1957, là con út của tướng Nguyễn Chí Thanh (Bí thư Liên khu ủy Khu IV từ năm 1948 đến 1950) và là em một cha khác mẹ với Nguyễn Tấn Dũng. con rơi của Võ văn Kiệt tên Phan Thành Nam. Như vậy, "thượng bất chánh, hạ tất loạn" là việc không có gì khó hiểu.

    Đã thế, dù là con rơi hay con chính thức, những người con có cha trong các cơ quan đầu não của nhà nước, trước sau cũng nắm những chức vụ quan trọng trong các cơ quan nhà nước. Đúng như câu ngày xưa: "Con vua thì được làm vua" (4).

    Nhưng đặc điểm chung của sự xuống dốc về đạo đức là, những gì xảy ra ngoài thực tế xã hội đã hoàn toàn trái ngược trên lý thuyết. Chẳng hạn, đưa tính dân chủ vào trường học mà ngoài xã hội lại áp dụng chế độ độc tài toàn trị thì hai điều đó làm sao tương hợp với nhau, làm sao tạo được sự tin cậy nơi người dân.

    Cuộc chiến 20 năm (1954-1975) đã đem đến sự đổ vỡ tàn khốc cho cả nước. Nhưng, thiệt hại vật chất, dù trầm trọng đến đâu, cũng không bằng sự đổ vỡ về tinh thần, đạo đức.

    Nhan nhãn trên trang báo hằng ngày, ngay cả trên trang mạng, mọi thứ bạo lực, gian ác, chém giết xảy ra như cơm bữa. Nguyên nhân của các thứ tội ác đó có khi chỉ là những lý do vụn vặt, tầm thường. Nhân, nghĩa, lễ, trí, tín (được gọi là Ngũ thường trong đạo Khổng) hầu như vắng mặt trong xã hội do bọn CS cai trị ngày hôm nay.

    Sự xuống cấp đạo đức ở VN hiện nay không thể diễn tả hết ý. Chuyện này nói hoài không hết. Chỉ lấy nơi đây ba trường hợp mới xảy ra gần nhất, để chấm dứt bài viết này.

    Tin nói về một đứa học trò, sau khi đánh thầy còn chưa hả giận, đã đưa sự việc lên Facebook để hạ uy tín ông thầy đến tận cùng. Một anh cán bộ bị bắt tại phi trường Thái Lan vì ăn cắp túi xách của một phụ nữ Thái. Nếu quả thực anh ta là cán bộ nhà nước
    (theo lời khai của chính bản thân đương sự) thì rõ là anh này không có kiến thức tối thiểu (không biết tại các phi trường đều có máy ảnh tự thâu -để giữ an ninh chung và chống khủng bố-). Một anh cán bộ cấp cao, qua vụ cá chết vì nước thải có độc tố của Đặc khu chế xuất ở Hà Tĩnh, đã cho rằng nguyên do cá chết vì bị "âm thanh" làm chấn động!...Anh này, có thể ngu dốt hoặc muốn lấy điểm với cấp trên. Những bọn người này bao giờ biết đến hai chữ "sĩ khí". Nói cũng tội, cấp lãnh đạo cao nhất nước của họ (Nguyễn Phú Trọng) còn làm ngơ với sự kiện như thế, nói gì đến anh ta.



    Đặng Quang Chính
    29.04.2016
    16:34




    Ghi chú:
    (1) Nguyễn Văn Tuấn, triết lý giáo dục
    h..ps://sg-mg61.mail.yahoo.com/neo/launch?.rand=4iqr3vbrph8ni#1999391695
    (2) h..p://bacaytruc.com/index.php?option=com_content&view=article&id=7078:danh-sach-con-ong-chau-cha-vit-cng-th-gc&catid=34:din-an-c-gi&Itemid=53
    (3) Cùng link trên
    (4) Muốn biết tập đoàn lãnh đạo CS hiện nay lũng đoạn cơ cấu nhà nước ra sao, tham nhũng cách nào để có thể che chở cho nhau, kết thông gia với nhau như thế nào và tạo bè đảng để bòn rút tài nguyên đất nước như thế nào ...chúng ta vào link (2) để xem chi tiết hơn.
  14. Tiến sĩ "Nổ" (12)


    Bài viết về tính cách của kẻ sĩ (sĩ khí) (1) cần được nói thêm để nhấn mạnh về tầm quan trọng của những người trí thức trong xã hội.

    Mọi người đều biết lịch sử của các tôn giáo lớn trên thế giới đã có từ rất lâu. Ấn độ giáo và Phật giáo ra đời trước Công nguyên. Đạo Ki tô và đạo Hồi từ Công nguyên trở về sau, tính ra cũng đã hàng ngàn năm. Điều gì đã làm cho các tôn giáo đó có sự hưng thịnh và phát triển dài lâu như thế?.

    Vì Ki tô giáo đề cao hai chữ bình đẳng, bác ái?...và đạo Phật là con đường làm người ta giác ngộ trong cuộc sống hiện tại và được giải thoát khi đã lìa trần...?. Đó là cứu cánh, là mong muốn của con người. Nhưng, chắc chắn rằng, để đạo pháp của các tôn giáo được trường tồn đến ngày hôm nay, đó là nhờ công truyền tải của hàng đệ tử. Đạo Ki tô với mười hai thánh tông đồ đầu tiên. Đạo Phật với mười đại đệ tử ban đầu.


    Trái lại, Khổng giáo không là tôn giáo (còn được gọi là đạo Nho) được hình thành từ thời Tây Chu, đặc biệt với sự đóng góp của Chu Công Đán, còn gọi là Chu Công. Đến thời Xuân Thu, xã hội loạn lạc, Đức Khổng Tử (sinh năm 551 trước Công nguyên) phát triển tư tưởng của Chu Công, hệ thống hóa và tích cực truyền bá các tư tưởng đó. Chính vì thế mà người đời sau coi Khổng Tử là người sáng lập ra Nho giáo (1)

    Mục tiêu của Nho giáo là phát huy tính thiện của con người, khiến người dân biết bỏ ác theo thiện, giúp mọi người đạt đến trình độ đạo đức cao nhất. Để làm được điều này mỗi người phải không ngừng rèn luyện nhân cách và đạo đức của bản thân. Nho giáo chủ trương giáo hóa mọi tầng lớp trong xã hội từ bậc quân vương đến kẻ thứ dân sao cho ai ai cũng thấm nhuần đạo học của thánh hiền, phát huy tính thiện sẵn có của bản thân, tự mình sửa đổi, rèn luyện cho tốt đẹp hơn. Nho giáo khuyến khích người có học dạy cho người ít học, người có đạo đức cảm hóa kẻ vô đạo, cải tạo xã hội, đem văn minh truyền bá khắp nơi (2)

    Nhưng tính chất tôn giáo của Nho giáo rất mờ nhạt, như Khổng Tử đã nói: "Ta chỉ thuật lại mà không sáng tác. Ta tin tưởng và hâm mộ văn hóa cổ. Ta trộm ví mình như Lão Bành».

    Còn chủ thuyết Cộng sản ra đời vào thế kỷ 19. Sau Cách mạng 1917 tại Nga, chủ thuyết đẻ thêm ra chủ nghĩa Lenin, chủ nghĩa Stalin, chủ nghĩa Mao. Cuối cùng tại VN, ông Hồ Chí Minh nói, đại ý rằng, ta không sáng tạo gì, chỉ bắt chước Lenin và Mao. Một lối nói mô phỏng và tạo cảm tưởng như rằng, HCM ở vai trò của Khổng tử thời xưa.

    Nhưng, liệu ông "Khổng tử mới" này có thành công trong vai trò đó không?.

    Chủ nghĩa Cs đã thất bại tại Liên Sô từ những năm 1989. Chủ nghĩa Mao bị xào nấu theo lối mới. Hậu duệ của HCM sản xuất món "theo kinh tế thị trường, định hướng xã hội chủ nghĩa".

    Ngày 13 và 14-5-1986, phát biểu tại hội nghị Bộ Chính trị, Trường Chinh nói:
    “Cách nghĩ cách làm cũ đã cản trở chúng ta phát hiện và bồi dưỡng nhân tài, làm cho nhân tài bị mai một”. Nguyên nhân của tình hình đó được ông phân tích do quan niệm phong kiến, hẹp hòi theo kiểu gia trưởng “sống lâu lên lão làng” đã “ràng buộc, hạn chế tầm nhìn của chúng ta, khiến ta không thấy đầy đủ vốn quý báu đó”.

    Mấy ông "Lão làng" như ông Chinh, vốn là lý thuyết gia, hay nói quanh co. Thật ra, chủ trương của người CS là "hồng hơn chuyên". Trong nhóm "hồng" (đảng viên kỳ cựu) họ được lựa chọn qua lối "đa số thắng thiểu số" và cái đa số này luôn bị ảnh hưởng bởi các ông "Tướng" phụ trách Trưởng ban tổ chức, Bộ Chính trị trung ương Đảng. Vào năm 1986 là Lê Đức Thọ (3)

    Đảng Cs muốn chủ thuyết của họ được biến dạng qua một hình thức tôn giáo, khi họ đắp tượng các nhân vật lãnh đạo của đảng, tạo các hình thức tôn thờ như việc tôn thờ các vị lãnh đạo các tôn giáo cổ xưa của loài người. Nhưng đã thất bại, vì họ không đưa ra được một cứu cánh tốt đẹp cho loài người. Chủ thuyết của họ chỉ nhằm thay đổi cách quản lý xã hội, theo lối kinh tế tập trung vào quyền lực của nhà nước (mà họ tuyên truyền là chính quyền của nhân dân). Khi họ đoạt được chính quyền (mà theo cách gọi của họ là "cướp") họ phải phân chia của cải đã đoạt được cho các đảng viên, bằng cách này hay cách khác. Chủ nghĩa Cs cho rằng tôn giáo là thuốc phiện, nhưng chủ nghĩa của họ đưa ra cũng chỉ là một loại ma túy mà thôi. Chính chất ma túy đó đã làm hủ hóa từ cấp lãnh đạo cao nhất cho đến thành phần các cấp ở dưới cùng (một anh Công an phường..hoặc một cảnh sát giao thông). Việc hủ hóa đó đã khiến tham nhũng trở thành một virus ung thư hết thuốc chữa! .. vì tất cả mọi thứ đều được mua bằng tiền. Muốn được đưa vào Bí thư Tỉnh Ủy, vào Tổng cục trưởng, Bộ, Thứ trưởng..v..v.. vào Ban chấp hành Trung ương đảng Cs, vào Bộ chính trị, tất cả phải có "phong bì"! (tính giá đô la)- là một dạng hối lộ, tham nhũng- (nhận từ người khác và hiến dâng lại cho người khác ở cấp bậc cao hơn). Cái chế độ "Thái thú trá hình" hiện nay được hình thành chẳng qua cũng bị mua chuộc bởi phương tiện đó mà thôi.

    Về Đại hội Đảng CS Việt nam thời gian mới đây, một nhà nghiên cứu nước ngoài đã có nhận xét như sau:

    «chuyên gia Benoît de Tréglodé đặt câu hỏi : Đảng Cộng sản Việt Nam (ĐCSVN) liệu vẫn là một đảng mác-xít ? Ông nhận xét, tại Việt Nam người dân chẳng còn quan tâm mấy đến tính mác-xít của đảng. Theo dòng lịch sử, những tuyên bố của ĐCSVN chất chứa nhiều bối cảnh chiến tranh và địa chính trị khác nhau.

    Nghiên cứu về Việt Nam, nhà sử học phải đặt câu hỏi về những giai đoạn quan trọng trong việc phổ biến một ý thức hệ được nhập cảng vào một đất nước nhỏ bé đang có chiến tranh, nằm cách xa Liên Xô. Việc tiếp nhận chủ nghĩa Mác-Lê với cấp độ cao nhất tại Việt Nam dựa trên một sự diễn dịch Trung Quốc hóa, hay nói cách khác là « Khổng giáo hóa » một ý thức hệ nhập khẩu từ phương Tây.


    Tác giả dẫn ra ba văn bản chính yếu để tạo ra « chủ nghĩa mác-xít theo kiểu Việt Nam ». Đó là «Đề cương văn hóa Việt Nam» do Trung ương Đảng Cộng sản Đông Dương công bố năm 1943, và hai cuốn sách của tổng bí thư Trường Chinh. Cuốn thứ nhất ra đời năm 1947 mang tên «Kháng chiến nhất định thắng lợi», và cuốn thứ hai năm 1948, «Chủ nghĩa Mác và vấn đề văn hóa Việt Nam».

    Hai cuốn sách trên có xuất xứ từ tác phẩm «Bàn về tu dưỡng của đảng viên cộng sản» do Lưu Thiếu Kỳ (Liu Shaoqi) phổ biến trong hội nghị của Viện Mác-Lê ở Diên An tháng 7/1937. Trước tác này đã trở thành sách gối đầu giường cho công tác đào tạo đảng viên cộng sản Trung Quốc, gợi hứng cho các tác giả Việt Nam.

    « Bàn về tu dưỡng của đảng viên cộng sản » là cơ sở cho sự chuyển đổi chủ nghĩa mác-xít nhằm thích ứng với cơ cầu văn hóa Khổng giáo truyền thống. Lưu Thiếu Kỳ khoác cho chủ nghĩa mác-xít một lý tưởng đạo đức. Ngay từ thập niên 40, chủ nghĩa Mác-Lê tại Trung Quốc và Việt Nam dần dà trở thành một hệ tư tưởng tập trung vào vấn đề đạo đức.

    Chủ nghĩa Mác-Lê không có khái niệm « đạo đức cách mạng »
    Các bài viết của các nhà tư tưởng lớn Việt Nam như Hồ Chí Minh, Trần Văn Giàu, Trần Huy Liệu, Vũ Khiêu liên tục nêu ra khái niệm « đạo đức cách mạng ». Trong thập niên 50, việc nghiên cứu chủ nghĩa mác-xít tại Việt Nam cũng là nghiên cứu các phẩm chất về trí thông minh và đạo đức của Mác và Lênin. « Cuộc sống, hành động và phẩm chất của các khuôn mặt mác-xít, bên cạnh đó là những người hùng của nước Việt Nam xã hội chủ nghĩa, phải trở thành tiêu chuẩn học tập về đạo đức của toàn thể nhân dân».

    Tuy vậy lý thuyết mác-xít cổ điển, nhất là với Lênin, ít nói đến mặt đạo đức của chủ nghĩa Mác-Lê. Đối với Mác, xã hội cộng sản lý tưởng dựa trên việc phát triển lực lượng sản xuất, còn Lênin nhấn mạnh đến sự quan trọng của cơ cấu kinh tế nhiều thành phần. Cả Mác lẫn Lênin và Stalin, không có ai cho rằng việc tiến lên chủ nghĩa cộng sản phải đi kèm với đạo đức hóa giai cấp vô sản.

    Tại Việt Nam, những người cộng sản ngay từ đầu đã tìm kiếm trong chủ nghĩa Mác-Lê phương tiện để giáo dục đạo đức cho nhân dân, nhằm thành lập một « chính phủ lý tưởng »để giải phóng đất nước khỏi ngoại bang xâm lược.Và bốn mươi năm sau đó, khi tái hòa nhập cộng đồng quốc tế trong thập niên 90, đảng cũng đi theo lôgic này. ĐCSVN rao giảng các giá trị đạo đức của tư tưởng Hồ Chí Minh, các nguyên tắc của chính phủ tân Khổng giáo, ái quốc và được nhiều người thông cảm.

    Trong một đất nước vừa ra khỏi 15 năm căng thẳng với nước Trung Quốc cộng sản và không còn viện trợ của đất nước Liên Xô đã tan rã, ĐCSVN đã nhẹ nhàng chọn lựa thích ứng với bối cảnh quốc tế mới, và mục đích hàng đầu là không mất đi chút quyền lực nào trong chính phủ (5)

    Qua nhận xét của Benoît de Tréglodé, chúng ta thấy được gì?
    - Phần đầu chứng tỏ tác giả có theo dõi khá chặt chẽ tiến trình phổ biến ý thức hệ Cs tại Việt Nam.
    - Tác giả không thấy việc Liên Sô tan rã và Tàu đỏ "đổi màu" (làm kinh tế theo lối tư bản) đã khiến CS Việt Nam vá víu bằng cách đưa ra cái gọi là tư tưởng Hồ Chí Minh.
    - Benoît de Tréglodé không đọc được câu nói của HCM như đã nêu trên (bắt chước Khổng tử theo gương Lão Bành, còn ông Hồ, chẳng trước tác gì cả, toàn là tư tưởng có sẵn của Lê Nin và Mao)...điều đó có nghĩa là, bắt chước lại một việc chẳng có giá trị gì!. Cũng có nghĩa là, có tư tưởng HCM đâu để mà noi theo. Chỉ là một sự tuyên truyền, mị dân.


    Do đó, khi kẻ sĩ không được một chính phủ lãnh đạo có đường hướng, có triết thuyết, có đạo đức, kẻ sĩ chỉ là một nô tài cho nhà cầm quyền, chỉ biết khăng khăng nói như vẹt "Yêu nước là yêu xã hội chủ nghĩa" (dù không biết chủ nghĩa này là gì) và hy sinh mù quáng cho một tập đoàn độc tài, khi đã bị nhồi sọ "Trung với đảng, hiếu với dân, kẻ thù nào cũng đánh thắng".

    Tóm lại, ông "Khổng tử HCM" đã không thành công trong việc tạo ra lớp người học thức có đạo đức (các ông gọi là "cán bộ") bởi sự kết hợp hổ lốn giữa đạo Khổng và cái đạo đức (không có) của chủ nghĩa Mác-Lê; cũng giống như cách làm kinh tế theo lối tư bản, nhưng định hướng theo chủ nghĩa xã hội của các ông.



    Đặng Quang Chính
    23.04.2016
    00:15



    Ghi chú:
    (1) Bài Tiến sĩ "Nổ" (10)
    http://www.tvvn.org/forums/xfa-blog-entry/tiến-sĩ-nổ-10.4313/
    (2) https://vi.wikipedia.org/wiki/Nho_gi%C3%A1o
    (3) Cùng link trên
    (4) https://www.facebook.com/permalink.php? story_fbid=271550732971895&id=264202367040065&substory_index=0
    (5) (https://mg.mail.yahoo.com/neo/launch?.rand=6v3raeb02cf3p#5567601856)
  15. Tiến sĩ "Nổ" (11)
    (* xem ghi chú dưới cùng)


    Bài trước nêu ra nhận xét là, không phải Tiến sĩ yêu nước hơn người có bằng Cử nhân. Bài này sẽ cho ta thấy rõ điều đó hơn nữa.

    Ông Trương Đình Dzu là một chính khách có tên tuổi trong lãnh vực chính trị, vào thời kỳ trước năm 1975, tại miền Nam Việt Nam.

    Bài viết "Phế thải con người" (1) cho biết chi tiết như sau: «"Ông Dzu quê ở Bình Định, ông ra Hà Nội học Lycée Albert Sarraut rồi vào Đại học Đông Dương học luật. Tốt nghiệp ông được bổ làm tri huyện, nhưng sau vài năm lại về Cần Thơ hành nghề luật sư. Năm 1945 Trương Đình Dzu dọn lên Sài Gòn nhận làm chánh văn phòng cho Ủy Viên Cộng Hòa của Pháp là Jean Cédille khi người Pháp đổ bộ tái chiếm Nam Kỳ. Ông từng là hội trưởng của hội Rotary Club rồi thống đốc Rotary Club Đông nam Á".

    Bài viết cho biết thêm: ""Ông Dzu là một chính khách chống chiến tranh (ta có thể nói như là: một chính khách phản chiến). và là một luật sư hành nghề tại Sài Gòn. Ông là chủ tịch một tổ chức luật sư trong đó có nhiều luật sư không hành nghề luật sư, như ông Nguyễn Hữu Thọ và ông Trần Văn Khiêm; ông Thọ làm chủ tịch Mặt Trận Giải Phóng Miền Nam, và ông Khiêm là em của bà Trần Lệ Xuân, vợ ông Ngô Đình Nhu".

    Ông Dzu đem con trai ông thoát ra ngoài số phận của những người trang lứa với cậu; 20 tuổi, David không vào quân trường, không trở thành một người lính như mọi thanh niên 20 tuổi khác -David đi Mỹ du học.

    Lo cho con được yên thân, nhưng ông Dzu không an phận; ông tham gia vào chính trường, với chủ trương chống lại cuộc chiến đấu của người Nam Việt, lúc đó đang cầm súng đối phó với cuộc xâm lược của phe Cộng Sản. Ông chủ trương hòa bình với bất cứ giá nào, ông đòi Hoa Kỳ chấm dứt không được oanh tạc Bắc Việt nữa, và đòi Nam Việt ngồi vào bàn thương thuyết với MTGPMN.

    Năm 1967 ông ra ứng cử tổng thống với phù hiệu con bồ câu hòa bình, và thất cử; người thắng cử là ông Nguyễn Văn Thiệu.

    Sau cuộc bầu cử, ông bị ông Thiệu bắt giam, và chỉ được tổng thống Trần Văn Hương phóng thích ngày ông Thiệu bỏ đất nước, bỏ nhân dân, chạy theo Mỹ. Nhưng ông Dzu thù ghét ông Thiệu ít hơn thù ghét Việt Cộng, vì Việt Cộng không cần biết là ông thân cộng, cứ bắt giam ông thêm 9 năm nữa, từ 1978 đến 1987. Sau ngày được phóng thích, ông Dzu khắc khoải sống thêm được 4 năm rồi nhắm mắt lìa đời trong uất hận.

    David (Trương Đình Hùng) cũng khổ vì thân cộng, mặc dù cái dại của David không liên hệ, mà cũng không giống cái dại của người cha, ông Trương Đình Dzu.

    David chuyển hai công hàm mật của Bộ Ngoại Giao Hoa Kỳ cho Việt Cộng; ông nhận hai tài liệu này từ tay ông Donald Humphrey, một viên chức làm trong Bộ Ngoại Giao, và là một cựu sĩ quan Mỹ tham chiến tại Việt Nam, có vợ, con còn đang sống tại Việt Nam vào năm đó. Humphrey hy vọng đem hai tài liệu này đánh đổi việc Việt Cộng cho vợ con ông xuất ngoại sang Hoa Kỳ đoàn tụ với ông.

    Cả hai ông David và Humphrey cùng bị bắt và cùng bị truy tố. Cả hai cùng lãnh 15 năm tù, và đại sứ Đinh Bá Thi (đại diện Việt Nam Cộng Sản tại Liên Hiệp Quốc) cũng bị chính quyền Mỹ trục xuất với tư cách "một đồng lõa không bị truy tố.

    Việc ông Thi bị trục xuất đưa đến một hậu quả bất ngờ là Hà Nội nghi David là người của CIA Mỹ, tạo ra scandale để Mỹ có cớ trục xuất ông Thi. Tại Việt Nam, họ bắt vợ chồng ông Dzu và cậu con trai út đi quản chế.

    Năm 2003, ông Michael E. Tigar -luật sư biện hộ cho Trương đình Hùng- xuất bản quyển "Fighting Injustice" (Chiến Đấu Chống Bất Công), kể lại vụ án, rồi kết luận, "đã không chịu học hỏi những sai lầm tại Việt Nam, chính phủ Mỹ còn quay lại trừng phạt những người chống chính sách Việt Nam của họ. Cũng không buồn thảo luận về những vấn đề an ninh quốc gia, chính phủ chỉ ban hành luật lệ khe khắt để giữ kín mọi việc."

    Ông luật sư Tigar chủ quan nên nhận xét thiên lệch vụ án. Ông Humphrey muốn cứu vợ con là điều tốt, nhưng đánh cắp tài liệu là điều không thể chấp nhận. David Trương chuyển tài liệu đương nhiên mang tội đồng lõa.

    Ông David Trương vừa từ trần hôm 26 tháng Sáu 2014 tại Penang, Mã Lai, hưởng thọ 68 tuổi; ông chết vì bệnh ung thư.

    Nữ luật sư Monique Trương Miller nói về cái chết của người em trai (David Trương) của bà như sau: "Em tôi coi cuộc đời của nó là một vụ án chính trị, và nó chỉ là một con chốt bé nhỏ trên bàn cờ mà các lãnh tụ cường quốc so tài với nhau để hoàn thành mục đích chính trị của họ."

    Theo ông Thịnh, tác giả bài viết: "Phế thải con người" cho rằng, góc nhìn này của bà ấy cũng hoàn toàn sai. Ông Hùng bị bắt, bị tù, bị "mời" ra khỏi lãnh thổ Hoa Kỳ không do quyết định của một lãnh tụ chính trị nào cả; ông ta tự tạo ra tất cả những điều đó, bằng cách tự tay và tự ý cầm tài liệu mật của Hoa Kỳ trao cho Việt Cộng.

    Qua đây, chúng ta thấy rằng, lịch sử là sự ghi nhận những sự thật của những sự thật...vì, đôi khi cái sự thật sau cùng là kết quả của những che đậy, vùi lấp những sự thật xảy ra trước đó. Có nhiều minh chứng về điều này. Mao Trạch Đông, nhờ có Đặng Tiểu Bình vực kinh tế của nước Tàu đi lên ..nên Mao đã trở thành một thần tượng của dân Tàu. Nếu bọn hậu duệ của Hồ Chí Minh (hiện nay là Dũng, Trọng rồi sau này là con cháu của Dũng, Trọng) cứ mãi duy trì được chế độ của họ chừng hai, ba thế hệ nữa, HCM bấy giờ không chừng cũng có sự tôn sùng như dân Tàu sùng kính Mao Trạch Đông. Chuyện lâu dài chưa biết đến đâu, nhưng hiện nay bọn cầm quyền đã cho phép đưa tượng HCM vào thờ tại các chùa ở VN.

    Do đó, khi Gs Trịnh Vân Thanh nhận xét về ông Tôn Thọ Tường (2) cũng không hoàn toàn đúng lắm. Bởi, không gian và thời gian của một sự kiện có tầm quan trọng riêng của nó; vì những nhận xét về một sự kiện lịch sử, chính trị, nếu xét ngay không lâu khi sự kiện vừa xảy ra, tính chính xác có thể cao hơn; nhưng cũng có thể vẫn là chưa đúng mức.




    Đặng Quang Chính
    14.04.2016
    23.45




    Ghi chú:
    * Bài viết này không theo diễn trình đã định
    - Gửi đăng để không mất thời gian tính
    - Sẽ sắp xếp lại diễn trình vào lúc sau cùng.

    (1) Nguyễn đạt Thịnh
    h..ps://mail.google.com/mail/#inbox/15412e4eeda0e5f6
    (2) Tiến sĩ "Nổ" 8