Hồi Nhỏ Đi Cầu Dừa – Kinh Bồng Trần Công Bình

Hồi Nhỏ Đi Cầu Dừa – Kinh Bồng  Trần Công Bình

Nhà bà cố ở mỵ mỵ trong cái “vịnh thằng Chệt”.

Đó là một khúc quanh của kinh Vàm Giòng do Tây đào để tháo nước phèn ra sông cửa Tiểu. Tại chỗ quanh này, có một anh tàu bơi qua kinh, bị nước cuốn trôi chết chìm. Không ai biết anh ta từ đâu đến, không một ai đi nhận xác, dân trong xóm  chổi đót , làm phước đem chôn, gọi tên cua quẹo là “vịnh thằng Chệt”. Mấy chục năm sau thành tên trong bản đồ địa chính Tỉnh Gò Công.

 Sáu chục năm trước, lúc mới 6,7 tuổi, mỗi lần xuống xe đò Thiên Thành chạy đường Chợ Lớn-Gò Công, ghé Chợ Giồng là ngoại phải bắt đầu đi bộ về nhà bà cố qua hơn cả chục cây cầu dừa.

Miệt vườn của Gò Công là xứ dừa. Dừa xanh rợp bóng mát cả mấy làng liên tiếp từ làng nọ sang làng kia. Kinh rạch  dẫn nước vào mương nhỏ nuôi dừa làm đứt đoạn đường đi nên cũng được dân chúng dùng dừa làm cầu. Ở chợ Giòng không có cầu “khỉ” mà chỉ có cầu dừa. Cầu “khỉ” được làm bằng những cành cây tạp nhỏ, thân chỉ bằng 1/3 thậm chí ¼ thân cây dừa. Nhiều cây cầu khỉ phải chấp 2,3 thân cây cột chụm lại mới chịu được sức nặng của người. Còn nếu khỉ có đi qua thì rất dễ dàng vì thân nó nhẹ. Đó là lý do cầu có tên là “cầu khỉ”.

Ở xứ của ngoại chỉ có cầu dừa, bởi dừa nhiều vô số kể. Cây dừa lão thân dài 4,5 thước, thẳng băng, chịu nước, cả chục năm chưa mục, dùng làm cầu chắc chắn, bốn năm người đi một lúc cũng êm re !

Ấy vậy mà  lần đầu đi cầu dừa ngoại không thấy “êm re”, trái  lại rất sợ. Thân cây dừa rất to, gấp 3 lần bàn chân của một cậu bé 6 tuổi, thế nhưng cậu phải lột đôi dép sandal da có quay hậu đi trực tiếp bằng hai bàn chân đỏ hồng,  không một vết nức nẻ của dân Sài Gòn (khác hẵn bàn chân đen đúa đi ruộng mốc cời của thằng Cu con chú 5 làm vườn). Cậu bé Sài Gòn quấu mấy đầu ngón chân xuống thân cây dừa, một tay nắm đôi dép, tay kia vịn vai thằng Cu  mình trần trùng trục mặc quần xà lỏn đi trước. Cứ thế mà lần từng bước, trông rất khổ sở.

Mặc dù người ta có làm một tay vịn chạy dọc cạnh cây cầu, nhưng cậu bé Sài gòn không thể với tới, nên phải vịn một cậu bé bằng tuổi mình, nhưng là dân “thổ địa”, chuyên lội ruộng !

Gần tới nhà bà cố, vừa mừng, vừa run, lúc đó lại thấy lạnh giò, quíu cẳng. Cảm giác ấy có được  khi nghe thằng Cu vừa đi vừa kể chuyện lai lịch cái tên “vịnh thằng Chệt”. Cậu bé Sài Gòn tưởng tượng bóng dáng “thằng Chệt” chết trôi đang thấp thoáng, lặn ngụp đâu đó dưới bóng nước lấp loáng bị nắng trưa lóm đóm chen kẽ lá dừa in hình dưới mương… !

Bất chợt bầy chó trong sân nhà bà cố sủa rộ khi nghe tiếng người làm cậu bé thấy yên dạ, mừng húm. Cây cầu dừa sau cùng rốt cuộc cũng đưa đến sân nhà bà cố. Tới nhà rồi !

Share this post