Mẹ – Thanh Vân

Mẹ –  Thanh Vân

Mẹ là nguồn cảm hứng cho rất nhiều văn thi nhạc sĩ. Việt Nam có hai bài nhạc nói về Mẹ mà ai cũng biết: Lòng Mẹ của Y Vân, và bài Bông Hồng Cài Áo của Phạm Thế Mỹ.

Thanh Vân mất mẹ từ lúc 20 tuổi. Bây giờ bồi hồi nhớ về mẹ mà lòng man mác buồn. Xin kể một chút về Mẹ của Thanh Vân.

Người mẹ là người hay âu yếm, nâng niu, chìu chuộng con… Mẹ Thanh Vân thì trái lại rất nghiêm khắc, bà áp dụng cách thức giáo dục theo kiểu gia đình danh giá chuẩn mực của bà nên nghiêm nghị đối với các con, dạy con “đứng-ngồi-nói-năng” theo khuôn khổ, nhỡ mà các con có sơ hở vụng về thì chỉ với ánh mắt Mẹ nhìn là các con hiểu và phải riu ríu chỉnh sửa lại. Mẹ Thanh Vân không bao giờ tỏ lộ tình cảm thương yêu cho các con biết, bà cứng rắn và xa cách với con. Vì có vú nuôi, nên Mẹ không cần chăm sóc con mà chỉ quan sát và ra lệnh. Thêm nữa Mẹ bận những việc làm của Mẹ (giao thiệp, tiếp xúc, đi mua sắm…) nên không có thì giờ gần gũi con để con có thể thủ thỉ, tâm tình.

Cả tuổi thơ Thanh Vân không hề được mẹ ôm vào lòng, không hề được mẹ hôn hay âu yếm. Nhưng may mắn, Mẹ nghiêm khắc bao nhiêu thì Ba lại dễ dãi, nuông chiều, thương yêu các con bấy nhiêu. Ba nhường cho mẹ cái bổn phận răn dạy con cái vì Ba rất hiền lành, đôi khi thấy Mẹ rầy la và có khi bắt con nằm sấp trên sập gỗ để đánh đòn bằng roi mây, thì Ba can gián với giọng xót xa: “Thôi, con nó hiểu rồi, tha cho nó”. Dù Thanh Vân rất ngoan không bao giờ bị rầy la hay bị đánh đòn như các em trai nhưng Thanh Vân rất sợ mẹ. Vì vậy giữa Ba chìu chuộng cưng yêu con và Mẹ nghiêm nhặc, khó tính thì đương nhiên Thanh Vân phải thương Ba nhiều hơn thương Mẹ !

Năm Thanh Vân 20 tuổi và đang đi học ở Cần Thơ thì Mẹ bị tai biến mạch máu não, Ba cho người sang gọi Thanh Vân về nhà gấp. May là Vĩnh Long chỉ cách Cần Thơ 30 cây số, nên khi Thanh Vân về đến, Mẹ tuy mê man nhưng còn sống. Lần đầu tiên trong đời, Tv ôm Mẹ, hôn trên má Mẹ vừa khóc vừa thì thầm: “Má ơi con thương Má lắm, Má đừng bỏ con !”.

Mi mắt Mẹ chớp chớp như muốn mở ra, nghĩa là Mẹ có nghe lời Thanh Vân nói. Chỉ vài phút sau là Mẹ qua đời, không biết có phải Mẹ chờ Thanh Vân về rồi mới ra đi? Sau này người trong nhà kể lại là Mẹ thường nói: “Vân đi học xa, nhớ nó quá”. Thì ra Mẹ có thương con, nhưng không bộc lộ ra ngoài.

Nhân bất thập toàn, có lẽ Mẹ đã nghĩ là cung cấp cho các con mọi tiện nghi của đời sống, cho các con áo quần tươm tất, cho ăn uống đầy đủ cơm ngon canh ngọt… như vậy là đã chu toàn bổn phận. Lúc bé, ngoài Ba mà Thanh Vân cứ quấn quít bên cạnh và hay sà vào lòng Ba nũng nịu, những người mà Tv gần gũi và thường kể lể tâm tình là bà vú em và chị làm bếp. Tv hoàn toàn không có tình thương của Mẹ.

Ngày lớn lên, rút kinh nghiệm lúc ấu thơ, Tv âu yếm gần gũi các con của mình. Nhưng lúc các con 14, 15 tuổi, chúng cũng vẫn có những trách móc mẹ, nhất là cô con gái. Lạ nhỉ, Tv nghĩ đã làm mọi chuyện lo cho con, hay là “con” thì không bao giờ thỏa mãn với tình yêu thương của cha mẹ, lúc nào cũng thấy cha mẹ lo lắng cho con không đúng và không đủ ?? Nhưng giờ đây, các con Tv đã trưởng thành, đã có dịp lăn lộn trên trường đời nên hiểu biết hơn, các con Tv trở nên có hiếu và yêu mẹ hết mực.

Ngày nay cha mẹ đều đã khuất núi hết rồi, ngồi tiếc nuối… phải chi còn cha còn mẹ thì mình sẽ làm điều này, sẽ nói điều kia cho cha mẹ vui.

Nhớ bài Lòng Mẹ có 2 câu cuối:

Dù cho phai nắng nhưng lòng thương chẳng lạt mầu.
Vẫn mong quay về vui vầy dưới bóng mẹ yêu.

Bông Hồng Cài Áo:

Rủi mai này mẹ hiền có mất đi
Như đoá hoa không mặt trời
Như trẻ thơ không nụ cười.

Ca dao:

Mẹ già như chuối ba hương
Như xôi nếp mật, như đường mía lau
Đường mía lau càng lâu càng ngát
Cơm nếp mật ngào ngạt hương say
Ba hương lây lất tháng ngày
Gió đưa mẹ rụng, con rày mồ côi

Khi lớn lên mới hiểu tấm lòng của mẹ thì mẹ không còn nữa:

Lên non mới biết non cao, Có con mới biết công lao mẹ già!

Share this post