Mưa Ngã Tư Rokudo – Kazuko Seagusa

Mưa Ngã Tư Rokudo – Kazuko Seagusa

Kazuko Seagusa (1929 – 2003)  nhà văn nữ Nhật, từng đoạt giải văn chuơng Tamura Toshico 1969và Izumi Kyoka 1983. Phong cách u uất, với trần thuật khó tin là xác thực, huyễn tuởng, nhân vật thuờng bị ám ảnh bởi định mệnh và cái chết.

Thể loại truyện khó tin là xác thực có thể thấy rõ ngay đầu truyện. Vd. nguời kể bị bệnh tâm thần, huyễn tuởng…. Nhưng cũng có thể câu chuyện là cái khung trong đó người kể có những chỉ dấu cho thấy khó tin. Tác dụng là gần cuối truyện độc giả mới thấy hiển lộ tính không xác thực và phải xét lại cảm nghiệm của mình. Chưa kể đôi khi không có hiển lộ rõ ràng và độc giả phải tự thẩm định tác giả nói bao nhiêu phần tin đuợc, và truyện phải được hiểu như thế nào.

Mưa Ngã Tư Rokudo  (1987) có tính huyễn mộng. Đó là truyện ma, dựa trên hoang đuờng về một nhân vật trong văn chương cổ xưa của Nhật, có thể qua lại giữa hai thế giới âm duơng. Nhưng truyện cũng dựa trên thực tế của xã hội Nhật hiện đại, đó là các vụ ly dị gia tăng. Nhân vật nam cảm nghiệm gia tăng độc lập của phụ nữ như một giấc mộng xấu, ngoài kiểm soát của mình. Và nhân vật nữ cũng cảm thấy hoang mang, chóng mặt truớc tự do của mình: rời bỏ đuợc quá khứ, nhưng tuơng lai không biết ra sao.

(Phạm Đức Thân dịch từ bản Anh ngữ The Rain at Rokudo Crossroad của dịch giả Yukiko Tanaka) 
——————————————————————————————————
Bóng tối bao trùm chung quanh làm mưa trông đen kịt. Anh không thể nhìn thấy ngay cả đầu ngón tay,nhưng có ánh sáng lạ lùng quanh duới bàn chân. Có lẽ vì mưa hắt lại khi chạm đất. Cho dù đen kịt thế này cũng vẫn phải có tia sáng, anh nghĩ; nước hẳn phải phản chiếu các tia sáng này.

Vừa mới đây có một mùi trong nước mưa – một mùi mốc ẩm, oi ả, ngột ngạt của đất uớt. Mùi của cây bụi và cỏ đang bị mưa rửa sạch.

Người đàn ông không nhớ mưa bắt đầu lúc nào, nhưng anh chắc chắn đó là lúc bóng tối đã phủ xuống.Mưa rơi một lát thì mặt trăng gần tròn nhô lên, nhưng liền đó lại biến mất không còn chiếu ánh sáng trắng mầu lam nhạt trên bầu trời. Rồi mây dày đặc xanh lam lan cùng khắp, phủ cả triền phía tây lẫn phía đông của ngọn núi, Chớp lóe sáng, chạy chữ chi từ trên mây xuống. Chớp yếu ớt và sấm nghe như từ xa. Sắp hết mưa, người đàn ông nghĩ. Rồi đột nhiên lại mưa như trút. Mưa bao trùm mọi đường phố của Kyoto; sức mạnh của nó làm rung chuyển đường phố.

“Ông cho tôi trú đuợc không?”. Khi người đàn ông nghe tiếng người phụ nữ, thì nàng đã ở dưới cánh dù của anh. Anh dừng bước. Mặc dù trong bóng tối anh không nhìn rõ mặt nàng, nàng hình như còn trẻ. Anh gật đầu.
“Cô đi lối nào?” người đàn ông hỏi.

Người phụ nữ không trả lời và tiếp tục bước. Người đàn ông giữ bước theo nàng. Anh không biết nàngmuốn anh đưa nàng bao xa, nghĩ rằng nàng có thể gây phiền. Nhưng anh không khó chịu – có lẽ anh cóthể mời nàng ghé tiệm rượu gần đó trong khi đợi mưa tạnh. Ý tưởng này làm anh vui lên một chút.

Mùi hương tóc người phụ nữ phảng phất dưới cánh dù, và mặc dầu có tuổi anh cũng thấy xao động. Như thể nàng biết nhịp bước anh thường đi, người phụ nữ bên anh bước không nhanh quá, cũng không chậm quá. Ngay người vợ gần 20 năm cũng không thể bước như thế này. Vợ anh luôn phàn nàn anh bước quá nhanh, và nàng luôn phải gấp lên nếu không muốn bị tụt lại sau.    

Người đàn ông rẽ tại một góc đường và hướng về phía ngược lại nhà mình. Anh không biết có tiệm rượunào hướng đó không, nhưng vào tiệm rượu khu anh ở thì không phải là ý tưởng hay. 

“Nè, ông đợi chút,” người phụ nữ nói. “Có phải đã sai đường không?”
Anh giật mình. Đây có thể là một người biết anh, có lẽ một láng giềng.

“Tôi nghĩ chúng ta sẽ ghé đâu đó uống chút rượu. Mưa cũng sắp tạnh.”  Anh lắp bắp thốt lên mấy lời..Người phụ nữ nhếch mép, cuời khẩy.
“Nếu cô không muốn, tôi không ép. Tôi sẽ đưa cô về nhà.” Vừa nói xong anh chợt cảm thấy giận chính mình. Anh đã làm gì để xứng đáng với người phụ nữ lạ này. Anh nên thu cái dù lại và bảo nàng đi đi.
“Tôi không có chỗ nào để đi,” người phụ nữ nói. Giọng nghe khinh khỉnh, coi thuờng, làm như thể nhếch mép cuời khẩy chưa đủ. “Tôi không có một căn nhà để trở về. Nhưng hãy cho tôi biết, ông có khó chịu không?”
“Cô đã bỏ nhà?” người đàn ông hỏi, nhận ra mình đã chọn người lẽ ra không nên. Anh ngần ngừ, chững lại.
“Bỏ nhà?” người phụ nữ nói, và cả cười . Khi nàng cười to tiếng nàng nhích ra, nguời nàng hầu như lọt ra ngoài cánh dù.
“Đừng ngờ nghệch thế. Làm sao có thể như vậy? Tôi nói tôi không có một căn nhà.”
“Nhưng, cô….” Người đàn ông không nghĩ ra đuợc điều gì để nói.
“Tại sao chúng ta không tới khách sạn hơn là tiệm rượu?” Nàng nói. Giật mình truớc lời nói của nàng, anh tự trấn an, mình đã linh cảm đúng; đòn phép này là nghề của họ.
“Không, cám ơn,” anh bối rối đáp. Anh cố gắng nói như thể không quan tâm chuyện này. “Tôi không mua gái điếm.” 
“Gái điếm? ” nguời phụ nữ ré lên. “Tại sao tôi lại là gái điếm? Tôi chỉ đề nghị chúng ta đi khách sạn.”
 Nguời đàn ông không nói gì, nàng thêm. “Tôi cảm thấy cô đơn. Tôi không thích đi trong mưa một mình.” Rồi nàng bật khóc.
Anh cảm thấy luống cuống. May mà chung quanh không có ai, nhưng anh vẫn không muốn có một phụ nữ trẻ khóc dưới cánh dù của mình.
“Nhưng có điên mới rủ người lạ đi khách sạn. Cô nói cô cô đơn, song tất cả chúng ta đều cô đơn, cô thấy đấy….”
Người đàn ông cảm thấy phải nói cái gì để an ủi nàng, xoa dịu nàng. 
“Đi khách sạn vì cảm thấy cô đơn, thế thì hơi….” Khi anh tự lập lại, nàng chợt quay người, nhìn anh.
“Có gì sai trái chứ? Ông có phải là trí thức hẹp hòi, câu nệ?” Khi anh không trả lời, nàng tiếp, “Làm ơn xin đừng lên giọng giảng giải như thầy giáo ở trường.” Rồi nàng áp mặt vào ngực anh và bắt đầu thổn thức.  
Đòn phép của nàng, theo anh, hình như cũng là lẽ thuờng tình, nhưng anh nghĩ mình không nên tàn nhẫn. Anh đặt tay lên vai nàng và đập nhè nhẹ. Trong khi đập vậy anh chợt nhận ra anh cũng không còn ngại đi khách sạn với nàng nữa.
Trời còn mưa. Chung quanh không có ai. Cuối con đuờng vắng trải dài truớc mắt có ánh sáng lờ mờ, có lẽ là đèn đuờng. Nếu anh tới đó anh biết sẽ có thể nhìn rõ hơn. Nhưng nó hình như ở xa. 
Anh đứng yên, một tay giữ vai nguời phụ nữ, tay kia cầm dù, cho tới sau cùng nguời phụ nữ lên tiếng. Nguời đàn ông không thể nghe nàng, do vậy anh nâng mặt nàng lên.
“Hãy hôn tôi.” Nàng nói giọng rất thấp. “Chúng ta không cần phải tới khách sạn, vậy hãy hôn tôi,”..
Cái dù vướng víu và anh nghĩ đến chuyện buông nó ra khỏi tay. Anh không còn trẻ trung nữa, anh tự nhắc nhở. Nhưng thay vì làm vậy, anh quàng cánh tay quanh hông nàng.
Nàng áp môi mình vào môi anh, thoạt đầu nhè nhẹ, rồi nàng đẩy luỡi vào mồm anh.
“Nào chúng ta đi,” nguời đàn ông nói, như thể anh đã làm một quyết định quan trọng. Giọng nói khác thuờng, làm ngạc nhiên.
“Ông chắc không?” nguời đàn bà nói giọng khàn khàn. Nàng nguớc lên nhìn vào mặt anh, nguời vẫn còn dựa vào anh.
“Chắc,” anh gật đầu, như thể cố tự trấn an mình. “Giờ tôi cũng cảm thấy cô đơn.”
Nguời phụ nữ lại nhếch mép cuời khẩy giống truớc đó.
“Tôi cá là ông không biết khách sạn ở đâu,” nàng nói.
“Không, tôi không.”
“Tốt hơn ông đừng nên đến khách sạn gần nhà, đúng không?”
“Tất nhiên,”  nguời đàn ông mỉm cuời guợng gạo. “Nhưng tôi không nghĩ quanh đây có khách sạn nào.”
“Tôi không sống ở khu này.” Nguời đàn ông không trả lời, và nguời phụ nữ tiếp. “Ông không hỏi căn nhà tôi ở đâu.”
“Bây giờ chúng ta đã quyết định đi khách sạn, tôi chả cần biết.”
“Ông nói đúng. Đối với chúng ta, đây là cái họ gọi là một cơ hội – một gặp gỡ”
“Đó là một kiểu nói xưa cũ”
“Tôi thực không biết nó nghĩa là gì, nhưng hình như rất thích hợp cho hoàn cảnh như thế này.”
“Tôi không biết ai đã dạy cô thành ngữ đó,” nguời đàn ông vừa nói vừa kéo nguời phụ nữ về mình. Qua nhúc nhích của vai nàng anh có thể bảo nàng đang cuời. Cảm thấy trẻ hơn muời, ngay cả hai mươi tuổi, anh buớc những buớc nhẹ tênh. Mưa đã tạnh. Bây giờ anh có thể thấy con đuờng sáng lờ mờ truớc mặt.
 * * *
Nguời đàn ông tự hỏi mình đang ở đâu – có lẽ anh bị lạc. Nhưng không thể vậy đuợc; anh đã sống ở khu này của Kyoto trong nhiều năm. Phải chăng anh đã khởi đầu đi sai hướng lúc rời khách sạn? Nhưng tại sao đuờng phố lại tối đen thế này? Giờ anh không thể thấy một chút đèn đuờng nào phía truớc mặt..
Cũng lạ là mặc dù tối đen như mực, anh vẫn có thể buớc tới truớc. Anh đã lạc đuờng, tuy nhiên anh vẫn buớc tới truớc. Con đuờng truớc mặt có vẻ như ngõ cụt, nhưng anh vẫn buớc tới đuợc. Giống như đọc một truyện mà kết cuộc cứ trì hoãn hoài hủy không ngừng. Có những cây liễu hai bên đuờng. Trong khi anh cố nhớ lại đuờng nào có hàng liễu hai bên, anh chợt thấy mình đang trên một đuờng phố rộng hơn nhiều. Đây hẳn phải là hoặc Đuờng Oike hoặc Đường Horikawa, anh nghĩ. Tuy nhiên không rõ là đuờng chạy theo hướng nam bắc hay đông tây.
Anh buớc dọc con đường rộng một hồi lâu, và lần nữa anh tới chỗ mà mục truờng của anh đã bị thu hẹp lại. Mặc dù tối hoàn toàn nhưng anh có thể bảo đúng như vậy. Có lẽ bây giờ anh đang ở trên một đường hẹp. Không gian chung quanh hình như đè ép anh mọi phía. Anh nghĩ anh đã đi thẳng, nhưng thật ra anh đã quẹo cầu âu nhiều góc  Ngay khi anh đang cảm thấy tràn ngập mệt mỏi lạ thường, anh trông thấy có ánh sáng phía truớc, giống như ánh sáng vàng vọt của một đèn treo.
“Chúng ta đã tới Ngã Tư Rokudo, phải không?” Một giọng nhỏ nhẹ đột nhiên nói bên tai.
Nàng ngay cạnh anh, nhưng giọng nói hình như đến từ một nơi xa.
“Rokudo?” Lúc anh thốt lên lời này, nguời đàn ông cảm thấy cẳng chân nặng như chì.
“Nếu đây là Ngã Tư Rokudo, thì chúng ta đang ở ngõ cụt,” anh cố gắng lên tiếng, Nguời phụ nữ yên lặng.
“Nó là một ngõ cụt. Một phân phía truớc tôi cũng không thể nhìn thấy,” nguời đàn ông vừa lập lại vừa chăm chú ngó vào khoảng tối, Cái dù trong tay nghiêng đi làm đổ nuớc mưa trên vai nguời phụ nữ.
“Tôi không nghĩ nó là ngõ cụt,” nàng lẩm bẩm, trút ra một tiếng thở dài. “Tôi chắc chắn chúng ta có thể tiếp tục đi tới.”
“Nhưng tôi không thể thấy đường,”
“Đường?” nguời phụ nữ hỏi, nhìn thẳng vào mặt anh và lắc đầu. “Không có đường nào cả. Đó là lý do tại sao chúng ta có thể đi thẳng tới hoài hoài.”
Nguời đàn ông cảm thấy không an tâm. Ngay từ khi họ rời khách sạn, anh đã nghĩ lung, có cái gì kỳ cục ở nàng.
Anh đã cố bỏ nàng ở lại khách sạn, nhưng khi nàng thấy anh đang sửa soạn đi nàng vội vàng mặc quần áo, phụng phịu như trẻ con. 
“Tôi cùng đi với ông,” nàng vừa nói vừa chạy ào ra khỏi phòng truớc anh.
“Ô, không, cô không, Tôi không muốn cô đi với tôi.” nguời đàn ông nói. Chính cô đã nói ‘một cơ hội -một gặp gỡ’, anh đã muốn bảo nàng. Nhưng thay vì thế anh đã chỉ lập lại lần nữa, anh không muồn nàng rời đi với anh.
“Đừng lo, vợ ông không thể thấy tôi đâu,” Lúc này nguời phụ nữ vừa nói cuời vừa buớc đi bên anh. Khiđó anh nhận ra rõ ràng có cái gì không ổn.
Anh lắc đầu. Không thể, anh nghĩ. Không thể như vậy đuợc
“Chuyện gì vậy? Tại sao ông dừng lại?”
Nguời đàn bà đã ra khỏi cánh dù của anh, nhưng mặc dù mưa đang trút nuớc, nàng không bị uớt chút nào.
“Phía bên này không mưa, ông thấy đấy,” nàng nói mê hoặc, quyến rũ, xõa tóc dài bồng bềnh theo gió.. 
Nguời đàn ông không nghĩ ra đuợc điều gì để nói; anh cảm thấy một luồng khí lạnh chạy khắp châu thân.Không ai cỡ tuổi anh sống ở Kyoto mà không biết Ngã Tư Korudo. Nguời đàn ông nhớ lại cảnh mô tả trong một quyển sách: “Roduko nằm ở phía nam Đền Kennin và đó là nơi Lãnh Chúa Ono Takamure đã dùng làm địa điểm xuất phát cuộc hành trình tới Hades; bởi vậy nó thuờng đuợc gọi là Đuờng tới Hades.”
Ban ngày nó chỉ là một nơi bình thuờng. Càch đây khoảng muời năm, khi anh đi ngang qua anh ngạc nhiên truớc vẻ bình thuờng của nó. Ngôi đền tên Roduko Chinkoji trông không giống như nó đã có một lịch sử đáng kể. Trong những ngày khi đây là đuờng tới nghĩa địa Toribeno, có thể đã có một bầu khí âm u dễ sợ, nhưng bây giờ, với bao nhiêu nhà mới đang xây dựng….Anh nhớ lại khi đó anh cảm thấy hơi thất vọng.
Bối rối, nguời đàn ông cố nhớ lại lộ trình anh đã đi từ khi gặp nguời phụ nữ. Anh đang trên đuờng về nhà thì trời đổ mưa. Nhà anh ở Karasuma Kuramaguchi. Giờ anh hoàn toàn ở một nơi lạ. Hơn nữa khoảng cách giữa nhà anh và nơi anh đang ở hiện giờ không thể vuợt qua bằng đi bộ. Anh nhớ đã quay chữ U đi nguợc huớng nhà, và kể từ lúc đó mọi sự trở nên lạ lùng. Mưa hẳn phải đã làm thay đổi bộ mặt của thành phố. Không thể có giải thích khác. Nhưng dù anh đi lâu đến mấy anh có cảm giác luôn có một cái tuờng bê tông đen vô tận hiện ra cả hai bên đuờng.
“Chúng không phải là tường bê tông. Chúng là cái mưa đã tạo nên. Coi kìa, chúng vẫn còn đây.” nguời phụ nữ nói từ phía sau anh, tay nàng đặt trên vai anh. Một bàn tay có sức nặng, lạnh cóng như đá.
Anh thu hết can đảm và chộp lấy bàn tay nguời phụ nữ. Các ngón tay nàng ướt và mu bàn tay cũng ướt.Rồi anh sờ tóc nàng, nó cũng uớt nữa. Cái anh thấy truớc đây, tóc khô bồng bềnh, hẳn phải là ảo tuởng.
“Chuyện gì vậy?” nguời phụ nữ hỏi, rút lại bàn tay, mỉm cuời. “Ông nghĩ tôi là ma, phải không? Nếu tôi là ma tôi đã không có cẳng chân, nhưng nhìn này, tôi có cẳng chân đàng hoàng.”
Cái gì đây? anh tự hỏi, có cái gì sai, không ổn. Lời nói nguời phụ nữ đã khéo léo thay đổi, giọng điệu giờnghe quen thuộc hơn. Có lẽ vì anh đã ngủ với nàng, nhưng tất cả không phải chỉ có vậy. Khi họ tới gần Ngã Tư Korudo, nàng đột nhiên trông già hơn.
“Mấy cái này bị ẩm uớt,” nguời phụ nữ vừa nói vừa cố mồi một điếu thuốc lá của anh. Nhưng nó không cháy dù nàng đã cố gắng bao nhiêu lần. Nguời đàn ông rùng mình nhớ lại một cảnh giống hệt như thế.
“Tại sao cô không lấy cái của tôi?”  Anh vừa nói vừa rùng mình. Anh nhận ra có lần anh đã thốt ra nhữnglời hệt như vậy.,
“Cám ơn. Ông thật tốt.” Nguời phụ nữ mỉm cuời. Lại nữa, đây cũng chính là những lời đó. Anh phải cố gắng hết sức để hàm răng khỏi run lập cập. Nếu khuôn mặt nguời phụ nữ này trở nên khuôn mặt của nguời tình….
“Ông trông tái nhợt,” nguời phụ nữ vừa nói vừa đưa bật lửa sát mặt anh sau khi nàng đã dùng nó để mồì thuốc lá. “Ông thực sự tái nhợt. Tôi không biết ông có sốt không đấy,”
“Tôi không sao,” nguời đàn ông đáp, thở một hơi dài. Dẫu sao, mặt nguời đàn bà không phải là mặt nguời tình. Một khuôn mặt với đôi mắt hơi xếch, chỉ có một mí xùm xụp, giống khuôn mặt anh đã thấy truớc đây trên giuờng ở khách sạn.
Có cái gì ngọ nguậy ở duới đáy cái khoảng mưa đen kịt này, cái mà anh đã cố gắng đẩy ra khỏi đầu óc mình. Hồi đó anh đã hiếm nghĩ đến nó – không phải rằng anh đã cố quên, nhưng chỉ đơn giản là nó thuộc về quá khứ. 
“Xưa có lần tôi đã có nguời tình,” anh nói như thể khạc ra đuợc một cái gì mắc kẹt trong cổ họng.
“Bây giờ thì ông cũng đang có nguời tình,” nguời phụ nữ vừa nói một cách thản nhiên vừa nhả khói thuốc lá.
“Không, bây giờ thì tôi chỉ có vợ tôi.”
“Vợ ông khiến ông bỏ nàng?”
“Không. Chuyện đó xẩy ra truớc khi tôi lập gia đình”
“Truờng hợp đó thì không có vấn đề gì, phải không?”
“Nàng già hơn tôi.”
“Tôi hiểu.”
Vẻ mặt nguời phụ nữ trở lại thản nhiên như truớc và nàng hỏi xin thêm điếu thuốc khác. Tuy nhiên cách hút thuốc của nguời phụ nữ thì giống như nguời tình của anh. Thay vì duỗi thẳng hai ngón tay và giơ cao, nàng dùng ngón cái và ngón trỏ để giữ điếu thuốc, làm thành một vòng tròn nhỏ, giống như cách Jean Gabin làm. Cách này có thể hợp với đàn ông to con, nhưng khi phụ nữ dùng nó thì trông giống như học sinh trung học hút thuốc lén sau lưng thầy giáo.
Anh đã vuớng vào cuộc tình với mục đích tìm vui, nhưng nguời tình đã bảo anh nàng sẽ giết anh nếu anh bỏ nàng; nàng sẽ giết anh truớc rồi tự tử sau. Anh không coi đe dọa của nàng là nghiêm túc. Nhưng nàng đã không cố giết anh, mà đã cố tự tử bằng thuốc ngủ. Sau đó nàng phải nằm viện khoảng một tháng. Nàng đuợc chữa bệnh trầm cảm. Sau khi nàng xuất viện nàng lập gia đình.
“Tôi sẽ là nguời vợ thứ hai của một ông hơn tôi hai mươi tuổi, ông thấy đấy, và chuyện xẩy ra giữa ông và tôi là một giấc mộng,” nguời phụ nữ đã nói thế và guợng mỉm cuời với anh. Lúc đó anh đã rất muốn ôm nàng trong vòng tay, nhưng quyết định cuỡng lại; anh biết rằng nếu anh không tự kiềm chế, anh sẽ lại vuớng víu vào cùng một rối ren như truớc.
“Chuyện gì vậy? Ông lại lặng thinh một cách dễ sợ,” nguời phụ nữ nói. Anh kéo bàn tay lạnh của nàng về phía mình. Anh muốn hai nguời giữ nguyên như vậy trong một lát. Ánh sáng vàng vọt của ngọn đèn treo vẫn đang lung linh ở xa. Thật lạ lùng là họ đã đi một hồi lâu, mà vẫn không sao tiến gần cái ánh sáng đó.
* * *
Không rõ là thời gian đã trôi qua bao lâu. Mưa đã lại tạnh lần nữa và trăng gần tròn đầy đang ở giữa trời,chiếu ánh sáng nhạt mầu xám bạc trên cảnh vật. Người đàn ông và nguời phụ nữ đang ngồi ở bờ sông, mệt lả vì đi bộ.
Khi nguời đàn ông nhỏm dậy, anh thấy nguời phụ nữ đang ngủ, đầu tựa vào vai anh. Anh đang định lấy áojacket đắp cho nàng thì nàng thức giấc.
“Ô, chết thật……” Nàng mỉm cuời, trông nguợng nghịu. “Tôi hẳn là đã thiếp ngủ sau khi khóc.”
“Cô đâu có khóc.”
“Đừng cố làm cho tôi vui lên, nàng nói, khuôn mặt nhăn nhó như đang bị đau. “Giả sử ông về nhà bây giờ.Phải, ông về nhà và mở cửa. Ông thấy các phòng trống rỗng. Tất cả chỉ còn có cái điện thoại nằm một mình.Vậy ông sẽ làm gì?”
Nguời đàn ông không trả lời ngay. Anh không biết nàng định nói gì.
“Không thể nào chỉ có cái điện thoại nằm đó.”
“Tại sao không?”
“Trộm thuờng không làm như vậy”
“Không có trộm nào cả,” nguời phụ nữ nói, rồi bật khóc.”Tôi không nói về mấy tên trộm. Tôi đang hỏi ông,ông sẽ làm gì khi vợ ông đã đi mất tiêu.”
Nguời đàn ông không thể tuởng tuợng vợ mình đã bỏ đi. Anh trở nên băn khoăn. Anh đã giả định là vợanh luôn luôn có đó khi anh về nhà.
“Ông không thể giả định nàng sẽ luôn luôn ở đó, ông biết đấy. Như hôm nay tôi vừa bỏ đi”
“Vậy là cô cũng đã có lập gia đình?”
“Tôi nói tôi bỏ đi, phải không? Tôi chưa ký giấy tờ nhưng tôi đã bỏ ông ta. Dẫu sao, đây là buớc đầu tiên.”
“Có đánh nhau không? Đôi khi cũng rất dễ mất bình tĩnh.”
“Không phải như vậy. Mà đây là kết luận của tôi sau một thời gian dài suy nghĩ.”
+Một thời gian dài? Nhưng cô đã già đâu.”
“Nếu ông phải chịu đựng trong cả một năm, thế là đủ dài,” nàng chua chát nói.
“Ông ta thuờng nói tôi sẽ bỏ đi khi ông ta không ở gần. Thế là tôi làm thật. Ông ta đi công việc ba ngày, tối nay mới về. Khi về nhà ông ta sẽ không tìm thấy một thứ gì, không gì ngoài cái điện thoại. Tôi đã kêu nguời đại lý bàn ghế giuờng tủ cũ và bán tất cả đồ đạc, Nhờ vậy tôi thu đuợc một số tiền lớn. Nếu chúng ta muốn, chúng ta có thể đi khách sạn lần nữa.”
Thế này thì quá đáng, nguời đàn ông thầm nghĩ, nhưng anh không thể nghĩ ra điều gì để nói với nàng.
“Chồng cô sẽ bị sốc. Có xung đột thật, nhưng ông ta không tuởng tuợng đuợc chuyện lại như thế này.Khi ông ta về nhà và không thấy gì ở đó, thế thì hơi…..”
“Ông hình như biết khá rành đầu óc của nguời khác”
“Không phải nguời khác. Mà là chính tôi!” nguời đàn ông kêu lên. Lời nói thốt ra bất ngờ, và lúc đó anh cảm thấy như đất duới chân mình rung chuyển.
Không, mãi tới giờ anh mới nghĩ về chính hoàn cảnh của mình. Anh nhìn thấy vẻ mặt bệnh hoạn của vợ bằngcon mắt ở trong đầu. Vẻ nhợt nhạt của nàng trở nên càng kém hấp dẫn sau khi lấy nhau; nàng đã ngưng trang điểm. “Tôi đã không nên lập gia đình,” nàng lập lại hoài, thuờng là thẳng vào mặt anh. Nàng có việc làm tốt ở truờng mẫu giáo, nhưng khi sinh con nàng bỏ việc. Các phụ nữ khác cùng làm việc với nàng thì vẫn tiếp tục, vì làm nhân viên của thành phố là một chuyện ai cũng mong uớc. Nhưng nàng không có nguời để có thể nhờ cậy, giúp đỡ. Tiếp tục làm việc trở nên quá sức đối với nàng. “Tôi phải chăm sóc không phải chỉ đứa bé mà cả nguời khác nữa,” nàng thuờng nói, ám chỉ anh.
Bây giờ con gái họ đã lên trung học. “Con có muốn theo mẹ khi mẹ có việc làm?” Anh nghe thấy vợ hỏicon gái. “Con có thể ở với cha nếu con muốn.” Con gái anh lắc đầu, nói, “Không, con không muốn vì nếu thế, bố sẽ bắt con nấu ăn hàng ngày.” Cả hai đã cuời rộ.
Vợ anh hẳn đang đùa. Đây hẳn chỉ là chuyện đùa.
Anh tuởng tuợng một điện thoại nằm giữa căn phòng trống. Hai năm truớc vợ chồng anh đã bán căn nhà cũ ở Anekoji Nishi Toin và dọn tới một căn condo mới. Khi anh tới căn hộ mới, truớc khi đồ đạc đuợc đưa đến, anh thấy một điện thoại nằm ở một chỗ không cảm thấy có chút sinh khí nào, và nó làm anh nản lòng. Một giờ sau vợ anh tới với con gái cùng mọi thứ gia dụng. Truớc đó, anh nhớ lại, căn phòng đã trông như một xà lim nhà tù.
“Ông có định sắp trở về nhà, nghĩ rằng nhà đang tỏa sáng, vợ ông đang đợi ông với món ăn khuya?” nguời phụ nữ hỏi giọng hờn trách.
Nguời đàn ông luỡng lự một chút nhưng cũng mạnh dạn trả lời.
“Tôi không có nơi nào để đến,”
“Vậy thì ông có thể ở đây”
Ở đây? Cô muốn nói tại Ngã Tư Rokudo này? nguời đàn ông muốn hỏi nàng, nhưng anh sợ nói lên cái tên. Anh giữ im lặng. Sau khi đã đi cầu âu trong một địa phận không quen của thành phố, anh đã mất cảm nhận phuơng huớng.
“Đây hẳn phải là Sông Kamo,” anh nói.
“Nó có thể là Sông Katsura,” nguời phụ nữ nói.
“Tôi sinh ra ở đây trong Kyoto. Tôi biết phân biệt Kamo với Katsura.”
“Ông biết?” nguời phụ nữ nói với giọng xem thuờng và liếc anh nghi hoặc. “Nếu anh biết thì có ích lợi gì?”
Lúc đó nguời đàn ông cảm thấy rằng không có cách nào để anh thoát khỏi Ngã Tư Rokudo.
Khi buổi sáng tới, anh nghĩ, cái mê hoặc này đến từ Hades sẽ tan biến giống như một bùa phép. Anh chỉ việc phải đợi cho tới lúc đó. Nguời phụ nữ xa lạ này, đã khóc cuời bên anh, cũng sẽ biến mất, anh tự trấn an. Và anh có thể trở về nhà nơi vợ và con gái đang chờ đợi. Anh mong uớc thời gian trôi qua mau.
“Chuyện gì vậy? Ông không thể đi nữa sao?”
“Tôi mệt lả rồi.”
“Buổi sáng sẽ đến sớm,” nàng nói, như thể đọc đuợc đầu óc anh. “Nhưng trừ phi ông cất buớc, buổi sáng sẽ không đến.”
“Thú thật,” nàng tiếp khi anh không trả lời,”Tôi cũng mong buổi sáng đến sớm. Nhưng tôi không nghĩ tôi có thể làm đuợc, Vô hy vọng.” Giọng nàng run run như có nuớc mắt.
Không đợi anh trả lời, nàng tiếp, “Ông có thể làm đuợc – ông có thể trở về nhà”
Nguời đàn ông và nguời phụ nữ ngồi đó, nhìn giòng sông chảy. Xét theo cuờng độ sáng tỏ của ánh trăng anh nghĩ bây giờ hẳn phải quá nửa đêm. Các tia ánh trăng rơi trên mặt sông và trôi vật vờ.
Đèn neon bên kia sông vẫn còn loang loáng, Chúng thắp cho tới sáng? nguời đàn ông tự hỏi. Ánh sáng hình như gần cận đủ để tay anh chụp tới. Nếu anh muốn, anh có thể tới đó; anh có thể đi ngay bây giờ. Anh có thể qua sông, Tuy nhiên không có cây cầu, cách nào đó nó đã biến mất. Anh sẽ phải đi trong nuớc. Nó không sâu, anh quyết định như vậy, không vì một lý do đặc biệt nào.
Nếu tôi có thể qua lại giữa bờ này và bờ kia tôi sẽ giống như Lãnh Chúa Ono, anh tự nhủ thầm. Thật ra khôngphải là Lãnh Chúa Ono, bất cứ ai cũng có thể làm đuợc bất cứ lúc nào – chỉ đơn giản là nguời ta không biếtrằng họ có thể làm đuợc.
Nguời đàn ông nhìn lần nữa các đốm sáng bên kia bờ sông. Mầu sắc bắt đầu trở nên nhạt truớc bầu trời đang sáng dần.
Đây vẫn còn là Ngã Tư Rokudo? anh tự hỏi, quay sang ngó nguời phụ nữ. Nàng chưa đi mất tiêu.
“Ông sẽ làm đuợc; ông có thể trở về nhà.”  Anh nghe giọng nàng, vọng lên từ đáy ý thức đã bị rã rời.Anh hít một hơi dài, như thể để cố gắng đẩy ra cái mệt mỏi của thân xác. Anh nghe tiếng xe điện đằng xa. Khi anh ngồi đó, anh nghĩ chắc hẳn phải là chuyến xe đầu tiên trong ngày, đang chạy dọc con sông.

(Phạm Đức Thân dịch)

Share this post