Mục Đích Che Giấu Các Cuộc Tập Trận Của Hải Quân Trung Cộng – Nguyễn Ngọc Chu

Mục Đích Che Giấu Các Cuộc Tập Trận Của Hải Quân Trung Cộng – Nguyễn Ngọc Chu

1. Việc Trung Cộng cùng lúc tập trận trên các biển Hoàng Hải, Đông Hải, Nam Hải (theo cách gọi của Trung Cộng) trong căng thẳng xung đột biên giới với Ấn Độ đặt ra nhiều điều phải suy nghĩ nghiêm túc về chiến lược và chiến thuật của Trung Cộng.

Một là, Trung Cộng đang tạo ra rất nhiều kẻ thù. Ở trên bộ, hiện Trung Cộng đang chủ động tranh chấp lãnh thổ với 12 trên tổng số 14 quốc gia có biên giới chung với Trung Cộng. Mỗi khi biên giới với các nước láng giềng căng thẳng đều do bắt đầu từ phía Trung Cộng. Căng thẳng biên giới Trung – Ấn hiện nay là do Trung Cộng muốn thay đổi hiện trạng đường biên giới. Chiến tranh Trung – Ấn (1962), Trung – Sô (1969), Trung – Việt (1979 -1989) đều bắt đầu từ Trung Cộng tấn công trước.

Ở trên biển, Trung Cộng tranh dành với tất cả các quốc gia có giáp giới biển. Đó là với 2 miền Triều Tiên ở Hoàng Hải. Với Nhật Bản ở Đông Hải. Với Việt Nam, Phillipines, Malaysia và Indonesia ở Nam Hải. Và với Mỹ ở Thái Bình Dương.

Hai là, Trung Cộng đang dồn trọng tâm tranh chấp sang biên giới biển. Trung Cộng không bao giờ ngừng tranh chấp lãnh thổ trên bộ. Nhưng đó là cuộc tranh chấp mà Trung Cộng giữ vai trò “nhạc trưởng”. Trung Cộng chỉ cánh tay về biên giới nước nào là phía đó vang lên tiếng súng xung đột. Là kẻ đi chiếm đất, Trung Cộng thích gây chiến lúc nào là bắt đầu lúc đó. Sự xâm lược đất nằm trong thế chủ động của Trung Cộng.

Khác với đất liền, Trung Cộng không thể dàn quân thường trực theo biên giới biển. Cho nên trên biển, thế chủ động không phải lúc nào cũng thuộc về Trung Cộng. Trên biển, các quốc gia khác có thể chủ động tuần tra và khai thác vùng biển thuộc chủ quyền của họ, dẫu rằng Trung Cộng có tuyên bố là của Trung Cộng thì Trung Cộng cũng không có khả năng ngăn cản triệt để.

Bởi thế, khi Trung Cộng chuyển trọng tâm sang xâm chiếm biển, thì Trung Cộng phải đủ khả năng đối phó trên tất cả 3 biển Hoàng Hải, Đông Hải, Nam Hải. Hơn thế nữa,Trung Cộng phải đủ tiềm lực đối phó cùng lúc trên đất liền với các đối thủ quan trọng. Cho nên Trung Cộng đã tập trận trên cả 3 biển Hoàng Hải, Đông Hải, Nam Hải trong căng thẳng biên giới Trung – Ấn mà Trung Cộng không chủ động tăng nhiệt.

2. Nhưng Trung Cộng có gắng phô diễn sức mạnh trên biển bao nhiêu thì cũng không che được sự thực về lực lượng và sức mạnh mạnh thực tế của Hải Quân Trung Cộng.

Hải Quân Trung Cộng tuy nhiều về số lượng nhưng không phải dẫn đầu về công nghệ. Dẫu là tàng hình, dẫu là săn ngầm, dẫu là phát hiện và khóa mục tiêu ở khoảng cách 200 – 300 km… nhưng công nghệ Trung Cộng đều là hạng 2. Khi chiến sự xẩy ra, sự chậm trễ dù chỉ 0,0001% giây, tàu chiến, tàu ngầm, máy bay của Trung Cộng sẽ đều bị bắn hạ trước. Trên biển không phải là trên bộ để 1 người lính chống trả được cả trung đội hay sống sót dưới làn mưa bom. Trên biển bị bắn hạ là thua trận.

Ở mặt khác, hợp đồng tác chiến của Hải Quân Trung Cộng còn ở mức “vỡ lòng”. Hàng Không Mẫu Hạm Liêu Ninh mua lại của Liên Sô cũ chở lèo tèo mấy chiếc J10, J16 (phiên bản copy của SU27) chỉ mang tính phô diễn mà không đủ tính thực chiến. Trung Cộng biết điều đó nên phải gấp rút xây dựng căn cứ quân sự trên đảo nhân tạo. Không phải cứ có tàu chiến là kịp thời xung trận và xung trận hiệu quả. Trong tình thế ở giữ đại dương mênh mông, bất kỳ hướng nào cũng có địch mà không có gì để che chở, thì làm mồi cho đối thủ với hệ thống điều khiển tự động tìm diệt và điều khiển vệ tinh trúng đến từng mét vuông là điều khó tránh khỏi. Hải quân Trung Quốc, vì thế khi gặp đối thủ trên cơ về công nghệ (như Nhật Bản) là tan xác, bất chấp đối thủ có ít hơn về số lượng tàu chiến. Điều mà Trung Cộng cuối cùng phải dựa vào để đe dọa chính là vũ khí hạt nhân.

3. Trung Cộng tuy to miệng trước các nước mạnh mà không dám gây chiến. Nhưng Trung Cộng đánh thật các nước nhỏ.

Dựa vào số đông các tàu chiến và tàu hải cảnh có sức chứa lớn, giống như bọn cướp đường, Trung Cộng ồ ạt kéo cả hàng trăm tàu chiến khi có chuyện trên biển để áp đảo về số lượng. Bằng hàng chục vạn tàu dân quân bọc thép trang bị vũ khí ngầm, Trung Cộng ồ ạt đâm đuổi thuyền cá các nước và chiếm lĩnh ngư trường các nước. Bằng cách này, Trung Cộng chiếm trọn bãi cạn Scarborough của Phillipines, đâm chìm thuyền cá Việt Nam ở khắp mọi nơi, tiến sâu cả vào lãnh hải Indonesia, lấy trọn ngư trường ở Biển Đông Nam Á.

Bằng cách này, không chỉ chiếm lĩnh ngư trường, Trung Cộng đưa tàu chiến đến để bảo vệ tàu Hải Dương 981, tàu Hải Dương Địa Chất 8 của Trung Cộng xâm phạm vùng đặc quyền kinh tế của Việt Nam, của Malaysia và của Philippines.

Ngang ngược hơn, Trung Cộng cấm bắt đánh cá ở Biển Đông Nam Á bất cứ lúc nào Trung Cộng muốn; Trung Cộng cấm tàu thuyền các nước đến bất cứ khu vực nào Trung Cộng thích. Trung Cộng đang tập trận không chỉ phô diễn lực lượng, mà khẳng định các biển nơi Trung Cộng đang tập trận là biển của Trung Cộng.

Sau cấm đánh bắt cá và cấm tàu thuyền đi lại trên biển, Trung Cộng toan tính cấm máy bay các nước đi lại trên bầu trời. Các cuộc tập trận hiện nay của Trung Cộng là màn pháo dạo đầu để khai trương vùng nhận dạng phòng không ADIZ của Trung Cộng trên Biển Đông Nam Á. Đấy mới là mục đích quan trọng nữa của các tập trận của Hải Quân Trung Cộng hiện nay.

4. Điều đó lý giải tại sao Hoa Kỳ ngày 4/7/2020 đã tập hợp hai nhóm Hàng Không Mẫu Hạm USS Nimitz và USS Ronald Reagan tiến vào Biển Đông Nam Á, trong khi Trung Cộng đang ngang nhiên tập trận ở quần đảo Hoàng Sa của Việt Nam.

Để làm được điều này, Hoa Kỳ đã có các cuộc chuyển quân trường chinh thần tốc. Chuyến bay liên tục 28 tiếng đồng hồ của pháo đài bay B-52H từ Louisiana tới Biển Đông Nam Á tập trận cùng hai nhóm Hàng Không Mẫu Hạm USS Nimitz và USS Ronald Reagan trước khi hạ cánh xuống đảo Guam đã nói lên khả năng tác chiến của Mỹ tại Biển Đông Nam Á khi cần thiết. Và đừng lầm tưởng về ý chí cũng như khả năng của Hoa Kỳ. Càng đừng quá cậy nhờ vào con virus Vũ Hán đã đánh gục Hải Quân Hoa Kỳ và làm giảm sức mạnh của chính cả Hoa Kỳ.

Đến Biển Đông Nam Á, các chiến đấu cơ của USS Nimitz và USS Ronald Reagan đã cất cánh hàng trăm lượt mỗi ngày. Ngày 4-7, B-52H đã có màn phô diễn dẫn đầu đội hình 12 máy bay gồm 10 chiến đấu cơ F/A-18 và 2 máy bay cảnh báo sớm E-2C.

Sự diễn tập của Hải Quân Mỹ trong đối trọng với cuộc tập trận của Trung Cộng ở quần đảo Hoàng Sa là khẳng định Biển Đông Nam Á không phải là “ao nhà” của Trung Cộng. Rằng Trung Cộng không thể áp đặt vùng cấm trên biển, nên Trung Cộng đừng mưu toan áp đặt phòng nhận diện trên bầu trời.

Không ai muốn chiến tranh. Trung Cộng, mặc dù mạnh miệng nhưng không dám đối đầu với Mỹ. Mỹ cũng không muốn đối đầu với Trung Cộng. Nhưng sai lầm của Mỹ đang bắt Mỹ phải trả giá.

Đó là sai lầm bản lề không sửa chữa của Nixon và Kissinger năm 1971 khi để cho Trung Cộng thế chân chính quyền Trung Hoa Dân Quốc của Tưởng Giới Thạch tại Liên Hợp Quốc. Đó là sai lầm chiến lược thiên niên kỷ khi để Trung Cộng chiếm quần đảo Hoàng Sa năm 1974. Đó là nước cờ sa bẫy Trung Cộng khi Mỹ để Trung Cộng gia nhập WTO năm 2001. Đó là sự lùi bước tệ hại của Hoa Kỳ khi để Trung Cộng xây đảo nhân tạo năm 2014 tại Trường Sa.

Đến bây giờ thì nước Mỹ đã bắt đầu cảnh tỉnh. Không thể nhân nhượng được hơn nữa trước Trung Cộng. Không nhân nhượng Trung Cộng đã lấn tới. Càng nhân nhượng Trung Cộng càng lấn tới.

Mọi đàm phán hòa hoãn đều dựa trên quyền lợi quốc gia là nhân tố quyết định số 1. Chiến tranh thương mại Mỹ – Trung, rút khỏi hiệp ước tên lửa tầm trung INF với Nga, rút khỏi WHO đều là vì quyền lợi của Hoa Kỳ mà kẻ đe dọa chính là Trung Cộng. Nhưng tất cả đó chỉ là những nước cờ cục bộ. Những nước cờ cục bộ đó đưa lại cho Hoa Kỳ những lợi ích ngắn hạn chỉ đủ làm cho Trung Cộng tạm dừng bước. Nhưng rồi Trung Cộng sẽ tiếp tục lấn tới – mà luật an ninh Hong Kong vừa được ban bố bởi chính quyền Bắc Kinh cho thấy sự bướng bỉnh không lùi bước của Trung Cộng.

Rồi đến lúc Hoa Kỳ phải cắt khối ung thư Trung Cộng bằng những cuộc đại phẫu luật lớn hơn nhiều. Trong đó rất đáng phải làm là thành lập tổ chức mới thay thế Liên Hợp Quốc.

5. Còn Việt Nam thì sao?

Thời gian qua các nước khối ASEAN mà cụ thể là Indonesia, Việt Nam, Phillipines và Malaysia đã có sự đồng thuận khích lệ khi mở chiến dịch “công hàm” phản kháng sự xâm lược ngang ngược của Trung Cộng ở Biển Đông Nam Á. Gần đây nhất, công hàm ngày 12/6/2020 của Indonesia gửi Liên Hợp Quốc đã khẳng định rõ ràng rằng:

“Không có thực thể nào ở quần đảo Trường Sa có vùng đặc quyền kinh tế và thềm lục địa riêng, do vậy không có thực thể nào sinh ra vùng biển chồng lấn với vùng đặc quyền kinh tế và thềm lục địa Indonesia”.

“Không có quyền lịch sử nào của CHND Trung Hoa tồn tại trong vùng đặc quyền kinh tế và thềm lục địa của Indonesia. Nếu có quyền lịch sử nào đó tồn tại trước khi UNCLOS 1982 có hiệu lực, thì các quyền này đã bị các điều khoản của UNCLOS 1982 hủy bỏ”.

“Do vậy, chính phủ Indonesia thấy không có lý do pháp lý nào theo luật pháp quốc tế để tiến hành đàm phán về xác định biên giới biển với CHND Trung Hoa, hoặc bất kỳ vấn đề nào khác liên quan đến quyền hàng hải, hoặc những đòi hỏi quyền lợi được đưa ra trái với luật pháp quốc tế”.

Lập trường “Không có lý do pháp lý nào theo luật pháp quốc tế để tiến hành đàm phán về xác định biên giới biển với CHND Trung Hoa, hoặc bất kỳ vấn đề nào khác liên quan đến quyền hàng hải, hoặc những đòi hỏi quyền lợi được đưa ra trái với luật pháp quốc tế” – phải là lập trường đá tảng của Việt Nam, Indonesia, Philippines và Malaysia trong quan hệ với Trung Cộng ở Biển Đông Nam Á.

Hơn thế nữa, Việt Nam phải có đối sách quyết liệt và rõ ràng hơn trong tập trung nguồn lực chống lại sự xâm lược của Trung Cộng vào nguồn tài nguyên thiên nhiên của Việt Nam.

Việt Nam không thể rời bỏ bãi Tư Chính. Việt Nam không thể từ bỏ khu vực Cá Rồng Đỏ dù Repsol ra đi. Tạm ngừng khai thác chỉ là khoảng dừng.

Hơn thế nữa, Việt Nam cần có bảo bối mới trong bảo vệ chủ quyền biển đảo. Việt Nam cần có những vũ khí “khắc tinh” với Hải Quân Trung Cộng, nhất là chống lại lực lượng tàu ngầm Trung Cộng. Việt Nam cần có những vũ khí tìm diệt mới mà Trung Cộng không có. Chỉ trong trường hợp đó, sự hung hăng của Hải Quân Trung Cộng ở biển Đông Nam Á mới thực sự bị kiềm chế. Nếu Việt Nam chỉ sở hữu các loại vũ khí mà Trung Cộng có thì Trung Cộng luôn lấn tới cậy nhờ vào số đông áp đảo. Nên nhớ rằng trên biển khác với trên bộ. Trên biển không thể cậy nhờ chỉ mỗi tinh thần quyết thắng và mưu mẹo.

Hơn thế nữa, Việt Nam phải có đồng minh trên biển. Việt Nam phải tập trận trên biển. Chuẩn bị cho chiến trận là cách tốt nhất để ngăn chặn chiến trận.

Bàn cờ thế giới đang nóng bỏng cho một bước ngoặt thay đổi radical (căn bản). Nhưng Việt Nam dường như đang bận tâm quá nhiều về bàn cờ nhân sự.

Nguyên thủ quốc gia chỉ có bàn cờ thế giới. Nguyên thủ quốc gia không có bàn cờ nhân sự. Bàn cờ nhân sự là của nhân dân.

Share this post