Tết “Thời Sản” Và Câu Đối – Nguyên Thạch

Tết “Thời Sản” Và Câu Đối – Nguyên Thạch

(Danlambao) – Tết, trẻ con không quần áo mới thì sao mà vui Tết? Tết, mấy mợ không đi chợ, hẳn chợ sẽ buồn hiu. Tết mà mấy ông sồn sồn không nhâm nhi vài ba sợi, đối đáp thơ thẫn mấy câu thì sao gọi là Tết?

Ông bạn chung xóm với tên cúng cơm là M-16 có yêu cầu tui viết một bài vào dịp Tết để cho ông cùng bạn đọc và các còm sĩ thôn nhà Dân Làm Báo thưởng thức và góp tiếng, mà bổn thân thì văn dốt võ nát nên chỉ có câu rằng: 

Cục đá mà biết bóp cò Thì thằng Cộng Sản mặt mo không còn. 

Tự cảm thấy thiếu khả năng nên người viết mạn phép Tiên sinh Trần Tú Xương mở đầu bằng bài thơ Tết của ông. 

Chúc Tết

Lẳng lặng mà nghe nó chúc nhau: Chúc nhau trăm tuổi bạc đầu râu. Phen này ông quyết đi buôn cối, Thiên hạ bao nhiêu đứa giã trầu. Lẳng lặng mà nghe nó chúc giàu: Trăm, nghìn, vạn mớ để vào đâu? Phen này, ắt hẳn gà ăn bạc, Đồng rụng, đồng rơi, lọ phải cầu. Lẳng lặng mà nghe nó chúc sang: Đứa thì mua tước, đứa mua quan. Phen này ông quyết đi buôn lọng, Vừa bán vừa la cũng đắt hàng. Lẳng lặng mà nghe nó chúc con: Sinh năm đẻ bảy được vuông tròn. Phố phường chật hẹp, người đông đúc, Bồng bế nhau lên nó ở non. Bắt chước ai ta chúc mấy lời: Chúc cho khắp hết ở trong đời. Vua, quan, sĩ, thứ, người muôn nước, Sao được cho ra cái giống người. 

Tú Xương 

Sau khi bậc tiền bối khai bút, thì giới hậu bối mới dám gan dạ chắp bút bằng vài “câu đối” như sau: 

(1)  Canh Tý, khắp nước ngập đầy tiếng dân ta thán bọn sâu dân mọt nước.  Năm Chuột, hang cùng ngõ tận chuột cống sinh sôi nảy nở phá cả bầy. 
(2)  Đảng là đầy tớ, dân là chủ, đảng lãnh tiền, dân lãnh đủ.  Dân là ông chủ, gặp đầy tớ, dân phải kính cẩn ngã mũ chào. 
(3)  Cả năm còng lưng, dân ta è vai gánh nợ.  Tết đến kiệt sức trâu ngựa ách nặng cổ oằn. 
(4)  Thổ phỉ Ba Đình khôn nhà dại chợ, lon vợ gần hơn mả cha.  Giặc Tàu ở xa thì ta cứ lánh, dân ngay gần, quánh chết mẹ chúng đi. 
(5)  Nhân dân Đồng Tâm tay không tấc sắt liều mình lấy thân giữ đất.  Đảng ta quyết chí huy động công an lựu đạn dùi cui diệt kẻ thù. 
(6)  Lũ cướp vô nghề chỉ còn con đường đi theo đảng.  Bọn đảng bá đạo nhà lầu xe sang sang như đĩ.  Muốn sang như đĩ, thì đi theo đảng.  Đời đen như lọ, phải khó phải thâm. 
(7)  Trộn gan, trộn cật, trộn lòng  Đầu Trọng tròng lộn cái vòng kim cô  Vòng kim cô biết mô mà gở  Trộn vào lồng biết thuở nào ra? 
Và cuối cùng là mấy vần thơ để nói lên nỗi lòng cùng sự ta thán của tác giả. Đồng thời cũng không quên chúc Dân Làm Báo trường tồn. Bạn đọc và các còm sĩ nhiều sức khỏe để sớm nhìn thấy một ngày Việt Nam không còn Cộng Sản. 

Ông Đồ Thời Sản 

Năm xưa hoa đào nở “Lại thấy ông Đồ già Bày mực tàu giấy đỏ Bên phố đông người qua…” (*) 

Bây chừ đào chưa nở  Nhưng cả khối ông đồ  Vẽ bao nhiêu dự án  Càng vẽ, tiền càng vô. 
Một thể chế tham ô  Sinh ra khối thứ đồ  Mà nay trong thời sản  Dân gọi là ma cô 
Ma cô ở trung ương  Ma cô huyện tỉnh phường  Ma cô trên quốc lộ  Ma cô khắp quê hương! 
Các ma cô ngồi vẽ  Nhiều dự án đắt tiền  Chúng ăn trên xương máu  Có cuộc sống như tiên. 
Đất nước đầy nhiễu nhương  Nhìn dân thấy mà thương  Những ông đồ đầy khắp  Xã ấp đến trung ương. 
Những ông đồ hèn hạ  Vẽ hoa rồi vẽ lá  Với thái độ láu cá  Chúng cạp cả lai quần! 
Những ông đồ thời sản  Khốn nạn và hung hãn  Cùng mưu đồ bán nước  Khiến muôn dân ta thán!. 
Lũ ông đồ hiếp dân  Da bọc xương gầy thân  Nhởn nhơ bầy vô cảm  Lương tâm ông đíu cần. 
Những ông đồ thời đại  Dân nhìn quá sợ hãi  Hỡi ông Đồ nhân ái  Hồn ở đâu bây giờ?. 

(*) Ông Đồ – Vũ Đình Liên 

Share this post