Tuổi Già Của Tôi – Sưu Tầm

Tuổi Già Của Tôi – Sưu Tầm

Bạn,

Tôi muốn kể cho bạn nghe câu chuyện về cái tuổi già của tôi.

Số là sáng hôm nay, một ngày Chủ Nhật đẹp trời, tôi đang ngồi nơi bàn ăn đọc báo với ly cà phê sữa nóng bên cạnh. Khi tôi ngước mắt nhìn ra cửa sổ tôi chợt thấy chiếc xe của mình quá dơ, cần phải rửa. Thế là tôi bỏ tờ báo đang đọc dở xuống bàn, đi tới chỗ máng chìa khoá và lấy chùm chìa khoá xe. Trên đường ra ga ra, tôi chợt thấy đống thư trên cái bàn nhỏ đặt cạnh cửa ra vào. Tôi quyết định đọc đống thư trước khi đi rửa xe. Tôi đặt xâu chìa khoá lên bàn, cầm đống thư lên, lướt đọc qua những cái bills và vất những thứ không cần thiết vào cái thùng rác để dưới gầm bàn. Tôi thấy cái thùng rác đầy nhóc. Thế là tôi lại đặt đống thư xuống, cầm cái thùng rác định đem đổ. Nhưng tôi nghĩ, đằng nào tôi cũng đi bỏ thư vả sẽ đi qua thùng rác lớn, vì vậy tôi quyết định trả bill trước khi đi đổ rác. Tôi ngồi xuống bàn, mở hộc kéo lấy quyển check, mở ra định ký tiền bill. Quyển check còn đúng 1 tấm. Tôi đặt quyển check xuống, đi vào phòng làm việc định lấy quyển check mới. Khi đi ngang qua nhà bếp, tôi bỗng thấy lon co-ca đang uống dở trên mặt bàn bếp. Tôi cầm lon co-ca lên thì nhận ra nó không lạnh. Tôi định đi về phía tủ lạnh để cất nó thì mắt tôi bỗng thấy cái chậu hoa trên nơi cửa sổ nhà bếp và dường như nó đang thiếu nước. Tôi quyết định tưới chậu hoa trước khi tôi quên. Thế là tôi bỏ lon co-ca lại xuống bàn bếp và đi tìm cái bình tưới. Chợt tôi thấy cái kính lão của tôi mà tôi đã khổ công tìm nó suốt buổi sáng đang nằm chình ình trên mặt bàn bếp. Tôi nghĩ là tôi phải cất nó vào hộc bàn làm việc trước khi tôi quên nhưng tôi chợt nhớ là mỉnh phảI đi tướI chậu hoa. Bỗng tôi lạI thấy cái remote control của cái TV trên mặt bàn. Biết rằng mình sẽ cần đến nó tối hôm nay, tôi cầm cái remote control lên và dợm đi về phía phòng xem TV để cất nó. Bỗng tôi chợt nhớ là mình phải tưới chậu hoa cái đã. Thế là tôi lại để cái remote control xuống, và đi tìm cái bình tưới. Mở tủ lục lọi một hồi và cuối cùng tôi cũng tìm được cái bình đựng nước. Hứng nước đầy bình, tôi tiến lại chỗ chậu hoa định tưới nó thì bỗng tôi dẵm phải chiếc giầy của ai trên mặt đất. Tôi loạng choạng suýt ngã và nước đổ đầy ra sàn bếp. Ðặt bình tưới xuống đất, tôi đi vào nhà giặt tìm cái khăn lau nhà. Lau xong cái sàn nhà, tôi đem cái khăn đi cất. Sau khi cất được cái khăn, đứng trong nhà giặt, tôi hoàn toàn chẳng nhớ mình muốn làm gì … Tôi bóp trán suy nghĩ … a, nhớ rồi, tôi định đi rửa xe. Móc túi lục chùm chìa khoá chẳng thấy. Tôi lại bóp trán … tôi chẳng nhớ là mình để nó ở đâu nữa…

Thế là tôi lại đi vòng vòng quanh nhà, lên lầu, xuống lầu để tìm xâu chìa khoá ….

Lúc này trời đã quá trưa …

Bài báo đọc chưa xong, ly cà phê chưa uống hết bây giờ đã nguội ngắt, chiếc xe vẫn dơ chưa rửa, đống bill chưa trả, cái thùng rác vẫn đầy nguyên, lon coke vẫn nằm chình ình trên mặt bàn vớI cái remote TV và cặp kính lão, cái bình vẫn còn nằm trên sàn nhà, chậu hoa vẫn thiếu nước, quyển check cũng chỉ còn 1 tấm, và tôi vẫn … chưa tìm được xâu chìa khoá !!!!

Tôi ôm đầu suy nghĩ không biết thì giờ đi đâu. Rõ ràng là tôi bận rộn suốt buổi sáng. Tôi cảm thấy mệt mỏi. Tôi biết là tôi có vấn đề. Tôi dợm đi lấy cái phôn tay, định gọi để lấy hẹn gặp bác sĩ nhưng tôi phải đi viết thư cho các bạn tôi cái đã. Tôi muốn kể cho các bạn tôi nghe về cái tuổi già của tôi.

Bạn,

Ðừng cười tôi, vì nếu những điều này chưa xảy ra cho bạn thì tin tôi đi, nó sẽ xảy ra. Vấn đề chỉ là thời gian mà thôi. Và nếu bạn nhận được thư này của tôi, xin làm ơn giúp tôi gởi cho những người bạn khác vì tôi không nhớ là tôi đã gởi cho ai nữa ….

Cám ơn bạn lắm lắm.

Share this post