Vác Ngà Voi – Lam Trần

Vác Ngà Voi – Lam Trần

Đang rà rà cái xe để xác định xem ngôi nhà này có khớp với địa chỉ cần tìm hay không, đã thấy một người đàn ông nở nụ cười bước ra tận lề đường. Có lẽ anh tưởng kẻ tìm đến là một khách hàng chăng?

  • Có phải đây là nhà của chị…
  • Vâng, đúng rồi!
  • Anh làm ơn chuyển dùm cho chị… thư mời này nhé, vì ngày… là ngày họp mặt trường xưa…
  • Ồ! Quý quá nhỉ!

Rồi anh gần như ngay lập tức đưa cái phong thư ấy cho một phụ nữ đang dựng xe trước cửa hàng, miệng anh rì rầm cái gì đấy với chị, có lẽ là người có tên trên bì thư. Bà ấy đón phong thư, xem xem, rồi lặng yên, mắt vẫn quay vào nhà mà không hề nhìn về phía người đưa thư, kẻ đang mong lắm chỉ một ánh nhìn thân thiện…

Ở một nơi khác, một nhóm khác, có hai gã tí tởn phóng xe lên lề, nơi họ được “tình báo” là nhà của Nguyễn Tình Lờ. Mồ hôi chảy đầy trên mặt hai thằng cha vác tù và hàng tổng ấy. Trước nhà có cái tủ bán thuốc lá. Cô gái bán thuốc tò mò:

  • Hai bác tìm ai ạ!
  • Ừ, bác tìm ông Lờ…
  • Dạ, ba cháu đi đám cưới rồi…
  • Uổng quá…
  • Nếu có gì cần, để cháu kêu ba cháu về nhé, vì đám cưới gần xịt à!

Rồi lẹ như hỏa tiễn, cô khóa tủ hàng lại, vừa phân bua:

  • Đàng nào, cháu cũng phải đi đón thằng bé đi học về! Hai bác chờ chút nhé!

Vậy là cô vù đi. Chỉ vài phút, đã thấy một anh trai bước về. Anh ta hất hàm, mặt bí xị:

  • Cái gì mà réo vậy? Đang đám cưới…
  • Trời! Lờ đó hả? Lâu ngày không gặp, thấy khác quá trời trời… Khỏe không?
  • Khỏe! Có gì vậy?
  • Ừ! Hai đứa tôi là bạn cùng lớp với anh, nhớ không? Tuần sau họp bạn, nên tới mời anh chị dự… cho vui!
  • Họp, họp cái gì… Chờ chút…

Rồi anh trai ấy biến vào nhà (chắc mắc tè cũng nên!) Hai gã rỗi hơi đành ngồi đỡ lên yên xe chờ chủ nhà ra nói chuyện tiếp…

Nhưng lạ thay, và khốn thay! Ông bạn xưa ấy chẳng thấy ló đầu ra dù hai gã lông bông đã ngồi ngoài vỉa hè gần nửa tiếng!

Bực vì gặp kẻ thờ ơ, hai gã ấy “quạt” luôn anh bạn đã “giới thiệu” anh Lờ nọ. Tội nghiệp ảnh khi phân trần:

  • Có lẽ nó mặc cảm, vì nó là thằng… xì ke tụi mày ơi!

Chuyện khác:

Cũng rề rà truy tìm tung tích của đám bạn xưa nơi xa xa một chút. Thật là điên đầu khi phải xới tung từng con hẻm loằng ngoằng để tìm cho ra một khuôn mặt đã lãng quên mà may còn cái tên chẳng dễ phai: Trần Từ Tốn! Có lẽ anh em nhà này còn có những tên Từ Giã, Từ Tạ, Từ Chối, Từ Khước… không biết chừng! Số nhà loạn xì ngầu: hai nhà sát vách nhau mà số của chúng chẳng có chút trực hệ hay bàng hệ gì sất! Rồi sau gần 2 giờ quần đảo, mới thấy anh bạn Từ Tốn đang ngó qua cổng:

  • Nhà gì mà khó kiếm vậy cha?
  • Ai đó?
  • Bạn cùng lớp nè!

Hai gã hâm lột nón ra cho người ta chiêm ngưỡng dung nhan mùa hạ. Người ta nhận ra những khuôn mặt quen thuộc ngày nào, vì thật ra, ngày ấy họ thường tới nhà nhau chơi đến độ biết tên cả cha lẫn mẹ nữa kìa. Vậy mà người ta cứ… chõ mồm ra cổng:

  • Có gì không?
  • Này, có cho vào nhà không đó!

Lúc này, người ta mới lật đật kiếm chìa khóa, rồi từ… tốn mở khóa, từ… từ lê cánh cổng đủ rộng cho hai quan mang xe vào, rồi có lẽ từ… nan cả chuyện cho khách uống miếng nước, mà ngồi đực ra đấy, trông không có vẻ gì là từ… tâm lắm, nghe hai ông đường xa kể lể, phân tích, lý giải, rồi kết luận:

  • Vậy, có tham gia không, để tụi tui còn đưa giấy mời?

Con người lừ đừ chẳng có chút từ… tính ấy mới từ… từ:

  • Để… nghĩ đã!

Thế là đành từ… biệt, nếu không muốn nói là từ… tuyệt luôn cho rảnh nợ!

Rồi cái tự nhiên, mãi… mãi sau, thằng chả mò lại nhà:

  • Cho tớ đóng tiền niên liễm đi!
  • Vậy à! Nhưng mà ngày truyền thống qua rồi!
  • Qua thì… kệ mẹ nó chứ! Đóng tiền để quỹ có cái mà chi chớ ! Qua thì sang năm tớ đi. Cứ… từ từ!

Thật là khó hiểu cho lòng người muôn vẻ! Cái gã “xì ke” kia cũng vậy, gã “đánh tiếng” với ông bạn gã, rồi ông này báo tin:

  • Ê! Cái thằng Lờ hôm nọ ấy, bây giờ nó… xin tham gia thì làm sao?

Hai gã đầu tàu bốn mắt nhìn nhau chẳng nói gì mà hai cái đầu cùng lắc như quả lắc đồng hồ odo, tuy có nhanh hơn gấp mười lần. Ai mà chứa ông tiên nâu trong nhà, đã vậy lại còn bất lịch sự hết chỗ nói?

Nhưng chính hai gã ấy một ngày thấy ân hận, vì cũng chính ông bạn vàng kia mặt mày ủ rũ:

  • Này! Thằng Lờ chết hôm kia rồi…
  • Sao vậy? Chích quá liều à?
  • Nó bỏ được nửa năm nay rồi! Vợ nó mới trở về đây thôi…
  • Vậy sao nó chết?
  • Đụng xe, các ông ạ…

Có một phút mặc niệm. Và cả tiếc nuối cho cái tình bạn dở dang: Có rình rang đến viếng thì lòng cũng bần thần, nghĩ ngợi…

Thêm một chuyện để nhớ trong đời:

Chị ấy bị ung thư vú. Vậy mà bất cứ lúc nào cũng thấy chị tươi như hoa! Chị tham gia vào mọi sinh hoạt cộng đoàn. Cái đầu trọc vì hóa trị có khi được phủ bởi mái tóc giả khi dự lễ, rồi phải lột ra ngay vì chị than, nóng quá, để sau đó, chiếc đầu không còn cọng tóc nào ấy vẫn nhởn nhơ như một minh chứng rằng, ung thư thì… nhằm nhò gì! Chạy xe máy đi lấy thuốc Nam về để uống kèm với Tây dược, chị bị mất thêm hai ngón chân sau cái va chạm nhẹ như tơ trên đường về. Có lẽ miếng inox trang trí ráp trên pô xe người khác đã cắt ngọt hai ngón chân kẻ ung thư, khi xe chị trờ tới nơi ngã tư mà cả hai người đều không hay, vì chính họ còn vui tươi chào nhau trong ánh đèn xanh nơi giao lộ. Máu chảy lạnh cả chân, làm chị vội vào nhà thuốc Tây, bụm một cục bông vào nơi loang máu, rồi tống ga chạy về tới bệnh viện. Hối hả vất chiếc xe ngoài sân, vì e không đủ thời gian gửi vào bãi trước khi chết vì mất máu, chị bay vào phòng cấp cứu. Bác sĩ buồn rầu báo:

  • Chị bị… rơi 2 ngón chân rồi!
  • Vậy à!

Rồi tỉnh bơ! Chị “vậy à” ấy vui vẻ kể mẩu chuyện mà mình là vai chính cho mọi người với cái đầu trọc lóc nở nụ cười sảng khoái! Con người “tỉnh bơ’ ấy còn lon ton trong phòng bệnh ủi an những bệnh nhân chưa có ai đến viếng thăm! Chị khôi hài:

  • Vậy bây giờ tớ có biệt danh tám ngón!

“Tám Ngón” lại còn phải cắt một bên vú nữa cơ. Trong phòng bệnh, “Tám Ngón” tự thăng cấp:

  • Giờ lên tới chức “Tám Ngón Một Núi” nữa rồi!

TNMN ấy cứ làm như phòng hồi sức là nhà mình, chị tha hồ nói về Chúa, thả giàn đọc sách thánh hiền cho cả làng nghe. Gấp sách lại, chị lu loa:

  • Ở cái phòng hậu phẫu này, chẳng còn ai có thể đứng núi này trông núi nọ nữa, vì bà nào cũng chỉ còn… một núi!

Lẽ dĩ nhiên chị phải chết, cái chết đau đớn lắm! Trước đó, con người tiều tụy ấy được nhiều người ghé thăm. Tất cả đều yên lặng, đều thầm thĩ với chị những lời cầu xin. Mọi người đều cố cầm nước mắt trước sự can đảm của chị. Mọi người đều nhớ như in rằng, cho dù chị đau đớn đến thế, chị vẫn cùng đám bạn bè ra Vũng Tàu hóng gió lần cuối trong đời, chẳng bù cho có những bạn bè khác, phải nằn nì năn nỉ mãi mới chịu hạ chút giận ai đó mà cùng anh chị em đi du ngoạn!

Thêm một nữ nhân nữa!

Hai vợ chồng chị khá… ngầu: Chồng bán quán nhậu, vợ ghi số đề! Tiền không thiếu, nhưng thời giờ là thứ hiếm hoi, nên chỉ chờ bạn bè mở lời mời mọc là:

  • Tiền nè! Cầm đi! Dư hả? Kệ cha nó! Ăn thua gì! Nhưng tôi không đi dự được đâu. Mà cứ ghé nhá! Tới mà lấy tiền, đừng có ngại cái… con mẹ gì hết!

Cụt ngủn! Bỗ bã! Tuệch toạc! Nhưng chỉ có thế: Chẳng giận hờn! Không hoa hòe hoa sói!

Vậy rồi cũng ung thư vú, mãi không thấy xuất hiện, cũng do dời nhà đi xa quá, đến thăm cũng nhiêu khê!

Chị kia cũng vậy! Gặp chị là gặp cả mùa xuân với mái tóc nhuộm nổi bật, với nụ cười… tềnh toàng, với khuôn mặt đỏ đỏ xanh xanh:

  • Này! Cầm lấy! ủng hộ thêm chứ quỹ gì mà ít vậy! Mà xin lỗi vì tớ không bỏ vào phong bì nhá! Bỏ làm gì cho… mệt!

Dễ dãi đến thế thì ai mà buồn nổi?

Chuyện này lại kỳ lạ một chút:

Mỗi lần có việc đến nhà chàng là y như phải đứng ngoài đường, dù nhà chàng to đùng cùng cái sân rộng rãi! Dường như chàng “ngại” vợ sao đó nên không tiếp khách trong nhà! Chẳng sao! Vì bả là cái đinh gì cơ chứ? Chàng mới là bạn học!

Vậy mà chàng gở chết! Chàng bất thần ghé chơi, nói về thánh kinh chàng mới học ở DCCT Sài Gòn. Cuộc thăm viếng nhẹ nhàng mà thấm đẫm niềm tin. Vậy mà mấy hôm sau chàng đột quỵ! Cả bọn hùn nhau bỏ bì thư phúng điếu. Có cả điếu văn cho đậm đà cái tình bạn bè mấy chục năm mới tái ngộ!

Rồi hàng năm, thiệp mời lại đem đến tận nhà chàng như lúc trước. Lạ thay, nàng lại rộng cửa đón chào và chẳng vắng mặt lần nào. Có lần hỏi… cho có:

  • Ảnh mất được 10 năm chưa chị?
  • Ơ! Anh hỏi đúng lúc quá! Em mới làm giỗ 10 năm cho ảnh hôm qua…

Nỗi buồn mất chồng không còn trong lòng chị nữa, thay vào đó là cái tươi tắn, sự trân trọng và mến yêu!

Thử nghe một cuộc điện đàm:

  • A lô…
  • Ừ, nghe rồi!
  • L. đây!
  • Biết rồi, nói đi!
  • Ông nhận được thư mời chưa?
  • Chưa! Mà cần gì thư! Họp mặt phải không? Hôm nào?
  • Thì ngày… nhé!
  • Rồi, tao sẽ đi!
  • Chắc không?
  • Có năm nào tao vắng đâu?
  • Nhưng vì bây giờ mới có vợ?
  • Để tao dẫn bả đi luôn!
  • Chắc không?
  • Sao không chắc? Chính “bả” đòi đi mà!

Nghe mà mừng, vì hắn mới hết là trai tân chưa được một năm. 61 tuổi mới cưới vợ! Rồi biến khỏi mọi sự í ới. Nhà lại xa nên đành gửi thư mời qua bưu điện. Địa chỉ là nhà cháu ruột, nơi ở là nhà nhạc gia cho gần chợ mà đưa đón “tân giai nhân” bán buôn hàng ngày. Nên phải nhắn tin báo rằng thư đã gửi đi! Rồi lại gọi điện để xem thư đến chưa, đã nhận chưa, đã đọc chưa, đã được “nhà tôi”… duyệt chưa. Hú hồn! Cả… hai đứa cùng đi để ra mắt bọn bạn xưa mắt đã kèm nhèm, nên chẳng thằng nào, con nào đi dự lễ, thậm chí dự đám cưới vì xa ơi là xa, và vì tối ơi là tối!

Dòng đời vẫn trôi mãi trôi hoài, dù trên lưng nó luôn có đủ đầy kẻ tích cực, người thản nhiên. Kẻ vác ngà voi nếu không có chút ngẫm nghĩ về con đường thật ra rất ngắn, hẳn sẽ ném ngà voi cho bá tánh! Nhưng lạ kỳ là, trong muôn muôn con người, cũng có không ít kẻ tâm đắc, thậm chí người tâm đắc ấy có thể chưa lần nào gặp gỡ, hoặc đã từng một thời là bạn mà nay mới vô tình nhận ra trên internet, chứng tỏ anh, chị ta vẫn mãi là bạn với mình…

Một khi tuổi đời cứ mất dần vào khoảng không bất định, thì để níu kéo nó, chẳng cách nào hay hơn là tìm lại những khoảnh khắc xa rồi, nối lại những mối dây tưởng rằng đã mất, và quan trọng hơn hết, là tô thêm màu vào bức tranh đôi khi tàn úa, hay nhạt nhẽo vô tình…

LAM TRẦN

Share this post