Vì Sao Bò Đỏ Cay Cú Trước Hương Linh Của Du Tử Lê – Gió Bấc

Vì Sao Bò Đỏ Cay Cú Trước Hương Linh Của Du Tử Lê – Gió Bấc
Bọn cuồng đảng cuồng hồ đang lên đồng tập thể để kết án một người không cùng ý thức hệ, đám DLV gào lên như “nước sôi đổ vào háng”, thiệt đúng là bọn ngu đần Cộng Sản lúc nào cũng khác người – QĐB

Nhà thơ tài hoa Du Tử Lê tạ thế là tin buồn với người Việt trong ngoài nước. Không sôi động ồn ào tụ họp như với Trịnh Công Sơn hay sướt mướt nước mắt thương tiếc như với Thanh Nga, người yêu mến tưởng niệm nhà thơ rất chân thành, nhẹ nhỏm ôn lại những vầng thơ mộng mị triết lý nhân sinh hư ảo của loài chim bói cá. Một số tờ báo, trang mạng chính thống cũng đã tưởng niệm ông nhẹ nhàng, chừng mực. Chỉ có vậy mà đàn bò đỏ lại chạm nọc. Nhiều trang mang xã hội, Facebooker đã củng gào thét kịch liệt lên án, chụp mũ những người tưởng niệm một nhà thơ tài hoa của đất nước. Vì sao như vậy?

Trang mạng Ngọn Cờ với slogan “Vì tổ quốc, vì nhân dân” từ màu sắc trình bày đỏ chóe đến nội dung lập luận chụp mũ vô bằng sặc mùi công an của đảng vừa đăng bài: “Xin lạy các báo Thanh Niên, Tuổi Trẻ, Vietnamnet” kịch liệt phê phán các bài viết tưởng niệm nhà thơ Du Tử Lê. Cuối cùng, bài viết kiến nghị đanh thép “Tôi kiến nghị Ban Tuyên Giáo TW, thành ủy TP HCM: – Chỉ đạo cho Báo Thanh Niên, Bí Thư Thành Doàn TP HCM xóa ngay bài báo ca ngợi Du Tử Lê. – Kiểm điểm nghiêm túc trách nhiệm của tổng biên tập Báo Thanh Niên, TBT Báo Tuổi Trẻ. Vì Báo Thanh Niên, Báo Tuổi Trẻ đã sai phạm về chính trị trên báo rất nhiều lần”. Văn phong và hình thức văn bản như là một công văn hành chính của ngành công an hơn là bài viết trao đổi về văn hóa.

Tương tự, nick Facebook Nguyễn Thái Bình, chừng như là cán bô báo Công An Nhân Dân cũng có bài viết nội dung giống với bài của Ngọn Cờ đến từng câu chữ. Có lẽ đây là bài văn mẫu do người nào đó soạn sẵn và cơ quan nào đó phát hành, chỉ đạo cho đăng ở các địa chỉ a, b, c… Điều này phù hợp với logíc của guồng máy do đảng lãnh đạo, toàn diện, triệt để và cụ thể. Cả nước có 700 tờ báo chỉ có 1 Tổng Biên Tập thì lưc lượng dư luận viên AK 47 hàng vạn người đươc điều hành chung bởi một cơ quan thì rất bình thường.

Vấn đề đặt ra là nhà thơ Du Tử Lê tội gì? Tội với ai?

Bài văn mẫu luận tội nhà thơ là “Du Tử Lê (1942-2019), tên thật là Lê Cự Phách từng là si quan ngụy trước 1975. Du Tử Lê làm phóng viên chiến trường miền Nam cho ngụy quyền, thư ký tòa soạn “Tiền Phong”, một tạp chí của chế độ ngụy quyền trước 1975, là tờ báo tâm lý chiến cực kỳ phản động.

Ngày 17/4/1975, Đài Phát Thanh của Mặt Trận Dân Tộc GP Miền Nam phát đi bản án kết án tử hình vắng mặt các nhân vật Du Tử Lê, Mai Thảo, Phạm Duy vì có tội ác mà họ gây ra cho nhân dân thời đó”.

Hóa ra là Du Tử Lê mắc tội viết báo, làm văn làm thơ phản động! Phản động là sao? Là theo Mỹ ư? Thế nhưng mấy tháng nay từ Phó Thủ Tướng Phạm Bình Minh đến các cấp thấp hơn tất tả chạy có cờ như con thoi sang Washington để vận động, thiết kế dọn đường cho ngài Tổng Tịch sang yết kiến Tổng Thống Trump.

Liệu Minh có phản động không? Tổng Tịch có phản động không? Hay tại vì Du Tử Lê làm thuê cho Mỹ còn ngài Tổng Tịch thì oai nghi đường bệ đàm phán ngang hàng và ra lệnh cho Mỹ đem quân chống Tàu Cộng giữ biển cho ta. Ha ha.

Về cái bản án tử của Mặt Trận Dân Tộc GP Miền Nam do đài phát thanh tuyên đọc cho nhà thơ Du Tử Lê, Mai Thảo, Phạm Duy người ta còn kinh hải thêm về tinh thần công lý. Mặt Trận là tổ chức gì mà tuyên án tử từng ấy con người, không qua xét xử?

Trong chiến tranh Việt Nam, Mặt Trận đã ra bao nhiêu bản án như vậy? Giáo Sư Nguyễn Văn Bông một nhà khoa học về quản trị hành chính, Dân Biểu Trần Văn Văn một đại biểu dân cử đối lập và còn biết bao nhiêu người vô tội khác đã bị lãnh những bản án bất nhân như vậy. Đây có phải là tổ chức khủng bố đích thực hay không?

Điều buồn cười là sau khi thành bên thắng cuộc thì chính cái Mặt Trận nô bộc cho Cộng Sản ấy cũng bị xóa sổ không thương tiếc chỉ bằng một cuộc hợp nhất vào Mặt Trận Tổ Quốc Việt Nam. Hôm nay, khi cần thiết thì người ta lại lôi thây ma đã thối rữa sau hơn nữa thế kỹ ấy ra.

Du Tử Lê là cây bút tâm lý chiến và ông đã viết gì về cuộc chiến Việt Nam về thân phận, sự sống chết của người Việt trong cuộc chiến Mậu Thân?

Như con chim bói cá. Tôi lặn sâu trong bùn
Hoài công tìm ý nghĩa. Cho cảnh tình hôm nay
Trên xác người chưa rữa. Trên thịt người chưa tan
Trên cánh tay chó gậm. Trên chiếc đầu lợn tha
Tôi sống như người mù. Tôi sống như người điên
Tôi làm chim bói cá. Lặn tìm vuông đời mình
Trên mặt đất nhiên lặng. Không tăm nào sủi lên
Đời sống như thân nấm. Mỗi ngày một lùn đi
Tâm hồn ta cọc lại. Ai làm người như tôi?

Khúc Thụy Du


Đau đớn tuyêt vọng cho thân phận con người là có tội ư?

Vâng, với những người quen tắm máu đồng bào để xây dựng chủ nghĩa thể hiện lòng trung kiên với chế độ với lãnh tụ kính yêu thì Du Tử Lê quả đáng tội. Người làm thơ yêu đảng phải viết thơ rực máu như Tố Hữu.

Giết, giết nữa, bàn tay không phút nghỉ,
Cho ruộng đồng lúa tốt, thuế mau xong,
Cho đảng bền lâu, cùng rập bước chung lòng,
Thờ Mao Chủ tịch, thờ Sít-ta-lin bất diệt.
Tố Hữu

Du Tử Lê còn thêm cái tội “Bỏ Việt Nam sang Mỹ trú vì ngụy đầu hàng 30/4/1975, sống tại California, Du Tử Lê càng khét tiếng chống Cộng Sản Việt Nam cho đến chết. Du Tử Lê từng bị Báo CAND vạch mặt sự phản động chống phá Việt Nam. Các truyền thông chống Cộng xem Du Tử Lê như thần tượng để khai thác đưa tin.”

Đưa ra lập luận này đám bò đỏ đã mữa lên trên cái Nghị Quyết 36 đoàn kết với người Việt ở nước ngoài của Bộ Chính Trị, lột bỏ mặt nạ hòa hợp hòa giải. Du Tử Lê ở hải ngoại đã chống Cộng như thế nào? Hãy thử đọc đi

Khi tôi chết hãy đem tôi ra biển
đời lưu vong không cả một ngôi mồ
vùi đất lạ thịt xương e khó rã
hồn không đi sao trở lại quê nhà
….
Du Tử Lê – Khi tôi chết hãy đem tôi ra biển – 12-1977



Tâm trạng đau đáu của một người mất nước mà có tội đến thế ư?

Vì sao đám bò đỏ không tim, thiếu trí lại cuống cuồng hoảng hốt trước sự hoài niệm, tưởng nhớ của dư luận với thi sĩ? Du Tử Lê ngay cái bút danh đã cho thấy tâm hồn dung dị của người không tham vọng. Sống và đi trong vũng tối cuộc đời. Ông không có tiền mua đất lớn tạo lăng mộ kinh dinh. Ước mong cuối cùng là chuyến đi trở về với biển trong thảnh thơi an lạc. Ông không có quyền lực vật chất để người ta phải thể hiện lòng giao đải bằng hoa tươi, trướng gấm mà chỉ để lại cho đời những vầng thơ và được đời đền đáp bằng tình yêu thương rất thật,

Quyền lực đen tối của Cộng Sản có thể cưởng đoạt, mua chuộc, lấn ép người dân, cắt xén tài nguyên quốc gia hàng chục, hàng trăm mẫu đất để xây lăng, làm mộ. Quyền lực Cộng Sản có thể huy động hàng vạn con người phương tiện tàu xe cho những đám tang “hoành tráng”. Nhưng không. Tuyệt đối không. Quyền lực ấy vĩnh viễn, mãi mãi không mua chuộc, không cưởng ép được trái tim yêu mến của người đời. Càng nhiều xa xỉ càng nhận nhiều mai mĩa. Càng phô trương ồn ào càng khôi hài trong sự tôn xưng phỉnh nịnh.

Truyện Tam Quốc xưa có ghi tích Khổng Minh chết đuổi được Tư Mã Ý sống đề cao trí tuệ Khổng Minh và biếm nhẻ cái nhươc hèn của Tư Mã Ý. Nhưng Tư Mã Ý nhược hèn vì đa nghi và cũng đa mưu nên cuối cùng từ thế tương đồng chân vạc cuối cùng cũng gồm thâu Tam Quốc,

Bò đỏ đang thống trị đất nước, cai quản quốc gia mà lại đố kỵ, hèn yếu hẹp hòi trước hương linh của nhà thơ tay trắng thì quá đáng nhục. Trông mong gì có cuộc đối đầu với giặc ngoại xâm hùng mạnh. Mong rằng tâm sự của nhà thơ Du Tử Lê không phải là dự báo.

Khi tôi chết hãy đem tôi ra biển
và trên đường hãy nhớ hát quốc ca
ôi lâu quá không còn ai hát nữa
(bài hát giờ cũng như một hồn ma)

Khi tôi chết nỗi buồn kia cũng hết
đời lưu vong tận tuyệt với linh hồn

Khúc Thụy Du


Điều đáng sợ nhất là trong chương trình giáo dục, trong hệ thống văn học tuyên truyền ngôi vị cao nhất vẫn dành cho người cộng sản tiêu biểu với tâm nguyện:

Yêu biết mấy, nghe con tập nói
Tiếng đầu lòng con gọi Stalin!
Hôm qua loa gọi ngoài đồng
Tiếng loa xé ruột xé lòng biết bao
Làng trên xóm dưới xôn xao
Làm sao, Ông đã… làm sao, mất rồi!
Ông Stalin ơi, Ông Stalin ơi!
Hỡi ơi, Ông mất! đất trời có không?
Thương cha, thương mẹ, thương chồng
Thương mình thương một, thương Ông thương mười

Tố Hữu – Việt Bắc 1954

Với mật ước Thành Đô, với 16 chữ vàng, trẻ con Việt tương lai sẽ tập nói tiếng đầu đời ba chữ Tập Cận Bình.

Tuy nhiên, điều may mắn là giới trí thức, những người Việt trầm lặng biết nghĩ vẫn còn đó. Nhà báo Trần Xuân Thái, TKTS Thời Báo Kinh Tế Việt Nam đã lên tiếng. Anh đã đưa hình ảnh trang fb của Nguyễn Thái Bình lên trang nhà của mình và bình luận rằng: “Tôi vừa block tên này. Người dân xứ tôi, và cả vùng đất Phương Nam độ lượng, phóng khoáng này, không có hạng người như y.

Mọi người ai đang là friend với y hãy cũng làm như tôi đi, nếu thấy nên làm. Hằn học, hận thù như thế là cùng…”

Gió Bấc

Share this post