Ba Điều Ước – Lê Văn Phúc

Ba Điều Ước – Lê Văn Phúc

Từ thuở có loài người đến giờ, chưa ai chứng minh được rằng chúng ta từ đâu tới. Rồi khi lìa cõi đời tục lụy này, chúng ta đi về đâu.

Tùy theo đức tin và quan niệm của mỗi tôn giáo, người thì cho rằng không có kiếp sau; người lại bảo có luân hồi nghiệp báo; người lại nói chỉ tin vào một kiếp này chứ chẳng đợi kiếp mai…

Cũng không ai giải thích tường tận được rằng con người sinh ra, có người ở nơi quyền quý cao sang, lại có người lại sinh ra trong cảnh nghèo hèn khốn khó? Có người sinh ra khỏe mạnh đẹp đẽ khôi ngô, lại có người sinh ra ốm yếu gầy mòn khuyết tật?

Có người thông minh sáng suốt học một biết mười, có người thiên tài nở rộ, mới tí tuổi đầu đã danh vang bốn bể? Lại có kẻ chăm chỉ học hành mà đến già vẫn dốt đặc cán mai, ì à ì ạch, học đâu quên đó như nước đổ đầu vịt?

Có kẻ sống lâu trăm tuổi, con cháu chắt chít đầy đàn? Lại có kẻ yểu mệnh chết non, chết trẻ, chết bệnh, chết uổng?

Người ta cũng vẫn giải thích theo quan niệm của từng tôn giáo để làm câu giải đáp cuộc đời.

Nhưng có một điều mà ai cũng phải nhìn nhận rằng: Trước khi có ta, ta không biết ta từ đâu tới. Kịp khi bà đỡ bồng ta ra khỏi lòng mẹ là ta đã bưng tiếng khóc ban đầu mà ra. Tức là có ta, ta có một linh hồn để sống, để suy nghĩ, để vui chơi với đời. Điều này thì chắc như bắp, không ai có thể phản đối được.

Đến khi ta nằm ngay đơ cán cuốc, không thở nữa thì linh hồn ta cũng bay mất tiêu, không biết đi về mô? Đi đằng nào mất biệt? Điều này thì người sống đều phải công nhận là hồn đã lìa khỏi xác. Còn người đã nghỉ chơi trong cuộc đời này thì đâu còn có ý kiến gì nữa!

Khoa học giả tưởng bàn đến chuyện cân linh hồn, tôn giáo bảo linh hồn về Nước Chúa, về Cõi Phật, về Niết Bàn, về cõi Bình Yên, lên thiên đàng hay xuống chín tầng địa ngục…Đều là những chuyện khó tin mà nhiều khi cứ tưởng là có thật hoặc không có thật! Vì đều là tưởng tượng, dự đoán chứ không có gì để kiểm chứng. Khoa học thì kiểm chứng được chứ bàn về siêu hình, tâm linh thì đây lại là lãnh vực vượt lên trên cả khoa học.

Có thật chăng, chính là có cái ta hiện hữu đây này! Ta đang sống trong một thế giới loài người. Vậy có ta là điều không ai có thể chối cãi được.

Nhưng khi nhận là mình đang sống trong cõi nhân gian, tức cõi tục lụy này thì ít ai là người lại hài lòng với chính mình.

Hầu như trong cõi hồng trần này, từ đông sang tây, từ nam xuống bắc, từ Mỹ Châu sang Phi Châu, từ Á Châu qua Úc Đại Lợi, không ai là không mong ước có được những điều tốt lành, những thành công trên đường danh lợi, tình duyên.

Cả đến các người xuất gia tu hành, ép xác, dành cả một cuộc đời để tìm hiểu, tu luyện cũng mong ước sao cho thành chính quả, thoát khỏi kiếp nhân sinh.

Dù ước nguyện cao xa hay gần gũi, nặng về tinh thần hay vật chất thì nói chung đều là khó cả. Mấy ai có được những điều nguyện ước biến thành sự thật trong cuộc đời.

Một thiểu số nhận chân được sự thực ấy đã giác ngộ, tự an ủi mình bằng cấch tự nhủ lã hãy vui với cái vui mình có, hãy buồn với cái buồn mình mang. Chấp nhận cuộc đời để sống an phận thủ thường.

Không nói đâu xa, chỉ nói riêng ở nước ta, đến như người hùng Uy viễn Tướng Công Nguyễn Công Trư – mẫu người lý tưởng của biết bao nhiêu thế hệ thanh niên – sau những thăng trầm thế sự cũng đã phải khuyên chúng ta rằng:

”Tri túc, tiện túc, đãi túc, hà thời túc,
Tri nhàn, tiện nhàn, đãi nhàn, hà thời nhàn”

Biết đủ, ấy là đủ rồi. Đợi cho thực đủ, bao giờ mới đủ?

Cảnh nhàn cũng tương tự như trên. An phận với những gì ta có là tự an ủi, chấp nhận cuộc đời.

Nhưng ở đời, đâu có phải là ai cũng biết, cũng hiểu, cũng chấp nhận như thế? Có người đến già vẫn còn ham . Nhất là cái danh thì nó có sức quyến rũ lạ thường. Trong ba cái quyến rũ ta, cái danh đứng đầu: Một danh, hai lợi, ba tình!

Thế nên, là con người là còn mơ ước. Chỉ khác nhau mức độ mơ nhiều hay mơ ít mà thôi.

Gần gũi hơn với những ước vọng, nguyện cầu, chúng ta không đòi hỏi phải lên được cõi tiên. Chúng ta có thể tự thực hiện ở ngay cõi nhân gian, bằng chính cái khả năng của mình.

Như muốn giầu có, tiền bạc nhiều thì ta phải rất yêu tiền, ham tiền, bỏ công sức ngày giờ để làm ra tiền, có thể hy sinh nhiều thứ để tạo ra tiền, kể cả những điều ma giáo miễn đưa tới thành công.

Mau chóng hơn, ta đem tiền vào sòng bài ăn thua đủ. Ăn không bao nhiêu, còn thua thì sạt nghiệp, mạt rệp, có thể đưa tới phá sản, tù tội, chết người.

Những điều trên to tát, ghê gớm, khó khăn quá, nhiều người không dám làm, không dám theo vì thiếu nghị lực, thiếu can đảm, thiếu lòng tin.

Còn phần đông những người bình thường chân chỉ hạt bột như chúng ta thì theo một phương pháp khác nhẹ nhàng hơn, ít tốn kém hơn, ít va chạm hơn, mà lại tưởng như dễ thực hiện hơn.

Chẳng hạn như muốn bỗng chốc giầu có tiền triệu đô la thì chịu khó mua xổ số quốc gia hàng tuần. Bỏ ra vài đô la mà nuôi hy vọng suốt một tuần lễ thì cũng đáng lắm chứ! Mua nhiều, mua ít không thành vấn đề, miễn là có mua vé số. Người nuôi hy vọng luôn luôn có sẵn một niềm vui kỳ ảo bao quanh, nhiều khi nghĩ đến lúc mình đột nhiên trúng số cũng thấy người lâng lâng nhẹ nhõm khác thường. Niềm vui kỳ ảo ấy thực khó kiếm trong đời sống chật vật hàng ngày của chúng ta.

Chẳng han như cuối tuần rủ nhau đi đánh cá ngựa. Ngựa đá sưng đít không sao, nhưng nếu may mắn trúng tí tiền thì cả làng cả xóm đều biết tin vui, bạn bè anh em đều được mời đi ăn nhậu, khao quân thắng lợi lớn!

Chẳng hạn như người có tiền có bạc, muốn một vốn bốn lời hoặc nhiều hơn gấp bội thì thử thời vận bằng cách bỏ tiền mua Stock. Khi giá cổ phần lên vùn vụt thì đó là dấu hiệu đáng mừng. Tiền bạc sinh sôi nẩy nở như nấm, chả mấy chốc đã trở thành triệu phú!
Chẳng may, “Stock” xuống thê thảm còn hơn là vụ trứng cút ở nước ta ngày xưa thì tiền bạc góp nhặt, coi như nước lã ra sông, hai bàn tay trắng.

Nhưng có ăn thì có chịu, có chí làm quan, có gan làm giầu. Một được hai thua, chứ cứ lấp lửng con cá vàng thì bao giờ mới nổi đình đám, nổi cơ đồ, mới khá được?

Người không có gan làm giầu, không có vốn làm ăn, không có của chìm của nổi, trơ thân cụ, cái thân cu-li thì chỉ có nước vái trời, chờ xin phép lạ.

Nói cho ngay, ở cái thế giới văn minh tân tiến ngày nay, tưởng chừng như không có phép lạ! Mà lại có phép lạ xẩy ra thì mới là lạ chứ!

CÓ BÀ TIÊN HIỀN…

Nói đến phép lạ là phải nói đến các bà tiên. Còn nói đến các cô tiên thì phải liên tưởng ngay đến đôi cánh trắng, tuổi xuân thì nở rộ, xinh đẹp tuyệt cú mèo, nhưng không có phép tiên. Vậy các bà tiên, không biết khi di chuyển có đôi cánh trăng hay không, nhưng có nhiều phép lạ để ban cho thiên hạ chứ không tự ban cho mình được.

Bà tiên thường thường là tiên hiền dịu, hay giúp đỡ an ủi người yếu thế, chán đời.

Như cái “ca” của nhà thơ Cao Tần chẳng hạn.

Một bữa, bà tiên hạ giới, đi trên phố Bolsa, tình cờ gặp nhà thơ Cao Tần chán đời đang lang thang trên hè phố đông người, vẻ mặt buồn hiu. Bà mới dừng lại hỏi:

-Ta là bà tiên xuống thăm hạ giới. Sao phố xá đông người vui vẻ nhộn nhịp như thế ni mà con lại buồn hiu vậy?

Nhà thơ đáp:

-Thưa bà, con là người di tản buồn, làm sao vui được?

-Thế con có điều chi ước muốn trong cuộc đời di tản này không? Ta cho con được 3 điều ước đấy!

Nhà thơ Cao Tần xổ ngay thành thơ:

 Con ước khi không bừng tỉnh giac
Thấy bình minh nhuộm nắng đầy hiên
Một khưng cửa sổ trời xanh ngắt
Đầu sân xơ xác tiếng chim quen.

Bà tiên nghĩ bụng, người ta ai cũng xin những danh những lợi những tình mà sao tên này lại xin những thứ trời ơi đát hỡi thế này thì bói đâu ra. Bà nói là bà ghi nhận. Hỏi nhà thơ điều mơ ước thứ hai.

Nhà thơ nói:

– Con mơ ước rằng:

Đường phố ngất ngây mùi bụi mới
Những vòm cây biếc lá me tươi
Quán cóc sở ta bạn bè đã đợi
Rất tưng bừng đấu hót những buồn vui.

Bà tiên lại cười hiền, nghĩ chàng thơ này hẳn không mát giây cũng ngang ngang chướng chướng nen mới xin lạ thế.

Bà lại hỏi:

– Thế còn điều ước thứ ba thì con muốn chi?

Nhà thơ ngửa cổ lên trời, nói lên không trung bằng một giọng bi phẫn:

Ta muốn điều chi cuối đời lưu lạc?
 Này bà tiên vừa hỏi ước mơ ta
”Hãy đem hết những đổi đời tan tác
 Gói dùm vào cơn mộng dữ đêm qua”

Bà tiên gật gù nhưng chẳng hiểu mô tê răng rứa. Bà hứa sẽ xin ý kiến của các tiên ông rồi sẽ dùng phôn tay trả lời sau. Bà có rủ nhà thơ đi ăn bánh canh tôm cua nhưng nhà thơ xin cám ơn vì mắc bệnh dị ứng, hay bị ngứa, phải kiêng cữ tôm cua…

Bà tiên lững thững đi trên đường chiều, lại khu Phước Lộc Thọ rất đông người mua bán, ăn nhậu.

Thấy một cụ già ngồi trên ghế đá công viên, bà tiên tiến lại hỏi:

-Cụ qua Mỹ được bao lâu rồi? Gia đình có đi cùng không?

Ông cụ không biết bà này là bà tiên, vì nhìn phía trước nên không thấy đôi cánh trắng, cũng không có gì khác lạ nên nói:
– Chả nói dấu gì bà, tôi đi tù cải tạo 10 năm, mới theo diện HO sang đây được vài năm thôi.

– Sang đất Mỹ này đầy đủ, ấm no, cụ có còn ao ước gì nữa không?

– Ấm no thì có ấm no. Ao ước thì không.Thân tôi như thế này còn mơ ước chi xa xôi nữa bà! Tôi chỉ cầu mong làm sao cho đất nước mình không còn những quân cộng sản vô thần đại gian đại ác, tham ô nhũng lạm làm người dân đau khổ dập vùi. Tôi chỉ cầu mong cho đất nước tôi sớm có ngày thoát khỏi chế độ cộng sản…

Bà tiên ngậm ngùi:

– Điều cụ cầu mong cũng là điều nhiều người mong ước đó! Chuyện đó không lâu đâu. Cụ khỏi cầu mong, tự nó cũng đang đến đấy!
-Nói xong bà quay gót bước đi. Ông cụ HO nhìn sau lưng thấy bà có đôi cánh trắng, biết là mình vừa nói chuyện với bà tiên hiền. Nên cụ HO rất lấy làm sung sướng và lòng đầy hy vọng…

Bà tiên tiến lại hỏi một bà trung niên, đang đi cùng chồng con, coi bộ thật là hạnh phúc.

Bà nói:

– Ta là tiên trên trời, xuống hạ giới thăm dân cho biết sự tình. Thấy con gia đình đầm ấm, ta có lời mừng.

Bà nọ vội thưa:

– Dạ, thưa bà, tuy gia đình con tương đối ấm êm nhưng con xin bà cho con một điều ước thôi.

– Ta cho con 3 điều ước đấy!

– Con xin bà: Một là cho con có một ngôi nhà thật đắt tiền. Hai là cho con có một chiếc xe Méc-xê-đì kiểu to nhất, mới nhất. Ba là cho con một chiếc nhẫn hột xoàn lớn nhất.

Bà tiên mỉm cười, móc trong túi tặng bà này chiếc nhẫn 125 ly. Xong cho một xấp xổ số hàng tuần, dặn mỗi tuần lấy 5 vé có ghi ngày tháng tương ứng ra so với kết quả trong computer…

Bà tiên gặp một người đàn ông, ngồi một mình xem báo chợ, uống cà phê phin, hút thuốc lá, hai chân cho cả lên ghế, coi bộ buồn nản.

Bà lại ngồi bên cạnh. Ông này hỏi trước:

– Bà đi chợ hả? Qua đây lâu chưa? Ông xã của bà đâu?

bà tiên đáp:

– Vâng, tôi đi chợ nhưng không mua gì cả. Chỉ coi xem ai cần gì thì giúp thôi. Tôi mới xuống đây được nửa ngày. Ông xã tôi ở trển.

– Bà nói: Ai cần gì bà giúp. Thế bà làm cơ quan xã hội, cấp welfare, housing phải không?

– Không, tôi không làm các nơi đó nhưng ai muốn gì tôi cũng giúp được!

– Chà, chắc bà là bà tiên, có phép thánh chăng?

Bà tiên nghiêng người, cho ông ta thấy đôi cánh trắng.

Lập tức, người di tản quỳ xuống sụp lạy:

– Lạy bà tiên, xin bà cứu con không thì con chết mất!

-Ta cho nhà ông 3 điều ước đấy!

Người đàn ông mừng quá, sụp lạy nữa rồi thưa:

– Cuộc đời con sang được đến đây là phúc đức lắm rồi, còn hơn ở trên thiên đường nữa. Con chỉ cầu mong kiếp sau, bà tiên cho con được làm công dân Mỹ, được lấy vợ đầm, và được ăn cơm Việt Nam.

Bà tiên hơi ngạc nhiên, hỏi:

– Tại sao con lại ước mơ như thế?

– Thưa bà, vì làm công dân một siêu cường là nhất thiên hạ, đỡ được cái cảnh vượt biển, cải tạo, lao động, tham nhũng. Lấy vợ đầm thì con vẫn còn mơ màng, vì nghe nhà thơ Cung Trầm Tưởng cứ ca tụng rằng Người em mắt nâu, tóc vàng, sợi nhỏ làm cho con chả hiểu thế nào là tóc vàng, chỗ nào là sợi nhỏ nên con cứ chín đỏ trái sầu! Còn như ăn cơm Việt Nam thì chả nói bà cũng đã biết là nó hấp dẫn thế nào rồi. Thí dụ như món canh chua cá kho tộ, bún bò Huế, món phở bò nước trong nước tiết, món nem nướng nem chua…

– Thôi thôi, con đừng nói nữa, ta đang thèm rỏ rãi đây nè! Dược, ta sẽ con tất cả những gì con muốn ở kiếp sau.

-Bà tiên yên chí rời khu chợ, vì kiếp sau còn lâu mới tới, cứ hứa có sao đâu.

Thấy một chàng thanh niên ốm o, đầu tóc bù xù, đang ngồi nhìn trời mây, Bà nói:

– Ta là tiên xuống thăm hạ giới. Con có điều chi mơ ước, nói ta nghe. Ta cho con 3 điều ước để làm hành trang trong cuộc dời.
Chàng thanh niên mừng quá, quỳ xuống lạy bà tiên:

– Nếu quả thực bà là tiên thì cho con được 3 điều này:

 Một làkiếp này, cho con được sống nốt kiếp độc thân vì những người con mê, họ đều đã đi lấy chồng hết cả rồi.

 Hai là, nếu có kiếp sau thì cho con được làm con khỉ trong Sở Thú Saigon, làm cái yên xe Vélosolex quanh Trường Luật.

 Ba là, nếu vẫn kiếp sau nữa thì xin bà cho con được thành một ca sĩ nổi tiếng nhất nước.

Bà tiên hơi ngạc nhiên, hỏi lại:

– Tại sao con lại xin những điều như vậy?

– Con có lý do, thưa bà. Làm con khỉ trong Sở Thú để chiều chiều con nhẩy lên nóc chuồng khỉ, tha hồ ngó sang trường Trưng Vương ngắm các nữ sinh hoa hậu hoa khôi khi em tan trường về, cho đỡ nhớ! (Câu này chàng thuổng của Hồng Thủy, trong đặc san Trưng Vương). Còn làm cái yên xe Solex để gần gũi với các nữ sinh viên Luật Khoa trên đường Duy Tân, cây dài bóng mát. Còn điều thứ ba, trở thành ca sĩ nổi danh thì ăn chắc là có nhiều đào lắm, cả trong giới nữ sinh lẫn trong giới nghệ sĩ…

Bà tiên ngẫm nghĩ giây lát, ưng thuận. Vì đây là chuyện đường dài, mai hậu, có thất hứa cũng chẳng nhằm nhò chi.

Bà tiên đi tiếp trên đường phố Bolsa. Bà lại gặp một chàng than niên khác. Bà cũng nói như trên.

Chành thanh niên cúi đầu bái tạ, suy nghĩ một lát rồi thưa:

-Con cám ơn bà. Bà có phép lạ, xin cho con được 3 điều này:

 Một là cho con vợ của con nó mới bỏ con tháng trước, nó lấy ai thì lấy, đừng về với con nữa!

Hai là, nếu thằng chồng sau bỏ nó, cũng xin nó đi luôn, đừng quay gót trở về mái nhà xưa nữa làm gì.

Ba là, vạn bất đắc dĩ mà nó nhất định trở về thì xin cho con được chết đường chết chợ còn hơn…

Bà tiên lấy làm lạ, không hiểu sao mà anh này hận thù vợ đến như thế. Mới hỏi cho vỡ lẽ.

Hắn mếu máo thưa rằng:

– Bà ơi, con không thể nói hết ra được những nỗi đau đớn trong lòng.

Khi chúng con mới yêu nhau, nó thề non hẹn biển, hứa đủ điều những là nó sẽ là người vợ công dung ngôn hạnh vẹn toàn, làm vợ hiền, dâu hiền, mẹ hiền. Cái gì nó cũng hiền hết trơn hết trọi. Hiền khô đi ấy!

Vậy mà khi nó về nhà con thì nó lại lộng hành, ”dâu dữ mất họ, chó dữ mất láng giềng”. Con đi làm đi ăn, đầu tắt mặt tối kiếm tiền về nuôi gia đình mà nó hoang phí, dữ dằn, không biết bổn phận làm vợ, làm dâu, làm mẹ thì thưa bà, con sống sao được bây giờ?
Bà tiên góp ý:

– Ta nghe nói ở hạ giới bây giờ khoa học tiến bộ lắm thì phải. Như có đủ thuốc chữa các chứng bệnh nan y, có thử nghiệm tìm ra được DNA, thay được tim gan tì phế, thay được máu. Hay là con thử thay máu cho vợ con xem nó có thay đổi tính tình đi không?
– Thưa bà, không ăn thua gì đâu, vì những thói hư tật xấu nó đã ăn vào tới xương tới tủy rồi thì làm gì còn thuốc chữa nữa…

– Con nói thế thì ta cũng chịu thua luôn, chứ giúp con sao được. Nhưng sẵn đây, ta tặng con chút kỷ vật này.

Nói xong, bà móc túi đưa chiếc nhẫn vàng ,đeo vào ngón tay đeo nhẫn cho chàng. Rồi bà dặn:

– Con nhớ lời ta. Chữ “NHẪN”! Chữ “NHẪN”! Không phải “chiếc nhẫn” đâu! Nhớ đấy!

Sắp sửa bay lên tiên giới vì nghe chuyện nhân gian đau đầu quá, bà chợt thấy một người đàn ông khá lớn tuổi đang thắp nhang đứng giữa trời, vái trời lia lịa, miệng lẩm bẩm những gì không ai nghe rõ.

Bà tiến lại, chờ người đàn ông khấn vái xong mới lên tiếng:

– Ta là bà tiên xuống thăm hạ giới. Thấy con khấn nguyện, chắc đang mong mỏi điều gì phải không? Ta cho con 3 điều ước đấy!
Người đàn ông tưởng bà này đùa rỡn. Bà phải nghiêng đôi vai lộ đôi cánh trắng làm bằng.

-Thưa bà tiên, điều mơ ước của con không có gì xa xôi diệu vợi. Con không mơ được làm ông hoàng Rainier hay bạo chúa Saddam. Con cũng không ước mơ cung vàng điện ngọc hay lầu cao gác tía. Con cũng chẳng mong lấy được hoa hậu thế giới hay hoa khôi Marie Curie, hoa khôi Trưng Vương hay Gia Long. Điều mơ ước của con thật dản dị, hiền lành…

Bà tiên nghe chàng phi lộ hơi dài nên cũng phải xen vào:

– Con muốn xin điều gì thì nói phắt ra, với ta thì cần chi mà phải rào trước đón sau cho mất thời giờ.

– Vâng, nếu bà sợ mất thời giờ thì con xin vào ngay điều ước:

Con chỉ ươc sao cho con vợ của con nó dễ thương hơn một chút xíu nữa thôi!

Bà tiên phì cười:

– Con nói thật hay con nói đùa vậy?

– Thưa bà, đấy, bà chưa cho con nói hết nên bà mới hiểu như vậy. Chuyện của con là chuyện thực đau lòng chứ có phải chuyện chơi đâu mà bà lại cười?

– Ta cười, bởi chưa ai được điều ước mà lại đi xin cái thứ vớ vẩn như thế!

– Thưa bà, bà nói thế là bà chưa hiểu tính tình của phụ nữ diễn đàn nơi hạ giới này đấy ạ! Nhiều khi, chỉ vì những chuyện cỏn con, vớ vẩn ấy mà vợ chồng tan rã. Thảm kịch gia đình không đợi đến những chuyện ông ăn chả bà ăn nem, tranh dành nhau tiền bạc, nhà cửa, danh giá…

– Con nói vậy thì ta cũng nghe vậy thôi chứ không có ý kiến. Điều con xin, ta ghi nhận để rồi thảo luận với các tiên ông xem các ông ấy nghĩ sao. Thế còn điều thứ hai con ước xin là gì?

– Thưa, chẳng dấu gì bà. Con đâu có tham ruộng cả ao liền, con cũng không ham nét đẹp lộng lẫy giai nhân, con cũng không ham ngôi cao chức trọng. Những chuyện ấy với con nó quá xa vời, không tưởng.Con chỉ mong ước cái mộng bình thường…

– Ừ, thì nói cho bà nghe coi, mộng bình thường là mộng mị thế nào? Con nói vòng vo tam quốc quá, ta đâu có thời giờ ngồi nghe dài dòng văn tự. Ta còn phải đi sóp-pinh nữa chứ!

– Vâng, nếu bà tiên cho con điều ước thứ hai thì con cũng vẫn chỉ xin bà làm thế nào cho con vợ con nó dễ thương hơn một chút xíu nữa thôi!

Bà tiên cả cười:

– Sao mà con thù dai đến như thế! Vợ chồng đầu gối tay ấp, sớm tối có nhau. Nó có làm sao thì con cũng nên sính sái, chín bỏ làm mười đi chứ!

– Thưa ba, bà nói thì dễ chứ thực tế nó không như vậy đâu ạ! Con cũng đã nghĩ đến những khi đầu áp tay ấp rồi ấy chứ! Còn như sính sái thì con chẳng những 9 bỏ làm 10, mà 7-8, 5-6, 3-4 con cũng bỏ làm mười rồi! Nhưng nó vẫn chứng nào tật ấy, không sao bỏ được.

– Ta nhớ các cụ ta ngày xưa vẫn nói là muốn biết tính tình con trai thì quan sát ông bố, muốn coi nết na con gái thì quan sát cử chỉ, nói năng của bà mẹ.Thế con có theo công thức gia truyền ấy không?

– Chính vì thế mà con mới nhầm thua vô ý mất tình đấy chứ! Bà mẫu của cô ấy là người thờ chồng nuôi con, y như cụ bà Tú Xương đấy ạ! Cả làng cả xóm đều ca tụng cụ bà là hiền mẫu nết na đoan trang rất mực. Con đã quan sát rồi áp dụng theo toán học “Từ đó suy ra” con đoan chắc là con gái cụ cũng nết na hiền dịu như bà mẫu.

– Ai có ngờ đâu cuộc đời của con từ khi rước nó về là đã té bổ chỏng ra rằng: “Vậy mà không phải vậy” đâu bà…

– Không phải là thế nào?

– Là mới đón dâu về, nó đã ngồi ngay lên trên đầu giường như để áp đảo con, chơi ép chồng, không cho chồng cụ cựa gì cả. Đấy là cái kiểu con gái về nhà chồng, được nhà mẹ dạy bảo cứ thế, cứ thế là ăn chắc, không sợ sau này chồng bắt nạt… Thì thưa bà, con phản ứng ra làm sao để hóa giải được cái đòn nặng ký như rứa ạ? Cho nên các cụ bảo: Dạy vợ từ thuở bơ vơ mới về, con nào có dạy bảo được gì mà còn trái lại nữa…

– Thế con vợ của con nó lộng hành như thế nào mà con không chiều nổi? Nói ta nghe coi.

– Dạ, đau lòng con lắm bà ơi! Con đi làm, lương về nạp đủ. con không rượu chè, cờ bịch, không thuốc lá cà phê, không chơi với cả bạn trai lẫn bạn gái. Ở nhà, con lau chùi dọn dẹp hút bụi nhà cửa, con rửa xe đổ xăng cho xe vợ. Con đi chợ, làm cơm, rửa bát. Con trông nom con cái, đưa đón các cháu đi học, về nhà tắm rửa, cho ăn uống, đọc truyện cho chúng nghe mỗi tối trước khi đi ngủ. Nhiều khi con còn làm trò cho chúng nó cười nữa. Con hết lòng thương yêu vợ con. vợ con bảo gì con làm theo cái ấy. Muốn đi sóp-pinh thì con theo đuôi nó nửa ngày để không mua gì, nó chỉ sờ lần, lục tung đồ ra coi rồi hưởn hưởn qua hàng khác! Chỗ nào On Sale, Clearance, Closing store, đại hạ giá, rẻ mạt nó mới mua. Còn không thì nó coi qua rồi bỏ.

Bà tiên ngắt lời:

– Ta thấy riêng cái mục đi sóp pinh là vợ con tằn tiện lắm đấy chứ! Thiếu gì con vợ nó đi mua sắm thả dàn, thằng chồng trả bill gần muốn chết cơ à!

– Bà bênh nó thì con cũng biết vậy, nhưng đấy chỉ là tiểu tiết. Còn cái vụ nó đì con suốt ngày, chả cái gì nó vừa ý, làm cho con muốn thác cho rồi. Chả cái gì nó bằng lòng cả. Đồ đạc xê xích một tí nó cũng bắt bẻ. Bếp núc phải sạch như viện bảo tàng, chăn nệm phải sạch sẽ thơm tho như mới mua ở tiệm về. Rớt một hạt cơm, một cây tăm xuống sàn, nó cũng sỉ vả mắng mỏ là không biết giữ gìn sạch sẽ, ngăn nắp. Con nói năng câu gì nó cũng chê bai, bắt bẻ là ăn nói bình dân, thiếu đứng đắn, tục tĩu. Con có quên cái gì là nó sỉ vả là chưa già đầu mà sao đã lú lẫn như thế. Nó chưa già, sao biết cảnh già đang đến sau lưng? Con làm gì, nói gì cũng bị chỉ trích, còn hơn là công an cộng sản rình rập bên cạnh. Cho nên tinh thần con luôn luôn giao động, như sắp bị lên xe tiễn anh đi cải tạo…Nó lại hay nói dai, nói một chuyện mấy ngày không dứt. Giá mà nó làm cô giáo dậy học, chắc học sinh chóng giỏi lắm…

– Sao vậy cà?

– Dạ, bởi vì nó nói nhiều quá, học sinh thuộc lòng rồi, về nhà đâu cần homework nữa!

Bà tiên suy nghĩ rồi nói:

– Thế còn điều ước thứ ba của con là gì? Có khác hai điều kia không?

– Dạ, con cũng chỉ mong ước được như trên thôi cũng đã là quá đủ cho đời con rồi.

– Thôi được, để ta về tiên giới, thảo luận với các tiên ông rồi sẽ cho con biết.

QUẦN TIÊN ĐẠI HỘI

Một buổi họp bất thường và khẩn cấp được triệu tập trên tiên giới. Tiên bà trình bầy về chuyến đi thăm dương gian, có mấy điều khó giải quyết, xin các tiên ông giải quyết dùm.

Vụ thứ nhất, về nhà thơ Cao Tần, muốn những”đổi đời tan tác” coi như một “cơn ác mộng đêm qua” thôi, chứ không phải là sự thực hiển nhiên đã xẩy ra nơi bên kia bờ Thái Bình Dương.

Quần tiên thấy giải pháp hay nhất là để cho thời gian hàn gắn những vết thương trong lòng người di tản.

Bà tiên ghi nhận, sẽ phôn viễn liên thông báo cho nhà thơ Cao tần.

Vụ thứ hai, là vụ anh chàng chỉ xin cho con vợ nó dễ thương hơn một chút xíu nữa thôi.

Thoạt nghe nói , các tiên ông đã bị chạm nọc chẳng khác gì điện giật, hoảng hồn vì chuyện này ghê gớm quá, làm sao có thuốc tiên để trị.

Một tiên ông phát biểu:

– Tôi nghe nói: “Vợ muốn là trời muốn”, “nhất vợ, nhì trời”! Thì làm sao cái anh chàng dưới hạ giới lại xin làm ngược được à ?

Một tiên ông khác đưa ý kiến:

– Đồng viện đã nói “Nhất vợ, nhì trời” Vậy cách tốt nhất là ta đi hỏi thẳng trời, nhân vật thứ hai sau vợ, xem trời có ý kiến gì không.

Với tuyệt đại đa số tán thành ý kiến trên, quần tiên lục tục theo nhau đến cửa nhà trời, trình bầy tự sự để xin phán xét.

Trời phán:

– Sao ở dưới hạ giới, ngay nước Mỹ là nước văn minh nhất thế giới mà lại có cái thằng nào ngu đến như thế? Tên nó là gì?
Đại diện tiên ông tâu:

– Bẩm trời, tên nó là thằng Cai Sữa ạ!

Trời tiếp:

– Ải ải! Thằng nhóc tì này giỏi nhỉ! Khanh xuống bảo nó rằng thì là: Có ngu cũng chỉ nên ngu vừa phải thôi. Xem như mấy ông mọi đen bên Phi Châu, chuyên môn đóng khố , đi đất , cầm lao, ở nhà không máy lạnh, đi đâu cũng dùng lô ca chân, bị dân văn minh chê là lạc hậu mà họ còn sáng suốt hơn cả trăm ngàn lần các nhà hiền triết tây phương cơ đấy nhá! Họ thừa hiểu bụng dạ đàn bà nên có câu châm ngôn truyền khẩu rằng:

 Muốn cho yên cửa yên nhà

Phải làm theo đúng lệnh bà chỉ huy…

thì các khanh đủ hiểu là sức mạnh của phụ nữ nói chung nó dữ dội, ác ôn đến thế nào rồi.

Chống lại họ, chả khác nào trứng chọi với đa, chỉ có nước từ chết đến tử thương thôi.

Đến như ta là ông trời mà ta còn phải kiêng nể, tránh né vợ thì thử hỏi dưới cõi nhân gian có đứa nào qua mặt ta được?
Tiện đây, cho ta nhắn cái thằng nào đó tên Cai Sữa – “ Cai sữa bò, sữa người hay sữa dê gì cũng được “ – rằng nếu nó biết ai có cách làm cho con vợ dễ thương hơn một chút xíu thôi thì làm ơn cho ta biết gấp. Ta sẽ xuống thọ giáo nó hoặc ở luôn dưới đó cho rồi…

Quần tiên nhao nhao, định theo chân trời chuẩn bị di tản xuống trần gian. May nhờ có đại đội Quân Cảnh và Cảnh Sát Dã Chiến can thiệp tức thời nên mới vãn hồi được trật tự, không xẩy ra bạo động hay chuyện gì lộn xộn cả.
Cảnh trời lại êm ả, du dương như thường lệ.

Các tiên ông, tiên bà trở về động hoa vàng.

Đi đường, họ còn bàn tán xôn xao, théc méc về những lời trời vừa tâm sự với quần tiên…

BA ĐIỀU ƯỚC… 

Từ thuở có loài người đến giờ, chưa ai chứng minh được rằng chúng ta từ đâu tới. Rồi khi lìa cõi đời tục lụy này, chúng ta đi về đâu.

Tùy theo đức tin và quan niệm của mỗi tôn giáo, người thì cho rằng không có kiếp sau; người lại bảo có luân hồi nghiệp báo; người lại nói chỉ tin vào một kiếp này chứ chẳng đợi kiếp mai…

Cũng không ai giải thích tường tận được rằng con người sinh ra, có người ở nơi quyền quý cao sang, lại có người lại sinh ra trong cảnh nghèo hèn khốn khó? Có người sinh ra khỏe mạnh đẹp đẽ khôi ngô, lại có người sinh ra ốm yếu gầy mòn khuyết tật?

Có người thông minh sáng suốt học một biết mười, có người thiên tài nở rộ, mới tí tuổi đầu đã danh vang bốn bể? Lại có kẻ chăm chỉ học hành mà đến già vẫn dốt đặc cán mai, ì à ì ạch, học đâu quên đó như nước đổ đầu vịt?

Có kẻ sống lâu trăm tuổi, con cháu chắt chít đầy đàn? Lại có kẻ yểu mệnh chết non, chết trẻ, chết bệnh, chết uổng?

Người ta cũng vẫn giải thích theo quan niệm của từng tôn giáo để làm câu giải đáp cuộc đời.

Nhưng có một điều mà ai cũng phải nhìn nhận rằng: Trước khi có ta, ta không biết ta từ đâu tới. Kịp khi bà đỡ bồng ta ra khỏi lòng mẹ là ta đã bưng tiếng khóc ban đầu mà ra. Tức là có ta, ta có một linh hồn để sống, để suy nghĩ, để vui chơi với đời. Điều này thì chắc như bắp, không ai có thể phản đối được.

Đến khi ta nằm ngay đơ cán cuốc, không thở nữa thì linh hồn ta cũng bay mất tiêu, không biết đi về mô? Đi đằng nào mất biệt? Điều này thì người sống đều phải công nhận là hồn đã lìa khỏi xác. Còn người đã nghỉ chơi trong cuộc đời này thì đâu còn có ý kiến gì nữa!

Khoa học giả tưởng bàn đến chuyện cân linh hồn, tôn giáo bảo linh hồn về Nước Chúa, về Cõi Phật, về Niết Bàn, về cõi Bình Yên, lên thiên đàng hay xuống chín tầng địa ngục…Đều là những chuyện khó tin mà nhiều khi cứ tưởng là có thật hoặc không có thật! Vì đều là tưởng tượng, dự đoán chứ không có gì để kiểm chứng. Khoa học thì kiểm chứng được chứ bàn về siêu hình, tâm linh thì đây lại là lãnh vực vượt lên trên cả khoa học.

Có thật chăng, chính là có cái ta hiện hữu đây này! Ta đang sống trong một thế giới loài người. Vậy có ta là điều không ai có thể chối cãi được.

Nhưng khi nhận là mình đang sống trong cõi nhân gian, tức cõi tục lụy này thì ít ai là người lại hài lòng với chính mình.

Hầu như trong cõi hồng trần này, từ đông sang tây, từ nam xuống bắc, từ Mỹ Châu sang Phi Châu, từ Á Châu qua Úc Đại Lợi, không ai là không mong ước có được những điều tốt lành, những thành công trên đường danh lợi, tình duyên.

Cả đến các người xuất gia tu hành, ép xác, dành cả một cuộc đời để tìm hiểu, tu luyện cũng mong ước sao cho thành chính quả, thoát khỏi kiếp nhân sinh.

Dù ước nguyện cao xa hay gần gũi, nặng về tinh thần hay vật chất thì nói chung đều là khó cả. Mấy ai có được những điều nguyện ước biến thành sự thật trong cuộc đời.

Một thiểu số nhận chân được sự thực ấy đã giác ngộ, tự an ủi mình bằng cấch tự nhủ lã hãy vui với cái vui mình có, hãy buồn với cái buồn mình mang. Chấp nhận cuộc đời để sống an phận thủ thường.

Không nói đâu xa, chỉ nói riêng ở nước ta, đến như người hùng Uy viễn Tướng Công Nguyễn Công Trư – mẫu người lý tưởng của biết bao nhiêu thế hệ thanh niên – sau những thăng trầm thế sự cũng đã phải khuyên chúng ta rằng:

”Tri túc, tiện túc, đãi túc, hà thời túc,
Tri nhàn, tiện nhàn, đãi nhàn, hà thời nhàn”

Biết đủ, ấy là đủ rồi. Đợi cho thực đủ, bao giờ mới đủ?

Cảnh nhàn cũng tương tự như trên. An phận với những gì ta có là tự an ủi, chấp nhận cuộc đời.

Nhưng ở đời, đâu có phải là ai cũng biết, cũng hiểu, cũng chấp nhận như thế? Có người đến già vẫn còn ham . Nhất là cái danh thì nó có sức quyến rũ lạ thường. Trong ba cái quyến rũ ta, cái danh đứng đầu: Một danh, hai lợi, ba tình!

Thế nên, là con người là còn mơ ước. Chỉ khác nhau mức độ mơ nhiều hay mơ ít mà thôi.

Gần gũi hơn với những ước vọng, nguyện cầu, chúng ta không đòi hỏi phải lên được cõi tiên. Chúng ta có thể tự thực hiện ở ngay cõi nhân gian, bằng chính cái khả năng của mình.

Như muốn giầu có, tiền bạc nhiều thì ta phải rất yêu tiền, ham tiền, bỏ công sức ngày giờ để làm ra tiền, có thể hy sinh nhiều thứ để tạo ra tiền, kể cả những điều ma giáo miễn đưa tới thành công.

Mau chóng hơn, ta đem tiền vào sòng bài ăn thua đủ. Ăn không bao nhiêu, còn thua thì sạt nghiệp, mạt rệp, có thể đưa tới phá sản, tù tội, chết người.

Những điều trên to tát, ghê gớm, khó khăn quá, nhiều người không dám làm, không dám theo vì thiếu nghị lực, thiếu can đảm, thiếu lòng tin.

Còn phần đông những người bình thường chân chỉ hạt bột như chúng ta thì theo một phương pháp khác nhẹ nhàng hơn, ít tốn kém hơn, ít va chạm hơn, mà lại tưởng như dễ thực hiện hơn.

Chẳng hạn như muốn bỗng chốc giầu có tiền triệu đô la thì chịu khó mua xổ số quốc gia hàng tuần. Bỏ ra vài đô la mà nuôi hy vọng suốt một tuần lễ thì cũng đáng lắm chứ! Mua nhiều, mua ít không thành vấn đề, miễn là có mua vé số. Người nuôi hy vọng luôn luôn có sẵn một niềm vui kỳ ảo bao quanh, nhiều khi nghĩ đến lúc mình đột nhiên trúng số cũng thấy người lâng lâng nhẹ nhõm khác thường. Niềm vui kỳ ảo ấy thực khó kiếm trong đời sống chật vật hàng ngày của chúng ta.

Chẳng han như cuối tuần rủ nhau đi đánh cá ngựa. Ngựa đá sưng đít không sao, nhưng nếu may mắn trúng tí tiền thì cả làng cả xóm đều biết tin vui, bạn bè anh em đều được mời đi ăn nhậu, khao quân thắng lợi lớn!

Chẳng hạn như người có tiền có bạc, muốn một vốn bốn lời hoặc nhiều hơn gấp bội thì thử thời vận bằng cách bỏ tiền mua Stock. Khi giá cổ phần lên vùn vụt thì đó là dấu hiệu đáng mừng. Tiền bạc sinh sôi nẩy nở như nấm, chả mấy chốc đã trở thành triệu phú!
Chẳng may, “Stock” xuống thê thảm còn hơn là vụ trứng cút ở nước ta ngày xưa thì tiền bạc góp nhặt, coi như nước lã ra sông, hai bàn tay trắng.

Nhưng có ăn thì có chịu, có chí làm quan, có gan làm giầu. Một được hai thua, chứ cứ lấp lửng con cá vàng thì bao giờ mới nổi đình đám, nổi cơ đồ, mới khá được?

Người không có gan làm giầu, không có vốn làm ăn, không có của chìm của nổi, trơ thân cụ, cái thân cu-li thì chỉ có nước vái trời, chờ xin phép lạ.

Nói cho ngay, ở cái thế giới văn minh tân tiến ngày nay, tưởng chừng như không có phép lạ! Mà lại có phép lạ xẩy ra thì mới là lạ chứ!

CÓ BÀ TIÊN HIỀN…

Nói đến phép lạ là phải nói đến các bà tiên. Còn nói đến các cô tiên thì phải liên tưởng ngay đến đôi cánh trắng, tuổi xuân thì nở rộ, xinh đẹp tuyệt cú mèo, nhưng không có phép tiên. Vậy các bà tiên, không biết khi di chuyển có đôi cánh trăng hay không, nhưng có nhiều phép lạ để ban cho thiên hạ chứ không tự ban cho mình được.

Bà tiên thường thường là tiên hiền dịu, hay giúp đỡ an ủi người yếu thế, chán đời.

Như cái “ca” của nhà thơ Cao Tần chẳng hạn.

Một bữa, bà tiên hạ giới, đi trên phố Bolsa, tình cờ gặp nhà thơ Cao Tần chán đời đang lang thang trên hè phố đông người, vẻ mặt buồn hiu. Bà mới dừng lại hỏi:

-Ta là bà tiên xuống thăm hạ giới. Sao phố xá đông người vui vẻ nhộn nhịp như thế ni mà con lại buồn hiu vậy?

Nhà thơ đáp:

-Thưa bà, con là người di tản buồn, làm sao vui được?

-Thế con có điều chi ước muốn trong cuộc đời di tản này không? Ta cho con được 3 điều ước đấy!

Nhà thơ Cao Tần xổ ngay thành thơ:

 Con ước khi không bừng tỉnh giac
Thấy bình minh nhuộm nắng đầy hiên
Một khưng cửa sổ trời xanh ngắt
Đầu sân xơ xác tiếng chim quen.

Bà tiên nghĩ bụng, người ta ai cũng xin những danh những lợi những tình mà sao tên này lại xin những thứ trời ơi đát hỡi thế này thì bói đâu ra. Bà nói là bà ghi nhận. Hỏi nhà thơ điều mơ ước thứ hai.

Nhà thơ nói:

– Con mơ ước rằng:

Đường phố ngất ngây mùi bụi mới
Những vòm cây biếc lá me tươi
Quán cóc sở ta bạn bè đã đợi
Rất tưng bừng đấu hót những buồn vui.

Bà tiên lại cười hiền, nghĩ chàng thơ này hẳn không mát giây cũng ngang ngang chướng chướng nen mới xin lạ thế.

Bà lại hỏi:

– Thế còn điều ước thứ ba thì con muốn chi?

Nhà thơ ngửa cổ lên trời, nói lên không trung bằng một giọng bi phẫn:

Ta muốn điều chi cuối đời lưu lạc?
 Này bà tiên vừa hỏi ước mơ ta
”Hãy đem hết những đổi đời tan tác
 Gói dùm vào cơn mộng dữ đêm qua”

Bà tiên gật gù nhưng chẳng hiểu mô tê răng rứa. Bà hứa sẽ xin ý kiến của các tiên ông rồi sẽ dùng phôn tay trả lời sau. Bà có rủ nhà thơ đi ăn bánh canh tôm cua nhưng nhà thơ xin cám ơn vì mắc bệnh dị ứng, hay bị ngứa, phải kiêng cữ tôm cua…

Bà tiên lững thững đi trên đường chiều, lại khu Phước Lộc Thọ rất đông người mua bán, ăn nhậu.

Thấy một cụ già ngồi trên ghế đá công viên, bà tiên tiến lại hỏi:

-Cụ qua Mỹ được bao lâu rồi? Gia đình có đi cùng không?

Ông cụ không biết bà này là bà tiên, vì nhìn phía trước nên không thấy đôi cánh trắng, cũng không có gì khác lạ nên nói:
– Chả nói dấu gì bà, tôi đi tù cải tạo 10 năm, mới theo diện HO sang đây được vài năm thôi.

– Sang đất Mỹ này đầy đủ, ấm no, cụ có còn ao ước gì nữa không?

– Ấm no thì có ấm no. Ao ước thì không.Thân tôi như thế này còn mơ ước chi xa xôi nữa bà! Tôi chỉ cầu mong làm sao cho đất nước mình không còn những quân cộng sản vô thần đại gian đại ác, tham ô nhũng lạm làm người dân đau khổ dập vùi. Tôi chỉ cầu mong cho đất nước tôi sớm có ngày thoát khỏi chế độ cộng sản…

Bà tiên ngậm ngùi:

– Điều cụ cầu mong cũng là điều nhiều người mong ước đó! Chuyện đó không lâu đâu. Cụ khỏi cầu mong, tự nó cũng đang đến đấy!
-Nói xong bà quay gót bước đi. Ông cụ HO nhìn sau lưng thấy bà có đôi cánh trắng, biết là mình vừa nói chuyện với bà tiên hiền. Nên cụ HO rất lấy làm sung sướng và lòng đầy hy vọng…

Bà tiên tiến lại hỏi một bà trung niên, đang đi cùng chồng con, coi bộ thật là hạnh phúc.

Bà nói:

– Ta là tiên trên trời, xuống hạ giới thăm dân cho biết sự tình. Thấy con gia đình đầm ấm, ta có lời mừng.

Bà nọ vội thưa:

– Dạ, thưa bà, tuy gia đình con tương đối ấm êm nhưng con xin bà cho con một điều ước thôi.

– Ta cho con 3 điều ước đấy!

– Con xin bà: Một là cho con có một ngôi nhà thật đắt tiền. Hai là cho con có một chiếc xe Méc-xê-đì kiểu to nhất, mới nhất. Ba là cho con một chiếc nhẫn hột xoàn lớn nhất.

Bà tiên mỉm cười, móc trong túi tặng bà này chiếc nhẫn 125 ly. Xong cho một xấp xổ số hàng tuần, dặn mỗi tuần lấy 5 vé có ghi ngày tháng tương ứng ra so với kết quả trong computer…

Bà tiên gặp một người đàn ông, ngồi một mình xem báo chợ, uống cà phê phin, hút thuốc lá, hai chân cho cả lên ghế, coi bộ buồn nản.

Bà lại ngồi bên cạnh. Ông này hỏi trước:

– Bà đi chợ hả? Qua đây lâu chưa? Ông xã của bà đâu?

bà tiên đáp:

– Vâng, tôi đi chợ nhưng không mua gì cả. Chỉ coi xem ai cần gì thì giúp thôi. Tôi mới xuống đây được nửa ngày. Ông xã tôi ở trển.

– Bà nói: Ai cần gì bà giúp. Thế bà làm cơ quan xã hội, cấp welfare, housing phải không?

– Không, tôi không làm các nơi đó nhưng ai muốn gì tôi cũng giúp được!

– Chà, chắc bà là bà tiên, có phép thánh chăng?

Bà tiên nghiêng người, cho ông ta thấy đôi cánh trắng.

Lập tức, người di tản quỳ xuống sụp lạy:

– Lạy bà tiên, xin bà cứu con không thì con chết mất!

-Ta cho nhà ông 3 điều ước đấy!

Người đàn ông mừng quá, sụp lạy nữa rồi thưa:

– Cuộc đời con sang được đến đây là phúc đức lắm rồi, còn hơn ở trên thiên đường nữa. Con chỉ cầu mong kiếp sau, bà tiên cho con được làm công dân Mỹ, được lấy vợ đầm, và được ăn cơm Việt Nam.

Bà tiên hơi ngạc nhiên, hỏi:

– Tại sao con lại ước mơ như thế?

– Thưa bà, vì làm công dân một siêu cường là nhất thiên hạ, đỡ được cái cảnh vượt biển, cải tạo, lao động, tham nhũng. Lấy vợ đầm thì con vẫn còn mơ màng, vì nghe nhà thơ Cung Trầm Tưởng cứ ca tụng rằng Người em mắt nâu, tóc vàng, sợi nhỏ làm cho con chả hiểu thế nào là tóc vàng, chỗ nào là sợi nhỏ nên con cứ chín đỏ trái sầu! Còn như ăn cơm Việt Nam thì chả nói bà cũng đã biết là nó hấp dẫn thế nào rồi. Thí dụ như món canh chua cá kho tộ, bún bò Huế, món phở bò nước trong nước tiết, món nem nướng nem chua…

– Thôi thôi, con đừng nói nữa, ta đang thèm rỏ rãi đây nè! Dược, ta sẽ con tất cả những gì con muốn ở kiếp sau.

-Bà tiên yên chí rời khu chợ, vì kiếp sau còn lâu mới tới, cứ hứa có sao đâu.

Thấy một chàng thanh niên ốm o, đầu tóc bù xù, đang ngồi nhìn trời mây, Bà nói:

– Ta là tiên xuống thăm hạ giới. Con có điều chi mơ ước, nói ta nghe. Ta cho con 3 điều ước để làm hành trang trong cuộc dời.
Chàng thanh niên mừng quá, quỳ xuống lạy bà tiên:

– Nếu quả thực bà là tiên thì cho con được 3 điều này:

 Một làkiếp này, cho con được sống nốt kiếp độc thân vì những người con mê, họ đều đã đi lấy chồng hết cả rồi.

 Hai là, nếu có kiếp sau thì cho con được làm con khỉ trong Sở Thú Saigon, làm cái yên xe Vélosolex quanh Trường Luật.

 Ba là, nếu vẫn kiếp sau nữa thì xin bà cho con được thành một ca sĩ nổi tiếng nhất nước.

Bà tiên hơi ngạc nhiên, hỏi lại:

– Tại sao con lại xin những điều như vậy?

– Con có lý do, thưa bà. Làm con khỉ trong Sở Thú để chiều chiều con nhẩy lên nóc chuồng khỉ, tha hồ ngó sang trường Trưng Vương ngắm các nữ sinh hoa hậu hoa khôi khi em tan trường về, cho đỡ nhớ! (Câu này chàng thuổng của Hồng Thủy, trong đặc san Trưng Vương). Còn làm cái yên xe Solex để gần gũi với các nữ sinh viên Luật Khoa trên đường Duy Tân, cây dài bóng mát. Còn điều thứ ba, trở thành ca sĩ nổi danh thì ăn chắc là có nhiều đào lắm, cả trong giới nữ sinh lẫn trong giới nghệ sĩ…

Bà tiên ngẫm nghĩ giây lát, ưng thuận. Vì đây là chuyện đường dài, mai hậu, có thất hứa cũng chẳng nhằm nhò chi.

Bà tiên đi tiếp trên đường phố Bolsa. Bà lại gặp một chàng than niên khác. Bà cũng nói như trên.

Chành thanh niên cúi đầu bái tạ, suy nghĩ một lát rồi thưa:

-Con cám ơn bà. Bà có phép lạ, xin cho con được 3 điều này:

 Một là cho con vợ của con nó mới bỏ con tháng trước, nó lấy ai thì lấy, đừng về với con nữa!

Hai là, nếu thằng chồng sau bỏ nó, cũng xin nó đi luôn, đừng quay gót trở về mái nhà xưa nữa làm gì.

Ba là, vạn bất đắc dĩ mà nó nhất định trở về thì xin cho con được chết đường chết chợ còn hơn…

Bà tiên lấy làm lạ, không hiểu sao mà anh này hận thù vợ đến như thế. Mới hỏi cho vỡ lẽ.

Hắn mếu máo thưa rằng:

– Bà ơi, con không thể nói hết ra được những nỗi đau đớn trong lòng.

Khi chúng con mới yêu nhau, nó thề non hẹn biển, hứa đủ điều những là nó sẽ là người vợ công dung ngôn hạnh vẹn toàn, làm vợ hiền, dâu hiền, mẹ hiền. Cái gì nó cũng hiền hết trơn hết trọi. Hiền khô đi ấy!

Vậy mà khi nó về nhà con thì nó lại lộng hành, ”dâu dữ mất họ, chó dữ mất láng giềng”. Con đi làm đi ăn, đầu tắt mặt tối kiếm tiền về nuôi gia đình mà nó hoang phí, dữ dằn, không biết bổn phận làm vợ, làm dâu, làm mẹ thì thưa bà, con sống sao được bây giờ?
Bà tiên góp ý:

– Ta nghe nói ở hạ giới bây giờ khoa học tiến bộ lắm thì phải. Như có đủ thuốc chữa các chứng bệnh nan y, có thử nghiệm tìm ra được DNA, thay được tim gan tì phế, thay được máu. Hay là con thử thay máu cho vợ con xem nó có thay đổi tính tình đi không?
– Thưa bà, không ăn thua gì đâu, vì những thói hư tật xấu nó đã ăn vào tới xương tới tủy rồi thì làm gì còn thuốc chữa nữa…

– Con nói thế thì ta cũng chịu thua luôn, chứ giúp con sao được. Nhưng sẵn đây, ta tặng con chút kỷ vật này.

Nói xong, bà móc túi đưa chiếc nhẫn vàng ,đeo vào ngón tay đeo nhẫn cho chàng. Rồi bà dặn:

– Con nhớ lời ta. Chữ “NHẪN”! Chữ “NHẪN”! Không phải “chiếc nhẫn” đâu! Nhớ đấy!

Sắp sửa bay lên tiên giới vì nghe chuyện nhân gian đau đầu quá, bà chợt thấy một người đàn ông khá lớn tuổi đang thắp nhang đứng giữa trời, vái trời lia lịa, miệng lẩm bẩm những gì không ai nghe rõ.

Bà tiến lại, chờ người đàn ông khấn vái xong mới lên tiếng:

– Ta là bà tiên xuống thăm hạ giới. Thấy con khấn nguyện, chắc đang mong mỏi điều gì phải không? Ta cho con 3 điều ước đấy!
Người đàn ông tưởng bà này đùa rỡn. Bà phải nghiêng đôi vai lộ đôi cánh trắng làm bằng.

-Thưa bà tiên, điều mơ ước của con không có gì xa xôi diệu vợi. Con không mơ được làm ông hoàng Rainier hay bạo chúa Saddam. Con cũng không ước mơ cung vàng điện ngọc hay lầu cao gác tía. Con cũng chẳng mong lấy được hoa hậu thế giới hay hoa khôi Marie Curie, hoa khôi Trưng Vương hay Gia Long. Điều mơ ước của con thật dản dị, hiền lành…

Bà tiên nghe chàng phi lộ hơi dài nên cũng phải xen vào:

– Con muốn xin điều gì thì nói phắt ra, với ta thì cần chi mà phải rào trước đón sau cho mất thời giờ.

– Vâng, nếu bà sợ mất thời giờ thì con xin vào ngay điều ước:

Con chỉ ươc sao cho con vợ của con nó dễ thương hơn một chút xíu nữa thôi!

Bà tiên phì cười:

– Con nói thật hay con nói đùa vậy?

– Thưa bà, đấy, bà chưa cho con nói hết nên bà mới hiểu như vậy. Chuyện của con là chuyện thực đau lòng chứ có phải chuyện chơi đâu mà bà lại cười?

– Ta cười, bởi chưa ai được điều ước mà lại đi xin cái thứ vớ vẩn như thế!

– Thưa bà, bà nói thế là bà chưa hiểu tính tình của phụ nữ diễn đàn nơi hạ giới này đấy ạ! Nhiều khi, chỉ vì những chuyện cỏn con, vớ vẩn ấy mà vợ chồng tan rã. Thảm kịch gia đình không đợi đến những chuyện ông ăn chả bà ăn nem, tranh dành nhau tiền bạc, nhà cửa, danh giá…

– Con nói vậy thì ta cũng nghe vậy thôi chứ không có ý kiến. Điều con xin, ta ghi nhận để rồi thảo luận với các tiên ông xem các ông ấy nghĩ sao. Thế còn điều thứ hai con ước xin là gì?

– Thưa, chẳng dấu gì bà. Con đâu có tham ruộng cả ao liền, con cũng không ham nét đẹp lộng lẫy giai nhân, con cũng không ham ngôi cao chức trọng. Những chuyện ấy với con nó quá xa vời, không tưởng.Con chỉ mong ước cái mộng bình thường…

– Ừ, thì nói cho bà nghe coi, mộng bình thường là mộng mị thế nào? Con nói vòng vo tam quốc quá, ta đâu có thời giờ ngồi nghe dài dòng văn tự. Ta còn phải đi sóp-pinh nữa chứ!

– Vâng, nếu bà tiên cho con điều ước thứ hai thì con cũng vẫn chỉ xin bà làm thế nào cho con vợ con nó dễ thương hơn một chút xíu nữa thôi!

Bà tiên cả cười:

– Sao mà con thù dai đến như thế! Vợ chồng đầu gối tay ấp, sớm tối có nhau. Nó có làm sao thì con cũng nên sính sái, chín bỏ làm mười đi chứ!

– Thưa ba, bà nói thì dễ chứ thực tế nó không như vậy đâu ạ! Con cũng đã nghĩ đến những khi đầu áp tay ấp rồi ấy chứ! Còn như sính sái thì con chẳng những 9 bỏ làm 10, mà 7-8, 5-6, 3-4 con cũng bỏ làm mười rồi! Nhưng nó vẫn chứng nào tật ấy, không sao bỏ được.

– Ta nhớ các cụ ta ngày xưa vẫn nói là muốn biết tính tình con trai thì quan sát ông bố, muốn coi nết na con gái thì quan sát cử chỉ, nói năng của bà mẹ.Thế con có theo công thức gia truyền ấy không?

– Chính vì thế mà con mới nhầm thua vô ý mất tình đấy chứ! Bà mẫu của cô ấy là người thờ chồng nuôi con, y như cụ bà Tú Xương đấy ạ! Cả làng cả xóm đều ca tụng cụ bà là hiền mẫu nết na đoan trang rất mực. Con đã quan sát rồi áp dụng theo toán học “Từ đó suy ra” con đoan chắc là con gái cụ cũng nết na hiền dịu như bà mẫu.

– Ai có ngờ đâu cuộc đời của con từ khi rước nó về là đã té bổ chỏng ra rằng: “Vậy mà không phải vậy” đâu bà…

– Không phải là thế nào?

– Là mới đón dâu về, nó đã ngồi ngay lên trên đầu giường như để áp đảo con, chơi ép chồng, không cho chồng cụ cựa gì cả. Đấy là cái kiểu con gái về nhà chồng, được nhà mẹ dạy bảo cứ thế, cứ thế là ăn chắc, không sợ sau này chồng bắt nạt… Thì thưa bà, con phản ứng ra làm sao để hóa giải được cái đòn nặng ký như rứa ạ? Cho nên các cụ bảo: Dạy vợ từ thuở bơ vơ mới về, con nào có dạy bảo được gì mà còn trái lại nữa…

– Thế con vợ của con nó lộng hành như thế nào mà con không chiều nổi? Nói ta nghe coi.

– Dạ, đau lòng con lắm bà ơi! Con đi làm, lương về nạp đủ. con không rượu chè, cờ bịch, không thuốc lá cà phê, không chơi với cả bạn trai lẫn bạn gái. Ở nhà, con lau chùi dọn dẹp hút bụi nhà cửa, con rửa xe đổ xăng cho xe vợ. Con đi chợ, làm cơm, rửa bát. Con trông nom con cái, đưa đón các cháu đi học, về nhà tắm rửa, cho ăn uống, đọc truyện cho chúng nghe mỗi tối trước khi đi ngủ. Nhiều khi con còn làm trò cho chúng nó cười nữa. Con hết lòng thương yêu vợ con. vợ con bảo gì con làm theo cái ấy. Muốn đi sóp-pinh thì con theo đuôi nó nửa ngày để không mua gì, nó chỉ sờ lần, lục tung đồ ra coi rồi hưởn hưởn qua hàng khác! Chỗ nào On Sale, Clearance, Closing store, đại hạ giá, rẻ mạt nó mới mua. Còn không thì nó coi qua rồi bỏ.

Bà tiên ngắt lời:

– Ta thấy riêng cái mục đi sóp pinh là vợ con tằn tiện lắm đấy chứ! Thiếu gì con vợ nó đi mua sắm thả dàn, thằng chồng trả bill gần muốn chết cơ à!

– Bà bênh nó thì con cũng biết vậy, nhưng đấy chỉ là tiểu tiết. Còn cái vụ nó đì con suốt ngày, chả cái gì nó vừa ý, làm cho con muốn thác cho rồi. Chả cái gì nó bằng lòng cả. Đồ đạc xê xích một tí nó cũng bắt bẻ. Bếp núc phải sạch như viện bảo tàng, chăn nệm phải sạch sẽ thơm tho như mới mua ở tiệm về. Rớt một hạt cơm, một cây tăm xuống sàn, nó cũng sỉ vả mắng mỏ là không biết giữ gìn sạch sẽ, ngăn nắp. Con nói năng câu gì nó cũng chê bai, bắt bẻ là ăn nói bình dân, thiếu đứng đắn, tục tĩu. Con có quên cái gì là nó sỉ vả là chưa già đầu mà sao đã lú lẫn như thế. Nó chưa già, sao biết cảnh già đang đến sau lưng? Con làm gì, nói gì cũng bị chỉ trích, còn hơn là công an cộng sản rình rập bên cạnh. Cho nên tinh thần con luôn luôn giao động, như sắp bị lên xe tiễn anh đi cải tạo…Nó lại hay nói dai, nói một chuyện mấy ngày không dứt. Giá mà nó làm cô giáo dậy học, chắc học sinh chóng giỏi lắm…

– Sao vậy cà?

– Dạ, bởi vì nó nói nhiều quá, học sinh thuộc lòng rồi, về nhà đâu cần homework nữa!

Bà tiên suy nghĩ rồi nói:

– Thế còn điều ước thứ ba của con là gì? Có khác hai điều kia không?

– Dạ, con cũng chỉ mong ước được như trên thôi cũng đã là quá đủ cho đời con rồi.

– Thôi được, để ta về tiên giới, thảo luận với các tiên ông rồi sẽ cho con biết.

QUẦN TIÊN ĐẠI HỘI

Một buổi họp bất thường và khẩn cấp được triệu tập trên tiên giới. Tiên bà trình bầy về chuyến đi thăm dương gian, có mấy điều khó giải quyết, xin các tiên ông giải quyết dùm.

Vụ thứ nhất, về nhà thơ Cao Tần, muốn những”đổi đời tan tác” coi như một “cơn ác mộng đêm qua” thôi, chứ không phải là sự thực hiển nhiên đã xẩy ra nơi bên kia bờ Thái Bình Dương.

Quần tiên thấy giải pháp hay nhất là để cho thời gian hàn gắn những vết thương trong lòng người di tản.

Bà tiên ghi nhận, sẽ phôn viễn liên thông báo cho nhà thơ Cao tần.

Vụ thứ hai, là vụ anh chàng chỉ xin cho con vợ nó dễ thương hơn một chút xíu nữa thôi.

Thoạt nghe nói , các tiên ông đã bị chạm nọc chẳng khác gì điện giật, hoảng hồn vì chuyện này ghê gớm quá, làm sao có thuốc tiên để trị.

Một tiên ông phát biểu:

– Tôi nghe nói: “Vợ muốn là trời muốn”, “nhất vợ, nhì trời”! Thì làm sao cái anh chàng dưới hạ giới lại xin làm ngược được à ?

Một tiên ông khác đưa ý kiến:

– Đồng viện đã nói “Nhất vợ, nhì trời” Vậy cách tốt nhất là ta đi hỏi thẳng trời, nhân vật thứ hai sau vợ, xem trời có ý kiến gì không.

Với tuyệt đại đa số tán thành ý kiến trên, quần tiên lục tục theo nhau đến cửa nhà trời, trình bầy tự sự để xin phán xét.

Trời phán:

– Sao ở dưới hạ giới, ngay nước Mỹ là nước văn minh nhất thế giới mà lại có cái thằng nào ngu đến như thế? Tên nó là gì?
Đại diện tiên ông tâu:

– Bẩm trời, tên nó là thằng Cai Sữa ạ!

Trời tiếp:

– Ải ải! Thằng nhóc tì này giỏi nhỉ! Khanh xuống bảo nó rằng thì là: Có ngu cũng chỉ nên ngu vừa phải thôi. Xem như mấy ông mọi đen bên Phi Châu, chuyên môn đóng khố , đi đất , cầm lao, ở nhà không máy lạnh, đi đâu cũng dùng lô ca chân, bị dân văn minh chê là lạc hậu mà họ còn sáng suốt hơn cả trăm ngàn lần các nhà hiền triết tây phương cơ đấy nhá! Họ thừa hiểu bụng dạ đàn bà nên có câu châm ngôn truyền khẩu rằng:

 Muốn cho yên cửa yên nhà

Phải làm theo đúng lệnh bà chỉ huy…

thì các khanh đủ hiểu là sức mạnh của phụ nữ nói chung nó dữ dội, ác ôn đến thế nào rồi.

Chống lại họ, chả khác nào trứng chọi với đa, chỉ có nước từ chết đến tử thương thôi.

Đến như ta là ông trời mà ta còn phải kiêng nể, tránh né vợ thì thử hỏi dưới cõi nhân gian có đứa nào qua mặt ta được?
Tiện đây, cho ta nhắn cái thằng nào đó tên Cai Sữa – “ Cai sữa bò, sữa người hay sữa dê gì cũng được “ – rằng nếu nó biết ai có cách làm cho con vợ dễ thương hơn một chút xíu thôi thì làm ơn cho ta biết gấp. Ta sẽ xuống thọ giáo nó hoặc ở luôn dưới đó cho rồi…

Quần tiên nhao nhao, định theo chân trời chuẩn bị di tản xuống trần gian. May nhờ có đại đội Quân Cảnh và Cảnh Sát Dã Chiến can thiệp tức thời nên mới vãn hồi được trật tự, không xẩy ra bạo động hay chuyện gì lộn xộn cả.
Cảnh trời lại êm ả, du dương như thường lệ.

Các tiên ông, tiên bà trở về động hoa vàng.

Đi đường, họ còn bàn tán xôn xao, théc méc về những lời trời vừa tâm sự với quần tiên…

Lê văn Phúc


 Lê Văn Phúc


 

Share this post