Bọn Yes-U Và Phim “Người Tuyết Bé Nhỏ” – Hoàng Dũng

Bọn Yes-U Và Phim “Người Tuyết Bé Nhỏ” –  Hoàng Dũng

No-U là phong trào đấu tranh chống hiện thực hoá đường lưỡi bò mà Trung Cộng vẽ ra trên Biển Đông. Đường lưỡi bò (U-line, Nine-dash line, đường chín khúc…) là tên gọi của một ranh giới tự vẽ ra mà Trung Cộng đơn phương tuyên bố chủ quyền, chiếm đến 80% diện tích mặt nước Biển Đông và gần như chặn hoàn toàn lối ra biển của người Việt.

HCM và Hà Nội nhiều năm trước, phong trào No-U rất phát triển. Hai đội đá banh thuộc phong trào này đã thu hút được sự quan tâm của nhiều người, nhưng hiện nay đã đóng băng bởi sự chống phá của bọn Yes-U.

Bằng mọi giá, với tất cả tiềm lực từ ngân sách, chúng đánh phá những người lên tiếng chống lại đường lưỡi bò. Chúng thì cố tình ủng hộ đường lưỡi bò, trên mọi mặt trận.

Ngược lại, phía Trung Cộng, tính từ 2008, quốc gia Cộng Sản này đã không tiếc tiền để quảng bá hình ảnh của mình ra thế giới. Trên mặt trận văn hoá, thông qua các công ty sản xuất phim, chúng lồng thông điệp rằng người Trung Quốc cũng có khả năng giải cứu thế giới và không quên dắt theo những thông điệp khẳng định chủ quyền ở những khu vực chúng đang đi cướp. Biển Đông là rõ nét nhất bởi chúng đã cài cắm được rất nhiều bọn Yes-U cùng với một chế độ hèn hạ, nhu nhược, chỉ biết tranh quyền đoạt lợi, tham nhũng, đàn áp dân.

Năm 2018, bọn Yes-U đã âm thầm cho Điệp Vụ Biển Đỏ được công chiếu tại các rạp phim trên toàn quốc. Phim này có phân đoạn được cho là mô tả cảnh trên biển “South China Sea” Nam Trung Hoa (Việt Nam gọi là Biển Đông) và Hải Quân Trung Cộng phát loa có nội dung khẳng định chủ quyền của chúng tại vùng biển này. Hơn 10 ngày ra rạp, đến khi cư dân mạng la làng, nó mới bị rút. Cục Điện Anh khi đó đã hứa rút kinh nghiệm.

“Everest – Người Tuyết Bé Nhỏ” là bộ phim mới nhất do DreamWorks hợp tác với Pearl Trung Cộng sản xuất kể về hành trình của cô bé gốc Hoa tên Yi cứu Người Tuyết thoát khỏi sự giam cầm của một nhóm các nhà khoa học và đưa nó trở về quê hương trên đỉnh Everest. Bản đồ của Yi thể hiện rõ đường lưỡi bò.

Cũng sau hơn 10 ngày công chiếu (đã được bọn Yes-U cấp phép), dân mạng mới phát hiện và la làng. Lúc ấy chúng mới lại âm-thầm rút ra khỏi danh sách các phim chiếu rạp và chả ai trong bọn Yes-U có tội lỗi gì.

Viết dài dòng như thế để bà con thấy cái nhà cầm quyền này nó vừa nhu nhược vừa bán nước như thế nào, trong khi bọn Trung Cộng tìm mọi cách, mọi mặt trận để xâm lăng.

Điệp Vụ Biển Đỏ, bãi Tư Chính, Người Tuyết Bé Nhỏ… là những bằng chứng cho thấy đảng cộng sản đã không còn khả năng bảo vệ chủ quyền quốc gia. Chúng sẵn sàng đánh mất dần chủ quyền để đổi lại ghế ngồi của mình.

Hoàng Dũng
Hồng Ngát: Em cho chệt “Chỉ mấy giây thôi”!
 

“Chỉ mấy giây thôi, mọi người cứ làm quá lên”, đó là câu nói bâng quơ của nhà biên kịch Nguyễn Thị Hồng Ngát về việc bản đồ đường lưỡi bò xuất hiện trên phim “Everest, Người Tuyết Bé Nhỏ”. Tôi cho đó là lỗ hổng cực lớn về nhận thức.

Tôn nghiêm quốc gia, không thể nào đo bằng giây. Tôn nghiêm đó là bất khả xâm phạm. Đằng này họ mang cả bản đồ có đất mình vào trưng bày trong bàn thờ nhà mình, đó là một cuộc xâm lăng có tính toán. Và đương nhiên, khả năng thành công của nó là không cao nếu người làm văn hoá để tâm khi thẩm duyệt.

Để có một quốc gia vẹn toàn, cả nghìn năm xương máu anh linh đổ xuống. Thái bình của mấy chục năm nay, cũng chỉ là một khắc trong lịch sử. Nên vài giây là nhiều lắm. Vài giây đó đã kịp đặt tổ quốc vào một sự xúc phạm. Nên nhớ, nó diễn ra song song với việc giặc đang quần thảo ngoài thực địa Tư Chính.

Đó đương nhiên không phải là sự tình cờ. Và sự ngây ngô đến xuẩn ngốc của người làm văn hoá đã rắc những chiếc lông ngỗng cho giặc vào đến tận cảm xúc của người Việt.

Thậm chí tôi nghĩ rằng có thể họ đã vô tâm khi đảm đương chức trách. Có thể họ chỉ xem lướt qua bộ phim trước khi cho trình chiếu. Vì có thể đầu óc họ đang nghĩ về thứ khác chăng? Một người dân bình thường cũng không thể đánh mất mẫn cảm với vấn đề cương thổ, chưa nói đến người làm văn hoá.

Vài giây hôm nay sẽ đổi lại nỗi uất ức nhiều năm tháng, thậm chí là cả một chương sử bẽ bàng.

Tôi thật sự không thể nào tin được…

Nguyễn Tiến Tường

Share this post