Cái Kết Của Chiến Tranh Thương Mại Mỹ-Trung – Nguyễn Huy Cường.

Nhận thấy phải làm sâu sắc hơn vấn đề này nên hôm nay tôi trình bày tiếp.

Những luận lý kinh điển, những quan điểm lớn về cuộc chiến này đã được các tác giả lớn, trình bày ở nhiều diễn đàn.

Tại đây tôi muốn dùng ngôn ngữ bình dân, nói chuyện với bà con trên mạng xã hội những tư duy mang tính chủ quan và thiết thực để góp phần vào việc làm rõ hơn vấn đề này.

NHÂN TỐ TIỀN KHỞI CUỘC CHIẾN TRANH.

Trong nhận thức của Mỹ mà kết tinh cao nhất là cuốn sách “Chết Bởi Trung Quốc” của ông Peter W. Navarro (hôm nay, vị này ngồi ngay cạnh Tổng Thống Trump) thì từ dăm năm nay người Mỹ đã tỉnh táo nhận ra rằng: Nước Mỹ đang bị tấn công sâu rộng vô vùng trong một cuộc chiến tranh, đó là chiến tranh thương mại. Ở giai đoạn này, Mỹ đã bỏ trống cầu môn, Trung Cộng đã tha hồ sút phạt.

Trong lúc Mỹ chi tiêu cực kỳ lớn để thực thi các mục tiêu chiến lược ở khắp thế giới thì người Trung Cộng luồn vào từng góc bếp của Mỹ để bán hàng. Mỗi năm họ khui từ Mỹ nửa ngàn tỷ USD, bằng GDP của Việt Nam trong ba năm.

Việc này đồng nghĩa với việc nó cướp đi cơ hội phát triển, việc làm của hàng chục triệu dân Mỹ.

Nhưng, ý nghĩa lớn nhất của nó lại không nằm trong ý nghĩa “tranh ăn” với Mỹ như nói trên.

Mà những lợi thế này, tạo nên một vận động mà Mỹ KHÔNG CHỊU NỔI là nó làm cho Trung Cộng giầu mạnh thêm rất nhanh!

Chính từ thế cuộc này, chủ quan với những thắng lợi này Bắc Kinh đã công khai tuyên bố cả thời điểm cụ thể họ vươn lên thành cường quốc số 1 cùa thế giới.

Đây không phải tham vọng không có cơ sở, mà nếu nước Mỹ cứ hồn nhiên “mời anh xơi” kiểu này, thì chỉ 10 năm nữa, lợi nhuận Trung Cộng vợi từ Mỹ lớn hơn ngân sách quốc phòng Mỹ là cái chắc.

Khi ấy, Mỹ khó mà xoay xở được gì nữa.

Và, họ sẽ “Chết Bởi Trung Quốc” đúng như tiêu đề cuốn sách.
.
Không những Mỹ, người Nga vừa rồi, đã cảnh cáo rằng: Du lịch chui Trung Cộng đã… mượn nước Nga làm nền tảng cho ngành du lịch của Trung Cộng. Người Trung Cộng tổ chức, khách đến ăn nghỉ tại các cơ sở của người Hoa thuê mướn, Nga chỉ còn thu được vài đồng lệ phí ra vào các đền đài mà thôi! (điều này cũng không xa lạ với VN).

Ở mặt trận thương mại, Trung Cộng nhường sân với một số mặt hàng lớn (tránh va chạm với chủ nhà Nga) nhưng 70% hàng tiêu dùng, nhất là hàng may mặc Trung Cộng đã tràn ngập sạp hàng Nga.

Tóm lại, với chính sách lượm bạc lẻ, nước Trung Cộng đã đặc biệt thành công trong việc đem rau củ của Trung Cộng sang Mỹ bán để lấy tiền mua tàu ngầm của Nga!

Do đó, tổng thống Mỹ nhấn nút khởi phát của chiến tranh thương mại.

AI THẮNG?.THẮNG THẾ NÀO?

Nếu nhìn vào chiến lệ từng “chiến cuộc” trong cuộc đại chiến Mỹ-Trung thì có lúc Mỹ thắng, có lúc Mỹ thua, có lúc hòa.

Đó là cách nhìn đơn thuần vào đơn vị tạm tính bằng đại lượng tỷ USD.

Vào thời điểm cao nhất, mâu thuẫn bị đẩy lên cao nhất có thể Mỹ nhấn nút đỏ nhất, nóng nhất và con số có thể lên tới 1000 tỷ USD.

Khi ấy, Trung Cộng thúc thủ.

Nhưng phía Mỹ cũng không phải ngồi đó mà xoa tay, mở champagne mừng chiến thắng.

Chúng ta sẽ cùng quan sát những cái “Mất” và những cái “Được” của Mỹ, khi thấy những cái này rồi, khái niệm thua, thắng Mỹ, Trung sẽ rõ nét.

Mỹ Mất.

Khi “Xiết” Trung Cộng lùn xuống từng ấy, Mỹ cũng phải chấp nhận nhiều thua thiệt như sau:

1. Mỹ sẽ đánh mất nhiều sự đồng thuận của ngay các đồng minh của Mỹ ở Châu Âu, diện bị “vạ lây” trong cuộc chiến này.
2. Người dân Mỹ lúc đầu sẽ khó thich ứng với những giải pháp thay thế khi nhiều nguồn hàng từ Trung Cộng biến mất hoặc hạn chế.
3. Một bộ phận khoảng 15 triệu dân Mỹ sống bằng lợi ich khi sản phẩm của họ bị Trung Cộng cấm vận hoặc áp thuế cao khi trả đũa rát.
4. Phe chống Trump sẽ “quậy” khi xuất hiện những khó khăn tạm thời nổi lên bởi chính sách của Trump với Trung Cộng.

Đó là 04 cái “Mất.

ĐƯỢC.

Nhiều ý kiến nhìn nhận thắng thua của chiến cuộc này, thường “Căn” vào số tỷ USD.

Ở đây có một vấn đề.

Trong bài trình bày trên FB tôi không thể làm thật rõ, thật tường tận nên xin trình bày bằng một ngôn ngữ bình dân thế này:

Mỹ như một võ sĩ hạng nặng.

TQ như một võ sĩ hạng ruồi.

Ấy là hình tượng hóa từ kinh tế (Ở Trung Cộng diện dân có thu nhập vừa đủ bù đắp cho sức lực, nhu cầu khác trở xuống, gọi tắt là diện nghèo) hiện lớn bằng dân số VN, dù Trung Cộng đang đóng tàu sân bay và sản xuất được bom nguyên tử cũng vẫn là hạng ruồi thôi!

Khi ấy:

Hai võ sĩ này bị đấm hai trái mạnh như nhau.

Võ sĩ hạng nặng giật mình, lấy dầu nóng xoa xoa vết đấm hai ngày sau, xong.

Võ sị hạng ruồi gãy xương sườn, bó bột, bất động một vài tháng, mất vài tháng để hồi phục.

Đó là cái “được” thứ nhất của Mỹ.

Hàng Trung Cộng có thể sẽ hạn chế vào Mỹ. Điều này sẽ tạo điều kiện cho dân Mỹ vươn lên, tự túc, tự cường. Một khả năng Mỹ DƯ SỨC làm được, khác hẳn VN ta, có những ngành hàng nếu rời Trung Cộng, có thể ngồi ngáp ngay!

Như vậy, nhóm từ “Đánh thức tiềm năng Mỹ” sẽ được ghi công cho Tổng Thống Trump.

Đó là cái được thứ hai.

Khu vực dân chúng Mỹ bị ảnh hưởng khi Mỹ cấm vận, áp thuế ngược chắc chắn sẽ được chính phủ hỗ trợ, tiếp sức để thoát ra ngoài khủng hoảng.

Ở Mỹ, vài người da đen bị CS da trắng ngược đãi đã đủ gây áp lực lên chính quyền.

Môt nhóm xã hội bị khủng hoảng không nằm ngoài dự tính của chính phủ.

Bên cạnh Trung Cộng Mỹ có nhiều thị trường tiềm năng để xuất khẩu và nét trội nhất là Mỹ có nhiều “đồ chơi” khác để xuất khẩu, bù lại những thất thiệt do Trung Cộng trả đũa. Một chiếc Boeing 787-10 có giá bằng vài ngàn con bò Mỹ xuất sang Trung Cộng.

Dù vậy, nhóm xã hội bị thiệt hại của Mỹ là nhóm “không phải dạng vừa”, họ sẽ có thông điệp của họ và nhà nước sẽ tính tới biệc bù lấp.

Nhìn lại việc sau cuộc chiến ở VN hơn 40 năm và Triều Tiên hơn 60 năm mà chính phủ vẫn ưu tiên nhiều cho việc truy tìm hài cốt lính Mỹ thì biết, chính phủ Mỹ không phải thứ chính phủ vô trách nhiệm.

Khi vượt qua ngưỡng này, dù phải trả giá nào, chính là lúc Mỹ “thoát Trung” ngoạn mục.

Đó là cái được thứ ba.

Về đối ngoại, nhìn vào tiểu tiết, thấy có vài động thái bất hòa giữa Mỹ và vài nước Châu Âu trong không gian ban đầu của cuộc chiến.
Nhưng Mỹ có 02 vũ khí để “Trị” chuyện này là:

1. Triết lý Kẻ Mạnh, chính sách Ngoại Giao của kẻ mạnh.
2. Thực lực kinh tế có đủ để hóa giải các mâu thuẫn.

Hãy nhìn cách Mỹ “giải quyết” vấn đề Nga, một đối tượng hợp tác gai góc, tồn tại nhiều mâu thuẫn mà vẫn “nhẹ như bấc” là biết, Với Mỹ, không có việc gì khó.

Sau những dàn xếp với các nước đang bất đồng, Mỹ dễ dàng tìm được sự hòa hợp mới bởi một phân số mà mà tử số là nỗi ngán ngại sự phát triển của Trung Cộng. Mẫu số chung là những lợi ich có được khi Mỹ “làm lành” với họ.

ĐẠI THẮNG LỢI

Cuối cùng, khi giải quyết êm xuôi bốn cái mất để dành được bốn cái được kia, thì Mỹ “Được” 02 cái lớn nhất là:

Trung Cộng lùn đi.

Trung Cộng không còn mạnh tay chi tiêu ở tất cả các lĩnh vực, trong đó có quân sự.

Hiện Trung Cộng đang thực hiện giấc mộng bá vương thế giới nên họ “ôm sô” khắp năm châu. Năng lượng để họ ôm ấp như vậy chính là tiền, trong đó khoản tiền từ thương mại rất lớn nay bị khóa lại, việc “thui chó nửa mùa hết rơm” sẽ khiến cho Trung Cộng lâm vào cảnh lấy thì dở, bỏ không xong. Ngày “giải phóng Đài Loan” chắc còn xa.

Các đối tượng hợp tác của Trung Cộng, thâm chí các nước xem như chư hầu, phiên quốc của Trung Cộng cũng phải thay đổi thái độ với Trung Cộng.

Họ không còn hồn nhiên tin, hồn nhiên sợ sự đe nẹt của Trung Cộng, sự áp đặt của Trung Cộng nữa, họ đã biết thế, lực của “Bố” Trung Cộng đang mạnh yếu như thế nào.

Trung Cộng sẽ phải điều chỉnh hàng loạt chính sách của họ. Trung Cộng không có ưu thế, độ thoáng, thực lực để giải quyết nhanh khủng hoảng cỡ này.

Cụ thể, khi “đầu vào” là nước Mỹ xưa khép lại, thì ở Trung Cộng, hàng vạn doanh nghiệp, nhiều doanh nghiệp nước ngoài bị tác động mạnh và họ nhìn thấy tương lai mờ mịt của họ khi chơi với Trung Cộng. Đầu có chạy thì đuôi mới lọt, nay tắc nghẽn chừng kia, họ phải tính. Họ sẽ từ từ xếp hàng ở các cửa ngõ xuất cảnh rời khỏi nơi này.

Trong một quan sát nhanh, chỉ ba tuần sau khi Mỹ nhấn nút, chứng khoán Trung Cộng sụt hàng ngàn tỷ USD giá trị. Cùng lúc ấy những nhà quan sát đã nhìn thấy dòng người vốn là các tỷ phú gốc Trung Cộng đang từ từ rời khỏi lãnh thổ nước này, tìm xới khác kiếm ăn.

Trong cuốn “Sự Sụp Đổ Của Trung Cộng” có một nhận định rằng: “Giới tinh hoa của nền kinh tế Trung Cộng đang đặt một chân bên ngoài cửa nhà và họ luôn sẵn sàng rời bỏ hàng loạt nếu như hệ thống thực sự bắt đầu sụp đổ. Năm 2014 Viện Nghiên Cứu Hurun ở Thượng Hải chuyên theo dõi vấn đề người giàu Trung Cộng đã kết luận rằng 64% người có của Trung Cộng đã di cư hoặc đang lên kế hoạch di cư khỏi Trung Cộng. Người giàu Trung Cộng gửi con cái đi học ở nước ngoài với con số kỷ lục” (hết đoạn trích)

Một nguồn tin chưa kiêm chứng cũng rất lý thú là: Mỹ sắp cho công bố hàng ngàn tỷ phú tham nhũng Trung Cộng ra giữa thanh thiên bạch nhật.

Đây có lẽ là cú hích hữu hiệu đẩy các “đồng chí chưa bị phát hiện” của Trung Cộng rời khỏi con tàu đắm, tránh bị tù tội để lập trương mục mới ở Gia Nã Đại, Mỹ, Pháp…

Đó cũng là cái “Được” rất nặng ký của Mỹ trong cuộc chiến này.

Về phần chủ quan, tôi có một nhận định chủ công rằng:

Mục đích tối thượng của Tổng Thống Trump là triệt tiêu ý thức muốn làm bá chủ thế giới của Trung Cộng.

Và họ sẽ thành công!

Và họ đã thành công.

Nguyễn Huy Cường.

Share this post