Câu Chuyện Vể Tâm Oán Hận – Minh Huệ

Câu Chuyện Vể Tâm Oán Hận – Minh Huệ

Một người phụ nữ nhiều lần mơ thấy một giấc mơ kỳ lạ. Trong mơ cô thấy có nhiều người bị nhốt ở trong một căn nhà tối bị khóa chặt bởi một chiếc khóa đã bị hoen gỉ, và họ cầu xin được giải cứu ra ngoài. Mỗi lần tỉnh giấc sau giấc mơ, cô luôn cảm thấy bị đau thắt vùng ngực. Một thời gian sau cô bị bệnh đau ở vùng ngực và cô rất lo lắng.

Cô nghe nói có một nhà sư già có thể chữa được những căn bệnh lạ, vì vậy cô đã đi cả một quãng đường dài để tìm gặp ông. Nhà sư nói với cô: “Điều này không khó. Ta sẽ cho cô một chiếc chìa khóa bằng vàng. Cô hãy treo nó trước mặt, và lần tới khi cô gặp lại giấc mơ đó, hãy nhớ dùng nó để mở cửa cho căn nhà tối kia. Bệnh của cô sẽ biến mất sau khi cô giải cứu những người ở trong đó.”

Cô cảm ơn nhà sư và trở về nhà với chiếc chìa khóa. Hai ngày sau, cô lại gặp lại giấc mơ kỳ lạ đó. Lần này cô tiến đến gần ngôi nhà và nhìn vào bên trong. Cô phát hiện người trong ngôi nhà là những người mà cô đã từng rất oán hận: Người mẹ chồng đã từng nhục mạ cô; một người hàng xóm đã từng phỉ báng cô; một người bạn thời thơ ấu đã từng đẩy cô xuống một con mương bẩn thỉu và suýt đã làm cô chết đuối, và cả những người khác nữa. Cô tiếp tục nhìn sâu vào trong và thấy một con chó què. Cô chợt nhận ra nó chính là con chó hèn hạ đã cắn cô lúc cô còn nhỏ khi cô đang trên đường đi học. Tóm lại tất cả bọn họ đều đã từng làm tổn thương cô. Cô quyết định không mở cánh cửa vì cô cho rằng bọn họ đáng bị nhốt như vậy. Cô đã không dùng chiếc chìa khóa vàng và mặc cho họ kêu cứu.

Sáu tháng trôi qua, bệnh của cô càng trở nên tồi tệ hơn. Cô quyết định đi gặp nhà sư một lần nữa. Nhà sư nói: “Cô chỉ còn một cơ hội cuối cùng. Nếu cô để lỡ cơ hội lần này thì chiếc chìa khóa vàng cũng sẽ không thể giúp gì được cho cô nữa. Tối nay cô sẽ gặp lại giấc mơ đó và cô phải mở khóa trước khi ổ khóa hoàn toàn bị bịt kín bởi vết hoen gỉ”. Và cô quyết định sẽ làm theo lời của nhà sư.

Đúng như nhà sư tiên đoán, tối hôm đó cô lại mơ thấy giấc mơ kỳ lạ ấy. Không một chút do dự, cô đã dũng cảm lấy chiếc chìa khóa ra và mở cánh cửa. Tất cả mọi người trong ngôi nhà chạy ùa nhanh ra ngoài ngay sau khi cửa mở. Một người phụ nữ chậm rãi bước ra sau họ. Cô ta trông rất nhếch nhác, yếu ớt và tội nghiệp. Trông cô ta rất giống cô. Không! Đó chính là cô chứ không phải ai khác. Ngôi nhà tăm tối kia đột nhiên sập xuống ngay sau khi cô bước ra ngoài. Ngay sau đó, cô thấy ánh sáng mặt trời bắt đầu lan tỏa xóa tan mọi thứ tối tăm. Ánh sáng ấy vô cùng huy hoàng và đã khiến cho cô tỉnh giấc.

Cô nghe thấy giọng nói của nhà sư: “Khóa chặt người khác cũng là khóa chặt chính mình. Khóa chặt quá khứ cũng là khóa chặt trái tim. Sự oán hận tích tụ bên trong một căn nhà tối tăm. Hãy mở rộng cánh cửa và hãy để ánh sáng tràn vào.”

Bệnh của cô sau đó đã biến mất. Đôi mắt cô căng tràn sức sống, khuôn mặt cô hồng hào trở lại và trông cô lại xinh đẹp như trước đây.

Share this post