Chân Dung Thơ Miền Nam 1955-1975 Tần Vy – Nguyễn Thanh Châu

Chân Dung Thơ Miền Nam 1955-1975 Tần Vy – Nguyễn Thanh Châu



Xuất hiện sau thế hệ những nhà thơ nữ hiếm hoi của miền Nam như Nhã Ca, Tuệ Mai… TẦN VY  cũng tạo cho mình một bản sắc mới. Thơ cô góp mặt khá nhiều trên các tạp chí văn nghệ những năm 60 đến những ngày sụp đổ, như Văn, Nghệ Thuật, Khởi Hành. Cô thường xử dụng thể tự do để diễn đạt nỗi cô đơn có tính hiện sinh về thân phận, về tình yêu rất lạ với những người đi trước.

Mỗi người một thế giới,

Tôi ngó xuống những viên gạch

Nem nép tâm tình

Nhận niềm đau vô lý ấy…

Cuộc tình vỡ, mỗi người một đời riêng

Mọi quen thuộc cũng thành xa lạ

Chậm thế nào rồi cũng đến lúc chia tay.

Đó là một loại thơ trữ tình hướng nội. TẦN VY gây xúc cảm đến người đọc qua những thi ngữ trầm mặc nhưng nhiều hình ảnh sắc nét như những hồi ức đôi lúc ngậm ngùi. Thơ muốn bày tỏ cho tha nhân nhưng lại mang tố chất độc thoại nội tâm.    Ngoại trừ hy vọng như mật đắngMơ hồ níu kéo bước chân điMỗi người là một giới hạn của mìnhTình mong manh loãng tan cùng gió.Trong cõi trú của hồn từng tiếng kêu thất thanhNỗi rạo rực của từng dự địnhĐổi thay tâm hồn tôi cùng tiếng nói tương laiTôi an ủi mình bắt đầu làm lại. Chúng ta rất ít thông tin về đời tư của TẦN VY vì cuộc sống khá khép kín của cô. Đại khái cô sinh ra và lớn lên tại Nha Trang, một thành phố biển với tên thật đáng yêu là Ý Nhi. Hiện nhà thơ nữ định cư tại ÚC và gần như chẳng còn tha thiết gì với việc viết lách. Thật đáng tiếc.


TRÍCH THƠ: Trưa trên dốc Nguyễn Thái Học

Dưới dốc đó những căn nhà im vắng

Những ô kính vuông, buồn trong ánh nắng buổi trưa

Con đường xuống, dài vô tận

Những viên gạch rong rêuTôi dắt xe, đi bình thản

Trí óc nghĩ vu vơTôi đứng đó, một mình trên dốc

Trong tiếng vang thời thơ ấu của tôi

Với hồn dây hối lỗi

Nỗi ngu đần giờ có biết cũng đành thôi

Buổi trưa buồn bàng hoàng

Tôi đứng im giữa trời đất bao la

Giấc mộng nào làm tôi tỉnh giấc

Và nhủ lòng hãy nhớ những ngày qua

Trong những kỳ ảo của trưa

Đã hơn một lần tôi ngồi khóc

Mỗi lần như vậy đều nhớ đến tương lai

Nên mở mắt nhìn lên cao

Và gọi tên mình

Nhiều lần thật

Những buổi trưa lang thang trên dốc

Lời ru nào gợi nhớ quê hương

Tuần báo NGHỆ THUẬT số 22 

trong cơn mưa

Quy Đám mây xám trở về che mặt biểnTắt rồi những ánh sáng vui tươiBuổi chiều này tôi quay nhìn lạiVùng ấu thơ đã thành cỏ mọc bình yênKhuôn mặt ngày xưa cũng xa mờTôi bây giờ chẳng còn tôi nữaCơn mưa đầu mùa khơi dĩ vãngTiếng vang từ rừng núi hoang vuThức dậy trong tôiVà thắp sáng những ngọn đèn mơ ướcTrong cơn mưa tôi cúi đầu nhận diệnĐời sống tôiNăm tháng trong nỗi buồn rầuVẫn giả vờ câm nínMưa rơi âm thầm như tiếng khócTôi đang đi vào trong lệ xuân
Tuần báo NGHỆ THUẬT số 26 
lần đi cuốiMột giờ đìu hiu hối tiếc,Tường gạch bâng khuângTrưa hôm nay chẳng mặt trờiTôi bơ vơ suốt buổi.Mỗi người một thế giới,Tôi ngó xuống những viên gạchNem nép tâm tìnhNhận niềm đau vô lý ấy.Ôi nước mắt, nước mắtTôi hằng thờ ơ để não óc ngoài không trungBỏ ngày xanh tôi không nàn.Thử về thăm địa ngụcVà bản sầu thương tuyệt vọng tiễn chânCuộc hành trình bi đát.Tuần báo NGHỆ THUẬT số 34ba dạ khúc1.Ở đó biển mời gọi bằng cánh tay vươn từ quá khứMột quá khứ không thậtTim óc này bàng hoàngNăm tháng không rời nỗi chết.2.Một chiếc xe qua, một chiếc, rồi một chiếc nữaChẳng còn gì.Định mệnh buông theo gióHai bàn tay ảm đạm trống khôngNgắn ngủi giờ hạnh phúc3.Đời sa mạc hoang vuNgôn ngữ là vô dụngKhối loãng sầu mê như hiện sinhAi tỏ dấu buồn phiền.Tuần báo NGHỆ THUẬT số 42HOÀNG HÔNBuổi tối buông trùm trên các hi vọng nhỏ nhoiChiều lặng im niềm nhung nhớTừng chiếc lá khởi vàngHồn giá buốt thương đauRồi thảng thốt một lầnNghe vỗ về bằng cái chết lạnh tâmTôi vội mang giấu đi dĩ vãngVà mang theo người một linh hồn xa lạ tuổi thơVới những lúc bóng đêm về sạm mặtTâm hồn tôi mòn mỏi thêm lênBỗng thèm muốn sống như ngày tháng cũVô tư nô đùa trọn những nẻo quanh coTrong cõi tối tăm bây giờNhững chòm mặc cảm đang nẩy lá xum xuê.Tập san VĂN số 87Ý NGHĨ1

Thầm như khép kínNụ cười buồnNgày tháng êm đềm trôi trong lãng quênNỗi buồn bã bây giờ trở thành đằm thắmTrăng dịu dàng còn bàng hoàng trong trí nhớBiển rạt rào lời tỏ tình mơ hồÁnh mắt nhìnSâu như bóng đêm.2Buổi bình minh rạng rỡ hình ảnh anhNhững trốn tránh thừa thãi như bóng tối lẩn quấtGiấc mơ ngọt ngào của nụ hồng sớm maiTrên những cành gai sương thu đọng thành lệ xótĐỉnh đời cao, cây cối muộn phiềnMùa thu phục sinh những chiều lá úaNỗi nhớ vang vang khúc tình ca cũMênh mông trước mắt, thủy triều sầu.3Đường cỏ hoang kỷ niệm không lối vềMưa đổ xuống những tháng năm ngây ngấtNỗi xúc động còn day dứt hoàiNắng đã vơi nắng, đời sắp tàTrận cuồng vọng đã dừng lay độngVắng lặng đìu hiu như hấp hối thinh không.4Cuộc tình vỡ, mỗi người một đời riêngMọi quen thuộc cũng thành xa lạChậm thế nào rồi cũng đến lúc chia tay.Tập san VĂN số 121 TRONG ĐÊMTôi nhắm mắt làm bóng tốiBuồn tỉnh khô trên mặt dửng dưngTình ái đảo điên vô tình từ biệtÁng bụi mờ trăng hiển hiện mù khơi.Cuối góc phố một vì sao băngƯớc vọng âm thầm và bất lựcTrong linh hồn trong cảm nghĩ đầy sự điên cuồngĐêm trống rỗng như một lỡ làng không còn ai tiếp nối.Ngoại trừ hy vọng như mật đắngMơ hồ níu kéo bước chân điMỗi người là một giới hạn của mìnhTình mong manh loãng tan cùng gió.Trong cõi trú của hồn từng tiếng kêu thất thanhNỗi rạo rực của từng dự địnhĐổi thay tâm hồn tôi cùng tiếng nói tương laiTôi an ủi mình bắt đầu làm lại.Tập san VĂN số 125NGÀN KHƠINỗi lặng lờ đem chiều dìm sau núi đáCùng lúc thì thầm gió gọi mưaNhững làn sóng vô tư xô đẩyTừng hàng bọt biển lao xaoVề trong mắt nâu thầm xúc độngMột hoà khúc buồn thiuMưa như khúc hoan ca của lần trở lạiRơi trên những đồi cát một mìnhMặt trời cũng một mình lìa xaTiếng hát vỗ vềHồn thiếp trong ngàn thu lau cáchRong biển bồng bềnh rồi tới đâuMưa rơi xuống tan trong biển cảVà trôi giạt về những giọt nước quen.Tập san VĂN số 135  NGỌN THỦY TRIỀUNhững tình thư nào lênh đênh như rong úabuổi chiều xếp vào sóng từng nếp nhănmặt phẳng vầng trán ngó bầu trời xámnhững bí mật khép kín thêm vành mi.Cánh chim nào lẻ bạn đìu hiusóng lạnh lùng lên cao với nỗi buồngió bụi loãng từng không, bóng chiều trở giấcmột mình tôi không thể buồn thêm.Tiếng thở dài nào gởi theodòng nước như thuyền no gióhun hút mây giăng mù ngõ tình cờtrot theo mưa rớt hột đuổi theo tìm mộng nhỏlúc tàn phai rũ cánh phù du.Tôi chết đuối trong tình yêu câm nínnhư bóng mây trên ngọn thủy triều sầu.Tuần báo KHỞI HÀNH số 63  
TỪ KHÚC
Không ai tin ở sự yên tỉnhMột cuộc biệt lyMưa ngân, phai lờiThời gian dĩ vãng không mang tin yêuHuyền hoặc đến vỗ về chiNgày cô đơnNhững khua động của làn mưa xôn xao bầy láTrên khúc ca buổi sángChàng bước chân rời xa.Tuần báo KHỞI HÀNH số 73 thềm hoangChẳng còn những bước chân để tiếp tục đi qua những quảng sầuBây giờ mỗi người chúng ta có một nấm mộ là nơi nương náuAnh ơi, anh không gian nơi này êm đềm không kể xiếtVà đêm đen hằng dững dưng xếp năm tháng lên cõi đờiRất nghẹ nhàng anh em ta làm sao trông thấy nổiNgày lại ngày thu thân nghe ngóngTiếng thì thầm anh đã trót nói raBằng giọng thảm sầu khôn tảThôi nhắc nhở chi, kỷ niệm xưaĐời ta vẫn lăn hoài trong vô vọngLăn hoài nhưng không tròn nỗi ước mơAnh ơi, anh nhớ chăng niềm vọng tưởngThủa chúng mình còn thanVới chút hạnh phúc tuổi đời chưa đếnBởi ngu đần tôi tin tôi lỗi làm cho đời sống lẫy lừngThềm hoang ảm đạm, đếm bước chân xưaTôi đã âm thầm nhận lấy căn phần của mìnhRồi đêm đêm nghe âm vang lời thở than loài giun dếNgậm ngùi tiếng ru thức dậy trên môiAnh ơi, anh em sống cùng cái chết.Tuần báo NGHỆ THUẬT số 44

                                                  Nguyễn Thanh Châu

Share this post