Chứng Chỉ Hành Nghề Buôn Phấn (Bán Trôn Nuôi Miệng) – Chu Mộng Long

Chứng Chỉ Hành Nghề Buôn Phấn (Bán Trôn Nuôi Miệng) – Chu Mộng Long

Nhà chứa ngày một đông gái làng chơi nên Tú Bà ngày một chảnh chó. Không cần phải cho người đi mua gái như ngày xưa, mỗi ngày có hàng ngàn gái đến cửa nhà chứa xin việc. Mụ Tú không phải mất tiền mua mà còn được lót tay bạc vạn. Gái đẹp lót ít, gái xấu lót nhiều. Mụ Tú đếm tiền không xuể.

.Với một lực lượng gái hùng hậu như vậy, Tú Bà bắt đầu nghĩ cách vặt lông nhím ngay trong đội ngũ đang làm việc cho nhà chứa. Khách nước ngoài ngày một đông nên tiêu chuẩn trước tiên phải biết ngoại ngữ. Tú Bà mở ngay một trung tâm ngoại ngữ. Các gái phải nộp học phí để chuẩn hóa ngoại ngữ. Xong một khóa, nhà chứa lại hốt bạc vạn. Gái học xong chỉ cần nói được câu: I dit you.


Chuẩn hóa xong ngoại ngữ, Tú Bà lại nghĩ ra chứng chỉ khác. Mỗi gái ở đây phải có chứng chỉ tin học, nếu không sẽ bị sa thải. Đám gái sợ mất việc kéo nhau đến hỏi mụ Tú:


– Tiếp khách thì cần gì trình độ tin học?


Tú Bà giải thích:


– Ngày xưa tiếp khách phải biết cầm kỳ thi họa. Nay những thứ đó không cần. Nhưng nhỡ khách muốn chơi game hay xem phim sex trước khi giao hoan thì gái phải biết tin học để chơi với khách. Vả lại lúc rảnh nên biết khoe hàng, bán hàng trên mạng. Nghề buôn phấn cũng phải hiện đại hóa, công nghệ hóa.


Ra thế. Vậy là cả ngàn gái phải đóng tiền học phí để có chứng chỉ tin học, mặc dù chơi game, xem phim sex hay khoe hàng, bán hàng thì ai cũng làm được mà không cần học.
Được một thời gian, Tú Bà lại nghĩ ra một loại chứng chỉ mới, chứng chỉ an ninh động phòng với lý do, mỗi cô gái phải là một chiến sĩ an ninh, vì dạo nào nhiều khách chơi quỵt, nửa đêm chơi xong chuồn mất. Vậy là các gái phải trích những đồng tiền boa còm cõi ra học chứng chỉ an ninh động phòng.
Các cô gái hết đường sống, nhưng nếu bỏ nghề thì biết làm gì. Thôi thì đành bám nghề, chỉ cần miếng cơm qua ngày thôi cũng được. Tưởng thế là yên. Được một thời gian, mụ Tú lại nghĩ cách làm tiền mới. Mỗi cô gái đều phải có chứng chỉ để xếp hạng ngạch. Làm đĩ cũng phải có đẳng cấp cao thấp chứ không thể đánh đồng. Vậy là có lớp học chứng chỉ hạng ngạch. Các cô gái không có tiền nộp học phí. Mụ Tú cho vay nợ. Vậy là các gái thi nhau học để có chứng chỉ hạng ngạch, nếu không có thể bị đuổi ra đường.
Mà sự thực, có muốn bị đuổi ra đường cũng không được, vì nợ mẹ đẻ nợ con. Cuộc đời các gái coi như cột chặt vào nhà chứa để làm nô lệ. Không có khách thì mụ Tú bắt lao động khổ sai để trả nợ. Trang trại của mụ Tú có cả đống việc để làm: Chăn gà chăn vịt, chăn heo chăn bò, dọn rác… Nhiều gái khóc vàng mắt. Khổ lắm, nhục lắm…


Trong thời đại nhà chứa cũng phải hiện đại hóa, công nghệ hóa, nhà chứa liên tục có những cải cách và bắt gái phải thi đua lập thành tích. Những cuộc thi gái bao giỏi diễn ra hàng năm, những sáng kiến kinh nghiệm càng nhiều. Ngoài tiếp khách, gái còn phải lao vào những hoạt động thi đua đó hơn 18 tiếng mỗi ngày. Lại phải vừa làm việc vừa hí hoáy ghi chép tỉ mỉ gần 20 loại hồ sơ sổ sách. Ghi chép tiền boa, số lần, số giờ tiếp khách thật tỉ mỉ đến cái nhịp điệu chịch của khách trong cái ma trận của mẫu hồ sơ sổ sách. Gái nào đang kỳ đèn đỏ thì được cử vào đội quân đèn đỏ làm người giám sát mọi hoạt động của nhà chứa.


Một số gái mệt mỏi, căng thẳng dẫn đến uất ức đến mức tìm cách phá đám các cuộc chơi. Có khách làng chơi bị ăn tát, bị lừa uống nước giặt quần, thậm chí có khách bị cắn lủng chim. Tiếng xấu vang khắp nơi. Nhà chứa rơi vào khủng hoảng.


Một đêm kia mụ Tú khó ngủ, cứ đi ra đi vào trong sân để nghĩ cách chấn chỉnh nhà chứa. Mụ chợt nghĩ ra một loại chứng chỉ mới: Chứng chỉ hành nghề. Gái nào không có chứng chỉ hành nghề thì điều động nó đi nuôi heo nuôi gà, hốt nhà cầu, hút ống cống cho nhà chứa. Gái nào đã có chứng chỉ hành nghề mà vi phạm đạo đức nhà chứa thì sẽ bị tước phép hành nghề.


Một số gái “bức xúc” cãi cho ra nhẽ, rằng bán dâm thì lâu nay vẫn bán dâm, sao bây giờ mới đòi có chứng chỉ bán dâm? Mụ Tú trợn mắt quát:


– Bán dâm cũng phải học làm người lương thiện. Có lương thiện thì khách mới yêu và cho nhiều tiền. Hiểu chưa?


Mụ Tú ra lệnh lột truồng những đứa hay cãi đó rồi tống vào chuồng chó cho chó bẹc giê xử tội. Đa số sợ hãi im thin thít mà vâng lời. Ừ thì học. Vẫn bài học vành ngoài bảy chữ vành trong tám nghề. Nhưng nghe nói trong chương trình có thêm bài học bôi trơn để phòng khi về già nếu phải tiếp khách quá bốn lần một ngày thì khỏi bị đau rát…

Chu Mộng Long

Share this post