Chuyện Ở Đời – Sưu Tầm

1 – Con gà trống kiêu ngạo:

Xưa có một con gà trống to lớn thường cất tiếng gáy mỗi ngày và nó rất tự phụ, kiêu ngạo. Một ngày kia, khi gà trống đi nghênh ngang loanh quanh chuồng, nó đã gặp một con vịt. Gà trống nói một cách tự hào: “Này con vịt nhỏ, hãy nói cho ta biết ai có tiếng gáy hay hơn ta? Ngoài ta ra, ngươi có lẽ sẽ không tìm ra ai mà có tiếng gáy hay như vậy”.

Nhìn vào gà trống, vịt nói rằng: “Ngươi ở trong chuồng gà mỗi ngày và không bao giờ ra ngoài để nhìn thế giới. Mấy con ngỗng hoang dã kia ngày mai chúng sẽ đi du ngoạn. Tại sao ngươi không đi với chúng?”. Gà trống trả lời: “Tôi không thể bay. Làm sao bây giờ?”. Vịt nói: “Không sao. Ngươi chỉ cần cưỡi lên lưng chúng”.

Thế rồi, có một con ngỗng hoang đã mang gà trống trên lưng. Chúng cứ bay mãi và cuối cùng đến một hồ nước lớn. Ngỗng bèn đáp xuống hồ và bận rộn tìm kiếm thức ăn. Gà trống không có gì để làm nên nó đã cất tiếng gáy. Khi vừa nghe tiếng gà trống gáy, một con thiên nga trong hồ bắt đầu cất tiếng hát. Đó là lần đầu tiên gà trống nghe giọng hát của thiên nga và đã nghĩ rằng nó đến từ những con chim trên cây.
“Tôi ở đây này”, một con thiên nga kêu vang.

Rồi gà trống nhìn thấy một con thiên nga nhỏ đang cúi mình không xa lắm và đang nhìn gà, gà trống hỏi: “Bạn là ai? Có phải bạn vừa hát đó phải không?”.

“Dĩ nhiên chính là tôi. Để tôi và các bạn tôi hát một bài hát cho anh nghe nhé”. Rồi các con thiên nga bắt đầu hát. Chúng hát hay đến độ những con ve sầu cũng trỗi khúc thỏ thẻ phụ họa cho vui.

Khi các con ngỗng ăn xong, chúng tiếp tục cuộc hành trình. Chúng đã bay đi rất xa và đến một khu rừng to lớn. Gà trống đã say sưa với đủ thứ tiếng chim hót trong rừng mà nó chưa từng nghe bao giờ. Âm thanh róc rách êm đềm kia là gì vậy? Gà tò mò tìm đến nơi, đó là tiếng suối reo và thác đổ. Những âm thanh rõ ràng và thanh bạch vang dội từ ngọn thác trong rừng. Thật là tuyệt diệu. Hòa vào đó là âm thanh nhẹ nhàng xào xạc từ những cơn gió đùa giỡn reo vui xuyên qua cây lá của núi rừng.

Gà trống đã bị mê hoặc đến nỗi không muốn rời đi, nhưng các con ngỗng thúc giục nó tiếp tục cuộc hành trình cùng với họ. Khi chúng bay đến bên bờ biển, gà trống thật kinh ngạc bởi âm thanh dạt dào của muôn trùng sóng biển. Rồi nó nhìn thấy những con hải cẩu tự do vui đùa gọi nhau vang lên cả bầu trời. Những con ngỗng hoang đã hát cùng chúng thật vui vẻ. Những âm thanh trong trẻo của chúng bay vút lên trời cao. Gà trống nhận ra rằng lời hát của những con ngỗng thật hay.

Trong suốt cuộc hành trình, gà trống đã được nghe đủ loại âm thanh của thiên nhiên. Khi nó quay trở lại ngôi nhà của mình, nó không bao giờ còn dám tự cao tự đại nữa.

2 – Mark Twain và người phụ nữ kiêu ngạo :

Trong một bữa tiệc, Mark Twain – nhà văn hài, tiểu thuyết gia và nhà diễn thuyết nổi tiếng của Mỹ ngồi đối diện với một người phụ nữ. Theo lẽ lịch sự, ông đã nói với người này: “Cô thật là xinh đẹp!“.

Người phụ nữ đó lại không hề cảm kích, mà còn cao ngạo nói: “Rất tiếc là tôi không có cách nào để nói lời khen tương tự như thế với ông!”.

Mark Twain rất bình thản, nói: “Không sao cả, cô có thể giống như tôi vậy, nói một lời nói dối là được rồi“.

Người phụ nữ nghe xong, xấu hổ quá, phải cúi gầm mặt xuống mà không nói được lời nào.

3 – Ổ khóa và chìa khóa:

Có một ổ khóa lớn chắc chắn trên cánh cửa, một thanh sắt dùng hết sức để bẩy kéo ổ khóa ra khỏi đó nhưng không cách nào mở được nó. Lúc đó, chìa khóa liền đến, mặc dù nhìn chìa khóa rất mảnh mai, nhưng nó chỉ cần xoay xoay nhẹ là ổ khóa bật mở tung ra. Thanh sắt thấy rất kỳ lạ bèn hỏi: “Vì sao tôi phí công tốn sức đến thế mà khóa không mở, trong khi anh chỉ xoay xoay nhẹ vài cái là ổ khóa lại mở tung ra?”.

Chìa khóa đáp lại: “Bởi vì tôi là người hiểu được trái tim của ổ khóa nhất”.

Lời bàn của Mao Tôn….cương ẩu…..:

Sau khi đọc kỹ 3 câu chuyện này , tui nghe có người nói “chuyện này là chuyện NHÂN SINH”.

Tui là dân dốt mà, nhưng sau khi nghe giảng dạy tui mới nhớ là trên các diển đàn lớn, toàn là dân tự xưng là tiến sĩ, bác học, giáo s , nhà văn, nhà thơ rất nổi tiếng chưởi bới nhau, bươi móc đời tư của nhau, làm thơ rồi nào là các thứ chứng minh này kia kia nọ để ….Hạ Nhục Lẩn Nhau … mà các Đấng Tôn Ông này nghe đồn là Làm Lớn lắm đó.

Cho nên tui nói theo tiếng Bình Dân Học Vụ là …chuyện ở đời …..để tránh chữ NHÂN SINH quá đao to búa lớn.

Các Tôn Ông nào dùng hình photoshop để nhục mạ người khác, moi móc đời tư người khác ….v…v….và ….v…v….Có uýnh tui thì uýnh nhẹ nhẹ nhen …Uýnh tui đau là tui uýnh lại đó .

Share this post