Chuyện Xứ Lào – Hồng Hải

Chuyện Xứ Lào – Hồng Hải

 Nhiều người hay đem những đức tính cao quý của người NHẬT ra để so sánh, để thấy người VIỆT mình tệ biết chừng nào!

 Rồi nhiều người khác kêu rằng SO-SÁNH như vậy là khập khiễng! Khập khiễng vì nước Nhật giàu có và văn minh từ lâu, sao bì được!

 Tui thấy vầy: Có thể PHÚ-QUÝ SANH LỄ-NGHĨA; rách quá, đôi khi cũng khó mà thơm, thế nhưng VĂN-MINH là chuyện khác! Không phải cứ giàu là Văn-Minh, và ngược lại (tui, và chắc các bạn cũng vậy, đã nhiều lần Chứng-Kiến lắm kẻ giàu nứt đố nhưng Văn-Minh vẫn là ZERO đó thôi!).

Không nói đâu xa xôi, sát bên nách mình thôi, nước LÀO nè. Trời ơi, họ Văn-Minh khủng khiếp. Chân đã đi nát mặt địa cầu nhưng nếu hỏi tui yêu quý Dân-Tộc nào nhất, câu trả lời sẽ là LÀO. Người NHẬT Văn-Minh vì đôi khi họ buộc phải gồng lên làm điều đó để thỏa mãn những chuẩn mực tối thiểu của một nền văn hóa khắt khe, dần dà thành bản tính đặc hữu GIỐNG-NÒI! Người Lào thì khác, họ Văn Minh một cách rất Hồn Nhiên, như máu họ sẵn có, như ngàn đời nay vẫn vậy, chẳng cần Cố Gắng gì!?

Nước Lào tươi đẹp, tươi đẹp vì xanh mát, trong lành và bình yên! Người LÀO Hồn-Nhiên, Hiền-Hậu, Chân-Thật, Lịch-Sự và Điềm-Đạm. Từ Lao-Động chân tay đến Trí-Thức, Cảnh-Sát hay Doanh-Nhân, ai ai cũng toát lên một Thần-Thái An-Lạc! Nước Lào ít có người giàu, phần lớn những người giàu nhất là Doanh-Nhân Hoa-Kiều và Việt-Kiều. Vì người Lào ít Kinh-Doanh! Nếu có, họ cũng ĐÓNG CỬA SỚM lắm! Khi thấy mới 5 giờ chiều họ đã ĐÓNG CỬA hàng, tui hỏi sao SỚM QUÁ, không bán thêm vài tiếng nữa! Anh Chị cười cười “Thôi, nhiêu đó đủ rồi, về ăn cơm rồi xem Ti-Vi”. Là không phải họ LƯỜI-BIẾNG, là không phải họ HỔNG BIẾT Kinh-Doanh, là không phải họ CHÊ TIỀN, chỉ là họ BIẾT ĐỦ! Làm được điều này như họ KHÓ, KHÓ LẮM!
Ở Lào rất rất hiếm có chuyện CƯỚP GIẬT hay MẤT TRỘM ngoài đường! Chiếc xe máy dựng trước thềm nhà không khóa, sáng ra vẫn y nguyên! Nửa khuya, giữa ngã tư thênh thang vắng, người ta vẫn NGỪNG đúng vạch đèn Đỏ! Giao-Thông bên ấy rất tuyệt vời, thỉnh thoảng giữa Thủ-Đô cũng có KẸT XE giờ tan tầm nhưng tuyệt nhiên không có CHEN-LẤN hay BÓP CÒI, không có CÁU GẮT hay BỰC DỌC! Khi bạn BĂNG QUA ĐƯỜNG, dù không trên VẠCH TRẮNG, xe cộ thấy bạn từ xa, họ đã GIẢM TỐC! Thành-Phố lúc nào cũng Lằng-Lặng, NGÀY cũng như ĐÊM. Đi MUA SĂM, LỰA-CHỌN đã đời, XÁCH ĐÍT KHÔNG đi ra, họ vẫn Vui-Vẻ chắp tay CHÀO! Và còn nhiều nữa… !!!

 Vũ-Trường ở Lào, nói thiệt, như cái Quán Hủ-Tíu bên mình vậy, Sơ-Sài, Nghèo-Nàn và Vắng-Vẻ! Nhưng Bảo-Tàng và Thư-Viện rất to, Nhà Hát rất đẹp, lúc nào CŨNG ĐÔNG NGƯỜI!

TỰ SUY RA NHÉ!

Để tui kể chuyện này cho nghe, hồi SEA Games 25, lúc biết Bóng Đá Việt-Nam vào được Chung-Kết và Cơ-Hội thắng Malaysia để VÔ-ĐỊCH là rất cao, tui rủ thằng bạn bay qua Viêng-Chăn để ủng hộ đội nhà, để sướng với Cảm-Giác VÔ-ĐỊCH. Trần ai kiếm được vé máy bay, qua tới nơi, KHÁCH-SẠN Sang Hèn, NHÀ TRỌ Lớn Nhỏ không còn một chỗ trống! Dân Việt-Nam ngập tràn bên đó, phần lớn đi đường bộ qua cửa khẩu Lao-Bảo. Anh Taxi cũng khốn đốn tới khuya để chở tụi tui đi tìm nơi ở, rồi anh XIN LỖI vì không giúp được! Thì thôi, kiếm chỗ nào có mái che, lăn ra ngủ vậy, Cổ-Động Viên Bóng Đá chứ có phải Doanh-Nhân đi nghỉ dưỡng đâu!? Nghe vậy, anh Taxi hổng chịu. Anh nói ở đây An-Toàn, không sợ gì con người nhưng anh sợ nửa đêm gió sương… Rồi anh mời tụi tui về nhà, gọi vợ mình dậy nấu mì cho ăn! Khách tắm rửa xong, vợ chồng anh nhường cho họ phòng ngủ của mình! Sáng ra, anh chở đi tìm VÉ vào Sân Vận-Động (ui trời, dân bán VÉ CHỌE ĐEN toàn Việt-Nam tràn qua). Gửi biếu anh chị TIỀN, họ nhất mực không nhận, chỉ lấy TIỀN Taxi. Vậy đó!

   Ai Mơ-Ước người Việt được như người NHẬT thì cứ việc! Tui Tỉnh-Táo và Thực-Tế hơn, Mơ-Uớc dân mình được như… Dân LÀO!!!

Share this post