Công Tử Vượt Biên – Lê Như Đức

Công Tử Vượt Biên – Lê Như Đức

Sài Gòn , vào những năm 1977 , 1978 , nếu có ai lỡ lời nói hai chữ vượt biên thì mọi người đều e dè , sợ sệt . Chỉ cần lỡ lời vài ba câu có dính líu đến hai chữ vượt biên là có thể đi tù cải tạo mút mùa . Vậy mà y lại có cái biệt danh thật là ngộ nghĩnh và hết sức ngang tàng : Công Tử Vượt Biên .

Tôi biết y rất rành , rành hơn bất cứ người bạn thân thiết nào của y , là vì một lý do rất đơn giản . Nhà tôi là chỗ trú chân đầu tiên của y mỗi lần vượt biên thất bại , trốn về Sài Gòn chờ móc nối chuyến kế . Mỗi lần như vậy , nhiệm vụ của tôi là đạp xe tới nhà y báo cho gia đình chuyến đi lại thất bại , cần thêm tiền chi tiêu và không quên nhắn thêm câu : Ba Má , tìm cho con mối khác .

Mỗi lần thất bại như vậy , tôi lại càng thấy rõ sự trưởng thành và quyết tâm của y . Bẩy lần vượt biên không làm y nản chí mà trái lại càng làm y thêm kinh nghiệm và mưu lược hơn . Trong cuộc đời tôi , y là người bạn tôi mến phục và học hỏi được nhiều nhất . Người bạn mà có lẽ khó kiếm được trong lúc sống dưới chế độ mà « cái cột đèn nếu có chân nó cũng vượt biên » . Tôi không biết được tình bạn ngày xưa đối xử giữa Bá-Nha và Tử-Kỳ như thế nào . Riêng tôi , lúc nào khi nghĩ tới y tôi đều nhủ thầm . Một trong những cái may mắn nhất trong đời tôi là được quen y . Tôi gặp y vào năm cuối cùng của trung học , trường Nguyễn Bá Tòng , Gia Định , lớp 12C1 .

Tôi còn nhớ ngày đầu tiên gặp y trong sân trường Nguyễn Bá Tòng . Y là học sinh duy nhất chuyển từ trường tư Lasan Taberd tới . Chúng tôi thì ngược lại , phần lớn chuyển từ trường công Hồ Ngọc Cẩn qua . Sáu chúng tôi , băng con nhà nghèo hiếu học , đang đứng chơi trước cửa lớp , thì thấy y . Y tuy tới một mình nhưng rất là tự nhiên và tự tin . Trong khi đó băng chúng tôi thì lại e dè , ngại ngùng khi đối mặt . Có lẽ là vì tại Tường , một người bạn trong đám chúng tôi khi thấy y , nói nhỏ :
– Cái thằng đó học sinh trường Tây . Ông già nó giầu có tiếng trong xóm tao đó . Chị tao ngày xưa làm thợ dệt cho nhà nó . Nó con út , số bọc điều . Giầu tiền xài không hết . Tao nghe nói nhà nó bị kiểm kê tài sản đến hai ba lượt rồi . Vậy mà nó vẫn phây phây như thường .

Minh , người học sinh giỏi nhất trong đám tôi nhìn Tường hỏi :

– Thế nó học cừ không ?
– Tao không biết . Nhưng mà mấy thằng Tây con chắc chẳng học hành gì đâu . Tối ngày đi chọc gái rồi mút xúc-cù-là .

Tôi nhìn y từ trên xuống dưới để cố tìm xem có chất xúc-cù-là trong người y như Tường nói không . Cảm tưởng đầu tiên của tôi về y là giữa hai chúng tôi là hai thái cực . Y dáng dong dỏng cao , mái tóc bồng bềnh , quăn tự nhiên . So với chiều cao của người Việt Nam , thì y bỏ xa . Tôi thì ngược lại . Bạn bè thường gọi là « Lùn Mã Tử » . Tóc tôi lại thưa , loại rễ tre , xỉa thẳng đứng lên trời . Y đẻ trong gia đình giầu có , nhà tôi thì lại thiếu ăn hàng ngày . Tôi con cả , y con út . Có lẽ chúng tôi chỉ có một điều giống nhau . Học tầm thường , chả có gì đặc biệt . Tôi nhủ thầm như vậy trước khi bước vào lớp học đầu tiên của niên khoá 1978-1979 .

Không những tôi lầm , mà cả Tường cũng lầm luôn . Sự học vấn và kiến thức của y làm ngạc nhiên không những chúng tôi mà cả thầy chủ nhiệm Vật Lý Nguyễn Văn Lành . Tôi còn nhớ thầy có nói : « Em rất có khiếu về Vật Lý . Sau này có cơ hội nhớ theo ngành này . Em nhé » . Chỉ trong hai tuần lễ học , bọn chúng tôi phần lớn chuyển từ Hồ Ngọc Cẩn qua , đã phải bầu y nắm một chức vụ quan trọng nhất trong lớp , đó là trưởng ban học tập .

Sở dĩ chức này quan trọng là vì trưởng lớp do chi đoàn chỉ định , trưởng ban học tập do học sinh bầu . Trưởng ban học tập phải là tay cự phách . Nó đòi hỏi không những thầy cô tin yêu mà anh em nể phục . Trưởng lớp phải là chi đoàn hay cảm tình đoàn . Trưởng ban học tập không cần nhưng phải là tay chiến , dám đối mặt với cả thầy cô lẫn chi đoàn . Y không những không chi đoàn mà còn lại là thành phần chế độ bất dung- tư sản mại bản .

Có lẽ y chiếm được hết cảm tình của lớp chúng tôi qua cách đối xử đặc biệt đầu tiên với cô giáo Hoá-Học Nguyễn Thị Hoàng-Hoa , Phó Chủ Nhiệm lớp . Sau một tuần lễ học , cô khảo bài bốn học sinh trong lớp . Tất cả đều không thuộc bài . Cô tức giận đỏ mặt , hét ầm ầm . Cả lớp im lặng . Y bỗng nhiên đưa tay lên xin phát biểu . Cô gật đầu . Y nói :
– Thưa cô , chúng em không thuộc bài thật là không đúng . Nhưng thái độ của cô đối xử với chúng em cũng không được hoàn toàn đúng lắm .

Cả bọn chúng tôi đều trố mắt nhìn y như một con quái vật . Cô nổi tiếng là dữ nhất trường . Thầy giám hiệu cũng phải kiêng . Cô đẹp , giỏi , hơi lớn tuổi , chưa lập gia đình nên … chẳng sợ ai . Tôi nhớ : mặt cô đang từ đỏ chuyển sang tái xanh . Cô vừa nói vừa thở :
– Em nói rõ tôi nghe chỗ nào tôi đối xử không đúng ?

Y ung dung trả lời :
– Chúng em không thuộc bài , cô la thì đúng nhưng không vì vậy mà cô tức giận , nhăn nhó . Cô sẽ mau già , đau tim , chết sớm . Chúng em không thuộc bài , cô có quyền la nhưng không có quyền tự hành hạ thân thể mình như vậy ! ! !

Cô nhìn y một lúc rồi không nhịn được phải phì cười . Cả lớp chúng tôi phá lên cười theo . Đời cô từ đó cũng thay đổi nhiều vì học được một nhân sinh quan mới từ y .

Y học giỏi không chỉ một vài môn mà đặc biệt ở tất cả các môn học . Từ Toán , Lý , Hoá , cho đến Luận Văn , Anh Văn , Sinh Vật , và cả … Chính Trị nữa . Thầy Khải dân Tập Kết , chuyên dậy môn Chính Trị Học , có lần ngạc nhiên hỏi : Kiến thức em về bác Hồ thật là uyên bác . Có nhiều chuyện về bác không hiểu em đọc từ đâu mà thầy cũng chưa từng nghe tới bao giờ .

Sau này , Tường có kể tôi nghe y nói y lấy những lời nói của những danh nhân và lãnh tụ nổi tiếng trên Thế Giới rồi cứ việc sửa George Washington , Charles De Gaule … thành Giặc Hồ nói .

Không mời mà y tự nhiên coi như đã nhập vào băng chúng tôi . Không những thế mà thái độ y như đứng đầu băng chỉ huy anh em . Minh ức lắm . Vì y bị giáng chức , xuống thứ 2 . Minh có biệt danh là Đại Tướng vì tên họ là Dương Văn Minh . Một trong những Đại Tướng có quyết định rất lớn đến sự sụp đổ của miền Nam Việt Nam . Phạm Tất Đồng tự Thủ Tướng đứng thứ 3 . Kế tới là Tường Kiếm Hiệp , Khánh Khổ , Sáu Luận và tôi « Lùn Mã Tử » .

Chúng tôi thường gọi y là Công Tử . Sau vài lần vượt biên hụt , đổi thành Công Tử Vượt Biên . Biệt danh của Sáu Luận sau bị Công Tử đổi thành « Luận Bò » . Lần đầu nghe , tôi thích lắm vì nghĩ Công Tử giống tôi , cho sức học của tôi hơn nó . Công Tử giải thích : Không đâu , nó vẫn hơn mày , nhưng tại nó cứ hay cãi bậy với tao . Nó biết sai vẫn cãi cối . Nên là con bò rừng .

Luận Bò hình như rất thích cái biệt danh này hơn . Được có tiếng hay tranh cãi với Công Tử là một vinh hạnh . Tôi buồn bã trở lại vị thứ bẩy của mình . Tuy đứng cuối trong nhóm nhưng vẫn là thứ bẩy của lớp . Tôi vẫn đứng trên nhiều người lắm , trên cả thằng chi đoàn trưởng lớp . Công Tử , dĩ nhiên đứng đầu lớp .

Một lần Tường Kiếm Hiệp khám phá ra trường Lê Văn Duyệt có một cô học sinh rất mi nhon , hay đạp xe ngang qua trường tôi đi học . Hôm đó cả bọn ở lại trễ chờ . Cô bé tuyệt vời , nhỏ nhắn , xinh đẹp thật vừa xứng với kích thước … của tôi .

Tôi đang ngây ngất ngắm thì bỗng Công Tử phán : Con nhỏ này , tưởng gì chứ cho tao 3 ngày là tao sẽ ẵm em đi học ngay . Cả bọn nhao lên , chửi bới um sùm . Công Tử nói : Tụi bay dám cá không , nếu tao làm được thì từ đây sẽ là đại ca nhóm . Còn không , bao tụi mày một chầu . Đi đâu ăn cũng được . Chúng tôi đồng ý .

Ba ngày sau , Công Tử đạp xe chở nàng ngang qua trường chúng tôi . Tôi nhìn nàng ôm eo ếch của Công Tử thật tự nhiên và tình tứ ! ! Phải chi trong đời tôi được một lần đạp xe chở nàng đi học nhỉ ? Từ đó tất cả đều phục tùng tuy rằng sau này khám phá ra cô bé là em họ của Công Tử ! ! !

Chuyến vượt biên đầu tiên của Công Tử vào cuối Tháng Mười Một năm đó . Chúng tôi được tin , hùn tiền , đãi Công Tử bữa tiệc cuối cùng tại vườn nhà Tường Kiếm Hiệp vào chiều Thứ Bảy . Sở dĩ nhà Tường được chọn là vì ở cuối xóm dưới . Chung quanh nhà là ruộng rau muống . chúng tôi tha hồ nói năng phản động tới chế độ mà không sợ sự soi mói của mấy tên Công An Phường .

Căn nhà Tường nhỏ 3 gian , vá víu bằng đủ mọi loại vật liệu kiếm được . Mái nửa lá nửa tôn , thỉnh thoảng chen vài viên ngói mẻ , vách chỗ gạch chỗ đất , có chỗ vá cả bằng miếng các tông bự . Tường sống với ba và chị . Ba Tường và Tường chuyên môn cắt , bó rau muống để chị Tường đem bán ngoài chợ nhỏ . Trước khi mất nước , chị Tường làm thợ dệt cho nhà Công Tử . Ba Tường phải kiêm luôn việc bán rau . Giữa nhà đặt một cái bàn nước cọc cạch , mấy cái ghế xiêu vẹo và hai tấm phản hai bên để ngủ và ngơi . Đặc biệt chung quanh vách nhà là những giá sách với đầy áp sách … kiếm hiệp . Bố con Tường mê đọc chuyện kiếm hiệp và … cắt rau muống . Đặc biệt dù nghèo cũng không muớn , mà chỉ mua chuyện về đóng thành sách , trưng khắp nhà .

Hôm đó chúng tôi đãi Công Tử bằng một con gà luộc , một đĩa dồi chó và ba chai bia quốc doanh . Thủ Tướng nói phải cho Công Tử ăn món quê hương để suốt đời nhớ … bọn Việt Cộng ! ! !

Công Tử ở lại nhà Tường mãi tới đêm khuya để nói chuyện với ba Tường . Tôi tưởng họ đang bàn chuyện đất nước hoặc kinh tế Thế Giới . Sau nghe mới biết họ đang nói chuyện … kiếm hiệp ! !

Tối Chủ Nhật hôm sau , Công Tử đáp chuyến xe lửa đi Nha Trang rồi xuống ghe ra khơi . Ngày Thứ Hai kế là ngày dài nhất của bọn chúng tôi . Ngồi nhìn chỗ trống của Công Tử trong lớp , bọn chúng tôi lúc bồi hồi , lúc phập phồng , lúc lo lắng . Chúng tôi phải báo cáo láo với Thầy Lành là Công Tử bị ốm nặng .

Qua sáng Thứ Năm , Công Tử lù lù bước vào lớp , cả bọn nửa buồn nửa vui . Buồn vì Công Tử đi chưa được , vui vì lại gặp được người mình ưa thích .

Giờ ra chơi , cả bọn bu lại hỏi . Công Tử kể :
– Tao xuống ghe nhỏ để ra ghe lớn . Đợi tới gần sáng chả thấy ghe mẹ gì mới biết bị lừa , nên về thăm tụi mày lại .

Tháng sau , Công Tử lại từ gỉa chúng tôi để đi Phan Thiết . Mặc dù tài chánh eo hẹp , chúng tôi cũng cố gắng tổ chức lại một bữa tiệc tiễn tại vườn nhà Tường . Lần này thiếu món dồi vì nghe nói thịt chó ăn xui .

Hình như thịt gà cũng xui nên Công Tử lại trở về đi học lại . Hai lần sau đó , chúng tôi chỉ đãi uống chứ không ăn . Khánh Khổ than với tôi : Khổ quá , Công Tử chưa tới Mỹ thì mình đã phải khai phá sản . Lúc nào y cũng có thể than khổ .

Lần thứ 5 Công Tử đi ở Vũng-Tầu thì bị bắt và đưa vào Bình-Ba cải tạo lao động . Chúng tôi không thể giấu được trường mãi . Lúc đó thầy trò trong cả trường mới biết tới một nhân vật có biệt danh « Công Tử Vượt Biên » .

Chi đoàn họp liên tục , phê bình , kiểm điểm sáng tối . Bọn chúng tôi thủ khẩu như bình . Huyền thoại về Công Tử được mọi người mọi lớp truyền tụng hơn cả huyền thoại về … Hồ Chí Minh .

Mỹ Ngọc , hoa khôi của trường tuyên bố sẵn sàng ra đi với Công Tử bất cứ lúc nào dù là đi … kinh tế mới . Bích Huyền , Bích Ca , hoa hậu song sinh đều đồng ý cùng nâng một khăn , sửa một áo nếu Công Tử có … sức . Thầy chủ nhiệm bị giám hiệu gọi lên khiển trách vì để Công Tử nghỉ ốm nhiều mà không báo cáo . Cô Hồng-Hoa thỉnh thoảng trong lúc giảng bài đi xuống ngồi vào chỗ trống của Công Tử , đăm chiêu nghĩ ngợi thương nhớ về một người học trò ưu tú của mình .

Bốn tháng sau , bố mẹ Công Tử tìm được mối chạy 5 cây vàng để Công An thị xã Vũng-Tầu lén chở Công Tử về Sài Gòn .

Sợ phường khóm gây rắc rối cho nhà mình , Công Tử tới nhà tôi trú ngụ vì bố tôi là Tổ Trưởng Tổ Dân Phố có thể biết trước ngày nào phường khóm tới khám nhà .

Công Tử , tôi và đứa em kế chia nhau căn gác lửng cuối nhà . Căn gác nhỏ chỉ kê vừa 2 cái bàn học và trải cái chiếu gai . Vậy mà Công Tử ở đó hơn nửa năm .

Trong năm đó Công Tử Vượt Biên hụt 2 lần nữa . Lần sau nhờ có kinh nghiệm nên không bị tó . Tôi trở thành người đưa tin giữa Công Tử và gia đình . Mỗi lần sang nhà Công Tử nhắn tin , tôi đều ghé lại nhà Luận Bò để cho tin tới mọi người trong nhóm .

Đối diện nhà Luận có một bông hoa biết nói mà Luận theo đuổi từ hồi mặt mới mọc mụn . Luận thường tự hào gọi nàng là Thiên Hạ Đệ Nhất Niên .

Niên thường ngồi cạnh cửa sổ nhà để xếp hàng mà nhà Niên dệt mướn . Thỉnh thoảng cuồng chân , nàng đi dạo vài vòng trước nhà . Lúc nào Niên cũng mặc áo vàng in bông cúc nổi và quần xa tanh bóng đen . Tôi thắc mắc , Luận thật tình trả lời : « Hỏi Công Tử đó . Tao tốn cả đời theo đuổi không thành . Công Tử chỉ nhập nhóm ca với em mấy ngày là em mê tít . Mẹ kiếp , giọng Công Tử Bắc kỳ the thé vậy mà mắt em cứ lim dim , phê giọng trầm và ấm ! ! » .

Đó là lần đầu tiên tôi mới hiểu tại sao Luận hay so đo , ghen tương với Công Tử .

Niên dáng thanh và cao . Nếu mang guốc cao gót , tôi chắc Luận chỉ đứng tới tai Niên . Công Tử đứng với Niên thật là xứng đôi , như Rồng với Phượng . Niên đứng với Luận như Phượng với … Ngưu . Tôi chắc chính Luận cũng biết vậy . Khi tôi về là Luận vội chạy qua nhà Niên để cho tin và cũng để … chiêm người đẹp .

Chiều hôm ấy tôi cố tình nói chuyện về Luận rồi đưa đẩy tới Niên . Tôi có hỏi sao Công Tử không tìm cách liên lạc với Niên . Công Tử trả lời :
– Mày nghĩ tao đang nghỉ Hè hay sao mà thăm với viếng . Việt Cộng biết chuyện giữa tao và Niên . Tao chắc nó bám Niên kỹ lắm . Nếu tao gặp Niên là sẽ gặp … Bác ngay . Cuộc đời có những cái mình phải hiểu để sống . Số tao sinh ra là để vượt biên , đi Mỹ học , số Niên là ở đây ca hát … xây dựng chủ nghĩa . Hai đường đi hai nẻo , phải dứt khoát thì mới làm được cái mình muốn .

Rồi Công Tử kể tôi nghe chuyện tình với Niên . Câu chuyện tình đầy tính chất … xã hội chủ nghĩa .

Mùa Hè năm trước , tất cả các học sinh trong phường phải đăng bạ sinh hoạt đoàn thể . Như thường lệ Công Tử ra trình diện trễ 2 ngày . Tên Việt Cộng uỷ viên thanh niên thấy gai mắt , cho Công Tử đứng chờ chơi . Đang lúc đó thì Niên tới phàn nàn là tổ ca của nàng thiếu Nam , chỉ toàn mấy em gái choai choai mười hai mười ba thôi . Công Tử kể : « Tên uỷ viên nghe xong , sực nhớ tới tao , nó đưa hàm răng vàng ố , ám khói thuốc lào ra cười hô hố chỉ tao nói :
– Đồng chí xung phong vô tổ ca ngồi kia kìa . Tao đứng dậy tính phản đối , thấy Niên quay qua nhìn , tao gật đầu ngay .

Cũng như mọi chàng trai đất Việt , lần đầu tiên gặp người đẹp , Công Tử bỡ ngỡ nói một câu hết sức … lãng mạn cách mạng . Dân Việt Nam ăn toàn bo bo không , sao lại có người như Niên , xinh đẹp như vậy . Niên đỏ mặt , đổi đề tài , hỏi nhà Công Tử ở chỗ nào trong phường để nàng biết , tới gọi đi họp khi cần . Công Tử kể tiếp :
– Tao chỉ nhà , Niên không tin nói nhà tao chỉ đến bà chị kế tao là hết . Tao nói ông gìa anh mới nhận anh làm con nuôi tối qua .

Hôm sau Niên đi hỏi dò sự thật trong xóm mới biết Công Tử là con Út trong nhà , ít khi ra đường nên phần lớn mọi người không biết tới . Gặp Công Tử , Niên hỏi :
– Anh làm gì mà tối ngày cứ ru rú ở trong nhà không ?

Công Tử đáp :
– Tại chưa gặp Niên nên không muốn ra ngoài , bây giờ thì lúc nào cũng nằm ngoài đường .

Từ đó phường 7 , quận Phú-Nhuận có chuyện tình để mọi người kháo cho qua những tháng ngày vô vị dưới chế độ ba khoan . Khoan sống , khoan hưởng và khoan yêu . Họ nhìn Công Tử và Niên để ước sao cho cuộc tình được êm đẹp và thành tựu . Hình như Công Tử và Niên cũng thấy . Họ lúc nào cũng quyến luyến và ước mơ .

Mùa Hè chấm dứt , chị phụ trách sinh hoạt phường , tổ ca , Quách thị Cẩm-Niên đặt bút phê vào sổ sinh hoạt của Công Tử : tiên tiến vượt chỉ tiêu . Tên uỷ viên than niên phường gầm gừ phản đối ngầm .

Một ngày cuối Đông năm 1979 , Công Tử đưa tiền cho đứa em gái tôi dặn ra chợ Phú Nhuận mua sôi và thịt vịt . Hôm đó nhà chúng tôi được thưởng thức một món mà mọi người ưa thích . Tôi có linh cảm xa nhau thật nhiều . Tối hôm đó Công Tử nói : Bố mẹ tao đóng tiền bán chính thức xong rồi . Ngày mai em họ tao tới đón tao xuống Rạch Gía .

Công Tử đưa tôi xem thẻ căn cước mới có tên Tầu là Lý Phu Trình . Tôi nói : Công Tử Vượt Biên giờ trở thành Cái Nị Dượt Piên . Chúng tôi cười nói nhiều tới khuya .

Ba tháng sau , không thấy tin tức gì của Công Tử , tôi ghé qua nhà hỏi . Bà mẹ Bắc Kỳ , thật Việt Nam , thấy tôi bà ôm mừng khóc : Nó đã tới được Mã Lai rồi con ạ . Tôi từ giả vội để chạy qua nhà Luận báo tin .

Mọi lần thì khác , nhưng lần này vừa thấy chiếc xe đạp Mỹ mà Công Tử để lại cho tôi đậu trước nhà Luận , Niên có linh cảm tin mừng , chạy vội băng qua đường .

Đó là lần đầu tiên tôi giáp mặt Niên . Niên có gương mặt trái soan . Cặp mắt không to không nhỏ , rất đi đôi với khuôn mặt . Mũi Niên hơi cao , có sóng , không tẹt như mũi người Việt Nam . Mái tóc dài ngang lưng , không dầy không thưa nhưng đen nhánh như hai hàng lông mi của nàng . Da Niên trắng tựa như người sinh đẻ ở Gia Nã Đại . Mái tóc đen dài , gương mặt trái soan , làn da trắng , chiếc áo vàng in hình bông cúc nổi , cái quần xa tanh bóng đen , những thứ ấy tương xứng , đối chọi làm Niên đã đẹp càng đẹp thêm . Không chỉ đẹp , dáng Niên cao cao trông sang và quyền quý . Phải nói Niên là một kỳ công tuyệt mỹ của tạo hoá . Bây giờ tôi mới hiểu hết câu nói đầu tiên , ngớ ngẩn của Công Tử khi gặp Niên . Dân Việt Nam ăn toàn bo bo không , sao lại có người như Niên , xinh đẹp như vậy .

Niên bước vào nhà Luận , căn nhà tự nhiên như sáng hẳn ra . Không hiểu từ mái tóc Niên hay từ thân thể Niên , cũng có thể từ sự tưởng tượng của tôi , tôi như thấy một mùi thơm ngọt dịu thoảng qua . Niên không để ý gì cả , chỉ hỏi vội :
– Có tin gì của ảnh , chưa anh ?

Tôi gật đầu đáp :
– Tới Mã Lai rồi .

Chưa đầy một phút sau , hai dòng nước mắt vui mừng đã chảy dài trên gương mặt xinh đẹp của Niên . Tôi cảm động cũng không cầm được nước mắt . Luận Bò cũng khóc . Chúng tôi nhìn nhau , khóc vui mừng thật dễ dàng .

Chín tháng sau tôi mới nhận được lá thư đầu tiên của Công Tử gửi từ một nơi có cái tên lạ hoắc của tiểu bang Texas : College Station .

Thủ Tướng gật gù giải thích :
– Thì đúng rồi , Công Tử phải ở chỗ những người giỏi của nước Mỹ . College Station là chỗ của những người ít nhất phải có bằng Đại Học ở .

Chúng tôi đều đồng ý .

Tôi mang thư qua nhà Công Tử khoe . Hai ông bà nhìn tôi một lúc rồi khẽ nói :
– Hai bác có chuyện muốn nói với cháu . Trước khi nó đi , hai bác có đóng thêm một chỗ , phòng nếu đi không xong sẽ có mối khác cho nó . Lúc nó đi có nói nếu trót lọt thì để dành cho cháu để cám ơn gia đình cháu đã giúp nó . Tiền Bác đã đóng rồi , lấy về cũng không được . Cháu về thưa với Bố Mẹ , rồi sang cho Hai Bác hay .

Trên đường về , tôi bàng hoàng như người bị say sóng . Bố tôi nghe xong nói :
– Trời Phật thương gia đình mình rồi con ơi . Cơ hội ngàn vàng con đừng bỏ . Con phải đi để cứu các em con và cứu cả bố mẹ thoát khỏi chế độ Cộng Sản này … Con đi Bố chỉ mất chức … Tổ Trưởng là cùng . Chức cái quái gì , toàn là làm không công cho tụi nó không . Đã vậy chúng con phê bình Bố là không quản lý tốt .

Hai tuần sau , tầu tôi cập bến Mã Lai . Tôi cũng được chuyển qua đảo Pulau Bidong như Công Tử .

Vì thuộc diện chờ nước Mỹ hốt rác nên tôi ở đảo gần 2 năm . Sau khi bị từ chối bởi Úc , Pháp , Ý và Thuỵ Sĩ , tôi mới được Mỹ hốt . Tôi tới Houston vào cuối Đông năm 1982 . Trời năm đó lạnh và u ám .

Công Tử ra đón tôi ở phi trường . Vẫn phong thái và kiểu nói của năm xưa , tôi thấy trời đất chuyển ấm và sáng dần :
– Lùn Mã Tử , tao trốn mày gần nửa vòng trái đất , vậy mà mày cũng bám theo . Làm sao tao có thể dứt mày được đây ?

Tôi trả lời :
– Khánh Khổ nói số mày đẻ bọc điều , sinh ra để sống trong nhung lụa . Số tao với nó là số khổ , do đó tao phải bám sát mày . Chỉ cần một tí cái bọc điều của mày , là hưởng suốt đời không hết .

Đúng như Đại Tướng đoán trước , chương trình học 4 năm của Đại Học Mỹ , Công Tử chỉ tốn 3 năm hơn . Tôi vào trường được hơn 1 năm , Công Tử tốt nghiệp Kỹ Sư Cơ Khí và chuyển lên Fort Worth làm cho một hãng máy bay quốc phòng nổi tiếng .

Ngày tôi ra trường , Công Tử lái xe về mừng . Gặp tôi , Công Tử thành thật :
– Tao tính mua tặng mày một món quà thật lớn . Nhưng tuần sau tao xong Cao Học , mày lại phải trả nợ , mua đồ mừng tao . Do đó đổi ý không mua gì cả . Mày mới ra trường chưa có nhiều tiền , chơi cái trò tư bản này không xong đâu .

Tôi có hỏi Công Tử có tiếp tục học lên Tiến Sĩ không ? Công Tử trả lời :
– Phải ngưng một thời gian , ba má tao nói ngưng học , đi lấy vợ học mới … thông ra thêm . Ông bà cũng già rồi , tao tính về thăm một chuyến , tiện thể tính bề gia thất .

Ngập ngừng một lúc tôi mới nói Công Tử một điều mà tôi đã giấu hơn 6 năm nay :
– Niên đã lấy chồng lâu rồi , chắc giờ con cũng đã lớn .

Lần đầu tiên trong cuộc đời , tôi thấy mặt Công Tử đổi sắc . Công Tử nhìn tôi một lúc như muốn hỏi điều gì , nhưng rồi thôi , chỉ quay đi nhìn về một hướng xa xa .

Tôi hiểu Công Tử muốn hỏi gì nên khẽ đáp :

– Luận Bò .

Share this post