Đĩ Bút Bưng Bô – Lộc Dương

Đĩ Bút Bưng Bô – Lộc Dương

Sáng nay vừa mò mặt tới toà soạn, lão trưởng ban đã ngoắc lại. Nhìn nụ cười đểu đểu trên gương mặt lão, hắn đã mừng thầm. Hắn cứ tưởng sẽ được xếp giao đi xuống các cơ sở kinh doanh viết bài, kiếm tí cháo, (cả tháng nay meo rồi, ngày nào vợ cũng cho nghe chửi )nhưng không phải. Lão trưởng ban nhe răng ra, hơi thở toàn mùi rượu:

– Hôm nay trên giao cho đồng chí nhiệm vụ viết về các tấm gương chung tay đóng góp chống dịch Covid 19. Mục đích là để nhử mồi, lôi kéo nhân dân đóng góp càng nhiều càng tốt. Cơ quan ta có đạt được thành tích thi đua hay không là nhờ ở đợt vận động này đấy.

Trong bụng hắn buồn như mùa thu chết nhưng hắn vẫn phải làm ra vẻ sốt sắng :

-Vâng, thế các tấm gương đó ở đâu ạ, anh cho em biết địa chỉ để em chạy ngay xuống tìm hiểu viết bài.

Lão trưởng ban nghẹo cổ, cái cổ gầy như cổ gà và dơ kinh khủng, chắc lâu lắm rồi lão chưa tắm :

– Làm gì có tấm gương nào ? Phải tự phát huy ra chứ. Nếu có gương thật thì ai viết chẳng được, cần gì phải nuôi cả một toà soạn báo bọn mình cho tốn lương, tốn thưởng của nhà nước.

Trong lúc đang bối rối vì bị xếp sửa lưng, hắn buột miệng chống chế :

-Em tưởng nhiệm vụ của báo chí là bảo vệ sự thật, là phản ảnh trung thực các sự kiện xảy ra trong xã hội….

Cái cần cổ bẩn thỉu bổng nhiên không nghẹo nữa mà ngỏng cao lên như cổ gà chọi, hàm răng vẩu của lão chìa hẳn ra, xém chút xíu chọc vào mắt hắn :

-Ơ, hôm nay đồng chí phát biểu linh tinh, mất lập trường nhỉ. Cái điều mà đồng chí vừa nói chỉ áp dụng cho nền báo chí của bọn tư bản giãy chết thôi, còn chúng ta là báo chí cách mạng, phải khác đi chứ lị. Đây này, tôi đã giật tít sẵn cho các bài báo, đồng chí đọc đi rồi cứ thế theo đó mà ngồi viết bài, viết sao cho nó y như thật là đạt yêu cầu, nghe chửa.

Hắn cúi xuống đọc các tựa bài mà lòng bái phục trình độ đặt tít rất giật gân của lão trưởng ban:

-Cụ ông 84 tuổi, vợ bịnh nặng, con khát sửa khóc ằng ặc, vẫn chống gậy đi 40 km để trao tiền chống dịch Covid 19 cho UBND xã.

-Em học sinh lớp 6 đập ống heo của hàng xóm đóng góp gần 1 triệu cho công cuộc phòng chống dịch bệnh.

-Cụ bà đơn thân bán con gà nuôi đã hơn 20 năm để lấy tiền ủng hộ quỹ phòng chống dịch.

-Chém người xong, thủ phạm còn ghé UBND phường đóng góp cho quỹ phòng dịch 200 ngàn rồi mới chạy về nhà ẩn nấp.

Đọc lướt qua xong, hắn ngập ngừng góp ý với xếp:

-Em thấy toàn hình sự với lại các cụ già đóng góp thì có vẻ đơn điệu quá, hay là để em bịa thêm vô là ông giám đốc hay bà phó chủ tịch tỉnh nào đó cũng đóng góp, cho nó đầy đủ thành phần, được không anh?

Lão trưởng ban trợn ngược mắt lên :

-Ấy chết, không được đâu. Nói chuyện cán bộ ta bỏ tiền túi ra đóng góp thì ai mà tin. Chuyện này có bao giờ xảy ra đâu ? Mình bịa thì cũng phải viết thế nào cho nó giống thật, để dân còn tin chứ. Bịa như đồng chí thì chỉ có chó nó tin. Chết thật thôi. Trình độ như thế mà cũng đi làm báo đảng, không trách được cả nước ai cũng chửi tụi mình là một bọn đĩ bút, chuyên nghề viết báo bưng bô…

Share this post