Đọc Lại Odyssey Dưới Nhãn Quan Của Một Trumpis – Người Lính Già Oregon

Đọc Lại Odyssey Dưới Nhãn Quan Của Một Trumpis – Người Lính Già Oregon

1. The Odyssey (tiếng Pháp: L’Odyssée), gồm 24 quyển, là một trong hai thiên anh hùng ca (tác phẩm kia là The Iliad), được truyền thuyết cho là của Homer (Homère), trong đó tác giả nửa hư nửa thực Hy Lạp (sinh vào tiền bán thế kỷ VIII BC) tường thuật cuộc hồi hương đầy bi hùng của Odyssus (Ulysse), vua xứ Ithaca (Ithaque), sau khi đánh thắng thành Troie trở về vương quốc cũ, bằng đường biển. Cũng xin mở ngoặc: James Joyce, nhà văn Ái Nhĩ Lan, đã viết lại truyện này, vào năm 1922, dưới dạng tiểu thuyết, có tựa đề Ulysses, với những chi tiết và nhân vật mô phỏng theo, hoặc lấy từ, tác phẩm của Homère, nhưng pha trộn thêm màu sắc đương thời và địa phương.  

       Trong Homère, tất cả các thủ lãnh đồng minh tham chiến khác đều trở về bình an, vô sự. Riêng Ulysse còn mãi lênh đênh trên đại dương giữa bão tố hãi hùng và bao nhiêu hiểm nguy trong khoảng gần mười năm, cộng thêm hơn chín năm bị giam lỏng trên đảo của nữ thần Circé có phép biến các thủy thủ thành heo, và của nữ thần Calypso, cả hai đều xinh đẹp và đều si mê chàng, đến độ muốn cưới làm chồng, trong khi chàng lúc nào cũng canh cánh bên lòng nỗi nhớ thương Penelope (Pénélope), người vợ thủy chung, đêm ngày mòn mỏi đợi chàng về. Hai nữ thần này chịu thả Ulysse ra khỏi vòng tay chỉ sau khi nhận lệnh của Zeus, chúa tể các thần.

           Kẻ thù của Ulysse khá đông, nhưng hung hãn nhất, bất cộng đái thiên, chính là Poseidon (Latin: Neptune), Thần Biển Cả và Động Đất, em của thần Zeus, cha của Polyphemus, một cyclops, quái thú khổng lồ chỉ có một mắt, đã giam các thủy thủ trong hang để dành ăn thịt từng người. Polyphemus bị Ulysse lừa, chuốc rượu say, và đâm bằng cây nhọn vào mắt trong khi ngủ, khiến mù luôn. Poseidon quyết trả thù. Làm biển động và thuyền của chàng bị đắm, trôi dạt từ đảo này đến đảo khác. Đầu tiên là đảo của dân lotus eaters (ăn hột / lá sen). Trừ chàng không ăn, các thủy thủ đồng hành ăn vào và bỗng chốc quên hết tổ quốc và nhiệm vụ, khiến chàng phải liều thân ra tay cứu chữa. Sau dạt vào đảo của dân Laestrygonians, chuyên ăn thịt người. Rồi phải tránh phần biển của những nàng Sirens (Sirènes) mà tiếng hát làm ngất ngư các thủy thủ và lùa họ vào vùng đá ngầm, khiến thuyền vỡ. Để khỏi nghe tiếng hát ma quái, chàng bắt họ bịt cả hai tai bằng sáp. Rồi gặp Scylla, quái ngư có sáu đầu, ngồi trên mõm đá ở eo biển chờ thuyền bè đi qua để đánh đắm, rồi còn Charybdis (Charybde), một dòng nước xoáy kinh khiếp đối diện, mà nếu tránh được thì lại phải rơi vào nanh vuốt Scylla. Nghĩa là, tránh vỏ dưa gặp vỏ dừa (cf. ngạn ngữ Tây “tomber de Charybde en Scylla”), còn tệ hại gấp bội phần.

           Trong khi đó, tại lâu đài của Ulysse ở Ithaca, một bọn suitors (người cầu hôn, prétendants), gồm những hoàng tử và con nhà quí tộc bê tha trong triều đình, mở yến tiệc ngày đêm, và đòi hoàng hậu Pénélope phải chọn một người trong bọn chúng làm chồng. Nàng không biết Ulysse còn sống hay chết, nên tìm kế hoãn binh, nại cớ con còn bé. Nay hoàng tử Telemachus (Télémaque) đã lớn, nàng phải quyết định. Hai tên suitors dữ tợn, xấc láo nhất, và căm thù Ulysse nhất, là Antinous và Eurymachus.

           Cuối cùng, vượt qua bao nhiêu gian khổ và hiểm nguy, nhờ sự trợ giúp của các thần linh, đặc biệt Athena (Latin: Minerva), nữ thần của tài trí và thông minh, Ulysse được an toàn trở về Ithaca sum họp với vợ con, và những bạn bè và tôi tớ trung tín, như Eumaenus, chăn heo, hay Eurycleia, bà vú già. Chính tay chàng dùng cung tên bắn chết từng đứa một trong đám suitors, và trừng trị những gia nhân phản bội, như Melanthius, tên giữ dê. Kết thúc có hậu, như trong một truyện của Tàu.


           2. Truyện The Odyssey đầy dẫy những tình tiết lạ lùng, hấp dẫn đối với trí tưởng tượng của độc giả trong mọi thời đại, có cả tiện nhân những ngày còn mài đủng quần trên ghế Trung học. Nhưng đó không phải là mục đích và nội dung chính của bài này. Mà là con người Ulysse, một hero, trong cả hai nghĩa “nhân vật” trong truyện và “anh hùng” ngoài đời. Quả vậy, Ulysse đã được Mary Ellen Snodgrass, tác giả quyển Greek Classics (Cliffs Notes Inc., 1988, Nebraska), giới thiệu như một nhân vật đầu tiên của những thiên anh hùng ca trong thời cổ đại Hy Lạp, nổi tiếng về trí thông minh, sức mạnh về tinh thần cũng như thể xác, và lòng dũng cảm tuyệt vời   –tất cả những đức tính ấy đã giúp chàng hoàn thành ước nguyện, vượt qua mọi khó khăn, thử thách. Vì thế, Snodgrass nhận xét, chàng giống một nhân vật anh hùng hiện đại hơn bất cứ thủ lãnh Hy Lạp nào đã chiến đấu tại Troie. (“He is the first of the Greek epic heroes to be renowned for brain as well as muscle; his courage and prowess are beyond criticism, but he is more like a modern hero than any of the other chieftains who fought at Troy, for he has a sharp and inquiring mind. His mental and physical attributes are of equal importance in helping him to achieve his ends, and he uses either, depending upon circumstances. Because he is able to reason and evaluate things, he often hesitates before taking action where other heroes would have rushed blindly into the fray. […] his courage, wits, and stability enable him to endure all his difficulties and arrive home safely”) (sđd, p.50).  

           3. Tác giả Mary Ellen Snodgrass đã xem Ulysse như một modern hero, khiến tiện nhân không khỏi nghĩ đến một người của lịch sử hiện đại Mỹ. Đó là Tổng thống Trump. Dĩ nhiên, dù là một trong những người ủng hộ và thán phục Trump, mà bọn Fake News gọi mỉa mai là Trumpist, Trumpian, Trumpard hay gì gì nữa, tiện nhân không quá lố bịch và mù quáng đến nỗi hùa theo khen “phò mã” Trump “tốt áo” và đặt ông ngồi cùng chiếu với Ulysse, nhân vật giả tưởng và huyền thoại lẫy lừng trong văn học sử cổ đại Hy Lạp. Nhưng qua những ưu điểm, mà Snodgrass đã nêu trên một cách đúng đắn về Ulysse, những gian truân chàng đã trải qua, và thành công cuối cùng, mà Homère, và sau này James Joyce, đã kể lại, tiện nhân thấy Trump đúng là một Néo-Ulysse với kích thước thu nhỏ hơn, về mặt văn chương, so với nhân vật thật của truyện, với một không gian hạn hẹp, với những tình tiết cố định, và với những kẻ thù cũng hiểm độc ngang nhau. Nhưng Trump có sức mạnh tinh thần và thể xác của Ulysse, để trở thành một người hùng, nếu không muốn nói một anh hùng, trong nghĩa đen thông dụng. Bởi những lý do sau:

           a) Nếu Poseidon và con trai Polyphemus, những Cyclopes, những Lotus Eaters, những Sirènes, những Charybde và Scylla, những suitors, và những tôi tớ phản chủ v.v… tàn ác đối với Ulysse trong cổ thi lãng mạn như thế nào, thì kẻ thù của Trump trong thực tại phũ phàng cũng hành xử như thế ấy: chúng nhiều vô kể, dữ tợn vô cùng, và công khai ra mặt. Từ bọn Mainstream Media Mỹ Thổ Tả chết bầm, bọn Fake News Mỹ và thế giới chết tiệt, bọn Sore Losers, đồ đệ cay cú của Hilly, Obozo, Bi-Đen, và Sore Soros, bọn Black Lives Matter, bọn vượt tường Lậu, chưa kể mấy đứa “nhà báo” và trí thức nửa mùa tự phong An Nam Mít, văn dốt vũ nát, tuổi già lú lẫn, vì ngồi không rảnh quá, hoặc đói rách đã bán rẻ lương tâm và sự thật, đến lũ chính trị gia Dân Chủ Mỹ Cực Tả cực đoan, tạp nhạp, gồm những thẩm phán Liên bang, kể cả bà già giết giặc lẩm cẩm ở Tối Cao Pháp Viện (có tên Rút, đã 86 tuổi mà không chịu rút, gần đây tuyên bố sẽ bám trụ phục vụ lý tưởng Cấp Tiến, and hence, chống Trump cho đến hơi thở cuối cùng), những dân biểu, thượng nghị sĩ Cấp Tiến và Cực Phóng (Túng), đến cái đám tài tử Hollywood, ca sĩ hết thời, và talk show hosts bầy nhầy mà họng và mông to hơn đầu, lúc nào cũng ra rả, vô cớ mạt sát, chửi bới Trump. Khiến ông một mình, đơn phương tự chống đỡ và chống chọi lại, trong khi đám đông thầm lặng ủng hộ và bỏ phiếu cho ông không dám lên tiếng bênh vực, sợ bị đòn thù của lũ Trump-haters. Đó là, chẳng hạn, Phù thủy Cái Pelosi Pest (nickname đặt bởi Trump, tiếng lóng pest có nghĩa người không ra gì), Chủ tịch Hạ Viện hiện thời. Đó là hai lão ông thượng nghị sĩ (TNS) Chuck Schumer (bị Trump gọi “The chief clown” vì năm 2017 lão ta đã mếu máo khóc, trông xấu xí và nhăn nhúm như cái mền rách, bên cạnh những di dân Lậu bị chận tại phi trường New York), Dick Durbin (tên nói dối chuyên nghiệp đã gắn bậy hai chữ “shithole countries” vào miệng Trump, sau một buổi họp tại White House có quay video), và mụ TNS Dianne Feinstein (thông gia của Hilly), cặp dân biểu Lọ Nồi Maxine Waters và Al Green (hung hăng nhất, đòi truất phế Trump bằng mọi giá, ngay từ khi ông vừa đắc cử), Bull Schiff và Jerry-Rigged Nutty Nadler (nicknames do Trump đặt, hai tên lơ xe đò du côn nhất bến xe Capitol Hill), thuộc đảng -Rats.

        Chưa kể những kẻ tự khai cùng đảng GOP, tức Republi-Cans, với Tổng thống Trump, vì tư lợi, hận thù cá nhân, ba phải, hoặc có máu phản bội bẩm sinh, cũng hùa theo đánh phá ông không thương tiếc: ví dụ, John McCain (cay cú, vì đã bị nhốt tại Hỏa Lò mà không được Trump gọi là anh hùng), và Susan Collins, và Bob Corker, và Jeff Flake (loại chống Trump để được nổi tiếng trong 5 phút phù du), và Mitt Romney (bỉ ổi nhất đám, vì đã xum xoe, ton hót trước Trump, nhưng không được ông ban cho chức Bộ trưởng Ngoại Giao, nên đâm ra hận ông), dưới nhãn hiệu bịp bợm moderate Republicans… Thù trong giặc ngoài là vậy.

           Tất cả bọn nói trên, -Rats cũng như -Cans, đã đánh ông tơi tả, te tua, ít hay nhiều, ngay từ lúc ông ra tranh cử và được đề cử, chỉ vì ông là một ứng cử viên phi truyền thống, nôm na không giống ai. Thứ sáu 3 tháng 2, 2018 này, FISA (Foreign Intelligence Surveillance Agency) Memo của Bộ Tư Pháp và Cơ quan FBI thời Obama sẽ được Trump giải mật, mặc cho bọn Dân Chủ tìm đủ cách để ngăn chận, và lúc đó người dân Mỹ sẽ biết rõ âm mưu và kế hoạch của những cơ quan trên để vu khống, đánh phá ứng cử viên Cộng Hòa Trump như thế nào.

           b) Cũng như Ulysse, Trump nổi tiếng thông minh và bền chí. Không thông minh và bền chí, làm sao trở thành tỷ phú trên thương trường? Không thông minh và bền chí làm sao đánh bại được mười sáu ứng cử viên gạo cội, nặng ký cùng “đảng ta”? Không thông minh và bền chí làm sao thắng được một đối thủ, mệnh danh phù thủy, quỷ quyệt, ma giáo, được sự ủng hộ công khai của cả một guồng máy chính quyền thối nát mãn nhiệm, từ tổng thống trở xuống, và của một giàn Truyền Thông Dòng Chính bồi bếp, vô sỉ, lúc nào cũng moi móc, bịa đặt những chuyện cóc nhái, ruồi bu về ông từ mấy thập niên trước?

             Người ta, có cả tiện nhân, đã tưởng lầm là Trump ăn nói bựa, hồ đồ và bạt mạng. Không đâu, theo thiển ý, trong vòng loại và lúc tranh cử tay đôi với Hilly, ông đã sử dụng một chiến thuật, đầy may rủi (risky), khá nguy hiểm, mà tiện nhân xin gọi là tố láng (all in) trong một canh xì phé, có nghĩa là được ăn cả, ngả về không, để gây chú ý của người dân vốn chưa biết gì, hay chưa biết nhiều, về ông, và nhất là của báo chí –vô tình quảng cáo không công cho ông, bằng cách dìm ông xuống bùn đen. Trong khi mười sáu ứng cử viên khác, vì sợ vấn đề “phải đạo chính trị” (political correctness), đã tỏ ra rụt rè, không dám nói mạnh, nói thẳng, ví dụ Jeb Bush, là người mà tiện nhân kỳ vọng nhất và ủng hộ tiền (tuy không nhiều), lại yếu xìu như con gà nút dây thun, ăn nói chả ra sao. Tiện nhân là dân tị nạn An Nam mà còn nhận thấy điều ấy, huống hồ những cử tri Mỹ đầu có sạn của những tiểu bang Rust Belt, như Pennsylvania, Ohio, Michigan hay Wisconsin? Người ta còn nghe những câu nói rất sỗ sàng ông dành cho đối thủ Hillary trong các buổi tranh luận: “I’ll put you in jail”, hay “you’ll go to jail”, hay “a nasty woman“, hay “crook Hillary”, và còn thấy thái độ áp đảo của ông khi đi chung quanh Hillary, với bờm tóc vàng khá lập dị, lờn vờn như sư tử rình mồi… Cố tình hết.

           c) Thắng cử, Trump đổi tông ngay. Bài diễn văn nhậm chức tháng giêng 2017, bài diễn văn State of the Union (SOTU) 30/1/ 2018 mới đây, và nhiều bài diễn văn đọc tại các nước ông viếng thăm, trước Liên Hiệp Quốc, tại hội nghị APAC Đà Nẵng, hội nghị Devos Thụy Sĩ… cho thấy ông là một người hoàn toàn khác với hồi tranh cử. Nhất là bài diễn văn SOTU trong đó ông tổng kết và tường trình cho Quốc Hội và quốc dân những thành quả sau một năm tích cực làm việc của ông và nội các, đồng thời vạch ra chương trình hành động về nhiều mặt cho năm tới: cử tọa, và cả nước, bắt gặp một tổng thống Trump điềm đạm, khôn ngoan, chừng mực, có cái tâm lớn (khi ca tụng và biểu dương những khách mời đặc biệt, khi giơ cành olive cho phe đối nghịch nắm lấy, khi đề cao quân đội Mỹ, lòng ái quốc và tự hào trong mỗi công dân Mỹ). Ông phát biểu một cách suôn sẻ như ứng khẩu, không cần nhìn giấy, không cần teleprompter, như những lời nói xuất phát tự đáy tâm can. Tuyệt vời nhất là câu nói khi ông đề cập đến dreamers thuộc diện DACA (mà phe -Rats o bế “cực kỳ”, vì mong hốt phiếu bầu của họ sau này): “Americans are dreamers, too”. Qua đó, tiện nhân có thể kết luận, Trump không bạt mạng, không hồ đồ, không bựa, như thiên hạ vẫn nghĩ sai. Không hành động hấp tấp, không suy nghĩ hời hợt, ông chính là một thương gia, một chính trị gia khôn ngoan, tài ba, lão luyện. Vì, quả thực, không ai có thể thay đổi bản chất thật của mình, dù tốt hay xấu, trong một thời gian quá ngắn như vậy, nói chi nếu chúng ta tin rằng bản chất không bao giờ thay đổi –điều mà những thằng cai tù VC cũng đã nói về những sĩ quan tù binh “ngụy” bất khuất, mà chúng cho là bất trị, vô phương cải tạo.

            Nếu bây giờ, trở thành tổng thống rồi, ông dùng tweeter, thay vì mượn tay Truyền Thông, để trả lời, chỉ trích, châm chọc, hay thóa mạ địch thủ, thì đó là chuyện chẳng đặng đừng, và ông không có sự chọn lựa. Phải đánh trả tay đôi, mano a mano, nếu không sẽ thua. Ông đã vượt qua sông Rubicon, như Julius Caesar năm 49BC trên đường về Rome, và không thể ngừng lại, tháo lui. Và nêu đích danh từng tên địch thù một. Bọn Fake News cho  hành động đó không xứng với, và làm giảm giá trị của, chức vị tổng thống, trong mưu đồ gài ông vào thế làm bia thụ động cho chúng nhắm bắn tự do, vô tội vạ. Còn ông thì chủ trương ăn miếng trả miếng, và nhất là dám bắt con bài tháu cáy, và ông đã, đang, và sẽ thắng lớn.

            Vài nhà báo phe ta, rất đứng đắn, viết rằng ông có vài quyết định hấp tấp, “bốc đồng”, hoặc “sai lầm”, ví dụ trong việc cách chức Giám đốc FBI James Comey, tạo rắc rối chính trị cho ông. Tiện nhân không nghĩ thế, vì Trump làm, hay không làm, bất cứ điều gì, cũng vẫn bị bọn -Rats và Fake Media lôi ra chỉ trích. Vả lại, Comey là người mà phe Dân Chủ ghét thậm tệ, muốn phế bỏ, vì đã “chơi em một đòn bẩn, vào phút chót, làm em thua đau” (cf. lời Hillary) và Trump đã suy nghĩ rất kỹ, và rất lâu, trước khi quyết định ra tay. Chẳng qua, Comey là dịp bằng vàng cho bọn Dân Chủ chụp lấy để phá Trump, chứ bọn chúng có thương yêu gì cái tên bất tài vô tướng này và mặt mày lộ rõ sự đần độn. Bằng cớ nữa: tuy special counsel Robert Mueller điều tra về vụ Russian collusion hơn hai năm trời, đã ngốn bao nhiêu triệu tiền của dân đóng thuế, mà kết quả là con số không to tướng, và trong khi đó, Trump muốn dẹp đi, nhưng ông đắn đo, chưa đụng đến. Cũng như đối với chương trình DACA, ông để cho hai đảng trong Quốc Hội thảo luận và biểu quyết. Ông đã chăm chú lắng nghe mọi ý kiến trước khi quyết định bắt NATO đóng thêm tiền niên liễm, rút khỏi Hiệp ước Paris 2015 về Global Warming, hoặc tuyên bố chọn Jerusalem làm thủ đô của Do Thái, hoặc rút khỏi thỏa ước về nguyên tử với Iran, hoặc tăng tariff trên hàng hóa nhập cảng của Tàu Cộng. Ông đã bày mưu tính kế để tiêu diệt thủ lãnh ISIS Abu Bakr al-Baghdadi tại Syria, tháng 10, 2019, và mới đây, tên khủng bố Qassem Soleimani tại Iraq, một cách thần sầu, nhất là kín đáo, không hé môi báo cho Pelosi Pest biết trước, khiến mợ đùng đùng nổi giận. Vân vân… Giống như nhân vật Ulysse, qua kết luận của tác giả Snodgrass: “ Because he is able to reason and evaluate things, he often hesitates before taking action where other heroes would have rushed blindly into the fray.”

            4. Bọn -Rats và Fake News, không còn cách nào khác hơn để loại bỏ Trump là tố (ẩu) ông mắc bệnh tâm thần. Năm nào, bọn chúng cũng nôn nóng chờ đợi kết quả khám bệnh của ông, về thể xác và tinh thần. Everything’ s perfect, Rony Jackson, bác sĩ chính thức của Tòa Bạch Ốc, năm 2018, đã họp báo tuyên bố như thế, và theo lệnh Trump, đã trả lời mọi câu hỏi về sức khoẻ của tổng thống, trước sự thất vọng, tiu nghỉu, tẽn tò của bọn Fake News, CNN, ABC, MSNBC, The New York Times, Washington Post, Politico, Vox, The Hill và những tờ lá cải khác. Trong khi những tiến sĩ về tâm thần, như cậu Leonard Glass của Harvard, và mợ Bandy Lee của Yale, không có giấy phép hành nghề, chỉ ngồi nhà, trong ghế bành, khám bệnh hàm thụ, bảo rằng Trump có triệu chứng… khùng (xin xem bài rất hay và đầy đủ của tác giả Ký Thiệt, phổ biến trên Mạng, ngày 31/1/2018, “Tổng thống Trump có ‘khùng’ hay không?”).

            Về việc chẩn bệnh, tiện nhân nhớ lại chuyện Câu Tiễn, ngày xưa, đã chịu nhục nếm phân của Cơ Phù Sai, vua nước Ngô thời Đông Châu, thế kỷ VI BC, để đoán khi nào ông này khỏi bệnh… cảm. Bọn tiến sĩ bất lương và những dân biểu, nhà báo điên rồ, vô liêm sỉ kia, nếu muốn tìm cho ra triệu chứng bệnh tâm thần của Trump, thì còn chần chờ gì mà không mau bắt chước Câu Tiễn làm như thế, cho chắc ăn. Bảo đảm chính xác 100%. OK? 

            Và nhắc chuyện “ngày xưa”, tiện nhân cũng lại nhớ đến trường hợp của đại kịch tác gia Hy Lạp cổ, Sophocle, tác giả của hai tuyệt phẩm Oedipus Rex và Antigone, sống vào khoảng 400 năm trước Thiên Chúa, khi về già, đã bị Iophon, đứa con trai út, đưa ra tòa, và tố ông đã lẫn, không còn khả năng làm bố, bởi ghen tức ông đã yêu quý đặc biệt thằng cháu nội, mà ông đặt tên là Sophocles The Younger, con trai của Ariston –đứa con ngoại hôn của ông với một tình nhân ngoại quốc. Iophon lo sợ ông giao hết gia tài cho thằng cháu nội, mà quên rằng luật thành Athens cấm cha mẹ không được truất quyền thừa kế của những người con hợp pháp. Trước tòa, Sophocle đã đọc thuộc lòng vở kịch Oedipus in Colona do ông viết, và chưa xuất bản –điều chứng tỏ ông không bị lẫn. Ông được xử trắng án.       
        Trường hợp Trump cũng vậy: ông không lẫn, không điên, không khùng. Mà chính những kẻ thù nghịch, muốn phá ông, mới khùng, mới điên, mới lẫn. Trump, trái lại, vô cùng minh mẫn, thông minh, và những quyết định của ông, cho tới bây giờ, rất sáng suốt, ít nhất có lợi cho quốc gia và nhân dân Hoa Kỳ, như đạo luật giảm thuế ông vừa ký, mà không một thượng nghị sĩ -Rats nào bỏ phiếu thuận.

        5. Sau khi dùng mọi thủ đoạn đánh phá Trump, ngay từ ngày ông được tuyên bố đắc cử, mà vẫn thất bại, từ việc vu cáo ông bị bệnh tâm thần đến vụ witch hunt, săn lùng phù thủy, tức điều tra về Russia có hay không nhúng tay (collusion) vào cuộc bầu cử 2016, thua keo này bày keo khác, chưa kể những trò khỉ xuống đường, phản đối, đập phá của cái đám Sore Losers và Never Trump tại các thành phố. Cuối cùng phe -Rats được làm chủ Hạ Viện, sau bầu cử 2019, và Pelosi Pest và Bull Schiff lên kế hoạch truất phế Trump. Bọn -Rats hí hửng, rình mò dịp khác. Đó là cuộc điện đàm 25/7/ 2019 giữa Trump và tân tổng thống Ukraine, Zelensky, bị một tên thổi còi (whistleblower) vô danh, giấu mặt, tố cáo tầm bậy với Nutty Nadler và Bull Schiff, mặc dù White House đã in ra bản transcript xác nhận tính cách trong sáng, trung thực của cuộc nói chuyện giữa hai tổng thống. Bọn -Rats chụp ngay cơ hội, bày ra màn xiếc luận tội Trump, mà tiện nhân đã bàn trong bài “Shakespeare và vở hài kịch Kangaroo Court tại Hạ Viện Mỹ” (2/12/2019). Biên bản luận tội đã bị Pelosi Pest giam gần một tháng, trong khi đòi Chủ Tịch Thượng Viện McConnell phải cho mụ biết trước tiến trình xử án tại Thượng Viện sẽ như thế nào. McConnell không thèm trả lời, và cuối cùng, bản luận tội cũng đã được chuyển lên Thượng Viện hôm Wed. 1/15/2020.

       Chưa kể sau khi Trump ra lệnh giết tên tướng Iran cực kỳ tàn ác Qassem Soleimani, mà bàn tay đã nhúng máu của hàng ngàn người Mỹ và chính người Iran, và việc chiếc máy bay dân sự Ukraine bị Iran bắn lầm, bọn -Rats và Truyền Thông Thổ Tả lên án Trump đã cố tình gây ra sự xung đột giữa hai nước, khiến Hạ viện Mỹ tuần trước đã ra dự luật bắt Tổng thống Trump nếu muốn đụng tới Iran phải có phép của Quốc Hội, nghĩa là Hạ Viện của Phù Thủy Cái Pelosi Pest. Ghê chưa!

THAY CHO LỜI KẾT:  

           Mặc dù vậy, như anh hùng Ulysse đã an toàn trở về với cố hương và gia đình, cách đây mấy ngàn năm, Trump, trong một nghĩa có tính cách tượng trưng, cũng đã thành công rực rỡ, chỉ một năm sau khi đắc cử tổng thống. Trong một bối cảnh khác, dĩ nhiên, tuy thiếu dáng yêu kiều của các nữ thần Athena, Circé và Calypso, và tiếng hát mê hồn của những nàng Sirènes huyễn hoặc (để người ta phải thay vào đó vẻ mặt hiểm độc, nhăn nheo, già nua của các mợ ở Hạ Viện Mỹ cực kỳ anti-Trump), nhưng câu truyện Tổng Thống Trump phải đụng độ và chiến đấu, ngoài ý muốn, với bao nhiêu thù địch, cũng không kém phần hồi hộp, gian truân, thú vị. Và vô cùng lôi cuốn. Khiến tiện nhân, một trong hàng triệu Trumpists, quyết định viết bài mọn này. Để công khai tôn vinh ông, một người tài ba, chính trực, lúc nào cũng quan tâm đến, và yêu mến, đất nước và nhân dân Mỹ.

Portland, viết gửi lần đầu 2/2/2018

cập nhật, và gửi lại ngày 16/1/2020 

NLGO

Share this post