Dừng Chân Tại Baltimore Maryland – Đoàn Thanh Liêm

(TVVN.ORG) Bút ký

Ngày 20 tháng Tư năm 2010, tôi đã từ Dallas Texas bay đến phi trường quốc tế Baltimore Washington (BWI) vào lúc 5.00 chiều và được cháu Hoà là ông xã của cháu Vui đón đưa về nhà tại thành phố Owings Mills ở phía Tây Bắc của Baltimore, gần với biên giới tiểu bang Pennsylvania. Muà Hè năm 2009, tôi cũng đã ở đây và được các cháu chăm sóc mọi chuyện thật là tươm tất chu đáo, trong bầu không khí thật là thân thương ấm cúng của gia đình. Đó là lý do tại sao tôi lại lấy nhan đề là “Dừng Chân” cho bài viết này.

Sau mấy tuần lễ bận rộn ở Houston, New Orleans và Dallas, tôi cần phải nghỉ ngơi lấy lại sức, và giải quyết một số công việc còn tồn đọng của mình. Nhất là còn phải khai triển tiếp theo (follow-up) những điều tiếp thu được trong các kỳ đại hội tại Texas và Louisiana, cũng như là gửi thư và hình ảnh liên hệ đến các vụ việc đó cho các bạn hữu khắp nơi.

Cũng như năm ngoái, các cháu Hoà Vui đã dành cho tôi cả một căn phòng rộng rãi dưới tầng hầm (basement), với đủ tiện nghi về phòng ngủ, nhà vệ sinh và nhất là bàn máy điện toán – để tôi có thể làm việc và trao đổi thông tin cho gọn gàng thoải mái. Rõ ràng đây là thứ “căn cứ hậu cần” cho tôi trên bước “đường hành quân” tại khu vực miền Đông nước Mỹ, cách xa với bản doanh chính là California đến trên 4,000 cây số.

Trong dịp này, vào ngày thứ Sáu 23 tháng Tư, các cháu còn chở tôi đến thăm anh họa sĩ Vũ Hối ở thành phố Laurel cũng gần với Baltimore. Nhà anh chị ở chung với con cháu rất đông, nhân số lên đến tất cả 16 người, ai nấy đều có công ăn việc làm, nên cuộc sống cũng thoải mái. Anh vẫn cặm cụi làm việc như ngày nào, mà lại hay được bạn hữu khắp nơi mời đến tham gia các buổi triển lãm với những tác phẩm độc đáo của anh về cả bốn thể loại: Thi, Thư, Ảnh, Hoạ, tức là có Thơ, có Thư Hoạ, có Nhiếp Ảnh và có Tranh do chính anh sáng tác, thực hiện. Anh nhắc lại hai câu thơ tôi nhờ anh viết để tặng Trung Tướng Nguyễn Bảo Trị hồi cuối năm ngoái 2009, và bảo tôi ghi ra một số câu thơ khác nữa cho anh trình bày qua lối Thư Họa đôc đáo (calligraphy) để gửi tặng bạn bè. Và tôi đã ghi ra một số câu thơ tôi làm hồi còn ở trại tù Z30D tại khu Rừng Lá Hàm Tân hồi năm 1994-95, để tặng các bạn tù chính trị như Bác Sĩ Nguyễn Đan Quế, Giáo Sư Đoàn Viết Hoạt, Trung Tá Phạm Đức Khâm. Tôi cũng viết vài câu thơ tặng Chị Jackie Bông và nghệ sĩ Kiều Chinh, tất cả đều là các bạn thân thiết của cả hai chúng tôi. Rồi chỉ trong vòng hơn một giờ đồng hồ là anh Vũ Hối đã hoàn thành được tất cả 5 bức thư hoạ để gửi tặng các người bạn nói trên cuả tôi (chi tiết của mấy câu thơ này, tôi xin ghi trong Phần Phụ Lục kèm theo bài viết này). Anh còn yêu cầu tôi cứ việc gửi thêm các câu thơ tặng bạn hữu khác nữa, để anh thực hiện trình bày và gửi làm kỷ niệm cuả chung hai chúng tôi đến các người bạn đó. Thật rõ ràng là tôi có cái duyên hợp tác gắn bó rất là thân tình với anh bạn họa sĩ thật dễ mến này vậy đó.

Chiều thứ Bảy 24, các cháu còn chở tôi cùng gia đình đi tham dự thánh lễ tại nhà thờ Sacred Heart cũng gần nhà. Sau buổi lễ, lại còn chở đi vòng quanh khu vực nông thôn trong vùng. Mùa Xuân cây cỏ thật xanh tươi nơi các nông trại được chăm sóc khá lớp lang gọn ghẽ, với nhiều đàn ngưạ đua nhau gặm cỏ ven đường. Dọc theo đường làng quê, có nhiều chỗ dân chúng tụ họp rất đông đảo để cắm trại và xem biểu diễn đua ngựa (horse show), tạo thêm vẻ sinh động cho cảnh thiên nhiên vốn thật tĩnh lặng thanh bình, bao quanh khu vực đô thị thường náo nhiệt ồn ào như Baltimore, Philadelphia ở hai đầu phía Nam và phía Bắc. Vẫn còn mùa Xuân, nên khí hậu thật mát dịu, ban ngày chỉ vào khoảng trên dưới 10 độ bách phân, với những cơn mưa rào nho nhỏ kéo dài có khi cả một vài ngày, khiến cho cây cối càng thêm tươi tốt, với vòm lá lung linh sáng loáng phản chiếu ánh mặt trời ban mai.

Cái cảnh thanh bình tĩnh lặng ở miền nông thôn này thật trái ngược hẳn với tình trạng xô bồ, phức tạp trong khu nội ô thành phố Baltimore, nơi có tỷ lệ cao nhất so với các thành phố lớn khác về loại tội phạm giết người, mà phần lớn do nạn nghiện ngập và buôn bán ma túy phát sinh ra. Đó là vấn đề gây cho chánh quyền, cũng như dân chúng địa phương nhiều nỗi bế tắc lo âu, nhức nhối mà từ nhiều năm nay vẫn chưa làm sao tìm được lối thoát khả dĩ vậy.

Nói về sức khoẻ cuả tôi, thì nhờ Trời và cũng nhờ đông đảo bà con chăm sóc cái ăn cái uống, cũng như nơi ở tĩnh mịch tiện nghi, nên ai gặp lại tôi cũng phải khen là hồi này coi bộ sắc diện có vẻ tươi vui, dáng đi vững chãi. Cô Uyên ở New Orleans, thì nói: “Trông anh mạnh khoẻ hơn cái hồi mấy năm trước, mà nhất là anh vẫn giữ được cái tạng thon thon với cái bụng thật là flat…”. Bạn Phan Đình Minh ở Dallas, thì nói: “Anh Liêm coi thật là healthy…”. Cháu Vui ở Baltimore, thì nói: “Coi bộ bác khoẻ mạnh rắn chắc hơn năm ngoái đấy…”. Tôi thật mừng vì ai cũng vui lây vì thấy tôi khoẻ mạnh, lạc quan, yêu đời và say mê với công việc này nọ.

Sau chừng một tuần lễ dừng chân nơi đây, tôi lại sắp sửa đến vùng thủ đô Washington DC để tiếp tục làm công việc nghiên cứu tại Thư Viện Quốc Hội Mỹ như vẫn thường làm mỗi năm vào các muà Hè.

Xin hẹn sẽ trình bày tiếp trong các bài viết sau vậy nhé.

Baltimore, 26 tháng Tư 2010
Đoàn Thanh Liêm

Phụ Lục: Mấy câu thơ tặng bạn với thư hoạ cuả hoạ sĩ Vũ Hối.

1/ Tặng Chị Jackie Bông:
“Trời thu nắng nhẹ hiền hoà
Mây thu lãng đãng ngàn hoa phiêu bồng”.

2/ Tặng Chị Kiều Chinh:
“Let’s live fully
By loving totally
And enjoying peace & ecstasy
Deep in our inner-selves”.

3/ Tặng Anh Phạm Đức Khâm:
“Mưa nắng dãi dầu, thân sức kiệt
Vẫn lòng son sắt, dạ kiên trung”.

4/ Tặng Anh Đoàn Viết Hoạt:
“Tường đá rào cao kiên cố đó
Hồ dễ làm ta bỏ cuộc chơi?”.

5/Tặng Anh Nguyễn Đan Quế:
“Tù mấy phen rồi, ai thắng ai?
Bạo quyền muôn thuở sợ công khai
Bịt mồm khoá miệng người công chính
Ta vẫn kiên cường, há thua ai?”.

6/ Tặng Anh Nguyễn Bảo Trị:
“Đường xa vạn lý mỏi mòn
Vẫn nòi quân tử sắt son với Đời”.

Share this post