Dismiss Notice
THÔNG BÁO: Phiên bản tháng Giêng 2018 cho Đũa Thần Điện Toán với nhiều thay đổi lớn đã được phát hành. ĐẶC BIỆT: Đũa Thần Điện Toán 64 Gig Duo phiên bản 2018 sẽ tự động cập nhật hóa, không cần phải gửi về Thư Viện Việt Nam Toàn Cầu!

Đối-Thoại giữa Người và Thơ

Chủ đề trong 'Vườn Thơ Hội Ngộ' do Thanh-Thanh khởi đầu 14 tháng Mười 2015.

  1. Thanh-Thanh

    Thanh-Thanh Khách Quý

    ÐỐI-THOẠI NGƯỜI VÀ THƠ



    I


    Ngàn trang thơ nào đã nói được gì
    Qua vui khổ suốt đời mình mài miệt?
    Bởi chút mình có: đời nào cần-thiết
    Mà cái đời cần: mình lại tay không!

    Thôi, thì đành thôi – ngày tháng lặng thầm
    Một ngày sống mong một ngày đẹp nghĩa
    Sáu mươi tuổi trời chờ ra nghĩa-địa
    Vẫy tay cuộc đời ngậm đắng nuốt cay!

    Có phải khổ đau chắp cánh thơ bay
    Nếu quả thế còn gì không mơ ước?
    Cuộc trần truân chuyên thực, hư trái ngược
    Ngàn trang thơ toại ý được câu nào?

    Thi ca đỉnh cao – biển vẫn sóng gào
    Sức mòn mỏi, ý cùng năng-lực tận
    Canh cánh bên lòng trĩu đau mối hận

    Thương quê-hương xa xót nỗi cơ-cầu!

    Viễn khách chiều, đêm ngồi nhớ rừng sâu
    Thời oanh liệt qua – tiếp thời khốn kiếp!
    Rũ chiến y khoác áo tù oan nghiệt
    Tổ-quốc ơi! chúng con tội tình gì?!

    Tháng sáu bảy lăm Mẹ tiễn con đi
    Ngày trở lại cỏ xanh mồ lặng ngắt
    Tim quặn thắt máu hằn lên đôi mắt
    Thơ giúp được gì trước nỗi quằn đau.

    II


    Chưa nói được gì cũng bởi do đâu
    Vốn vô tội – thơ một đời nghiệp dĩ
    Người và thơ từng khi cùng ngã quị

    Ngoài thơ ra ai chung thuỷ bên ngườỉ

    Những lúc đớn đau thơ ban nụ cười
    Phút sa ngã ai vực người đứng dậy?
    Bốn mưới năm hơn, thơ – người tình thuở ấy
    Cùng ra chiến trường, vào ngục tối oan khiên!

    Sáng mắt sáng lòng thơ khơi dậy niềm tin
    Giờ tuyệt vọng chính thơ là ngọn đuốc
    Mười ba năm oan khiên ai người thân thuộc
    Dỗ giấc khuya đông đói rét nhục nhằn?

    Áo trấn thủ sao bằng thơ chăn ấm
    Ấp ủ hình hài gầy đét ma trơỉ
    Quản bút còn đây thưa chuyện cùng đời
    Bát sắn nhạt – ơn thơ – thìa muối mặn!

    Quên đành sao tháng năm dài lận đận
    Sống tới giờ này và giữ vững niềm tin
    Tiếp hơi thở – thơ người tình tử, sinh
    Xếp, gác bút ai bên đời để sống?


    III


    Ngọn đuốc, kiếm thép, nụ hồng, chăn bông
    Làn gió nhẹ giữa trưa đời oi bức
    Tạ lỗi, hàm ân qua suy tư chợt thức
    Tâm nguyện cùng thơ xin trọn nghĩa một đời!


    LÊ NGUYỄN






    DIALOGUE BETWEEN MAN AND MUSE


    I



    What have expressed thousands of pages of verse
    Through ups and downs of life I have been absorbed in?
    Because that little bit I got life does not need,
    But what life wants has been impossible for me to win!


    Well, so be it! – Months after months silently
    I have lived and wished it a meaningful one each day.
    Sixty years old, I just await going to the grave-yard
    Bidding farewell to this world, a long thorny bitter way.

    Is it that misery sets Pegasus on wing?
    And if it is so, why of it do I not dream?
    In this painful existence truth and falsehood contradict,
    How many lines please me amongst so many a ream?


    Poetry reaches heights – waves still wail at sea;
    Power worn out, ability exhausted, will in degeneration,
    I suffer agony in deep heart, laden with resentment,
    To pity my native country submerged in tribulation.

    At dusk, at night, this stranger sits missing the jungle,
    The past heroic period – followed by the arduous time!
    To take off fatigues, put on prisoner’s uniforms:
    Oh motherland! Had we committed what crime?


    In June nineteen seventy five, my mom saw me off;
    On my return, over her cold tomb green grass grew.
    My heart hurt, grudge blood rose to my eyes:
    What was the use of rhymes in such writhing rue?


    II


    For what reason, Poety has not spoken up anything?
    Originally innocent – poetry is my predestined career.
    Man and Muse have had times fallen down together:
    Besides my ballad stanzas who else is my loyal dear?


    Wherever I feel distress, you offer me your smile;
    Whenever I tumble, it is you who help me rise again.
    For over forty years – poetry since then as my lover
    Accompanied me on each battlefield and in each chain!

    You opened my eyes and mind, aroused my belief;
    In my hour of despair, you were my very torchlight.
    Through thirteen unjust years you were my intimate
    To soothe my hunger, cold, shame in each winter night.


    The quilted jacket could not yield warmth as the verse
    That replaced a blanket to wrap up my body in disfavor.
    My pen is still here to tell the story to the world:
    To the insipid manioc, Poetry’s grace was to add savor.

    How can I have the heart to forget the long hard years?
    You reinforced my breath, my life and death lover -
    Poetry - for me to survive and to hold firm to my faith!
    To cease writing, lose my joy of life, who would cover?



    III


    You, bright torch, sharp sword, fresh rose, warm blanket,
    Cool breeze in the earthly stifling noon full of slime!
    I apologize, I owe your favour, in awoken reflection
    I heartily pledge devotion to you, Poetry, all lifetime.




    Translation by THANH-THANH
     

Chia sẻ, giới thiệu đến bè bạn