Dismiss Notice
THÔNG BÁO: Phiên bản tháng Giêng 2018 cho Đũa Thần Điện Toán với nhiều thay đổi lớn đã được phát hành. ĐẶC BIỆT: Đũa Thần Điện Toán 64 Gig Duo phiên bản 2018 sẽ tự động cập nhật hóa, không cần phải gửi về Thư Viện Việt Nam Toàn Cầu!

Ơn Người

Chủ đề trong 'Vườn Thơ Tâm Linh' do Bình Lặng khởi đầu 30 tháng Mười 2009.

  1. Bình Lặng

    Bình Lặng Bảo Quốc Công Thần Đệ Tứ Đẳng


    Ơn Người


    Tôi như từ một cơn mê
    Thoát cơn mộng dữ trở về an vui
    Tôi như mới đến trong đời
    Bước qua tiền kiếp ngậm ngùi nào xa
    Từ trong bóng tối nhạt nhòa
    Bỗng đâu một phút chan hòa bình minh
    Tôi như vừa mới hồi sinh
    Trong ơn huyền nhiệm Thánh Linh dạt dào
    Tôi như chấp cánh bay cao
    Vào khung trời rộng ngọt ngào tình thương
    Trời xanh không bóng mây vương
    Ngàn cơn sầu muộn đã dường biến tan
    Tôi đang tìm thấy bình an
    Đi trong ánh sáng chứa chan ơn Người
    Ơn Người mở cửa lòng tôi
    Trái tim sỏi đá bỗng chơi vơi tình
    Tôi vui dù chỉ một mình
    Trong thinh lặng cũng cò nghìn tiếng tơ
    Đời như có vạn ý thơ
    Tin yêu đến thật không ngờ trong tôi
    Tình Người tô thắm cuộc đời
    Như cơn mưa đổ qua trời hạn khô

    Phương Đông
    @))----/--------------
     
  2. Bình Lặng

    Bình Lặng Bảo Quốc Công Thần Đệ Tứ Đẳng


    Lời Nguyện


    Cha biết trước con đường nhiều bóng tối
    Đôi chân con có lúc sẽ đi qua
    Xin cho con biết trông cậy nơi Cha
    Không giây phút nào vơi niềm tin tưởng
    Cho con biết nhìn Cha tìm phương hướng
    Cha là đèn soi dẫn bước con đi
    Trong khó khăn lúc thử thách hiểm nguy
    Không ngờ vực, tình Cha là sức mạnh

    Xin cho con một trái tim trong sạch
    Một tinh thần biết chịu đựng, thứ tha
    Qua tha nhân con thấy bóng hình Cha
    Nghe Cha gọi giữa tiếng đời khua động
    Xin giúp con từng phút giây đang sống
    Luôn hân hoan, biết cảm tạ ngợi khen
    Sống đơn sơ không tranh chấp bon chen
    Biết chia xẻ vì tình Cha vô tận ....

    Dẫu đêm tối hay trong trời nắng ấm
    Cậy tin Cha con vững bước trên đời
    Với Thánh Thần là nguồn mạch an vui
    Xin chiếm hữa tâm hồn con trọn vẹn.


    Phương Đông
    @))----/--------------
     
  3. Bình Lặng

    Bình Lặng Bảo Quốc Công Thần Đệ Tứ Đẳng

    [​IMG]

    Như Ánh Mặt Trời

    Cha như ánh mặt trời
    Rực rỡ ở phương đông
    Tỏa sáng trên con muôn tia nắng ấm
    Cha là ánh bình minh
    Đánh thức con sau đêm sầu lắng đọng
    Cha như bầu trời cao rộng
    Là sức thiêng mầu nhiệm dưỡng nuôi hồn
    Là khí trời trong hơi thở sống còn
    Cha hiện diện nơi con trong từng mạch máu
    Từng tư tưởng thoáng qua trong tâm não
    Đã nối liền con từ ý thức trong Cha
    Ý lồng trong nguồn tâm thức bao la
    Chan chứa mãi, đời con bao cần thiết
    Con đang sống giữa Khôn-Ngoan-Siêu-Việt
    Trí nhỏ nhoi này được nối với Vô Biên
    Vũ trụ tình Cha ấp ủ thiêng liêng
    Những lầm lỡ, sầu thương đều vô nghĩa
    Con chợt lớn lên sau cơn đau thấm thía
    Tưởng chừng như đã tan nát mảnh hồn
    Mảnh linh hồn đầy ánh sáng tình thương
    Cha đã đặt một chiếc gương nơi ấy
    Chiếc gương nhỏ cho tâm soi nhìn thấy
    Nẻo đường về đâu bờ bến bình an
    Gương mờ đi vì vọng tưởng đa đoan
    Khi lạc lõng giữa buị mờ hư ảo
    Cha đã tặng con món quà quý báu
    Nối liền Cha qua một nhịp tâm đầu
    Là chân tâm của bản thể nhiệm mầu
    Có tiếng gọi nhỏ nhẹ nhàng thúc giục
    Tiếng gọi nhỏ đưa con về tỉnh thức
    Dứt đắm chìm trong ảo tưởng sầu đau
    Cha ví như nguồn sáng ở trên cao
    Mảnh gương nhỏ hồn con xin đón nhận
    Gương phản chiếu niềm an bình vô tận
    Đến cho đời rực sáng ánh hồng tươi
    Cho bừng lên trọn lẽ sống đời người
    Được tràn ứa trong niềm hoan lạc mới.

    Phương Đông
    @))----/--------------
     
  4. Bình Lặng

    Bình Lặng Bảo Quốc Công Thần Đệ Tứ Đẳng

    [​IMG]

    Người Vẫn Chờ

    Người vẫn ngồi kiên nhẫn
    Bên bến vắng đợi chờ
    Màu chiều in vàng nắng
    Giữa khung trời hoang sơ

    Người nhìn vào mênh mông
    Nắng vàng gieo thầm lặng
    Nước êm gờn gợn sóng
    Nguồn thương không cách ngăn

    Bến xa con đò nhỏ
    Lạc khuất bao mùa trăng
    Bến đợi chờ trông ngóng
    Con đò có về chăng?

    Trong chiều sương ướt vai
    Đợi chờ, Người ngồi đây
    Con tìm phương nào khác
    Ngập hương đời nồng cay

    Con đi tìm khắp nơi
    Nụ huyễn tình sương khói
    Mang mang giọt sầu rơi
    Chân vướng chùm tơ rối

    Ngày tàn tháng năm qua
    Sầu thương nguyện xóa nhòa
    Về bên Người nương náu
    Lòng rồi sẽ thắm hoa.


    Phương Đông
    @))----/--------------
     
  5. Bình Lặng

    Bình Lặng Bảo Quốc Công Thần Đệ Tứ Đẳng

    Tình Cha Trong Vũ Trụ


    Đất trời Cha tạo dựng
    bốn mùa khéo léo đổi thay
    xuân, hạ, thu, đông
    không gian cảnh sắc xoay vần
    Cha gởi gấm tình Cha vào vũ trụ
    trong trời xuân quyến rũ
    Cha tặng con thơm ngát tuổi xuân hồng
    muôn lá hoa tươi thắm, từng chồi lộc trên cành
    yêu thương con tình Cha không ngừng đơm hoa trổ nhánh
    Cha muốn con với Cha mãi mãi là một hình ảnh
    không đổi thay, không tách rời
    vì tình Cha muôn đời gắn bó.

    Tình Cha ghi đậm trên bầu trời bỏ ngỏ
    những hoang hôn đỏ thẩm, chiều nắng hạ rực chân trời
    như nhắc chiều xưa cuộc khổ nạn trên đồi
    Calve nhuộm máu hồng
    vì yêu thương, Cha hiến dâng mạng sống.

    Tình Cha êm đềm
    bàng bạc trong trời thu thơ mộng
    rừng thu vàng xao động gió vi vu
    như lời gọi mời thiết tha
    con hãy đi cùng Cha trên đường mòn ngập lá
    nghe tiếng xạc xào dưới chân
    tiếng hân hoan, than thở
    tiếng nức nở xa gần
    hãy nhìn những bầu trời lạnh lùng sương thu
    trong ánh mắt của những người thiếu tình thân
    Cha cho con mối tình ngàn thu không vơi cạn
    để chia xẻ, ủi an…

    Lòng Cha như tuyết trắng ngày đông
    Tình Cha là máu hồng
    tuôn đổ trên con nguồn ân cứu chuộc
    đời mù tăm ảm đạm
    Cha goị con tìm về
    bên ngọn lửa lòng Cha muôn đời cháy sáng
    yêu thương sưởi ấm
    Tình Cha là sức sống, là ánh sáng
    để con truyền đến những cõi lòng giá băng.

    Cha cho con mùa xuân
    vượt ngoài luật xoay vần
    Cha cho con mùa xuân trong tình Cha vĩnh cửu.


    Phương Đông
    @))----/--------------
     
  6. Bình Lặng

    Bình Lặng Bảo Quốc Công Thần Đệ Tứ Đẳng

    Cảm Nhận


    Con bước vào đời
    Hồn trắng tinh khôi
    Chưa quen gian dối
    Giữa giòng trôi nổi
    Biết cậy tin ai?

    Con vào nhà Cha
    Ngước nhìn thánh giá
    Cha đang dang tay
    Chờ con trở lại
    Đến gần bên Ngài
    Cha đang nghiêng đầu
    Chờ nghe con nói
    Lời con dịu vợi
    Lòng con ưu tư
    Mắt con cay nhừ
    Về đây nhỏ lệ
    Tình Cha là bể
    Ôm ấp thuyền con
    Sóng gió không sờn
    Vững lòng tin cậy
    Khi con không thấy
    Bờ bến nơi đâu
    Cha là bắc đẩu
    Soi hướng đưa đường
    Về bến tình thương
    Cha luôn chờ đợi
    Khi con tìm tới
    Trong lời nguyện cầu
    Dứt bỏ lo âu
    Lòng thôi nghi ngại
    Những gì không phải
    Con đã nhận ra
    Trong con có Cha
    Không còn bất hạnh
    Cha là sức mạnh
    Để con tựa nương
    Cha là con đường
    Đưa về vui sống
    Cha là tiếng vọng
    Con đang lắng nghe
    Cha không khắc khe
    Lời con vụng dại
    Đâu là lỗi phải
    Lỗi không nơi Ngài
    Cũng chẳng tại con
    Nước lạc xa nguồn
    Một ngày hội tu.

    Phương Đông
    @))----/--------------
     
  7. Bình Lặng

    Bình Lặng Bảo Quốc Công Thần Đệ Tứ Đẳng

    "I am breathing God, the invisible air surrounding me so nature that I easily go without notice.
    I am breathing God, the quiet atmosphere without recognition, while my little world is full of anxiety and distractions.
    Like the fish in the sea searching for ocean without any knowledge".



    Cảm Nhận


    Luôn hít thở ơn Trời từng giây phút
    Quá bình thường nên đã chẳng nhận ra
    NGƯỜI trong con như hơi thở vào ra
    Nguồn dưỡng khí chan hòa mang sự sống

    Mãi cuồng xoay theo dòng đời biến động
    Để sầu đau canh cánh nặng bên lòng
    Tay yếu mềm gạt dấu lệ rưng rưng
    Ngỡ lạc lõng giữa lưng chừng dốc đá

    Chơi vơi cõi muôn trùng đêm bản ngã
    Khi bình minh luôn tiềm ẩn đáy lòng
    Hơi sức mòn nhưng ân lượng bên trong
    Luôn đầy ấp chờ tâm về đón nhận

    NGƯỜI trong con là món quà vô tận
    Mà nào đâu con cảm nhận được gì
    Bận thả hồn chìm đắm với sầu bi
    Mãi nắm bắt những gì không tồn tại

    Đây tâm tư phút giây này dừng lại
    Lắng lòng theo từng hơi thở yên lành
    Nhận lại đời chan hy vọng màu xanh
    NGƯỜI, điểm tựa ân ban nguồn mạch sống.

    Phương Đông
    @))----/--------------
     
  8. Bình Lặng

    Bình Lặng Bảo Quốc Công Thần Đệ Tứ Đẳng


    LỜI DÂNG #1


    - Phỏng dịch thơ Tagore

    Bởi vui thỏa Ngài ban cho bất tận
    Mong manh như thuyền nhỏ tấm thân này
    Đã bao lần Ngài tát cạn đổ đầy
    Thêm đầy mãi cho cuộc đời tươi mát

    Như chiếc sáo sậy giữa trời bát ngát
    Ngài đưa con qua thung lũng núi đồi
    Thổi nhẹ vào âm điệu của muôn đời
    Nhạc điệu ấy đến ngàn thu mới mẻ

    Khi cánh tay bất tử Ngài chạm nhẹ
    Trái tim con nhỏ bé rộn niềm vui
    Quá hân hoan muốn nói chẳng nên lời
    Những tặng vật Ngài ban cho vô tận

    Tay nhỏ bé con đưa ra lãnh nhận
    Tuổi đời qua Ngài tiếp tục đổ tràn
    Nhận bao nhiêu lòng khao khát vẫn còn
    Bao nhiêu nữa cũng như chưa đầy đủ.

    Phương Đông
    @))----/--------------
     
  9. Bình Lặng

    Bình Lặng Bảo Quốc Công Thần Đệ Tứ Đẳng


    Con Ðường Bình Minh



    Con đường mỗi ngày
    Hòa vào nhịp đời
    Con đường đến sở
    Bình minh đang lên
    Qua thung lũng nhỏ
    Sương giăng như những cụm mây
    Cây lá như còn trong giấc mơ say
    Tôi như đi vào huyền thoại
    Êm đềm của chốn thiên thai
    Uốn qua lưng đồi
    Chan hòa nắng trãi
    Hạnh phu’c là đây những buổi sơ’m mai
    Tâm tư thanh thản
    Hòa vào đất trời
    Tôi còn mơ mộng
    Tôi đang rung động trước những kỳ công
    Bàn tay Người tô thắm
    Hoa vàng trên những sườn đồi
    Thảm cỏ nhung xanh xa tắp chân trời
    Tình yêu của Người
    Ðổ tràn hồng ân trên mỗi cuộc đời
    Tôi đang lãnh nhận qua từng hơi thở
    Nỗi buồn, niềm vui
    Dù chiều qua hoàng hôn đã tắt nụ cười
    Bình minh đang làm sống lại
    Niềm tin
    Hy vọng
    Con đường nắng đẹp hôm nay.

    Phương Ðông
    @))----/--------------
     
  10. Bình Lặng

    Bình Lặng Bảo Quốc Công Thần Đệ Tứ Đẳng


    HỐI TIẾC


    *Phỏng dịch thơ Tagore, Song Offerings #50

    Tôi gõ cửa xin ăn từng nhà một
    Dọc theo con đường đất nhỏ trong làng
    Bỗng đâu Ngài trong xa giá ánh vàng
    Chợt xuất hiện từ xa xa tiến đến

    Như giấc mơ rực rỡ đầy thần thánh
    Tôi hỏi lòng, ai đó vua muôn vua?
    Rồi nhủ thầm trong hy vọng tràn dâng
    Ngày khốn khó từ nay thôi đã hết
    Tôi đứng đợi điều chờ mong đang đến
    Của ban cho không cần phải hỏi xin
    Chờ bạc vàng vung vảy đến tay mình
    Bay tứ phía lẫn hoà trong gió bụi…

    Đến trước tôi cổ xe Ngài dừng lại
    Đưa mắt nhìn, Ngài bước xuống mĩm cười
    Tôi thấy duyên may thật đã đến rồi
    Nhưng Ngài bỗng đưa bàn tay ra hỏi:
    “Ngươi có chứ, có gì cho ta đó?”
    Lời thử lòng thật vương giả làm sao
    Mở tay xin kẻ hành khất đói nghèo!
    Tôi đưng đó lặng yên đầy bối rối
    Chẳng biết tính sao tôi lấy từ chiếc túi
    Hạt bắp cỏn con tôi đưa đến tay Ngài

    Đến xế chiều thật kinh ngạc lắm thay
    Khi trút túi ăn xin trên nền đất
    Hạt bắp cỏn con óng vàng lấp lánh
    Nằm lẩn trong những vật thực nghèo nàn
    Tôi nấc lên trong cay đắng muộn màng
    Phải chi đã có lòng cho Ngài tất cả.

    Phương Đông
    @))----/--------------
     
  11. Bình Lặng

    Bình Lặng Bảo Quốc Công Thần Đệ Tứ Đẳng

    [​IMG]

    Lời Ca Ngợi

    Đồng xanh
    Đồng vàng
    Rừng thông bát ngát
    Đẹp tuyệt vời, Sedona
    "Red rock mountains"
    Như những tòa lâu đài hùng vĩ
    Tháp thiên nhiên đứng giữa trời bao la
    Chúa ơi! Con không có đủ lời
    Để nói hết lòng con khâm phục Người
    Sedona, bình minh bên vách đá
    Núi đỏ tình hồng con ca tụng danh cha
    Lời kinh buổi sáng
    Là hơi thở căng buồng phổi đầy tin yêu
    Là mắt khát khao chiêm ngắm đất trời này
    Con cảm thấy Chúa thật gần
    Là tâm tư dạt dào rộng mở
    Con như chạm đến Người
    Một đời đang sống xin kính dâng
    ...

    Qua thung lũng đầy bóng cây xanh
    Có suối nước trong róc rách
    Ôi dịu dàng, tình Người
    Con đuờng uốn khúc ôm theo triền dốc
    Vực thẩm xanh tươi có phần quyến rũ... hãi hùng
    Núi chập chùng xanh xanh ngàn thông
    Giữa núi đá tưởng chơ vơ mà đầy mầm sống
    Những mái nhà thấp thoáng xuyên màu lá
    Như có lời gọi mới
    Tình thiên nhiên thơ mộng...

    Buổi chiều trở về
    Từ ngôi nhà bên sườn đồi
    Nhìn qua những rặng núi đá
    Hoàng hôn bật đèn màu từ xa xa
    Một bức tranh tuyệt mỹ
    Những độ màu nồng ân tình chính tay Người tạo ra
    Con đắm đuối nhìn bóng chiều đi qua
    Cho đến khi ánh nắng nhạt nhòa
    Cám ơn Người
    Cho con được hưởng một ngày đẹp tươi
    Cho con vinh dự được nhìn thấy, được đi xa...

    Nhà Nghệ Sĩ Kỳ Tài của con ơi!
    Người tuyệt diệu trên tất cả kỳ công của Người.


    Phương Đông
    @))----/--------------
     
  12. Bình Lặng

    Bình Lặng Bảo Quốc Công Thần Đệ Tứ Đẳng

    LỜI DÂNG #5

    *Phỏng dịch thơ Tagore

    Xin cho con một phút giây vui thoả
    Một phút giây được kề cận bên Ngài
    Công việc làm dù bận rộn luôn tay
    Con sẽ tiếp cho xong dần sau đó

    Xa nhan Ngài lòng con không thể có
    Không niềm vui hay được chút yên lành
    Công việc trở nên gánh nặng chòng chành
    Con chới với giữa biển đời khốn khó.

    Hè đang đến bên ngoài khung cửa nhỏ
    Với nắng hanh và gió nhẹ rì rào
    Từng bầy ong đang bay lượn lao xao
    Trong vườn giữa những cành hoa đơm trắng.

    Đây là lúc con ngồi yên trầm lắng
    Hướng tâm hồn lên đối diện nhan Ngài
    Dâng lời ca đầy ý sống hôm nay
    Trong thinh lặng tràn dâng niềm thanh thản

    Phương Đông
    @))----/--------------
     
  13. Bình Lặng

    Bình Lặng Bảo Quốc Công Thần Đệ Tứ Đẳng


    Hẹn cùng Cha


    Con muốn buộc tâm con vào cùng Chúa
    Nhưng mà rồi con lại tiếp tục quên
    Thả tư tưởng vào điều này chuyện nọ
    Cho đến khi hình như Chúa gọi tên

    Con mới chợt nhận ra mình lần nữa
    Quên "giao kèo" thất hẹn với Cha rồi
    Con hẹn cùng Cha tâm ý kết đôi
    Chuyện lớn nhỏ gì cũng con với Chúa

    Vậy mà mới bước chân ra khỏi cửa
    Con để lòng trôi theo chuyện bên ngoài
    Suy tính gì coi như chẳng còn ai
    Lại quên mất không một lần hỏi Chúa

    Trước khi con nhận ra mình lỗi hứa
    Cha biết, nhưng luôn kiên nhẫn đợi chờ
    Để cho con vui thỏa với mộng mơ
    Khi chợt tỉnh lại hướng lòng về Chúa

    Ôi, Nguồn Cội Sự Sống đầy tràn ứa
    Đã bao lâu mê muội chẳng nhận ra
    Hồng ân Trời tưới gội tựa mưa sa
    Con hoang phí để trôi vào không tưởng

    Nay đã hiểu đã thấy rồi phương hướng
    Con quyết tâm đời làm lại từ đầu
    Tìm kho tàng ngay nơi đáy lòng sâu
    Con tập buộc tâm con vào cùng Chúa

    Lúc nãy quên, bây giờ tròn lời hứa
    Con quay về sống ý thức trong Cha
    Từng phút, từng giờ, quên, lại nhớ ra
    Giữa quên nhớ là chan hòa tình mến.


    Phương Đông
    @))----/--------------
     

Chia sẻ, giới thiệu đến bè bạn