Dismiss Notice
THÔNG BÁO: Phiên bản tháng Giêng 2018 cho Đũa Thần Điện Toán với nhiều thay đổi lớn đã được phát hành. ĐẶC BIỆT: Đũa Thần Điện Toán 64 Gig Duo phiên bản 2018 sẽ tự động cập nhật hóa, không cần phải gửi về Thư Viện Việt Nam Toàn Cầu!

Chuyến Tàu Titanic

Chủ đề trong 'Câu Lạc Bộ Văn Hóa Việt' do LeXuanNhuan khởi đầu 13 tháng Hai 2018.

  1. LeXuanNhuan

    LeXuanNhuan Tác Giả

    Titanic...ngày xưa...Titanic!

    Với chuyến hải hành định mệnh ban đầu.

    Mang hơn ngàn người chìm xuống biển sâu,

    Cùng khối tình em thiên thâu bất diệt.


    Chuyện cũ rồi, ngỡ không còn ai biết!

    Bỗng hôm nay như sóng cuộn dâng cao,

    Chuyện đã lâu mà nước mắt nghẹn ngào

    Cứ hiện ra hệt thửa nào đang sống.


    Ôi tình cờ mà thực là xúc động!

    Anh lên tầu hành lý một con tim.

    Trời xui đất khiến chẳng phải đi tìm

    Giữa mây nước, anh, em...đời lý tưởng.


    Em chối bỏ giầu sang cùng an hưởng,

    Tính tóan làm chi khi nhập cuộc chơi.

    Hồn nhiên ca hát nhẩy múa tuyệt vời.

    Bất chấp mọi cản ngăn và nguy hiểm.


    Lầm người mẫu khỏa thân , em mầu nhiệm

    Ghi dấu thời gian để lại đời sau.

    Anh vẽ đi! Thủng thẳng chớ ngại lâu!

    Hỡi chàng họa sĩ tài ba thương mến...


    Thế rồi tai ương bắt đầu xập đến,

    Tầu đụng tảng băng bị cắt làm đôi,

    Biết bao sinh linh hỏang hốt chơi vơi,

    Để càng lúc càng lâm vào tuyệt vọng.


    Em với anh luôn như hình với bóng,

    Luôn vẫy vùng, luôn bầy tỏ thương yêu.

    Mấy chiếc thuyền cấp cứu được bao nhiêu!

    Trẻ thơ, thiếu phụ cũng nhiều tức tưởi.


    Thôi..."cát bụi lại trở về cát bụi"

    Cho khắp mọi người đâu phải riêng ta.

    Dang tay trước gió chẳng thể bay xa,

    Thì đành chấp nhận, thế là vĩnh viễn!



    Sau được vớt lên, em từ mặt biển

    Cùng với nỗi buồn chẳng biết anh đâu!

    Em mơ màng tưởng lúc ở bên nhau

    Giá tình mình hết mọi người cổ võ.


    Giá một phút huy hòang rồi xụp đổ...

    Cũng vui lòng thỏa dạ phải không anh?

    Bốn phía bây giờ nước biển vẫn xanh

    Và em vẫn nhớ người tình muôn thuở.


    NguyỄn phú Long





    TITANIC





    Titanic... Titanic! There was... once upon a time,

    On the fateful sea journey in its very prime,

    The ship, carrying two thousand souls and above,

    Sank deep into the sea together with her eternal love.


    The story is old, thought that people no longer extol,

    But casually today it returns to me like a surging roll.

    My tears overflow despite too long ago for it to derive

    Reappearing just like in the time they were still alive.


    Oh, unexpectedly but really moving, you, so smart,

    Embarked with, as all luggage, one youthful heart.

    Fortunately we did not need to seek in any distance;

    Amidst clouds and water, you and I: an ideal existence.


    I turned down the ready-to-enjoy richness right away;

    Why to compute, contrive while entering the play?

    Together with you I sang and danced fabulously by far,

    In defiance of any restraint, obstacle, danger, bar.


    Acting as a model I marvelously performed nude,

    Recording the setting and time for our future brood.

    Depict! Leisurely, no worry about time, be the gainer,

    Oh my dear, paint on, my beloved talented painter!...


    And then suddenly to the ship happened the infliction:

    Against an iceberg, it broke into two by the friction.

    So many souls were panic-stricken, alarmed, in scare;

    The more they cried out the more they fell in despair.


    You and me, we had always been held together tight,

    Always struggling, all the time expressing our plight.

    How many lives could those few rescue boats save?

    Children, women, all folks choked in sore and rave.


    Well, comes the rule: “Ashes to ashes, dust to dust.”

    It is fundamental for everyone not only for us the must.

    We stretched our arms in the wind but could not fly far;

    Then, fens we couldn't help dying without lodestar.



    After that, I was finally from the sea fished out

    Together with the agony you were nowhere about!

    I dreamily recollect our time being side by side;

    Our valued love all the world has encouragingly eyed.


    Rather only one minute of glory then the tumble

    Than, isn't it so, honey, a lifetime of fumble, humble?

    Now in the four directions the sea water is still blue,

    And I will continue to miss my sweet the ever true.


    Translation by THANH-THANH
     
    Điều chỉnh lại bài đăng lúc: 13 tháng Hai 2018

Chia sẻ, giới thiệu đến bè bạn