Dismiss Notice
THÔNG BÁO: Phiên bản tháng Giêng 2018 cho Đũa Thần Điện Toán với nhiều thay đổi lớn đã được phát hành. ĐẶC BIỆT: Đũa Thần Điện Toán 64 Gig Duo phiên bản 2018 sẽ tự động cập nhật hóa, không cần phải gửi về Thư Viện Việt Nam Toàn Cầu!

Chuyện miền Đông

Chủ đề trong 'Các Đề Tài Khác' do DangQuangChinh khởi đầu 30 tháng Chín 2018.

  1. DangQuangChinh

    DangQuangChinh Công Dân

    Chuyện miền Đông

    Đây là chuyện miền Đông nước Mỹ. Chuyện xảy ra tại nơi các thượng nghị sĩ Mỹ tra vấn Kavanaugh, người được tiến cử vào làm việc tại Tối Cao Pháp Viện. Vì cảm tưởng câu chuyện có điều gì không ổn nên tôi có ít ý riêng tư như sau.

    A) Cảm tưởng
    a) Ông Kavanaugh

    1) Ông Kavanaugh có vẻ đẹp trai. Nhưng ông này hơi yếu, vì khi đọc bản tự thuật mà còn uống nước nhiều lần, hít, mũi lấy hơi như để giảm sự tức nghẹn. Ông còn đánh lưỡi nhiều lần trước khi trả lời các câu hỏi.
    Ý riêng, nếu ông này trúng cử TCPV, điều đó xem như xong. Nhưng, nếu ông được đề cử một chức tư lệnh quân đội
    (đừng nói đến tổng tư lệnh) có lẽ quân đoàn của ông khó chiếm được thành!
    2) Người xem thấy tội nghiệp ông ấy vì thấy cách bảo vệ mình của ông ấy sao có vẻ đáng thương làm sao!
    Dĩ nhiên, NẾU ông ấy đã phạm tôi, cách diễn xuất như vậy chắc không có diễn viên nào qua mặt nổi.

    3) Ông Kavanaugh có cái may (hay do ông đã chuẩn bị) có chai nước lọc kề bên nên cứ thỉnh thoảng phải uống nước để hạ "hỏa". Nếu dùng máy nói dối để tra vấn, đây cũng là một trong những nghi vấn, khiến người điều tra có cái nhìn khác về người bị thẩm vấn.
    Ông được dùng một bản ghi nhận (của riêng ông) để thuật lại gần như các mấu chốt trong cuộc đời của ông. Điều này cũng là một hợp lý. Cứ thấy một số câu hỏi của hai (ba) nghị sĩ hỏi về ngày, tháng các sự kiện và về việc mức độ say rượu của ông này đến đâu, khi thật say, ông còn biết về việc gì đã xảy ra sau đó không ...v...v... cũng đủ thấy là nếu không có bản ghi nhận này, chắc ông ta dễ bị luạng quạng trong câu trả lời (có ít nhất hai hay ba lần, khi được hỏi, ông ấy đã phải lật lại bản tự thuật để có câu trả lời)

    b) Bà Ford
    1) Vào cỡ tuổi bà này, nét mặt không phải là xấu. Để tóc lòa xòa, nói giọng như nghèn nghẹn, khiến người nghe cảm động.
    2) Được giới thiệu là Dr. Ford khiến người nghe
    (như tôi chẳng hạn) có suy nghĩ hai lối. Một là bác sĩ chữa bệnh, hai có thể là một người có bằng tiến sĩ bên giáo dục hay tâm lý. Sau khi nghe cuộc trần thuật, biết ra bà ta là tiến sĩ tâm lý.
    Do đó, lối để tóc và giọng nói của Ford khiến người nghe cứ tưởng như sự việc "hiếp dâm" mới xảy ra 3(4) ngày trước.
    NẾU không thực sự bị "hiếp" hay ít ra là bị sờ mó gì đó, bà diễn tuồng thuộc lọai siêu, chứ không phải tay vừa.
    3) Bà không có bản tự thuật. Như thế là hợp lý, vì một sự kiện sống động có cần gì một bản tự thuật. Bà này không có chồng đi theo (ông chồng mắc cỡ vì có vợ là kẻ bị hiếp đáp - Ông Kavanaugh có vợ đi kèm vì sợ ông chồng lỡ lời!?-).
    Bà Ford cho biết, bà tiến tới việc truy vấn vì "civic duty" (nghĩa vụ công dân) chứ bà cũng mắc cỡ lắm!
    Bà không uống nước vì thế giọng nói khàn đục hơn. Hơn nữa, đã buồn khổ rồi, uống nước lấy lại tỉnh táo để làm gì!

    B) Theo hiểu biết riêng tư
    - "Civic duty" của bà Ford xuất hiện hơi chậm! Cái nhục nhã bà gánh chịu bấy lâu nay không sao; bây giờ, khi ông Kavanaugh dự bị được cử vào Tối Cao Pháp Viện, cái "civic duty" đó tự nhiên bật ra.
    - Một vụ án hình sự, sau 30(40) năm, dù tìm ra thủ phạm, vụ này cũng được luật pháp thông qua hay giảm nhẹ. Không biết điều đó có được áp dụng trong một vụ án hiếp dâm hay không (?)


    Tóm lại, cái "civic duty" của bà Ford xuất hiện quá chậm khiến có thể nhiều người cảm thấy đây là một vụ trần thuật có động cơ chính trị ở đàng sau. Cái cảnh hai người mếu máo xem sao thật là "tàn khốc" (hình như ông TT Trump cũng diễn ý tương tự như vậy trên truyền hình). Thật thế, nếu dùng máy điều tra nói dối, tình cảnh xem ra có vẻ nhẹ nhàng. Chỉ có máy và người bị tra vấn biết. Đàng này, ngoài Nghị sĩ, khoảng cả chục người, còn có nhiều tham dự viên ngồi quanh. Rồi phóng viên, ký giả chĩa ống kính trực tiếp vào mặt. Rồi cả thế giới, cả hàng trăm ngàn (nếu không nói là cả triệu người) soi mói từng cử chỉ điệu bộ. Người bị tra vấn như bị "xé" ra từng mảnh nhỏ. Ông Kavanaugh đã nói trong buổi tra vấn, ý rằng, vụ việc này đã làm tan nát gia đình, tiêu tan danh dự của ông!

    Xem xong việc tra vấn, ý người viết như sau. Dân chủ Tây phương, đôi việc xem được, nhưng đôi việc xem ra hơi sống sượng, thô bạo. Nếu không muốn nói là tàn nhẫn! Nghĩ lại, vụ xử Brevik, một công dân Na Uy, dùng bom phá cơ quan chính phủ và dùng súng bắn vào một buổi nhóm họp của thanh niên (thuộc đảng Lao Động - Arbeidparty) làm chết đến khoảng 60(70) người, xem ra có vẻ nhẹ nhàng hơn. Anh chàng bị đưa ra tòa án, bị xem xét và truy tố. Dù thế nào, số người liên quan trực tiếp đến việc xử án, cũng không quá con số 20 người! (kể cả bồi thẩm đoàn). Hơn nữa, ai xem vụ xử án Brevik, có cảm tưởng Brevik cũng là một người trong nhóm xử án. Anh chàng ăn mặc đàng hoàng, điệu bộ trang nghiêm, không giống một tội phạm nào cả.



    Đặng Quang Chính
    29.09.2018
    23:14
     
  2. DangQuangChinh

    DangQuangChinh Công Dân

    Chuyện mai phục dài hơi


    "Đầu năm 2018, ông John Garnaut, người dẫn đầu một cuộc điều tra bí mật về Trung Quốc tác động chính trị Úc, đã báo cáo Ủy Ban Quân Vụ Hạ viện Mỹ: “Nga ưng các đòn tấn công sắc bén, tập trung, trong khi hành động và chiến lược của Bắc Kinh là kiên nhẫn, và họ lập ra các tổ chức và kiên nhẫn theo đuổi kế hoạch dài hơi” (*)

    Chuyện Bắc kinh là "chuyện nhỏ". Chuyện các tổ chức của người Việt ở nước ngoài "mai phục dài hơi" mới là chuyện đáng nói.

    Họ mai phục dài hơi ra sao?

    - Trong một tổ chức do người dân địa phương (nào đó) bầu ra, được gọi là Hội người Việt tị nạn (chẳng hạn) ló ra vài anh có ý kiến trái ngược. Mấy anh này "quậy" lung tung. Đồng bào giảm dần lòng tin.
    - Nhưng bọn "quậy" chưa đốn ngã được tổ chức này, bèn nhảy ra lập một tổ chức mới, có tên na ná ...hoặc chẳng hạn "liên hội" gì đó ...và kêu gọi mọi người hưởng ứng.
    - Hội mới này không có hoạt động thường xuyên (hoặc có, để xin "phân"!) nhưng tựu trung không giúp ích gì nhiều cho quyền lợi đồng bào (chẳng hạn, người già không biết cách xin nhà ở cho người cao tuổi, trẻ em không có nơi được học tiếng Việt ...v...v...)
    - Chúng chỉ đợi đến lúc cao điểm (tết âm lịch, Trung Thu ..v..v) tổ chức ca nhạc để kiếm tiền bỏ túi. Và điểm "mai phục" độc đáo ở chổ, chúng là nơi "lót ổ" cho "đại bàng" đến địa phương tổ chức những buổi "du ca" nói là văn nghệ ủng hộ tranh đấu tại quê nhà. Các nơi đó cũng là "ổ" để chúng làm việc kêu gọi từ thiện giúp đồng bào trong nước, giúp các anh em thương phế binh …v..v..


    Xét ra, bọn này tuy là "cánh tay nối dài" của VC trong nước, nhưng có ai mà thấy được sự việc này.


    Đặng Quang Chính


    (*) https://mail.yahoo.com/d/folders/1/...KQ?.intl=sg&.lang=en-SG&.partner=none&.src=fp
     
    Điều chỉnh lại bài đăng lúc: 25 tháng Mười 2018
  3. DangQuangChinh

    DangQuangChinh Công Dân

    Bụt nhà không thiêng!


    Chuyện "Bụt nhà không thiêng" ở đây đã xưa lắm rồi!...

    Hồi văn sĩ Nguyễn Hữu Nhật còn sống, không biết bao nhiêu người biết đến. Nhưng, do thăm người nhà và bạn bè bên Mỹ, tôi được họ hỏi về N.H.Nhật khá nhiều. Dĩ nhiên, nhân vật Cộng đồng bao giờ cũng có hai mặt, tiêu và tích cực. Dù hai mặt đó, do cộng đồng hay tự họ có thành tích mà nên.

    Nói cho cao hơn chút là trường hợp một nhà văn Đức, gốc Romania, cũng lọt vào trường hợp "Bụt nhà không thiêng". Tại Đức, bà này là nhà văn hang nhì (hang ba) gì đó nhưng lại "ẳm" giải Nobel văn chương, năm 2009. Bà là nhà văn người Đức đầu tiên đoạt giải này, kể từ năm 1999 và là người thứ 13 viết tiếng Đức, đoạt giải Nobel kể từ năm 1901. Tuy thế, dù đã viết khoảng 20 cuốn sách, chỉ mới có 5 cuốn dịch ra tiếng Anh.

    Nếu Viện Hàn Lâm tại Thụy Điển không có vài xáo trộn trong năm rồi, không chừng một văn sĩ VN ở Canada có thể cũng "ẳm" giải Nobel văn chương. Cô này, trên youtube, khi được phỏng vấn, trả lời nghe có vẻ "tiếu ngạo giang hồ"! Người nghe cứ tưởng như cô ta "ăn may", vì hên mà được giải chiếu cố (cô là một trong 4-5 người được đề cử lãnh giải. Chắc chưa có kết quả chung cuộc?)

    May quá, tình huống đó chưa xảy ra. Có điều tôi đã được hỏi về một nhà văn khác tại Na Uy. Họ hỏi tôi có biết không. Tôi trả lời biết. Thế thôi!... Còn hỏi gì hơn nữa, lúc đó sẽ ứng biến trả lời. Có điều, dù không học Tâm Lý Học, tôi không bao giờ đề cập đến chuyện của người khác, về người khác. Đến như bà nhà văn Đức nói trên, dù tại nước nhà, không nổi tiếng lắm, nhưng sau khi đoạt giải rồi, có lẽ nhiều người biết tiếng hơn. Chuyện đó đã xưa rồi!...

    Tôi có đọc vài bài của "Người lính già Oregon". Qua bài viết về nhân vật Kim Tuyến mới đây, tôi có đọc loáng thoáng. (Lúc đầu, cứ tưởng viết về Kim Ngân, chủ tịch Quốc Hội VN - chán muốn chết khi nghe bàn đến chị "bù nhìn" này-) Sau, đọc bài viết của người được "Lính già" nói đến, viết gửi lại "Lính già", tôi mới xem kỹ. Theo ý riêng tôi, có lẽ "Linh già" muốn bài dài hơn, nên thêm vào cho xôm trò! Tôi nghĩ thế thôi. Chứ bất cứ ai chống Cộng, dù có vài khuyết điểm (nhỏ) tôi cũng chẳng quan tâm. Quan tâm là họ có chống Cộng "dỏm" hay không...v..v... Còn họ chống "dỏm" hay thiệt, đừng hỏi thêm. Ai cũng có những nhận định của riêng mình. Vả lại, đây không phải là đề tài của bài viết này.

    Trước khi kết luận, thật tình mà nói, tôi biết tác giả "già" thiệt rồi! (như bút danh của ông ấy - "Người lính già Oregon"-). Còn già mà có ngớ ngẩn không, tôi không dám chắc. Có điều tôi hơi ngại với bút hiệu tôi đã xài một vài lần là "Người lính già miền Tây". Không biết người khác có nhầm lẩn, như có vài người lầm giữa Kim Âu và Đặng Văn Âu!

    Đặng Quang Chính
    30.10.2018
    14:59

    --------------------------------------------

    Thưa ông Người Lính Già Oregon Nguyễn Kim Qúy,


    Mấy hôm nay tôi nhận được nhiều lần bài viết có tiêu đề là KIM TUYẾN, MỘT THỜI ĐỂ NHỚ do ông viết và luân lưu trên liên mạng.

    Trong bài viết của ông có một đoạn ông viết về tôi, Ngô Minh Hằng như sau:

    Trích:
    "Bữa tiệc kéo dài, nhưng chưa tàn (tàn thế nào được?) vì còn nhiều món chưa ai đụng đũa và chuyện còn đầy. Không hiểu lan man thế nào mà nhà thơ Ngô Minh Hằng tình cờ được đề cập đến. Bà này làm thơ tố Cộng (nhưng tôi không quen, không đọc nên không biết thơ bà hay dở ra sao), đang tỵ nạn ở Mỹ, được người khen kẻ chê khá ồn ào trên Mạng Ảo. Hồng Vân cho bàn tiệc biết, chồng cũ của bà này là một cựu SVSQ/ĐHCTCT đồng khóa 1 của các anh hiện diện, tên là Trần Văn M…, đang còn sống, trong lúc vô tù cải tạo bị bà bỏ rơi, ôm cầm sang thuyền của một cán bộ tên L… Dĩ nhiên, điều này là một khám phá mới mẻ, tuy không liên quan, đối với tôi, nhưng tôi cũng kể lại, với sự đồng ý của Hồng Vân, vì ông chồng cũ là một cựu SVSQ/NT1, và vì thấy có ích cho các Netizens khi cãi vã về lý lịch trích dọc trích ngang của thi sĩ đang lên NMH. Thế thôi." Ngưng trích.

    Đoạn này ông viết về tôi theo ý ông và qua những gì ông nghe được trong bàn tiệc. Tôi thường nghe nói là tấm huy chương nào cũng có hai mặt. Ông nói đúng. Chúng ta chưa biết nhau. Chưa biết nhau mà ông đã vội vàng gom những điều xấu xa ông nghe về tôi trong bữa tiệc kéo dài, không cần kiểm chứng rồi tung ra công chúng. Một số người đã mau mắn tiếp tay ông chuyển tới chuyển lui trên các DĐ. Ông chưa đọc thơ tôi, ông không quen biết tôi, vâng, thưa ông không sao, xin mời ông gõ ba chữ Ngô Minh Hằng, đọc vài bài thơ mọn, hay thì tôi không dám nói, nhưng chắc chắn là ông sẽ tìm thấy tinh thần VNCH bất di bất dịch trong thơ và hy vọng từ đó, ông sẽ thấy mặt trái của tấm huy chương.

    Những điều xấu xa ông nghe về tôi trong một bữa rượu, ông viết: "điều này là một khám phá mới mẻ" Thưa ông, điều ông cho là "một khám phá" đó nó KHÔNG MỚI MẺ đâu. Nó CŨ XÌ, từng được chuyền tai từ người này qua người khác và trên DĐ từ nhiều năm rồi. Nhưng khi ông, Người Lính Già Oregon chuyển đi thì tôi thấy hơi tiếc là một người viết nhiều bài chống cộng được nhiều người biết như ông lại đưa ra công chúng một câu chuyện nói xấu một người đàn bà không quen biết, nghe được trong tiệc rượu và không kiểm chứng. Giá như ông liên lạc với tôi, (dù ông không quen tôi nhưng bài ông viết có liên quan đến tôi) để kiểm chứng, cho tôi được trình bày với ông nội dung những lá thư của ông TVM viết cho tôi sau khi ông TVM đưa vợ con đến Mỹ, của người chị lớn của ông TVM là Chị K.viết cho tôi, báo tin là chị đã nhận quà và đã đưa lại cho ông TVM để có sự công bằng cho tôi thì tôi sẽ cảm phục ông nhiều lắm.

    Nhưng thôi, chuyện đã xong.

    Cầu chúc ông Lính Già Oregon luôn dồi dào sức khoẻ.

    Ngô Minh Hằng

    --------------------------

    KIM TUYẾN, MỘT THỜI ĐỂ NHỚ…

    người lính già oregon


    Tôi đâu ngờ có ngày được gặp lại, tại Portland, ca sĩ nổi tiếng Kim Tuyến và đức lang quân tài hoa, Nguyễn Hồng Vân, cựu SVSQ khóa 1 (còn gọi là NT, Nguyễn Trãi, 1) của Trường Đại Học CTCT Đà Lạt (ĐHCTCTĐL). Còn nhớ, ba mươi mốt năm trước đây (1987), từ University of Oregon, Eugene, nơi tôi đang dạy, và theo học chương trình Ph.D, bốn anh cựu SVSQ/NT 2 ở Portland, Dương Xuân Kính, Phạm Bá Hồi, Thái Minh Cẩn, và Trần Văn Phước, ghé cư xá Đại Học, cho tôi quá giang xe đi San José để tham dự Đại Hội Giúp Người Vượt Biển do Tổng Hội Ái hữu Cựu SVSQ/ĐHCTCTĐL đứng ra tổ chức. Sau Đại Hội, tối đó, anh em Portland và San José tụ họp tại nhà anh Nguyễn Quang Huy, NT 2, để nghỉ qua đêm và tiếp tục cuộc vui. Có Hùng Cường, Sĩ Phú, và Kim Tuyến, là những ca sĩ chính, được Ban Tổ Chức mời đến hát, cùng với những ca sĩ địa phương San Jose, cây nhà lá vườn, gồm những “quý nương” –đương kim bà xã hoặc người tình bè bỏng của các cựu SVSQ đang chập chờn bước vào tuổi hồi xuân. Thời gian ấy, tôi không hề viết, nói chi phổ biến, một bài tiếng Việt nào. Chỉ lo học và dạy, kiếm sống.
    Lần đầu tiên tôi được gặp trực tiếp và trò chuyện với Kim Tuyến, Hùng Cường, và Sĩ Phú, mặc dù đã nghe tiếng họ từ lâu, thời còn trong nước. Phải thú nhận, tôi vốn dị ứng với Hùng Cường, bởi những tiếng đồn không mấy tốt về anh, qua Fake News, phần lớn do ganh tỵ, đăng tải tại Việt Nam, trước 1975. Nhưng chỉ sau năm phút, thái độ dè dặt của tôi biến tan trước vẻ thân tình, khiêm cung và cách xưng hô lịch sự anh anh, em em của anh đã làm tôi cảm mến, cho đến lúc chia tay, sáng hôm sau. Kim Tuyến, lúc đó, tài sắc vẹn toàn, đang độ chín muồi, vô cùng rực rỡ, quý phái –mà bây giờ hương xưa còn thắm trên mắt môi, lần tái ngộ ở Portland, không như trong câu thơ của thi hào Đỗ Mục “Cuồng phong lạc tận thâm hồng sắc” (cf. bài “Thán hoa”, được Hoàng Hải Thủy dịch thành “Gió đời thổi mãi phai hương sắc”, tuyệt hay). Trong buổi văn nghệ bỏ túi đêm ấy tại nhà Huy, ba danh ca đã hát những bài đấu tranh, xen kẽ với những bài tình ca lãng mạn được cử tọa, đều là cựu SVSQ các khóa và gia đình, bạn bè, yêu cầu. Bài nào cũng xuất sắc. Thật danh bất hư truyền.
    Ba mươi mốt năm trôi đi, lặng lẽ như nước chảy qua cầu. Gặp lại nhau tình cờ, tại Portland, tất cả chỉ còn là dĩ vãng nhạt nhòa, bỗng trở về, quấn quýt. Vài người đã vĩnh viễn rời bỏ cuộc chơi: Sĩ Phú, Hùng Cường, NT1 Đặng Phú Thiệt, NT2 Dương Xuân Kính, NT2 Trịnh Tùng… Để lại bao nhiêu kỷ niệm không tàn phai, cũng như tình nghĩa còn mãi trân quý.

    1. Quả vậy, trưa thứ sáu Oct. 12, cặp vợ chồng trẻ mãi không già Hồng Vân-Kim Tuyến đã đến Portland theo lời mời của Hội Không Quân Oregon tham dự cuộc Hội Ngộ thường niên có tên “Tổ Quốc và Không Gian” –được tổ chức vào tối hôm sau, vì Vân trước đây đã phục vụ Sư Đoàn 5 Không Quân trong chức vụ Sĩ Quan CTCT. Tại Portland, anh là đồng khóa NT 1 với bốn anh, Nguyễn Lương Tâm (đương kim Hội trưởng, MC chính thức và hoạt bát của Cộng Đồng Oregon), Đào Mỹ (nhà-Trump-học sáng giá không thua Ngụy Vũ, Vũ Linh), Vũ Ngọc Hải (người kể chuyện đời xưa và đời nay rất có duyên), và Nguyễn Văn Toàn (thợ lặn miền Salem). Cho nên, nhân tiện, anh chị cũng đã gặp gỡ, sinh hoạt với bốn ông bạn đồng môn ở tít mãi tiểu bang Oregon nhà quê, sương gió tơi bời, xanh lè những Damn-K-Rats, mà tôi xem là ultra-liberal một cách rất quái đản (ví dụ, ra đạo luật doctor-assisted suicide cho phép, hoặc bắt buộc, các bác sĩ trợ giúp tự tử khi được yêu cầu, hoặc phụ nữ bất kể giàu nghèo được phá thai bằng tiền thuế của dân v.v…), chỉ thua một California đầm lầy (swampy, nghĩa bóng), ồn ào, gió tanh mưa máu, là nơi anh chị đang trú ngụ cùng với các con, nay đã lớn.
    Trong thời gian thăm viếng Portland, anh chị ở nhà Đào Mỹ, khu Happy Valley, Thung Lũng Hạnh Phúc. Gọi là “thung lũng”, nhưng kỳ thực đó là những ngọn đồi cao, dành cho các đại gia. Và tối ấy, anh chị “đại gia” Mỹ, rất hiếu khách, đã tổ chức một bữa tiệc mừng, vô cùng “chất lượng”, để khoản đãi vợ chồng anh bạn cũ Đà Lạt, với sự hiện diện của anh chị Tâm, anh Hải (anh Toàn vì bận không đến được). Tôi vốn là bạn lâu năm, ít nhiều thân tình, của các anh và là sĩ quan cơ hữu của Trường, kiêm hội viên danh dự không thường trực của Hội Ái Hữu Cựu SVSQ/ĐHCTCT Oregon, mặc dù chỉ đổi về phục vụ Trường từ khóa 4 trở đi, tức đầu năm 1973, nghĩa là tại Đà Lạt tôi không hề biết anh em các khóa 1, 2, 3. Tuy vậy, cũng được mời đến dự tiệc (ké?), cùng với bà xã, Loan, mà một ông bạn vàng đã đặt cho nickname Loan Mắt Nhung, nhân vật trong một truyện của Nguyễn Thụy Long.
    Mới vào, thấy ngay trên bàn tiệc, gần cửa, bày biện nhiều món ăn rất thịnh soạn, thơm phức. Không khí vui vẻ, thân tình. Loan được săp xếp ngồi cạnh Kim Tuyến, còn tôi, kế bên Hồng Vân. Mở đầu, bằng những câu thăm hỏi thường tình, có tính cách xã giao, từ mọi người. Sau đó, bất ngờ Kim Tuyến hỏi cả bàn tiệc: “Tôi có đọc những bài của Người Lính Già Oregon. Anh chị ở đây có biết ông ta là ai không?” Tất cả đồng loạt chỉ vào tôi và nói: “Đó, đó, ổng ngồi bên anh Vân đó”. Hồng Vân bắt tay tôi. Kim Tuyến bèn tâm sự: “Tôi là người ái mộ NLGO. Lúc đầu, được đọc một bài của anh, đăng trên Mạng, chửi những ca sĩ đồng nghiệp của tôi, đã trở về Việt Nam ca hát, gọi họ là xướng ca vô loại, nói thiệt tôi bị sốc. Sau suy nghĩ lại, thấy anh chửi quá đúng và chửi những đồng nghiệp trở cờ của tôi giùm cho tôi. Bây giờ tôi là một fan của NLGO.” Tôi lắng nghe, vừa hãnh diện vừa ngạc nhiên được một người ái mộ, mà lại là một nữ ca sĩ tài danh, chống Cộng thứ thiệt, cùng mình, từ phương xa đến, phát biểu và khen ngợi một cách đơn sơ, bộc trực như thế. Gật đầu chào Kim Tuyến, tôi nói khẽ lời cám ơn, và lòng thấy lâng lâng vui, trong một chiều lạ thường, tại Happy Valley, như một đặc ân của Thượng Đế, và chợt nhớ một câu thơ của Albert Samain, đã làm rung động trái tim: “Il est d’étranges soirs où les fleurs ont une âme” (Có những chiều lạ lùng mà những cánh hoa có một linh hồn). Linh hồn của hoa mềm như tơ liễu.
    Càng vui và hứng khởi thêm, khi được gia chủ Đào Mỹ rót rượu cognac Pháp đầy ly, chưa uống đã thấy môi say. Và nói nhiều, nói dẻo, nói hay. Được ăn những món thuần túy quê hương quen thuộc, như súp măng cua, tôm lăn bột, xà-lách trộn thịt bò, bánh nậm, xôi đậu xanh v.v… do chị Mỹ và các con nấu đãi, thì không còn gì tuyệt hảo hơn. Trong khi gió đêm bắt đầu thổi lạnh trên đồi, vừa đủ cho lòng thực khách ngất ngây, rộn rã với những bầy kỷ niệm đầy vơi lũ lượt kéo về, làm chật hồn nhớ. Càng lúc, chuyện kể càng rôm rả, với những đề tài khác nhau.

    Kim Tuyến bắt đầu câu chuyện với những ngày đầu, sau 30/4/1975, Việt Cộng vừa tiếp thu Sài Gòn và các văn nghệ sĩ bị lùa “tập trung học tập” trong một văn phòng của Tổng Cục CTCT. Đặc biệt, cô lên án Kim Cương, VC nằm vùng đội lốt nghệ sĩ, người được VC chỉ định làm lãnh đạo de facto, đứng điểm danh từng người và lên lớp kêu gọi giới văn nghệ sĩ cộng tác với chính quyền mới –đã “có công đánh cho Mỹ cút Ngụy nhào một cách vinh quang”. Kim Tuyến, điếc không sợ súng, và được đồng nghiệp ưu ái phong là “phản động”, đã có những cuộc đấu khẩu, đôi khi quyết liệt, với đám cán bộ và những tên “Cách Mạng 30/4”, đeo băng đỏ, theo voi hít bã mía, bất kể sự can ngăn của “chú” Tùng Lâm. Cô ca tụng, đặc biệt, “hai anh” Duy Khánh và Hùng Cường, những nghệ sĩ chống Cộng quyết liệt.. Sau đó, do yêu cầu, cô kể lại những chuyến vượt biên thất bại, nhưng may không bị bắt, để rồi đi lần chót, năm 1978, nhưng gần đến Mã Lai, thì thuyền đụng phải san hô, và có nhiều người chết.
    Tôi hỏi cô: “Tôi đọc trên Mạng, năm nào ả nghệ sĩ ‘hô hào đánh cho Mỹ cút Ngụy nhào’ đó đang trên đường đi đến Phước Lộc Thọ, tại Westminster, bị một nữ ca sĩ Nam Cali chận lại và hỏi móc: ‘Ủa, Mỹ cút Ngụy nhào rồi, sao bà lại mò qua đây chi dzậy?’ Ca sĩ ấy có phải là Kim Tuyến?”. Cô gật đầu: “Đúng thế!”
    Bữa tiệc kéo dài, nhưng chưa tàn (tàn thế nào được?) vì còn nhiều món chưa ai đụng đũa và chuyện còn đầy. Không hiểu lan man thế nào mà nhà thơ Ngô Minh Hằng tình cờ được đề cập đến. Bà này làm thơ tố Cộng (nhưng tôi không quen, không đọc nên không biết thơ bà hay dở ra sao), đang tỵ nạn ở Mỹ, được người khen kẻ chê khá ồn ào trên Mạng Ảo. Hồng Vân cho bàn tiệc biết, chồng cũ của bà này là một cựu SVSQ/ĐHCTCT đồng khóa 1 của các anh hiện diện, tên là Trần Văn M…, đang còn sống, trong lúc vô tù cải tạo bị bà bỏ rơi, ôm cầm sang thuyền của một cán bộ tên L… Dĩ nhiên, điều này là một khám phá mới mẻ, tuy không liên quan, đối với tôi, nhưng tôi cũng kể lại, với sự đồng ý của Hồng Vân, vì ông chồng cũ là một cựu SVSQ/NT1, và vì thấy có ích cho các Netizens khi cãi vã về lý lịch trích dọc trích ngang của thi sĩ đang lên NMH. Thế thôi.
    Khi món chè đậu xanh tráng miệng được dọn lên bởi bà chủ, và cognac được tiếp tục rót vào ly bởi ông chủ, Loan Mắt Nhung của NLGO mở xắc tay, lôi ra một mini-micro dành để hát karaoke và một Ipad, và ân cần mời Kim Tuyến hát một bài, mở đầu cho một màn văn nghệ kiểu “mì ăn liền”, tại chỗ. Cô nhận lời ngay. Tôi thở phào, nhẹ nhõm, mừng cho bà vợ có máu mê văn nghệ “đột xuất”. Rủi thay, Ipad trục trặc, nên micro không phát tiếng. Thấy vậy, Kim Tuyến bèn hát chay, không micro, không nhạc đệm, một cách vui vẻ, tự nhiên, coi như không có việc gì xảy ra. Gặp một ca sĩ khó tánh, màn ca hát mì ăn liền đó sẽ bất thành.
    Trước khi chúng tôi ra về, Vân và Kim Tuyến mời tôi chiều mai đến nhà hàng Wong King dự cuộc họp mặt của Hội Không Quân. Vì lười lái xe và xuất hiện trước đám đông, tôi ngần ngại, và cuối cùng từ chối. Vân và Kim Tuyến cố thuyết phục. Cô nói: “Anh đi đi. Kim Tuyến sẽ giới thiệu với họ, anh là ông anh ở Portland của Kim Tuyến.” Vân cười cười, bồi thêm: “Phải đó, Nguyễn Kim Tuyến và Nguyễn Kim Quý trùng last name và trùng middle name thì ai mà không tin? Anh đi với tụi này cho vui.” Nguyễn Lương Tâm cũng bàn vô. Và Đào Mỹ offer đến đón tôi, như mọi bữa. Nghe bùi tai, và không muốn làm khó bạn bè, tôi OK, và nói: “Nhưng tôi sẽ đi một mình vì ngày mai bà xã phải đi làm”.

    2. Nhà hàng Wong King, 5PM. Bãi đậu chính và phụ đầy ngập xe, chỉ còn một chỗ trống nhỏ hẹp, trước hàng rào lưới che bức tường nhà bếp, vừa đủ cho chiếc Lexus đời mới gồ ghề của Đào Mỹ đậu kẹp sát nách hai chiếc xe khác, mà nếu tôi lái, sẽ đụng trước hoặc đụng sau, bên phải hoặc bên trái. Mỹ tối nay đã mặc quân phục đại lễ Hải quân Đại úy, trông rất oai vệ và “hoành tráng”. Mới tới thềm nhà hàng đã nghe xập xình tiếng trống, tiếng đàn từ bên trong vọng ra, mời mọc. Một đại diện Ban Tổ Chức mặc đồ bay đen, và những ái mộ viên, đã có mặt tại cửa để chào đón ca sĩ Kim Tuyến và phu quân, Đại úy Nguyễn Hồng Vân, đồng đội một thời của anh em trong Hội Không Quân Oregon. Tất cả tay bắt mặt mừng, rộn ràng cười nói. Rồi đến màn chụp hình chung kỷ niệm, không thể thiếu, mà tôi rất kỵ, rất sợ, rất né, bởi vì, quả thực, bây giờ tự thấy mình bóng đời đã nghiêng xế, đã vừa già vừa yếu, may chưa ngồi xe lăn, mười hai con giáp, trông không giống con nào. Cuối cùng cũng được lọt vào bàn có số dành riêng ghi trên vé, bên hông sân khấu, sau khi phải vượt qua một rừng người đến trước đã an tọa tại bàn của mình. Hội Không Quân Oregon gồm những thành viên, tuy không nhiều, nhưng rất lịch sự, hào hoa, hiếu khách, tiếp đón mọi người một cách vui vẻ, nồng hậu. Tổ chức buổi họp mặt tươm tất, kỹ lưỡng, nhịp nhàng, ít, hay không, sơ sót, hoặc thời gian chết (temps mort), từ ban nhạc, MC, đến chương trình, từ ca sĩ trình diễn đến toán quân quốc kỳ đến những nhiếp ảnh gia chuyên nghiệp hay tài tử, như Quang Trung của SBTN Portland, và Mary Nguyễn của Cộng đồng Oregon… Trong số quan khách, thấy có anh Đoàn Kim Bảng, cựu sĩ quan Thiết Giáp, cựu chủ tịch Cộng Đồng Oregon, đương kim chủ bút Oregon Thời Báo và chủ tịch Hội Quân Dân Cán Chính Oregon, ngồi cạnh phu nhân. Có anh chị Đông Y sĩ Vũ Văn Thảo, “cặp đôi” khiêu vũ với những bước bolero lả lướt và điêu luyện. Có anh Phạm Quốc Nam, sĩ quan Hải Quân, thuộc Ban Chấp Hành Cộng Đồng Oregon. Có NT1 CTCT Nguyễn Văn Toàn, Salem, ngồi cạnh tôi.
    Tối ấy, sau lễ chào cờ VNCH và Hoa Kỳ, và mặc niệm tử sĩ, là lễ bàn giao chức vụ giữa hai tân và cựu hội trưởng. Tiếp theo là chương trình văn nghệ, gồm những bài hát có tính chiến đấu và lãng mạn, do những ca sĩ địa phương, mà tôi không nhớ tên, trình diễn. Ca sĩ Lệ Hải, mà người cậu ruột là con rể của ba mẹ tôi, không có mặt, nhưng đã tặng $200 cho tiệc vui, qua lời BTC, và được cử tọa vỗ tay nồng nhiệt, thay cho lời cám ơn công khai.
    Danh ca Kim Tuyến được mời lên sân khấu, với lời giới thiệu trang trọng của BTC. Cô đã bị mổ đầu gối ba lần, nên đi đứng khó khăn. Được phu quân dìu lên sân khấu. Được những người ái mộ đến tặng hoa và ôm hôn. Với giọng đầy xúc động, cô bày tỏ lòng biết ơn anh em Không Quân đã mời cô và anh Vân đến tham dự Đêm Hội Ngộ, và kể lại những kỷ niệm khi cô còn đi hát cho lính nghe (trong Biệt Đoàn Văn Nghệ Trung ương?). Và cũng như tại nhà Đào Mỹ, tối hôm trước, cô giới thiệu tôi trước cử tọa, đại ý như sau: “Tôi đến tham dự cuộc vui tối nay, cùng với một người, mà tôi coi như anh, mà một bài viết về những ca sĩ đồng nghiệp của tôi đã về VN hát cho Việt Cộng nghe, đã làm tôi sốc, nhưng rất nể phục, vì đã chửi họ thay cho tôi, và chửi rất đúng. Người đó là Người Lính Già Oregon, tức là Giáo sư Tiến sĩ dạy môn Xã Hội Học tại trường ĐHCTCTĐL. Và là người tôi rất ái mộ.” Rồi quay về phía bàn tôi, cô vẫy tay, ngỏ ý mời đứng lên. Và tôi đã đứng lên, chào vái tứ phương. Một số quan khách tại Portland, đã đọc nhiều bài của NLGO, mà không biết là ai, đã đến tận bàn hỏi thăm tôi, như bà Hà, phu nhân của một cựu đại úy phi công và thân mẫu của một bác sĩ Portland. Hoặc anh Khánh, bạn của bạn tôi, Phạm Khắc Long, Canada, cả hai là cựu học sinh Võ Tánh, và đồng hương Nha Trang của tôi, đến xin chụp chung một tấm hình. Hoặc một vị lớn tuổi, không xưng tên, mà tôi đoán là một cựu HO, đến bắt tay tôi, nói: “Hân hạnh được biết mặt ông NLGO, tuy già mà trẻ, một cây viết chống Cộng bền bỉ”. Và trước họ tôi đứng lặng im, xúc động và hãnh diện, lòng thầm cám ơn Kim Tuyến, người từ San Diego đến Portland để giới thiệu một cư dân Portland, và miên man suy nghiệm về câu phương ngôn “bụt nhà không thiêng”, quá đúng, của cổ nhân.
    Sau đó, Kim Tuyến hát luôn hai bài để tặng khán giả mộ điệu, bài “Tìm anh” và bài “Những đóm mắt hỏa châu”, với giọng ca thiên phú, nghe ngọt ngào, đài các, truyền cảm, tròn đầy sức sống của một Kim Tước, thần tượng của tôi. Giọng ca Kim Tuyến không suy suyển so với thời trước 1975 tại Sài Gòn, hay cách đây ba mươi mốt năm tại San José. Cử tọa vỗ tay rào rào, và những đóa hoa tươi lại được đem lên trao tặng cô, một lần nữa.
    Tiếp theo, quan khách được BTC mời dùng cơm tối. Rồi nhạc khiêu vũ trỗi lên. Những “cặp đôi” lần lượt bước vào “sàn” nhảy. Còn lại chúng tôi ngồi nán nói chuyện, hay chụp hình, một lúc nữa, và ra về, từ giã cuộc vui đang tiếp diễn.

    3. Trước cửa nhà, bước xuống xe, tôi xin lỗi không thể mời các anh chị ghé vào chơi, vì đêm đã đầy, và vì phòng khách có người anh của Loan Mắt Nhung mới từ Sài Gòn đến định cư mấy hôm, đồ đạc còn ngổn ngang, bề bộn. Tôi chào anh chị Mỹ, bắt tay Hồng Vân, và đến bên Kim Tuyến, xin phép được ôm hôn (hug) từ giã, nói lời cầu chúc hai vợ chồng Vân-Tuyến trở về San Diego bình an, và hẹn gặp lại nhau một ngày không xa. Đào Mỹ chờ bóng tôi khuất hẳn sau cổng, mới rồ máy cho xe chạy tiếp, về hướng ngọn đồi có tên Thung Lũng Hạnh Phúc…



    Portland, thứ Bảy Oct. 27, 2018
    NLGO
     
  4. DangQuangChinh

    DangQuangChinh Công Dân

    Chuyện ngắn mùa thu


    Ông TT Trump cho rằng, khi Saudi Arabia xác nhận ký giả Jamal Khashoggi bị giết tại Tòa lãnh sự của Saudi Arabia tại Thổ; đó là một bước tiến.

    Nhưng, theo nhận định chung, bước tiến kế tiếp có phải là Saudi Arabia phải đủ can đảm chỉ ra nơi xác người ký giả đã được cất dấu. Nếu đã bị cưa nhỏ như chính quyền Thổ đã nói ra, đống xương thịt đó đã được dấu nơi đâu?

    NẾU cuộc giết người này giống như cuộc thủ tiêu nhiều chục ngàn (có thể đến cả trăm ngàn) đảng viên CS tại Indonesia trước kia, bằng cách qua một đêm làm mất tích hàng loạt người, qua việc ném vào những bồn axit; sự ghê tởm về việc giết người không thể tưởng được.

    Nói cho vui, nhà nước Saudi Arabia còn kém "thông minh" hơn nhà nước Việt Nam. Nhà nước VN đâu cần giết mà còn đủ bản lãnh bắt người mà họ căm giận từ một nước khác, đưa lại về VN. Còn thêm "kịch bản" nạn nhân tự động ra đầu thú!

    Thật ra, nhà nước VN không "hiền lành" tử tế gì cả. Họ quyết bắt sống Trịnh Xuân Thanh, để có nhân chứng, dứt điểm "Đồng chí X". Bởi TX. Thanh khi còn ở Đức đã tố cáo cựu TT NT.Dũng bán xăng dầu lậu cho Tàu!

    Chuyện giết hay bắt sống, xem ra không phải là không có những lý lẽ của nó. Lý lẽ của kẻ có súng trên tay là chân lý của họ. Còn nạn nhân?

    Buồn thay!... đã hơn 43 năm qua, nạn nhân của nhà nước CS vẫn, hoặc cố ý hoặc vô tình, tán dương việc làm của bọn "chân lý trên đầu mũi súng" -nhà nước Cộng đảng-.

    Những nạn nhân của bọn giết người vẫn cho rằng, việc "học tập cải tạo" của Cộng đảng là chính sách nhân đạo. Có một số cho rằng, nhờ biến cố 30.04.75 và nhờ chính sách khắc nghiệt của CS nên họ đã vượt biên và hiện nay có đời sống no đủ!...

    Hết thuốc chữa đối với những hang người này. Thuốc của Cộng đảng sao mà "tốt" đến thế! Bọn nhà nước Cộng đảng cũng chẳng tài tình gì. Chẳng qua, đó là công của bọn bồi bút, bọn tay sai bọn "nằm vùng" trong Cộng đồng tị nạn tai hải ngoại mà thôi!

    Đặng Quang Chính
    03.11.2018
    11:54
     
    Điều chỉnh lại bài đăng lúc: 3 tháng Mười 2018
  5. DangQuangChinh

    DangQuangChinh Công Dân

    Chuyện ngắn mùa thu (2)


    Một tác giả "tiếng tăm" (a) lấy tài liệu của giới truyền thông cánh tả (?) viết một bài, tựa "Bi kịch thời đại". Chúng tôi đã có ý kiến về bài viết đó.

    Chúng tôi định viết bài khác, để nói rõ hơn về cái gọi là "bi kịch" đó. Một đoàn 5.000 người, tính theo lối quân sự là gần bằng ít nhất là 2(3) sư đoàn. Họ đánh cảnh sát Mexico và trong đám người có bọn mang theo vũ trang. Họ là ai? Họ đi hàng đàn vì không biết biên giới Mexico-Mỹ đã đóng cửa? Trước kia, họ nhập lậu vào nước Mỹ một cách lặng lẽ, nay, đóng cửa rồi mà họ đi như "trẩy hội" là nghĩa làm sao?

    Trước đây, truyền thông cánh tả đã ngụy tạo hình ảnh một em bé người tị nạn bị nhốt trong cũi sắt tại biên giới. Bây giờ, chúng lại đưa những hình ảnh, bài viết gây não lòng người xem. Mấy ông "truyền thông" VN nhà ta, vội vàng đưa ngay những bài viết đó, gắn tựa đề "bi kịch thời đại", xem ra rất là nhân đạo!

    Chúng tôi không thể nói chuyện không có chứng cớ. Nhưng, khi xem bài bi kịch, muốn nói thẳng rằng, muốn biết họ đến nước Mỹ vì lý do nào, cứ cho người điều tra trực tiếp sẽ biết ngay. Đến giờ, mọi việc dần dần hiện rõ (b)

    Chính phủ ông Trmmp có lẽ đã nhận diện được bọn này, bị kích động và mua chuộc bởi ai, nên đã đưa một lực lựong lớn quân đội đến biên giới. Một nước lớn, ít dân và kinh tế như nước Mỹ còn "sợ hãi" với con số khoảng 5.000 nhập cư vào đất nước của họ. Còn tại VN ra sao?

    Theo tin dưới đây, nhà nước tại VN đang ở vị trí như thế nào và đã làm gì với sự việc người Tàu vào đất nước ta như tin tức dưới đây:

    "Xin mọi người dừng thờ ơ trước vận mệnh của đất nước như vậy. Hiện nay trên thực tế thì ngày 26/10/2018 lãnh đạo Việt Nam đã mở cửa khẩu cho 25.000 người TQ đến VN làm việc không cần giấy tờ còn người Việt mình thì đi ra nước ngoài làm việc cực khổ. Đó là tôi chưa kể những đoàn người đã tới VN trước kia"

    Một sự thật quá trớ trêu là tại sao lãnh đao VN không thể giúp dân mình có việc làm mà lại dang vòng tay đón kẻ thù vào nhà mà nuôi chúng.

    Trong số những người này thì có ai biết họ là ai: Là công an , là giáo viên , là quân đội , là băng cướp hay là khủng bố nếu chúng ta không kiểm soát thì làm sao đảm bảo an ninh tốt được"

    Câu trả lời có lẽ tương đối đã rõ ràng. Ai cảm thấy nhục mất nước sắp xảy ra, nên có thái độ tích cực để giải quyết vấn đề. Việc cho dân Tàu nhập cư chỉ là một trong hàng trăm sự thối nát khác của nhà nước hiện nay. Vậy, điều tích cực muốn nói đến có phải là đã đến lúc chúng ta phải hành động để lật đổ bọn tay sai Tàu đỏ này?


    Đặng Quang Chính
    04.11.2018
    10:27



    Chú thích:
    (a) không có nghĩa như là nổi tiếng
    (b) https://mail.yahoo.com/d/folders/1/...WE?.intl=sg&.lang=en-SG&.partner=none&.src=fp
    (c) https://mail.yahoo.com/d/folders/1/...DA?.intl=sg&.lang=en-SG&.partner=none&.src=fp
     
  6. DangQuangChinh

    DangQuangChinh Công Dân

    Chuyện ngắn mùa thu (3)


    “… nơi đây vẫn còn có những bầu show vì tiền mà đóng cửa trái tim, che mờ lý trí để bày trò cho ca sĩ tuyên vận Đàm Vĩnh Hưng quay cuồng ca hát, mục đích là lấy tiếng hát, át tiếng khóc của người dân, lấy ánh đèn màu sân khấu che mờ đi thực tế: Máu người dân đã đổ vì bị giặc Cộng, biết bao người đang bị đánh đập, trấn áp, tù đày chỉ vì yêu nước, muốn chống kẻ thù của dân tộc là Trung Cộng xâm lược…” (a)

    Đoạn viết nói trên nói về đêm nhạc Đàm Vĩnh Hưng trước sự phản đối của hàng trăm người biểu tình trước cửa hí viện đêm 25 tháng 3, 2017 vừa qua tại Mississauga.

    Chuyện ca sĩ trong nước ra nước ngoài kiếm tiền là chuyện gần như "chuyện dài nhân dân tự vệ"; nghĩa là nói hoài mà việc tệ hại vẫn còn dai dẳng.

    Chuyện ca sĩ Đàm Vĩnh Hương ra nước ngoài trình diễn, cũng kiếm tiền mà sao cộng đồng hải ngoại "làm dữ" quá như thế?!

    Vì ca sĩ này, không như các ca sĩ khác, Hưng cũng dễ kiếm tiền ở trong nước, hơn những ca sĩ khác. Hưng trình diễn ở nước ngoài đem theo hơi hám tuyên truyền của nhà nước Cộng đảng. Dĩ nhiên, không phải bằng lời ca, tiếng nhạc hoàn toàn mang màu sắc “rặc đỏ” như các cơ quan của nhà nước. Nhưng, Hưng mang nhiệm vụ là cầu nối cho đồng bào trong và ngoài nước. Nay mai, những nhóm người, tổ chức mang tên "Hội Liên Hiệp Việt Kiều Yêu Nước" (hay những nhóm tên tương tự) sẽ có những buổi họp mặt, văn nghệ một cách công khai, mở đường cho những "cán bộ" nằm vùng hoạt động một cách chính thức! Những vụ quyền tiền làm từ thiện từ các nhóm trực thuộc sự điều khiển của các tòa đại sứ, lãnh sự sẽ ào ạt phát triển.

    Bây giờ, điều đó còn được dấu giếm. Nhưng, nếu Cộng đồng không ngăn ngừa trước, từ trong trứng nước, - khi nòng nọc trở thành con ếch rồi - lúc đó, sẽ không còn sức chịu đựng tiếng kêu của chúng dù mùa mưa chưa đến.

    Chúng ta phòng ngừa ra sao? Có nhận xét cho rằng "Trở lại sự việc ca nô văn công VC Đàm Vĩnh Hưng đã cho chúng ta thấy cộng đồng người Việt quốc gia đã bị ràng buộc bởi luật pháp quốc gia sở tại và sự bao che của các tên Việt gian nên chúng ta không thể mạnh tay để triệt tiêu đám văn công này" (b)

    Đúng thế! trước đây việc ngăn chận ĐV. Hưng bằng biện pháp cứng rắn (xịt hơi cay vào mặt ĐV. Hưng) của Lý Tống đã xảy ra. Nhưng, bây giờ, thực tế cho thấy vẫn còn bất lực.

    Nhưng, có thể nào chúng ta chữa bệnh mà chỉ ngọn, không trị gốc?
    Gốc, như tác giả Thùy Ngân đã kê: Bầu show + ban nhạc và âm thanh + người bảo trợ tài chánh + những cơ sở làm ăn thương mãi

    Còn gì nữa? Đừng chờ đấu tranh với tệ nạn này cho đến già mới chịu thua (ngay bây giờ khuyến khích giới trẻ xa lánh những loại văn nghệ như thế).

    - Người bảo trợ tài chánh có thể dấu mặt mà vẫn gửi tiền hỗ trợ
    - Những cơ sở thương mãi, nếu không có khách hàng đến mua, bán ... v..v… có lẽ cũng chẳng thích thú gì khi phải tiếp tay với bọn mua bán văn nghệ.
    - Ban nhạc và âm thanh cũng như loại người trên.

    Nếu ba tác nhân trên chưa thể làm được bởi Cộng đồng địa phương để ngăn chặn, tại sao, ngay lúc này, các nơi đó không làm như tại một số các địa phương khác đã làm?

    Khi khán giả, không được thoải mái lúc bỏ tiền, xem văn nghệ mà lại bị tiếng la ó, khi vào và ra khỏi nơi tổ chức văn nghệ, số đi xem sẽ giảm. Không hay có ít khán giả, đố "cha" tên bầu sô nào dám tổ chức?!… (một nơi nào đó bên Mỹ đã thành công, khi người bầu sô đã bãi bỏ chương trình ca nhạc)

    Tự do không cho không. Tranh đấu không gian nan, thành công không vinh quang!


    Đặng Quang Chính
    05.11.2018
    08:50


    Chú thích
    (a) Nguyễn Si Thùy Ngân: Đóng Cửa Trái Tim (viết cho ca nô Đàm Vĩnh Hưng)

    https://mail.yahoo.com/d/folders/1/messages/AGPBgnNa7UkQW9_JZgTaMEfu1i8?.intl=sg&.lang=en-SG&.partner=none&.src=fp

    (b) Tương tự trên
     
    Điều chỉnh lại bài đăng lúc: 7 tháng Mười 2018
  7. DangQuangChinh

    DangQuangChinh Công Dân

    Đa số thầm lặng


    Ở Na Uy, bây giờ là sang thứ Ba, 06.11.18. Chúng ta chưa biết gì về kết quả cuộc bầu cử ở Mỹ.

    Xem qua các cuộc vận động tranh cử giữa kỳ ở Mỹ, cả TT đương nhiệm và cựu là Obama, xem chừng không dễ mà đảng Cộng Hòa có được thẳng lợi áp đảo.

    Có người thắc mắc, tại sao đảng Dân Chủ có cả bao nhiêu tệ hại (qua nhiệm kỳ trước đây của Obama với Hillary mắc nhiều sai lầm) mà hình như công chúng vẫn còn thiện cảm với đảng này. Cũng có người phân vân có phải những thành tích của ông Trump là những bước tiến thật sự? Hay chỉ là kết quả của đời chính phủ trước?

    Còn nhiều câu hỏi phân vân, thắc mắc khác mà thành phần này nằm trong một con số mà ta thuờng gọi là "đa số thầm lặng"!

    Những kẻ cuồng "Dân Chủ" đã thể hiện qua các cuộc phỏng vấn, thâu, phát hình của truyền thông Dân Chủ. Những kẻ cuồng "Cộng Hòa" rõ ràng không có bộ máy truyền thông ủng hộ như Dân Chủ. Chỉ một vài tờ báo, đài TV …v...v... và Twitter của TT Trump. Nếu tính số lượng, truyền thông của Cộng Hòa xem như thua rồi!

    Cuối ngày hôm nay chúng ta sẽ biết sự thật ra sao. Nghĩa là, đa số "thầm lặng" đó nghiêng về đảng nào, trong cuộc bầu cử giữa kỳ ở Mỹ.

    Rồi ta sẽ tiếp tục đến ảnh hưởng của "đa số thầm lặng" tại VN trước 75 và hiện nay.


    Đặng Quang Chính
     
  8. DangQuangChinh

    DangQuangChinh Công Dân

    Đa số thầm lặng (2)

    Bây giờ, kết quả đã rõ rằng. Ông TT Trump cho rằng, cuộc bầu cử giữa kỳ mới đây là thắng lợi to lớn! Bà Nancy Pelosi xem đó là một ngày mới của nước Mỹ. Báo Washington Examiner cho rằng, kết quả đó có thể là điều chắc chắn để Trump tái ứng cử năm 2020. Robert B. Reich, Tribune Content Agency cho rằng nước Mỹ đã từ chối "Chủ Nghĩa Trump".Josh Chafetz, giáo sự luật tại Cornell Law School hy vọng Hạ Viện sẽ theo đuổi mục tiên: đặt nền móng cơ bản để loại Trump vào kỳ bầu cử tới (1)

    Bên Cộng Hòa hay Dân Chủ đều cho mình đã thắng. Bên có đa số ở Thượng Viện, bên đa số ở Hạ Viện.

    Muốn xem "Cuộc bầu cử giữa nhiệm kỳ 2018 đã diễn ra rất gay cấn tại HK" như thế nào, cứ vào truyền thông phe ta (các diễn đàn) (2) Muốn biết kẻ nào "Mừng cho đảng Con Voi", xem dưới cùng (3) Có thể nào "MẤT HẠ VIỆN GHI DẤU CHIẾN THẮNG CỦA DONALD TRUMP"? (4)

    Riêng cá nhân người viết có vài nhận xét như sau: (a) Như nói ở bài trước, cho dù vấn đề truyền thông tại Mỹ, phe theo Dân Chủ và phe Cộng Hòa có ngang ngữa. Nhưng, tại Âu Châu, riêng 2 đài BBC và Euronews đã loan tin thiên vị, theo cung cách của họ. Chẳng hạn, tối qua -10.07.18- BBC làm một cuộc phỏng vấn những cử tri đi bầu cử. Cứ cho rằng, những người được phỏng vấn là tình cờ không cố ý. Nhưng kết luận của người đi phỏng vấn lại cho là, theo họ, kinh tế không quan trọng bằng sức khỏe và vấn đề di dân (b) Sáng hôm nay (tại Na Uy) đài Euronews đưa tin, nhưng lấy bài của đài CBN (truyền thông Dân Chủ) để nói điều không tích cực cho TT.Trump

    Dân Âu Châu xem tin của đài BBC và Euronews là chuyện bình thường. Nhưng có ai chắc là dân Mỹ không xem hai đài đó? Đài BBC có vẻ lộ liễu (với người theo dõi thời cuộc) khi gắn trên mặt truyền hình đưa tin của họ, hàng chữ "Beyond 100 days" - ý rằng, lời hứa khi tranh cử TT của ông Trump đã được thực hiện ra sao, dù đã qua 100 ngày, như ông ta đã nói. Giờ này vẫn còn "tít" (tựa) đó.

    Truyền hình mới phát hình tức thời, cho thấy cuộc gặp mặt phóng viên của ông Trump đã có vẻ căng thẳng. Ông ấy đã "cấm" một phóng viên không được hỏi tiếp… và đã không trả lời một số câu hỏi. Không phải qua cuộc bầu cử diễn ra ngày thứ Ba, từ lâu, ông Trump đã xem báo chí tại Mỹ quốc là "kẻ thù của nhân dân". Rõ ràng ông ta đã bị "kẻ thù" bao vây mà để chống trả, ông phải đơn thân dùng Twitter. Một đài Fox, nếu quả là nơi đáng để ông tin cậy, con số này (dù có thêm 2 đài nữa) cũng là thiểu số, so với truyền thông Dân Chủ.

    Vì thế, cái "đa số thầm lặng" trong khối cử tri của nước Mỹ, đã ít, nhiều bị ảnh hưởng của truyền thông Dân Chủ. Họ bị ảnh hưởng từ thời Bill Clinton. Để thấy rõ hơn nữa, ta đưa cuộc chiến VN vào trong việc so sánh này. Theo nhiều tài liệu, một trong những nguyên nhân khiến Mỹ rút quân ra khỏi VN là, người dân Mỹ đã bị truyền thông thao túng, đưa ra những "fake news" từ những cuối năm 1960!

    Ta sẽ nói về truyền thông và cái gọi là "đa số thầm lặng" có ảnh hưởng ra sao trong cuộc chiến rồi tại VN. Ảnh hưởng của nó kéo dài đến nay ra sao, trong bài viết tới


    Đặng Quang Chính
    07.11.2018
    22:31


    Chú thích:
    (1) https://www.politico.com/magazine/story/2018/11/07/what-can-nancy-pelosi-do-now-222260
    (2) Cuộc bầu cử giữa nhiệm kỳ 2018 đã diễn ra rất gay cấn tại HK.
    https://mail.yahoo.com/d/folders/1/messages/4330
    (3) Chúc mừng Đảng con Voi
    https://mail.yahoo.com/d/folders/1/messages/4331
    (4) MẤT HẠ VIỆN GHI DẤU CHIẾN THẮNG CỦA DONALD TRUMP
    https://mail.yahoo.com/d/folders/1/messages/4333
     
  9. DangQuangChinh

    DangQuangChinh Công Dân

    Đa số thầm lặng (3)


    Trước hết, nói về truyền thông từ thời 1930 tại VN.

    Bên phía CS Đông Dương, họ đã cho xuất bản hàng loạt tờ báo công khai như: Tiền Phong, Lao Động… Họ cũng có các sách báo lí luận chính trị, được lưu hành rộng rãi để động viên đông đảo các tầng lớp nhân dân, giúp họ giác ngộ về đường lối cách mạng của Đảng (1)

    Phía gọi là Quốc Gia, có những hoạt động truyền thông như CS Đông Dương không?

    Tạm cho Tạ Thu Thâu (CS đệ tứ) là người yêu nước, ông xuất bản tờ Vô Sản (tháng 5 năm 1932), làm báo Pháp ngữ La Lutte (Tranh đấu; tháng 4 năm 1933); nhóm trí thức làm báo này được gọi là "Les Lutteurs" (nhóm Tranh đấu) theo tên tờ báo. Số phận ông này ra sao?

    Có 2 giả thuyết: (a) Giả thuyết của nhà sử học Daniel Hémery cho rằng Việt Minh đã ám sát ông (b) Trong buổi phỏng vấn ngày 25 tháng 6 năm 1946, Hồ Chí Minh đã trả lời đảng viên Xã Hội Daniel Guérin về cái chết của Tạ Thu Thâu như sau: (Tạ Thu Thâu) là một nhà ái quốc, chúng tôi đau buồn khi hay tin ông mất... Nhưng tất cả những ai không theo con đường tôi đã vạch đều sẽ bị tiêu diệt) (2)

    Là một người CS đệ tứ, chi nhánh của CS quốc tế, không khác gì lắm so với đường lối CS của HCM mà còn bị thủ tiêu. Nói chi đến những nhà ái quốc VN chân chính khác.

    Lực lượng gọi là Quốc Gia có được những hoạt động báo chí như thế nào? Có thể so sánh với cách làm của đảng CS hay không? Khi họ, trong những năm từ 1930, lúc Đảng được thành lập cho đến 1945, khi giành được chính quyền, Trung Ương Đảng của họ đã lần lượt xuất bản tạp chí Đỏ, tạp chí Cộng sản, tạp chí Bônsơvic, tạp chí Cộng Sản (năm 1941) và tạp chí Cộng Sản (năm 1943) (3)

    Nên khi họ thành lập Mặt Trận Việt Nam Độc Lập Lồng Minh (Việt Minh) thay cho Mặt trận dân tộc thống nhất phản đế Đông Dương (MT trá hình của đảng CS Đông Dương) họ đã trang bị cho đảng viên của họ những lý luận giả trá, có thể còn gạt được những trí thức chưa có kinh nghiệm về CS; đừng nói đến quần chúng bình thường!

    Cho đến ngày 19.08.1945, họ xách động và lợi dung cuộc biểu tình của người dân với sự tham gia của hàng vạn quần chúng, có sự hỗ trợ của các đội tự vệ chiến đấu (những người tin tưởng lực lượng VM là tổ chức thuần túy yêu nước) đã lần lượt chiếm các cơ quan có quyền lực ở Hà Nội: Phủ Khâm sai Bắc Bộ, Sở Cảnh Sát Trung Ương, Tòa Thị Chính, Trại Bảo An Binh (4)

    Thế mà mấy ông Quốc gia cứ gọi là "cướp công"! Họ hài lòng với cách gắn hai chữ đó cho bọn VC với nghĩa tiêu cực. Giới gọi là truyền thông bên phía Quốc gia, đến giờ này, vẫn thích dùng hai chữ đó. Họ tưởng rằng, với ý nghĩa đó, việc làm của người CS trở thành xấu, không tốt. Thế mà cũng có những "học giả" ghi chép lại, theo lối "làm sử" dễ dàng!

    Đúng là họ cướp chính quyền thật đấy! Cướp theo nghĩa, thâu tóm quyền lực nhà nước, không thông qua bầu cử. Nhưng, dù nghĩa "ăn cướp" được hai bên hiểu theo kiểu của riêng nhóm mình, việc thâu đoạt thắng lợi vào ngày 19.08.45, không thể được xem là "ăn may" (chúng tôi cũng có một bài khác nói chi tiết về sự việc này). Nhóm cướp đó đã được tổ chức và theo đuổi việc cướp chính quyền từ những năm 1930! Họ làm việc này có chủ đích, có tính toán.

    Sau 1954, ở ngoài Bắc, truyền thông trong tay đảng CS. Vụ Nhân Văn Giai Phẩm chỉ kép dài được 3 năm (1955-1958). Trong Nam, tự do báo chí khiến có nhiều tờ báo và nhiều ký giả, nhà văn do đảng CS gài vào, đã làm lũng đoạn hàng ngũ những người làm truyền thông chân chính. Không những thế, họ còn làm cho cuộc chiến chống CS miền Bắc gặp nhiều khó khăn. Bọn thân Cộng trong lãnh vực truyền thông, học thuật và cả trong môi trường giáo dục bậc đại học đã tiếp tay với bọn truyền thông nước ngoài (đặc biệt là Mỹ) gây ra phong trào phản chiến rộng khắp trong nhiều quốc gia Tây phương.

    Sau năm 1975 đến nay, về truyền thông còn tệ hại hơn nhiều. Ít nhất trong nước có đến hơn 400 loại báo giấy, tuần báo… các trang báo điện tử; tất cả đều nằm trong sự kiểm soát của nhà nước. Do đó, chưa có thể có một phong trào Nhân văn giai phẩm như trước đây, ở ngoài Bắc (từ 1955-1958).

    Ngoài nước, những tờ báo có uy tín không nhiều. Báo điện tử cũng chẳng khác gì hơn. Các 4iễn đàn phần nhiều đưa đến những cuộc tranh cãi vô bổ. Những bài viết toàn chia rẻ tôn giáo và đào bới chuyện xưa, nhắc đi nhắc lại, với dụng ý riêng cá nhân và phe nhóm. Khinh khủng hơn nữa là các từ ngữ thô tục, dơ bẩn được xài thoải mái. Tất cả đưa đến nghi vấn: có phải những cá nhân đi theo chiều hướng đó nhằm triệt tiêu uy tín của truyền thông hải ngoại? ... và do được đặt hàng, để lớp trẻ (trong và ngoài nước) chán ngán về chính sự?!

    Một loại bồi bút (có lẽ dùng chữ "nô bút" đúng hơn?) cứ cho rằng miền Nam trước năm 75, chịu ảnh hưởng của ngoại bang. Thử hỏi, những thành phần đó có quan tâm nhiều ít về cuộc bầu cử giữa kỳ ở Mỹ vừa qua hay không? Nếu họ không quan tâm, thật cũng dễ hiểu. Nhưng, quan tâm ít, nhiều của họ về việc bầu cử, chứng tỏ ảnh hưởng của một nước lớn (dù Mỹ, Liên Sô hay Tàu đỏ) đến các nước khác là chuyện không ai không thấy. Nhưng lập luận của bọn chúng là, chỉ có miền Nam mới chịu ảnh hưởng của ngoại bang. Nếu khách quan, chúng phải công nhận rằng, hai miền Nam và Bắc, trước năm 1975, đều chịu ảnh hưởng của cường quốc; nhưng chịu để từ đó đưa đất nước tiến lên, hay đưa đất nước vào chiến tranh, vào những chết chóc, đổ vỡ. Đó mới là vấn đề.

    Phần những cá nhân không phải bồi bút, không thân Cộng, trong thời gian trước vụ bầu cử giữa nhiệm kỳ, đôi khi bộc lộ việc trông cậy vào ảnh hưởng của nước ngoài hơi quá! Thực tế hiện nay cho thấy, TT Trump, sau vụ bầu cử này, có bị bó tay ít, nhiều. Nói thế, để nhấn mạnh về một việc có tính ảnh hưởng tương tác (trong chừng mực); đó là, khi chính đất nước mình, dân tộc mình, tự thân phải trực tiếp giải quyết vấn đề sinh tử nội bộ. Từ đó, các quốc gia khác mới quan tâm đến vấn đề của chúng ta, mới có sự giúp đỡ hay không.

    Tóm lại, cái gọi là "Đa số thầm lặng" ở nước nào cũng có. Đó là những người không lộ diện rõ trong sinh hoạt chính trị thời sự của đất nước. Đám xuất hiện trên báo, diễn đàn … v…v… dù là "hữu" hay "tả", chỉ là thiểu số. Nhưng, nếu thiểu số này được tập hợp, tổ chức và dùng các phương tiện truyền thông một cách có hệ thống, đôi khi có ảnh hưởng lớn đến đám đông (được gọi là "Đa số thầm lặng"). Đặc biệt, khi một đảng phái đã có được một hệ thống truyền thông mạnh, sự ảnh hưởng của họ đến các sinh hoạt chính trị trong nước là việc không tránh được.

    Nhiều bài đã viết hay phân tích về ảnh hưởng của cuộc bầu cử giữa kỳ ở Mỹ. Chúng tôi chỉ nói thêm về một điều cần chú ý hơn. Việc "làm nước Mỹ vĩ đại trở lại" là điều không công dân Mỹ nào phản đối. Nhưng, cục bộ cho thấy, đảng Dân Chủ có ảnh hưởng nơi giới trẻ, thành phần da màu cũng như tại các thành phố, và kết quả đó thể hiện qua việc đảng Dân chủ chiếm đa số tại Hạ Viện. Người dân Mỹ, bị ảnh hưởng của truyền thông thiên tả. Họ không cần quan tâm đến việc đối ngoại như thế nào. Tàu có thật sự là "kẻ thù" của nước Mỹ hay không ...v..v... và nhất là biển Đông; đó là chuyện xa xôi. Họ không thấy như chúng ta thấy, vì dù sống tại nước ngoài mà tâm tưởng chúng ta còn hướng về quê cha, đất tổ.


    Đặng Quang Chính
    10.11.2018
    23:55



    Chú thích:
    (1) https://text.xemtailieu.com/tai-lieu/lich-su-viet-nam-tu-nam-1930-den-nam-1945-125351.html
    (2) https://vi.wikipedia.org/wiki/Tạ_Thu_Thâu
    (3) http://www.tapchicongsan.org.vn/Home/Tap-chi-cong-san-nhung-chang-duong/2015/35141/Chuong-I-Tap-chi-Dang-tu-1930-den-1945.aspx
    (4) https://lichsu247.com/phong-trao-giai-phong-dan-toc-va-tong-khoi-nghia-thang-tam-1939-1945-phan-3-a5011.html#ixzz5WRDMHBod
     

Chia sẻ, giới thiệu đến bè bạn