Dismiss Notice
THÔNG BÁO: Phiên bản tháng Giêng 2018 cho Đũa Thần Điện Toán với nhiều thay đổi lớn đã được phát hành. ĐẶC BIỆT: Đũa Thần Điện Toán 64 Gig Duo phiên bản 2018 sẽ tự động cập nhật hóa, không cần phải gửi về Thư Viện Việt Nam Toàn Cầu!

Dĩ Vãng

Chủ đề trong 'Vườn Thơ Hội Ngộ' do LeXuanNhuan khởi đầu 25 tháng Ba 2018.

  1. LeXuanNhuan

    LeXuanNhuan Tác Giả

    Dĩ Vãng



    Có một dạo làm thơ

    Vẽ vời và hát, múa

    Tưởng đời đẹp như mơ

    Mộng tròn như ước muốn


    Trái chưa chín thời xanh

    Trách mình khờ vội cắn

    Quả chin có loại chua

    Giận đời sinh gì lắm!


    Ngẫm lại nỗi phong trần

    Chai lòng thơ ca hết

    Thực tại cõi thế nhân

    Tim lạnh lùng, mộng chết!


    Tìm về hương phấn cũ

    Lạ lùng ta hay ai?

    Có thời xưa con gái

    Đi qua một bước dài!



    Lê Mai






    The Old Times





    There had been once I wrote rhymes,

    Painted pictures, sang songs, & danced oftentimes.

    I thought that life was as beautiful as dreams,

    Imagination so whole like aspired beams.


    The fruit being not ripe in its rawness unfit,

    I blamed myself for being naïve to hurriedly bite it.

    Even certain species though ripe but still sour,

    I held it against life for creating so many sorts dour.


    In pondering on the ups and downs,

    My heart grew callous, liquidating poetic grounds.

    Reality was a human world, dusty space,

    Soul cold, all visions succumbed bad, base.


    Now that I try to search back for my green grace,

    How strange! Is it myself or another’s face?

    Oh, I did have in the past a fine maiden existence;

    However, it has stridden over such a long distance.



    Translation by Thanh-Thanh
     
  2. LeXuanNhuan

    LeXuanNhuan Tác Giả

    TRONG GIÓ SỚM


    Trong gió sớm cuộc hẹn hò cảnh khác

    Rạch sậy lau che kín chiếc thuyền câu

    Dành nguyên em hưởng nguyên vẹn tình đầu

    Đang trượt té qua cuộc tình nhục cảm


    Ôi thế sự, ôi cuộc đời bụi cám!

    Có nghĩa gì bằng dâng hiền tình yêu?

    Trái cấm dành người dám bạo, dám liều

    Tòa hoan lạc thường có ngoài cổ tích.


    Hai thân thể trần truồng cùng quấn quít

    Nụ hôn nồng, môi ham hố cơn say

    Chồi nhân sinh gay gắt đỏ, giương dài

    Cứ hăm hở chui huyệt sâu khoái lạc.


    Trong gió sớm ôm mông chàng thật sát

    Em lắng nghe thân ngún lửa từng cơn

    Chàng vẫy vùng, thọc ngoáy thật sâu hơn

    Cùng bay bổng lên thiên đường cảm giác


    Trong gió sớm nhựa tình chàng thơm ngát

    Tuôn vào em từng đợt quánh và trơn

    Em tặng chàng những vết máu tươi son

    Khi chàng sống bản năng con thú đực


    HỒ TRƯỜNG AN







    IN THE MORNING WIND



    In the morning wind our date turned into a new scene.

    The fishing boat hid behind the canal's reeds as screen,

    To reserve only for me to enjoy my whole first love

    That was sliding into the carnal desire above.


    Oh, affairs of this world: life is full of dust!

    What has more meaning than love surrender, trust?

    The forbidden fruit is for the one who is daring;

    Pleasure often occurs outside the traditional bearing.


    Our two stark naked bodies each other cuddled;

    Kisses were passionate, lips greedy in a state fuddled;

    His life bud grew crimson, to the utmost spread,

    Kept on gliding headlong into my delight hole its head.


    In the morning wind, holding his buttocks tight

    I felt my body steaming hot each fit at its height.

    He acted at will, pricked, deeper and deeper thrust;

    Both of us soared into the sensual paradise as a gust.



    In the morning wind his sweet-smelling love sap

    Spurt, condensed and slippery, flowing into my gap.

    I gave him vermilion blood stains fresh though mute

    While he expressed himself by instinct as a male brute.


    Translation by THANH-THANH
     
  3. LeXuanNhuan

    LeXuanNhuan Tác Giả

    NGỌN NẾN


    Đã bao lần tôi ngắm nhìn ngọn nến

    Sáng bừng lên trong bóng tối đêm đen

    Ngọn nến mảnh mai, thân nến yếu mềm

    Vẫn thắp sáng tim mình thành ngọn lửa



    Dẫu thời gian trôi, nến không là nó nữa

    Sẽ ngắn dần và lệ ứa quanh thân

    Nến vẫn cháy lên, tự đốt chính thân mình

    Cho ngọn lửa mà không hề nuối tiếc


    Có phải chăng vì quá yêu, mãnh liệt

    Hay ngây thơ, khờ dại cũng vì yêu?

    Dù biết đớn đau, sẽ phải khóc thật nhiều

    Nến vẫn nguyện hết mình để tình yêu cháy sáng


    Dẫu thắp chỉ một lần, một lần thôi rất ngắn

    Hay sẽ cháy cả đời chỉ bởi một tình yêu

    Hay dẫu có yêu, dẫu trải qua rất nhiều

    Nhưng cuộc sống thiếu tình yêu: vô nghĩa...



    DUY VĂN HÀ ĐÌNH HUY



    MY CANDLE


    There have been many a time my candle I admire

    That flares brightly in the night darkness to get afire.

    Its wick is so slender, its trunk so tender

    But it still lights up its own heart a flame to render.



    Though through time, the candle itself is no more,

    Shortening, tears running round its body, but no sore.

    It still burns, burns itself, continues to blaze

    For the flame's sake without regret to be ablaze.


    Isn't it that because of loving too much, vehemently,

    Or being naive, credulous owing to love evidently,

    Even aware of agony, it still has to weep to behove

    So it keeps volunteering to burn out for love.


    In spite of burning only once, a very short time,

    Or all its life being burnt only because of love prime,

    It still does love, though much ill experience brought,

    For, if not, if life lacks love, life will mean naught.



    Translation by THANH-THANH
     
  4. LeXuanNhuan

    LeXuanNhuan Tác Giả

    LINH HỒN GIAO HƯỞNG



    Trở lại nơi, ngày ba đưa con đến

    Gần hai năm mà tưởng mới hôm qua

    Gió hiu hắt, nắng nhuộm vàng trên mộ

    Hàng bia buồn nghiêng ngả bóng phôi pha



    Bên gốc cây ánh chiều rơi lỗ trỗ

    Con nằm im, an phận chiếc quan tài

    Nghe thổn thức tiếng nấc ngưng ngang cổ

    Nuốt vào tim giọt nước mắt ngắn dài



    Cửa lò thiêu đưa con vào vĩnh cửu

    Chặng đường cùng thánh giá vác trên vai

    Ba theo sau thân người như lá rũ

    Vợ con con, tan tác mảnh hình hài



    Ðây là chỗ ba đưa tay tiễn biệt

    Nơi cuối cùng con nhận mấy bông hoa

    Hoa nhiều sắc nhưng riêng ba màu tím

    Tím trong lòng và tím cả ngoài da



    Ðây lò thiêu với tầng cao điện thế

    Năm ngàn volt, ngọn lửa trắng lập lòa

    Nóng như thế mà con đành chấp nhận

    Tro bụi rồi, ôi giọt máu của ba!



    Nay đứng đây gọi hồn con vất vưởng

    Theo gió mây hãy về đậu vai này

    Hai cha con, hai linh hồn giao hưởng

    Ðể ba tìm hạnh phúc một vài giây...


    ĐÔNG ANH



    Souls' Harmony


    I have now returned here where I saw you away

    Nearly two years ago but it seems just yesterday.

    The wind blows gently, the sun sheds yellow light

    On the row of lopsided tombstones – what a blight!



    The evening sun fell on every spotted tree root,

    You were resting resigned in the coffin deaf mute.

    Relatives couldn't help you being forever to depart,

    Swallowed their choked sobbings into their heart.



    Thru the crematory as to eternity a passport holder

    At last stage you carried the cross on your shoulder.

    I followed you, hanging down like a stooping leaf;

    Your wife and children sank in inconsolable grief.



    Here is the place I waved my hand in mind so sour

    The last location you received each farewell flower:

    The flowers were multicolored, but in such a dole

    They were purple, grey, livid, dark inside my soul.



    This is the crematorium with high-tension potential

    Five thousand volts, to integrate with the essential

    That to it even so hot, you were to yourself resign

    Into dust, back to dust, oh this dear scion of mine.



    I am standing here to invoke your wandering spirit

    Relying on wind and clouds onto my shoulder to sit

    So that father and son, our two souls harmonize,

    I find happiness though in a jiff ceasing to agonize.



    translation by THANH-THANH
     
  5. LeXuanNhuan

    LeXuanNhuan Tác Giả

    Khôn Nguôi Niềm Nhớ



    Đã lâu lắm không về thăm Trung Phước

    Quê hương tôi, chừng ngót bốn mươi năm

    Gót đã mỏi khắp mấy miền xuôi ngược

    Lắm chua cay và cũng lắm thăng trầm!



    Yêu mến quá con đường làng khúc khuýu

    Bờ tre xanh trưa vắng tiếng chim gù

    Mít chín tới vườn ai con quạ réo

    Võng trưa hè lục bát ngọt lời ru


    Dải khăn xám đỉnh Cà Tang mây phủ

    Kéo mưa về cho trúng vụ Ba trăng

    Hương lúa ngát niềm quê hương ấp ủ

    Tre già rồi, mưa giục mọc lên măng


    Cơn gió bấc, Đông lùa theo kẻ liếp

    Bếp tháng Mười thơm nức mẻ ngô rang

    Co ro đứng nhìn qua khung cửa hẹp

    Mưa và mưa... thèm chút nắng hanh vàng


    Thương nhớ quá, này quê hương vạn dặm

    Cao chọc trời sừng sững ngọn Cà Tang

    Êm ả chảy dòng sông Thu xanh thẳm

    Nửa ngày sông, xuôi quê ngoại Đông Bàn


    Hẹn lần lữa sẽ về thăm quê cũ

    Lòng ngại ngùng "Tiền bất kiến cổ nhân"

    Men rượu đắng khơi niềm đau lữ thứ

    Trời quê hương lại ngóng áng mây Tần!



    CUNG DIỄM





    Unallayable Longing



    I have not returmed to Trung Phuoc to revisit

    My native land, for almost forty years since I left it

    To get tired of exploring various places that enthrall

    But with so many failures and not less rise and fall.



    How lovable is the rough and sinuous village way,

    Green bamboo hedges, pigeons cooing at midday!

    The jackfruits' smell portends they are ripe soon,

    Crows call, summer noon hammocks hum croon.



    The band of grey clouds covers Ca Tang Mountain

    To have a bumper crop of Ba Trang rice brings rain.

    The paddy fragrance nurtures love of native soil nice,

    Bamboo trees wither, showers urge sprouts to rise.



    North-easterly wind blows Winter door chink thru,

    Kitchens exhale the smell of popcorn tasty to chew.

    Huddled, looking out of the windowframe tight

    Rain and rain... people crave for a bit of sunlight.



    How I long for my motherland myriad miles away

    With the lofty Ca Tang Mountain imposing display,

    The quiet Thu Bon River's flow provides for tillage,

    Half a day by ferry-boat to reach my Mom's village.



    I still delay my promise to get back to those of old,

    Fearing not to see my concurrent generation of fold.

    Here I use bitter alcohol over nostalgia to mourn

    While back home my peers lump it feeling forlorn.



    Translation by THANH-THANH
     
  6. LeXuanNhuan

    LeXuanNhuan Tác Giả

    Chuyện mùa đông

    Thôi nhắc làm chi những chuyện sầu
    Khi lòng chua xót trắng thương đau
    Bao nhiêu miền cũ vời xa ấy
    Buồn lắm tôi nào quên nổi đâu

    Lối ngõ người đi đã cỏ mòn
    Câu nguyền thu đã hẹp không gian
    Hồn nghe vừa dậy mùa vui cũ
    Định nói, lời xem quá ngại ngùng

    Ôi gió may về động dấu chân
    Trời xưa mây vẫn rộng như lòng
    Sân chiều chao nhẹ dăm tờ lá
    Và khói sương về cuộn cánh song

    Lá thư xanh mát hoen màu lệ
    Đôi cánh hoa vàng ép tả tơi
    Bấy nhiêu có đủ cho người nhớ
    Mà thấy lòng như muốn ngậm ngùi

    Đã bảo rằng không kể chuyện sầu
    Dối lòng cho dịu chút thương đau
    Nhưng ngày đông đó tôi còn thấy
    Nên cố quên mà quên được đâu


    NHÃ CA





    The Winterly Story



    Well, what should I recall the sad stories for

    While my heart is still full of dolor, why more?

    How many of those old far-away so unkind

    Alas! I haven’t been able to erase from my mind!


    The grass had worn under your feet in persistence

    And your promises had shortened the distance;

    I felt in my soul the old merry season to arise,

    Intending to speak, but scrupled through tries.


    Oh the autumnal breeze moved the footprints alright,

    The old sky’s clouds were still ample as my plight.

    Some leaves softly swung in the evening courtyard,

    And smog blurred outside my windows barred.


    The blue love letter was stained, the color of tears;

    A few pressed yellow flowers tattered through years.

    Are those tokens sufficient for one to conceive

    So that my innermost feelings seem to grieve.


    I told myself the sad stories no longer to relate

    (Just deceived my heart, tried the pain to abate!)

    However, that winter I did still feel the past span;

    That is why the more I try to forget the less I can.


    Translation by THANH-THANH
     

Chia sẻ, giới thiệu đến bè bạn