Dismiss Notice
THÔNG BÁO: Phiên bản tháng Giêng 2018 cho Đũa Thần Điện Toán với nhiều thay đổi lớn đã được phát hành. ĐẶC BIỆT: Đũa Thần Điện Toán 64 Gig Duo phiên bản 2018 sẽ tự động cập nhật hóa, không cần phải gửi về Thư Viện Việt Nam Toàn Cầu!

Dưới Bóng Từ Bi

Chủ đề trong 'Vườn Thơ Tâm Linh' do violet khởi đầu 17 tháng Bảy 2009.

  1. violet

    violet Bảo Quốc Công Thần Đệ Ngũ Đẳng

    Nhớ Chùa

    Từ thuở ra đi vắng bóng chùa
    Đường đời đã nhọc chuyện hơn thua
    Trong tôi bừng dậy niềm chua xót
    Xao xuyến mơ về lại cảnh xưa

    Thấp thoáng đâu đây cảnh tượng làng
    Có con đường đỏ chạy lang thang
    Có hàng tre gợi hồn sông núi
    Im lặng chùa tôi ngập nắng vàng

    Có những cây mai sống trọn đời
    Bên hàng tùng bách mãi xanh tươi
    Nhìn lên phảng phất hương trầm tỏa
    Đức Phật từ bi miệng mỉm cười

    Tôi nhớ làm sao những buổi chiều
    Lời kinh giải thoát vọng cao siêu
    Đây ngôi chùa cổ ngày hai buổi
    Cầu nguyện dân làng sống mến yêu

    Vì vậy làng tôi sống thái bình
    Sớm khuya gần gũi tiếng chuông linh
    Sắn khoai gạo bắp nuôi thôn xóm
    Xây dựng tương lai xứ sở mình

    Tối đến dân quê đón gió lành
    Khắp chùa dào dạt ánh trăng thanh
    Tiếng chuông thức tỉnh lan xa mãi
    An ủi dân hiền mọi mái tranh

    Trầm đốt hương thơm bay ngạt ngào
    Thôn trên xóm dưới dạ nao nao
    Dân làng tắm gội lên chùa lễ
    Mười bốn, ba mươi mỗi tối nào

    Biết đến bao giờ trở lại quê
    Phân vân lòng gởi nhớ nhung về
    Tang thương dù có bao nhiêu nữa
    Cũng nguyện cho chùa khỏi tái tê

    Chuông vẳng nơi nao nhớ lạ lùng
    Ra đi ai chẳng nhớ chùa chung
    Mái chùa che chở hồn dân tộc
    Nếp sống muôn đời của tổ tông

    Huyền Không
     
  2. violet

    violet Bảo Quốc Công Thần Đệ Ngũ Đẳng

    Bồ Tát Sám Hối


    Bồ Tát Sám Hối


    Phải nói ra cho hết tội hình
    Thân tâm phạm giới chớ làm thinh
    Trước mặt Chân sư thay mặt Phật
    Lòng từ thương xót hỏi về mình

    Lời hỏi Chân sư câu: Phạm phủ?
    Trả lời các tội Trọng và Khinh
    Tội trọng sanh tâm làm việc ác
    Tội khinh móng ý ở tâm linh

    Hai tội ẩn tàng trong Tạng thức
    Là căn phiền não của Vô minh
    Dắt dẫn chúng sanh vào sáu cõi
    Hễ tâm còn động tội còn sinh

    Vì thế đừng lầm tâm Huệ dục*
    Là chơn nghĩa đế của Vô sanh
    Tục đế và chơn đều khác nghĩa
    Lục trần đối cảnh ý không tình

    Chánh niệm giao lưu tâm chẳng trụ
    Chơn Như đế nghĩa rõ khương ninh
    Tâm vọng tham si là Tục đế
    Đế chơn và Tục rõ trong kinh.

    Đức Hạnh


    * Tư duy sanh tâm làm việc thiện và phụng trì Tam bảo.
     
  3. violet

    violet Bảo Quốc Công Thần Đệ Ngũ Đẳng

    Đúng Ngọ


    Đúng Ngọ


    Ta không biết đâu suối nguồn an lạc
    Sáng sớm ra vườn bón đậu trồng dưa
    Ta không biết đâu bến bờ diệu giác
    Đúng ngọ về chùa cất cuốc ăn trưa.

    Viên Minh
     
  4. violet

    violet Bảo Quốc Công Thần Đệ Ngũ Đẳng

    Mưa Giông


    Mưa Giông


    Mưa thắm ướt sườn núi
    Bên bờ rặng cây xanh
    Cội tùng già trơ lá
    Nằm cạnh chiếc am tranh

    Bóng sư trong thiền thất
    Chú tiểu đồng bên cạnh
    Gió mở toang cánh cửa
    Chú buộc lại bứt mành

    Trời sáng lên mấy chốc
    Mây mù tản trên không
    Bỗng sấm vang một góc
    Thoáng hiện ráng mây hồng

    Mưa rơi như hạt bụi
    Lướt nhẹ xuống đồi thông
    Chân mây vầng nắng dọi
    Trả lại bầu trời trong

    Tiếng chim kêu ríu rít
    Sư gọi chú tiểu đồng
    Sinh hoạt đều trở lại
    Sau một trận mưa giông.

    Thiện Tâm
     
  5. violet

    violet Bảo Quốc Công Thần Đệ Ngũ Đẳng

    Thiền Trà


    Thiền Trà


    Chay tịnh Thiền sư nhấp chén ngà
    Hương thơm ngào ngạt át hương hoa
    Trà ai tinh xảo, tay pha khéo
    Ấm sứ kỳ xinh vật báu gia
    Nhất ẩm hồn vương tương vạn cảnh
    Ngàn sầu ưu ái diệt buông qua
    Trà thơm giải tỏa phiền nhân thế
    Hạnh thủy lưu sinh đạo lý hòa.

    Nguyên Khang
     
  6. violet

    violet Bảo Quốc Công Thần Đệ Ngũ Đẳng

    Đạo Sĩ


    Đạo Sĩ


    Có một người đạo sĩ,
    Ẩn trên đồi hoa lau.
    Túp lều cỏ trắng phau,
    Mái bạc cùng nhật nguyệt.
    Bên suối vàng chảy miết,
    Dõi mặt mình xa xưa.

    Bè bạn những bóng mưa,
    Hẹn hò từng cánh gió.
    Một túp lều nho nhỏ,
    Trên quả đồi ban sơ.
    Người đạo sĩ đi về,
    Cõi trăng sao tịch mịch.
    Trong tim Người bi kịch,
    Hội dẫn bốn nghìn năm.

    Nơi đáy mắt xa xăm,
    Thả cánh diều tư lự.
    Một dòng xanh ngôn ngữ,
    Qua cánh rừng si mê.
    Người đạo sĩ đi về,
    Trên đỉnh đồi lau bạc.
    Như bóng con chim hạc,
    Mặt trống đồng ngân bay.

    Ngôi giảng đường tụ mây,
    Người thuyết cùng sỏi đá.
    Cùng nhành hoa xuân hạ,
    Trong nhật nguyệt vô cùng.
    Bên ngọn suối mông lung,
    Người thả lời vi diệu.
    Sen nghìn năm vi tiếu,
    Trên đỉnh đồi mãn khai…

    Phạm Thiên Thư
     
  7. bông trang

    bông trang Khách qua đường

    Chùa làng tôi

    Tôi trở về làng cũ
    Nơi đất Bắc xa xôi
    Khi hoa xoan trổ nụ
    Sân chùa vắng, mình tôi...

    Trong chánh điện Bảo Hùng
    Sư ông đang tham thiền
    Chú tiểu khoảng mười hai
    Đang ê a kinh tụng

    Tôi nghe lòng rưng rưng
    Tiếng mõ nhẹ vô cùng
    Âm thanh như gió thoảng
    Nhắc vô thường, phế hưng...

    Rồi sư ông xả thiền
    Thong thả đến bên tôi
    Nhìn tôi và khẽ nói:
    - Lễ Phật? Con lên trên

    Sư ông cầm dùi chuông
    Nhẹ gõ đôi ba lần
    Ngân nga lời kinh tụng
    Tôi khấn thầm lâm râm...

    Tim tôi như lắng đọng
    Hồn tôi như trăng sao
    Thầy và tôi đàm đạo
    Cảnh thần tiên kiếp nào

    Mây lững lờ êm trôi
    Hoàng hôn xuống sau đồi
    Gió chiều xôn xao quá
    Nghe nỗi niềm chia phôi

    Tôi vái chào sư ông
    Mơ hồ nghĩa sắc không
    Từ biệt ngôi chùa cũ
    Chân qua chốn bụi hồng

    Tuệ Kiên
     
  8. violet

    violet Bảo Quốc Công Thần Đệ Ngũ Đẳng

    Thuyền Đêm Ghé Bến Phong Kiều


    Thuyền Đêm Ghé Bến Phong Kiều


    Phong Kiều Dạ Bạc
    Nguyệt lạc, ô đề, sương mãn thiên
    Giang phong, ngư hỏa, đối sầu miên
    Cô Tô thành ngoại Hàn Sơn tự
    Dạ bán chung thanh đáo khách thuyền
    Trương Kế

    Kính tặng Trương Kế

    Bến Phong Kiều hàng cây tăm tắp
    Trời Cô Tô ăm ắp sương mờ
    Thuyền nan một lá hững hờ
    Đang đêm ghé bến đợi chờ bâng khuâng.

    Mới nửa đêm, sao trăng đã lặn!
    Quạ kêu buồn như nhắn nhủ ai...
    Mù sương trải kín sông dài
    Đèn câu hay cánh sao cài trên sông?

    Khách một mình nằm trong khoang lạnh
    Nghe hơi sương đượm mảnh chăn đơn;
    Buồn ru giấc ngủ chập chờn
    Bao hình ảnh cũ chờn vờn như mơ.

    Bỗng chuông chùa ngoài xa vọng lại
    Trong phút giây thư thái lòng trần
    Khách đây, chùa đó, xa gần?
    Tỉnh trong đêm tối: Nên vần thơ duyên.

    Hạnh Cơ
     
  9. violet

    violet Bảo Quốc Công Thần Đệ Ngũ Đẳng

    Mái Chùa Xưa


    Mái Chùa Xưa


    Ta trở về thăm mái chùa xưa
    Tường cũ rêu phong đã mấy mùa
    Chuông hồi đổ nhịp sao hoang vắng
    Bạn cũ người xưa!!!... Chỉ có mưa.

    Nhớ thưở xưa kia cũng chốn này
    Tiếng còi te, tích* thật là hay
    Cùng nhau thi học môn Phật pháp
    Giáo lý cao siêu, sao quá gay.

    Trước chánh điện kia, ta quỳ hương
    Bởi vì không thuộc dấu đi đường
    Chuyên môn cũng dốt, chi Phật pháp
    Sinh hoạt thì đi cũng thất thường.

    Ta quỳ, ngước mắt vọng lên cao
    Thầm ước sao cho nhang hết mau
    Gối ta đã mỏi, đau ê ẩm
    Mắt đổ hào quang, muốn lật nhào.

    Trên cao Ngài rót ánh Từ Bi
    Con nguyện từ nay, ráng học thi
    Chuyên môn, Phật pháp, xin trì chí
    Sinh hoạt hăng say, chẳng ai bì.

    Còn đâu tiếng hát của ngày nao
    Tiếng nói, đùa vui một thưở nào
    Anh đã bên em, em bên chị
    Những mắt nhìn nhau, thấy rạt rào.

    Giờ đây cảnh cũ, thấy đìu hiu
    Lữ khách miên man giữa bóng chiều
    Bạn cũ, người xưa, giờ đâu nhỉ?
    Chỉ gió cùng ta, chốn tịch liêu.

    Minh Lộc


    * Tiếng còi sinh hoạt của gia đình Phật tử.
     
  10. violet

    violet Bảo Quốc Công Thần Đệ Ngũ Đẳng

    Khuyên Tỉnh Ngộ Tu Hành


    Khuyên Tỉnh Ngộ Tu Hành


    Ai cũng biết cái thân là huyễn mộng
    Còn đua nhau vận động nữa mà chi
    Dẫu vinh ba cũng chẳng có ích gì
    Gây nghiệp chướng đem đi cho nhọc xác

    Gắng tu niệm cầu về Cực Lạc
    Cõi Sa Bà gian ác lắm ai ơi
    Sung sướng chi đeo đuổi cõi đời
    Vinh với nhục đổi dời như chớp mắt

    Việc giả dối để tâm sắp đặt
    Thân vô thường nghèo ngặt chẳng ai hay
    Cứ đua tranh danh lợi hàng ngày
    Đến nhắm mắt duỗi tay rồi mới biết

    Còn nói chữ âm dương cách biệt
    Lòng gian tà mật thiết có ai hay
    Việc dữ lành một chút mảy may
    Thần hộ mạng đã biên ngay vào sổ

    Vinh với nhục nghiệp đà định số
    Lòng tham lam ham hố có nên chi
    Thương những người nghiệp chướng sân si
    E khó khỏi chốn A tỳ địa ngục

    Đức Phật xưa cũng người trần tục
    Vì tu mà hưởng phúc mấy nghìn năm
    Khuyên cùng ai mồng một ngày rằm
    Già với trẻ đều phải chăm làm phước

    Chớ có nghĩ quy y là được
    Quy y đừng mơ ước chốn lợi danh
    Đức Thích Ca xưa trước tu hành
    Đến con, vợ, quốc, thành đều bỏ cả

    Vì Ngài biết cái thân là giả
    Tu cho thành đạo quả mới dài lâu
    Nguyện lên non tuyết lãnh cạo đầu
    Sáu năm chẵn đạo mầu mới tỏ ngộ

    Ngài không kể cái thân tu là khổ
    Quyết tu hành để cứu độ chúng sanh
    Nay mà ai khuya sớm chân thành
    Được tiếp dẫn vãng sanh miền Tịnh độ

    Nay tôi thấy cuộc đời là khổ
    Đặt bài này khuyên dỗ các anh em
    Ai muốn tu nên để mà xem
    Câu thích ý cũng nên đem vào dạ.

    Hải Đức Thích Phước Huệ
     
  11. violet

    violet Bảo Quốc Công Thần Đệ Ngũ Đẳng

    Ngắm Hoa Cúc


    Ngắm Hoa Cúc


    Buổi sáng trời thật trong
    Vừng đông rạng ánh hồng
    Sân chùa tràn nắng sớm
    Gió gọi cành sương rung

    Sân thượng trước thiền đường
    Lư trầm tỏa khói hương
    Một mình ngồi tĩnh lặng
    Không có gì vấn vương

    Vườn cúc ngay dưới sân
    Vàng trắng đẹp không ngần
    Người hồn nhiên lặng ngắm
    Người, hoa không cách phân

    Đâu có gì cách phân
    Người hoa đều vô tâm
    Giữa vô cùng giòng sông
    Bồ tát hiện toàn thân

    Hạnh Cơ
     
  12. bông trang

    bông trang Khách qua đường

    Giấc Mộng Canh Tàn

    Một hôm nằm ngủ thấy chiêm bao
    Thấy cảnh nhiều vui vẻ ồn ào
    Khoa cử kỳ này ta chắc đậu
    Thánh quân sủng ái biết dường bao

    Vinh quy bái tổ về làng cũ
    Ấm tử vinh thê cũng một trào
    Chức phận Trạng nguyên đai ngọc tía
    Kẻ hầu người hạ trước như sau

    Chỉ dưới mình Vua trên tất cả
    Trung quân ái quốc mới phải nào
    Giàu sang tiền bạc đâu có thiếu
    Danh lợi tài hoa phẩm tước cao

    Triều nội một hôm người phạm tội
    Tru di ba họ ruột héo xèo
    Tỉnh giấc kê vàng chưa nấu chín
    Vui buồn khổ não tợ chiêm bao

    Người đời phú quý mây tan hợp
    Vàm danh khóa lợi gẫm mà đau
    Buồn vui chia xẻ nào hay trước
    Thương ghét làm chi giữa lộn nhào

    Giỏi như Hạng Võ tài cử đảnh
    Nơi chốn Ô Giang chịu cắt đầu
    Hàn Tín công nghìn bao nhiêu trận
    Mà ấn Tề Vương đặng bao lâu

    Nhan sắc tàn phai theo năm tháng
    Anh hùng hào kiệt cũng đeo sầu
    Gẫm trong triên hạ ai người thức
    Tài - Tình - Danh - Lợi có gì đâu

    Rồi một ngày kia hợp phải tan
    Dòng đời trôi nổi với thời gian
    Trải qua mấy độ quan san ấy
    Thầm giở tiếng than phận lỡ làng

    Chi bằng sớm tỏ mùi thiền vị
    Mà kiếp thân tàn khỏi trái ngang
    Nhìn trăng suy nghiệm tình Chư Phật
    Tỉnh rồi thoát thấy đạo thênh thang

    Khuyết danh
     
  13. mưa ngâu

    mưa ngâu Công Dân

    Cô Lái Đò

    Ngày xưa có vị Tỳ-Kheo
    Cất am sườn núi cheo leo non ngàn
    Lánh xa bụi bặm trần gian
    Một lòng thiền định, đạo vàng chuyên tu
    Nơi đây thanh vắng bốn mùa
    Trăng soi suối ngọc, gió lùa cửa không
    Dưới chân núi có con sông
    Có đò đưa khách bềnh bồng sang ngang
    Mỗi lần có dịp hạ san
    Để đi hóa độ xóm làng đó đây
    Thời sư phải đáp đò này
    Con đò độc nhất ngày ngày lại qua
    Lái đò là một lão bà
    Tay chèo còn khoẻ, tuy già vẫn vui

    Một hôm hành khách tới nơi
    Ngạc nhiên nào thấy tăm hơi bà già
    Thay vào là một dáng hoa
    Một cô thiếu nữ mặn mà xinh tươi
    Duyên nét mặt, đẹp nụ cười
    Hỏi ra mới biết là người phương xa
    Tới đây xin với lão bà
    Trước là ở trọ, sau là tiếp tay
    Giúp bà đưa khách sông này
    Bà nhìn người đẹp nhận ngay chẳng từ

    Thế rồi trên bến sông xưa
    Khách sang đò bỗng sớm trưa rộn ràng
    Thăm sư, lễ Phật, viếng am
    Ngắm phong cảnh đẹp thênh thang hữu tình
    Ngắm thêm cô lái đò xinh
    Dáng người yểu điệu, thân hình thướt tha
    Khiến cá lặn, khiến chim sa
    Êm đềm tiếng ngọc, mặn mà lời hoa
    Mái chèo theo cánh tay ngà
    Lướt trên mặt nước loang ra sóng vàng
    Sóng đưa hành khách sang ngang
    Một vùng sông nước mơ màng thăng hoa

    Sáng nay sư phải đi xa
    Khi sư xuống núi cũng qua đò này
    Tiền đò hành khách nơi đây
    Sang sông chỉ phải trao tay một đồng
    Riêng sư khi trả tiền công
    Cô đòi sư những hai đồng! Lạ thay!
    Ngạc nhiên sư hỏi cô ngay:
    "Sao tôi phải trả tiền này gấp đôi?"
    Mỉm cười cô khẽ trả lời:
    "Sang sông khách đáp đò tôi hàng ngày
    Kẻ qua, người lại chốn đây
    Nào đâu lạ lẫm như thầy hôm nay
    Thầy vừa đáp chuyến đò này
    Lại luôn nhìn ngắm tôi ngay từ đầu
    Nên thầy phải trả trước sau
    Gấp đôi người khác cũng đâu lạ gì"
    Sợ lôi thôi, cãi làm chi
    Sư đành vội trả phứt đi hai đồng

    Chiều về am, phải qua sông
    Sư nào dám ngó bóng hồng xinh tươi
    Xuống đò ngồi khuất xa rồi
    Gầm đầu, cúi mặt xuống nơi lòng đò
    Đò trôi qua bến êm ru
    Kỳ này chắc mẩm thầy tu hết phiền
    Nào ngờ khi khách trả tiền
    Nhận xong cô lái đò liền cám ơn
    Riêng sư cô khẽ nói thầm:
    "Xin thầy trả gấp bốn lần người ta"

    Ngạc nhiên sư hỏi cho ra:
    "Tại sao buổi sáng tôi qua đò rồi
    Cô đòi tôi trả gấp đôi
    Nói rằng tôi lỗi vì ngồi ngắm cô
    Chiều nay suốt lúc qua đò
    Tôi đâu liếc mắt nhìn cô chút nào
    Lòng đò tôi cứ trông vào
    Cô đòi gấp bốn! Tại sao lạ đời?"
    Nghiêm trang cô lái trả lời:
    "Sáng nay thầy chỉ nhìn nơi phía ngoài
    Nhìn bằng cặp mắt thường thôi
    Chiều nay thầy lại nhìn tôi toàn phần
    Không bằng mắt, mà bằng Tâm
    Tâm nhìn khắp cả châu thân trong ngoài
    Cớ sao thầy lại kêu nài
    Lời tôi nói vậy có sai đâu nào"

    Sóng vàng chợp vỗ dạt dào
    Sư nghe vừa dứt bỗng đâu bật cười
    Hình như đã ngộ thêm rồi
    Ngước trông sóng nước êm trôi dập dình
    Quay nhìn cô lái đò xinh
    Cô đà biến mất bóng hình còn đâu
    Kể từ ngày đó về sau
    Chỉ còn bà lão bạc đầu mà thôi
    Mái chèo bà lão ngược xuôi
    Con đò lờ lững đưa người sang sông

    Tâm Minh Ngô Tằng Giao
     
  14. violet

    violet Bảo Quốc Công Thần Đệ Ngũ Đẳng

    Diệu Pháp

    Diệu Pháp

    Khi đã biết trần gian là huyễn mộng
    Thì niết bàn có lẽ cũng chiêm bao
    Vì thiên thần đã chắp cánh bay cao
    Nên phép lạ nẩy sinh từ lòng đất

    Ai từng thấy mà lòng không ngây ngất
    Đóa sen hồng vừa nở giữa hồ xanh
    Sau bao ngày ấp ủ dưới bùn tanh
    Đang uyển chuyển tỏa hương lành ngào ngạt

    Hoa hiện diện như bàn tay bồ tát
    Nhỏ cam lồ dựng lại một niềm tin
    Lời linh thiêng là những cánh hồng xinh
    Truyền diệu pháp trong một chiều gió lộng

    Tôi cúi mặt khôn tìm lời ngưỡng vọng
    Xin tri ân nước đọng với bùn tanh
    Đã chở che ấp ủ những mầm xanh
    Và lặng lẽ khiêm nhường như rác cỏ

    Hoa đã nở như những gì vất bỏ
    Nên Như Lai là mỗi một tâm linh
    Thế sao ta không tu hạnh Bất Khinh
    Cung kính lễ từng phàm phu tục tử?

    Như Thủy
     
  15. thanhtung

    thanhtung Công Dân

    NGẮM TRĂNG TRONG RƯỢU
    Nghiêu Minh​
    Trên đường về hàm cốc,
    Lưng thanh ngưu nghêu ngao.
    Bên thác già cô độc,
    Ta dòng nước xôn xao.

    Giữa hàng kinh thanh tịnh,
    Ta ẩn mình tầm duyên.
    Cõi xung quanh khép kín,
    Ta hạt bụi bay lên.​
    Trâu bỏ ta giữa lộ,
    Bèn ngắm Cuội làm thơ.
    Ta và Cuội chưa ngộ,
    Nên thất tình vu vơ.

    Đứng giữa rừng hoa hạnh,
    Có con bướm đang say.
    Trên đài hoa hiển thánh,
    Ta và bướm liêu trai.​
    Không nhị cũng không nhất,
    Ta tứ cố tha phương.
    Cái còn thì đã mất,
    Cái yêu cũng khó thương.

    Giờ ngắm trăng trong rượu
    Trăng sân trước sân sau.
    Trăng dìu ta đi ngủ,
    Ta say em lần đầu.​

    ĐỀ HẠC LÂM TỰ
    Lý Thiệp đời Đường​
    Chung nhật hôn hôn túy mộng gian,
    Hốt văn xuân tận cưỡng đăng san.
    Nhân qua trúc viện phùng Tăng thoại,
    Hựu đắc phùng sinh bán nhật nhàn.

    Dịch:

    Đề thơ chùa Hạc Lâm

    Suốt ngày mê ám mộng giàu sang,
    Chợt hay xuân hết vội du ngàn.
    Duyên vô chùa Trúc nghe lời đạo,
    Giữa đời chìm nổi nửa ngày nhàn.

    Nguyễn Quang Lạc

    (Chép lại trong Đặc san Hoa Nghiêm, số Vu Lan 2554)
     
  16. thanhtung

    thanhtung Công Dân

    MOTHER
    Hundreds of stars in the pretty sky.
    Hundreds of shells on the shore together.
    Hundreds of birds that go singing by.
    Hundreds of birds in the sunny weather.

    Hundreds of dewdrops to greet the dawn.
    Hundreds of bees in the purple clover.
    Hundreds of butterflies on the lawn.
    But only one mother the wide world over.

    (Anonymous)

    Tâm Minh Ngô Tằng Giao chuyển ngữ:

    MẸ
    Hàng trăm sao chiếu sáng ngời,
    Điểm tô rực rỡ bầu trời trên cao.
    Hàng trăm vỏ ốc dạt dào,
    Cũng theo sóng biển trôi vào bờ xa.
    Hàng trăm chim hót vườn nhà,
    Đùa vui tấu khúc hoan ca dịu dàng.
    Hàng trăm chim tắm nắng vàng,
    Dưới trời ấm áp thênh thang gợi tình.

    Hàng trăm giọt ngọc lung linh,
    Sương mai chào đón bình minh mỗi ngày.
    Hàng trăm ong lượn lượn bầy,
    Vờn bên hoa thắm cánh bay nhịp nhàng.
    Và hàng trăm bướm giăng hàng,
    Nhởn nhơ trên cỏ rộn ràng trước hiên.
    Nhưng thế gian khắp mọi miền,
    Đời ta có một mẹ hiền mà thôi.
     
  17. thanhtung

    thanhtung Công Dân

    Sư Pháp Thường viết:

    Thôi tàn khô mộc ỷ hàn lâm,
    Kỷ độ phùng xuân bất biến tâm
    Tiều khách ngộ chi do bất cố,
    Dĩnh nhân na đắc khổ truy tầm.
    Nhất trì hà diệp y vô tận.
    Số thọ tòng hoa thực hữu dư.
    Cương bị thế nhân tri trụ xứ,
    Hựu di mao xá nhập thâm cư.
    Chánh Trí Mai Thọ Truyền dịch:

    Cây khô rừng vắng lặng như tờ,
    Mấy độ xuân về, dạ vẫn trơ.
    Ngảnh mặt bác tiều khi gặp gỡ,
    Khổ công khách chợ há mong chờ.
    Che thân sen lá đầy đầm rộng,
    No bụng tòng hoa mấy cội xơ.
    Am cỏ chẳng may người biết được,
    Rừng sâu phen nữa lại thiên cư.
    (Trích đăng: Bài Trái Mai Đã Chín).
     
  18. thanhtung

    thanhtung Công Dân

    Chùa xưa mái ngói cũ,
    Trèo lên nắm cây sào.
    Đêm khuya rồi không ngủ,
    Kéo rụng bao nhiêu sao.

    (Huyền Không)
     
  19. thanhtung

    thanhtung Công Dân

    ĐẠT ĐẠO
    Huyền Không​
    Qua thiền môn: thấy trời xanh,
    Kim Cang kinh tụng chân thành từng trang.
    Khói hương quyện, cảnh mơ màng,
    Hư không là chiếc y vàng quấn thân.

    Thiền môn xưa sạch phong trần,
    Kim Cang kinh khép trầm luân thoát rồi.
    Ta từ sanh tử về chơi,
    Ngồi trên chót đỉnh mỉm cười với trăng.

    Thân ta là giải đất bằng,
    Tâm ta là nước sông Hằng mênh mông.
    Tình ta là đóa hoa hồng,
    Ý ta là cả cánh đồng tâm linh.

    Còn đâu nữa Kim Cang kinh,
    Thiền môn biến mất mà mình vô ngôn.
    Bình minh về ngập hoàng hôn,
    Kêu lên một tiếng tỉnh hồn ngàn xưa.

    NỤ CƯỜI XUÂN
    Lá chuối non vừa nhú,
    Sáng nay bị phong trần.
    Thời gian không mới cũ,
    Còn nguyên nụ cười Xuân.

    XUÂN VỀ
    Xuân về chầm chậm ngoài song,
    Hương xuân sưởi ấm cho lòng thảnh thơi.
    Xuân về tô điểm cuộc đời,
    "Hoa đào năm trước còn cười gió đông".

    Người về ngắm đóa hoa hồng,
    Nhìn lên đức Phật mênh mông nụ cười.
    Xuân vê muôn vạn hoa tươi,
    Thong dong tự tại trước lời sân si.

    Chắp tay cầu nguyện sá gì,
    Tâm tình thanh thoát thị phi qua cầu.
    Ngàn năn nước chảy về đâu?
    Trời xanh mây trắng ai sầu mặc ai.

    Xuân về với tháng năm dài,
    Với hương đạo hạnh thơm hoài nhân gian.
    Xuân về man cả hân hoan,
    Trao cho nhân loại ngập tràn niềm vui.
     
  20. violet

    violet Bảo Quốc Công Thần Đệ Ngũ Đẳng

    Thành Kính Phân Ưu

    Lúc bến hư vô rộng cửa rồi
    Thôi thì hãy thả nổi buồn vơi
    Đưa linh bá mẫu về an nghỉ
    Tiễn bóng cù lao chặng cuối đời
    Báo hiếu tang sầu đau đớn rũ
    Di quan lệ thảm nghẹn ngào rơi
    Mẹ hiền thanh thản vong siêu thoát
    Giữa tiếng kinh ngâm tiếp dẫn lời

    Viên Thông
     

Chia sẻ, giới thiệu đến bè bạn