Dismiss Notice
THÔNG BÁO: Phiên bản tháng Giêng 2018 cho Đũa Thần Điện Toán với nhiều thay đổi lớn đã được phát hành. ĐẶC BIỆT: Đũa Thần Điện Toán 64 Gig Duo phiên bản 2018 sẽ tự động cập nhật hóa, không cần phải gửi về Thư Viện Việt Nam Toàn Cầu!

Em có biết....

Chủ đề trong 'Vườn Thơ Hội Ngộ' do DangQuangChinh khởi đầu 19 tháng Mười 2009.

  1. DangQuangChinh

    DangQuangChinh Công Dân

    EM CÓ BIẾT ….


    Em biết không …
    Ðây là lần đầu anh viết thơ tình sử.
    Ðể tặng em …và tặng mối tình nồng.

    Ngày xa xưa…
    Một nhà thơ ngây ngất viết thơ yêu.
    ”Có nghĩa gì đâu …” chỉ một điều nhỏ nhặt.

    Một buổi chiều…
    Nắng hơi nhạt làm nhà thơ hoảng hốt.
    Có tình yêu nào …đã đi vào tâm tưởng nhà thơ.

    Rồi ta đây …
    Cũng một chiều nhạt nắng.
    Chợt yêu người vì gió nhẹ qua tim.

    Cũng như em …
    Trái tim thành khờ khạo.
    Vì yêu anh…hay yêu mối tình si.

    Em đã cho ta…
    Không nhiều nhưng rất đủ.
    Mối tình nồng đầy hương vị ngọt, cay.

    Rồi tình yêu chúng ta…
    Sẽ dệt thành mơ ước …
    Bầy tiên đồng ngọc nữ ở trần gian.



    Ðặng quang Chính
    Oslo 19.10.2009
    00:06
     
  2. DangQuangChinh

    DangQuangChinh Công Dân

    Em có biết...(2)

    EM CÓ BIẾT ….(2)
    Tình chung thủy

    Em hay hỏi....
    Mối tình nào chung thủy
    Trọng Thủy, Mỵ Châu..hay Juliet, Romeo

    Em phân vân...
    Thủy chung không lãng mạn....?
    Yêu người tình dù chân chất, thơ ngây

    Em thắc mắc...
    Thần Venus biểu trưng cho dục tính?...
    Thiếu tính này lãng mạn cũng như không?...

    Em tự hào...
    Duyên đẹp hơn quyến rũ
    Duyên trong em duyên nữ tính trời cho
    Duyên hốt hồn người...còn quyến rũ sẽ rời nhanh

    Anh chỉ cười...
    Trái tim anh khờ khạo
    Chỉ biết yêu...chẳng biết nói gì hơn.

    Em cười theo anh...
    Rồi nói... em yêu anh tha thiết
    Yêu bây giờ và đến hết cuộc đời

    Em nên biết...
    Đó là tình chung thủy
    Anh yêu em cho đến cả đời sau.


    Đặng quang Chính
    28.10.2009
    13:32
     
  3. DangQuangChinh

    DangQuangChinh Công Dân

    Re: Em có biết....(3)

    Em có biết....(3)
    Trái sầu lẳng lơ

    Hôm qua em lên mạng
    Em hay nói lan man
    Anh không thấy dung nhan
    Vì đôi ta chỉ "chat"

    Em nói em nhớ quá!
    Yêu anh quá thiết tha
    Mà hai đứa ở xa
    Sầu này đong không hết

    Em nói em nhớ quá!
    Em mặc áo bà ba
    Gió lòn qua đôi vú
    Nhớ bàn tay anh yêu

    Em nói em nhớ quá!
    Em hong tóc bên hè
    Thoảng mùi cỏ trong sân
    Nhớ mùi anh lần trước

    Em hỏi anh có nhớ
    Nhớ em anh cứ sầu
    Như những lần đã gặp
    Sau cơn sầu yêu hơn

    Bây giờ anh ngồi đây
    Sầu em cứ vơi đầy
    Em hỏi anh có nhớ
    Em đến liền bên anh

    Nghe em nói lan man
    Anh bồi hồi nhớ lại
    Khi em ngồi bên anh
    Trái sầu em lẳng lơ
    Làm trái sầu anh rớt
    Dập vào lòng của em...


    Đặng quang Chính
    29.10.2009
    15:33
     
  4. DangQuangChinh

    DangQuangChinh Công Dân

    Re: Em có biết....(4)

    Em có biết …(4)
    Cắc cớ


    Em đố vui anh hay là em …lí lắc!
    Có khi nao rơi tuyết giữa mùa hè
    Nói như em anh phải về với mẹ
    Suốt mùa hè kề cận với người thân
    Suốt mùa hè sống với tình trăng gió

    Nhưng em ơi ! …dù mùa đông ấm lại
    Cũng không làm ấm đủ trái tim anh
    Bao nhân sinh phải sống kiếp không nhà
    Biết bao người chịu tai ương ách nước
    Bởi thiên nhiên đã thay đổi khác xưa

    Em hỏi anh đã đi xem người mẫu
    Ỏng ẻo khoe thân trong buổi diễn thời trang
    Thân hình họ cân đối đẹp như tranh
    Có ai chịu mua tranh kia giá đắt?
    Hay thừa cơ bắt cóc họ về nhà.

    Em hỏi anh số đào hoa tốt nhất?
    Chẳng lẳng lơ cũng có kẻ rước về
    Chẳng lãng mạn cũng có người yêu mến
    Không quyến rũ nhưng đầy ong bướm lượn
    Chẳng gì hơn người mẫu lại đào hoa!!...

    Em tin số em phải tin kiếp trước
    Vụng đường tu sao được phước kiếp này
    Kẻ bắt cóc dại gì dùng bức họa.
    Người rước về chắc nợ kiếp ba sinh
    Như em anh gặp nhau vì cùng nợ

    Ðã nợ rồi thôi hãy trả cho xong
    Duyên của em chỉ mình anh cảm nhận
    Kẻ đàng hoàng không thích gái ỏng eo
    Người vô cảm rước về người lãnh cảm
    Thôi!.. đừng vui đừng lí lắc nhé em.



    Ðặng quang Chính
    31.10.2009
    14:54
     
  5. DangQuangChinh

    DangQuangChinh Công Dân

    Re: Em có biết....(5)

    Em có biết
    Hờn giỗi

    Anh gửi mà em chẳng hồi tin
    Anh gọi chuông reo không nhấc máy
    Có thể là… em bị bệnh chăng?

    Em chợt giật mình ngỡ sáng mai
    Ô hay!....tiếng nói của người nào
    Dù quen dù lạ đôi ba tiếng

    Mới biết rằng anh đã quá lo
    Anh lo căng thẳng anh không ngủ
    Gọi đến gọi đi biết bao lần

    Ừ!...em bệnh cảm vì em giận
    Giận chữ lẳng lơ với ỏng eo
    Không tin nhau được…thôi ta nghỉ!...

    À!...em còn bệnh mà hay nghĩ
    Đem râu ông nọ cắm bà kia
    Không tin nhau được...sao yêu được!...

    Yêu được...yêu luôn vị ngọt, cay
    Vị tình trao đổi thêm nồng thắm
    Anh giỡn em hờn thế mới say!



    Ðặng quang Chính
    Oslo 05.11.2009
    12:36
     
  6. DangQuangChinh

    DangQuangChinh Công Dân

    Thương ca mùa đông


    Em có biết trời chuyển đông không nhỉ
    Trời đất buồn làm khô héo con tim
    Thời gian tình như lặng yên đứng nghỉ
    Không gian yêu như xa cách thêm nhiều

    Em bên ấy biết bên này anh nhớ
    Buổi tan trường em ngơ ngác trông anh
    Rồi lầm lũi em bước đi ngớ ngẩn
    Nào ngờ đâu anh theo sát sau em

    Em có nhớ những cuối tuần êm mát
    Về quê xa lẫn trốn chốn thành đô
    Em tung tăng như chim trong xuân ấm
    Anh cười vui lòng rộn rã hân hoan

    Em bên ấy có nhớ anh không nhỉ
    Hay đùa vui với các bạn trong trường
    Hay thích thú với thành công việc học
    Ðã quên anh trời đông lạnh trong người

    Nhưng anh chắc mối tình ta nồng thắm
    Như đất trời miên viễn của loài người
    Xuân đã đến xuân lại đi không đợi
    Tình tuy xa nhưng tình vẫn vun đầy


    Ðặng quang Chính
    14.11.2009
    09:44
     
  7. DangQuangChinh

    DangQuangChinh Công Dân

    Niềm vui tuyệt đối

    Em cứ thúc cứ giục anh về nhé
    Em đang trông em đang đợi từng giờ
    Nhớ đến anh nhớ ngẩn ngơ từng phút
    Mùa Giáng sinh trời băng giá năm nào

    Em không thúc tim anh như trống đập
    Em không chờ anh nôn nóng từng giây
    Nhớ hơi em xóa tan niềm băng giá
    Giáng sinh này cùng nằm đếm trăng sao

    Ôi lý tưởng cuộc đời như giấc mộng
    Ôi mê ly hạnh phúc quyện vào nhau
    Nhưng cuộc sống vẫn tràn đầy đau khổ
    Thương cho ta và thương cả tha nhân

    Cảnh giàu sang cách xa đời cùng khổ
    Kẻ trên mây người dưới chốn bùn đen
    Người vui say kẻ bần hàn đói khổ
    Đến khi nao xã hội sẽ công bằng...

    Thôi em nhé..nếu lần này không gặp
    Cuộc vui kia cùng san sẻ mọi người
    Miếng khi đói bằng một gói khi no
    Cuộc sum họp ngày Giáng sinh sẽ đến

    Như Đức chúa xuống với người trần thế
    Nơi hang lừa gánh chịu tội tổ tông
    Ta vui chơi không quên người cùng khổ
    Hạnh phúc nào tuyệt đối ở trần gian


    Đặng quang Chính
    16.11.2009
    14:38
     
  8. DangQuangChinh

    DangQuangChinh Công Dân

    Re: Em có biết....(8)

    Chọc quê

    Anh hỏi em hôm qua làm gì thế
    Em trả lời bị chúng bạn chọc quê
    Chúng hỏi em đã có bồ chưa nhỉ
    Em trả lời bồ lúa gạo đầy kho
    Chúng hỏi em chuyện con heo có biết
    Em nói rằng heo nhỏ có chục con
    Chuyện nông dân đi kéo cày qua núi
    Có phải đâu chuyện lạ cứ hỏi hoài
    Chúng cười đã rồi lăn ra như khóc
    Lại hỏi thêm anh có biết cấy cày
    Em ngây thơ trả lời anh rất giỏi
    Cày xong rồi anh ngủ thật ngon say!
    Lòng khoẻ nhẹ như dân quê Tố Hữu
    Quăng mình trên liếp cỏ ngủ ngon lành
    Nghe đến đó chúng lại cười vang dội
    “Anh dân quê Tố Hữu đã chết rồi!...
    Anh ta mất từ ngày Sta-lin chết
    Thơ anh ta thơ lòn cúi tung hô”
    Nghe đến đây anh thương em hơn nữa
    Gái nhà quê còn sợ bị chọc quê!....


    Ðăng quang Chính
    23.11.2009
    22:37
     
  9. DangQuangChinh

    DangQuangChinh Công Dân

    Re: Em có biết....(9)

    Em có biết...(9)
    Đồ khờ

    Em gái quê bị chọc quê không giận
    Bởi em quê nên gặp kẻ khù khờ
    Chàng lãng tử xuống trần trong chốc lát
    Cứ ngây ngô tưởng như chốn thiên đình

    Em gái quê giống như hoa trinh nữ
    Khép nép, rụt rè chẳng dám phô trương
    Ai đụng khẽ cũng thẻn thò mắc cỡ
    Không đua hương tranh sắc mặc ai chê

    Chàng lãng tử phiêu du trong trần thế
    Vai một bồ chữ nghĩa ít câu thơ
    Phù thế giáo một vài câu thanh nghị
    Vui giúp đời lòng sảng khoái hồn nhiên

    Gặp gái quê như thấy hoa trinh nữ
    Tay rụt rè sợ làm nát đời hoa
    Hoa khép kín cứ ngỡ hoa sầu lụy
    Lòng không vui anh quay mặt định đi

    Em gái quê đợi chàng trai lãng tử
    Kẻ yêu người không đòi hỏi cao sang
    Chàng chỉ nhìn lòng em đà giao động
    Nhưng chân anh lại định bước không chào

    Rồi ngừng bước… kìa hoa kia hé mở
    Như đón mừng vui gặp lại cố nhân
    Tay chàng với nhưng hoa kia chợt khép
    Lòng ngập ngừng chàng lại định bước đi

    Ôi hoàng tử… lòng em đây muốn nói
    Đợi chờ anh đã bao tháng năm dài
    Anh xuống thế dẫu trăm năm rất ngắn
    Cuộc vuông tròn sao không tính ngay đi

    Thấy hoa khép anh bồi hồi xúc động
    Sợ hoa kia sầu lụy nát tan đời
    Anh lưỡng lự chẳng dám đi dám ngắt
    Em thẩn thờ lòng thầm nhũ: ”Đồ khờ!...”



    Đặng quang Chính
    26.11.2009
    14:09
     
  10. DangQuangChinh

    DangQuangChinh Công Dân

    Re: Em có biết....(1,2,3....)

    Em có biết...(10)
    Thương nhau là đủ

    Anh khờ khạo em có thương không nhỉ?
    Anh ngây ngô không biết nói tiếng yêu
    Anh không giận khi em tan học trễ
    Anh bằng lòng khi em chán cuộc vui

    Em thương anh thương tấm lòng chất phác
    Em thương anh thương cả tiếng ghét em
    Em thương anh vì tấm lòng chung thủy
    Em thương anh khi hai đứa xa nhau

    Cuộc tình ta mối tình đầu tình cuối
    Trao cho nhau cả thân xác niềm đau
    Trao cho nhau ngày hôm nay tất cả
    Trao cho nhau cả viễn ảnh tương lai

    Cuộc tình nào chỉ niềm vui mãi mãi
    Cuộc tình nào không cay đắng, giận hờn
    Cuộc tình nào không sóng to gió lớn
    Cuộc tình nào chỉ mật ngọt men say

    Anh thương em em thương anh là đủ
    Không ngọt ngào giả dối chất đầu môi
    Anh quý mến tấm lòng em chân thật
    Em thương anh thương cả trái tim này


    Ðặng quang Chính
    29.11.2009
    17:28
     
  11. DangQuangChinh

    DangQuangChinh Công Dân

    Re: Em có biết....(1,2,3...)

    Tình quanh co


    Hôm vừa rồi nhắn tin ngồi thư viện
    Em tưởng rằng sẽ thong thả làm bài
    Có ai ngờ cô bạn gái tỉ tê
    Nghe câu chuyện lòng em buồn cả buổi

    Cô ta giận người bạn tình nóng nảy
    Trễ giờ rồi hờn giận bứt tung ra
    Chẳng ai nghe duyên cớ nào đem đến
    Chẳng cảm thông điều xảy đến bất ngờ

    Chàng và nàng tìm vui nơi ngoại cảnh
    Chàng tưởng gặp một nàng tiên trong mộng
    Nàng vui mừng gặp hoàng tử lòng em
    Chàng và nàng gắng xây tình cảm mới...

    Rồi cả hai cảm thấy ngượng với nhau
    Khi điện thoại chỉ nói điều quanh quẩn
    Chỉ bâng quơ khi cùng gặp lại nhau
    Tình đã vơi lại chất thêm lạnh nhạt !....

    Nhưng cuối cùng khi cả hai biết rõ
    Muộn màng rồi vì nàng đã có con
    Tiến không được quay về không được nữa
    Tình quanh co thường đem lại rủi ro



    Đặng quang Chính
    11.12.2009
    10:53
     
  12. DangQuangChinh

    DangQuangChinh Công Dân

    Re: Em có biết....(1,2,3..)

    Tình thử thách

    Em và anh cùng thần giao cách cảm
    Gọi đến nhau cùng kể chuyện người ta
    Anh ngồi học nhưng nghe người bạn trẻ
    Kể chuyện tình của anh ấy khi xưa

    Bạn trẻ tuổi dáng người phong nhã lắm
    Con nhà giàu học giỏi lại bô (1) trai
    Bao cô gái vây quanh mê đắm đuối
    Số anh ta đúng là số đào hoa

    Anh thử thách hết người này người khác
    Khi hẹn hò, lúc rạp hát lúc đi chơi
    Ai chấp nhận anh cho là đúng ý
    Nếu bằng lòng cứ cho trước cưới sau

    Cứ như thế anh tự hào hết mức
    Đôi trường hợp hẹn xong rồi anh trốn
    Cứ nhắn tin rồi kiếm cớ thoái lui
    Điếm như thế Gia cô mô (2) cũng bái

    Ðến một lần trò thử thách đưa ra
    Cô bạn tình không một lời hưởng ứng
    Anh nhắn tin cũng không được hồi âm
    Nàng đi rồi tình thử thách cũng đi.


    Đặng quang Chính
    13.12.2009
    14:35

    Ghi chú:
    (1) Bô (beau-tiếng Pháp): đẹp
    (2) Giacomo, tên đủ là Giacomo Girolamo Casanova, sinh tại Venice (một thành phố phía bắc nước Ý) năm 1725. Casanova nổi tiếng là một tay đa tình.
     
  13. DangQuangChinh

    DangQuangChinh Công Dân

    Re: Em có biết....(1,2,3...)

    Tình bướng bỉnh (*)


    Thuở mới yêu em nói em bướng bỉnh
    Nếu yêu em yêu tính bướng bỉnh này
    Em còn nhớ anh chỉ cười nói khẽ
    Em bảo rằng anh say một em mười
    Anh say em vì em yêu nồng thắm
    Em say mười như Kiều Trọng gặp nhau
    Đã say rồi sao lại còn bướng bỉnh
    Hay làm nư hờn trách nhẹ chút thôi
    Sau giận hờn hai đứa yêu hơn nữa?!...
    Em tiếp lời bướng bỉnh tính trời cho
    Dù không đẹp bản năng đầy tự ái
    Được vuốt ve, chìu chuộng tính đàn bà
    Người đàn ông phải ga lăng (1) đúng mức!...
    Người đàn ông phải quỵ lụy khi cần...
    Nhưng em quên người đàn bà thùy mị
    Cũng biết chìu, cũng quỵ lụy, ga lăng...
    Hai thái cực nhưng tâm đầu ý hơp
    Thương mến nhau mọi việc cũng trôi qua!...
    Nhưng bây giờ tình như đã phôi pha
    Tính bướng bỉnh em vẫn khăng khăng giữ
    Có ai biết em sai hay anh đúng
    Gái thời nay khác với gái thời xưa
    Trai đa tình thời buổi này nhiều lắm
    Họ gặp nhau rồi chóng vánh thôi nhau
    Chuyện tình yêu nói mãi chẳng cạn lời!...


    Đặng quang Chính
    22.12.2009
    14:22

    -------------------------------
    Ghi chú:
    * Sửa và bổ túc bài thơ cùng nội dung, đăng ngày 21.12.2009
    (1) Ga lăng: lịch sự (tiếng Pháp)
     
  14. DangQuangChinh

    DangQuangChinh Công Dân

    Re: Em có biết....(1,2,3...)

    Gõ cửa nhà em


    Ðợi tin em không được em hồi lại
    Anh dự trù sẽ ghé đến nhà em
    Ngày Giáng sinh vào nữa đêm Chúa xuống
    Như thiên thần anh gõ cửa nhà em

    Ông Nô-en bây giờ là anh đó
    Cũng nón giày màu áo đỏ như son
    Bộ râu rậm trắng tươi như tuyết mới
    Một giỏ to món quà lớn tặng em

    Ông Nô-en bây giờ không huơu kéo
    đến nhà em bằng gắn máy lỗi thời
    Anh không bước vào nhà bằng ống khói
    Không bỏ quà vào bí tất đầu giường

    Anh chỉ muốn đem tình yêu rộng lớn
    Trao cho người và cho cả em yêu
    trao cho nhau cách chân tình giản dị
    không mỹ miều, giả dối, ngọt đầu môi

    Anh gõ cửa và mong em đón nhận
    Quà cho em trái tim nóng tình người
    Em đón nhận mặt hần hoan mừng rỡ
    Miệng mỉm cười cùng tiếng nói “Yêu anh”….

    Anh gõ cửa và ba lần gõ lại…
    vẫn im lìm không tiếng động đêm khuya
    Em đi vắng tờ giấy treo cửa sổ
    Chuông nhà thờ mười hai tiếng reo vang



    Ðặng quang Chính
    03.10.2009
    22:37
     
  15. DangQuangChinh

    DangQuangChinh Công Dân

    Em đi vắng (2)

    Em đi vắng không một tin nhắn lại
    Đến nhà em then cửa đóng im lìm
    Trên đường vắng đầu rối tung ý nghĩ
    Lỗi tại em hay lỗi cả hai người

    Anh không lỗi đường ngay anh cứ bước
    nhưng ít ra cũng gặp mặt một lần
    hay lần rồi làm điều chi em ”sốc” (*)
    tính ngang tàng bướng bỉnh lại bung ra

    Nhưng tối thiểu cũng một lần gặp mặt
    Lấy cớ chi lại đi vắng bất ngờ
    Không điện thoại không một lời tin nhắn
    Đối xử nhau như thế chẳng hay đâu...

    Nhưng mặc kệ… cái thói hay bướng bỉnh
    Em đi rồi anh cũng có niềm vui !...
    Nhưng nghĩ lại thế cũng là điều quấy
    Gọi cho em lần nữa thử xem sao

    À...ngoan đấy!.. trả lời anh như thế
    Thương làm sao giọng nói thật ngọt ngào
    nghe êm ái tiếng chim chiều khuất nắng
    nhưng lạ lùng lòng cảm giác không quen!....

    Không thể được giọng này nghe lạ quá
    lại bắt đầu bằng hai chữ "chào anh.."
    kiểm soát lại hàng số anh đã bấm
    Ối trời ơi !..sai số cả hai con.



    Đặng quang Chính
    12.01.2010
    12:48


    Ghi chú:
    * Sốc: (shock) bị choáng váng bất ngờ
     
  16. DangQuangChinh

    DangQuangChinh Công Dân

    Tình xa nhà

    Bài đăng được dời sang Em có biết.... thể theo Nội Quy TVTC.
    Những bài thơ có tính cách thời sự / chính trị xin đăng tại diễn đàn "Thơ Đấu Tranh".
    Trân trọng cám ơn,
     
  17. DangQuangChinh

    DangQuangChinh Công Dân

    Tình thời trai trẻ (1)


    Anh giáo viên về trường ba mươi tuổi
    Chưa hẳn già nhưng không trẻ hơn ai
    Chẳng đẹp trai nhưng hiền lành dễ mến!
    Không đào hoa nhưng quen biết khá nhiều
    Duyên cũng có nhưng mà chưa tới số!...

    Cạnh trường học có một khu trạm xá
    Chăm lo chung sức khoẻ của người dân
    Cô y tá muốn lo riêng anh giáo
    Trước quen nhau sau sẽ kết duyên đời
    Anh thày giáo xa nhà nên cũng muốn
    Cứ quen nhau rồi tính chuyện kia sau
    Nhưng lưỡng lự vì một cô gái khác
    Nông trường viên nhưng có vẻ mặn mà
    Tên của nàng đóa hoa hường tươi thắm
    Dáng của nàng đầy sức sống đương xuân
    Nhưng ngần ngại ông thày không dám tới
    Ðoá hồng nào mà lại chẳng có gai
    Ðã ăn xôi cũng phải luôn chịu đấm
    Ngặt một điều tránh vỏ chuối gặp dưa
    Sợ đảng đoàn trong ngôi trường xã hội
    Nông trường viên nhưng là bí thư đoàn
    Chạy cách nào để khỏi phải gặp xui !…

    Chuyện tình cờ y tá thấy bí thư
    Đang ngồi cạnh bên ông thày giáo đó
    Ðang nhỏ to chắc trút bầu tâm sự
    Dứt khoát ngay nàng quyết lập gia đình
    Thày giáo kia lủi thủi ở một mình!….



    Ðặng Quang Chính
    05.02.2010
    01:11
     
  18. DangQuangChinh

    DangQuangChinh Công Dân

    Thơ tình (2)

    Có người nói thơ tình anh dở ẹt !...
    Không quanh co không triết lý cao siêu
    Không lãng mạn không trữ tình nồng cháy
    Không thương vay khóc mướn không ai cười
    Không lâm ly bi đát tính con người
    Thơ tình đó thư của người bị phụ !....

    Thơ của anh quả như người anh vậy
    Sống đàng hoàng không gian dối lừa người
    Sống chính trực không nịnh người ép yếu
    Sống giản đơn không vật chất xa hoa
    Sống yêu thương sống có tình có nghĩa
    Thơ của anh thơ chỉ của riêng anh !...

    Nhưng thơ anh cũng có người yêu thích
    Đấy nàng thơ trong giấc mộng của anh
    Nàng xuất hiện sao tình cờ hay thế
    mới quen nhau mà cứ tưởng quen lâu
    Quen thật lâu mà cứ như xa lạ
    Nàng yêu thơ yêu luôn cả con người

    Nếu mai kia nàng chê thơ dở ẹt !...
    Anh không buồn vì có lúc được yêu
    Anh không buồn vì yêu em một lúc
    Em hết yêu vì em chán con người
    Em chán người em chê luôn thơ cũ
    Tình yêu kia dở ẹt chẳng tại ai !....


    Đặng Quang Chính
    19.02.2010
    13:55
     
  19. DangQuangChinh

    DangQuangChinh Công Dân

    Tình yêu là thế


    Tôi đã biết tình yêu là như thế…
    Chút ngây thơ lẫn gian dối gọi mời
    Là men tình gây nồng nàn say đắm
    Vị tình yêu lẫn mật ngọt hương cay

    Tôi biết thế nhưng rúc đầu háo hức
    Hương tình yêu thoang thoảng lúc gần xa
    Mỗi cuộc tình mỗi dạng vẻ khác nhau
    Như ong bướm muôn đời say hoa lạ

    Tôi từng trải qua bản thân sự sống
    Một tình yêu thôi thúc bước vào đời
    Yêu con người yêu non sông gấm vóc
    Dấn bước đi xem thân mạng như bông

    Tôi đã biết tình yêu là như thế
    Nhưng hăng say hăm hở bước ngay vào
    Tôi yêu người không chỉ tình trai gái
    Yêu chất người yêu luôn vị tình yêu

    Nếu men tình có làm người choáng ngất
    Nếu nhụy hoa làm say bọn bướm ong
    Đấy dấu hiệu của con người cuộc sống
    Mỗi lần yêu mỗi hương vị cuộc đời.



    Đặng Quang Chính
    Oslo 31.08.2010
    20:55
     
  20. DangQuangChinh

    DangQuangChinh Công Dân

    Tưởng nhớ người xưa...

    Anh vẫn nhớ ngày đôi ta mới gặp
    Bước chân em như bỡ ngỡ hoang mang
    Mắt nhìn anh rồi quay đi bối rối
    Giọng reo vui nhưng ngượng ngập làm sao!...

    Nhưng với anh cả một trời thơ mộng
    Nắng hoe vàng như rực cháy trong tim
    Chiều dần xuống lời thì thầm to nhỏ
    Tối về khuya bóng hai đứa bên đường

    Khi quen lâu em thường hay nhắc lại
    Gặp lần đầu trông anh quá ngây ngô
    Mặt đờ đẫn trông như người mất trí
    Dáng hiền lành giọng chẳng chút cuốn lôi

    Rồi thời gian cuốn trôi theo mọi thứ
    Anh phương trời em cách biệt nơi xa
    Đường vạn dặm trái tim sầu héo hắt
    Tháng năm dài lòng cô quạnh vì ai…

    Đến bây giờ anh chợt ngầm thấu hiểu
    Bước chân kia từng lưu lạc giang hồ
    Tình nông nỗi vẫn kéo dài hệ lụy
    Chút vấn vương buồn khổ mãi không nguôi

    Anh yêu em muốn quên đi tất cả
    Em vô tình cứ khêu gợi trong anh
    Hình ảnh cũ đã làm anh chán ngấy
    Em vui sao cứ dằn vặt tim anh…

    Chuyện tình yêu không ai ngờ đoán được
    Sét ái tình nhanh tìm đến rồi đi
    Cuộc vui nào cũng có hồi chấm dứt
    Anh ngồi đây lòng vương tưởng chuyện xưa ….

    Đặng Quang Chính
    Oslo 20.11.2010
    01:15
     

Chia sẻ, giới thiệu đến bè bạn