Dismiss Notice
THÔNG BÁO: Phiên bản tháng Giêng 2018 cho Đũa Thần Điện Toán với nhiều thay đổi lớn đã được phát hành. ĐẶC BIỆT: Đũa Thần Điện Toán 64 Gig Duo phiên bản 2018 sẽ tự động cập nhật hóa, không cần phải gửi về Thư Viện Việt Nam Toàn Cầu!

Em có biết....

Chủ đề trong 'Vườn Thơ Hội Ngộ' do DangQuangChinh khởi đầu 19 tháng Mười 2009.

  1. DangQuangChinh

    DangQuangChinh Công Dân

    Tưởng nhớ người xưa...

    Anh vẫn nhớ ngày đôi ta mới gặp
    Bước chân em như bỡ ngỡ hoang mang
    Mắt nhìn anh rồi quay đi bối rối
    Giọng reo vui nhưng ngượng ngập làm sao!...

    Nhưng với anh cả một trời thơ mộng
    Nắng hoe vàng như rực cháy trong tim
    Chiều dần xuống lời thì thầm to nhỏ
    Tối về khuya bóng hai đứa bên đường

    Khi quen lâu em thường hay nhắc lại
    Gặp lần đầu trông anh quá ngây ngô
    Mặt đờ đẫn trông như người mất trí
    Dáng hiền lành giọng chẳng chút cuốn lôi

    Rồi thời gian cuốn trôi theo mọi thứ
    Anh phương trời em cách biệt nơi xa
    Đường vạn dặm trái tim sầu héo hắt
    Tháng năm dài lòng cô quạnh vì ai…

    Đến bây giờ anh chợt ngầm thấu hiểu
    Bước chân kia từng lưu lạc giang hồ
    Tình nông nỗi vẫn kéo dài hệ lụy
    Chút vấn vương buồn khổ mãi không nguôi

    Anh yêu em muốn quên đi tất cả
    Em vô tình cứ khêu gợi trong anh
    Hình ảnh cũ đã làm anh chán ngấy
    Em vui sao cứ dằn vặt tim anh…

    Chuyện tình yêu không ai ngờ đoán được
    Sét ái tình nhanh tìm đến rồi đi
    Cuộc vui nào cũng có hồi chấm dứt
    Anh ngồi đây lòng vương tưởng chuyện xưa ….



    Đặng Quang Chính
    Oslo 20.11.2010
    01:15
     
  2. DangQuangChinh

    DangQuangChinh Công Dân

    Em mùa xuân

    Em mùa thu cây chiều nghiêng trút lá
    Hương ngạt ngào vây bủa kín hồn anh
    Dáng nghiêng nghiêng đợi anh từ thuở trước
    Nhập vào nhau tình yêu ấy lên ngôi

    Em mùa đông trái tim sầu băng giá
    Đợi anh về mùa nắng ấm lung linh
    Tuyết băng tan đem tình yêu mật ngọt
    Đến khắp nơi từng ngõ ngách tâm hồn

    Mùa xuân đến nữ thần tình yêu đến
    Hạt nẩy mầm bao sức sống vươn lên
    Tình yêu mới lại đâm chồi nẩy lộc
    Khúc hoan ca chào buổi sáng bình minh

    Em mùa xuân là tình yêu sức sống
    Của đất trời từ thuở rất xa xưa
    Ta chờ nhau đã bao lâu rồi nhỉ?...
    Cây đâm chồi hoa vẫn ngát hương đời


    Đặng Quang Chính

    Oslo 29.11.2010
    16:55
     
  3. DangQuangChinh

    DangQuangChinh Công Dân

    CŨNG HAY, CŨNG LẠ

    Kể cũng hay ...
    Dân nước mình trên chín chục triệu con người
    Phe đàn bà lại nhiều hơn đám đàn ông
    Trong thành phố đông người lông nhông lúc nhúc
    Thế mà chúng ta gặp nhau thật đúng lúc

    Chẳng ngẫu nhiên...
    Mà thật thế.... như tình cờ có người sắp sẵn
    Chúng ta gặp nhau như cùng rơi vào trong bẫy sập
    Tuy ngập ngừng ....nhưng ánh mắt vội trao
    Tim cùng đập đưa nhau vào giấc mộng

    Kể cũng lạ ...
    Cái thuở ban đầu lưu luyến ấy
    Áo em đẹp người em xinh em như nữ hoàng trên ngôi báu
    Anh vụng về anh si dại như ông vua tìm tiên nữ lạc đường
    Thế mà cuộc tình hai đứa đẹp như thơ

    Có hay không....
    Khi giấc mơ đã tròn như trái chín
    Chẳng gọi mời không hái ngắt cũng rơi
    Nằm lăn lóc bên đường hay trên bàn tay em trao anh đó
    ”trái cấm” của con người lòng dục vọng đam mê

    Cái hay lạ cuối cùng là một con người mới được tạo nên



    Đặng Quang Chính
    11.03.2011
    09:05
     
  4. DangQuangChinh

    DangQuangChinh Công Dân

    Ngàn chiều thương nhớ

    Ngày xưa tìm bạn bốn phương
    Ba phương thương hết một phương dành nàng
    Đến ngày nàng đã có chàng
    Tôi đem cay đắng phủ phàng theo tôi

    Nàng vui duyên mới tươi cười
    Đời người con gái lên hương một lần
    Ác thay trời trao duyên lầm
    Một lần hạnh phúc một lần dỡ dang

    Cay đắng của tôi trổ bông
    Nỗi buồn đất nước mênh mông cả đời
    Nội thù tan nát tơi bời
    Sa cơ thất thế phải rời quê hương

    Nhớ quê nhớ cả người tình
    Những ngày chiến đấu phận mình gian nan
    Cô ấy đã cố làm gan
    Tiễn anh rời nước chia tay dấu sầu

    Được tin anh cũng ngỡ ngàng
    Phải giòng sông đó chảy ngang quê nàng
    Mùa thu trời đất mơ màng
    Thu Hà từ đó trở thành tên em

    Tên em tên người viết văn
    Hay tên tuổi thật một lần anh yêu
    Ngày nay quen biết rất nhiều
    Nhưng anh cũng để ngàn chiều nhớ em.


    Đặng Quang Chính
    Oslo 02.10.2011
    12.26
     
  5. DangQuangChinh

    DangQuangChinh Công Dân

    Mơ ngày nắng đẹp


    Thơ cổ nhân thật là nhiều
    Tôi xem không hết bao chiều đã qua
    Ý thơ của họ cao xa
    Thương dân thương nước thương ta thương người
    Thơ hiện đại thật ít người
    Biết đặt đồng bào đất nước lên trên
    Thơ tình của những người quen
    Nghe như cay đắng như rên khóc đời
    Chợt dưng nhận được thư mời
    Gửi thơ để góp tiếng cười chung vui
    Vui cho vận mới nước nhà
    Cùng vui họp mặt với nàng thơ xưa
    Vần thơ trao đổi nắng mưa
    Vần thơ làm bạn dỗ dành trái tim
    Đọc xong con mắt lim dim
    Mơ ngày nắng đẹp lần tìm gặp em.


    Đặng Quang Chính
     
  6. DangQuangChinh

    DangQuangChinh Công Dân

    Nhớ

    Có những ngày anh nhớ em ...thật nhớ
    Biết làm gì vì em ở nơi xa
    Nếu còn nhớ ..nhớ những ngày gần gũi
    Trao hết nhau những ân ái mặn nồng
    Nếu gặp lại ta sẽ vui như trước
    Tình ban đầu tình lần cuối không quên


    Đặng Quang Chính
     
  7. DangQuangChinh

    DangQuangChinh Công Dân

    Quên

    Quên có phải là không còn thương nữa ...
    Không thương người sao cứ nhớ không nguôi
    Nhớ rồi thương thương rồi mong nhớ mãi
    Lúc chợt quên có lẽ trái tim sầu
    Tình lặng lẽ bởi hai người đôi ngã
    Xa cách mãi từ nay hai cuộc sống
    Dẫu thương nhau nhưng cách mặt xa lòng
    Quên có phải là thương nhưng không nhớ ...


    Đặng Quang Chính
     
  8. DangQuangChinh

    DangQuangChinh Công Dân

    Đừng Nhớ

    Ta tự nhủ lòng thôi ta đừng nhớ nữa
    Nhớ để làm gì kẻ ngoảnh mặt xoay lưng ........
    Nhớ để làm gì để tim ta sầu khổ
    Nhớ để làm gì kẻ chiến thắng lên ngôi
    Ta tự nhủ lòng hãy quên đừng nhớ nữa
    Nhớ để làm gì đường ai đó cứ đi
    Nhớ để làm gì mỗi người riêng cuộc sống
    Nhưng tận đáy lòng cứ nhớ nhớ quên quên


    Đặng Quang Chính
     
  9. DangQuangChinh

    DangQuangChinh Công Dân

    Đừng chờ

    Tình hai người khi nói lời giã biệt
    Đừng chờ nhau sẽ chẳng gặp bao giờ
    Cuộc sống mới giòng sông hai ngã rẽ
    Trôi tuôn đi những ngày tháng êm vui
    Đừng chờ nhau mong thuyền về bến cũ
    Tắm sông Hằng dòng nước vẫn như xưa
    Tấm gương bể sao lại lành như trước
    Nước đổ rồi sao lại múc được lên
    Tình chỉ đẹp khi tình còn dang dở


    Đặng Quang Chính
    Oslo 31.12.2011
    23:50
     
  10. DangQuangChinh

    DangQuangChinh Công Dân

    Chim trời

    Thiên Nga bay xa Thiên nga tìm đôi bạn
    Ta như vầy sao lại sống cô đơn
    Sánh Thiên Nga ta không so được thế
    Le le vịt trời sao dám ví như ta
    Thiên Nga bay xa có đôi có bạn
    Người xa tôi rồi có gặp lại nhau chăng?



    Đặng Quang Chính
     
  11. DangQuangChinh

    DangQuangChinh Công Dân

    Bão lòng

    Bên này, nghe bên ấy không hay
    Thời tiết sao lại xấu thế này
    Ở nhà chớ có ra đừơng nhé
    Gió cuốn trôi đi sao gặp em
    Trời bão mưa dông ghê gớm thế
    Nhớ em lòng dạ cứ bồn chồn
    Ô hay!..mưa bão trời muốn thế
    Vẫn không bằng bão ở trong lòng



    Đặng Quang Chính

    Oslo 04.04.2012
    10:41
     
  12. DangQuangChinh

    DangQuangChinh Công Dân

    Thù nhà nhục nước

    Con phản đối cha cũng quyết ra đi
    Hành trang đó người tù trên đất giặc
    Cha ngã xuống con là người tiếp nối
    Thế hệ măng non thành chông diệt giặc thù
    Đừng khóc nữa chí làm trai đã tỏ
    Xẻ núi rừng ngang dọc khắp đông tây
    Phi Khanh đây xác thân nơi phương Bắc
    Nguyễn Trãi phương Nam lấy thù nhà rửa nhục non sông



    Đặng Quang Chính
     
  13. DangQuangChinh

    DangQuangChinh Công Dân

    Bài thơ dài


    Không kể văn nhân, thi sĩ
    Những con người rất đổi bình thường
    Sau khi bỏ phiếu bằng chân
    họ đã thấy đời đôc lập, tự do
    còn quí hơn gì mà họ đã từng được hưởng

    Nhưng những văn nhân thi sĩ đó
    Những người dân bình thường quá đổi
    Sau hơn 30 năm sống ở nước người
    thấy được chân lý tưởng tầm thường nhưng đã đổi bằng mạng sống
    Chỉ tội nghiệp !...cho những người còn bị tù lỏng ở nước nhà

    Những tù nhân lương tâm được hưởng cái gọi là cải tạo
    Họ sống tối tăm câm điếc chốn lao tù
    Những người dân đen sống trong sự quản thúc của chính quyền độc đảng
    Họ biết gì đâu ngoài chân lý được Đảng vẽ tô
    Những kêu gọi bên ngoài chẳng trôi đi những phấn son giả tạo

    Những bài thơ dài của những văn nhân thi sĩ
    lập mãi hoài tiếng chim Quốc đau thương
    Những bài thơ đó phải làm vang lên tiếng trống đồng Hùng Vương giữ nước
    Tiếng trống rền thôi thúc vạn con tim
    Chính nghĩa sẽ sáng ngời bằng những cánh tay hành động.

    Bài thơ sẽ không còn dài ...
    Bởi bao con tim cùng nhịp đập
    Bởi bao cánh tay xiết chặt cả trong ngoài
    Ngày vui đó sẽ không còn lâu nữa
    Bài thơ dài sẽ kết thúc khúc hoan ca



    Đặng Quang Chính
     
  14. DangQuangChinh

    DangQuangChinh Công Dân

    Nắng tình

    Gió trôi từ bốn phương trời
    Quyện về phố cát gặp người thuở xưa
    Mây hồng rọi nhẹ buổi trưa
    Cuộc tình nồng ấm như chưa đổi dời
    Mưa rơi từ bốn phương trời
    Thấm đẫm sa mạc tình người mênh mông
    Thoáng đâu đây một đóa hồng
    Sáng lên ánh mắt đẹp lòng người đi
    Nắng trời vẫn đẹp lung linh
    Mây vẫn trôi nổi nhưng tình còn vương



    Đặng Quang Chính
    Las Vegas 10.07.2012
    7:32
     
  15. DangQuangChinh

    DangQuangChinh Công Dân

    Bài ca tự do

    Ta hát vang lên bài ca tự do
    Ôi !...đất trời mênh mang mở rộng
    Tổ quốc ta bốn ngàn năm văn hiến
    Dân tộc Việt Nam, con cháu Lạc Hồng
    Giòng giống Tiên Rồng can trường dũng mãnh
    Tiến bước đi lên xây dựng con người

    Bài ca tự do đã muôn đời vang vọng
    Từ thuở đất trời còn tăm tối u mê
    Khi trái đất kia còn hỗn độn mịt mù
    Và lịch sử con người, ôi đau thương tuyệt vọng
    Dưới vực sâu hát lên lời thánh thiện
    Tiếng ru con ầu ơ khắc sâu vào ký ức
    Sáo mục đồng xây dựng cảnh bình yên
    Lời hát cao dao trữ tình, gợi cảm
    Ôi mượt mà, óng ả tóc mây buông
    Đầu ngõ bi bô trẻ con chào ông lãio
    Vang rộn tiếng cười trai gái rủ nhau về
    Cảnh đồng quê hiền hoà thư thả
    Rừng núi kia cũng một nhịp êm đềm
    Thắm sâu vào từng mạch máu, đường gân
    Từ Đinh, Lê, Lý, Trần ngày xưa đó
    Đến hôm nay kỷ nguyên mới hình thành
    Khai phóng con người phá tung bao xiềng xích
    Những ý thức hệ đã già nua cũ quắt
    Hãy rơi đi trong quá khứ buồn đau
    Chỉ vì ai mà đất nước tang thương
    Cũng vì mi bao gia đình tan nát
    Ôi quê hương !..Ôi lầm than tủi hận!...
    Cũng chẳng qua vì ảnh hưởng ngoại lai
    Nay đến lúc lật qua trang sử mới
    Xoá ngay đi bao thắng bại hận thù
    Hãy nhanh tay xây dựng lại cơ đồ
    Tính nhân bản nâng cao tầm quan trọng
    Giải thoát tâm linh, giải thoát cả con người

    Bài ca tự do đã muôn đời vang vọng
    Từ hôm nay cho đến mãi về sau
    Đất nước ta còn muốn được trường tồn
    Hãy đổi mới tiến nhanh theo thế giới
    Ta hát vang lên bài ca tự do
    Trời đất mênh mông rộng mở đến vô cùng



    Đặng Quang Chính
     
  16. DangQuangChinh

    DangQuangChinh Công Dân

    Dân mình khổ đau

    Em thương khóc ai
    Em sầu em khổ
    Em thương khóc ai
    Vào khám ra tù
    Em khóc thương dân
    Cuộc đời trôi nổi
    Anh khóc thương dân
    Trong xà lim tối
    Cả nước ngục tù
    Vòng vây Đại Hán
    Ông thương nhớ ai
    Xa nước còn vương
    Ngày đêm ông những lo phiền
    Bọn kia bán nước dân mình khổ đau



    ĐQC
    26.12.2012
    12:29
     
  17. DangQuangChinh

    DangQuangChinh Công Dân

    Hoa đời người

    Hoa mười giờ đỏ trước sân
    Đi ngang qua đó là nhà của em
    Mười giờ nắng sáng đã lên
    Sau hai giờ nữa mới trên đỉnh đầu
    Giờ đó hai đứa gặp nhau
    Vừa thật nóng bỏng vừa mau đói lòng
    Cảm tình như nước xuôi dòng
    Chảy tuôn xối xả mát lòng người yêu

    Hoa mười giờ quá giữa trưa
    Đi qua đi lại vẫn chưa thấy nàng
    Gió trưa gió thổi nồng nàn
    Nắng trưa nắng chiếu không màng mũ che
    Đợi em đợi cả trưa hè
    Bóng em đâu thấy mà nghe buồn lòng
    Hoa mười giờ hoa đợi chờ
    Héo hon bóng sắc cuộc đời hồng nhan



    Đặng Quang Chính
     
  18. DangQuangChinh

    DangQuangChinh Công Dân

    Sương thu

    Em trong như hạt sương mai
    Rơi trên phiến đá nhẹ vang điệu buồn
    Nhạc thu chợt trỗi lên rồi
    Ai người tấu nhạc ai ngồi nhớ thương
    Tình yêu một thuở còn vương
    Hạt sương rơi xuống đêm trường quạnh hiu
    Lòng buồn chợt nhớ một chiều
    Cơn mê đắm đó ai dìu lên non
    Tình này còn chút cỏn con
    Như sương rơi xuống tan trong nỗi buồn



    Đặng Quang Chính
    Vallhall, Oslo
    31.05.2013
    10:39
     
  19. DangQuangChinh

    DangQuangChinh Công Dân

    Thơ Cóc cầu cứu

    Thơ hay mới gặp bạn hiền
    Mình làm thơ cóc gây phiền người xem
    Người chê sao viết tèm lem
    ...Không vần, không điệu, chẳng thèm "like" đâu
    Ngồi buồn đếm tóc, gãi đầu
    Làm thơ cốt để giãi sầu mà thôi
    Thơ người em đọc thấy xuôi,
    Thơ mình em đọc "cười ruồi" tỉnh bơ
    Chẳng cho một chữ mình nhờ
    Mà em lại đứng thờ ơ chau mày
    Em bảo lần cuối: lần này
    Làm thơ như thế có ngày cho "de"..
    ...NGỌT...

    Làm ơn đi các bạn hiền
    "LIKE" dùm nhiều nhé để Miềng làm thơ
    Bây giờ mình đợi ...mình chờ
    Bạn không "like" mạnh Em "fai ơ" liền

    (Thơ Cóc) ...B.M.H
    9-6-13 CN
    2:00 Pm

    ------------------------------------------------

    Cười cho vui ...để đời bớt khổ
    Đời bớt vui khi không biết cười ồ!...


    (Nhại thơ BMH. Không có ý phê bình gì hết, chỉ "tếu" cho vui thôi)


    Thơ mít đặc

    Thơ tồi gặp bạn dở hơi
    Mình làm thơ cóc gây cười người ta
    Bạn chê người, thơ như ma
    ...chẳng ham, chẳng thích chẳng màng "lick" đâu
    Xem ra coi bộ u sầu
    Nàng thơ ra đứng bên cây mít nhà
    Thấy em anh cứ hít hà
    Tưởng mít tố nữ chẳng cần dùng tay
    Dùng miệng anh "lick" được ngay
    Nguyên hột mít đặc vướng ngang cổ rồi
    Em bảo anh thật là tồi
    Làm thơ thì dở, đứng ngồi chẳng xong

    Giúp bạn kể ra thật phiền
    Làm thơ thích "lick" bạn hiền tránh xa
    Bây giờ đừng đợi người ta
    Kẻ không muốn "lick" bạn cần lánh ngay



    Đặng Quang Chính
     
  20. DangQuangChinh

    DangQuangChinh Công Dân

    Ngóng đợi một mùa xuân...

    Em đứng đó bên bờ hồ liễu rũ
    Tóc ngang vai có đứng đợi ai chăng
    Hết đông xuân rồi hè thu lại đến
    Năm tháng qua cảnh vật cứ xoay vần

    Anh chưa đi khi đã tàn cuộc chiến
    Tưởng anh em rồi xum họp một nhà
    Có ngờ đâu đất nước bị cắt chia
    Dâng cho giặc chịu làm thân Thái Thú

    Anh sẽ quay về chiến trường nay dậy sóng
    Hàng vạn dân oan lên đường khiếu kiện
    Bao cuộc biểu tình chống Trung Quốc giết ngư dân
    Bao cuộc đời khốn khổ vì cường hào ác bá

    Em sẽ không bâng khuâng khi mùa đông dài như vô tận
    Em sẽ không còn đứng chờ anh mùa xuân như không đến
    Em và anh cùng đồng bào sẽ hát vang khúc hoan ca
    Tương lai tươi sáng hơn cho mọi người con dân nước Việt.


    Đặng Quang Chính
     

Chia sẻ, giới thiệu đến bè bạn