Dismiss Notice
THÔNG BÁO: Phiên bản tháng Giêng 2018 cho Đũa Thần Điện Toán với nhiều thay đổi lớn đã được phát hành. ĐẶC BIỆT: Đũa Thần Điện Toán 64 Gig Duo phiên bản 2018 sẽ tự động cập nhật hóa, không cần phải gửi về Thư Viện Việt Nam Toàn Cầu!

Goc thơ sauvanco

Chủ đề trong 'Vườn Thơ Hội Ngộ' do Cái bóng Hư Vô khởi đầu 19 tháng Bảy 2009.

  1. Cái bóng Hư Vô

    Cái bóng Hư Vô Công Dân

    Sầu vạn cổ

    Đời khua tiếng gõ
    Như tiếng kêu lạc loài
    Ru sầu vạn cổ
    Vào giấc ngủ liêu trai

    Bóng đời siêu đổ
    Trong khoảng trống bồng bềnh
    Bóng ta lờ lợ
    Nhấp nhổm cõi chênh vênh

    Sầu ngưng tiếng thở
    Rủ đời vào huyệt mộ
    Ta trốn xác thân
    Tỵ nạn xứ phong thần

    Nhìn quanh nhìn quẩn
    Nào có thấy gì đâu
    Nghĩ vớ nghĩ vẩn
    Chỉ tổ điên cái đầu

    Ô hay !
    Sao ngộ thế này
    Khi tỉnh muốn say
    Say rồi thì lại nhớ
    Toàn những chuyện điên đảo với tào lao
    Ta cứ tỉnh bơ để mặc nó tuôn trào
    Rồi lại cười lên như pháo nổ.
    Khi tỉnh rồi cứ tưởng chiêm bao
    Ta mơ, trước mặt, người thiên cổ
    Đang gánh trên vai … vạn cổ sầu …

    Và cứ thế, hết say rồi lại tỉnh
    Hết tỉnh rồi lại mê …
    Cho sầu vạn cổ lê thê kéo dài


    [​IMG]


    Có khi nào …

    Người có khi nào nhớ đến ta
    Thì buông tiếng thở … dài ngăn ngắn
    Ngăn ngắn vừa thôi để gọi là
    Vẫn còn một chút lòng vương vấn
    (Đến thuở ban đầu của chúng ta …)

    Có phải người đi vì lạc lối
    Hay tại vô tình ghé bến mơ
    Đò đưa khắc khoải trăm ngàn mối
    Bến vắng đìu hiu … vẫn ngóng chờ ….

    Người đi có phải vì hờn dỗi
    Hay tại vô tình lạc bến mê
    Tình xưa ngớ ngẩn trăm ngàn nỗi
    Xóm cũ cỏ hoang ngập lối về

    Đường xưa dấu cũ còn đây, đó …
    Dáng cũ tình xưa khuất nẻo trời
    Ta về hỏi gốc cây ngoài ngõ
    Trả lại cho ta bóng dáng người

    Người như gió lạnh lùa khe cửa
    Nghe nổi da gà, buốt thấu tim
    Nắng vàng hấp hối nằm nghiêng ngửa
    Bên rặng tre già đứng lặng thinh

    (Người đi, ghế đá nằm ngơ ngẩn
    (Đường vắng chân người … cỏ héo hon !)

    ...........................................

    Lên non

    Lên non ru mộng vào đời
    Suối reo chim hót tưởng người gọi ta
    Lên non tìm giấc Nam Kha
    Một cơn gió thoảng tưởng ta gọi người
    Lên non tìm giấc ngủ vùi
    Mơn man gió bấc sụt sùi mưa bay
    Lên non tìm mộng ban ngày
    Để đêm thao thức cho đầy tình chung
    Lên non rũ lớp bụi đường
    Bụi không rơi rớt lại vương sương chiều
    Lên non tìm chút lãng quên
    Quên đi thì ít … nhớ thêm lại nhiều
     
  2. Cái bóng Hư Vô

    Cái bóng Hư Vô Công Dân

    Góc thơ sauvanco

    Ngỡ

    Từ sâu thăm thẳm cõi xa xăm
    Có tiếng gọi nào thôi thúc mãi
    Ta nghe lửa cháy bờ môi dại
    Một thoáng ngỡ ngàng ngỡ trăm năm

    Từ trong sâu thẳm chốn hoang vu
    Có tiếng vọng nào … sao thảng thốt
    Ta nghe máu chảy … hồn xa xót
    Một phút lỡ làng … ngỡ thiên thu …

    Ta, cố nhân hay người tình lỡ ?
    Người, người tình lỡ hay cố nhân ?
    Người đi người để tình đâu đó
    Ta về ta biết kiếm nơi nao …
    Ngàn năm cho dẫu ngàn năm nữa
    Mây vẫn bay cho sóng ngậm ngùi

    Nỗi sầu cô đọng niềm vui
    Mượn men cay đắng chôn vùi xót xa
    Bao phen sóng gió chơi vơi
    Con tim mòn mỏi vì đời còn … ái khanh (1)

    (1) Ý thơ: Bán sinh phong cốt lăng tằng thị
    Nhất phiến u hoài chỉ vị khanh
    ......................................

    [​IMG]

    Giọt sầu

    Mây vàng đi nhặt sương mai
    Rồi đem hong lại thành hai giọt sầu
    Giọt sầu chẳng biết đi đâu
    Đậu trên nhánh lá cùng nhau rù rì
    Thế rồi bị gió cuốn đi
    Rớt trên mái tóc, xuống mi ngỡ ngàng
    . . . . . . . . . . . . .
    Mây hồng cùng nắng lang thang
    Thấy đôi mắt biếc ghé ngang chuyện trò
    Nắng mây to nhỏ nhỏ to:
    Mắt ơi sao lại ngẩn ngơ nhìn trời
    Giọt sầu lên tiếng trả lời:
    “Tại tôi thích ở trong đôi mắt này !”
    . . . . . . . . . . . . . . .
    Mi buồn mà mắt chẳng hay
    Bắt mi thao thức cả ngày lẫn đêm
    Nắng vàng nghiêng bóng bên thềm
    Mắt kia ngơ ngẩn trong rèm mãi sao !
    Tình nào làm mắt … nghẹn ngào
    Lệ nào lại chẩy ngược vào Thâm Tâm
    . . . . .
    Tình buồn chẳng biết trốn đâu
    Trốn đâu cũng thấy Tâm sầu đuổi theo ...
     
  3. Cái bóng Hư Vô

    Cái bóng Hư Vô Công Dân

    Góc thơ sauvanco

    Khóc đi em

    Khóc đi em để anh còn thấy
    Tình yêu mình vẫn mãi long lanh
    Khóc đi em để bóng hình anh
    Còn đọng lại trên bờ mi ướt
    Khóc đi em để anh còn được
    Nói những lời năn nỉ ỷ ôi
    Em hổng chịu thì anh cứ nói
    Đến khi nào hết giận mới thôi

    Em khóc đi cho nét hiền hòa
    Chợt bừng lên muôn vẻ kiêu sa
    Em khóc đi để cho tình nhớ
    Ru hồn vào hoang phế phôi pha
    Em cứ khóc đi cho nhạt nhòa
    Những giận hờn cay đắng xót xa

    Khóc đi em để anh còn được
    Soi bóng mình trong mắt người yêu
    Khóc đi em để đời khơi động
    Cho ngọt ngào chảy xuống bờ môi
    Em khóc đi cho anh được sống
    Một lần trọn vẹn nghĩa tình yêu

    .....................................................

    Vợ bỏ ta đi

    Đời ta như thể tên hành khất
    Sáng tối đêm ngày bị vợ la
    Bây giờ vợ bỏ ta đi mất
    Đã quá ! Trời ơi … đã quá trời

    Đời ta như thể tù giam lỏng
    Vợ bỏ đi rồi … sướng chết thôi !
    Từ nay mới thấy đời là mộng
    Thì hãy … chơi cho đã cái … đời

    Thôi thế từ nay được sổ lồng
    Tha hồ đú đởn, sống lông nhông …
    Cửa nhà bếp núc … thây kệ nó
    Mì gói chơi hoài, thế cũng xong !

    Người đi sao vẫn đi biền biệt
    Hết tuần rồi tháng lạnh lùng qua
    Đời ta thất thểu như gà chết
    Sớm tối đi về … ta với ta !!!
    Vất vưởng thân còm trông thảm thiết
    Cửa nhà lạnh lẽo giống tha ma
    Đoảng quá, bây giờ ta mới biết
    Biết để … từ nay tởn tới già
    (Rằng chớ ho he … đụng tới bà !)

    Vợ bỏ ta đi … chẳng nói gì
    Để ta lăn lóc sống cu ki
    Bây giờ có hối thì đã trễ
    Biết trễ cho nên mới phải quỳ !
    Con quỳ … con lạy trăm ngàn cái ….
    Xin bà về lại … cứu con đi ….

    [​IMG]

    ..............................................
     
  4. Cái bóng Hư Vô

    Cái bóng Hư Vô Công Dân

    Góc thơ sauvanco

    Đồng tiền trên má em

    Đồng tiền trên má em
    Sài cả đời không hết
    Ai trông thấy chả thèm …
    Chỉ nhăm nhăm chiếm lấy
    Làm của riêng mình thôi
    Anh trong số người ấy
    Mẩn mê … đến ngẩn người
    Mỗi khi nhìn đôi má …
    Đôi má ấy, trời ơi !
    Làm sao mà diễn tả
    Cái … chết người … như chơi !

    Anh xin đổi cả đời
    Chỉ lấy một đồng thôi …
    Một đồng trên má ấy
    Có được không em ơi ?

    Em không nói, chỉ cười
    Lúc sau mới thỏ thẻ:
    … Lấy một mà được đôi !
    Lại cộng thêm cả người …
    Người đâu mà khôn thế !
    Hốt cả vốn lẫn lời !!!
     
  5. Cái bóng Hư Vô

    Cái bóng Hư Vô Công Dân

    Góc thơ sauvanco

    Đỉnh đời

    Tôi. Bên bờ chót vót
    Máng hình hài chênh vênh
    Phủ bụi trời buồn tênh
    Lênh đênh

    Em. Một góc thênh thang
    Tung đôi cánh nhịp nhàng
    Lượn trên vòm hoang bích
    Vô tích

    Tôi. Đỉnh đời băng thạch
    Cắm đoản tình chơ vơ
    Trên cánh gió vật vờ
    Khuất mờ

    Em. Cơn sốt kiêu sa
    Cuốn tuôn nhánh Hoành Hà
    Ánh dương trần vương mắc
    Vô sắc

    Tôi. Vung lên cuốn lại
    Một vũng sầu đi hoang
    Trong vòng tay ngây dại
    Tê bại

    Em. Điệu trần thánh thót
    Giọng trầm luân chau chuốt
    Loài vương điểu sơn ca
    Phôi pha

    [​IMG]
     
  6. Cái bóng Hư Vô

    Cái bóng Hư Vô Công Dân

    Góc thơ sauvanco

    Vỡ vụn

    Trời đang nóng bỗng đổ mưa bất chợt
    Để nắng vàng buồn bã trốn vô mây
    Cho đôi mắt ấy xoe tròn thảng thốt
    Cho áo học trò từ giã thơ ngây

    Trời mưa nắng đã bao mùa lá đổ
    Chiếc lá nào trôi dạt khắp muôn phương
    Tình đi tình đến … tình nào muôn thưở
    Dấu vết nào chằng chịt áo phong sương

    Con đường ấy đã bao lần chụm bóng
    Khung cửa kia ai lãng đãng nhìn trời
    Dung nhan ấy vẫn nhởn nhơ lồng lộng
    Vẫn ngút ngàn giăng mắc khắp muôn nơi

    Trời hôm ấy cớ sao buồn rưng rức
    Như tiếng côn trùng rả rích canh thâu
    Từ hôm đó dấu chân người hun hút
    Để vỡ vụn tình ta vạn mảnh sầu

    Bước quân hành bỗng nửa chừng mất dấu
    Bóng tình yêu chợt khuất nẻo đường về
    Đến khi ngoảnh lại nắng chiếu ập tới
    Ngó lại mình … đời vẫn cứ u mê …
     
  7. Cái bóng Hư Vô

    Cái bóng Hư Vô Công Dân

    Góc thơ sauvanco

    Tên M.

    Tên M tôi gọi yêu thương
    Để trong giấc ngủ vấn vương tình hồng
    Tên M tôi gọi mặn nồng
    Cho ai vướng mãi trong vòng tay ai
    Tên M tôi gọi thương hoài
    Để tương tư ấy kéo dài triền miên
    Tên M tôi gọi bình yên
    Để đưa giấc mộng qua miền hư không
    Tên M tôi gọi chờ mong
    Cho hoa hy vọng nở trong tình trần
    Tên M tôi gọi một lần
    Mà nghe vọng lại trong tâm ngàn lần
    Tên M tôi gọi Thâm Tâm
    Để cho con sóng trầm luân lắng chìm
    . . . . . . . . . . . .
    Tên M tôi gọi Tâm Thường
    Cho tình kết đọng cuối đường hư vô

    .....................................................................

    Tâm Hoa

    Có điệu ca
    Không cần tiếng hát
    Mà vẫn dạt dào
    Tình nồng thiết tha
    Nên gọi là
    Tâm Ca

    Có một nụ hoa
    Vô sắc vô hình
    Chỉ nở trong tim
    Cho đời lóng lánh
    Tình người bao la
    Nên gọi là
    Tâm Hoa
     
  8. Cái bóng Hư Vô

    Cái bóng Hư Vô Công Dân

    Góc thơ sauvanco

    Vô tích sự

    Tôi chỉ là tên vô tích sự
    Nói gì thì cũng “chẳng ra răng”
    Làm gì cũng “được chăng hay chớ”
    Lúc mới làm thì hăm với hở
    Đến cuối cùng “xôi hỏng bỏng không”
    Suốt cả đời dang dang dở dở
    Như “Dã Tràng xe cát biển Đông”
    Quen ai, quá lắm dăm ba bữa,
    Đã bị cho “de” thật phũ phàng !
    Tôi thề sẽ chẳng yêu ai nữa !
    Thà rằng … côi cút một mình thôi …
    Còn hơn cứ phải … cong lưng mãi
    Sáng, tối, te tua … trả nợ đời !!!

    .......................................................................


    [​IMG]

    Hỏi Tâm

    Hỏi ai, ai chẳng trả lời
    Hỏi trời, trời vẫn suốt đời lặng câm
    Thôi đành quay lại hỏi Tâm
    . . . . . . . . . . . .
    Rằng trong cái cõi âm thầm
    Sao nghe có tiếng sóng dâng dạt dào
    Rằng khi vừa thấm ngọt ngào
    Ai đem cay đắng rót vào tình ta
    Rằng trong âm hưởng thiết tha
    Nghe môi tê cóng xót xa tình trần
    Rằng trong muôn thuở phù vân
    Hoang sơ kiếp trước trầm luân kiếp này
    Rằng trong duyên nợ trả vay
    Rượu trần người uống – ta say hộ người
    Rằng tình, hai chữ … à ơi …
    Tình trần người quấn – suốt đời ta cay
    . . . . . . . . .
    Tình nào đong mãi chẳng đầy
    Tâm nào lẩn khuất chân mây cuối trời
    Vay người một chút tình thôi
    Thế sao trả mãi, suốt đời chưa xong
     
  9. Cái bóng Hư Vô

    Cái bóng Hư Vô Công Dân

    Góc thơ sauvanco

    Hiện thân

    M
    M mãi mãi là một loài chim quý
    Của rừng xanh núi thẳm
    Gió mây ngàn
    Trên đỉnh cao cất tiếng hót một lần
    Rồi từ đó
    Chim trời bạt gió
    Trả lại rừng cao
    Dư âm tiếng hót
    Của thuở nào !

    Tôi
    Tôi, một anh chàng vô tích sự
    Chỉ biết yêu M
    Mà chẳng giữ được M
    Để suốt cả đời tôi vẫn cứ
    Hậm hà hậm hực với chính tôi
    Để ước mộng
    Ngày nào
    Vẫn chỉ là một giấc chiêm bao !
    Để khát vọng
    Đời này
    Kéo nhau vào một giấc ngủ say!
    ……
    Rồi hụt hẫng trong muôn ngàn cơn lốc
    Cuốn xoáy vô biên của cuộc đời
    Tôi bước đi từng bước chân khô khốc
    Rồi lại ngẩng đầu lên
    Vươn về phía trước
    Vươn mãi vươn hoài mà có thấy gì đâu
    Tôi quay lại
    Tìm tôi
    Của thuở ấy
    Thì lại thấy
    Tôi bây giờ
    Tôi,
    Vẫn hiện thân của cằn cỗi chơ vơ

    M
    M bây giờ vẫn là
    Hiện thân của thuở đó
    Thuở tình yêu chớm nở
    Long lanh như nụ hoa
    Còn đọng lớp sương mờ
    M
    Vẫn tình đầu muôn thuở
    Tung tăng áo học trò
    Mấy năm “tình bé nhỏ” !
    Mấy tình “nở thiên thu” !
    M muôn thuở
    Vẫn hiện thân của một loài chim quý.
     
  10. Cái bóng Hư Vô

    Cái bóng Hư Vô Công Dân

    Góc thơ sauvanco

    Kẻ Bên Lề.


    Vòng tay ấy đã bao lần khép lại ?
    Cho hẹn hò từ giã ghế công viên
    Cho bờ môi héo hon mầu hoang dại !
    Cho kẻ si tình thấm nghĩa vô duyên

    Bàn tay ấy có còn thay lược chải ?
    Gom bụi tình trần cho gió cuốn đi
    Bước chân ấy vẫn còn phiêu du mãi ?
    Cho nụ tình sầu kết trái lưu ly

    Tôi vẫn ở đây đếm tháng đếm ngày
    Rũ lớp hương xưa phủ kín vai gầy
    Chờ mưa xuống cuốn trôi đi … dấu tích
    Đợi nắng lên hâm nóng lại men say

    Tôi vẫn ở đây thủ thỉ với đời
    Bằng những xót xa với những tuyệt vời
    Đem hòa lại trộn vào trong mạch sống
    Cho cuộc tình người mãi mãi lên ngôi

    Người đã đi thì vất tất cả đi …
    Một chút tình này … cất giữ làm chi
    Cho ai đó vẫn ôm hoài … hoài vọng
    Cho kẻ bên lề … khoác áo cuồng si

    Thà rằng làm kẻ bên lề
    Để tình ta mãi vụng về tình si
    Tình si thì dấu nó đi
    Chỉ ta với nó rù rì với nhau
    Người ngoài ai biết gì đâu !!!
    Có chi mà phải âu sầu ủ ê …
     
  11. Cái bóng Hư Vô

    Cái bóng Hư Vô Công Dân

    Góc thơ sauvanco

    Say

    Người say rượu, cũng còn đôi lúc tỉnh
    Kẻ say tình, thì tỉnh cũng như say
    Rượu vừa mới thấm, vào môi vào cổ
    Thì trái tim kia, đập loạn lên ngay
    Tình còn mới ở vòng ngoài lấp ló
    Thì trái tim kia, đã chết … đứng rồi

    Rượu chưa uống, rượu vẫn còn nguyên đó.
    Tình mới ló, … sao tình bỏ đi đâu ..
    Người say rượu, chẳng còn gì để nhớ …
    Kẻ đã say tình, say cả tình đau …

    Rượu cay rượu đắng, càng say càng ngọt
    Tình thắm tình say, càng dứt càng day ..
    Rượu tao rượu ngộ, chia hai nửa giọt
    Rượu tiễn rượu đưa, nửa giọt chia hai
    Rượu mềm môi, rượu chẳng cần ai rót
    Tình xót xa, ai lại rót cho ai ..
    Tình ban đầu ấy, lúc xa lúc xót
    Tình cuối đời này, vừa xót vừa xa …

    …………………………………....


    Say 2

    Rượu cay ai rót quá tay
    Tình cay ai nỡ đong đầy cho ta
    Rượu say, say chút gọi là
    Tình say quá độ thành ra ngậm ngùi …

    Rượu say thì khóc như điên
    Rượu cay, nước mắt tự nhiên tuôn trào
    Tình cay, chẳng khóc giọt nào
    Bởi chưng cố nén lệ vào thâm tâm
    Tình say, nước mắt chảy ngầm
    Cho tim lai láng tình trần ngất ngây
    Rượu cay càng uống càng cay
    Tình say càng thấm càng day dứt hoài
    Rượu nồng ai rót cũng say
    Tình nồng ai rót lại cay quá trời
    Rượu hồng thắm đỏ đôi môi
    Tình hồng nhuộm đỏ cuộc đời hồng nhan
    Rượu nào mà chả rượu trần
    Tình nào mà chả phù vân tình đời
    Rượu nào mấy độ bốc hơi
    Tình nào mấy độ cho người ngẩn ngơ
     
  12. Cái bóng Hư Vô

    Cái bóng Hư Vô Công Dân

    Góc thơ sauvanco

    Say 3

    Rượu nào, thấm mãi chẳng say
    Tình nào, chẳng thấm vẫn … cay đắng hoài
    Rượu cay, say mấy ngày thôi
    Tình cay, thì lại trọn đời say sưa …
    Rượu say, cũng có thể chừa
    Tình say, biết mấy cho vừa … người say …

    Rượu cay, càng uống, càng say
    Tình cay, càng thấm, càng cay cú tình
    Rượu nào kén chọn chén quỳnh
    Tình nào chỉ để riêng mình với ta

    Rượu ơi, trả lại men say
    Người ơi, trả lại cái ngây ngất tình
    Rượu khô, quên mất … chén quỳnh
    Người đi, bỏ lại một mình ta say !

    ..............................................

    Say đi …
    (Say đi để thấy ta khờ khạo
    (Đánh mất cả ta, mất cả người)

    Say đi để thấy tình bất diệt
    Là tình thuở ấy đã lên ngôi
    Say đi để cố quên đi hết
    Cuộc tình chưa chết hẳn trong tôi
    Say đi để tưởng tình chưa mất
    Để còn ôm ấp mãi chờ mong
    Say đi để nhốt tình u uất
    Vào cũi cô đơn tận đáy lòng
    Say đi để thấy đời vương vất
    Thì tiếc làm chi cái … xác này
    Có say mới biết tình nào đắng !
    Có say mới biết rượu nào cay !
    Say đi để thấy dù hoang vắng
    Thì vẫn xôn xao với cuộc đời.
     
  13. Cái bóng Hư Vô

    Cái bóng Hư Vô Công Dân

    Góc thơ sauvanco

    Khi ta chết

    Người ơi nếu một mai người chết
    Thì còn ai … để tiễn đưa ta ?
    Người ơi nếu một mai ta chết
    Người ở chốn nào … có nhận ra …
    Bóng ai thấp thoáng trong tiền kiếp
    Nhân ảnh chập chờn hay bóng ma ?
    . . . . . . . . . . . . . . .
    Khi ta chết, biết ai chủ nơ ?
    Có xóa cho ta món nợ trần ?
    Nếu không, xin hãy cho ta khất,
    Kiếp sau sẽ trả hết nợ nần.
    Khi ta chết … biết bao u uất ...
    Rồi cũng chôn vùi trong lãng quên.
    Khi ta chêt mấy người văng tục ?
    Và có mấy người còn nhớ tên …!
    …………………………………..

    [​IMG]

    Bên này bên kia

    Cách nhau chỉ một hàng rào,
    Bên này nhốn nháo xôn xao muôn phần.
    Bên kia lặng lẽ âm thầm,
    Cỏ hoang xơ xác, dấu chân nhạt nhoà.
    Bên nào rồi cũng phôi pha ...
    Bên nào rồi cũng … phải qua một lần !

    Giờ đây đứng giữa tần ngần,
    Tình trần mấy đọan ? đường trần bao lăm ?
    Bên này một kiếp trăm năm,
    Bên kia mấy cõi, trầm luân thế nào ?
    Thả hồn sang đó xem sao !
    Hỏi người thiên cổ … ở bao lâu rồi.
    Ở hoài ở mãi một nơi,
    Hay lăn long lóc … nổi trôi trăm chiều.
    Ở bên ấy, cảnh phiêu diêu !
    Hay là lạnh lẽo, tiêu điều âm u ?
    Tịnh yên mấy cõi thiên thu !
    Ngày đêm hư ảo, mịt mù khói sương

    Lặng yên đưa mắt ngó sang.
    Từ đây qua đó, một hàng rào thôi.
    Mà sao lại quá xa xôi.
    Tử sinh hai chốn, ngăn đôi một bờ !!!
    ………………………………………
     
  14. Cái bóng Hư Vô

    Cái bóng Hư Vô Công Dân

    Góc thơ sauvanco

    Chân Không

    Người mình trần,
    Chân đất
    Trên vai chồng chất
    Một gánh nợ nần
    Sao trả hoài không hết
    . . . . .
    Người bước đi
    Cúi đầu, lầm lì
    Đôi vai chao đảo
    Bước chân gượng gạo
    Người - Gánh nước đầu dòng
    Đem đổ xuống cuối sông !!!
    . . . . . .
    Người khựng lại
    Nghe lắng đọng trong lòng
    Đưa tay hứng gió
    Hắt lên toàn thân
    Cho trôi đi lớp bụi trần
    Rồi ngồi xuống
    Rửa đôi bàn chân
    Cho tan đi hết
    Dấu vết nhục nhằn !!!

    Người - Gánh nước đầu dòng
    Đem đổ xuống cuối sông
    Nước đổ đi mà nước vẫn còn đó
    . . . . .

    [​IMG]

    Ta - Gánh cát cuối dòng
    Đem đổ xuống đầu sông
    Cát đổ, tuy có
    Mà không …
    Cát đổ xuống rồi cát trôi đi mất
    . . . . . .
    Người mình trần
    Chân đất, chân còn chạm đất,
    Ta, trên vai một gánh bần thần …
    Thân dài thân dạc
    Đầu trống đầu không
    Đầu không, đội cả chân không
    “Chân không” cứ tưởng nhẹ …
    Thế sao lại nặng thế !!!
    . . . . . . . . . . .
    Ai gánh trên vai
    Gánh nợ trần ai
    Đem trả cho ai …
    Mà ai chẳng biết
    Ta gánh nợ Người
    Đem trả cho Đời
    Hay gánh nợ Đời
    Đem trả cho Người
    Mà trả hoài sao chưa hết !!!
    . . . . . . . . .
    Con tim vô thường
    Trong xác thân trần thế
    Lõa xõa trên đầu mái tóc phong sương
    Kéo lê dưới đất bước chân nghiêng ngả
    Người chân không
    Chân đạp đất
    Ta đầu không
    Đội cả chân không !!
    . . . . . . . . .
     
  15. Cái bóng Hư Vô

    Cái bóng Hư Vô Công Dân

    Góc thơ sauvanco

    Hờn dỗi

    M, ngồi đây, gói lại từng nỗi nhớ
    Nói với mây vàng, nhờ gió gửi đi
    N, bên ấy, có nghe mây với gió
    Thủ thỉ chuyện mình … cứ mãi tình si

    M, ngồi đây, lật từng trang thư cũ
    Xếp lại từng tờ, theo tháng theo năm
    Đếm từng trang một, xem bao nhiêu chữ
    Một chữ bao tình ? Tình vẫn xa xăm …

    N, bên ấy, có khi nào nắng úa ?
    Cho mắt hong hoài mà mãi chẳng khô !
    M, ngồi đây ẩn mình bên song cửa
    Thấm giọt tình sầu lã chã trên môi

    N, bên ấy, có còn nghe tiếng gọi
    M, vẫn đây, to nhỏ với trời cao …
    Trời cao hỡi, có bao giờ … hờn dỗi ??
    Còn chúng mình … hờn dỗi mãi hay sao !
     
  16. Cái bóng Hư Vô

    Cái bóng Hư Vô Công Dân

    Góc thơ sauvanco

    Gửi lại

    Một cõi trăm năm được mấy lần ?
    Vòng tay cùng cạn chén tri âm.
    Chén tri âm, suốt đời trong vắt !
    Chuyện tình nồng, thắm đỏ bao lăm ?

    Một kiếp phù vân được mấy thời ?
    Tình nào mấy khúc đậm rồi phai.
    Đường nào mấy ngả còn in dấu.
    Chờ đến khi nào “cố nhân lai” !

    Một thuở yêu nhau giận mấy hồi ?
    Giận nào dai dẳng mãi không nguôi.
    Giận nào mới đó mà đâu mất.
    Cho tình mới nở vội chia phôi !

    Một thuở yêu nhau mấy vũng sầu ?
    Vũng nào nông cạn vũng nào sâu.
    Vũng nào thoang thoảng mà day dứt.
    Vũng nào dấu kín mãi trong nhau !

    Cái thuở ban đầu nói mấy câu ?
    Câu nào muốn nói … sao quên mất.
    Câu nào giữ lại cho nhau để …
    Để chẳng bao giờ được nói ra.

    Cuối nẻo sinh ly gửi lại người.
    Nụ hôn chớm nở thưở đôi mươi.
    Tương tư uẩn khúc … tình phong kín.
    Bặt dấu hương xưa một góc trời.
     
  17. Cái bóng Hư Vô

    Cái bóng Hư Vô Công Dân

    Góc thơ sauvanco

    Đỉnh Hồn Hoang

    Trên đỉnh hồn hoang.
    Có một vùng hỗn loạn,
    Chia đôi bờ đứt đoạn
    Vào một cõi u mê
    Chôn cất cả lời thề …

    Trên đỉnh hồn hoang.
    Xác thân này nhẹ hẫng,
    Quấn một mớ đường trần …
    Để làm gói hành trang,
    Cho cuộc đời phiêu đãng.

    Trên đỉnh hồn hoang.
    Những dấu chân dĩ vãng,
    Gọi tiếng sầu lan man …
    Từ bên bờ quên lãng,
    Vào cõi mộng trần gian.

    Trên đỉnh hồn hoang.
    Chống cằm ngồi lẳng lặng.
    Hỏi thầm ký ức rắng …
    Mi còn nhớ ta chăng?
    Tiếng trả lời: mang máng !

    Trên đỉnh hồn hoang.
    Có tiếng cười ngây dại.
    Có điệu buồn ma quái.
    Lại cùng nhau hợp tấu,
    Một khúc nhạc liêu trai !

    Trên đỉnh hồn hoang.
    Mây chiều năm uể oải.
    Nghe đâu đó vọng vang,
    Tiếng gọi quay về lại,
    Cõi hoang sơ thưở ấy …
     
  18. Cái bóng Hư Vô

    Cái bóng Hư Vô Công Dân

    Góc thơ sauvanco

    Ngủ đi Em

    Nắng lên đi để M hong mắt ướt
    Cho đôi hàng mi ngơ ngác giận hờn
    Tại N đó, cứ thích làm M khóc
    Để được dỗ dành bằng những nụ hôn.
    Sao N cứ gọi M là mít ướt,
    Rồi lại chọc quê … “tại chuyện phim buồn”
    Chuyện phim buồn để gió mưa sướt mướt
    Bay mịt mù rồi đổ xuống mắt M.
    N nhè nhẹ đưa bàn tay vuốt tóc,
    Rồi vội vàng cho M mượn bờ vai
    N ru M những điệu ru thần thoại,
    Cho chuyện chúng mình lạc chốn thiên thai.
    N nói nhỏ … thời gian ơi xin dừng lại,
    Cho M ngủ quên trong tiếng tình yêu
    Nghe sóng trùng dương cuốn gió muôn chiều,
    Rủ nhau vào chốn hư vô bất tận.
    . . . . .
    N ru M vẫn điệu ru muôn thuở,
    Của tình yêu của vô vàn nỗi nhớ.
    M ngủ đi M, tình vẫn vô vàn,
    Như tiếng suối reo như áng mây ngàn,
    Vẫn cuồn cuộn, vẫn muôn đời hun hút …
     
  19. Cái bóng Hư Vô

    Cái bóng Hư Vô Công Dân

    Góc thơ sauvanco

    NXTY
    (Tình trần một nỗi tương tư
    (Gặp nhau, ái ngại, tưởng như vô tình !

    Thôi thì hãy cố dấu đi !
    Nụ hôn lần ấy, tình si thuở nào …
    Muôn đời nó vẫn xôn xao
    Dấu đi biết dấu chỗ nào người ơi !
    Trong ai đâu đó tiếng người
    Cuốn theo nỗi nhớ chảy xuôi vào hồn
    Môi nào tránh né nụ hôn
    Má nào phụng phịu nỗi hờn vu vơ
    Người đâu chỉ thích giả vờ
    Mân mê vạt áo, ngẩn ngơ nhìn trời
    Người đâu e ấp nụ cười
    Dấu trong ánh mắt những lời tương tư
    Dáng ai lãng tử phiêu du
    Dấu chân chợt thấm bụi mù công danh
    Bút nghiên nghiệp ấy bất thành
    Giấc mơ “hai đứa” cũng đành vùi sâu
    Để rồi … thôi nhé còn đâu
    Đường xưa vắng bóng đôi đầu chụm nhau
    Người đi cuối nẻo tình đầu
    Mang theo nỗi nhớ qua cầu ly bôi

    Từ xưa cho đến bây giờ
    Tình đi để lại đợi chờ trong nhau
    Từ giờ cho đến ngàn sau
    Nối tơ vương cũ làm cầu xe duyên

    …………………………………

    Vần thơ vỡ vụn

    Nhớ M, M cấm không cho nhớ
    M bảo … giờ M đã … lạnh lòng !
    Cái tình yêu của … thời xưa đó,
    Quá “đát” mất rồi …có biết không !!!

    Nhớ M, M cấm không cho nhớ
    Thì biết dấu đâu nỗi nhớ này
    Thôi đành gói lại thành từng bó
    Để rồi … nhờ gió … dấu trong mây !


    Vần thơ vỡ vụn 2

    Xin hãy bừng lên ánh mặt trời,
    Để tôi ngắm lại bóng hình tôi.
    Đời mới hôm qua nay lạ hoắc,
    Tình mới đâu đây lại … mất rồi

    Mấy thuở yêu nhau vẫn dại khờ !
    Tình ta chôn dấu đến bao giờ,
    Đường nào hun hút vô bờ bến,
    Thì đến bao giờ đến … bến mơ !
     
    Điều chỉnh lại bài đăng lúc: 14 tháng Sáu 2010
  20. Cái bóng Hư Vô

    Cái bóng Hư Vô Công Dân

    Góc thơ sauvanco

    Nụ hôn thừa

    Tôi vay M một nụ hôn … thừa,
    Nụ hôn … vô cảm thuở xa xưa.
    Tôi đâu có muốn nợ M mãi !
    Trả lại bây giờ đã muộn chưa ?

    Vẫn biết rằng M chẳng muốn đòi,
    Cái nụ hôn thừa đã tặng tôi
    Thế thì giữ mãi làm chi nhỉ !
    Để rồi day dứt mãi không nguôi.

    Chắc chẳng bao giờ M nhớ đâu.
    Bao lần hai đứa nắm tay nhau
    Ghé tai thủ thỉ lời âu yếm
    Chụm đầu lấn quấn nụ hôn mau

    Nụ hôn vừa đến đã đi ngay
    Cho tình chớm nở vội chia tay
    Ai đến rồi đi rồi để lại
    Day dứt ngậm ngùi với đắng cay

    Ta dấu đi tình sầu vạn cổ
    Sợ có ngày cũng bỏ ta đi
    Như M đã bỏ đi lần đó
    Ta còn gì … một chút tình si !

    Ta quên đi cuộc tình dang dở
    Chỉ xin giữ lại nụ hôn mau …
    Để một lần lên ngôi muôn thuở
    Cho ngàn đời ngủ kỹ trên môi.
     

Chia sẻ, giới thiệu đến bè bạn