Dismiss Notice
THÔNG BÁO: Phiên bản tháng Giêng 2018 cho Đũa Thần Điện Toán với nhiều thay đổi lớn đã được phát hành. ĐẶC BIỆT: Đũa Thần Điện Toán 64 Gig Duo phiên bản 2018 sẽ tự động cập nhật hóa, không cần phải gửi về Thư Viện Việt Nam Toàn Cầu!

Goc thơ sauvanco

Chủ đề trong 'Vườn Thơ Hội Ngộ' do Cái bóng Hư Vô khởi đầu 19 tháng Bảy 2009.

  1. Cái bóng Hư Vô

    Cái bóng Hư Vô Công Dân

    góc thơ sauvanco

    Về đi N

    N làm chi đứng thập thò ngoài đó.
    Trong ngõ này ba bốn đóa hồng tươi …
    N chờ ai, chỉ mình N biết rõ,
    Cùng với một người trong bốn cô thôi.

    N làm chi cứ đi lui đi tới.
    Muốn gặp ai thì cứ đến tận nhà.
    Có gì đâu phải ngượng ngùng bối rối.
    Để ‘người ta’ lầm tưởng đợi … ‘người ta’!

    N còn đó, vẫn một mình chỗ cũ,
    Dưới gốc cây kia đầu ngõ hẻm này.
    N chờ ai đợi ai mà ủ rũ,
    Như chú gà què ăn quẩn cối xay.

    Về đi N, đứng làm chi mãi đấy.
    Trời chuyển mưa rồi mây xám âm u.
    Thôi về đi, kẻo thân gầy run rẩy,
    Rồi ốm thương … hàn, rồi nhuốm tương tư.

    Về đi N, kẻo trời mưa ướt tóc,
    Tóc ướt rồi tê buốt cả con tim.
    Tim anh buốt … chắc có người muốn khóc,
    Khóc sụt sùi rưng rức giữa đêm đen.

    Về đi N, kẻo đường đi trơn trượt,
    Lỡ ngã thình lình sai khớp trật chân
    Có ai biết đâu để mà săn sóc.
    Thui thủi một mình khốn khổ vào thân.

    Về đi N, kẻo bụi trần che lấp,
    Lấp vết chân N, xóa dấu đường về.
    N đâu biết có người đang e ấp,
    Hong lại tình sầu trong thoáng đam mê.

    Về đi N, nhớ để lại bút tích.
    Cứ khắc lên cây tên của hai người.
    Quyện vào nhau thật mặm mà da diết.
    Để nói với đời … ta đã có đôi.

    Về đi N, kẻo ông tơ bà nguyệt,
    Kết hợp chúng mình hai đứa thành đôi.
    M đâu có dám so đo hơn thiệt.
    Nên phải đành lòng … nhắm mắt nghe theo !
     
  2. Cái bóng Hư Vô

    Cái bóng Hư Vô Công Dân

    góc thơ sauvanco

    Ta hận người

    Ta hận người bởi người là cái cớ …
    Của những giận hờn thương nhớ vu vơ.
    Của đời này chẳng còn gì hăm hở.
    Của ghét mình mà chẳng có lý do.

    Ta hận người bởi người là chủ nợ.
    Của những gì ta chẳng mượn hay vay.
    Ta hận người bởi người là giông tố.
    Cuốn hút ta vào sóng gió mưa bay.

    Ta hận người bởi người là định số,
    Của những cuộc tình đổ vỡ phôi phai.
    Của trăm năm chỉ một lần gặp gỡ,
    Để nguyện thề và cũng để chia tay.

    Ta hận người bởi tại ta chẳng dám,
    Chẳng dám đua đòi chẳng dám leo cao.
    Ta hận người bởi tại ta mặc cảm,
    Nếu bị chối từ thì nhục biết bao …

    Bây giờ ta mới biết thì đã trễ.
    Thời buổi này ‘‘Nô , Yes’’ chỉ một câu.
    Có gì đâu phải rụt rè, e lệ.
    Thì lỗi tại mình chứ tại ai đâu.
     
  3. Cái bóng Hư Vô

    Cái bóng Hư Vô Công Dân

    góc thơ sauvanco

    Khóc đi M

    Khóc đi M để bờ môi mọng,
    Đang chập chờn say mộng thiên thai.
    Giật mình thức dậy vươn vai,
    Thẫn thờ buông tiếng thở dài vu vơ.

    Khóc đi M để tình run rẩy,
    Kéo hạt u hoài chảy xuống môi.
    Để cho trường khúc bồi hồi,
    Ru tình thuở ấy nửa vơi nửa đầy.

    Khóc đi M để cho hờn dỗi.
    Cuốn lệ trần hối hả tuôn rơi.
    Cho tình vương vấn đầy vơi,
    Buông lời đay nghiến thay lời vấn vương.

    Khóc đi M để ai khao khát,
    Uống giọt tình trong mắt người yêu.
    Lung linh sóng mắt mỹ miều,
    Chập chờn hư ảnh mấy chiều tương tư.

    Khóc đi M để đêm thao thức.
    Soi bóng mình bên bức rèm thưa.
    Sương khuya giá lạnh gió lùa.
    Làn da gai ốc đong đưa sợi buồn.

    Khóc đi M để ngày mơ mộng.
    Mơ thuyền tình rẽ sóng u mê.
    Vượt qua cả bến hẹn thề,
    Đến khi ngoái lại, đường về biệt tăm.

    Khóc đi M để cho tình lỡ,
    Kéo hồn vào bóng tối ăn năn.
    Tơ tình mấy sợi nghiệt oan,
    Gặp nhau mấy thuở hợp tan mấy lần.

    Khóc đi M cho trời giận dữ,
    Nổi phong ba thác lũ mưa nguồn.
    Dậy cơn cuồng nộ ghen tuông,
    Như ngàn con sóng trùng dương quặn mình
     
  4. Cái bóng Hư Vô

    Cái bóng Hư Vô Công Dân

    góc thơ sauvanco

    Năm mươi năm

    Năm mươi năm gặp lại làm chi nhỉ.
    Nghe thẫn thờ như chỉ mới hôm qua.
    Bờ môi ấy sao vẫn còn âm ỷ.
    Ngọn lửa tình thiêu cháy cả hồn ta.

    Năm mươi năm vẫn chập chùng muôn lối.
    Theo vết chân ai lạc dấu tình trần.
    Năm mươi năm biết bao lần tự hỏi,
    Mấy thưở yêu người mấy kiếp ăn năn.

    Năm mươi năm vẫn mảnh đời hoang phế.
    Đã quẳng nó đi, nó lại mò về.
    Năm mươi năm vẫn âm thầm lặng lẽ.
    Vẫn cứ chập chờn trong cõi u mê.

    Năm mươi năm đến cuối đường bóng xế,
    Ngoái lại nhìn đời chỉ thấy chơ vơ.
    Năm mươi năm cuối cùng rồi vẫn thế.
    Ngoái lại nhìn mình chỉ thấy ngu ngơ.

    Năm mươi năm bỗng nụ cười hé nở.
    Âm điệu thăng hoa hay thoáng ngậm ngùi
    Trên bờ môi tái hay mầu son đỏ.
    Thì khác gì nhau cũng một nụ cười.

    Năm mươi năm vẫn chỉ là con số.
    Để tính thời gian hay tính tuổi đời.
    Tuổi nào cũng thế, ai mà chẳng khổ.
    Đến cuối cùng rồi, thì cũng tay xuôi.
     
  5. Cái bóng Hư Vô

    Cái bóng Hư Vô Công Dân

    góc thơ sauvanco

    Lửa đã tắt

    Lửa trong tim cháy ngầm rạo rực.
    Đốt mảnh hồn thao thức canh thâu.
    Chơ vơ lạc giữa vũng sầu,
    Chờ chim Ô Thước bắc cầu giao duyên.

    Lửa trong măt thuở tình ngây dại.
    Hong lệ hoài sao mãi chẳng khô.
    Để cho hạt lệ thẫn thờ,
    Cuộn mình rưng rức quanh bờ mi cong.

    Lửa thâm tâm lửa sầu lửa hận.
    Lửa ngoài môi nửa giận nửa thương.
    Lửa nào đã tắt còn vương,
    Vương trên mái tóc mấy đường vấn vương !

    Lửa tình yêu chính người đã tắt.
    Thế sao còn nhóm lại làm chi.
    Tại tình đến … để rồi đi,
    Hay còn tiếc nuối chút gì trong nhau.

    Lửa đã tắt lâu rồi vẫn nóng.
    Phỏng cả tim gan phỏng cả hồn.
    Sao môi vẫn cứ giận hờn,
    Để cho suối lệ lại tuôn ngỡ ngàng.
     
  6. Cái bóng Hư Vô

    Cái bóng Hư Vô Công Dân

    góc thơ sauvanco

    Tình

    Tình như cơn sóng bất ngờ,
    Đưa thuyền hội ngộ qua bờ phân ly.
    Tình như là một cái gì,
    Nhiều khi tránh né nhiều khi đi tìm.
    Tình như cái bóng chính mình,
    Khi ta chậy trốn thì tình đuổi theo.
    Khi tình lên mặt làm cao,
    Thì ta lẽo đẽo đi theo tới cùng.
    Tình như cái lưới mịt mùng,
    Ai mà vướng phải thì đừng trốn ra.
    Thà rằng ở đó kêu ca,
    Còn hơn trốn … lại tà tà chung vô !
    Tình ngoài ra vẻ tỉnh bơ,
    Mà trong sao lại ngẩn ngơ cả hồn.
    Tình vui thì lại giận hờn,
    Tình buồn thì lại cười dòn hả hê.
    Tình nào chẳng hẹn chẳng thề,
    Sáng đi đơn chiếc trưa về có dôi.
    Tình nào chẳng nói ra lời,
    Chôn sâu cất kín để rồi xót xa.
    Tình nào vượt đỉnh thăng hoa,
    Lạc đường qua bến phôi pha nhạt nhòa.
    Tình nào ở cạnh vẫn xa,
    Đồng sàng dị mộng cho qua tháng ngày.
    Tình nào sáng ngất chiếu ngây,
    Đêm về hoang vắng đưa tay gối đầu
    Tình nào mà chẳng như nhau,
    Vướng vào mới biết phép mầu tình yêu.
    Tình nào mà chẳng trớ trêu,
    Hợp tan tan hợp trăm chiều nghiệt oan.
    Tình nào như nợ đồng lần,
    Cởi ra rồi lại … tần ngần mặc vô.
     
  7. Cái bóng Hư Vô

    Cái bóng Hư Vô Công Dân

    góc thơ sauvanco

    Giờ chỉ còn . . .

    Giờ chỉ còn gặp trên ‘facebook’
    Gặp để rồi thôi thúc không yên.
    Bởi chưng chẳng dám gọi tên,
    Mà kêu bằng cái ‘‘nickname’’ lạ lùng.

    Giờ chỉ còn ... thần giao cách cảm,
    Mới là nơi sưởi ấm tâm tư.
    Là nơi để ‘‘text’’ tình thư.
    Để còn sống lai giấc mơ tình đầu.

    Giờ chỉ còn tìm trong ký ức.
    Giọt tình nào thổn thức trên môi.
    Ru hồn vào chốn chơi vơi.
    Để nghe giọt lệ lại rơi vào hồn.

    Giờ chỉ còn con tim hấp hối.
    Nằm im nghe tiếng gọi ngày nào.
    Ngày nào tình mãi xôn xao.
    Mà giờ tình lại nghẹn ngào xót xa.
     
  8. Cái bóng Hư Vô

    Cái bóng Hư Vô Công Dân

    góc thơ sauvanco

    Phải chi

    Phải chi đừng có yêu nhau,
    Thì đâu biết nghĩa thương đau thế nào.
    Phải chi tình vẫn xôn xao,
    Thì đời đâu có hư hao héo tàn.

    Phải chi đừng gặp người ta,
    Thì ai … hành tỏi hét la trăm điều.
    Phải chi đừng lấy người yêu,
    Thì đời đâu có như … ‘tiêu tán đường’
    Phải chi đừng nhớ với thương,
    Thì đâu đến nỗi thê lương thế này.
    Phải chi người cứ … thẳng tay,
    Một lần cho chết, khỏi lay lất hoài.
    Bây giờ than thở với ai,
    Một lần cũng đủ chạy dài ngàn năm.

    Bây giờ lại ‘vớ’ được EM,
    Coi như may rủi đỏ đen số phần.
    Số phần hay cái nợ nần,
    Không vay cũng trả, phân trần làm chi.
    Muôn đời tạc dạ xin ghi,
    Nói chi cũng chịu, hét gì cũng nghe.
    Đúng sai thì cũng im re,
    Đắng cay cũng vẫn … hả hê mỉm cười.
    Thôi thì cũng tại ông trời,
    Khi không sao lại bắt tôi nhốt vào,
    Nhốt vào cái lưới oan gia,
    Ở trong thì khổ, chun ra … không đành!
     
  9. Cái bóng Hư Vô

    Cái bóng Hư Vô Công Dân

    góc thơ sauvanco

    Hậu chấn tình yêu Một

    Giờ chỉ còn mình ta lẻ bước.
    Đếm lá vàng trên lối đi xưa.
    Chiều thu gió chuyển giao mùa.
    Nghe trong tâm thức gió mưa bão bùng.

    Giờ chỉ còn mình ta với bóng.
    Cứ miệt mài chung sống bên nhau.
    Tưởng như ý hợp tâm đầu,
    Mà sao chẳng nói câu nào với nhau.

    Giờ chỉ còn tìm trong mộng mị.
    Lời thề nguyền thủ thỉ bên nhau.
    Mi kia giăng mắc lưới sầu,
    Thế sao môi lại đỏ mầu khát khao.

    Giờ chỉ còn tìm trong ảo tưởng.
    Giọng nói nào âm hưởng thiết tha.
    Sao không trộn với măn mà,
    Ma pha lẫn với xót xa thẫn thờ.
     
  10. Cái bóng Hư Vô

    Cái bóng Hư Vô Công Dân

    góc thơ sauvanco

    Hậu chấn tình yêu hai

    Giờ chẳng cần ăn năn tiêc nuối.
    Dù rằng ta chẳng giữ được người.
    Người ta, muôn vẻ tuyệt vời.
    Còn ta, một kiếp nổi trôi bọt bèo.

    Giờ chẳng cần gương soi lược chải.
    Cũng không cần kẻ đón người đưa.
    Ngại gì sớm nắng chiều mưa,
    Như duyên tan hợp sáng, trưa vô chừng.

    Giờ chẳng cần than thân trách phận.
    Cái số mình lận đận long đong.
    Giòng sông lúc đục lúc trong.
    Lòng người đen bạc đừng trông với chờ.

    Giờ chẳng cần ai an với ủi.
    Thế nên đành lủi thủi mình ên.
    Hỏi trong bóng tối tịnh yên.
    Sao nghe có tiếng ưu phiền rụng rơi.
     
  11. Cái bóng Hư Vô

    Cái bóng Hư Vô Công Dân

    góc thơ sauvanco

    Hậu chấn tình yêu ba

    Giờ chẳng cần so đo ấm ức.
    Tức làm chi một chút tình hờ.
    Bởi tình người bố thí cho,
    Ngày xưa hăm hở, bây giờ dửng dưng.

    Giờ chẳng cần van xin lậy lục.
    Bởi vì đời có nghĩa gì đâu.
    Tỏ tình vẫn chỉ một câu,
    Tơ tình thì lại muôn mầu đổi thạy.

    Giờ chẳng cần ‘‘email’’ với ‘‘chat’’
    Toàn những lời dối gạt nhau thôi.
    Những lời chóp lưỡi đầu môi.
    Nói cho có nói để rồi quên ngay.

    Giờ chỉ thấy lòng đầy mâu thuẫn.
    Vừa mới vui đã thấy buồn ngay.
    Lúc thế kia, lúc thế này,
    Nhớ thương oán ghé đổi thay tức thì.
     
  12. Cái bóng Hư Vô

    Cái bóng Hư Vô Công Dân

    góc thơ sauvanco

    Hậu chấn tình yêu bốn

    Giờ mới biết vì người tất cả.
    Đã biến ta thành kẻ vô duyên.
    Khiến ta có lúc dịu hiền.
    Có khi bặm trợn như điên như khùng.

    Giờ mới biết mình còn nặng nợ.
    Nợ tình người tự thuở gặp nhau.
    Nợ này trả đến ngàn sau.
    Dù rằng người bảo người đâu muốn đòi.

    Mãi đến bây giờ ta mới biết.
    Bỏ ta rồi lại tiếc ngẩn ngơ.
    Người thường lên ‘‘net’’ làm thơ.
    Viết về tình cũ duyên tơ lỡ làng.

    Lời tự an ủi :
    Dù đã muộn nhưng còn biết được.
    Thế nào là ‘‘hậu chấn’’ tình yêu.
    Thôi thì dù có ... tiêu điều
    Nhưng còn ... ngắc ngoải là ‘siêu nhân’ rồi.
     
  13. Cái bóng Hư Vô

    Cái bóng Hư Vô Công Dân

    góc thơ sauvanco

    Đỉnh đời 2

    Đời có bao nhiêu đỉnh ?
    Trước mặt đỉnh vinh hoa.
    Đường đi xa vòi vợi
    Muôn ánh sáng chói lòa.
    Làm bao người lạc lối.
    Chẳng biết đi về đâu
    Nên đi hoài chẳng tới.

    Sau lưng đỉnh nhạt nhòa.
    Chập chùng bao hư ảnh.
    Của một thời đã qua.
    Dấu xưa còn lóng lánh ?
    Mầu rực rỡ thăng hoa.
    Hay điêu tàn cô quạnh.
    Như một bãi tha ma !

    Bên phải đỉnh Uyên ương.
    Muôn mầu hoa tình ái.
    Phủ kín lưới tơ vương.
    Để một lần ái ngại.
    Đứng giữa ngã ba đường.
    Không biết đường nào tới.
    Tới tuyệt đỉnh yêu đương.

    Bên trái đỉnh lưu vong.
    Thấp thoáng người qua lại.
    Nghe khắc khoải trong lòng.
    Những hờn căm tê tái.
    Của kiếp người tha phương.
    Người đi mà để lại
    Mảnh hồn ở quê hương.

    Ta đứng ở đỉnh nào.
    Cũng thấy mình bé nhỏ.
    Hụt hẫng và lao đao.
    Giữa dòng đời bão tố.
    Nhưng vẫn nhếch môi cười.
    Để đời thêm rực rỡ.
    Dù chỉ một thoáng thôi.
     
  14. Cái bóng Hư Vô

    Cái bóng Hư Vô Công Dân

    Đường xưa


    Đường xưa hai đứa đi,

    Thuở ban đầu gặp gỡ.

    Mây gió cũng thầm thì,

    Lời tình ca nhung nhớ.


    Đường xưa vẫn long lanh.

    Chiếu muôn ngàn hạt nắng.

    Trên tà áo nữ sinh.

    Thướt tha mầu trinh trắng.


    Đường xưa hai chúng ta.

    Tay trong tay dạo bước.

    Nghe ngọn gió mơn man.

    Giỡn đùa trên suối tóc !


    Đường xưa ai đạt tên.

    “Con Đường Tình Ca Hát”

    Là tên anh tên em.

    Không bao giờ chia cắt.


    Đường xưa dấu ở đâu.

    Nụ hôn nào ngượng ngập.

    Chứng tích cuộc tình đầu.

    Vẫn muôn đời ôm ấp.


    Con đường tình thuở đó.

    Hai đứa sánh vai nhau.

    Cùng cúi đầu nói nhỏ.

    Yêu mãi đến ngàn sau.


    Đường xưa có còn nghe.

    Lời hai người thủ thỉ.

    Dưới hàng cây phương vĩ.

    Thay cho một lời thề.


    Đường xưa có khi nào.

    Nghe sỏi đá xôn xao.

    Về lời thề thuở đó.

    Vẫn chỉ là chiêm bao.
     
  15. Cái bóng Hư Vô

    Cái bóng Hư Vô Công Dân

    Một thoáng

    (Nghìn lần ký ức muốn quên

    Thế sao kỷ niệm bỗng nhiên hiện về)


    Chúng ta, hẳn đã gặp nhau,

    Kiếp này, kiếp trước … ở đâu đó mà …

    Mà trong một thoáng đêm qua,

    Mơ người tiền kiếp cùng ta tự tình ?

    Lênh đênh trong kiếp phù sinh,

    Mảnh hồn hoang phế, bóng hình ngả nghiêng.

    Bước chân hụt hẫng liên xiên,

    Đôi vai lệch gánh ưu phiền lãng du.

    Gặp nhau nâng chén tương tư,

    Kề môi dạo khúc tình u uẩn sầu.


    Đường đời muôn nẻo về đâu,

    Tình nào muôn vẻ muôn mầu đam mê.

    Nghìn trùng muôn dặm sơn khê,

    Bước đi lạc lõng bước về bơ vơ.

    Một vùng nhân ảnh hư vô,

    Dấu chân khắc khoải lạc bờ hoang liêu.
     
  16. Cái bóng Hư Vô

    Cái bóng Hư Vô Công Dân

    Tôi nói với Tao


    Bây giờ “Tôi nói với Tao”:

    Tụi mình một chủ nỡ nào hai phe,

    Dù đời cay đắng ê chề,

    Thì mình vẫn cứ đi về có nhau.

    Giận thì la hét vài câu,

    Xong rồi bỏ hết, hơi đâu giận hờn.

    Kiếp người, cái kiếp nghiệt oan,

    Thương thương ghét ghét, lan man lập lờ.

    Khi say, nhân ảnh lờ mờ,

    Thấy đời hư thực, thực hư nửa vời.

    Khi quên như đứa trẻ thơ,

    Đến khi nhớ lại, thẫn thờ xót xa.


    Tao ơi, lý sự làm chi,

    Để rồi lẩn thẩn cu ki một mình.

    Chi bằng thôi cứ lặng thinh,

    Hơi đâu suy nghĩ linh tinh nhức đầu.

    Chúng mình mấy thuở bên nhau,

    Nào ai có biết về đâu sau này.

    Dù cho ai nói với ai,

    Nghe xong thì bỏ ngoài tai cho rồi.

    Lời nào, nói ít vẫn thừa,

    Nói nhiều chưa chắc đã vừa lòng nhau !
     
  17. Cái bóng Hư Vô

    Cái bóng Hư Vô Công Dân

    Ngập ngừng.

    Hồn ai lơ lửng trong mơ,
    Như cơn gió thoảng bên bờ vực sâu.
    Tiếng ai nói với đêm thâu,
    Trả cho ai đó … nửa câu ân tình.
    Dáng ai lặng lẽ một mình,
    Cúi đầu ôm bóng lung linh ngượng ngùng.
    Chân ai gõ tiếng ngập ngừng.
    Nửa như muốn bước qua vùng đam mê.
    Nửa như lại muốn quay về,
    Vùng trời kỷ niệm hẹn thề năm xưa.
    Tình nào theo gió đong đưa,
    Mấy thời cháy bỏng, mấy mùa phôi pha.
    Tình nào mới đó thăng hoa,
    Chợt quay lại đã nhạt nhòa hương yêu.
    Tình nào như gió đổi chiều,
    Đăng hăm hở bỗng hoang liêu thẫn thờ.
    Tình nào ai cứ lửng lơ,
    Khi xa vắng lại thẫn thờ nhớ mong.
    Trăng còn lúc khuyết lúc tròn,
    Thì tình lúc giận lúc hờn khác chi !
    Thế sao người lại bỏ đi ?
     
  18. Cái bóng Hư Vô

    Cái bóng Hư Vô Công Dân

    Khi người ấy …

    Khi người ấy bỗng dưng.
    Đưa tay che mí mắt.
    Đôi má đỏ bừng bừng.
    Rồi cúi đầu e ấp.
    Làm ai đó thẫn thờ.
    Tưởng mình đang trong mơ.

    Khi người ấy bỗng dưng.
    Đưa mắt nhìn ngơ ngác.
    Nghe muôn sóng chập chùng.
    Đưa thuyền tình đi lạc.
    Không cặp bến uyên ương.
    Mà qua bến hoang đường.

    Khi người ấy bỗng dưng.
    Nở nụ cười nao nức.
    Sao mưa gió bão bùng.
    Từ đâu lại ập tới.
    Cuốn trôi nụ tình hồng.
    Thì người có tiếc không ?

    Khi người ấy bỗng dưng.
    Nhìn người bằng đôi mắt.
    U uất lẫn lạnh lùng.
    Còn người lại cúi mặt.
    Nghe tê tái trong lòng.
    Người biết tại sao không !

    Khi người ấy tự nhiên.
    Vang tiếng cười nức nẻ.
    Gom giấc mộng thần tiên.
    Thả trôi theo dòng lệ.
    Vào giấc ngủ triền miên.
    Sao người vẫn lặng yên.

    Khi người ấy bỗng nhiên.
    Rót tình trần hư ảo.
    Vào chén rượu tơ duyên.
    Cho muôn ngàn xác pháo.
    Chiếu muôn ánh tình trần.
    Sao người đứng “chết trân” !
     
  19. Cái bóng Hư Vô

    Cái bóng Hư Vô Công Dân

    Dấu chân nào

    Anh đang nhìn bóng mình trên vách.
    Hay chống căm bên tách cà phê.
    Hay anh chìm đắm trong mê,
    Mượn men cay đắng tìm về ngày xưa.

    Anh muôn thuở lạnh lùng câm nín.
    Ôm hận tình chôn kín trong tim.
    Hay anh cũng đã đi tìm,
    Một hình bóng khác thay hình bóng xưa.

    Em thơ thẩn thẫn thờ lê bước.
    Trên vỉa hè ngày trước đôi ta.
    Nắm tay nguyện một lời thề,
    Suốt đời gắn bó vai kề bên vai.

    Vỉa hè ấy vẫn còn nguyên đó.
    Sao lời thề lại bỏ đi đâu.
    Dấu chân nào đã tan mau,
    Dấu chân nào vẫn in sâu lời thề.

    Lời ai tự thán
    Tại trời nổi gió làm chi !
    Để lời thề ấy bay đi mất rồi.
    Hay là tất cả tại người ?
    Tin lời thề mới quên lời thề xưa !
     
  20. Cái bóng Hư Vô

    Cái bóng Hư Vô Công Dân

    Duyên thừa

    Trời buồn trời đổ cơn mưa,
    Người buồn người đổ … duyên thừa vào tôi.
    Duyên thừa mấy sợi tả tơi …
    Quấn xuôi quấn ngược, hợp rồi lại tan.
    Duyên thừa mấy sợi dọc ngang,
    Đan qua đan lại mấy hàng ngả nghiêng.
    Duyên thừa duyên thãi … vô duyên,
    Bó quanh thân xác oan khiên lưới sầu.
    Duyên thừa không sắc không mầu,
    Biết đâu mà gỡ, biết đâu mà tìm.
    Duyên thừa xiết chặt con tim,
    Cho tim nghẹt thở nằm im đẫn đờ.

    Tại tôi ngốc nghếch khù khờ,
    Để người đắc chí vui đùa giởn chơi.
    Gặp tôi, người nở nụ cười,
    Rồi làm ra dáng xa vời ngây thơ,
    Làm tôi ngơ ngẩn ngẩn ngơ,.
    Ngày đêm mơ chuyện hẹn hò yêu đương.
    Duyên người trăm mối tơ vương,
    Duyên tôi sao lại đau thương nghẹn ngào.
    Bây giờ biết phải làm sao …
    Thoát ra chẳng đặng, vướng vào khổ thân …
    Nhưng mà thà khổ còn hơn …
    Còn hơn suốt kiếp cô đơn một mình !
     

Chia sẻ, giới thiệu đến bè bạn