Dismiss Notice
THÔNG BÁO: Phiên bản tháng Giêng 2018 cho Đũa Thần Điện Toán với nhiều thay đổi lớn đã được phát hành. ĐẶC BIỆT: Đũa Thần Điện Toán 64 Gig Duo phiên bản 2018 sẽ tự động cập nhật hóa, không cần phải gửi về Thư Viện Việt Nam Toàn Cầu!

Hội nhập

Chủ đề trong 'Các Đề Tài Khác' do DangQuangChinh khởi đầu 21 tháng Mười 2010.

  1. DangQuangChinh

    DangQuangChinh Bảo Quốc Công Thần Đệ Ngũ Đẳng

    Hội nhập

    Vì không hài lòng lắm trong lần họp vừa qua, một cuộc họp có nội dung liên quan đến vấn đề hội nhập...nên chúng tôi chẳng ai có cảm hứng viết một điều gì về việc đó. Vậy mà có một việc, tuy riêng tư, nhưng khiến tôi có hứng thú. Đó là lần đi họp mặt tại một nhà nghỉ mát (hytta) ở khu vực Holmenkollen, thứ bảy 13.11.2010.

    Khoảng 11:00, hai nhóm Nhu Đạo (Judo) của sinh viên Blindern và Tromsø gặp nhau tại Ullevål stadion. Sau khi mua thực phẩm, ba người được phân công chở lên hytta. Những người còn lại, kéo về phòng tập Domus gần đó.

    Năm cặp, đủ mọi hạng cân, chiều cao...và tuổi tác đã tập thật vui tại phòng tập này. Một tiếng sau cùng dành cho việc thi đấu giao hữu. Tôi không thi đấu vì biết "giới hạn" của mình. Giới hạn đó là việc tôi đã ngưng tập ít ra cả gần 2 tháng rồi....bởi chân bị chấn thương, khi đi xuống những bậc thang của trường. Sau hơn 3 tiếng tại phòng tập, cả nhóm kéo nhau đến trạm Majorstua, để đón xe bus đến Holmenkollen. Tại trạm này, chúng tôi được tin chiếc xe chở thực phẩm đã bị trục trặc máy móc. Một người trong nhóm, huấn luyện viên trưởng, nhận lời đi mượn xe của bạn, rồi chạy lên nơi xe bị hư, chuyển thực phẩm sang, để tiếp tục đưa đến nhà nghỉ mát (hytta).

    Trạm cuối của chúng tôi là Voksenkollen. Tuyết bắt đầu đổ, tuy không dầy, nhưng làm cho không khí có vẻ lạnh hơn. Ba bốn người mở máy điện thoại cầm tay, kẻ dùng "navigator", người liên lạc với trưởng nhóm, để biết rõ đường đi đến nơi xe bị hư như thế nào.

    Đường lên dốc trơn trợt. Độ cao tăng dần. Bàn chân phải của tôi hình như muốn phản đối việc đi bộ như thế. Khi xe cứu nạn chuẩn bị lăn bánh, chở theo chiếc xe hư… và chiếc xe mới - chở thực phẩm- cũng sửa soạn rời địa điểm đó, trưởng nhóm chạy đến, yêu cầu tôi đi theo xe hơi chở thực phẩm. Tôi ngần ngừ. Trưởng nhóm cho biết, còn phải leo dốc độ 5 cây số nữa. Lần này, tôi cũng có quyết định khá tốt...khi ngồi vào chiếc xe. Lại một "giới hạn" khác của tôi. Tuy thế, một ý nghĩ khác cứ lởn vởn rằng, thời tiết như thế này, không chừng đi bộ, tuy mõi chân...nhưng độ an toàn còn nhiều hơn là chọn quyết định này.

    Huấn luyện viên là một người khá cao và vạm vỡ. Anh chàng nhất định là không thể chịu nổi cái đói rồi. Chính anh ta, tuy hỏi tôi có cảm thấy đói sau gần 4 tiếng tập không, nhưng cùng lúc, ngừng lại tại một trạm xăng, để mua thức ăn nhanh. Tôi đã có một thời gian trong quân đội mà giờ đây còn chậm hơn anh chàng, vì tốc độ ăn ngấu nghiến.

    Xe đi vòng qua khu vực Nydalen. Phải mất ít ra 3 lần ngừng để hỏi thăm đường đi cho chắc ăn. Lần cuối, hai vợ chồng Na Uy già, sau khi chỉ đường, cẩn thận dặn dò các khúc quanh trên đường. Lúc đó, tôi chỉ nghĩ, họ dặn vì trời có tuyết, đường tối, hơn nữa...sợ thanh niên chạy bạt mạng. Ai ngờ, càng lên cao, càng thấy lời dặn thật chí tình!. Từ mặt bằng khu vực Nydalen, đến độ cao của nhà nghỉ mát, tôi đoán ít ra có đến 300(400m). Mỗi lần quanh cua là mỗi lần độ cao được nâng lên. Hai bên toàn là thông. Có chổ thông sát đường, có chổ thông cách xa đường xe chạy. Trên đường, tuyết dày độ một bàn tay. May quá!...chưa đóng băng. Hơn nữa, hình như có dấu xe cày (brøyter) đi trước không lâu. Kẹt một nỗi là xe chạy bằng ánh sáng tự có của hai đèn phía trước. Những khúc cua trong đêm tối mới ngặt nghèo làm sao. Anh chàng ngồi bên tài xế, mở bàn đồ, theo dõi hướng đi của xe, nên tập trung vào việc hướng dẫn. Còn tôi ngồi sau, chỉ có một việc làm là, cứ thắc mắc về quyết định trước đó không lâu là, đi theo xe hơi là tốt hay xấu !!....

    Khi đến nơi, nghe nhóm đi bộ nói về”tinh thần Viking” trong con người của họ, lúc lần mò đi bộ lên nhà nghỉ mát, tôi thấy tiếc đã không thâu hình lúc đang ngồi trong xe. Khi xong chuyện, diễn tả sự việc thì như thế, nhưng lúc ngồi trên xe, tôi chăm chăm nhìn vào khoảng đuờng loang loáng sáng trước xe, tưởng chừng như không thể căng con mắt to hơn nữa. Có thì giờ đâu nữa mà thâu hình!

    Bữa tiệc được bắt đầu rất gọn nhẹ, sau khi trưởng nhóm nói không quá 3 câu. Trong khi cả nhóm bắt đầu ăn, tôi không thể không nói thêm vào. Tôi nói không quá 7 câu. Ý rằng, trưởng nhóm là người rất tốt vì đã tổ chức được cuộc họp mặt tại nhà nghỉ mát này. Bởi, ít ra từ 3 đến 5 năm nay, chưa có trưởng nhóm nào tổ chức một sinh hoạt ngoài trời (ngoài giờ tập trong phòng) như thế. Tôi nói tếu thêm rằng, trưởng nhóm rất khéo khi chọn nhà nghỉ mát này, để chỉ có một mình huấn luyện viên lái xe lên được mà thôi. Thật thế, trưởng nhóm đã tốn công sức biết bao nhiêu để gầy dựng nhóm tập Nhu đạo (trước anh ta, một sinh viên VN cũng đã là trưởng nhóm...nhưng rồi tan hàng). Cứ theo dõi việc gửi mail đến các thành viên, nói về việc họp mặt, cũng giúp chúng ta biết được sự nhiệt tình của anh ấy như thế nào. Nếu nói việc gầy dựng nhóm là may mắn, điều đó chỉ có phần nào. Người phó nhóm, tuy có đẳng cấp cao hơn (đai đen) nên làm huấn luyện viên..nhưng anh nhóm phó này có thái độ rất khiêm nhường và tích cực trong mọi việc được giao. Thành công là do hai người phối hợp công việc với nhau rất nhịp nhàng, nên mọi việc đều diễn ra tốt đẹp.

    Lúc ngồi hông chân bên cạnh lò sưởi, tôi thấy rõ cái ”giới hạn” khi không cùng nhóm đi bộ lên nhà nghỉ mát là đúng. Ngồi trên xe mà chân còn nhức như thế này, nếu đi bộ thì sẽ ra sao. Sau khi bị chấn thương và ngưng tập khoảng hơn 2 tháng, thế mà còn ra dợt với nhóm cả giờ là cũng cố gắng rồi. Dù họ có gượng nhẹ lắm ...lúc hăng say rồi thì còn kể số gì; họ cũng cố vật cho ngã được đối phương.
    - Anh còn nhớ lúc bắt đầu với nhóm chỉ có 3(4) người ...? Trưởng nhóm hỏi
    Vì hơn ồn, nghe không rõ, nên tôi hỏi lại là anh ta đã hỏi tôi điều gì.
    - (Trưởng nhóm nhắc lại câu hỏi và thêm rằng...) cũng do sự khuyến khích của anh.
    Anh chàng này thiệt thật tình. Nếu câu nói được nêu ra sau đó, khi tôi đã biết nhiệm sở mới của anh chàng, tôi cho đó là một thái độ ngoại giao. Vì vào đầu năm tới, Trưởng nhóm sẽ nhận công việc tại Toà Đại sứ Na Uy bên Nhật.
    - Việc đó là ....”kant” kant... gì đó.
    Tôi không nhớ ra tên gọi công việc mà anh ta sẽ nhận. Cuối cùng, tôi nhớ là ”Pratikant” (1)
    - Không, làm việc như ”diplomat” (2)

    Câu trả lời nhẹ nhàng. Điều này đáng học. Khác với anh chàng trong buổi họp do IMDI (3) tổ chức vừa qua, từ Stavanger lên. Anh kỹ sư người Á Châu đó, đến Na Uy khoảng 1985, hiện giờ đang làm việc tại một công ty ở một tỉnh phía Nam nước Na Uy. Anh ta, có lẽ đã học liên tục đến khi ra Đại học. Có việc làm. Có vợ người bản xứ. Hiện đang làm công việc Nghị viên của tỉnh kia (có lẽ thế....). Điệu bộ có vẻ tự hào lắm. Khi được hỏi về kinh nghiệm bản thân, anh nói thao thao. Nhưng, nếu hỏi anh có làm một việc gì trong Hội đoàn của sắc dân của anh, chắc chúng ta không chừng sẽ nhận được trả lời là: không. Điều này giống như câu nói của một cô người Việt, làm việc trong một một trung tâm nghiên cứu về học đường và trẻ em. Cô ta nói rằng, hình như những người nói tiếng Na Uy khá lại không chịu làm việc với Hội đoàn. Phải. Một trong những lý do là vì họ tính kỹ lắm. Nếu công việc Hội đoàn có lợi tức, chắc cũng có nhiều người nhận làm rồi. Theo nhận xét người viết, anh chàng kỹ sư không biết thật rõ hai tiếng ”hội nhập”. Anh chỉ nhìn ở khía cạnh cá nhân. Nếu biết rõ, anh ấy sẽ thấy rằng, đây là một quốc gia có chủ trương xây dựng ”felleskap” (4). Chuyện cá nhân thành công chỉ là điển hình, chỉ chiếm một tỉ lệ nhỏ nào đó, và không hẳn nằm trong chủ trương đó. Các đề tài thảo luận hôm đó cũng không sát với chủ đề được nêu ra: Menn og gutter med minoritetsbakgrunn – en ressurs i Norge!

    Có lẽ cũng phần nào do cái tính "felleskap" đó nên việc ra trường cấp Cử nhân ở đây không có buổi lễ mặc áo, đội nón như bằng cấp Cử nhân bên Mỹ. Cũng phần nào do cái tính đó, ông giáo sư môn KOR 1504 (5) là người Liên Xô (có tên ở dạng đó) nói được tiếng Anh và Na Uy (dĩ nhiên không kể tiếng mẹ đẻ)...và có thể biết thêm một hai sinh ngữ khác, có thái độ giản dị, nhã nhặn và tươi cười. Hình như nét mặt tươi vui của ông ấy còn hơn là nét mặt vui vẻ của các cô làm việc ở quầy tiếp khách (receiptionist) của Phân khoa Xã hội, trường Đại học Blindern. Nói đến chuyện người, không thể không nhắc chuyện của chúng ta. Nhà khoa học Ngô bảo Châu (6) khi được hỏi về thái độ của anh về cách làm việc của chính quyền hiện tại ở VN, anh ấy nói ý rằng, anh ta không theo lề phải hay trái gì cả, vì theo lề nào cũng là hành động của những con cừu. Điều ấy chứng tỏ, không những rất bận trong những công cuộc khảo cứu, anh vẫn dành thì giờ tìm hiểu về tình hình thời sự nước nhà. Rồi qua những cuộc phỏng vấn, nội dung nói chuyện cho thấy đó là một con người có mức độ khiêm tốn đáng mến.

    Những điều đáng học đó lại không được thế hệ kế tiếp của người Việt tại đây lưu ý (bao nhiêu người học tập được thái độ đó...?). Họ nghĩ "hội nhập" là làm sao cho giống người bản xứ. Bên ngoài, họ ăn mặc và làm tóc giống như thanh thiếu niên Na Uy (nhuộm đỏ, xanh...) quần xệ đáy, nhét thêm 01 chai coca vào túi quần...v.v...Chơi cuối tuần phải nhảy disco mới là người sành điệu. Ăn nói theo lối cao bồi, tục tĩu..v.v.. Tuổi trẻ của họ nói được tiếng bản xứ (chưa biết viết như thế nào) nhưng không phân biệt được "hội nhập" (Integrering) và "đồng hoá"(assimilering).
    - Có đi ”dusj” (7) không ....Trưởng nhóm hỏi
    Lại lần nữa tôi có "giới hạn" của mình, biết những gì mình không nên làm quá khả năng của mình. Nhìn ra ngoài cửa sổ, một toán 5(6) anh, trần truồng như nhộng chạy vào cửa chính, để xuống hầm, vào tắm vòi nước... và sau đó tắm hơi. Họ che khăn nơi hạ bộ. Nếu muốn, tôi cũng làm được việc đó. Nhưng cái tôi không bắt chước là ra tắm ở lộ thiên, bởi trời lạnh dưới âm độ.

    Nhớ đến một bài viết của một tác giả nữ, sinh sống tại Đức, tôi muốn cười thầm. Cô ấy tả việc đi chơi nhà nghỉ mát của nhóm học sinh Trung hoc. Có đoạn cô ấy không chấp nhận là, sau khi ăn uống và disco... bọn đó kéo nhau vào những chổ tối, làm tình "xả láng"!.... Chỉ một lần với nhóm học sinh đó, cô ấy có ấn tượng kéo dài, đến khi có gia đình và đưa sự việc vào bài viết của mình. Chứ đúng ra , ở đâu cũng thế, cũng có người này người kia. Na Uy là một trong những nước Bắc âu nổi tiếng, có những cô gái rất "sexy" (8). Nhưng, trên thực tế, trong Đại học ở Thủ đô Oslo này, trong những sinh hoạt của sinh viên, có một bộ phận do nhà trường thành lập, nhằm giải quyết việc nam, nữ sinh viên có cơ hội tìm hiểu nhau. Cũng có trang web giúp đỡ công việc đó. Bây giờ, chuyện tình dục ở VN có thể còn vượt hơn Na Uy không chừng. Cái tốt khó học, cái dở dễ làm.

    Tôi là người thứ hai dậy vào lúc khoảng 8 giờ sáng hôm sau; chậm hơn nguời cùng phòng. Anh ta, khi mở cửa, tưởng tôi còn ngủ. Thật ra, tôi ngủ chập chờn, bởi đôi khi phải ho cho dễ chịu; bởi ảnh hưởng cái lạnh chiều qua chưa tan hết hẳn. Thế mới biết, bíết được cái giới hạn của mình là chuyện đáng kể. Biết học cái hay và tránh cái dở là điều không dễ thực hiện.

    Nhảy Disco chẳng hạn. Chẳng tốt hay xấu. Tốt hay xấu là do khi nhảy có lợi dụng cọ quẹt hay không. Cách nhảy này chẳng qua là một dịp được cử động, vận chuyển vào cuối tuần, khi cả tuần chẳng có một ngày đi đến phòng tập thể dục. Vì thế, ở các thành phố lớn, ở nước nào cũng vậy, các nơi dạy môn khiêu vũ có bài bản vẫn là nơi thu hút nhiều người. Nhất là thành phần có tiền (học phí không ít). Khi nhảy, dù muốn hay không, vẫn phải tỉnh táo; hiểu theo cách không say, và không có ý dung tục. Hai người hòa nhịp với nhau, theo các bước đã thành chuẩn mực, hòa với điệu nhạc cả là một nghệ thuật. Còn chọc cười thiên hạ cũng thế. Có một chương trình tếu hài (người diễn bằng tiếng Anh) trên ti vi rất được nhiều người xem. Đôi chương trình tếu hài của người Việt còn ở mức độ vừa diễu vừa chọc lét vào nách khán giả. Có người lầm tưởng tếu hài là cứ nói tục mới tạo cảm giác. Thanh niên ở xứ người, tiếng Việt không vững, nên làm gì thưởng thức được nụ cười tục mà thanh của bà Hồ xuân Hương. Không kể gì đến mức độ đó, trong sinh hoạt bình thường, nhiều thanh thiếu niên cứ tưởng rằng nói huỵch toẹt theo lối của bọn nhỏ Tây Phương là hợp trào lưu mới. Vì thế, có lần sinh hoạt chung với họ, tôi phải nói thẳng theo kiểu khác
    - Tụi nhỏ bản xứ không diễn đạt theo cách của mình. Một bạn trẻ nói thế
    - Cách của mình …là thế nào? Tôi hỏi
    - Yêu không nói ngay là mình yêu ai đó …cứ loanh quanh
    - Nói thẳng ra sao ….?
    - Nếu thấy đối tượng có vẻ đồng ý…phải nhào vào làm liền. Như các phim của Mỹ vậy.
    - Trước giờ mấy em có ăn “cháo ngó” lần nào chưa?...
    - Ăn cái gì ….
    Tôi thuật lại cho em đó nghe về vụ ăn chơi của sinh viên VN trong nuớc, ở miền Nam, trước năm 1975. Tôi nói rõ là, phần đầu câu chuyện là từ một người bạn của tôi kể lại (dĩ nhiên vào lúc đó đã được kiểm chứng) …còn phần sau, tôi không biết thực hư. Đó là việc tổ chức vui chơi vào ngày Noel (Giáng sinh) của sinh viên Kiến trúc. Họ bày nồi cháo vịt trước mặt, những người ngồi quanh phải “truổng cời”….
    - Có ai ăn được cháo không …?
    - Dĩ nhiên, sau cùng …nồi cháo cũng hết. Và từ đó những buổi tổ chức theo kiểu này không diễn ra nữa
    - Bị nhà trường cấm …?
    - Em có nghe vụ trình diễn âm nhạc gây xôn xao tại Na Uy này, cách đây khoảng 3 đến 5 năm?
    - Nghe loáng thoáng…Nghe rằng, hai người ca sĩ, trai và gái vừa hát vừa làm tình trước công chúng.
    - Rồi sau đó …ra sao?
    - Bị phạt …và từ đó đến nay, chưa có buổi trình diễn nào có hình thức tương tự
    - Vụ trường Kiến trúc, không có nhà trường nào cấm cản…vì nhóm đó tổ chức riêng tư; dù rằng họ mượn phòng ốc của nhà trường. Nhưng, nghe nói, sau đó, sinh viên trường khám phá ra rằng, một số trong nhóm tổ chức đó là sinh viên “nằm vùng” (theo Việt Cộng). Không biết tin đồn đó đúng sai. Nhưng, với nhóm thân Cộng, việc gì họ cũng làm được hết. Họ lôi kéo sinh viên bằng cách này khác. Sau đi đã trở nên quen nhau khá lâu, bấy giờ họ mới đưa công việc tuyên truyền của họ vào trong nhóm.

    Tôi nói thêm cho vui
    - Nhóm sinh viên tổ chức ăn “cháo ngó” có thân Cộng hay không …mình không cần đặt nặng. Nhưng, em là người có đạo …có phải không?. Em tin có Chúa, có Phật ..hay tin chúng ta từ con khỉ mà ra ?....
    - Nữa phần là Thiên thần, nữa phần là quỉ dữ mà …
    - Nhưng, em muốn “tốt khoe, xấu che” ..hay ngược lại?
    - Tùy lúc…
    - Vậy là khá rồi …Em biết ban nhạc The Beatle chứ gì ….(em này gụt gật đầu). Mới nổi tiếng đã huyên hoanh tuyên bố là từ khi có Chúa Jesu đến giờ, chỉ có nhóm này mới có nhiều “fan” (9) như vậy ….đã được tiếp đón nồng nhiệt tại những nơi họ đến trình diễn. Lúc đó, tôi chưa lớn tuổi như em ngày nay, nhưng đã cảm thấy không ổn rồi.
    - Họ có thành tích …họ phải khoe chứ
    - Vợ chồng John Lennon …(tôi nói luôn là tôi không biết nhớ có đúng không..) khi làm lễ tân hôn, đã cùng nằm trên giường …để cho giới báo chí đến quay phim, chụp ảnh …Rồi ..cũng chẳng đến đâu.
    - Cái gì cũng có lúc phai tàn chứ
    - Những cách “quảng cáo” như thế cũng chẳng làm họ nổi tiếng hơn. Ngày nay, nếu ai còn nhớ đến họ, chẳng qua nhớ đến đôi bài hát hay, có ý nghĩa; chứ chẳng ai thèm nhớ lại cách làm tình biểu diễn của họ. Hai con khỉ cái khỉ đực làm tình thì có gì hấp dẫn đâu !....

    Tóm lại, nếu không có những Hội đoàn của người Việt, ai sẽ là người có thể tạo được những buổi nói chuyện cởi mở. Phải có những Hội đoàn đó, trẻ em và thanh thiếu niên người Việt tại hải ngoại mới có dịp học hỏi những cái hay của ta và của người. Nếu bị cô lập, bởi vì chung đụng với thanh niên bản xứ mà không dịp cọ xát, đối chứng, từ những gì trong sách vở, đến những thực tế xảy ra trong cuộc sống ….họ cứ tưởng “hội nhập” là phải giống như người bản xứ; từ cách ăn mặc, suy nghĩ, nói năng .v..v…

    Buổi sáng hôm sau, tại nhà nghỉ mát, thật là một sự thích thú. Đứng ngoài căn nhà này, đưa mắt nhìn quanh, trừ những nơi bị rừng thông cản lại, một khoảng trời mênh mông xuất hiện. Hoàn toàn yên tĩnh và sạch sẽ. Như thế mới cảm được cái tâm lý sung sướng khó tả của những người đã chinh phục được những đỉnh núi cao; như đỉnh Everst trên rặng Hy Mã Lạp Sơn. Như thế mới hiểu được tại sao có 2 cô sinh viên người Mỹ, đã ghi lại trong cuốn nhật ký của nhà nghỉ mát, ý nói rằng, nơi đây, một trong hai người, đã tìm thấy tình yêu của mình đối với đất nước này.

    Ngồi trên xe, trên đường rời nhà nghỉ mát, tôi càng cảm nhận tình yêu thiên nhiên đã được xây dựng tại đây ra sao. Luật của khu nghỉ mát này bó buộc các xe (dù của du khách -điều này chúng tôi đã được nhắc nhở- hay của tư nhân có nhà ở tại khu vực này?...) phải rời địa điểm trước 10:00 sáng. Vì sau đó là thời gian của sự tận hưởng. Tôi thấy trên đường xe chạy có đủ hạng người. Họ là tình nhân (?) là vợ chồng, là người già, con nít, đi bộ hay chạy lúp xúp theo cha mẹ..Có người đi xe đạp xuống dốc, có người đạp lên trên dốc cao như để tập thể dục. Đủ độ tuổi …và tất cả đều có quyền hưởng cái không khí trong sạch này như nhau. Những người có nhà ở quanh đây, trị giá từ 5 triệu trở lên, với anh sinh viên chưa có việc làm, tất cả đều bình đẳng trong việc tận hưởng cái không gian sạch sẽ đó. Chứ đừng nghe rằng, người Na Uy sanh ra đã có đôi Ski để đi tuyết trên đôi chân của họ. Đừng tưởng rằng, hễ cứ có Thế vận hội mùa Đông là Na Uy có giải nhất hay trong ba hạng đầu là việc tự nhiên. Trên đài truyền hình, vào mùa đông, trong chương trình TV của đài NRK (một trong những đài ti vi của nhà nước) gần như phần nhiều thì giờ dành cho những môn chơi mùa đông. Nói như thế để biết rằng, tạo thành một thói quen tốt không phải là việc dễ….nhất là thói quen phải được thực hiện ngoài trời, với tuyết rơi …và cái lạnh từ 2(3) độ xuống đến âm 2(3) độ là thường.

    Với người nhập cư, đến bao giờ mới có được tình yêu thiên nhiên như thế. Thế hệ thứ hai liệu có được chưa, và nhiều hay số ít. Hôm qua, đài TV NRK, có một đoạn phim, nói về người đoạt giải Fritt Ords (10) là Bushra Ishaq và Abid Q. Raja. Người sau là luật sư Pakirstan. Anh chàng có nhiều hoạt động nổi bật trong thời sự chính trị và luật pháp tại Na Uy. Đồng thời, với tư cách luật sư, anh đã tham dự vào việc bào chữa cho đồng hương của anh ta tại đất nước này. Bao giờ giới trí thức VN tại đất nước này mới có những hoạt động như thế?. Một tình trạng trái ngược hơi lạ. Ông bà cha mẹ giống dân này, đến Na Uy vì người bản xứ thiếu nhân sự lao động vào khoảng 40 (50) năm về trước; nói khác đi, họ đến với tính cách kinh tế. Còn người VN, luôn tự hào đã đến đất nước này với tư cách tị nạn chính trị!. Người cùng đoạt giải với anh Luật sư là Bushra Ishaq, sinh viên Đại học y khoa và là sinh viên nghiên cứu trong phân viện Vật lý học của Đại học Blindern. Cô này bắt đầu một ngày hoạt động bằng cách chạy jogge trong một vùng đồi, có ao hồ xung quanh (có lẽ gần nhà của cô ấy). Cô ấy sinh và lớn lên tại Na Uy nên tự nhiên có thói quen đó?....

    Trước đây, tôi cũng nghe một người quen, thuật lại chuyện người bạn của họ, một mối tình (?) khá đặc biệt. Không biết hai người đó quen nhau từ lúc nào. Nàng, một cô gái Na Uy, làm việc tại Bergen, chàng, một chàng trai Việt Nam, làm việc ở Oslo, thủ đô. Hễ rảnh cuối tuần là nàng đáp phi cơ về thủ đô gặp chàng. Mùa đông nào hai người cũng rủ nhau đi trượt tuyết ở những nơi vắng vẻ, xa thành phố. Không biết bây giờ họ đã chính thức kết hợp với nhau và có con với nhau chưa. Chắc những cặp cha mẹ như vậy mới có con yêu thích môn trượt tuyết?...

    Nghĩ lại, tôi thấy đôi lúc mình hơi ngớ ngẩn. Có lần, có hai vợ chồng, vợ Việt, chồng gốc Thụy Điển, hỏi tôi đã có lần nào lên Lofoton hay Svolvær (miền Bắc Na Uy) ..v.v..hay đâu đó, để xem mặt trời lúc giữa đêm chưa; lúc đó, tôi cho rằng, họ hỏi chẳng qua để bộc lộ cái tính khoe khoang của họ. Sau khi ra khỏi Viện bảo Tàng Vigelansparken, họ thú thật là quá tiếc, vì ở đây đã lâu, mà chưa bao giờ đến thăm Viện bảo Tàng này; dù từ nhà họ ở Vårlenga đến Viện cũng chẳng xa lắm. Họ cám ơn vì tôi đã rủ họ làm chuyến đi chơi đó.

    Nói dài dòng như nẫy giờ để nói lên cái quan niệm sống ở đời. Ai cũng có sự thưởng thức, tận hưởng cuộc đời khác nhau. Nhưng, để có được sự hưởng thụ như thế, chúng ta phải làm việc như thế nào?.

    Làm bất cứ ngành nghề gì thích hợp với khả năng hiện có của mình, miễn là đừng trông chờ nhiều vào tiền trợ cấp xã hội. Nói đến đây, mới quay về ý nghĩa các cuộc họp do các cơ quan công quyền hay của tư nhân Na Uy tổ chức. Họ cảm thấy số người ăn trợ cấp xã hội có phần lớn nằm trong số những người nhập cư, nên họ cứ nhai đi nhai lại đề tài này; bằng dạng này dạng khác. Chúng ta có thể thông cảm với họ. Tuy nhiên, trong buổi họp đó, có nguời Na Uy (?) (tôi không nhớ tên) trong phần tổng kết, đưa ra những điểm khá đặc sắc. Anh ta nói, trong việc hội nhập, có lúc phải đặt lại vấn đề. Có quá trình hội nhâp nào lại chỉ có một chiều (đây là ý của nhiều người và của riêng tôi, từ lâu nay). Cái xã hội, cái môi trường tiếp đón người nước ngoài nhập cư cũng phải có những phương thức giúp đỡ họ hội nhập. Có lần tôi đọc được, theo thống kê của Kommune Oslo (khoảng hơn 10 năm trước), số người da trắng (bản xứ và dân nhập cư từ các nước lân cận) ăn thất nghiệp hay trợ cấp xã hội, cao hơn người nhập cư từ các quốc gia khác. Có ai trong giới thế hệ thứ hai của VN đã trình bày rõ vấn đề này trước cuộc họp, đại loại như kể trên?...Không có ai giỏi tiếng Na Uy (theo như cô gái VN làm việc nghiên cứu về trẻ em và học đường nói trên) làm việc trong các Hội đoàn người Việt. Lý do tại sao?. …

    Ngồi trên xe, tôi cảm thấy hai anh chàng sinh viên Na Uy có máu “Viking” trong người thật. Vì khi lên, trời tối, có sự nguy hiểm của nó. Lúc xuống, trời sáng, sự rủi ro được thấy rõ hơn lúc chạy xe lên. Cũng như đi bộ. Lên dốc, độ trợt cũng dễ được hãm lại hơn là lúc đi xuống. Mỗi khúc quanh lại có sự thay đổi độ cao, cho là từ 5 tới 10m thôi, như thế cũng đã làm choáng được rồi. Đằng này phải chịu đến 5(7) lần thay đổi độ cao (khúc quanh) là ít. Do đó, cái tinh thần tự hào “tị nạn” của tôi cũng giảm đi. Trước kia, được tàu (sắt) của người Mã Lai, chở từ đảo Bidong vào đất liền, thấy mấy người Mã và nước ngoài, tuy đã bận áo phao, mà nét mặt căng thẳng, tôi đã cho họ là chết nhát. Bây giờ, có lẽ tôi cũng chết nhát không thua họ.

    “Đi một đàng học một sàng khôn”. Tham dự vào các sinh hoạt tập thể, dù của người bản xứ hay của sắc dân mình, nếu biết học hỏi, chúng ta đều có thể rút ra từ đó những kinh nghiệm sống nho nhỏ cần thiết. Trước hết, chúng ta thấy rõ rằng, cái ta là nhỏ bé, so với tập thể. Tuy nhiên, “gần mực thì đen, gần đèn thì sáng” và “Con sâu làm rầu nồi canh”. Cái hay khó học …nhưng cũng có thể làm được, nếu được một tập thể tốt giúp đỡ tận tình. Học cái hay cho bản thân. Ít ra là, biết mức độ khả năng của mình tới đâu, vì không ai là bác học trong thế giới điện tử ngày nay, giống như thuở trước. Thêm vào đấy, nếu được, giúp người khác phát triển cái hay đó. Đất nước nào, dân tộc nào cũng có cái hay riêng. Học cái hay và biết tránh cái dở là bước đầu hoàn thiện con người mình. Và đó cũng là bước căn bản để hội nhập vào một xã hội mới. Hội nhập không có nghĩa là đồng hoá.



    Đặng quang Chính
    Oslo 21.11.2010
    13:03




    Ghi chú:

    (1) Người bắt đầu thực hiện việc thực tập công việc của mình
    (2) Nhân viên Bộ Ngoại giao, người đại diện quốc gia làm việc thương thuyết với người đại diện của một qưốc gia khác, đặc biệt trong lãnh vực chính trị.
    (3) IMDI (Integrerings- og mangfoldsdirektoratet - IMDi)có thể gọi là Bộ Hội nhập và đa
    sắc dân, được thành lập vào năm 2006, khi Bộ nhập cư (UDI) tách làm hai là UDI và
    IMDI. IMDI được thành lập để làm công việc liên quan đến các sắc dân nhập cư,
    nhằm giúp họ hội nhập vào xã hội. IMDI cùng giải quyết thông qua những chính sách
    hội nhập, trong đó có chính sách giải quyết việc cung cấp chổ ở cho dân nhập cư của
    chính quyền. IMDI có văn phòng chính tại Oslo và những tỉnh khác. Bộ trưởng bộ này
    là ông Osmund Kaldheim, 2005-2010 và hiện nay là ông Geir Barvik (2010).
    (4) Felleskap (community: tiếng Anh) tinh thần tập thể
    (5) KOR 1504: môn lịch sử, xã hội, chính trị Đại hàn.
    (6) h**p://tuanvietnam.vietnamnet.vn/2009-12-12-ngo-bao-chau-bom-tan-va-trong-dong-trong-toan-hoc-
    (7) Tắm bằng vòi sen
    (8) Chữ này được người Việt hiểu theo 2 nghĩa: có thân hình hấp dẫn hoặc tình cảm rất
    khêu gợi âm dục.
    (9) Những người hâm mộ
    (10) Xem thêm: h**p://www.nrk.no/kultur-og-underholdning/1.7054971
     
  2. Titan

    Titan Công Dân

    Đã sang Mỹ rôì...

    Có một số quý vị làm về điạ ốc, thầu khoán cần nhớ:

    - Nếu làm địa ốc muốn bán "CĂN HỘ" thì về Việt Nam mà bán vì ở đây không ai bán căn hộ (để làm chuyện hộ lý ư?) mà chỉ mua bán nhà cửa.

    - Còn nếu ông thầu khoán/kiến trúc su nào muốn "THI CÔNG" thì về nước để thi công (thi hành công tác) với Việt Cộng chớ ở đây không có thi công gì cả mà chỉ có xây cất, xây dựng thôi!

    Mong các vị lưu ý các điều naỳ....
     
  3. Titan

    Titan Công Dân

    Vẫn chưa hội nhập: chuyện buồn dân ta!!

    Lời thật mất lòng –Ôi, người Việt Nam!

    Đọc bài “Người Việt ở bẩn” của Tài Ngọc trong w*w.saigonocean.com , tôi rất đồng ý và muốn kể thêm "những sự thật thấy mà đau đớn lòng", nói thêm về những cá tính "rất ích kỷ", "rất vô giáo dục" và "vô liêm sỉ", "không có lòng tự trọng" của người VN. Những điều chúng ta nói ra đây không phải "vạch áo cho người xem lưng" mà để cùng nhau cải tiến một lối sống "sạch sẽ & trật tự" hơn như những giống dân khác mà thôi...

    Tôi đang ở chung cư, chỗ này dành cho người lớn tuổi trên 55 mới được phép vào mướn. Tôi hay giúp đỡ mọi người, già trẻ lớn bé liền ông liền bà gì cũng giúp ráo trọi, do đó ai có chuyện gì "không giống ai" cũng gọi tôi.

    Đây là những chuyện có thật 100% tôi đã chứng kiến. Phần đông, người ngoài văn phòng nhờ tôi nói dùm vì ... cần sửa đổi những việc "trái tai gai mắt"

    1/ Có những người VN vào đây ở, họ được hưởng tiền già, tiền hưu, tiền bệnh nhưng hãy còn cái thú kiếm thêm "income". Rất OK, xứ này tự do, ai có sức muốn xả thân kiếm tiền, làm 3 job một ngày không ai cấm miễn đừng phiền đến người khác thôi. Có bà ở đây nấu cơm tháng, ai ai cũng biết nấu cơm VN thì có đủ món, thịt cá tôm cua đủ cả. Bà này mang hết những thứ này ra phòng giặt (là nơi họ để máy giặt máy xấy bỏ tiền vào giặt quần áo, trong phòng này có 1 bồn nhỏ & vòi nước để có ai đó cần giặt tay), bà ta dùng cái bồn ấy để rửa rau rửa cá rửa thịt ... và nghĩ rằng sẽ tiết kiệm được tiền nước mỗi tháng của bà. Sau khi rửa các thứ ấy, bà để lại trong phòng một mùi tanh thịt cá cộng thêm một bịch rác khổng lồ trong thùng rác nơi phòng giặt. Thùng rác này họ chỉ để bỏ những thứ rác khô và không bị thiu thối như giấy thơm cho quần áo, thùng xà bông giặt ... nói chung là những rác có mùi thơm, không độc hại, không có vi trùng. Có những người Mỹ họ không chịu nổi mùi hôi thối và đã ra ngoài văn phòng khai báo, ông giám đốc gọi tôi và nhờ nói cho bà ta hiểu rằng chỗ này cấm không cho lạm dụng của công và dù bà có dùng nước trong nhà hay ngoài ngõ thì vẫn trả tiền nước như vậy, không bớt một xu vì họ chia đều tiền nước cho mỗi đầu người, có tắm 3 lần một ngày hay 3 tháng tắm một lần, vẫn phải trả tiền nước như nhau !!!

    Ngoài ra nhà ai cũng có 2 cửa, một là cửa chính ra vào cái hành lang chung, một cửa sau mở ra phía vườn hoa chung. Nếu nấu nướng chiên xào nhiều, cần mở cửa cho bớt hôi nhà thì mở cửa sau, bà ta làm ngược lại, và quý vị có bao giờ ngửi mùi mắm ruốc chưng không? cả building tán loạn vì "mùi gì thối thế? có ai ăn thịt chó chết chăng?..." và mùi này đọng trong hành lang cả tháng mặc dù hàng xóm đã xịt hàng trăm chai thuốc thơm !!!

    2/ Có bà trông còn trẻ măng (63 tuổi), khoe "em đi Bally exercise mỗi ngày, cuối tuần từ thứ sáu đến chủ nhật đi phòng trà nhảy đầm" ... nhưng từ phòng giặt ra đến chỗ đổ rác cách nhau có 3 bước ... mà không làm được. Chị ả mang bao thịt hư cá thối ra bỏ ngay trong thùng rác của phòng giặt, phòng này lúc nào cũng nóng vì máy xấy, sau 1/2 ngày bịch rác của bà này bốc mùi và quý vị có thể tưởng tượng cái mùi kinh khiếp này bay ra khắp hành lang, thiên hạ rủ nhau đi tìm chuột chết !!!

    3/ Có bà khoe mình lên truyền hình phổ biến văn hóa VN mỗi tuần, nhưng chính bà ta không văn hóa tị nào cả. Sáng sớm nàng mặc áo ngủ, lèo bèo nhàu nát, vú vê lõng thõng, tự nhiên như cán bộ CS... vác 5, 7 thùng nước rỗng ra ngay vòi nước chỗ phòng tập thể dục để lấy nước uống... có người nhờ tôi " khuyên bảo" bà ta, tôi phải dậy sớm từ 5 a.m. làm bộ như đi tập thể dục. Gặp bà tôi tay bắt mặt mừng "... chị ơi, nước uống này và nước ngay trong phòng chị là một thứ, tại sao lại khỗ sở thế này? vác củi về rừng cho nhọc thân !!! nếu muốn kỹ hơn ra tiệm mua cái lọc nước độ $35 đồng nhờ tên Mễ nó gắn cho tha hồ vừa uống vừa tắm !
    ... Chị ơi, em biết chị còn sexy lắm mặc dù chị đã ngoài 70, "nhìn chị bao thằng nhỏ dãi" (lời bà ta), nhưng nơi đây là công cộng, có bao đàn ông đủ mọi sắc tộc ở đây, nửa đêm gà gáy chị mặc áo ngủ đi lông bông thế này em sợ có ngày chị sẽ làm phiền cảnh sát Fountain Valley vì : "ông ơi nó hiếp tôi !!!"

    4/ Có ông đã ngoài 70, khoe là ngày xưa cũng từng là tay chân của tướng K. dưới chế độ VNCH, đồng nghĩa chàng là dân có tiền (tham nhũng thứ thiệt) và cũng có tí "tri thức" (đừng lầm với trí thức), thế mà chiều chiều chàng "diện" bộ pijama nhàu nát, "c tru" ... đi đổ rác. Nghề sở trường của chàng là hay ve vãn những cụ bà (có bà là gái bán bar hồi Mỹ đóng ở VN 1962, cũng đã ngoài 70). Cụ ông kia thích sờ mó lung tung để mấy cụ bà này khoái, cho tí tình còm và nấu ăn free cho chàng. Có ngày bà già bán bar này nổi cơn ghen "sư tử Hà Đông", làm loạn ầm ĩ nơi đây với những lời lẽ văn chương cả Việt lẫn Mỹ "bình dân hạ tiện nhất" của loại gái đứng đường ... ôi chao, còn cái gì nhục hơn cho dân mít ở chốn này!!!

    5/ Thêm vài tệ nạn xảy ra hàng ngày mà tôi mệt muốn tắt thở không ngăn cản nổi: ăn cắp báo, ăn cắp thức ăn, ăn cắp thuốc, ăn cắp sữa đường ở phòng ăn, ăn cắp hoa ngoài vườn, ăn cắp thư. Tệ hơn nữa ăn cắp xe đẩy từ chợ về vất đầy hành lang và bãi đậu xe mặc dù có khuyến cáo của cảnh sát họ cũng "phớt tỉnh ăng lê"

    6/ Có chiều tôi đi dạo với chị bạn, bắt gặp một cảnh thật "điên cái đầu" : có 2 người mới đi chợ về(?), xe của họ là loại mercedes kiểu mới 2011, cộng thêm theo cách ăn mặc và vòng vàng nữ trang họ đeo, chúng tôi đoán là dân có tiền và có "tí ti đầu óc..". Nhưng hỡi ôi, họ mở cửa xe, trước khi bước xuống họ rải ngay một mớ khăn lau tay, bao nylon có chữ thank you màu đỏ ...để lót đường ... cho thấy họ đi chợ chắc đói bụng mua thức ăn, ăn xong về đến nhà còn tiếc công vất rác vào thùng rác của nhà, đau lòng hơn là chỗ họ đậu xe cách thùng rác của chung cư có 1/2 bước. Tôi định ra nhắc nhở họ bài học công dân lớp 3 thì chị bạn vội nắm áo tôi lại "Kim ơi tao lạy mày, i can you, i van you..."

    Cũng việc xả rác, người Việt mình hình như "có thú" xả rác nơi công cộng thì phải, hoặc họ mù không nhìn thấy sự dơ bẩn và không có đầu óc phục thiện. Cũng nơi Bolsa chỗ thị tứ, buổi trưa chủ nhật, tôi và chị bạn rủ nhau đi ăn cháo cá chợ cũ. Bãi đậu xe đông nghẹt, chúng tôi đang tìm chỗ đậu thì chứng kiến một cảnh không tha thứ được. Trước xe tôi có một xe Lexux SUV mới toanh, trên xe có 4 người phụ nữ trẻ khoảng 30-40, mặt hoa da phấn. Bất chợt cửa xe bên người lái mở và tiếp theo một bịch rác khổng lồ bay xuống đường, ngay trước đầu xe tôi. Cái bịch rác tung toé đầy đường, nào chè nào cháo nào xôi nào bánh nào cafe sữa đá, trông quá khiếp đảm, không còn hình ảnh nào kinh hãi hơn thế nữa ... tôi bèn nổi máu anh hùng định xuống "tả lớ" cho một trận, cũng bà bạn chicken nắm áo lại, "tao lạy mày trăm lạy ngàn lạy Kim ơi, bốn con nặc nô nó xúm lại thì cả tao lẫn mày tan xác".

    7/ Ngoài ra người Việt mình có tật ra chỗ công cộng ăn nói ầm ĩ như chỗ không người. Nơi tôi ở có thư viện cho người ta đến đọc sách, tức là chỗ cần yên tĩnh. Các cụ VNam cứ đến túm 5 tụm 3 nói chuyện ào ào như mưa rào, không ai chịu nổi. Chưa kể vào phòng computer cũng thế, mạnh ai nấy nói, um sùm cả lên còn cộng thêm cái tật thích xâm lấn vào đời tư người khác. Người ta đang dùng internet, đọc email, các cụ cứ dí mũi vào đọc mail của người khác mà không biết đó là điều người Mỹ rất ghét, tối kỵ vì xâm phạm vào "sự tự do riêng" của mỗi cá nhân...Chúng ta thử đặt địa vị của người khác, mình đang đọc sách hoặc viết văn thư, cần sự yên lặng để làm việc thì một đám người Tầu hoặc người Mễ vào phòng nói chuyện um sùm, mình sẽ cảm thấy ra sao? có điên lên mà chết không? và ý tưởng đầu tiên hiện lên trong đầu sẽ là : "LŨ MỌI..."

    8/ Có hôm mùa Đông, sáng sớm độ 6 giờ hơn có người gõ cửa, mở ra thấy bà hàng xóm người Mỹ. Bà ta xin lỗi rối rít vì đánh thức tôi dậy quá sớm vì bà ấy muốn cho tôi chứng kiến tận mắt một bà Việt Nam đang mặc áo ngủ ... đi lục thùng rác. Nhìn qua cửa sổ tôi nhận ra là ai, nhưng không biết nên nói năng làm sao, cư xử như thế nào cho phải ... vì bà VN này luôn luôn hãnh diện và khoe đàn con 9 đứa đều thành công, đều là "SƯ& SĨ...", kể cả có đứa con làm đến chức tổng giám đốc hãng gì gì đó !!! Thật hết thuốc chữa khi nghe bà hàng xóm người Mỹ còn chêm thêm một câu :"tôi nghĩ bà này đi lục đồ ăn thừa vì thấy bà ta cầm mấy hộp màu trắng họ bán food to go .... tụi bay người VN ở đây có cách nào cho bà ta thức ăn để ăn không ???". Tôi á khẩu ...!!!

    Tôi biết bà ta không thiếu thức ăn, không đói khát đến độ như thế, lương già của bà ít nhất cũng $850 mỗi tháng, tiền nhà housing trả gần hết, được ở đây sạch sẽ ngon lành chỉ phải tốn có $150, còn lại $700 vừa tiền ăn, tiền tiêu, kể cả đủ tiền đi sòng bài kéo máy mỗi tháng một lần. Như vậy là dư tiêu dùng, cộng thêm 9 đứa con thành danh !!! tại sao lại lục thùng rác lượm thức ăn cũ ??? có ai nghĩ ra được không ??? bà ta lại là hạng người rất thích "xắn váy lên chửi tồ tồ ... ", đụng vào bà là chỉ có chết đến trọng thương mà thôi ! Do đó tôi xin đầu hàng cả 2 tay lẫn 2 chân.

    9/ Nhân tiện đây tôi cũng nêu lên thêm "những điều trông thấy mà đau đớn lòng" lần nữa. Tôi được chứng kiến tận mắt và còn được dậy dỗ nên làm như họ, rất chu đáo là đằng khác :

    Chỗ tôi ở có đủ mọi giống người : từ Mỹ trắng, Mỹ đen, Tầu, Đại Hàn đến Trung Đông v.v... và nhiều nhất là Việt Nam, chiếm khoảng 70% dân số nơi chung cư này. Có những người ở đây có đôi có cặp, nghĩa là vợ chồng, cũng có nhiều người sống độc thân. Trong số những cặp vợ chồng tôi quen biết người ngoại quốc, vợ chồng họ đều sống chung cùng trong một căn hộ (apartment), mỗi căn hộ có phòng khách, nhà bếp, nhà tắm và phòng ngủ, đôi khi có hai phòng ngủ hai phòng tắm. Chỉ riêng người VN của chúng ta, tôi thấy có 4 cặp vợ chồng (đấy là sơ khởi thôi, còn thêm bao nhiêu cặp nữa tôi chưa biết), mỗi người sống một căn hộ riêng !!! Nhưng nếu họ ở riêng và trả tiền thuê nhà như những người khác ($1350 mỗi tháng) thì không thành vấn đề. Vấn đề là họ đã lạm dụng chính phủ, xin cả 2 căn hộ tiền nhà (housing). Chúng ta thử làm một bài toán nho nhỏ xem sao nhé:

    - căn hộ #1 họ chỉ cần trả $150 tiền thuê mỗi tháng
    - căn hộ # 2 họ cũng chỉ trả $150

    Hai vợ chồng có hai căn hộ, tổng cộng tiền nhà tốn có $300 mỗi tháng. Họ ở một căn, còn căn thứ hai cho thuê lại tiền mặt $1000, như vậy hàng tháng họ thu về $700 không cần đóng thuế. Có ai thắc mắc nhà nước kiểm soát, xin thưa: người ở thuê sẽ nhận là người care giver của họ vì ngoài tiền nhà, tiền thuốc và tiền bác sĩ free (medical) họ còn có care giver (người làm đến chăm sóc vì vấn đề sức khoẻ) ... đến để ... rửa xe cho họ !!! họ được hưởng free care giver từ 20 đến 60 giờ mỗi tuần trong khi họ khoẻ như trâu, đi đứng vững vàng và vẫn đi phòng trà nhảy đầm triền miên !!!

    Quý vị ơi, từ khi dân tình VN sang tị nạn tại thủ đô Little Saigon này, tôi thấy xảy ra bao vụ "ăn cướp tiền chính phủ bất hợp pháp, từ các ông Đốc tờ ăn gian lận tiền medical, đến các ông làm đụng xe giả rồi : cũng liên quan đến các chàng lsư, bác sĩ cùng các chàng bán bảo hiểm. Rồi cộng thêm những quái nhân ăn gian tiền nhà vô tội vạ như 4 cặp vợ chồng tôi vừa nêu trên, thử hỏi làm sao tiểu bang Calofornia không bị phá sản và khánh tận như ngày nay ???

    Cái vô liêm sỉ nhất là tôi biết có hai cặp vợ chồng :

    a/ một cặp ông chồng là cựu bác sĩ, sang Mỹ từ năm 1975, đã hành nghề tại bệnh viện và cũng có phòng mạch riêng. Họ cũng có 4 đứa con, đều là "SƯ và SĨ" cả, thế mà khi họ về hưu, họ vào khu tôi ở và được hưởng chế độ housing cho hai căn hộ như tôi nêu trên, tài tình thật !!!!!!

    b/ một cặp khác có con trai là bác sĩ thẩm mỹ nổi tiếng ở vùng này, con dâu cũng là bà đốc tờ, thế mà họ cũng dùng hai căn hộ housing như trên, quá tài tình ... bái phục bái phục vừa về nhân phẩm lẫn liêm sỉ của họ!!!

    10/ Cuối cùng nhưng không kém phần quan trọng (last but not least), có những người tính rất ích kỷ đến độ ... hèn hạ ...thiếu nhân cách con người. Chúa dạy tôi không nên xét đoán người khác, tôi chỉ xin nêu ra đây câu chuyện này hy vọng có thể gửi dến những quý vị đàn ông VN một lời nhắn nhủ: nên anh hùng và tế nhị, khi không giúp được phụ nữ tay yếu chân mềm thì cũng đừng hại người ta đến chỗ có thể chết người...

    Số là chỗ tôi ở có hồ bơi, lâu lâu tự nhiên thấy xuất hiện những "quái nhân" từ ngoài vào xuống hồ bì bõm. Cách đây mấy tháng thấy xuất hiện một ông VN, tuổi đoán ngoài 70, ông ta đến hồ bơi 2,3 lần mỗi tuần, kỳ nào cũng thấy ông diện bộ vest cũ kỹ nhàu nát từ thời Bảo Đại còn mang tã. Đến hồ bơi ông tự động thoát y từ từ trước mặt đàn bà con gái, giữa ban ngày ban mặt không một chút mắc cở. Đến lúc chỉ còn cái quần xà lỏn kiểu may ở VN trên người, cái quần này mỏng đến độ có thể thấy hết "mọi sự" bên trong, xuống nước thì quần mỏng dính sát vào thân hình càng rõ hơn, "cái ấy" của ông ta size to bé thế nào ai ai đều thấy được hết. Đã thế ông ta nhảy ùm xuống hồ nước nóng (Jacuzzi), việc đầu tiên ông ta thọc ngay hai tay vào quần ... kỳ cọ !!! rồi chạy lên kỳ cọ hai cái nách rổn rảng, tự nhiên như CS 1975 !!! Chưa có cảnh nào trên đời kinh khiếp ghê tởm như vậy. Tôi thấy khiếp hãi quá đành phải khuyên đôi lời : "bác ơi, xin bác hãy vào phòng WC thay quần áo .... xin bác mặc quần tắm và không nên mặc xà lỏn này tắm trước mặt đàn bà con gái công chúng ... kỳ lắm ...". Nhưng nước đổ đầu vịt, mỗi lần ông ấy xuống nước là chúng tôi lên bờ và sau 3 lần khuyến cáo chúng tôi phải report cho nhân viên ở đây để họ ngăn cản ông ta đến làm trò "phạm thuần phong mỹ tục".

    Vừa thấy ông VN biến thì lại xuất hiện một ông Tàu từ ngoài vào tắm lậu, cũng dơ dáy và thoát y trước mặt đàn bà như chỗ không người. Các bà ở đây lại giao cho tôi việc khuyến cáo tên này. Thấy nó to con tôi cũng hơi sợ nhưng chướng mắt quá bèn can đảm nói nó vào phòng vệ sinh ... thay quần. Nó cũng giả điếc còn làm tới hơn, càng phô trương lộ liễu hơn .... trong lúc không biết tính sao, tôi thấy có 1 ông VN quen trong chung cư này xuống tắm bèn nhờ anh ta, chờ lúc thằng Tàu thay quần giả bộ như bắt gặp quả tang, lên nói chuyện với nó "đàn ông với đàn ông" dễ thông cảm !

    Phải nhờ ông VN vì dù sao tôi không muốn nó biết tôi là thủ phạm "càm ràm" nó, nhỡ nó trả thù tôi thì sao? Không hiểu chàng VN nói năng ra sao, ngôn ngữ bất đồng chăng? ngày sau nó vẫn như thế, tôi gọi ông VN nhờ lên văn phòng report dùm. Thay vì lẳng lặng ra văn phòng report, ông này vô ý vô tứ và điên vô cùng, ông ra ngay hồ bơi trước mặt tên Tàu đấy, rống lên hỏi tôi "có nên report thằng Tàu bây giờ không". Đúng là không có cái ngu nào bằng cái ngu này, "lạy ông con ở bụi này". Kết quả hai ngày sau thằng Tàu lại xuống tắm, trước sự chứng kiến 5 bà VN khác nó đá cho tôi một cú thật đẹp và hào hùng gần gãy ba cái xương sườn và bầm tím ngực !!! nếu có ngực giả thì bong bóng trong ngực chắc cũng bể mất rồi ! Tôi đau điếng và thật sự chửi thầm ông VN, người đâu vô tích sự, mang tiếng có học, nghe đâu ngày xưa ở VN cũng là dược sĩ mà sao đần độn quá sức ... đến bây giờ tôi vẫn còn sợ ra đường thằng Tàu rình đánh tôi trả thù .... vì sự vô trách nhiệm của ông VN hàng xóm ... Thiệt tình hết thuốc chữa !!!

    Trên đây là những mẩu chuyện tôi đã và đang gặp hàng ngày. Tôi cũng chỉ là con người, tôi không toàn hảo, cũng có những khiếm khuyết. Tôi nêu ra đây những sự việc đau lòng và mong những ai đó, những ai còn nặng lòng với quê hương xứ sở, thông cảm và cho ý kiến nên làm gì ? Một cây làm chẳng nên non, biết rằng "nhân vô thập toàn" nhưng làm sao cho mọi người ý thức được những sự việc họ làm rất là "vô giáo dục, vô liêm sỉ", không chấp nhận được. Tôi ước mong chúng ta hãy cố gắng sửa đổi để cộng đồng người Việt chúng ta "sạch sẽ" hơn và học được "sự tự trọng" như dân tộc Nhật ?

    Họ làm được tại sao mình không làm được nhỉ?

    Thiên Kim
     

Chia sẻ, giới thiệu đến bè bạn