Dismiss Notice
THÔNG BÁO: Phiên bản tháng Giêng 2018 cho Đũa Thần Điện Toán với nhiều thay đổi lớn đã được phát hành. ĐẶC BIỆT: Đũa Thần Điện Toán 64 Gig Duo phiên bản 2018 sẽ tự động cập nhật hóa, không cần phải gửi về Thư Viện Việt Nam Toàn Cầu!

Không có gì thừa thãi

Chủ đề trong 'Các Đề Tài Khác' do DangQuangChinh khởi đầu 6 tháng Mười 2012.

  1. DangQuangChinh

    DangQuangChinh Bảo Quốc Công Thần Đệ Ngũ Đẳng

    Không có gì thừa thãi


    Chọn đề tài này (vừa viết xong) ...tôi chợt nhớ đến câu: "Không có gì quý hơn độc lập tự do". Nhưng, viết đến câu này, tôi lại liên tưởng đến những điều cần phải thêm vào là: " ....ấm no, dân chủ".

    Có thừa không ?....
    Độc lập tự do mà không có một đời sống vật chất tương đối, điều này cũng chẳng khá gì. Rồi hơn nữa, có ăn mà không được suy nghĩ tự do (đúng mức) lại càng là điều kém giá trị hơn khoản vật chất vừa mới được nêu ra.

    Vài hàng trên, thật ra không phải là để biện giải một điều gì hơn là có chủ đích muốn nói về cuộc bầu cử Tổng Thống ở Mỹ năm 2012.

    Bây giờ là 7:00 địa phương (Na Uy). Lúc 6:30, tôi đã theo dõi truyền hình. Tối qua, theo tin đài NRK (đài truyền hình quốc gia Na Uy) tôi được biết 5:00 sáng hôm nay, kết quả cuộc bầu cử sẽ được công bố. Nhưng, tôi đâu phải là dân Mỹ nên sự háo hức không bằng họ ...và dù mới biết kết quả, tôi đã làm một việc không thừa thải.

    Việc gì mà tôi đã làm không thừa thãi ?...
    Suốt gần tháng qua, nếu không nói là ít nhất cả một hai tuần rồi, tôi có xem qua trên các Diễn Đàn của người Việt, những ý kiến về cuộc bầu cử này. Tuy không quan tâm lắm, nhưng bài viết của một người có bút hiệu "Bút xuân" được đưa lên nhiều lần đã làm tôi ghé mắt xem. Xem thì xem thế thôi... nhưng, chiều qua, xem bài của một bút hiệu (?) Hạnh Dương, tôi nghĩ là phải đọc cho nhà tôi cùng thưởng thức.

    Vì đi làm sớm nên nhà tôi không nghe hết bài viết. Trước khi mở truyền hình, tôi nghĩ, giả dụ mà đương kim Tổng Thống thất bại, quả là một sự thiệt thòi cho tin tức mà tôi đã thâu lượm được từ người viết Hạnh Dương.

    Tin trong bài viết ấy (h...tp://sg.mg61.mail.yahoo.com/neo/launch?.rand=693ev5nacg653) có vài đoạn tôi tâm đắc. Chẳng hạn, việc ông Obama quyên tiền từ dân chúng theo khả năng người đóng góp (không nhận tài trợ của tập đoàn tư bản), việc giải thích đường lối của đảng Cộng Hoà dưới thời Tổng Thống Nixon, với cố vấn Kissinger đã phản bội dân tộc VN như thế nào.

    Tôi cho rằng, dù đảng nào, quyền lợi của dân tộc Mỹ vẫn được người cầm quyền nước đó theo đuổi. Nhưng, cách giải thích về cuộc chiến vẫn là một điều nghe được hơn là lối kêu gọi của những người muốn vận động cho Romney. Họ viện giải ông Obama không có tư cách khi ngồi gác chân trên bàn...v.v... Phần cuối bài của Hạnh Dương không làm tôi phấn khởi, khi dựa vào lời bói toán của một chiêm tinh gia Huỳnh Linh Tử nào đó. Nhưng, điều làm tôi ủng hộ hơn cả là cách quyên tiền của Tổng Thống đương nhiệm, trong lần ứng cử trước và lần này. Ban vận động nhận được tiền và đồng thời biết qua đó phần nào bao nhiêu phần trăm người ủng hộ đảng mình. Cách này làm nhiều người liên tưởng đến lối "Trưng cầu dân ý" (gián tiếp). Và điều đáng nói khác ở đây, cho thấy, Ban Vận Động, dù căng thẳng trong vài ngày cuối, đã gửi thư trả lời một người vận động cho họ (Hạnh Dương). Chính vì thế, chúng ta mới hiểu lý do, tại sao chỉ một vài ngày sau khi đắc cử nhiệm kỳ rồi, Tổng Thống Obama đã gửi tiền cứu trợ nạn lụt ngoài Bắc. -không phải vì cuộc vận động của Hạnh Dương mà vì là nhóm làm việc của ông Obama là một nhóm người làm việc có sự quan tâm đến những việc làm của những người khác-.

    Nghe hơn 20 phút tin và lời bình luận của các phóng viên, ký giả đài truyền hình NRK, tôi chỉ tâm đắc một điều. Người dân Trung Quốc cũng theo dõi khá kỹ cuộc bầu cử này. Các phương tiện truyền thông của Trung Quốc chỉ loan tin hạn chế (dễ hiểu vì bị sự kiểm soát của nhà nước!...) nhưng chắc chắn rằng, cuộc bầu cử này sẽ gây một cảm kích không nhỏ nơi người dân Trung Hoa, về cách điều hành guồng máy xã hội theo lối tự do, dân chủ là như thế nào !...

    Định cúp máy, tôi ngưng lại, chờ nghe lời phát biểu của ông Romney. Tuyêt quá !...Ông ta chúc mừng sự thành công của ông Obama và nói sẽ hợp tác. Sau đó là cách dẫn giải cảm tưởng của ông, những lời cám ơn về những sự giúp đỡ của nhiều người. Vẫn giọng nói rõ (một thời đã là Bishop đạo Mặc Môn và là thống đốc tiểu bang mà!)...ông ta nhận được sự cổ võ của nhiều người. Không những chỉ là những ủng hộ viên được thấy trên màn hình, mà kể cả những người được trực tiếp thấy qua màn hình, như tôi chẳng hạn. Vì đó là những lời cô đọng, đầy tâm huyết. Nếu ông ấy còn ra ứng cử lần nữa....và nếu tôi là dân Mỹ, tôi sẽ bầu cho ông ấy.

    Người dân Mỹ bầu cho ai là vì họ tin tưởng vào người ấy. Cách thể hiện của họ qua lá phiếu. Họ đã làm...và họ sẽ tiếp tục làm trong tương lai, vì họ "'Believe in America".

    Khi mới thấy slogan "Believe in America", tôi nghĩ ông Obama và Ban vận động của ông này thật ngon lành. Khẩu hiệu "thay đổi" (change) rồi "Đi về phía trước" (forward) đã hay...mà bây giờ lại có thêm khẩu hiệu "Believe in America" thì còn gì hơn. Ai ngờ khẩu hiệu đó của ông Romney !....(đây là lỗi của tôi. Nhưng, như đã nói trên, tôi quan tâm không nhiều lắm về cuộc vận động tranh cử. Dân Na Uy mà...)

    Nhưng, sau những lời phát biểu của ông Romney, tôi nghĩ rằng, dân chúng Mỹ có quyền tin tưởng vào hệ thống tự do và dân chủ của Mỹ. Có lẽ, bây giờ là lúc tân Tổng Thống Obama sẽ nói chuyện.

    Tôi có viết thêm nữa cũng là thừa. Kết quả đã có. Nhưng, tôi ghi lại những cảm tưởng trên không là thừa, khi nhìn lại hoàn cảnh chính trị tại Việt Nam hiện nay. Hoàn toàn học đòi theo cách của Trung Quốc. Mọi thứ. Kể cả việc bầu bán (chữ này hết sức đúng nghĩa ở đây. Người dân Việt ở nước ngoài đã biết rõ lối dân cử ở VN hiện giờ chỉ là cách mua chức vụ mà thôi).

    Việt Nam hiện giờ, đời sống vật chất khá hơn hồi sau năm 1975 (khá hơn vì nhiều yếu tố, chứ không phải do chính quyền tạo nên)...nhưng độc lập với Trung quốc là chuyện khôi hài (dân đánh cá bị giết như cá mà nhà nước dám có một lời lên tiếng đúng mức!...) và dân chủ còn là một chuyện khôi hài hơn nữa!....

    Do đó, khi viết bài này, mới viết xong sau khi có kết quả bầu cử (kể cả lời nói chuyện của Tân Tổng Thống) tôi vẫn nghĩ rằng, đây là việc làm "Không có gì thừa thãi". Chẳng hạn, bản Tuyên ngôn độc lập năm 1945, sao chép phần nào ý tưởng Bản tuyên ngôn của Mỹ. Chuyện có giá trị chăng là có làm những điều đó trở nên hiện thực hay không.

    Chuyện tôi làm như viết bài này, cũng chẳng có gì là thừa. Nếu bài viết lọt được vào VN, vào được việc xem Internet của một số người nào đó, điều này vẫn đáng được làm. Chúng ta phải có tin tưởng rằng, ngày nào đó, nước Việt chúng ta, sẽ có được sự độc lập...và dân chủ đúng mức. Hai điều này tương quan với nhau, vì hễ ngày nào VN còn lệ thuộc vào Trung Quốc, ngay đó chưa có thể có dân chủ.

    Nhưng, không chỉ tin, người Việt trong và ngoài nước phải tích cực tự mình tạo ra những biến chuyển thuận lợi cho mong ước đó. Việc bắt giam sinh viên Uyên, xử án nặng Việt Khang, Vũ Bình của nhà nước VN hiện nay, dù sao cũng phần nào góp phần vào những biến chuyển tích cực.




    Đặng Quang Chính
    Oslo 09.10.2012
    08:10
     
  2. DangQuangChinh

    DangQuangChinh Bảo Quốc Công Thần Đệ Ngũ Đẳng

    Chuyện con người

    Chuyện này được nói đến hoài, không bao giờ là chuyện thừa cả!...Ngày nào con người nói chung, bạn đọc cũng như tôi nói riêng, còn thở ...tức còn sống, là ngày đó, tất cả chúng ta còn bận tâm đến những vấn đề liên quan đến con người.

    Cách nay một hôm, khi xem báo Aften Posten (Na Uy), tôi thấy có tin, một người đã chết trong chung cư, được phát hiện sau gần cả tháng. Chỉ xem tựa, tôi đã thấy một nỗi thương xót sao đó dâng lên trong người. Cái xã hội có tiếng là có nền an sinh tốt như đất nước này mà lại có chuyện đó xảy ra sao ..?!. Chắc chắn là không phải người ta đã mất hết tình cảm của con người đối với nhau ..nhưng có lẽ do cách tạo dựng xã hội là như thế đấy. Mọi người đều đi vào hoạt động sản xuất ..và tất cả túi bụi trong phần hành của riêng mình.

    Trang sau của bài viết này lại có một tin khác, khiến người xem hơi bất ngờ. Tin về số mèo đi hoang trong thành phố quá nhiều!...Ở đây người ta lại có vẻ quan tâm đến giống vật.

    Khách quan mà nói, dân tộc này có một tình cảm thật dồi dào. Cứ xem rừng hoa trong nhà thờ Chánh toà ở trung tâm, ngày 22.07.2011 vừa qua, chúng ta mới cảm nhận được. Gọi là thảm hoa mới đúng, vì không còn một chổ trống nào trong quảng trường, phía trước nhà thờ. Không phải tất cả những người đến đặt hoa tưởng niệm người chết tại đó đều là bà con thân nhân những người đã mất; những người bị sát hại trong vụ đặt bom và bị bắn chết trong cuộc thảm sát bởi một người có tên Breivik. Dẫu tính rằng, cứ một người chết có 5 người thân nhân, tổng cộng 70x5=350 ..cũng không sao lấp hết khoảng trống đó.

    Từ chuyện này dẫn đến việc khác. Việc những ngư dân ở VN, bị tàu của Trung Quốc bắn giết. Không có một tiếng phản kháng từ chính quyền!. Lý do ?...

    Trước khi trả lời, chúng ta đọc qua vài tin tại vài quốc gia khác. Tại Sudan, nơi chính quyền độc tài đã nhận tiền hối lộ của các công ty của người Tàu, mạng người cũng rẻ tương tự. Sau khi chặt đầu khoảng 150 người, những người đã chống đối về những hợp đồng bất lợi cho xứ Sudan, chính quyền có ngay hợp đồng làm ăn mới. Tiền hợp đồng được bọn chính quyền mua vũ khí của Tàu, giết ngay những người là đồng bào của họ. Phi trường, các thiết bị quân sự cũng từ số tiền hợp đồng mà ra. Những khẩu AK47 được giao cho bọn thiếu niên chưa đến 18 tuổi. Những máy cày, xúc đất mới, nhận ngay những công việc mới là đào hố chôn xác người chết, những người đã chết vì không muốn đất nước họ rơi vào vòng tay độc ác và bị kềm kẹp bởi đầu óc đuổi theo lợi nhuận, của những công ty người Tàu.

    Có ai dám nói chắc rằng, bọn cầm quyền tại VN không có thương lượng riêng tư gì với bọn Tàu Cộng ..?



    Đặng Quang Chính
     
  3. DangQuangChinh

    DangQuangChinh Bảo Quốc Công Thần Đệ Ngũ Đẳng

    Chuyện con người

    Chuyện này được nói đến hoài, không bao giờ là chuyện thừa cả!...Ngày nào con người nói chung, bạn đọc cũng như tôi nói riêng, còn thở ...tức còn sống, là ngày đó, tất cả chúng ta còn bận tâm đến những vấn đề liên quan đến con người.

    Cách nay một hôm, khi xem báo Aften Posten (Na Uy), tôi thấy có tin, một người đã chết trong chung cư, được phát hiện sau gần cả tháng. Chỉ xem tựa, tôi đã thấy một nỗi thương xót sao đó dâng lên trong người. Cái xã hội có tiếng là có nền an sinh tốt như đất nước này mà lại có chuyện đó xảy ra sao ..?!. Chắc chắn là không phải người ta đã mất hết tình cảm của con người đối với nhau ..nhưng có lẽ do cách tạo dựng xã hội là như thế đấy. Mọi người đều đi vào hoạt động sản xuất ..và tất cả túi bụi trong phần hành của riêng mình.

    Trang sau của bài viết này lại có một tin khác, khiến người xem hơi bất ngờ. Tin về số mèo đi hoang trong thành phố quá nhiều!...Ở đây người ta lại có vẻ quan tâm đến giống vật.

    Khách quan mà nói, dân tộc này có một tình cảm thật dồi dào. Cứ xem rừng hoa trong nhà thờ Chánh toà ở trung tâm, ngày 22.07.2011 vừa qua, chúng ta mới cảm nhận được. Gọi là thảm hoa mới đúng, vì không còn một chổ trống nào trong quảng trường, phía trước nhà thờ. Không phải tất cả những người đến đặt hoa tưởng niệm người chết tại đó đều là bà con thân nhân những người đã mất; những người bị sát hại trong vụ đặt bom và bị bắn chết trong cuộc thảm sát bởi một người có tên Breivik. Dẫu tính rằng, cứ một người chết có 5 người thân nhân, tổng cộng 70x5=350 ..cũng không sao lấp hết khoảng trống đó.

    Từ chuyện này dẫn đến việc khác. Việc những ngư dân ở VN, bị tàu của Trung Quốc bắn giết. Không có một tiếng phản kháng từ chính quyền!. Lý do ?...

    Trước khi trả lời, chúng ta đọc qua vài tin tại vài quốc gia khác. Tại Sudan, nơi chính quyền độc tài đã nhận tiền hối lộ của các công ty của người Tàu, mạng người cũng rẻ tương tự. Sau khi chặt đầu khoảng 150 người, những người đã chống đối về những hợp đồng bất lợi cho xứ Sudan, chính quyền có ngay hợp đồng làm ăn mới. Tiền hợp đồng được bọn chính quyền mua vũ khí của Tàu, giết ngay những người là đồng bào của họ. Phi trường, các thiết bị quân sự cũng từ số tiền hợp đồng mà ra. Những khẩu AK47 được giao cho bọn thiếu niên chưa đến 18 tuổi. Những máy cày, xúc đất mới, nhận ngay những công việc mới là đào hố chôn xác người chết, những người đã chết vì không muốn đất nước họ rơi vào vòng tay độc ác và bị kềm kẹp bởi đầu óc đuổi theo lợi nhuận, của những công ty người Tàu.

    Có ai dám nói chắc rằng, bọn cầm quyền tại VN không có thương lượng riêng tư gì với bọn Tàu Cộng ..?




    Đặng Quang Chính
     
  4. DangQuangChinh

    DangQuangChinh Bảo Quốc Công Thần Đệ Ngũ Đẳng

    Văn chương...


    Nói đến hai chữ này, ở bất cứ đâu và cho đến bây giờ, người ta phân loại tổng quát có hai dạng: văn chương bác học và văn chương bình dân (truyền khẩu).

    Dĩ nhiên, việc tuy một nhưng cách diễn tả của hai loại văn chương này có khác. Chẳng hạn, nói về những thay đổi sau ngày 30.04.75 ở miền Nam. Văn chương bác học đưa ra những dữ kiện, con số..v..v.. để đề cập đến sự thay đổi đó. Văn chương bình dân nói:
    "Nam kỳ khởi nghĩa tiêu Công lý
    Đồng khởi lên rồi mất Tự do"

    Sự thay đổi không chỉ là thay tên một con đường trong phố mà còn đến nỗi: "Cột đèn biết đi cũng vượt biên".
    Cột đèn không biết suy nghĩ, chứ người vượt biên thì việc trốn ra khỏi nước là "Bỏ phiếu bằng chân".

    Về chữ "thoát", bọn trí thức hoặc lấy tự điển Tàu, Tây để giải thích. Nghĩa là, họ xem định nghĩa trong sách nước ngoài là tiêu chuẩn để phân biệt đúng, sai.

    Còn bình dân chúng tôi, hiểu chữ "thoát" rất thoát. Nghĩa là, đó là tình trạng một người bị trong vòng kềm tỏa mà bản thân người đó không muốn như thế.

    Còn bọn trí thức, hiểu theo kiểu này kiểu khác mà chẳng thoát được chút nào!. Họ có đủ chứng cứ mà cứ luẩn quẩn, viết và phát biểu lung tung, trái ngược nhau chan chát.

    - Nếu nói Hồ tập Chương là tên Tàu (giả làm Hồ Chí Minh, đã bị chúng thủ tiêu), được lệnh bọn Trung Nam Hải thi hành độc kế nhuộm đỏ VN, biến VN thành quận, huyện của chúng sau này; nếu cho điều đó đúng thì tại sao lại dùng chữ "thoát" ở đây. Nó đã theo lệnh quan thày, làm đúng những dự gì đã dự định trong kế hoạch, chứ nào có phải HT.Chương không muốn Tàu đồng hóa Việt Nam?!... Như vậy, tại sao chúng ta lại dùng chữ "thoát"?!.

    - Còn cho rằng, HC.Minh là Hồ Chí Minh, chứ chẳng phải là HT.Chương nào cả, chúng ta cũng không nên dùng chữ "thoát" ở đây. HC.Minh và bọn cận thần đã có những văn bản, tuyên bố từ trước lúc chúng đánh chiếm miền Nam. Nội dung của những điều đó, tổng quát có thể nói rằng, chúng tôi (chính quyền miền Bắc) sẽ làm đủ mọi việc, kể cả bán đất hoặc trở thành quận, huyện của Tàu, nếu được Liên Xô, Tàu tài trợ quân cụ, đạn dược..v..v...để đánh thắng miền Nam. Vậy "thoát" là thoát cái gì?. Bọn đầu sỏ của đảng CS Việt Nam đã tự kết ước với ngoại bang, chứ có phải là nhân dân Việt Nam muốn thế.

    Làm sao bọn đàn em hiện nay (Sang, Trọng, Dũng) lại có thể thoát bọn Tàu (?) khi Đỗ Mười, Lê Khả Phiêu đã ký thỏa ước Thành Đô vào những năm 1990. Mà dù Mười, Phiêu không ký, làm sao chúng (bọn CS trước 75 và hiện nay) lại thoát được, khi chúng dùng "Tư tưởng HC.Minh" làm ngọn đuốc cho cả đất nước noi theo?!!... Bọn cai trị đã thế, bọn ăn theo (trí thức trong và ngoài nước) chẳng khá hơn. Dù họ vô tình hoặc cố ý dùng hai chữ "thoát Tàu".

    Hai chữ "thoát Tàu" tạo người nghe cảm tưởng cứ như bọn lãnh đạo hiện nay tại VN, bị vướng trong vòng kiềm tỏa của bọn Trung Nam Hải một cách ngoài ý muốn của họ. Lối nói gây cảm tưởng sai lạc này giống như cách nói "tàu lạ", khi tàu của bọn Tàu tông vào ngư thuyền của ta, hay cả khi chúng bắt giữ, phạt tiền hay kể cả bắn giết ngư dân Việt Nam.
    Văn chương bác học, được các nhà mang tiếng trí thức diễn tả, đôi khi không bằng sự diễn tả của người dân bình thường (văn chương bình dân) là thế!

    Gần đây là lối dùng chữ của các nhà mang danh trí thức, khi sử dụng cách gọi về ngày 30.04.

    Người bình dân gọi ngày 30.04 là Ngày Quốc Hận. Một ông trí thức bên Canada gọi là "Ngày hành trình tìm tự do". Ông ta viện cớ là đồng nghiệp trong Quốc hội không đồng thuận gọi ngày đó là ngày "Tháng tư đen".

    Chuyện ông ta vận động đồng nghiệp như thế nào, chỉ là việc ông ta và đồng nghiệp biết. Nhưng, đồng nghiệp của ông ta người "Tây", chắc cũng đủ hiểu sự khác biệt giữa "Escape" và "flying" và "Journey".

    Bây giờ, nói về chữ "Jouney" trước. Tự điển Anh, Tàu chắc cũng không khác với văn chương bình dân.
    Ngày "Hành trình" (journey) có âm hưởng một chuyến đi được định hướng, trong trạng thái tinh thần ổn định. Vào ngay ngày 30.04, khoảng vài trăm ngàn người Việt, qua đủ phương tiện, trốn chạy khỏi VN trong tâm trạng không định hướng, vừa hoảng hốt, lo sợ, không thể gọi là một cuộc hành trình.

    Nói rõ hơn, nếu họ được đưa đi bằng máy bay, hay cả bằng tàu, chắc chắn họ không có vé được lên máy bay và cả lên tàu. Họ lên theo cách thế riêng của họ (mua vé lậu, nhờ uy tín của người Mỹ hay của quan chức VNVC...hoặc tràn vào ngoài sự kiểm soát của chủ phương tiện; nhất là lên tàu thủy)..lên trong một trạng thái không định trước sẽ đi về đâu, chỉ cần trốn khỏi sự nguy kịch của bản thân. Như vậy, đâu thể dùng chữ "Journey" ở đây!...Gọi đúng nghĩa là phải dùng chữ "trốn chạy"...hay ít ra là "lánh nạn". Nghĩa Việt của hai chữ này cũng đã khác với chữ "hành trình". Nói chi là dịch ra tiếng Anh (1)

    Theo tự điển Anh văn, chữ "escape" hoặc "flying" có thể tương tự như chữ "trốn chạy". Nhưng chữ "evacuation" được hiểu như "lánh nạn" (2). Nghĩa là: những người trong tình trạng này "bị đưa đi" hơn là đi có định hướng, không trốn tránh nguy kịch..và do đó không có yếu tố hoảng hốt, lo sợ như trong trường hợp gọi là "Journey"!

    Các ông "bác học" (trí thức khoa bảng) chắc cũng hiểu rõ những sự khác biệt đó. Hơn nữa, ông Nghị sĩ Hải (người vận động dự luật gọi ngày 30.04 là "Hành trình tìm tự do) là người đến Canada khi đã trưởng thành (không như các em nhỏ, theo gia đình đến Mỹ, Canada..v..v.. khi còn dưới 5 tuổi). Do đó, không thể hiểu rằng, các ông ấy không rõ sự khác biệt về các chữ tiếng Anh nêu trên. Có chăng ông ấy và những người khác cố tình dùng một chữ không đúng cách, vì ý định riêng của ông ta và nhóm của ông ấy.

    Văn chương bác học và văn chương bình dân, đôi khi cũng có sự khác nhau. Giống như kiểu truyền thông "lề phải" và "lề trái" hiện nay tại Việt Nam. "Lề" của bọn thống trị và ăn theo bao giờ, đối với chúng, cũng là "lề phải". Và dĩ nhiên, trái với chúng, truyền thông "lề trái" là lề của toàn dân, của văn chương bình dân. Nhưng, chắc chắc là "lề" này mới phù hợp với nguyện vọng của hầu hết người dân trong nước.

    Ngày nào mà lòng dân còn trông mong sự thống nhất, độc lập; ngày nào người dân còn mong muốn sự thịnh vượng đi đôi với quyền của người dân được tôn trọng đúng mức; ngày nào mà sự phản kháng của dân Việt đối với cách đồng hóa của bọn Tàu còn tiếp nối, ngày đó vẫn còn xuất hiện một truyền thông "lề trái" và ngày đó vẫn còn một thứ văn chương bình dân (truyền khẩu).




    Đặng Quang Chính
    03.01.2015
    11:37


    Ghi chú:
    (1) h..p://w...w.tvvn.org/forum/showthread.php/67505-Kh%C3%B4ng-gi%E1%BB%91ng-ai
    (2) to movepeople from a dangerousplace to somewheresafe: The police evacuated the villageshortly before the explosion. A thousand people were evacuated from theirhomesfollowing the floods. When toxicfumesbegan to drift toward ourhomes, we were told to evacuate.
    (Cambridge Dictionary Online)
     
  5. DangQuangChinh

    DangQuangChinh Bảo Quốc Công Thần Đệ Ngũ Đẳng

    Không thừa


    Một ông tên Bảo Quốc Kiếm (Bút danh) nhân thấy chuyện chướng tai gai mắt nên viết "phiếm".

    Ông ấy viết về Luật S-219 của ông Ngô Thanh Hải. Chắc gai mắt lắm nên ông này viết luôn ba bài.

    Nếu ghi toàn bộ 3 bài nơi đây, sẽ khá dài, làm tốn công người đọc. Tôi chỉ tóm lược (ghi lại link để độc giả muốn xem nguyên văn, cứ vào link đó đọc) (1)

    BQK gợi nhớ đến chữ Quốc Hận có từ sau ngày Hiệp định 1954, chia đôi đất nước. Theo người viết (bài này), lúc đó người Việt bỏ miền Bắc vào Nam, bấy giờ rời hẳn quê huơng, đi ra xứ người nên chữ này càng nên được dùng.

    BQK ghi lại câu trả lời của ông Hải với phóng viên Thanh Trúc và "phê" câu nói đó như sau
    (mực đỏ là của ông Hải, chữ nghiêng của BQK)

    Đây là Đạo Luật cho dân Gia Nã Đại biết rằng người Việt tị nạn bỏ xứ ra đi sau 30 tháng Tư 1975 khi Cộng Sản chiếm miền Nam, đó là ngày chúng ta phải nhớ”.

    Ô Hô ! “ra đi sau 30 tháng Tư 1975”, chứ đâu phải là ngày 30-4? Sau 30 tháng Tư 1975 đến nay thì có quá nhiều ngày; vậy thì sao lấy ngày 30-4 làm mốc ?.

    BQK nói rõ hơn như sau:Đối với dân Gia Nã Đại, không biết ngày 30 tháng Tư là gì, nhưng sau đó chỉ trong vòng hai năm 1979 đến 1980 họ nhận 60.000 thuyền nhân Việt Nam”... ...và nói rõ hơn nữa rằng: «Một cách tổng quát thì ngày 30-4-1975 là ngày Cộng Sản Chiếm Miền Nam; là NGÀY TANG THƯƠNG TOÀN CÕI, nên mới gọi là Quốc Hận. Thực tế, ngày 30-4-1975 chỉ có một số ÍT gia đình sĩ quan, cán bộ cao cấp, thân nhân họ và những người may mắn được theo tàu Mỹ, tàu Việt di tản ra khỏi Sài Gòn, chưa biết đi về đâu; chứ chưa có phong trào VƯỢT BIỂN, cho nên ngày ấy không phải là ngày “hành trình tự do” con mẹ gì cả. Cụ Ngố có biết vậy hay không ?»

    Người viết bài đã có đoạn thơ nói rõ điều đó (2)

    «...Hôm 30.04.75 khi xưa
    Hai đứa cùng nhau chạy ra ngoài cảng
    Kẻ lên tàu người đi xuống băn khoăn
    Gia đình mày tứ tán ở đâu mày không biết rõ
    Chạy trốn cho rồi bọn "giải phóng" đến nơi
    "Giải phóng" cho ai, mày và tao không được rõ
    Nhưng nỗi kinh hoàng ám ảnh đã từ lâu
    Tao ở lại vì gia đình còn đó
    Sống chết có nhau hơn ly tán đau lòng
    Tình trạng mày, tao như bao triệu con người khác
    Kẻ ra đi đau lòng, người ở lại lòng còn đau hơn thế!...
    Chẳng có ai rắp tâm đi vì một chương trình định sẵn
    Chẳng có cuộc hành trình nào để đến xứ tự do
    Lầm lũi trốn vì một tương lai vô định
    Sợ hãi hết hồn vì bọn giặc đến rồi...»


    Điều đáng nói nơi đây là việc trích dẫn lại câu trả lời của ông Hải:
    «TNS Ngô Thanh Hải: Thưa nó như thế này: quốc hận là quốc hận của người Việt Nam chúng ta, chúng ta hận là đúng, nhưng mà đối với dân Gia Nã Đại họ có gì đâu mà phải hận? Tuy nhiên, nếu coi kỹ trong Đạo Luật, Ngày Quốc Hận là ngày 30 tháng Tư khi chúng ta bỏ nước ra đi là lý do gì? Chúng ta bỏ nước đi tìm tự do chứ đâu phải là hận Cộng Sản đâu. Chúng ta chạy là chúng ta bỏ nước ra đi vì vấn đề tự do. Đạo Luật này không xóa bỏ ngày 30 tháng Tư mà chính thức là National Day của Gia Nã Đại đặc biệt công nhận ngày 30 tháng Tư”.

    Câu nói của ông Hải khiến người đọc cảm thấy một sự ngô nghê nào đó. Hoặc không thế, câu nói đó có thể là sự mớm lời từ một người khác ?!...

    Vì:- « Từ những kinh nghiệm về tội ác đảng CSVN như “giết lầm hơn bỏ sót” từ năm 1946; đấu tố tại miền Bắc 1957”; những cuộc thanh trừng đẫm máu như vụ Nhân Văn Giai Phẩm; những kế sách tàn ác dưới nguyên tắc “thi hành trước báo cáo sau” để cho hạ tầng cơ sở của chúng muốn giết ai thì giết.....nên khi CS chiếm miền Nam, người Việt mới bỏ nước ra đi»(BQK).
    Vì:- «Đây là bản cáo trạng hùng hồn về những hành vi tàn bạo của họ khi họ kiêu hãnh với chiến thắng và xem người bại trận, dân chúng miền Nam như cỏ rác, dân thuộc địa nên người thắng trận có toàn quyền làm điều gì họ cần, họ muốn bất chấp luật lệ và đạo lý tối thiểu của con người. Họ hả hê đem người thua trận đi cầm tù, họ chiếm đoạt của cải, tài sản người miền Nam, đuổi người miền Nam lên chốn rừng thiêng nước độc sinh sống để lấy nhà cửa, ruộng vườn chia cho bọn họ, gia đình, thân nhận họ từ miền Bắc tràn vào chiếm (Nguyễn Ngọc San?)
    Vì:- «Cuối cùng, ngày 30/4 đã, đang và sẽ tiếp tục là một ngày trọng đại trong lịch sử Việt Nam, một ngày mà bất cứ ai dù buồn hay vui đều có cơ hội bình đẳng để hồi tưởng, để suy ngẫm về những bước thăng trầm của đất nước, để rút tỉa những bài học đớn đau của quá khứ, để từ đó có thể vượt qua được những hố sâu ngăn cách, những vũng lầy thù hận, tiến đến bên nhau trong tình tự dân tộc, cùng nhau tiến về phía trước vì tiền đồ sáng lạng của Việt Nam (Mai Hoàng).

    Hai ông NN.San (?) và Mai Hoàng được xem như là người tán đồng lối giải thích của Ngô Thanh Hải. Như vậy, "đồng thuyền đồng hội" mà còn nhìn vấn đề khác nhau; nói chi đến BQK ...hay ai khác nữa.

    Ông BQK nói là viết "phiếm" nhưng đây là chuyện phiếm có thể đập tan lối lập luận khác. Bởi, có người lập luận rằng, tại sao phải "hận" Việt Cộng, nếu "hận" chúng, rồi khi lật đổ được chúng, sẽ làm lại những điều chúng đã làm hay sao..? rồi cũng ...mổ tim, chặt đầu, cho chúng đi "học cải tạo" ... Đây là lối lập luận khiến người đọc tưởng chừng như lối cắn xé của hai con vật. Đây là lập luận gián tiếp cho rằng, người phương Đông (trong đó có Việt Nam) không bằng người Mỹ. Nên nhớ, khi xưa sau khi thắng quân Nguyên, triều đình nước ta đối xử với tù, hàng binh của Tàu ra sao. Ngày kỷ niệm những chiến sĩ đã anh dũng chống Tàu trận chiến 1979 đã được nhà nước hiện nay cản trở ra sao. Chúng ta muốn chọn cách xử sự ra sao cho xứng là con dân Việt là ý thức nơi mỗi con người, là do dân trí của toàn đất nước. Sau cuộc nội chiến Mỹ, chẳng có ai phải đi "học tập cải tạo" cả. Nói gì là đến những biện pháp khác của kẻ thắng trận, như kẻ thắng trận ngày 30.04. Mà thực chất của cuộc thắng trân đó 30.04 cũng chẳng lấy làm gì gọi là danh dự, vì
    "ta đánh Mỹ là đánh cho Liên Xô, Trung quốc"! (Lê Duẫn).

    Bài phiếm của BQK được viết sau khi dự luật S-219 đã được Quốc Hội Gia Nã Đại thông qua, nhưng việc đó không là việc thừa, đối với những người Việt còn quan tâm đến thời sự chính trị đất nước.


    Đặng Quang Chính
    22.05.2015
    11:52


    .
    Ghi chú:

    (1) h..ps://sg-mg61.mail.yahoo.com/neo/launch?.rand=1sobkblno41li#

    (2) h..ps://sg-mg61.mail.yahoo.com/neo/launch?.rand=1sobkblno41li#
     
    Điều chỉnh lại bài đăng lúc: 22 tháng Năm 2015
  6. DangQuangChinh

    DangQuangChinh Bảo Quốc Công Thần Đệ Ngũ Đẳng

    NGU DẠI


    Nhân được trả lời về một bài đăng trên diễn đàn, tác giả vinhbao671gmail.com (1), người viết có ý kiến đóng góp với tác giả đó. Nhưng, trước hết, chúng ta xem qua nội dung bài viết.

    "NGU
    Kinh Chuyen


    Trước ngày 29 Tháng Ba, 1975, khi Cộng quân chưa vào Đà Nẵng, một số người thuộc phe hòa hợp hòa giải tin tưởng thời cơ đã đến nên đã sắp đặt đưa Bác Sĩ Phạm Văn Lương lên làm thị trưởng Đà Nẵng, tin sau đó được đài BBC loan báo. Trong lần phỏng vấn bà quả phụ Phạm Văn Lương tại Nam California, bà xác nhận với chúng tôi Bác Sĩ Phạm Văn Lương chưa bao giờ là thị trưởng Đà Nẵng, nhưng có chuyện là khi có nguồn tin này, một vị trung tá đã đến gặp ông xin làm tài xế cho ông, để nhờ ông che chở, lánh nạn. Sao có người “ngu” đến mức như thế!

    Ta ngu. Người Cộng Sản khôn hơn ta rất nhiều

    Mọi người Cộng Sản, TẤT CẢ đều ít học, (thất học) gồm cả cấp lãnh đạo. Họ thuộc thành phần nông dân, lao động (HCM bồi bếp Tây, Lê Duẩn, cai đồn điền v.v.). Vì thất học, luật bù trừ cho họ có bản chất xảo quyệt, thủ đoạn, họ học được qua trường đời (street smart) để sanh tồn,

    Cho nên, người trí thức cần phải nhìn người Cộng Sản là kẻ thù họ chỉ muốn tiêu diệt ta để họ vươn lên. Người Cộng Sản không bao giờ có nhân bản.

    They are predators, we are their preys.
    Comrade Le Duan said "Intellectuals do not have places in our party"

    Tôi ngu vì đã suy diễn hay hiểu sai thời gian đi “học tập,” nên chỉ đem theo 10 gói mì ăn liền Vifon, để ăn sáng trong 10 ngày, ngày thứ 11 đã ăn cơm nhà rồi!

    Ủy Ban Quân Quản Sài Gòn-Gia Định ra thông cáo tất cả các quân nhân cấp úy phải trình diện đi “học tập cải tạo,” mang theo tiền ăn trong 10 ngày, cấp tá mang theo tiền ăn cho một tháng. Sau này có người đi tù 17 năm ròng rã, chúng ta “chửi” Cộng Sản lừa dối, nhưng xem kỹ lại các văn bản, không thấy đoạn nào nói, cấp úy chỉ đi tù 10 ngày, cấp tá một tháng, mà chỉ nói “đóng tiền ăn.” Chẳng qua, vì chúng ta hay suy luận, và ngây thơ, khờ dại nên mắc mưu sự khôn lanh, xảo quyệt của kẻ thù, đó chính là vì chúng ta ngu!

    Sau này, ra Bắc, chính tai tôi đã nghe một quản giáo cai tù nói rằng: “Đưa các anh ra biển thì cũng từ từ, trước hết là gần bờ, sau mới dần dần đưa các anh ra xa hơn, nếu không các anh chóng mặt, say sóng, chịu làm sao nổi!”

    Tôi đoan chắc anh em chúng ta, nhất là quý vị tướng lãnh, nếu biết được những ngày tù không bản án, mà có người ra đi biền biệt 17 năm trời, chịu bao nhiêu khổ ải, nhọc nhằn, nhục nhã, thì một nửa trong chúng ta đã tự sát tại nhà mà chết, hoặc chạy vào rừng để rồi cũng chết vì súng đạn của Việt Cộng. May hay rủi, vì ngu mà chúng ta mới sống đến ngày hôm nay.

    Khi đến các địa điểm trình diện, không ai nghĩ “đi tù” mà chỉ nghĩ “đi học.” Tại trường Trưng Vương, là nơi trình diện từ cấp phó giám đốc trở lên, hai vị, một từng là phó thủ tướng VNCH, dân biểu, một vị đã là thượng nghị sĩ, đi học còn mang theo gối ôm, và khi xếp hàng vào cổng, có vị đã giành đi trước, vì có giấy giới thiệu của Ủy Ban Quân Quản Sài Gòn-Gia Định. Sau đó, bộ đội Cộng Sản mới ra lệnh: “Ai có giấy giới thiệu thì đứng qua một bên!” Giấy giới thiệu đây là giấy gọi “trình diện” cho các viên chức cấp cao, còn đối với cấp nhỏ thì chỉ có thông cáo chung trên báo chí, đài phát thanh.

    Những ai còn đứng lấp ló ngoài cửa chưa chịu vào, còn nghi ngại dò la thì những chiếc xe mang tên nhà hàng Soái Kình Lâm, Đồng Khánh... mang thức ăn vào quý vị dùng bữa tối, hẳn đã đánh tan mối hoài nghi về thiện ý của người thắng trận.

    Đến khi lên xe Molotova, phủ bạt kín rồi, chúng tôi vẫn còn lạc quan tin lời Cộng Sản được đưa đến chỗ đầy “đủ tiện nghi,” (chắc là có đủ điện nước, máy lạnh, sân bóng chuyền...) để học tập và khi biết đoàn xe ra đến xa lộ Biên Hòa, thì việc di chuyển lên Đà Lạt như cầm chắc trong tay. Trường Võ Bị Quốc Gia Đà Lạt, trường Chỉ Huy Tham Mưu, trường Đại Học Chiến Tranh Chính Trị là những nơi lý tưởng nhất để “học tập.” Khi đến nơi ở tù rồi, Cộng Sản đưa tù vào một cái nhà kho, một trại gia binh hay một cánh rừng thì vẫn tin tưởng vào số ngày trong thông cáo, chờ ngày ra sân vận động Cộng Hòa làm lễ mãn khóa: “Quỳ xuống hỡi những cải tạo viên - Đứng lên hỡi những công dân Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam!”

    Câu chuyện những người trên con tàu Việt Nam Thương Tín, tháng Năm, 1975, sang đến đảo Guam rồi, lại đốt “barrack,” tuyệt thực đề đòi “về với tổ quốc,” là một bài học xót xa cho những người trong cuộc, có người phải trả giá bằng 17 năm tù. Nhạc sĩ Huỳnh Công Ánh kể chuyện, anh em “tù cải tạo” tại trại tù K2, Nghệ Tĩnh, gọi những người này bằng biệt danh “đội q...!”

    Tại trại 15 NV. Long Thành, một nhạc sĩ đã hồ hởi sáng tác những bản nhạc được cai tù bắt cả trại hát: “Trồng rau, trồng đậu, trồng tình thương trong tâm hồn người...” Ra tới Bắc Thái lại thêm một bài “Ngày Vui Đã Tới!” nhưng mà “ngày về” thì xa lắc xa lơ!

    Thậm chí khi lên con tàu chở súc vật Sông Hương lưu đày ra Việt Bắc rồi, có người vẫn lạc quan “biết đâu nó chở tù miền Nam ra Đệ Thất Hạm Đội Hoa kỳ hay đi thẳng qua Guam để giao cho Mỹ!”. Tàu chạy hơn một ngày một đêm rồi mà vẫn nghĩ là cập bến Đà Nẵng chứ không ai nghĩ là lên cảng Hải Phòng.

    Ở trong nhà tù vẫn còn người tin tưởng “học tập, lao động” tốt thì được “Cách Mạng” cứu xét cho về với gia đình sớm, nên làm trối chết, kiệt sức, đấu tố anh em... để lấy điểm với cán bộ, cũng như đau xót cho quý bà ở nhà, dắt díu con cái đi vùng “kinh tế mới” cho chồng sớm được tha! Sau 10 “bài học tập,” tới buổi “thu hoạch” thì cứ nghĩ là viết hay thì được tha về, viết dở thì ở lại “học” tiếp.

    Ngày 5 Tháng Tư, 1975, Bác Sĩ Phạm Văn Lương cùng nhiều y sĩ khác bị đưa vào nhà tù Kỳ Sơn, và một năm vào ngày 3 Tháng Tư, 1976, Bác Sĩ Lương đã uống thuốc ngủ cùng 10 viên cloroquine để tự tử.

    Trong những ngày cuối cùng của miền Nam, Tướng Dương Văn Minh vẫn còn tin tưởng Thượng Tọa Thích Trí Quang, người hứa sẽ đưa người “phía bên kia” đến thương lượng để thành lập chính phủ liên hiệp. Nhưng cuối cùng, tiếng than cuối cùng tuyệt vọng của “Tổng Thống” Dương Văn Minh là: “Thầy giết tôi rồi!”

    Có những người làm lớn hoặc từng “làm rung rinh nước Mỹ” mà còn ngây thơ như vậy, thì đừng trách chi một thằng lính như tôi tin tưởng vào lời của “cách mạng” đem đủ 10 gói mì ăn liền, là... ngu!


    Quân tử, ngay thẳng, ngây thơ mà đối đầu với tiểu nhân, xảo trá, độc ác thì không chết cũng bị thương. Tôi đâm ra nghi ngờ rằng, khó “đem đại nghĩa để thắng hung tàn,” và thời nay thấy nhan nhản chuyện “cường bạo áp đảo cả chí nhân!”


    -----------------------------------------


    Bài viết hay ...vì đã nói lên được "cái ngu" của người trong Nam (nói chung).
    (Mở ngoặc: nói là "nói chung" vì vẫn có những ngoại lệ. Có những người đã thay tên đổi họ, đi xứ khác làm ăn sinh sống ...và không bị "cải tạo")

    Nhưng, dù "nói chung" hay "nói riêng" .. nội dung câu chuyện vẫn là "cái khôn đi sau thời gian" (wise after the event)!. Dĩ nhiên, nếu vào thời điểm sau 30.04.75, ai cũng biết như ta vừa nói trên, mọi việc không còn gì để nói lại, như ngày hôm nay đã được kể.

    Vấn đề muốn nói ở đây là lý giải về việc tại sao Việt Cộng đã làm như thế?

    Vì chúng nó muốn tiếp tục dối gạt ngừơi trong Nam ...như chúng đã dối trá người miền Bắc từ 1954-1975. Để dối gạt người dân, chúng nói chúng đưa thân nhân của họ đi "cải tạo" (nói thêm ở đây: chữ "cải tạo" đã được chúng dùng từ 1954-1975 ở ngoài Bắc, dù chỉ đưa những người tội phạm bình thường, chưa nói đến những tù chính trị, chống đối lại bọn chúng -chẳng hạn như vụ Nhân Văn Giai Phẩm-). Tại sao lại đưa quân, cán chính đi "cải tạo"...vì chính những người này sẽ mạnh mẽ chống đối bọn CS -dù là hình thức nào đi nữa- khi đường lối của bọn chúng đã được phơi bầy!

    Lý giải tuần tự theo kiểu vừa nói, ta phải chấp nhận thêm rằng, dĩ nhiên, không ai nói rằng, họ biết ơn Cộng Sản vì bị họ đưa đi "cải tạo" (nhốt tù)...nhưng, nếu đã biết bọn Cộng Sản dối trá, tàn ác thì chỉ chống lại chúng, chứ than trách về chúng cũng chẳng đi đến đâu. Ta thử đặt tạm mình vào trường hợp sau, có lẽ sẽ rõ hơn. Nếu chúng ta là một trong 12 người (không chắc về con số) bị bọn IS nhốt tù. Hôm nay, nghe tin loáng thoáng nói rằng, ngày mai cả bọn sẽ bị chúng đem ra cắt đầu từng người, như người ta cắt cổ gà. Nếu chúng ta là một trong những người nằm trong trường hợp đó, chúng ta sẽ làm gì ..?!

    Ngay bây giờ cũng thế, ta đã biết chúng đã có thỏa ước Thành Đô với Tàu và chúng sẽ dâng nước cho Tàu, theo kiểu trở thành bang của chúng ..vậy ta chỉ chửi chúng cho đã nư hay sao?!.

    Tóm lại, giữa cái biết (tri) và hành (thực hiện sự hiểu biết) của một người, không dễ mà hoàn thành trọn vẹn.

    Chuyện hiện nay, ta biết rõ chưa?. Ta biết nhiều thứ lắm ...Ít nhất là chuyện "hiệp ước Thành Đô". Rồi, nào là bán Hoàng Sa, Trường sa, đất rừng biên giới ...vân vân và vân vân. Nhưng, chúng ta có chắc, tất cả (chỉ cần khoảng 60% dân số tuổi trưởng thành) ở Việt Nam biết như chúng ta biết không? Đã thế, chúng ta "chửi" nhau tưng bừng. "Chửi" vì khác đường lối chống Cộng đã đành, chống nhau vì câu viết sai chữ, sai dấu chấm, phết ..v..v..(Dĩ nhiên, không kể bọn tay sai, đưa lên diễn đàn những đề tài gây khích động, chia rẻ). Người trong nước, vì bao yếu tố tác động nên chưa thể hưởng ứng với việc chung ngay tức khắc; nhưng, nếu thấy sự chia rẻ kiểu này, ai dám "xung phong" làm việc chung ..?!

    Không nói trong nước, nhiều người Việt ở nước ngoài, biết về Hội Nghị Thành Đô khá rõ. Rõ đến nỗi, họ viết (nói) rằng, hiện nay, Việt Nam ta đang bị Tàu xâm lăng theo lối "Xâm thực" hoặc "tầm ăn dâu". Họ nói đến hiện tượng "ếch bị chích điện" ..v.v.. Một hiện tượng gợi hình khác là một người đứng ở bãi biển khi nước thủy triều dâng lên. Mới đầu, nước đến mắt cá chân, người này chẳng quan tâm. Đến khi nước đến đầu gối, tuy có lo, nhưng vẫn không phòng bị đến trường hợp xấu hơn nữa. Đến khi nước lên quá bụng, lúc ấy muốn nhảy để tránh việc bị chết đuối, lúc đó đã quá trễ!...Tóm lại, chúng ta hiện nay biết rõ đất nước đang bị Tàu xâm chiếm ...nhưng, làm cách nào để truyền đạt mối nguy hiểm này cho tất cả mọi người ..hình như điều này chưa được chúng ta thực hiện đúng mức. Vì thế, các cuộc biểu tình chống Tàu tại VN hiện nay vẫn nhận được sự thờ ơ, vô cảm của nhiều người. Từ cái biết đó để chuyển biến thành một thái độ (biết ---> hành) không rõ cần thời gian bao lâu nữa ...?

    Ngu thì người dân, nói chung (trong và ngoài nước) chưa biết ngu đến đâu. Nhưng, dở thì chắc có dở rồi. Ví dụ, đầu những năm 1980, không cá nhân, tổ chức nào có thể về Việt Nam, nếu không được Cộng quyền cho phép. Nhiều tổ chức đã định đưa người về nước, để làm một sự thay đổi lớn, nhưng đâu có dễ. Nay, cứ có visa là về mà còn chưa kết nối trong, ngoài được, chứ còn có thể làm gì hay hơn?!

    Tiện đây, nói thêm về hai chữ kép, thường đi đôi với nhau "Ngu, dại". Ngu, như tác giả vinbao671@gmail.com đã lý giải rồi. Nhưng, nói kỳ cùng, ngu vì không biết còn có thể châm chước; chứ nếu đã biết rồi mà vẫn còn bị gạt thì cái "dại" này thường bị người khác kết luận là đáng đời!!...Ai cũng biết bọn chơi bài ba lá là bọn bịp bợm, tài lừa gạt cao. Chơi bài bạc với chúng, ăn thì ít, thua thì nhiều. Nhưng, có người cứ thử ...và cứ thế "mang đầu máu" về nhà!...Biết là bọn CS gian, ác thế mà cứ tin thì cứ chết ...chứ còn than vãn, kêu ca, trách cứ bọn chúng thế này thế nọ để làm gì. Cách hay nhất là phổ biến sự gian dối đó ...nhưng không ngừng ở đấy, mà phải cùng nhau có một biện pháp chung, để đối phó với bọn gian, ác (có người ví bọn CS như bọn yêu, tinh thời đại). Nói và làm phải đi đôi!

    Nhưng, cái dở tệ nhất là đã chiến đấu với kẻ thù (Tàu và tay sai) ..hoặc chỉ sống hay chết, nhưng có những cá nhân, những tổ chức cứ lấy chiêu bài "Bất bạo động" làm phương châm chiến lược. Thật không hiểu nổi!!... Cái dại ở đây của chúng ta chẳng qua do việc chúng ta luôn bị bọn tay sai ở hải ngoại cứ tung lên tung xuống, và tuyên truyền ráo riết nên một số đã bị nhiễm độc, cứ tưởng "Bất bạo động" là sách lược chiến đấu tốt nhất ...và phù hợp với xu thế toàn cầu hiện nay (nhóm chữ vừa được viết thường được bọn tay sai của bọn chơi bà ba lá -Bắc Bộ Phủ- sử dụng).

    Phần cuối ở đây, muốn góp ý thêm với tác giả trên về một câu trong Bình Ngô Đại Cáo của Nguyễn Trãi.

    Với câu hịch đó, chúng ta phải hiểu rộng hơn như sau, nhất là trong thời đại mới hiện nay: "Đi với bụt mặc áo cà sa, đi với ma mặc áo giấy" (chẳng hạn, dù Mỹ nói nhân quyền thế nào đi nữa, khi đối phó với bọn IS, họ đã dùng máy bay, hỏa tiển để nói chuyện; không có vụ thuyết pháp ở đây). Không nên hiểu "đại nghĩa" là đem cái "tâm tính tốt" (chẳng hạn) để đối phó với hung tàn (cường bạo). ..mà "đại nghĩa" ở đây nên hiểu là "sức mạnh của đông đảo quần chúng, sức mạnh của cả dân tộc".

    Đặng Quang Chính
    09.04.2016
    12:53




    Ghi chú:
    (1) h..ps://mg.mail.yahoo.com/neo/launch?.rand=6kt6t1f8g7iht#5455259508
    (tudo-ngonluan@yahoogroups.com)
     
    Điều chỉnh lại bài đăng lúc: 9 tháng Tư 2016

Chia sẻ, giới thiệu đến bè bạn