Dismiss Notice
THÔNG BÁO: Phiên bản tháng Mười 2017 cho Đũa Thần Điện Toán với nhiều thay đổi lớn đã được phát hành. ĐẶC BIỆT: Đũa Thần Điện Toán 64 Gig Duo phiên bản 2017 sẽ tự động cập nhật hóa, không cần phải gửi về Thư Viện Việt Nam Toàn Cầu!

Lời Chúa Hằng Ngày - Tuần 1 Mùa Vọng

Chủ đề trong 'Công Giáo' do KhucCamTa khởi đầu 3 tháng Mười Hai 2017.

  1. KhucCamTa

    KhucCamTa Bảo Quốc Công Thần Đệ Ngũ Đẳng Tình Nguyện Viên

    04.12.2017 – Thứ Hai, Tuần 1 Mùa Vọng

    Từ phương Đông phương Tây

    Lời Chúa: Mt 8, 5-11

    Khi Ðức Giêsu vào thành Caphácnaum, có một viên đại đội trưởng đến gặp Người và nài xin: “Thưa Ngài, tên đầy tớ của tôi bị tê bại nằm liệt ở nhà, đau đớn lắm”. Người nói: “Chính tôi sẽ đến chữa nó”. Viên đại đội trưởng đáp: “Thưa Ngài, tôi chẳng đáng Ngài vào nhà tôi, nhưng xin Ngài chỉ nói một lời là đầy tớ tôi được khỏi bệnh. Vì tôi đây, tuy dưới quyền kẻ khác, tôi cũng có lính tráng dưới quyền tôi. Tôi bảo người này: “Ði!”, là nó đi, bảo người kia: “Ðến!”, là nó đến, và bảo người nô lệ của tôi: “Làm cái này!”, là nó làm”. Nghe vậy, Ðức Giêsu ngạc nhiên và nói với những kẻ theo Người rằng: “Tôi bảo thật các ông: tôi không thấy một người Israel nào có lòng tin như thế. Tôi nói cho các ông hay: Từ phương đông phương tây, nhiều người sẽ đến dự tiệc cùng các tổ phụ Ápraham, Ixaác và Giacóp trong Nước Trời.”

    Suy niệm:
    Tín đồ Do thái giáo có tiếng về sống đức hy vọng.
    Họ đã hy vọng và vẫn còn hy vọng Đấng Mêsia sẽ đến để đem ơn cứu độ.
    Họ đã chờ và vẫn chờ từ bao ngàn năm nay.
    Còn Kitô hữu chúng ta có tiếng về sống đức ái.
    Tuy nhiên, tự bản chất Kitô giáo vẫn là tôn giáo của đức hy vọng.
    Chúng ta tin Đấng Mêsia là Đức Giêsu đã đến rồi.
    Ngài đến đem ơn cứu độ không phải cho riêng dân Israel,
    nhưng cho mọi dân mọi nước trên toàn thế giới.
    Nhưng Kitô hữu vẫn còn sống trong chờ đợi và hy vọng.
    Chúng ta mong ngày trở lại trong vinh quang của Chúa Giêsu,
    cũng là ngày thế giới này đi đến chỗ tận cùng, để sang một trang mới.

    MARANA THA, lạy Chúa Giêsu, xin ngự đến (1 Cr 6, 22; Kh 22, 20).
    đó là lời nguyện của các Kitô hữu trong Giáo Hội buổi sơ khai.
    Đó cũng là lời nguyện khẩn thiết của chúng ta, đặc biệt trong Mùa Vọng.
    Ngày quang lâm là ngày tận thế đáng sợ,
    khi Chúa Giêsu trở lại xét xử kẻ sống và kẻ chết.
    Nhưng đó cũng là ngày hội vui lớn nhất của nhân loại,
    ngày mà niềm hy vọng của chúng ta được thành tựu viên mãn.
    Ngày ấy “từ phương đông phương tây, nhiều người sẽ đến dự tiệc
    cùng các tổ phụ Ápraham, Ixaác và Giacóp trong Nước Trời” (c. 11).

    Đức Giêsu ngỡ ngàng khi thấy niềm tin lớn lao của viên đại đội trưởng.
    Ông thuộc dân ngoại mà lại có lòng tin lớn hơn các người Israel khác (c. 10).
    Ông tin Đức Giêsu có thể chữa lành cho người đầy tớ yêu quý của ông.
    Không cần Ngài đến nhà, chỉ cần một lời nói của Ngài thôi cũng đủ (c. 8).
    Lòng tin mạnh mẽ và khiêm tốn của ông đã chinh phục Đức Giêsu.
    Lời của viên sĩ quan dân ngoại đã trở nên lời ta đọc trước khi rước lễ.
    “Lạy Chúa, con chẳng đáng Chúa ngự vào nhà con,
    nhưng xin Chúa phán một lời, thì linh hồn con sẽ lành mạnh.”

    Đầy tớ của viên đại đội trưởng đã được chữa lành,
    nhưng điều quan trọng hơn là chuyện ông có hy vọng được dự tiệc.
    Đây là bữa tiệc cánh chung, bữa tiệc trong Nước Trời (x. Is 25, 6-8).
    Một người dân ngoại được ngồi dự tiệc bên các tổ phụ Do thái.
    Đây là điều hẳn làm cho nhiều người Do thái phải ngạc nhiên.
    Mà không phải chỉ có viên đại đội trưởng,
    có nhiều người từ tứ phương thiên hạ cũng được mời (c. 11).
    Nước Trời như một bữa tiệc vui và thịnh soạn do Thiên Chúa thết đãi,
    trong đó mọi dân tộc khác nhau cùng đến để chia sẻ và hiệp thông.
    Mọi đau buồn, mọi cách ngăn đều bị xóa bỏ.

    Màu tím là màu của phụng vụ Mùa Vọng,
    nhưng đây không phải là màu buồn.
    Mùa Vọng nhắc chúng ta về niềm hy vọng rất xanh tươi
    mà Chúa Giêsu đã mang lại cách đây hai ngàn năm
    và chúng ta có bổn phận vun đắp cho thành tựu.
    Làm sao để ơn cứu độ của Ngài được mọi người trên thế giới nhận biết?
    Làm sao để dân ngoại được ơn đức tin và ơn chữa lành như viên sĩ quan?
    Làm sao để chẳng ai vắng mặt trong bữa đại tiệc của Nước Trời?
    Mùa Vọng đưa ta về thế giới bao la của châu Á, với 3% người công giáo.
    Nếu ngày mai tận thế, Chúa sẽ hỏi ta 97% kia đâu.​

    Cầu nguyện:
    Lạy Cha,
    Cha muốn cho mọi người được cứu độ
    và nhận biết chân lý,
    chân lý mà Cha đã bày tỏ nơi Đức Giêsu, Con Cha.

    Xin Cha nhìn đến hàng tỉ người
    chưa nhận biết Đức Giêsu,
    họ cũng là những người đã được cứu chuộc.

    Xin Cha thôi thúc nơi chúng con
    khát vọng truyền giáo,
    khát vọng muốn chia sẻ niềm tin và hạnh phúc,
    niềm vui và bình an của mình cho tha nhân,
    và khát vọng muốn giới thiệu Đức Giêsu cho thế giới.

    Chúng con thấy mình nhỏ bé và bất lực
    trước sứ mạng đi đến tận cùng trái đất
    để loan báo Tin Mừng.
    Chúng con chỉ xin đến
    với những người bạn gần bên,
    giúp họ quen biết Đức Giêsu và tin vào Ngài,
    qua đời sống yêu thương cụ thể của chúng con.

    Chúng con cũng cầu nguyện
    cho tất cả những ai đang xả thân lo việc truyền giáo.

    Xin Cha cho những cố gắng của chúng con
    sinh nhiều hoa trái. Amen.


    Lm Antôn Nguyễn Cao Siêu, S.J.
     
  2. KhucCamTa

    KhucCamTa Bảo Quốc Công Thần Đệ Ngũ Đẳng Tình Nguyện Viên

    05.12.2017 – Thứ Ba, Tuần 1 Mùa Vọng

    Thánh Thần tác động

    Lời Chúa: Lc 10, 21-24

    Khi ấy, được Thánh Thần tác động, Ðức Giêsu hớn hở vui mừng và nói: “Lạy Cha là Chúa Tể trời đất, con xin ngợi khen Cha, vì Cha đã giấu kín không cho bậc khôn ngoan thông thái biết những điều này, nhưng lại mặc khải cho những người bé mọn. Vâng, lạy Cha, vì đó là điều đẹp ý Cha. Cha tôi đã giao phó mọi sự cho tôi. Và không ai biết người Con là ai, trừ Chúa Cha, cũng như không ai biết Chúa Cha là ai, trừ người Con, và kẻ mà người Con muốn mặc khải cho.” Rồi Ðức Giêsu quay lại với các môn đệ và bảo riêng: “Phúc thay mắt nào được thấy điều anh em thấy! Quả vậy, Thầy bảo cho anh em biết: nhiều ngôn sứ và nhiều vua chúa đã muốn thấy điều anh em đang thấy, mà không được thấy, muốn nghe điều anh em đang nghe, mà không được nghe.”

    Suy niệm:
    Ông tổ Jessê là cha của vua Đavít (Lc 3, 32).
    Bài đọc 1 nói về một nhánh nhỏ đâm ra từ gốc tổ Jessê (Is 11, 1).
    Đó là Đấng Mêsia, người thuộc dòng dõi Jessê, cha của Đavít.
    Nét đặc biệt của Đấng này là có Thần Khí Đức Chúa ngự trên:
    “thần khí khôn ngoan và minh mẫn, thần khí mưu lược và dũng mãnh,
    thần khí hiểu biết và kính sợ Đức Chúa” (Is 11, 2).

    Trong bài Tin Mừng hôm nay, Đức Giêsu được đầy tràn Thánh Thần,
    khiến Ngài vui sướng dâng lên Cha lời cầu nguyện tự phát (c. 21).
    Như thế có sự hiện diện của cả Ba Ngôi Thiên Chúa trong giây phút này.
    Trong Thánh Thần, Con dâng lên Cha lời ngợi khen chúc tụng.
    Lời cầu nguyện của Con bao giờ cũng bắt đầu bằng câu Abba, Lạy Cha.
    Abba là người Cha gần gũi thân thương,
    nhưng Abba cũng là Chúa tể trời đất, đầy quyền năng siêu việt.
    Đức Giêsu ngợi khen Cha, vì Cha giấu kín nhóm này,
    nhưng lại mặc khải cho nhóm kia về Con của Cha.
    Thật ra, Cha không ghét bỏ những người khôn ngoan thông thái.
    Nhưng sự giàu có tri thức đã khiến một số người tự mãn, tự hào,
    đi đến chỗ khép lại và từ chối tin vào Đức Giêsu.
    Những người bé mọn, đơn sơ mới là những người khôn ngoan thật sự.
    Họ mềm mại mở ra như trẻ thơ, để đón nhận Tin Mừng về Nước Trời.

    Bảy mươi hai môn đệ mới đi sứ vụ trở về, là những người bé mọn ấy.
    Họ là những người có phúc vì được thấy, được nghe
    những điều mà bao thế hệ khác ước ao, nhưng không được (cc. 23-24).
    Họ là những người được đưa vào thế giới thân tình giữa Cha và Con.
    Thế giới ấy thật là riêng tư, nơi Cha và Con hiểu biết nhau trọn vẹn.
    “Không ai thực sự biết Con là ai, trừ Cha;
    cũng không ai thực sự biết Cha là ai, trừ Con” (c. 22).
    Nhưng thế giới tưởng như khép kín ấy cũng là thế giới mở ra cho con người.
    Cha mặc khải cho những người bé mọn (c. 21).
    Và Con cũng mặc khải cho người nào Con muốn (c. 22).
    Rốt cuộc Cha mặc khải về Con, và Con mặc khải về Cha.
    Chỉ Thiên Chúa mới mặc khải được cho ta về Thiên Chúa.

    Mừng lễ Giáng Sinh là mừng Quà Tặng của Cha là Đức Giêsu.
    Ngài là Đấng duy nhất biết Cha thâm sâu,
    nên cũng là Đấng duy nhất có thể mặc khải về Cha trọn vẹn.
    Ngài là Đấng Trung Gian duy nhất và là Người Con Một của Cha.
    Thiên Chúa Cha đã bắc cho chúng ta một nhịp cầu.
    Cha mời chúng ta qua nhịp cầu ấy mà đến với thế giới Thiên Chúa,
    nơi Cha và Con khăng khít với nhau trong tình yêu.
    Hãy để Cha lôi kéo ta đến với Con của Ngài (Ga 6, 44).
    Hãy để Con là đường đưa ta đến với Cha (Ga 14, 6).
    Hãy là người khôn ngoan thật sự, biết mở ra để nghe Cha, Con mặc khải.
    Biết được Cha và Con là ai, đó là hạnh phúc của người Kitô hữu.
    Đó cũng là ước mơ ngàn đời của Cha và Con cho nhân loại.​

    Cầu nguyện:
    Lạy Chúa Giêsu,
    xin cho con biết con,
    xin cho con biết Chúa.

    Xin cho con chỉ khao khát một mình Chúa,
    quên đi chính bản thân,
    yêu mến Chúa và làm mọi sự vì Chúa.

    Xin cho con biết tự hạ,
    biết tán dương Chúa và chỉ nghĩ đến Chúa.

    Ước gì con biết hãm mình và sống trong Chúa.
    Ước gì con biết nhận từ Chúa
    tất cả những gì xảy đến cho con
    và biết chọn theo chân Chúa luôn.

    Xin đừng để điều gì quyến rũ con, ngoài Chúa.
    Xin Chúa hãy nhìn con, để con yêu mến Chúa.
    Xin Chúa hãy gọi con, để con được thấy Chúa.
    Và để con hưởng nhan Chúa đời đời. Amen.

    (Thánh Âu-Tinh)

    Lm Antôn Nguyễn Cao Siêu, S.J.
     
  3. KhucCamTa

    KhucCamTa Bảo Quốc Công Thần Đệ Ngũ Đẳng Tình Nguyện Viên

    06.12.2017 – Thứ Tư, Tuần 1 Mùa Vọng

    Ăn no nê

    Lời Chúa: Mt 15, 29-37
    Khi ấy, Ðức Giêsu xuống khỏi miền Tia và Xiđon, đến ven Biển Hồ Galilê. Người lên núi và ngồi đó. Có những đám người đông đảo kéo đến cùng Người, đem theo những kẻ què quặt, đui mù, tàn tật, câm điếc và nhiều bệnh nhân khác nữa. Họ đặt những kẻ ấy dưới chân Người và Người chữa lành, khiến đám đông phải kinh ngạc vì thấy kẻ câm nói được, người tàn tật được lành, người què đi được, người mù xem thấy. Và họ tôn vinh Thiên Chúa của Ítraen. Ðức Giêsu gọi các môn đệ lại mà nói: “Thầy chạnh lòng thương đám đông, vì họ ở luôn với Thầy đã ba ngày rồi và họ không có gì ăn. Thầy không muốn giải tán họ, để họ nhịn đói mà về, sợ rằng họ bị xỉu dọc đường.” Các môn đệ thưa: “Trong nơi hoang vắng này, chúng con lấy đâu ra đủ bánh cho đám đông như vậy ăn no?” Ðức Giêsu hỏi: “Anh em có mấy chiếc bánh?” Các ông đáp: “Thưa có bảy chiếc bánh và một ít cá nhỏ.” Bấy giờ, Người truyền cho đám đông ngả lưng xuống đất. Rồi Người cầm lấy bảy chiếc bánh và mấy con cá, dâng lời tạ ơn, bẻ ra, trao cho môn đệ, và môn đệ trao cho đám đông. Ai nấy đều ăn và được no nê. Những mẩu bánh còn thừa, người ta thu lại bảy thúng đầy.

    Suy niệm:
    Khi mô tả về thời cánh chung, thời thiên sai, thời của Đấng Mêsia,
    ngôn sứ Isaia nghĩ đến một bữa tiệc lớn cho muôn dân tộc
    do Đức Chúa của Ítraen khoản đãi trên núi thánh.
    Không phải chỉ đãi thịt béo, rượu ngon,
    Đức Chúa còn lau khô dòng lệ trên khuôn mặt mọi người,
    Khổ đau không còn nữa, chỉ còn tiếng reo vui (Is 25, 6-10).

    Nơi Đức Giêsu, lời của ngôn sứ Isaia đã được ứng nghiệm.
    Trong bài Tin Mừng hôm nay, Đức Giêsu lên một ngọn núi
    thuộc miền Thập Tỉnh của dân ngoại (x. Mc 7, 31).
    Dân chúng kéo đến cùng với những người bệnh hoạn tật nguyền.
    Trên ngọn núi ấy, Ngài đã đem đến niềm vui cho bao người.
    Kẻ câm nói được, người què đi được, người mù sáng mắt.
    Đức Giêsu không giảng về một Nước Trời xa xôi.
    Ngài cho thấy một Nước Trời gần gũi khi thân xác được lành mạnh.

    Kitô giáo không duy tâm, duy linh hay duy vật.
    Đức Giêsu quan tâm đến trọn cả con người với xác và hồn.
    Chính vì thế Ngài vừa rao giảng, vừa chữa bệnh.
    Ngài biết chạnh lòng thương đám đông,
    vì họ đã ở lại với Ngài từ ba ngày qua mà không có gì ăn.
    Ngài hiểu thế nào là cái đói và hậu quả của nó
    nên Ngài không muốn để họ đi về mà bụng lại rỗng không.
    “Sợ rằng họ bị xỉu dọc đường” (c. 32).
    Đức Giêsu đã nghĩ đến việc cho họ ăn như một nhu cầu cấp thiết.

    “Chúng con lấy đâu ra đủ bánh cho đám đông như vậy ăn no” (c. 33).
    Trước vấn đề lương thực cho một đám đông ở nơi hoang vắng,
    các môn đệ thấy mình bất lực và bế tắc.
    “Bảy cái bánh và ít cá nhỏ”, đó là tất cả những gì họ có.
    Để nuôi đám đông, các môn đệ phải cộng tác với Đức Giêsu,
    trao cho Ngài tất cả những gì mình có,
    để rồi nhận lại tất cả từ Ngài, và đem chia sẻ cho đám đông.

    Bữa ăn ở nơi vắng này không phải là một đại tiệc với rượu thịt,
    nhưng rõ ràng là rất cần thiết, đem lại no đủ và thậm chí dư thừa.
    Thế giới hôm nay có hơn một tỉ người đói, đa số ở Á châu.
    Những bữa ăn đầy đủ vẫn là nỗi khát khao ám ảnh nhiều người.
    Đói chẳng những làm ngất xỉu hay dẫn đến cái chết,
    nhưng còn làm người ta mất nhân cách, sống không ra người.
    Bận tâm của Đức Giêsu về cái đói cũng là mối bận tâm của Giáo Hội.
    Phép lạ bánh hóa nhiều của Đức Giêsu phải được nhân lên khắp nơi,
    để không còn ai phải đói trên thế giới.
    Bữa tiệc cánh chung, nơi muôn người từ đông sang tây đến dự,
    phải được chuẩn bị từ những bữa ăn cho kẻ nghèo hôm nay.
    Sống Mùa Vọng là lưu tâm đến bao người thiếu ăn ở quanh ta.
    Và dù chỉ có mấy cái bánh, ta vẫn tin có thể bẻ ra để nuôi được họ.​

    Cầu nguyện:
    Lạy Cha, xin cho con ý thức rằng
    tấm bánh để dành của con thuộc về người đói,
    chiếc áo nằm trong tủ thuộc về người trần trụi,
    tiền bạc con cất giấu thuộc về người thiếu thốn.

    Lạy Cha, có bao điều con giữ mà chẳng dùng,
    có bao điều con lãng phí
    bên cạnh những Ladarô túng quẫn,
    có bao điều con hưởng lợi
    dựa trên nỗi đau của người khác,
    có bao điều con định mua sắm dù chẳng có nhu cầu.

    Con hiểu rằng nguồn gốc sự bất công
    chẳng ở đâu xa.
    Nó nằm ngay nơi sự khép kín của lòng con.
    Con phải chịu trách nhiệm
    về cảnh nghèo trong xã hội.

    Lạy Cha chí nhân,
    vũ trụ, trái đất và tất cả tài nguyên của nó
    là quà tặng Cha cho mọi người có quyền hưởng.

    Cha để cho có sự chênh lệch, thiếu hụt,
    vì Cha muốn chúng con san sẻ cho nhau.
    Thế giới còn nhiều người đói nghèo
    là vì chúng con giữ quá điều cần giữ.

    Xin dạy chúng con biết cách đầu tư làm giàu,
    nhờ sống chia sẻ yêu thương. Amen.


    Lm Antôn Nguyễn Cao Siêu, S.J.
     
  4. KhucCamTa

    KhucCamTa Bảo Quốc Công Thần Đệ Ngũ Đẳng Tình Nguyện Viên

    07.12.2017 – Thứ Năm Tuần 1 Mùa Vọng

    Xây trên nền đá

    Lời Chúa: Mt 7, 21.24-27

    Khi ấy Chúa Giêsu nói với môn đệ rằng: “Không phải bất cứ ai thưa với Thầy: ‘Lạy Chúa! lạy Chúa!’ là được vào Nước Trời cả đâu! Nhưng chỉ ai thi hành ý muốn của Cha Thầy là Ðấng ngự trên trời, mới được vào mà thôi. Vậy ai nghe những lời Thầy nói đây mà đem ra thực hành, thì ví được như người khôn xây nhà trên đá. Dù mưa sa, nước cuốn, hay bảo táp ập vào, nhà ấy cũng không sụp đổ, vì đã xây trên nền đá. Còn ai nghe những lời Thầy nói đây, mà chẳng đem ra thực hành, thì ví được như người ngu dại xây nhà trên cát. Gặp mưa sa, nước cuốn hay bão táp ập vào, nhà ấy sẽ sụp đổ, sụp đổ tan tành.”

    Suy niệm:
    Sau khi một cơn bão đi qua thành phố,
    người ta ngạc nhiên khi thấy những căn nhà sụp đổ
    lại là những công trình mới xây chưa được bao lâu.
    Còn những công trình xưa lại hiên ngang đứng vững.
    Cũng có khi sau một cơn dông,
    một cây còn xanh bỗng nhiên ngã đổ.
    Người ta lại gần và thấy ruột của cây đã bị mục từ lâu.
    Dông bão làm lộ ra sự thật, vén mở chân tướng,
    vì khi biển lặng, ai cũng có thể là hoa tiêu.

    Đời con người tránh sao khỏi những dông tố.
    Ai cũng mong xây căn nhà đời mình cho kiên cố vững vàng,
    đứng được trước bão táp phong ba.
    Nhà càng cao, nền càng phải chắc chắn.
    Xây trên cát hay trên đá cho thấy ai dại, ai khôn.
    Thầy Giêsu dạy các môn đệ biết thế nào là xây đời mình trên đá.
    Đó là đem ra thực hành những lời Thầy dạy
    mà họ đang nghe trong Bài Giảng trên núi (Mt 5-7).

    Sống lời Thầy dạy là chọn đi vào con đường hẹp, ít người đi,
    với những thách đố và thiệt thòi, những hiểm nguy và nhục nhã.
    Chỉ ai dám sống như thế mới đứng vững khi dông bão bất ngờ ập tới.
    Lúc ấy người bị coi là ngu vì sống lời Thầy, mới lộ ra là người khôn.
    Vì lời của Thầy Giêsu diễn tả ý muốn của Cha trên trời,
    nên thi hành lời Thầy cũng là thi hành ý muốn của Cha.
    Đây là điều kiện cần thiết để được vào Nước Trời,
    vì tuyên xưng trên môi Thầy Giêsu là Chúa, vẫn chưa đủ (c. 21).

    Chúng ta đang sống trong Mùa Vọng, mùa ngóng đợi Nước Chúa đến.
    Đây là thời gian thuận tiện để suy nghĩ về cái nền của căn nhà mình,
    cái nền của những công trình ta đang đầu tư xây dựng.
    Có khi chúng ta thấy nó sao quá mong manh.
    Chúng ta không đợi đến lúc dông bão mới gia cố nền móng.
    Căn nhà của giáo xứ, giáo phận hay Giáo Hội cũng vậy.
    Xây nhà cao tầng mà nền không chắc thì nhà dễ nghiêng.
    Đối với ngôn sứ Isaia,
    “Chính Đức Chúa là Đá Tảng bền vững ngàn năm” (Is 26, 4).
    Tin vào Ngài, ta sẽ được bảo vệ chở che và thêm mạnh sức.
    Ngoài Đức Chúa, chẳng có gì vĩnh hằng.

    Cuộc sống hôm nay có vẻ ổn định hơn xưa.
    Thật ra số phận con người hôm nay bấp bênh hơn nhiều.
    Chỉ một sai sót nhỏ cũng kéo theo một cuộc khủng hoảng toàn cầu.
    Chỉ một tranh chấp nhỏ cũng có thể làm bùng lên một cuộc chiến.
    Hãy xây tương lai của xã hội và Giáo Hội trên Đá Tảng.
    Hãy xây những dự tính của đời mình trên nền đá.
    Nhờ đó những công trình của chúng ta trở thành vĩnh cửu.​

    Cầu nguyện:
    Lạy Chúa Giêsu,
    con đường dài nhất là con đường từ tai đến tay.

    Chúng con thường xây nhà trên cát,
    vì chỉ biết thích thú nghe Lời Chúa dạy,
    nhưng lại không dám đem ra thực hành.
    Chính vì thế
    Lời Chúa chẳng kết trái nơi chúng con.

    Xin cho chúng con
    đừng hời hợt khi nghe Lời Chúa,
    đừng để nỗi đam mê làm Lời Chúa trở nên xa lạ.

    Xin giúp chúng con dọn dẹp mảnh đất đời mình,
    để hạt giống Lời Chúa được tự do tăng truởng.

    Ước gì ngôi nhà đời chúng con
    được xây trên nền tảng vững chắc,
    đó là Lời Chúa,
    Lời chi phối toàn bộ cuộc sống chúng con.


    Lm Antôn Nguyễn Cao Siêu, S.J.
     
  5. KhucCamTa

    KhucCamTa Bảo Quốc Công Thần Đệ Ngũ Đẳng Tình Nguyện Viên

    08.12.2017 – Thứ Sáu, Lễ Đức Trinh Nữ Maria Vô Nhiễm Nguyên Tội

    Đấng đầy ân sủng

    Lời Chúa: Lc 1, 26-38

    Bà Elisabét có thai được sáu tháng, thì Thiên Chúa sai sứ thần Gáprien đến một thành miền Galilê, gọi là Nadarét, gặp một trinh nữ đã đính hôn với một người tên là Giuse, thuộc nhà Ðavít. Trinh nữ ấy tên là Maria. Sứ thần vào nhà trinh nữ và nói: “Mừng vui lên, hỡi Ðấng đầy ân sủng, Ðức Chúa ở cùng bà.” Nghe lời ấy, bà rất bối rối, và tự hỏi lời chào như vậy có nghĩa gì. Sứ thần liền nói: “Thưa bà Maria, xin đừng sợ, vì bà đẹp lòng Thiên Chúa. Và này đây bà sẽ thụ thai, sinh hạ một con trai, và đặt tên là Giêsu. Người sẽ nên cao cả, và sẽ được gọi là Con Ðấng Tối Cao. Ðức Chúa là Thiên Chúa sẽ ban cho Người ngai vàng vua Ðavít, tổ tiên Người. Người sẽ trị vì nhà Giacóp đến muôn đời, và triều đại của Người sẽ vô cùng vô tận.”
    Bà Maria thưa với sứ thần: “Việc ấy sẽ xảy ra cách nào, vì tôi không biết đến việc vợ chồng!” Sứ thần đáp: “Thánh Thần sẽ ngự xuống trên bà, và quyền năng Ðấng Tối Cao sẽ rợp bóng trên bà, vì thế, người con sinh ra sẽ là thánh, và được gọi là Con Thiên Chúa. Kìa bà Êlisabét, người họ hàng với bà, tuy già rồi, mà cũng đang cưu mang một người con trai: bà ấy vẫn bị mang tiếng là hiếm hoi, mà nay đã có thai được sáu tháng. Vì đối với Thiên Chúa, không có gì là không thể làm được.”
    Bấy giờ bà Maria nói: “Vâng, tôi đây là nữ tỳ của Chúa, xin Chúa cứ làm cho tôi như lời sứ thần nói.” Rồi sứ thần từ biệt ra đi.


    Suy niệm:
    Ngày 25-3-1858 tại Lộ Đức, Đức Mẹ lại hiện ra cho Bernadette,
    một cô bé mười bốn tuổi, nhà nghèo, quê mùa.
    Vào lần hiện ra thứ mười sáu, khi cô gặng hỏi tên của Bà đẹp,
    Bà đã trả lời: Que soy era Immaculada Conception,
    Ta là sự Thụ thai vô nhiễm.
    Một câu trả lời khó hiểu và khó nhớ đối với một cô bé ít học.
    Dĩ nhiên cô không hề biết rằng bốn năm trước đó,
    Đức Piô IX đã công bố tín điều Đức Maria Vô Nhiễm nguyên tội.

    Mừng lễ Đức Maria Vô nhiễm là mừng lễ một con người, một phụ nữ.
    Thiên Chúa muốn Con Một của mình làm người trăm phần trăm,
    nên cần tuyển một phụ nữ để sinh ra người Con ấy.
    Maria chính là người được chọn, hoàn toàn như một ân huệ.
    Khi chọn Maria, Thiên Chúa đã ban cho Mẹ mọi sự tốt đẹp nhất có thể,
    vì ơn gọi quá vĩ đại là làm Mẹ Con Thiên Chúa.
    Maria được Thiên Chúa bao bọc và bảo vệ bằng ân sủng tuyệt vời.
    Ngài cho Mẹ được hưởng trước công nghiệp của Người Con,
    nên gìn giữ Mẹ khỏi vết nhơ của nguyên tội.
    Mừng lễ Vô nhiễm là mừng lễ một con người, một phụ nữ,
    ngay từ giây phút đầu tiên được thụ thai,
    đã trọn vẹn và tuyệt đối nằm trong bàn tay yêu thương của Thiên Chúa.

    Khi nói Mẹ không nhiễm vết nhơ của nguyên tội
    là chỉ mới nêu lên một khía cạnh có phần tiêu cực.
    Theo Công Đồng Vaticanô II, từ giây phút hiện đầu tiên của cuộc sống,
    Mẹ đã được rạng ngời một sự thánh thiện hoàn toàn độc nhất vô nhị.
    Giáo Hội Đông Phương gọi Mẹ là Đấng toàn thánh (panagia).
    Sự thánh thiện của Mẹ đã được sứ thần Gabrien diễn tả qua lời chào :
    “Mừng vui lên, hỡi Đấng được đầy ân sủng, Đức Chúa ở cùng Bà.”
    Maria được Thiên Chúa ban đầy tràn ân sủng,
    nghĩa là được Thiên Chúa yêu thương, và được đẹp lòng Thiên Chúa,
    từ trước khi Mẹ nói tiếng Xin Vâng.
    Nhưng ân sủng không bóp chết tự do và trách nhiệm.
    Mẹ đã đáp lại tình yêu đó với sự mở ra không ai sánh bằng.
    Tiếng Xin Vâng trên môi của cô thiếu nữ Maria
    là cử chỉ đón lấy Đấng Cứu Độ vào đời mình, vào lòng dạ mình.
    Maria đã suốt đời trung tín với tiếng Xin Vâng đầu tiên
    bằng việc nói muôn tiếng Xin Vâng khác cho đến tận thập giá.

    Những gì Mẹ Maria được hưởng, chúng ta cũng được chung phần.
    Chúng ta cũng được chọn, được tẩy xóa tội nguyên tổ, được ban ơn.
    Chúng ta cũng được mời gọi đáp lại bằng những tiếng Xin Vâng nho nhỏ.
    Sống Mùa Vọng là để cho Con Thiên Chúa đi vào đời mình.
    Như Đức Maria, chúng ta được mời gọi cưu mang Con Thiên Chúa,
    làm cho Ngài lớn lên mỗi ngày và sinh Ngài ra cho thế giới.
    Chúng ta cũng muốn cưu mang Giêsu với trái tim và cuộc đời vô nhiễm.
    Xin Chúa cho chúng ta được chia sẻ ơn Vô Nhiễm giữa cuộc đời ô nhơ.​

    Cầu nguyện:
    Lạy Đức Trinh Nữ Maria, Mẹ Thiên Chúa,
    xin gìn giữ nơi con quả tim của trẻ thơ
    tinh tuyền và trong ngần như dòng suối.

    Xin ban cho con quả tim đơn sơ,
    mau quên những nỗi buồn phiền.
    Một quả tim hào hiệp dám hiến thân,
    dịu dàng để cảm thông.
    Một quả tim trung thành và quảng đại,
    không quên ơn, không báo oán.

    Xin tạo cho con quả tim hiền từ và khiêm tốn,
    yêu mà không mong được yêu lại,
    hân hoan xóa mình đi
    để Con của Mẹ có chỗ trong lòng người khác.

    Một quả tim vĩ đại và bất khuất,
    không khép lại trước những kẻ vô ơn,
    không chán nản trước người lạnh nhạt.
    Một quả tim khắc khoải
    lo tìm vinh danh Chúa Giêsu Kitô,
    quả tim mang vết thương vì yêu Ngài,
    vết thương chỉ lành
    khi được sống với Ngài trên trời. Amen.

    Lm Antôn Nguyễn Cao Siêu, S.J.
     
    Điều chỉnh mới nhất vào lúc: 7 tháng Mười Hai 2017 at 7:46 PM
  6. KhucCamTa

    KhucCamTa Bảo Quốc Công Thần Đệ Ngũ Đẳng Tình Nguyện Viên

    09.12.2017 – Thứ Bảy Tuần 1 Mùa Vọng

    Chạnh lòng thương

    Lời Chúa: Mt 9, 35 – 10, 1.5a.6-8

    Ðức Giêsu đi khắp các thành thị, làng mạc, giảng dạy trong các hội đường của họ, rao giảng Tin Mừng Nước Trời và chữa hết các bệnh hoạn tật nguyền. Khi thấy đám đông, Người chạnh lòng thương, vì họ lầm than vất vưởng, như bầy chiên không người chăn dắt. Bấy giờ, Người nói với môn đệ rằng: “Lúa chín đầy đồng, mà thợ gặt lại ít. Vậy anh em hãy xin chủ mùa gặt sai thợ ra gặt lúa về”.
    Rồi Ðức Giêsu gọi mười hai môn đệ lại, ban cho các ông được quyền trên các thần ô uế, để các ông trừ chúng và chữa hết các bệnh hoạn tật nguyền. Ðức Giêsu sai mười hai ông ấy đi và chỉ thị rằng: “Hãy đến với các con chiên lạc nhà Ítraen. Dọc đường hãy rao giảng rằng; Nước Trời đã đến gần. Anh em hãy chữa lành người đau yếu, làm cho kẻ chết sống lại, cho người phong hủi được sạch bệnh, và khử trừ ma quỷ. Anh em đã được cho không, thì cũng phải cho không như vậy.”


    Suy niệm:
    Thiên Chúa của Do Thái giáo là Thiên Chúa gần gũi với con người.
    Thiên Chúa của Ítraen có thể trừng phạt dân vì sự bất trung của họ,
    nhưng Ngài cũng là Thiên Chúa giàu lòng tha thứ.
    Khi đọc bài đọc 1 của ngôn sứ Isaia, chúng ta ngạc nhiên
    khi thấy một Thiên Chúa tỉ mỉ quan tâm đến hạnh phúc của con người.
    Ngài nghe và đáp lại tiếng dân kêu than, khóc lóc (c. 19).
    Ngài dạy dỗ và chỉ đường cho người lưỡng lự phân vân (c. 21).
    Nhưng hơn nữa, Ngài còn để ý đến đời sống vật chất của dân chúng.
    Ngài làm cho mưa thuận gió hòa,
    cho khe suối róc rách vì có dòng nước chảy.
    Nhờ đó hạt giống được gieo trở thành lương thực,
    súc vật chăn nuôi được gặm cỏ thỏa thuê,
    bò cầy ruộng sẽ được ăn cỏ khô trộn muối (cc. 23-24).
    Con người có đủ bánh ăn và nước uống trong lúc ngặt nghèo.

    Qua cuộc sống của mình, Đức Giêsu cũng muốn cho ta thấy
    một Thiên Chúa nhân từ bằng xương bằng thịt,
    một Thiên Chúa bị thu hút bởi con người, mê say phục vụ con người.
    Không rõ trong sứ vụ công khai, trong gần ba năm rong ruổi,
    Đức Giêsu đã đi bộ bao nhiêu cây số của xứ Paléttin,
    đôi chân dẻo dai của Ngài đã đến với bao nhiêu làng mạc, thành phố.
    đôi tay của Ngài đã chạm đến bao nhiêu thương tích của nhân gian.
    Chỉ biết trái tim của Ngài là trái tim bằng thịt,
    cứ nhói đau và chạnh thương trước bể khổ của phận người.
    Bệnh tật thân xác là gánh nặng kéo con người xuống.
    Đức Giêsu đã trở nên như vị lương y đối diện với đủ thứ bệnh tật.
    Mù lòa, câm điếc, bất toại, phong hủi đều được Ngài chữa lành,
    thậm chí Ngài còn hoàn sinh kẻ chết.
    Ma quỷ cũng là một mãnh lực làm con người mất tự do.
    Khử trừ ma quỷ và thần ô uế, là dấu cho thấy Nước Trời đã đến.

    Mọi sự Đức Giêsu đã làm thì Ngài sai các môn đệ tiếp tục (cc. 6-8).
    Hôm nay chúng ta cũng được sai để tiếp tục việc của Ngài ngày xưa:
    loan báo Tin Mừng Nước Trời, chữa lành thế giới khỏi mọi bệnh tật,
    giải phóng con người khỏi những xích xiềng mới do chính họ tạo nên,
    và loại trừ thần ô uế ra khỏi mọi nơi con người sinh sống.
    Công việc này thật bao la,
    vì không giới hạn trong mảnh đất Paléttin nhỏ hẹp.
    Công việc này không dễ,
    vì ta phải đối diện với sức đề kháng mạnh mẽ của ác thần.
    Nhưng với quyền năng Chúa ban, chúng ta tin mình sẽ thắng (c. 1).
    Lễ Giáng Sinh là lễ mừng ơn cứu độ cho con người.
    Chúng ta được mời nhìn thế giới hôm nay bằng cái nhìn của Giêsu,
    yêu thế giới bơ vơ hôm nay bằng trái tim của Giêsu,
    đến với thế giới xa xôi hôm nay bằng đôi chân của Giêsu.
    Ước gì tay chúng ta chạm đến người nghèo, người yếu đau, sa ngã.
    Và ước gì chúng ta cho không những gì đã nhận được nhưng không.​

    Cầu nguyện:
    Lạy Cha,
    thế giới hôm nay cũng như hôm qua
    vẫn có những người bơ vơ lạc hướng
    vì không tìm được một người để tin;
    vẫn có những người đã chết từ lâu
    mà vẫn tưởng mình đang sống;
    vẫn có những người bị ám ảnh bởi thần ô uế,
    ô uế của bạc tiền, của tình dục, của tiếng tăm;
    vẫn có những người mang đủ thứ bệnh hoạn,
    bệnh hoạn trong lối nhìn, lối nghĩ, lối sống;
    vẫn có những người bị sống bên lề xã hội,
    dù không phải là người phong...

    Xin Cha cho chúng con nhìn thấy họ
    và biết chạnh lòng thương như Con Cha.

    Nhưng trước hết,
    xin cho chúng con
    nhìn thấy chính bản thân chúng con.


    Lm Antôn Nguyễn Cao Siêu, S.J.
     

Chia sẻ, giới thiệu đến bè bạn