Dismiss Notice
THÔNG BÁO: Phiên bản tháng Giêng 2018 cho Đũa Thần Điện Toán với nhiều thay đổi lớn đã được phát hành. ĐẶC BIỆT: Đũa Thần Điện Toán 64 Gig Duo phiên bản 2018 sẽ tự động cập nhật hóa, không cần phải gửi về Thư Viện Việt Nam Toàn Cầu!

Lời Chúa Hằng Ngày - Tuần 14 Mùa Thường Niên

Chủ đề trong 'Công Giáo' do KhucCamTa khởi đầu 8 tháng Bảy 2018.

  1. KhucCamTa

    KhucCamTa Bảo Quốc Công Thần Đệ Ngũ Đẳng Tình Nguyện Viên

    09.07.2018 – Thứ Hai, Tuần 14 Mùa Thường Niên



    “Lòng tin của con đã cứu con”
    (Mt 9, 18-26)

    18 Người còn đang nói với họ như thế, thì bỗng một vị thủ lãnh đến gần bái lạy Người và nói: “Con gái tôi vừa mới chết. Nhưng xin Ngài đến đặt tay lên cháu, là nó sẽ sống.”19 Đức Giê-su đứng dậy đi theo ông ấy, và các môn đệ cũng đi với Người.

    20 Bỗng một người đàn bà bị băng huyết đã mười hai năm tiến đến phía sau Người và sờ vào tua áo của Người,21 vì bà nghĩ bụng: “Tôi chỉ cần sờ được vào áo của Người thôi là sẽ được cứu! “22 Đức Giê-su quay lại thấy bà thì nói: “Này con, cứ yên tâm, lòng tin của con đã cứu chữa con.” Và ngay từ giờ ấy, bà được cứu chữa.

    23 Đức Giê-su đến nhà viên thủ lãnh; thấy phường kèn và đám đông xôn xao, Người nói:24 “Lui ra! Con bé có chết đâu, nó ngủ đấy! ” Nhưng họ chế nhạo Người.25 Khi đám đông bị đuổi ra rồi, thì Người đi vào, cầm lấy tay con bé, nó liền trỗi dậy.26 Và tin ấy đồn ra khắp cả vùng.


    1. Thân phận con người

    Bải Tin Mừng theo thánh Mát-thêu hôm nay kể lại biến cố Đức Giê-su thực hiện một lúc hai phép lạ, một chữa bệnh và một làm cho sống lại; những phép lạ này liên quan đến hai nghịch cảnh trong cuộc sống:

    • Người cha có đứa con gái mới 12 tuổi đã chết. Sự bất hạnh của em bé, nhưng cũng là nỗi đau của bố, của mẹ, của cả nhà.Theo lời kể của Thánh Mát-thêu, em bé đã chết rồi, còn theo các thánh sử Mác-cô và Luca (Mc 5, 21-43; Lc 8, 40-56), lúc người cha xin Đức Giêsu thì em bé chưa chết; nhưng lúc Ngài đang trên đường tới nhà, cháu bé mới chết. Chi tiết này làm bật lên nỗi đau của người bố và của cả gia đình là một nỗi đau kéo dài.
    • Người phụ nữ, có lẽ đã lớn tuổi, mang một thứ bệnh kín đáo trong người đã 12 năm. Trong cuộc đời của mỗi người chúng ta, có những thứ bệnh ai cũng biết, nhưng cũng có những thứ bệnh chỉ có một mình biết, kéo dài, nỗi đau triền miên.

    Hai nghịch cảnh, hai lứa tuổi nói cho chúng ta thật nhiều về thân phận và những vấn đề lớn của con người: bệnh tật và cuối cùng là cái chết, có thể xẩy ra ở bất cứ lứa tuổi nào; bệnh tật và sự chết làm bật lên sự liên đới của nhiều người; bệnh tật và sự chết là điều không thể tránh được, là giới hạn con người không thể vượt qua, vì thế tất yếu dẫn con người đến vấn đề Thiên Chúa, và buộc phải lựa chọn tin hay không tin.

    Và Lời Chúa cũng mặc khải cho chúng ta biết cách Thiên Chúa, ngang qua Đức Giêsu-Ki-tô, liên đới với thân phận con người như thế nào, với đau khổ và cả sự chết.

    2. Lòng tin

    a. Để được chữa lành, Chúa cần lòng tin và chỉ cần lòng tin mà thôi. Lòng tin của người phụ nữ thật đơn sơ, nhưng mạnh mẽ: “Tôi chỉ cần sờ được vào áo của Người thôi là sẽ được cứu”. Ở những nơi hành hương, người ta vẫn thể hiện lòng tin bằng cách đụng vào các bức tượng hay thánh tích. Tuy nhiên, ơn chữa lành đã không xẩy ra khi bà thực hiện hành động này, nhưng chỉ xẩy ra khi ánh mắt của Đức Giê-su hướng về bà và lời của Ngài dành cho bà một cách đích thân:

    Này con, cứ yên tâm, lòng tin của con đã cứu con[1].

    Được khỏe là một nhu cầu quan trọng, nhưng điều này vẫn chưa giải quyết được hết những vấn đề liên quan đến “sự sống” của một con người. Đời sống con người cần sức khỏe, nhưng khỏe thôi vẫn chưa đủ. Hơn nữa, xét cho cùng, người ta đâu có khỏe được mãi, và có rất nhiều phận người, sinh ra đã tật nguyền. Vì thế, người phụ nữ đau khổ nhiều năm và có nhu cầu chữa bệnh, Đức Giê-su đáp ứng nhu cầu của bà, nhưng đồng thời Ngài khơi dậy lòng ước ao của bà và hướng bà tới đối tượng đích thật của lòng ước ao. Đó là nhận biết Đấng Ban Ơn và đi vào tương quan đích thân với Ngài, để cho Ngài “cứu độ” bà, nghĩa là giải phóng bà khởi mọi sự dữ, ban cho bà “sự sống dồi dào” chiến thắng bệnh tật và sự chết, không chỉ cho hôm nay, nhưng còn cho mãi mãi, như niềm hy vọng mà phép lạ phục hồi sự sống cho bé gái mở ra cho bà và cho loài người.

    b. Cái chết của đứa con, nhưng lòng tin lại là lòng tin của người cha: “Con gái tôi mới chết, nhưng xin Ngài đến đặt tay trên cháu, là nó sẽ sống”. Lòng tin của bố cứu được con mình. Điều kì diệu này được ghi lại khắp nơi trong các Tin Mừng. Chính vì thế mà chúng ta được mời gọi cầu nguyện cho nhau, cho người sống và kẻ chết. Vì Chúa cũng yêu thương những người chúng ta thương yêu trong Chúa.

    Khi đến nhà em bé, Đức Giê-su đã không quan tâm đến tiếng tăm của mình, nhưng quan tâm đến sức khỏe và sự sống của em bé: “Họ chế nhạo Người. Nhưng Người bắt họ ra ngoài hết, rồi dẫn cha mẹ đứa trẻ và những kẻ cùng đi với Người, vào nơi nó đang nằm” (c. 40). Sau này, trong cuộc Thương Khó, Ngài sẵn sàng mang vào mình cái chết sỉ nhục tận cùng, để bày tỏ lòng thương xót và dẫn chúng ta vào Niềm hy vọng. Làm cho một em bé hồi sinh là biến cố cá biệt, nhưng đem lại cho nhân loại chúng ta niềm hy vọng thật lớn và phổ quát: tất cả người chết sẽ sống lại, không phải để sống sự sống cũ, nhưng để sống sự sống mới, nếu Đấng Phục Sinh “cầm lấy tay”.

    3. Niềm Hy Vọng

    Cách Đức Giêsu đến với mỗi người mỗi khác: với người phụ nữ, bà cố để đụng được vào gấu áo của Người, nhưng với em bé, Ngài đến tận nơi: “Người đi vào, cầm lấy tay em bé, nó liền trỗi dậy”. Đó chính cũng là cách Chúa ban ơn cứu độ cho từng người, luôn luôn đích thân và duy nhất. Bởi lẽ người ta không thể công thức hóa ơn cứu độ, lề luật hóa lòng tốt của Thiên Chúa được.

    Những gì Ngài làm cho người phụ nữ và cho em bé, thật lạ lùng, nhưng cũng thật giới hạn. Vì người phụ nữ cũng sẽ bệnh lại và sẽ chết; em bé sau đó lớn lên và cũng sẽ qua đi. Nhưng đó là những dấu chỉ làm cho chúng ta xác tín rằng, Đức Giê-su quan tâm đến sự sống của mỗi người, của cả loài người chúng ta, và với mầu nhiệm Vượt Qua, Người làm cho chúng ta hy vọng đón nhận ơn huệ còn lạ lùng hơn, và đó sẽ là ơn huệ sự sống vô hạn.

    Chính niềm hy vọng đặt nơi ngôi vị của Đức Kitô phục sinh, làm cho chúng ta bình an và can đảm đảm nhận hôm nay phận người của mình và thân phận của cả những người khác nữa, nhất là những người thân yêu của chúng ta trong Gia Đình và trong ơn gọi dâng hiến.

    Lm. Giuse Nguyễn Văn Lộc, S.J.


    [1]Đây là chi tiết đặc biệt và rất có ý nghĩa trong cách thuật truyện của thánh sử Mát-thêu. Bởi vì, trong các trình thuật theo thánh Mác-cô và theo thánh Luca, người phụ nữ được lành bệnh ngay sau khi đụng vào áo của Đức Giê-su (Mc 5:21 -43; Lc 8:40 -56).

    ----

    Suy Niệm Lời Chúa, Thứ Hai 09/07/2018

     
  2. KhucCamTa

    KhucCamTa Bảo Quốc Công Thần Đệ Ngũ Đẳng Tình Nguyện Viên

    10.07.2018 – Thứ Ba, Tuần 14 Mùa Thường Niên

    Sai thợ ra gặt lúa

    Lời Chúa: Mt 9, 32-38

    32 Họ vừa đi ra thì người ta đem đến cho Đức Giê-su một người câm bị quỷ ám.33 Khi quỷ bị trục xuất rồi, thì người câm nói được. Dân chúng kinh ngạc, nói rằng: “Ở Ít-ra-en, chưa hề thấy thế bao giờ! “34 Nhưng người Pha-ri-sêu lại bảo: “Ông ấy dựa thế quỷ vương mà trừ quỷ.”
    35 Đức Giê-su đi khắp các thành thị, làng mạc, giảng dạy trong các hội đường, rao giảng Tin Mừng Nước Trời và chữa hết các bệnh hoạn tật nguyền.
    36 Đức Giê-su thấy đám đông thì chạnh lòng thương, vì họ lầm than vất vưởng, như bầy chiên không người chăn dắt.37 Bấy giờ, Người nói với môn đệ rằng: Lúa chín đầy đồng, mà thợ gặt lại ít.38 Vậy anh em hãy xin chủ mùa gặt sai thợ ra gặt lúa về.”

    Suy niệm
    Phép lạ Đức Giêsu chữa người câm là phép lạ cuối
    của chuỗi mười phép lạ trong hai chương 8 và 9 của Tin Mừng Mátthêu.
    Mátthêu đã kể lại phép lạ này với rất ít chi tiết.
    Người ta coi bệnh câm của anh này là do quỷ ám.
    Khi quỷ bị trục xuất thì người câm nói được.
    Không thấy Đức Giêsu đã làm gì hay nói gì để trừ quỷ.
    Nhưng quyền năng của Ngài được lộ ra khi người câm cất tiếng nói.

    Có hai phản ứng ngược nhau trước phép lạ.
    Đám đông thì kinh ngạc và nói : “Ở Israel, chưa hề thấy thế bao giờ.”
    Họ đứng trước một điều hết sức mới mẻ khiến họ ngỡ ngàng (c. 33).
    Người câm nói được là một dấu chỉ cho thấy Nước Trời đã gần,
    thời đại thiên sai đã đến, Đấng Thiên sai đã ở kề bên.
    Đức Giêsu đã làm ứng nghiệm lời ngôn sứ Isaia tiên báo:
    “miệng lưỡi người câm sẽ reo hò” (35, 6).
    Nhưng những người Pharisêu lại nghĩ khác.
    Họ không phủ nhận quyền năng trừ quỷ của Đức Giêsu,
    nhưng họ lại cho rằng Ngài đã bắt tay với quỷ vương để trừ quỷ (c. 34).
    Đây là phản ứng đầu tiên có tính thù nghịch công khai của người Pharisêu.

    Phần còn lại của bài Tin Mừng là một bản tóm lược
    về các hoạt động của Đức Giêsu: dạy dỗ, rao giảng, và chữa bệnh (c. 35).
    Tất cả cuộc sống của Ngài như dành trọn cho đám đông.
    Đôi chân Ngài đi khắp các thành thị, làng mạc và hội đường.
    Đôi môi Ngài không ngớt đem tin vui đến cho những người mong đợi.
    Đôi tay Ngài chạm đến những bệnh tật yếu đau của con người.
    Nhưng trên hết vẫn là chuyện Đức Giêsu chạnh lòng thương (c. 36).
    Chạnh lòng thương là nhói đau ở chỗ sâu bên trong của ruột gan mình.
    Thấy thì thương: đó luôn là cái nhìn của Đức Giêsu trước đám đông.
    Ngài thấy họ như chiên không có người chăn dắt, lãnh đạo.
    Chính vì thế họ bị rơi vào tình cảnh vất vưởng lầm than.
    Đức Giêsu không đau xót về chuyện bệnh tật thân xác của đám đông.
    Ngài quan tâm nhiều hơn đến nhu cầu tâm linh của con người.
    Con người đánh mất ý nghĩa cuộc sống, thấy bơ vơ, cô độc, tuyệt vọng.
    Con người loại trừ Thiên Chúa, để rồi rơi vào sa đọa, chán chường.
    Đức Giêsu đến như người mục tử chăm sóc mọi mặt cho đoàn dân.

    Cách đây hai ngàn năm, Đức Giêsu đã than về chuyện ơn gọi.
    Đồng lúa thì bao la mênh mông, mà thợ gặt thì ít.
    Ngài mời các môn đệ của mình cầu nguyện nài xin với Thiên Chúa.
    Đồng lúa là của Thiên Chúa, thợ gặt cũng là của Thiên Chúa sai đến.
    Nước Việt Nam chúng ta cũng cần bao thợ gặt.
    Có bao nhiêu tỉnh thành làng mạc còn thiếu linh mục, thiếu nữ tu.
    Số linh mục mới chịu chức không đủ bù cho các vị về hưu và qua đời.
    Làm sao để các bạn trẻ thấy con người hôm nay và chạnh lòng thương?
    Làm sao để họ muốn dấn bước lo cho đám đông như Giêsu?​

    Lời nguyện
    Lạy Cha là người chủ ruộng tốt lành,
    đồng lúa đã chín vàng chờ ngày gặt hái.

    Xin Cha sai những người thợ lành nghề và tận tụy
    đến làm việc trong cánh đồng bao la của Cha.

    Xin Cha gieo vào lòng các bạn trẻ hôm nay
    những ước mơ lớn lao, những lý tưởng cao cả.

    Xin cho họ
    biết quên hạnh phúc và tương lai của mình
    để yêu tha nhân bằng trái tim rộng mở.

    Ước gì họ nghe được tiếng kêu của người bị áp bức,
    cảm được cơn đói khát Lời Chúa và tình thương,
    thấy được những mất mát của bao người đau khổ,
    và chạm đến sự trống vắng của tâm hồn lạc hướng.

    Xin Cha sai Thánh Thần đến với các bạn trẻ
    để họ quảng đại đáp lại tiếng gọi của Chúa Giêsu,
    sống như Ngài đã sống
    và tiếp tục làm những gì
    Ngài đã làm trên trần gian.

    Cũng xin Cha
    gìn giữ gia đình và giáo xứ chúng con,
    thanh lọc bầu khí của trường học và xã hội,
    để tất cả trở thành những môi trường tốt
    giúp các bạn trẻ dễ dàng tìm gặp ý Cha. Amen.

    Lm. Antôn Nguyễn Cao Siêu, S.J.

    ----


    Suy Niệm Lời Chúa, Thứ Ba 10/07/2018

     
    Điều chỉnh mới nhất vào lúc: 10 tháng Bảy 2018
  3. KhucCamTa

    KhucCamTa Bảo Quốc Công Thần Đệ Ngũ Đẳng Tình Nguyện Viên

    11.07.2018 – Thứ Tư, Tuần 14 Mùa Thường Niên

    Mười hai tông đồ

    Lời Chúa: Mt 10, 1-7

    Khi ấy, Ðức Giêsu gọi mười hai môn đệ lại, ban cho các ông được quyền trên các thần ô uế, để các ông trừ chúng và chữa hết các bệnh hoạn tật nguyền. Sau đây là tên của mười hai Tông Ðồ: đứng đầu là ông Simon, cũng gọi là Phêrô, rồi đến ông Anrê, anh của ông; sau đó là ông Giacôbê con ông Dêbêđê và ông Gioan, em của ông; ông Philipphê và ông Batôlômêô; ông Tôma và ông Matthêu người thu thuế; ông Giacôbê con ông Anphê và ông Tađêô; ông Simon thuộc nhóm Quá Khích, và ông Giuđa Ítcariốt, chính là kẻ nộp Người. Ðức Giêsu sai mười hai ông ấy đi và chỉ thị rằng: “Anh em đừng đi về phía các dân ngoại, cũng đừng vào thành nào của dân Samari. Tốt hơn là hãy đến với các con chiên lạc nhà Ítraen. Dọc đường hãy rao giảng rằng Nước Trời đã đến gần.”

    Suy niệm:
    Đức Giêsu đã cần mười hai bạn trẻ cộng tác với mình,
    để làm mục tử cho đàn chiên, làm thợ gặt cho mùa lúa chín vàng,
    làm tông đồ cho một nước Paléttin nhỏ bé.
    Ngài chia sẻ cho họ uy quyền mình có và sứ vụ mình làm (c. 1).

    Con số mười hai gợi nhớ mười hai chi tộc Ítraen ngày xưa.
    Giáo Hội Ngài thiết lập sẽ là Ítraen mới, đặt nền trên mười hai bạn trẻ.
    Chúng ta khó hình dung khuôn mặt riêng của mỗi vị tông đồ,
    nhưng ta biết tên của họ qua các sách Tin Mừng, dù có chút dị biệt.
    Họ có cá tính và cuộc đời riêng, nhưng đều được gọi bởi Thầy Giêsu,
    và được Thầy sai đến với dân tộc mình là Ítraen (c. 6).

    Tin Mừng Mátthêu kể tên nhóm Mười Hai theo từng cặp.
    Simôn Phêrô đứng đầu danh sách, còn Giuđa Ítcariốt thì đứng cuối.
    Chỉ sau này ta mới biết Simôn sẽ chối Thầy và Giuđa sẽ phản bội.
    Có những cặp anh em ruột: Simon và Anrê, Gioan và Giacôbê.
    Có người làm nghề thu thuế cho quân đô hộ: Mátthêu.
    Có người lại muốn dùng vũ trang giải phóng đất nước: Simôn nhiệt thành.
    Có ba người được coi là môn đệ thân tín: Phêrô, Gioan và Giacôbê.

    Nói chung đa số là những người ít học thức, làm nghề đánh cá.
    Được sai đi thật là một thách đố đối với họ.
    Họ có làm nổi những việc Thầy giao không?
    Vào thời Đức Giêsu, rao giảng “Nước Trời đã đến gần” là điều không dễ.
    Để người ta tin chuyện đó, cần phải minh chứng bằng hành động cụ thể,
    như chữa lành bệnh hoạn và khử trừ thần ô uế.
    Vào thời nay, rao giảng Tin Mừng Nước Trời lại càng không dễ.

    Rao giảng vẫn phải đi kèm với các việc phục vụ con người.
    Lập một bệnh xá, bắc một cây cầu, đào một giếng nước,
    giúp trẻ em nghèo đến trường, đưa người cai nghiện về lại với cộng đoàn,
    cho các cô gái lầm lỡ có chỗ sinh con và nuôi con…

    Giáo Hội đã làm nhiều việc và vẫn còn bao nhu cầu mới mẻ.
    Nhưng có một việc mà xã hội hôm nay không biết là mình đang cần,
    đó là được giải phóng khỏi những thần ô uế mới đang ám ảnh con người.
    Mười Hai tông đồ ngày xưa đã đi khắp mảnh đất Paléttin,
    và đã đặt chân đến những vùng đất mới.

    Thế giới hôm nay rộng hơn và phẳng hơn xưa.
    Chúng ta được Đấng Phục sinh sai đến mọi dân tộc (Mt 28, 20).
    Các phương tiện truyền thông ngày nay giúp ta dễ dàng làm chuyện đó.
    Nhưng chúng ta vẫn không được quên, trên quê hương Việt Nam
    gần 80 triệu đồng bào chưa đón nhận Tin Mừng.​

    Cầu nguyện:
    Lạy Cha,
    Cha muốn cho mọi người được cứu độ
    và nhận biết chân lý,
    chân lý mà Cha đã bày tỏ nơi Đức Giêsu, Con Cha.
    Xin Cha nhìn đến hàng tỉ người
    chưa nhận biết Đức Giêsu,
    họ cũng là những người đã được cứu chuộc.

    Xin Cha thôi thúc nơi chúng con
    khát vọng truyền giáo,
    khát vọng muốn chia sẻ niềm tin và hạnh phúc,
    niềm vui và bình an của mình cho tha nhân,
    và khát vọng muốn giới thiệu Đức Giêsu cho thế giới.
    Chúng con thấy mình nhỏ bé và bất lực
    trước sứ mạng đi đến tận cùng trái đất
    để loan báo Tin Mừng.

    Chúng con chỉ xin đến
    với những người bạn gần bên,
    giúp họ quen biết Đức Giêsu và tin vào Ngài,
    qua đời sống yêu thương cụ thể của chúng con.
    Chúng con cũng cầu nguyện
    cho tất cả những ai đang xả thân lo việc truyền giáo.
    Xin Cha cho những cố gắng của chúng con
    sinh nhiều hoa trái. Amen.

    Lm Antôn Nguyễn Cao Siêu, S.J.

    ----


    Suy Niệm Lời Chúa, Thứ Sáu 11/07/2018

     
  4. KhucCamTa

    KhucCamTa Bảo Quốc Công Thần Đệ Ngũ Đẳng Tình Nguyện Viên

    12.07.2018 – Thứ Năm, Tuần 14 Mùa Thường Niên



    Chúc bình an

    Lời Chúa: Mt 10, 7-15

    Khi ấy, Ðức Giêsu nói với các môn đệ rằng: 7 Dọc đường hãy rao giảng rằng: Nước Trời đã đến gần.8 Anh em hãy chữa lành người đau yếu, làm cho kẻ chết sống lại, cho người phong hủi được sạch bệnh, và khử trừ ma quỷ. Anh em đã được cho không, thì cũng phải cho không như vậy.9 Đừng kiếm vàng bạc hay tiền giắt lưng.10 Đi đường, đừng mang bao bị, đừng mặc hai áo, đừng đi dép hay cầm gậy. Vì thợ thì đáng được nuôi ăn. 11 “Khi anh em vào bất cứ thành nào hay làng nào, thì hãy dò hỏi xem ở đó ai là người xứng đáng, và hãy ở lại đó cho đến lúc ra đi.12 Vào nhà nào, anh em hãy chào chúc bình an cho nhà ấy.13 Nếu nhà ấy xứng đáng, thì -bình an của anh em sẽ đến với họ; còn nếu nhà ấy không xứng đáng, thì bình an của anh em sẽ trở về với anh em.14 Nếu người ta không đón tiếp và nghe lời anh em, thì khi ra khỏi nhà hay thành ấy, anh em hãy giũ bụi chân lại.15 Thầy bảo thật anh em, trong Ngày phán xét, đất Xơ-đôm và Gô-mô-ra còn được xử khoan hồng hơn thành đó.

    Suy niệm:
    Trước khi sai các Tông Đồ lên đường truyền giáo,
    Thầy Giêsu đã dặn dò họ nhiều điều.
    Họ được sai đến với ai: với những đồng bào của họ là người Israel.
    Sau này họ mới được sai đến với dân ngoại, với mọi dân tộc (Mt 28, 20).
    Họ đến để làm gì: rao giảng về Nước Trời gần đến,
    chữa bệnh, hoàn sinh kẻ chết, khử trừ ma quỷ ra khỏi lòng người (c. 8).
    Họ đến để đem lời chúc bình an cho những ai mở lòng lãnh nhận (c. 12).
    Họ không nên mang theo những gì: tiền vàng, bạc hay đồng để giắt lưng,
    bao bị để đựng đồ, hai áo để thay đổi, giày dép để bảo vệ đôi chân,
    cả chiếc gậy vừa để đi đường xa, vừa đề phòng nguy hiểm (cc. 9-10).
    Cách hành xử của họ cũng được Thầy nói rõ.
    Họ làm mọi việc mà không đòi bất cứ điều gì để trả công.
    “Anh em đã được cho không, thì cũng phải cho không như vậy” (c. 8).
    Họ đã nhận được Nước Trời như một món quà,
    họ cũng muốn trao đi như một quà tặng.
    Điều duy nhất họ mong là được người ta lo cho thức ăn, chỗ ở.
    “Vì thợ thì đáng được nuôi ăn” (c. 10).

    Khi nghe lời dặn dò của Thầy Giêsu,
    chúng ta thấy ngay mẫu người tông đồ mà Thầy mơ ước.
    Đó là con người bị cuốn hút bởi những bận tâm về Nước Trời,
    nên siêu thoát khỏi mọi vướng bận trần tục.
    Nước Trời phong phú và giàu có đủ làm họ mãn nguyện,
    nên họ coi nhẹ chuyện ở, chuyện mặc, chuyện ăn.
    Chính lối sống đơn sơ giản dị, thậm chí thiếu thốn của họ,
    là một lời chứng về những gì trên cao.
    Họ cũng phải chấp nhận mình có thể bị từ chối, không được đón tiếp.
    Một thành, một làng hay một nhà có thể không chấp nhận Tin Mừng,
    và họ phải khiêm tốn tìm đến nơi thuận lợi hơn (c. 14).

    Các tông đồ thế kỷ 21 hẳn không thể sống theo nghĩa đen những lời trên đây,
    nhưng cũng không được gạt bỏ tinh thần mà Đức Giêsu vẫn muốn ta giữ mãi.
    Nhẹ nhàng, thanh thoát, khó nghèo, phó thác, không tính toán lợi danh,
    gieo rắc niềm vui và an bình, chữa lành và giải phóng con người khỏi nô lệ.
    Và trên hết là một lòng yêu mến Thiên Chúa nồng nàn,
    và một lòng yêu thương cháy bỏng đối với đoàn chiên vất vưởng bơ vơ.
    Đó vẫn là hành trang muôn thuở của người tông đồ qua mọi thời đại.
    Thời nay người tông đồ được trang bị nhiều phương tiện hiện đại,
    với những cơ sở vững vàng, với số vốn ổn định, với tri thức bằng cấp đầy đủ.
    Những điều đó vẫn không khiến chúng ta bỏ rơi tinh thần của Thầy Giêsu.
    Bởi lẽ mất tinh thần của Thầy, chúng ta chẳng còn là tông đồ nữa.

    Thánh Phanxicô Assisi đã bị đánh động khi đọc đoạn Tin Mừng này.
    Và ngài đã muốn đưa Giáo hội trở lại với lối sống nghèo khó.
    Rất có thể việc truyền giáo của chúng ta ở châu Á chưa có kết quả
    chỉ vì chưa có những tông đồ dám sống triệt để lời dặn dò của Thầy Giêsu.
    Mà lời dặn dò của Thầy lại rất hợp với tinh thần của người châu Á.​

    Cầu nguyện:
    Lạy Chúa,
    xin ban cho chúng con ánh sáng đức tin
    để nhận ra Chúa hôm nay và hằng ngày,
    nơi khuôn mặt khốn khổ
    của tất cả những người bị thử thách:
    những kẻ đói, không chỉ vì thiếu của ăn,
    nhưng vì thiếu Lời Chúa;
    những kẻ khát, không chỉ vì thiếu nước,
    nhưng còn vì thiếu bình an, sự thật, công bằng và tình thương;
    những kẻ vô gia cư,
    không chỉ tìm kiếm một mái nhà,
    nhưng còn tìm một con tim hiểu biết, yêu thương;
    những kẻ bệnh hoạn và hấp hối,
    không chỉ trong thân xác,
    nhưng còn trong tinh thần nữa,
    bằng cách thực thi lời hy vọng này:
    “Điều mà ngươi làm
    cho người bé mọn nhất trong anh em
    là làm cho chính Ta”

    (Mẹ Têrêxa Calcutta)

    Lm. Antôn Nguyễn Cao Siêu, S.J.

    ----


    Suy Niệm Lời Chúa, Thứ Năm 12/07/2018


     
  5. KhucCamTa

    KhucCamTa Bảo Quốc Công Thần Đệ Ngũ Đẳng Tình Nguyện Viên

    13.07.2018 – Thứ Sáu, Tuần 14 Mùa Thường Niên

    Vì Danh Thầy

    Lời Chúa: Mt 10, 16-23

    16 Này, Thầy sai anh em đi như chiên đi vào giữa bầy sói. Vậy anh em phải khôn như rắn và đơn sơ như bồ câu. 17 “Hãy coi chừng người đời. Họ sẽ nộp anh em cho các hội đồng, và sẽ đánh đập anh em trong các hội đường của họ.18 Và anh em sẽ bị điệu ra trước mặt vua chúa quan quyền vì Thầy để làm chứng cho họ và các dân ngoại được biết.19 Khi người ta nộp anh em, thì anh em đừng lo phải nói làm sao hay phải nói gì, vì trong giờ đó, Thiên Chúa sẽ cho anh em biết phải nói gì:20 thật vậy, không phải chính anh em nói, mà là Thần Khí của Cha anh em nói trong anh em.21 “Anh sẽ nộp em, em sẽ nộp anh cho người ta giết; cha sẽ nộp con, con cái sẽ đứng lên chống lại cha mẹ và làm cho cha mẹ phải chết.22 Vì danh Thầy, anh em sẽ bị mọi người thù ghét. Nhưng kẻ nào bền chí đến cùng, kẻ ấy sẽ được cứu thoát.23 “Khi người ta bách hại anh em trong thành này, thì hãy trốn sang thành khác. Thầy bảo thật anh em: anh em chưa đi hết các thành của Ít-ra-en, thì Con Người đã đến.

    Suy niệm
    Tháng 8 năm 2008, tại vùng Orissa ở đông bắc Ấn độ,
    có một người theo chủ nghĩa dân tộc thuộc Ấn giáo, bị bắn chết.
    Một tờ báo địa phương đã qui tội cho các kitô hữu.
    Lập tức một làn sóng bạo động nổi lên từ những người Ấn giáo cực đoan.
    Kết quả là hàng chục người chết, hàng ngàn người bị thương,
    50 nhà thờ bị đốt, 4000 nhà người kitô hữu bị phá hủy,
    hàng chục ngàn người không cửa không nhà, phải sống trong các trại cứu trợ.
    Nhiều kitô hữu thuộc giai cấp thấp nhất trong xã hội Ấn độ,
    giai cấp của những người Dalit, những kẻ bị coi là tiện dân.
    Người Dalit đã bỏ Ấn giáo để theo Kitô giáo,
    và họ đã lấy lại được nhân phẩm, cùng những quyền lợi về kinh tế xã hội.
    Họ được giáo dục tử tế, nên giai cấp thống trị không lợi dụng họ được nữa.
    Chính vì thế mà họ bị phân biệt đối xử và bị bách hại.

    Trong bài Tin Mừng hôm nay, Đức Giêsu đã tiên báo về các bách hại đó.
    Những gì Ngài phải chịu thì các môn đệ cũng sẽ phải chịu,
    vì tôi tớ không hơn chủ, môn đệ không hơn thầy.
    Hãy để ý đến những động từ nói lên nỗi thống khổ của các kitô hữu :
    bị nộp, bị đánh đập, bị điệu ra nơi hội đường và trước mặt vua quan,
    bị tra hỏi, bị thù ghét và cuối cùng là bị giết, có khi bởi người nhà (c. 21).
    Những điều này Đức Giêsu đều đã trải qua.
    Mọi sự họ chịu đều “vì Đức Giêsu”, “vì Danh Đức Giêsu” (cc. 18. 22).
    Nơi tòa án, có sự hiện diện gần gũi của Thiên Chúa Ba Ngôi.
    “Chính Thần Khí của Chúa Cha sẽ nói trong anh em” (c. 20),
    để giúp anh em can đảm tuyên xưng niềm tin vào Đức Giêsu, Con Cha.
    Bởi đó người kitô hữu ra tòa mà lòng rất bình an, chẳng lo gì (c. 19).
    Họ được Thiên Chúa dạy điều phải nói và Thần Khí nói qua miệng họ.
    Với sự nâng đỡ đặc biệt ấy, họ có thể bền chí đến cùng và sẽ được cứu độ.

    Các kitô hữu sẽ còn bị bách hại đến tận thế.
    Họ không phải là những người thích tỏ ra mình anh hùng, đòi tử đạo.
    Nhưng họ là những người khiêm tốn, khôn ngoan,
    biết trốn đi thành khác khi bị bắt bớ ở thành này (c. 23).
    Chịu bách hại là điều nằm trong ơn gọi của người kitô hữu,
    là cái giá phải trả để sống mầu nhiệm Vượt Qua của Đức Kitô.
    Ngay cả ở những quốc gia tây phương tự hào là có tự do tôn giáo,
    vẫn có những kiểu bách hại ngấm ngầm và tinh vi,
    khác với kiểu đòi bước qua thánh giá thời vua Minh Mạng, Tự Đức.

    Sống là kitô hữu như Đức Kitô muốn đòi ta phải lội ngược dòng.
    Lội ngược dòng bao giờ cũng khó và làm người khác bực bội, sợ hãi.
    Làm sao để các bạn trẻ Công Giáo dám sống theo những giá trị của Giêsu?
    Làm sao để các gia đình Công Giáo không bị thói đời lôi cuốn?
    Lời nguyện
    Giữa một thế giới mê đắm bạc tiền,
    xin được sống nhẹ nhàng thanh thoát.
    Giữa một thế giới lọc lừa dối trá,
    xin được sống chân thật đơn sơ.
    Giữa một thế giới trụy lạc đam mê,
    xin được sống hồn nhiên thanh khiết.
    Giữa một thế giới hận thù, tuyệt vọng, dửng dưng,
    xin được chia sẻ yêu thương, an bình và hy vọng.

    Lạy Chúa Giêsu mến thương,
    xin dạy chúng con biết cách làm chứng cho Chúa giữa cuộc đời.
    Xin giúp chúng con tìm ra những cách mới để người ta tin và yêu Chúa.
    Ước gì hơn hai tỷ người kitô hữu
    vẫn giữ được vị mặn của muối và sức biến đổi của men,
    để chúng con làm cho thế giới này mặn mà tình người,
    và làm cho trần gian trở thành tấm bánh thơm ngon.
    Xin cho Thiên Chúa Cha được tôn vinh
    qua những việc tốt đẹp chúng con làm cho những người bé nhỏ.

    Lm. Antôn Nguyễn Cao Siêu, S.J.

    ----


    Suy Niệm Lời Chúa, Thứ Sáu 13/07/2018

     
  6. KhucCamTa

    KhucCamTa Bảo Quốc Công Thần Đệ Ngũ Đẳng Tình Nguyện Viên

    14.07.2018 – Thứ Bảy, Tuần 14 Mùa Thường Niên

    Anh em đừng sợ

    Lời Chúa: Mt 10, 24-33

    Khi ấy, Ðức Giêsu nói với các môn đệ rằng: “Trò không hơn thầy, tớ không hơn chủ. Trò được như thầy, tớ được như chủ, đã là khá lắm rồi. Chủ nhà mà người ta còn gọi là Bêendêbun, huống chi là người nhà. Vậy anh em đừng sợ người ta. Thật ra, không có gì che giấu mà sẽ không được tỏ lộ, không có gì bí mật, mà người ta sẽ không biết. Ðiều Thầy nói với anh em lúc đêm hôm, thì hãy nói ra giữa ban ngày; và điều anh em nghe rỉ tai, thì hãy lên mái nhà rao giảng. Anh em đừng sợ những kẻ giết thân xác mà không giết được linh hồn. Ðúng hơn, anh em hãy sợ Ðấng có thể tiêu diệt cả hồn lẫn xác trong hỏa ngục. Hai con chim sẻ chỉ bán được một xu phải không? Thế mà, không một con nào rơi xuống đất ngoài ý của Cha anh em. Thì đối với anh em cũng vậy, ngay đến tóc trên đầu anh em, Người cũng đếm cả rồi. Vậy anh em đừng sợ, anh em còn quý giá hơn muôn vàn chim sẻ. Phàm ai tuyên bố nhận Thầy trước mặt thiên hạ, thì Thầy cũng sẽ tuyên bố nhận người ấy trước mặt Cha Thầy, Ðấng ngự trên trời. Còn ai chối Thầy trước mặt thiên hạ, thì Thầy cũng sẽ chối người ấy trước mặt Cha Thầy, Ðấng ngự trên trời.”

    Suy niệm:
    Trong bài Tin Mừng hôm qua, Đức Giêsu nhắc chúng ta đừng lo (c.19).
    Hôm nay ba lần Ngài nhắc chúng ta đừng sợ kẻ bách hại (cc. 26. 28.31).
    Cuộc sống con người bị trói buộc bởi những nỗi sợ,
    có lý và vô lý, đến từ bên ngoài hay từ bên trong trái tim.
    Càng văn minh con người càng có nhiều nỗi sợ mới.
    Nỗi sợ làm người ta mất tự do, mất bình an, mất vui…

    “Đừng sợ” là điệp khúc trấn an được Đức Giêsu nhắc lại nhiều lần.
    Đừng sợ, Simon, khi Thầy gọi anh đi theo (Lc 5, 10).
    Đừng sợ khi Thầy đi trên mặt nước mà đến (Mt 14, 27).
    Đừng sợ sau khi thấy Thầy được biến hình (Mt 17, 7).
    Đừng sợ, Giairô, dù con gái ông đã chết (Mc 5, 36).
    Đừng sợ, hỡi các phụ nữ, khi gặp Thầy phục sinh (Mt 28, 10).
    Nỗi sợ có vẻ gắn liền với phận người mong manh.
    Nhưng Đức Giêsu muốn giải phóng chúng ta khỏi mọi nỗi sợ.

    Có người môn đệ sợ bị mất mạng, đến nỗi không dám rao giảng,
    không dám tuyên nhận Thầy trước mặt người đời.
    Đức Giêsu mời các môn đệ nói công khai giữa ban ngày, trên mái nhà,
    điều mình nghe Thầy thì thầm trong đêm khuya (c. 27).
    Họ không được giữ riêng cho mình điều đã lãnh nhận.
    Đừng sợ cái giá phải trả cho việc rao giảng, làm chứng cho Thầy,
    vì có điều gì còn quý hơn cả sự sống thân xác nữa (c. 28).
    Trong Vườn Dầu, Đức Giêsu cũng sợ chết, vì Ngài còn quá trẻ.
    Nhưng Ngài đã không để cho nỗi sợ thắng mình,
    khi dám nói tiếng xin vâng, buông đời mình trong tay Cha.

    Cha lo cho cả những sinh vật bé nhỏ, tưởng như vô giá trị.
    Chim sẻ là thức ăn rẻ tiền nhất vào thời Đức Giêsu.
    Tiền lương một ngày mua được ba chục con chim sẻ.
    “Thế mà không một con nào rơi xuống đất ngoài ý Cha” (c. 29).
    Cả đến sợi tóc của trên đầu chúng ta cũng được Thiên Chúa đếm (c. 30).
    Dù một sợi cũng được Thiên Chúa giữ gìn (Lc 21, 18).
    Chính vì thế người Kitô hữu được giải phóng khỏi những nỗi sợ đeo đẳng.
    Họ chẳng còn sợ ai, ngoài Thiên Chúa.

    Vấn đề không phải là trở nên vô cảm, không biết sợ là gì.
    Nhưng là biết sợ ai.
    “Mày cùng chịu một án phạt mà không biết sợ Thiên Chúa ư?”
    Anh trộm lành đã nói với người kia như vậy (Lc 23, 40).
    Xin Chúa giải thoát chúng ta khỏi những nỗi sợ vu vơ,
    để chúng ta được tự do, biết lo điều phải lo, biết sợ điều phải sợ.​

    Cầu nguyện:
    Lạy Chúa Giêsu,
    xin cho con dám hành động
    theo những đòi hỏi khắt khe nhất của Chúa.

    Xin dạy con biết theo Chúa vô điều kiện,
    vì xác tín rằng
    Chúa ngàn lần khôn ngoan hơn con,
    Chúa ngàn lần quảng đại hơn con,
    và Chúa yêu con hơn cả chính con yêu con.

    Lạy Chúa Giêsu trên thập giá,
    xin cho con dám liều theo Chúa
    mà không tính toán thiệt hơn,
    anh hùng vượt trên mọi nỗi sợ,
    can đảm lướt thắng sự yếu đuối của quả tim,
    và ném mình trọn vẹn cho sự quan phòng của Chúa.

    Ước gì khi dâng lên Chúa
    những hy sinh làm cho tim con rướm máu,
    con cảm nghiệm được niềm vui bất diệt
    của người một lòng theo Chúa.

    Lm. Antôn Nguyễn Cao Siêu, S.J.

    ----


    Suy Niệm Lời Chúa, Thứ Bảy 14/07/2018

     

Chia sẻ, giới thiệu đến bè bạn