Dismiss Notice
THÔNG BÁO: Phiên bản tháng Giêng 2018 cho Đũa Thần Điện Toán với nhiều thay đổi lớn đã được phát hành. ĐẶC BIỆT: Đũa Thần Điện Toán 64 Gig Duo phiên bản 2018 sẽ tự động cập nhật hóa, không cần phải gửi về Thư Viện Việt Nam Toàn Cầu!

Lời Chúa Hằng Ngày - Tuần 19 Mùa Thường Niên

Chủ đề trong 'Công Giáo' do KhucCamTa khởi đầu 12 tháng Tám 2018.

  1. KhucCamTa

    KhucCamTa Bảo Quốc Công Thần Đệ Ngũ Đẳng Tình Nguyện Viên

    13.08.2018 – Thứ Hai, Tuần 19 Mùa Thường Niên

    Để khỏi làm cớ sa ngã

    Lời Chúa: Mt 17, 22-27

    Khi thầy trò tụ họp ở miền Galilê, Đức Giêsu nói với các ông: “Con Người sắp bị nộp vào tay người đời, họ sẽ giết chết Người, và ngày thứ ba Người sẽ trỗi dậy.” Các môn đệ buồn phiền lắm. Khi thầy trò tới Caphácnaum, thì những người thu thuế cho đền thờ đến hỏi ông Phêrô: “Thầy các ông không nộp thuế sao?” Ông đáp: “Có chứ!” Ông về tới nhà, Ðức Giêsu hỏi đón ông: “Anh Simon, anh nghĩ sao? Vua chúa trần gian bắt ai đóng sưu thuế? Con cái mình hay người ngoài?” Ông Phêrô đáp: “Thưa, người ngoài.” Ðức Giêsu liền bảo: “Vậy thì con cái được miễn. Nhưng để khỏi làm gai mắt họ, anh ra biển thả câu; con cá nào câu được trước hết, thì bắt lấy, mở miệng nó ra: anh sẽ thấy một đồng tiền bốn quan; anh lấy tiền ấy, nộp thuế cho họ, phần của Thầy và phần của anh.”

    Suy niệm:
    Đọc bài Tin Mừng hôm nay, chúng ta không khỏi mỉm cười,
    khi nghĩ đến việc anh Phêrô đi ra hồ Galilê để thả câu bắt cá,
    một chuyện bắt cá rất bất thường, vì một mục đích cũng bất thường.
    Thầy Giêsu dặn anh hãy túm lấy con cá đầu tiên câu được,
    bắt lấy, mở miệng nó ra, thấy ngay một đồng tiền trị giá bốn quan,
    vừa vặn để nộp thuế Đền Thờ cho cả Thầy lẫn trò.
    Đây là thứ thuế mà hàng năm, theo sách Xuất hành (30, 14)
    những người đàn ông Do Thái trên hai mươi tuổi phải nộp
    để lo việc tu bổ Đền Thờ và việc tế tự trong đó.
    Ta không thấy kể chuyện anh Phêrô đã vâng lời Thầy ra sao,
    và phép lạ đã xẩy ra như thế nào.
    Chỉ biết chẳng khi nào trong Tân Ước
    Thầy Giêsu lại có ý làm một phép lạ vì lợi ích cho mình như vậy.

    Nhưng chuyện bắt cá để lấy tiền nộp thuế
    lại không phải là chuyện quan trọng của đoạn Tin Mừng này.
    Điểm chính yếu nằm ở những câu nói của Thầy Giêsu.
    Ai cũng biết con cái của vua chúa trần gian thì được miễn thuế,
    vì các vua chỉ đánh thuế người ngoài thôi (c. 26).
    Đức Giêsu chính là Người Con tuyệt hảo của Vị Vua thiên quốc.
    Và những Kitô hữu cũng là con cái của Đức Vua tối cao.
    Họ là những người đã mở lòng đón nhận Nước Trời (Mt 13, 38),
    và đã gọi Thiên Chúa là Cha trên trời của chúng con (Mt 6, 9).
    Như thế Thầy Giêsu và các môn đệ của mình đều được miễn thuế.
    Thầy trò không phải nộp thuế Đền Thờ như những người Do Thái khác.

    Tuy Thầy trò có quyền không nộp thuế,
    nhưng Thầy Giêsu lại không muốn làm cớ cho người khác vấp phạm.
    Khi về đến nhà của anh Phêrô ở Caphácnaum,
    Thầy Giêsu bày tỏ ý muốn nộp thuế Đền Thờ cho cả Thầy lẫn trò.
    Mối bận tâm của Thầy là tránh làm cớ cho người khác vấp phạm.
    Thầy biết mình có tự do,
    nhưng Thầy cũng dám hy sinh tự do ấy vì lợi ích cho người khác.
    Thánh Phaolô cũng sẽ nói về nguyên tắc này khi bàn về việc ăn đồ cúng.
    “Đành rằng mọi thức ăn đều thanh sạch,
    nhưng ăn mà gây cớ vấp ngã, thì là điều xấu” (Rm 14, 20).
    Chúng ta cần lưu tâm đến những người “yếu” trong cộng đoàn.
    Chính tình yêu đối với họ khiến tôi cân nhắc điều mình được phép làm.
    Tự giới hạn tự do của mình là một cách để biểu lộ tình yêu.

    Thế giới hôm nay ca ngợi tự do, nên cũng đầy cớ gây vấp phạm.
    Bao sa ngã của giới trẻ là do sự phóng túng của người lớn.
    Con người hôm nay quá gần nhau bởi các phương tiện truyền thông,
    nên ảnh hưởng xấu lan đi vừa nhanh lại vừa rộng.
    Nếu chúng ta tự ý làm hay tránh làm một điều gì đó
    chỉ vì tôn trọng lương tâm mong manh của người khác,
    thì Thiên Chúa cũng sẽ giúp ta bằng những phép lạ thật ngỡ ngàng.
    Cầu nguyện:
    Lạy Chúa,
    xin dạy con luôn tươi tắn và dịu dàng
    trước mọi biến cố của cuộc sống,
    khi con gặp thất vọng, gặp người hờ hững vô tâm,
    hay gặp sự bất trung, bất tín
    nơi những người con tin tưởng cậy dựa.

    Xin giúp con gạt mình sang một bên
    để nghĩ đến hạnh phúc người khác,
    giấu đi những nỗi phiền muộn của mình
    để tránh cho người khác phải đau khổ.

    Xin dạy con biết tận dụng đau khổ con gặp trên đời,
    để đau khổ làm con thêm mềm mại,
    chứ không cứng cỏi hay cay đắng,
    làm con nhẫn nại chứ không bực bội,
    làm con rộng lòng tha thứ,
    chứ không hẹp hòi hay độc đoán, cao kỳ.

    Ước gì không ai sút kém đi
    vì chịu ảnh hưởng của con,
    không ai giảm bớt lòng thanh khiết, chân thật,
    lòng cao thượng, tử tế,
    chỉ vì đã là bạn đồng hành của con
    trong cuộc hành trình về quê hương vĩnh cửu.

    Khi con loay hoay với bao nỗi lo âu bối rối,
    xin cho con có lúc
    thì thầm với Chúa một lời yêu thương.
    Ước chi đời con là cuộc đời siêu nhiên,
    tràn trề sức mạnh để làm việc thiện,
    và kiên quyết nhắm tới lý tưởng nên thánh.
    Amen.

    (dịch theo Learning Christ)

    Lm. Antôn Nguyễn Cao Siêu, S.J.

    ----


    Suy Niệm Lời Chúa, Thứ Hai 13/08/2018:
    Còn hơn cả công bằng


     
    Điều chỉnh mới nhất vào lúc: 13 tháng Tám 2018 at 6:18 PM
  2. KhucCamTa

    KhucCamTa Bảo Quốc Công Thần Đệ Ngũ Đẳng Tình Nguyện Viên

    14.08.2018 – Thứ Ba, Tuần 19 Mùa Thường Niên

    Em nhỏ và kẻ bé mọn

    Lời Chúa: Mt 18, 1-5.10.12-14

    1 Lúc ấy, các môn đệ lại gần hỏi Đức Giê-su rằng: “Thưa Thầy, ai là người lớn nhất trong Nước Trời? “2 Đức Giê-su liền gọi một em nhỏ đến, đặt vào giữa các ông3 và bảo: “Thầy bảo thật anh em: nếu anh em không trở lại mà nên như trẻ nhỏ, thì sẽ chẳng được vào Nước Trời. 4 “Vậy ai tự hạ, coi mình như em nhỏ này, người ấy sẽ là người lớn nhất Nước Trời. 5 “Còn ai tiếp đón một em nhỏ như em này vì danh Thầy, là tiếp đón chính Thầy. 10 “Anh em hãy coi chừng, chớ khinh một ai trong những kẻ bé mọn này; quả thật, Thầy nói cho anh em biết: các thiên thần của họ ở trên trời không ngừng chiêm ngưỡng nhan Cha Thầy, Đấng ngự trên trời.
    12 “Anh em nghĩ sao? Ai có một trăm con chiên mà có một con đi lạc, lại không để chín mươi chín con kia trên núi mà đi tìm con chiên lạc sao?13 Và nếu may mà tìm được, thì Thầy bảo thật anh em, người ấy vui mừng vì con chiên đó, hơn là vì chín mươi chín con không bị lạc.14 Cũng vậy, Cha của anh em, Đấng ngự trên trời, không muốn cho một ai trong những kẻ bé mọn này phải hư mất.


    Suy niệm:
    Làm lớn ở trong nhóm hay trong Giáo Hội,
    đó vẫn là mối bận tâm gây tranh cãi giữa các môn đệ Thầy Giêsu.
    Sau khi Thầy loan báo lần thứ hai về cuộc Khổ nạn (Mt 17, 22-23),
    các môn đệ vẫn bị hút vào câu hỏi ai là người lớn nhất (c. 1).
    Như một nhà sư phạm khéo léo, Thầy Giêsu đã gọi một em nhỏ lại,
    đặt em đứng giữa các ông, và đưa ra câu trả lời.

    Câu trả lời của Thầy chắc đã làm các môn đệ bị sốc.
    Trong xã hội Do thái thời Đức Giêsu, trẻ em không có vai vế gì,
    cũng chẳng có chút quyền hành hay sự độc lập.
    Chúng không phải là biểu tượng cho sự trong trắng, ngây thơ,
    cho bằng là biểu tượng cho sự tùy thuộc, lệ thuộc vào người lớn.
    Khi đặt một em nhỏ bằng xương bằng thịt giữa các ông,
    Thầy Giêsu đã đưa ra câu trả lời rồi.
    Đối với Thầy, điều kiện để vào Nước Trời mai sau,
    là phải trở nên như trẻ em (c. 3).
    Muốn trở nên như trẻ em, cần phải trở lại, nghĩa là quay lại, hoán cải.
    Chỉ người lớn nào dám đổi hướng sống, mới có thể trở nên trẻ thơ.
    Chỉ ai dám rũ bỏ đam mê về quyền lực và tiếng tăm, về địa vị và chỗ đứng,
    người ấy mới có thể vào Nước Trời.
    Nước Trời là Nước của trẻ thơ,
    và những ai trở nên giống trẻ thơ nhờ hoán cải.

    Vậy ai là người lớn nhất trong Nước Trời?
    Thầy Giêsu trả lời, đó là người tự hạ, thấp kém như một em nhỏ (c. 4).
    Để vào được Nước Trời, để làm người lớn nhất trong Nước đó,
    cần trở nên như trẻ thơ, tay trắng, không tự hào, tự mãn về mình,
    không cậy dựa vào đạo đức của bản thân, nhưng vào tình thương của Chúa.
    như thế người lớn nhất trong Nước Trời lại là người nhỏ bé, khiêm nhu.

    Thầy Giêsu không chỉ giúp môn đệ hiểu xem ai là người lớn nhất thực sự,
    Ngài còn dạy họ biết quý giá trị của từng con người trong cộng đoàn.
    Cộng đoàn tín hữu nào cũng có những môn đệ yếu kém mặt này, mặt khác.
    Ở đây họ được gọi là những kẻ bé mọn.
    Thầy Giêsu nhấn mạnh đến phẩm giá của những kẻ bé mọn này.
    Không ai được phép khinh rẻ một người nào trong nhóm họ.
    Họ được bảo trợ bởi các thiên thần riêng,
    và các thiên thần của họ vẫn chiêm ngưỡng nhan Cha ở trên trời (c. 10).
    Có những môn đệ bé mọn bị sa ngã, lạc lối.
    Thái độ của người lãnh đạo là để lại chín mươi chín con chiên
    để đi tìm một con chiên lạc.
    Cả con chiên lạc cũng vẫn có giá trị khiến ta phải tốn công sức để tìm về.
    “Thiên Chúa không muốn cho một ai trong những kẻ bé mọn này phải hư mất.”
    Chính vì thế từng con chiên lạc đều đáng chúng ta trân trọng.
    Khi nhìn trẻ nhỏ và kẻ bé mọn trong cộng đoàn bằng cặp mắt của Chúa,
    chúng ta sẽ biết cư xử tử tế và kính trọng họ hơn.​

    Lời nguyện:
    Lạy Chúa Giêsu,
    xin cho con trở nên đơn sơ bé nhỏ,
    nhờ đó con dễ nghe được tiếng Chúa nói,
    dễ thấy Chúa hiện diện
    và hoạt động trong đời con.

    Sống giữa một thế giới đầy lọc lừa và đe dọa,
    xin cho con đừng trở nên cứng cỏi,
    khép kín và nghi ngờ.

    Xin dạy con sự hiền hậu
    để con biết cảm thông và bao dung với tha nhân.
    Xin dạy con sự khiêm nhu
    để con dám buông đời con cho Chúa.

    Cuối cùng, xin cho con sự bình an sâu thẳm,
    vui tươi đi trên con đường hẹp với Ngài,
    hạnh phúc vì được cùng Ngài chịu khổ đau. Amen.

    Lm. Antôn Nguyễn Cao Siêu, S.J.

    ----


    Suy Niệm Lời Chúa, Thứ Ba 14/08/2018
    Người lớn nhất Nước Trời

     
  3. KhucCamTa

    KhucCamTa Bảo Quốc Công Thần Đệ Ngũ Đẳng Tình Nguyện Viên

    15.08.2018 – Thứ Tư - Lễ Đức Mẹ lên trời

    Em thật có phúc

    Lời Chúa: Lc 1, 39-56

    39 Hồi ấy, bà Ma-ri-a vội vã lên đường, đến miền núi, vào một thành thuộc chi tộc Giu-đa.40 Bà vào nhà ông Da-ca-ri-a và chào hỏi bà Ê-li-sa-bét.41 Bà Ê-li-sa-bét vừa nghe tiếng bà Ma-ri-a chào, thì đứa con trong bụng nhảy lên, và bà được đầy tràn Thánh Thần,42 liền kêu lớn tiếng và nói rằng: “Em được chúc phúc hơn mọi người phụ nữ, và người con em đang cưu mang cũng được chúc phúc.43 Bởi đâu tôi được Thân Mẫu Chúa tôi đến với tôi thế này?44 Vì này đây, tai tôi vừa nghe tiếng em chào, thì đứa con trong bụng đã nhảy lên vui sướng.45 Em thật có phúc, vì đã tin rằng Chúa sẽ thực hiện những gì Người đã nói với em.”

    46 Bấy giờ bà Ma-ri-a nói:

    “Linh hồn tôi ngợi khen Đức Chúa,
    47 thần trí tôi hớn hở vui mừng
    vì Thiên Chúa, Đấng cứu độ tôi.
    48 Phận nữ tỳ hèn mọn,
    Người đoái thương nhìn tới;
    từ nay, hết mọi đời
    sẽ khen tôi diễm phúc.
    49 Đấng Toàn Năng đã làm cho tôi
    biết bao điều cao cả,
    danh Người thật chí thánh chí tôn!
    50 Đời nọ tới đời kia,
    Chúa hằng thương xót những ai kính sợ Người.
    51 Chúa giơ tay biểu dương sức mạnh,
    dẹp tan phường lòng trí kiêu căng.
    52 Chúa hạ bệ những ai quyền thế,
    Người nâng cao mọi kẻ khiêm nhường.
    53 Kẻ đói nghèo, Chúa ban của đầy dư,
    người giàu có, lại đuổi về tay trắng.
    54 Chúa độ trì Ít-ra-en, tôi tớ của Người,
    55 như đã hứa cùng cha ông chúng ta,
    vì Người nhớ lại lòng thương xót
    dành cho tổ phụ Áp-ra-ham
    và cho con cháu đến muôn đời.”
    56 Bà Ma-ri-a ở lại với bà Ê-li-sa-bét độ ba tháng, rồi trở về nhà.

    Suy niệm:
    Trong ngày mừng lễ Đức Maria được đưa lên trời cả hồn lẫn xác,
    phụng vụ lại cho chúng ta chiêm ngắm một Đức Maria trong đời thường.
    Lúc ấy Mẹ là một cô thiếu nữ, vượt đoạn đường dài hơn 100 cây số,
    đi từ Galilê lên Giuđê, để thăm bà chị họ cao niên đang mang thai.

    Bầu khí gặp gỡ là bầu khí của niềm vui.
    Maria là người cất tiếng chào trước.
    Tiếng chào ấy đã làm thai nhi Gioan nhảy mừng trong lòng mẹ (c. 44)
    và làm bà Êlisabét ngỡ ngàng chúc tụng tán dương (cc. 42-45).
    Maria cũng hân hoan cất lời ngợi khen Thiên Chúa (cc. 46-47).
    Bầu khí gặp gỡ là bầu khí của Thánh Thần.
    Maria đầy Thánh Thần từ khi cưu mang Đức Giêsu (Lc 1, 35).
    Êlisabét đầy Thánh Thần từ khi nghe Maria chào (Lc 1, 41).
    Nhờ Thánh Thần, bà Êlisabét đã khám phá ra bí mật của cô em.
    Cô có phúc hơn mọi phụ nữ, vì cưu mang người Con tuyệt vời (c. 42).|
    Cô còn có phúc vì dám tin điều Thiên Chúa nói (c. 45).
    Chính Mẹ cũng nhận mình là người diễm phúc vì được muôn hồng ân (c. 48).

    Đem Đức Giêsu đến nhà, thăm viếng, chào hỏi, ở lại, phục vụ:
    đó là những điều Mẹ Maria đã làm cho bà chị họ ngày xưa,
    và vẫn còn làm cho chúng ta hôm nay trên trời.
    Mẹ được tôn vinh không phải để xa cách, mà để gần gũi với con người.
    Đấng tự xưng là nữ tỳ của Chúa thì đã sống như nữ tỳ của nhân loại.

    Lễ Đức Mẹ được đưa lên trời cả hồn lẫn xác, nhắc chúng ta nhiều điều.
    Lễ này nhắc chúng ta về thế giới của Thiên Chúa, về quê hương vĩnh cửu.
    Chúng ta dễ bị hút xuống thế giới này, với vẻ đẹp và nỗi khốn cùng của nó.
    Chúng ta loay hoay giải quyết không xong những vấn đề của trái đất,
    vì quên nhìn nó từ trên cao và hướng nó về trời cao.
    Lễ này cũng nhắc chúng ta về giá trị cao quý của thân xác.
    Thân xác đi với ta suốt cả cuộc đời, chịu gian khổ và được tôn vinh với ta.
    Chẳng thân xác nào gần Đức Giêsu bằng thân xác của Mẹ.
    “Phúc cho người phụ nữ đã cưu mang Thầy và cho Thầy bú mớm.”
    Tay Mẹ đã bồng ẵm Con từ Bêlem, qua Ai Cập, lên Đền thờ.
    Tay Mẹ cũng đã ôm xác Con mình, được đưa xuống từ thập tự giá.
    Mẹ sống bên Giêsu gấp mười lần thời gian các tông đồ sống bên Ngài.
    “Thầy ở đâu, kẻ phục vụ Thầy cũng sẽ ở đó” (Ga 12, 26).
    Hơn ai hết Mẹ là người đã gắn bó phục vụ Đức Giêsu bằng cả cuộc đời.
    Hơn ai hết Mẹ xứng đáng được ở bên Con cả hồn lẫn xác.

    Lễ Mẹ Lên Trời là lễ của niềm hy vọng cho cả nhân loại.
    Người Kitô hữu thêm xác tín về nơi mình sẽ đến.
    Mẹ là người được hưởng trước những gì chúng ta sẽ được hưởng.
    Dù cuộc đời người theo Chúa lắm gian truân và hy sinh,
    nhưng kết thúc lại rất tươi và có hậu.
    Lễ Mẹ Lên Trời, chỉ xin được yêu mến những sự bền vững trên trời,
    và bớt bị mê hoặc bởi những điều chóng qua dưới đất.
    Cầu nguyện:
    Lạy Mẹ Maria,
    khi đọc Phúc Âm,
    lúc nào chúng con cũng thấy Mẹ lên đường.
    Mẹ đi giúp bà Isave, rồi đi Bêlem sinh Đức Giêsu.
    Mẹ đưa con đi trốn, rồi dâng Con trong đền thờ.
    Mẹ tìm con bị lạc và đi dự tiệc cưới ở Cana.
    Mẹ đi thăm Đức Giêsu khi Ngài đang rao giảng.
    Và cuối cùng Mẹ đã theo Ngài đến tận Núi Sọ.

    Mẹ lên đường để đáp lại một tiếng gọi
    âm thầm hay rõ ràng, từ ngoài hay từ trong,
    từ con người hay từ Thiên Chúa.
    Chúng con thấy Mẹ luôn đi với Đức Giêsu
    trong mọi bước đường của cuộc sống.
    Chẳng phải con đường nào cũng là thảm hoa.
    Có những con đường đầy máu và nước mắt.

    Xin Mẹ dạy chúng con
    đừng sợ lên đường mỗi ngày,
    đừng sợ đáp lại những tiếng gọi mới của Chúa
    dù phải chấp nhận đoạn tuyệt chia ly.

    Xin giữ chúng con luôn đi trên Đường-Giêsu
    để chúng con trở thành nẻo đường khiêm hạ
    đưa con người hôm nay đến gặp gỡ Thiên Chúa.

    Lm. Antôn Nguyễn Cao Siêu, S.J.

    ----


    Suy Niệm Lời Chúa, Thứ Tư 15/08/2018
    Nữ tỳ hèn mọn

     
    Điều chỉnh mới nhất vào lúc: 14 tháng Tám 2018 at 8:16 PM
  4. KhucCamTa

    KhucCamTa Bảo Quốc Công Thần Đệ Ngũ Đẳng Tình Nguyện Viên

    16.08.2018 – Thứ Năm, Tuần 19 Mùa Thường Niên

    Bảy mươi lần bảy



    Lời Chúa: Mt 18, 21 – 19, 1
    Khi ấy, ông Phêrô đến gần Ðức Giêsu mà hỏi rằng: “Thưa Thầy, nếu anh em con cứ xúc phạm đến con, thì con phải tha đến mấy lần? Có phải bảy lần không?” Đức Giêsu đáp: “Thầy không bảo là đến bảy lần, nhưng là đến bảy mươi lần bảy. Vì thế, Nước Trời cũng giống như chuyện một ông vua kia muốn đòi các đầy tớ của mình thanh toán sổ sách. Khi nhà vua vừa bắt đầu, thì người ta dẫn đến một kẻ mắc nợ vua mười ngàn nén vàng. Y không có gì để trả, nên tôn chủ ra lệnh bán y cùng tất cả vợ con tài sản mà trả nợ. Bấy giờ, tên đầy tớ ấy sấp mình xuống bái lạy: “Thưa Ngài, xin rộng lòng hoãn lại cho tôi, tôi sẽ lo trả hết.” Tôn chủ của tên đầy tớ ấy liền chạnh lòng thương, cho y về và tha luôn món nợ. Nhưng vừa ra đến ngoài, tên đầy tớ ấy gặp một người đồng bạn, mắc nợ y một trăm quan tiền. Y liền túm lấy, bóp cổ mà bảo: ‘Trả nợ cho tao!’ Bấy giờ người đồng bạn sấp mình xuống năn nỉ: ‘Thưa anh, xin rộng lòng hoãn lại cho tôi, tôi sẽ lo trả anh.’ Nhưng y không chịu, cứ tống anh ta vào ngục cho đến khi trả xong nợ. Thấy sự việc xảy ra như vậy, các đồng bạn của y buồn lắm, mới đi trình bày với tôn chủ đầu đuôi câu chuyện. Bấy giờ tôn chủ cho đòi y đến và bảo: ‘Tên đầy tớ độc ác kia, ta đã tha hết số nợ ấy cho ngươi, vì ngươi đã van xin ta, thì đến lượt ngươi, ngươi không phải thương xót đồng bạn, như chính ta đã thương xót ngươi sao?’ Rồi tôn chủ nổi cơn thịnh nộ, trao y cho lính hành hạ, cho đến ngày y trả hết nợ cho ông. Ấy vậy, Cha của Thầy ở trên trời cũng sẽ đối xử với anh em như thế, nếu mỗi người trong anh em không hết lòng tha thứ cho anh em mình.” Khi Ðức Giêsu giảng dạy những điều ấy xong, Người rời khỏi miền Galilê và đi đến miền Giuđê, bên kia sông Giođan.

    Suy niệm:
    Có khoảng cách rất lớn giữa mười ngàn yến vàng với một trăm quan tiền.
    Mười ngàn yến vàng bằng một trăm triệu quan tiền.
    Vậy mà người vừa được tha món tiền cực lớn ấy,
    lại không tha được cho bạn của mình một món tiền tương đối nhỏ.
    Thái độ độc ác này khiến tôi nhìn lại mình và tự hỏi tại sao.
    Tại sao tôi không tha cho anh em tôi những điều nhỏ mọn hàng ngày,
    trong khi Chúa vẫn tha cho tôi những món nợ rất lớn?
    Dù một trăm quan tiền là hơn ba tháng lương của người lao động,
    nhưng nó chẳng là gì so với món tiền lớn tôi mắc nợ Chủ tôi.
    Tôi mắc nợ Ngài sự hiện hữu của tôi trên đời và tất cả những gì tôi có.
    Tôi mắc nợ Ngài vì tình yêu bao la Ngài dành cho tôi.
    Món nợ lớn vô cùng, vì tôi là thụ tạo, còn Ngài là Tạo Hóa.

    “Thưa Ngài, xin rộng lòng hoãn lại cho tôi, tôi sẽ lo trả hết” (cc. 26. 29).
    Cả hai người đầy tớ đều sấp mình van xin như thế
    khi cả hai đều không thể nào trả ngay được món nợ.
    Nhưng hai câu trả lời nhận được lại khác nhau.
    Chỉ vị vua mới biết chạnh lòng thương xót và tha toàn bộ số nợ (c. 27).
    Còn người đầy tớ vừa được tha món nợ lớn, lại không có lòng thương xót này.
    Anh ta thích dùng sức mạnh và quyền lực để giải quyết.
    Túm lấy, bóp cổ, tống bạn mình vào ngục cho đến khi trả xong.
    Lẽ ra anh ta phải cư xử với bạn mình như ông chủ đã cư xử với anh.
    Đó chính là nội dung lời buộc tội của ông chủ giận dữ:
    “Ngươi không phải thương xót đồng bạn,
    như chính ta đã thương xót ngươi sao ?” (c. 33).
    Lòng thương xót anh nhận được đã không trở thành dòng suối mát
    chảy đến với người bạn đang cần chút xót thương.
    Chính vì thế sự tha thứ mà anh nhận được từ chủ
    phút chốc bị rút lại, bị xóa sạch.
    Anh lại bị trở về tình trạng trước đây,
    bị quân lính hành hạ, bị tù đầy cho đến khi trả hết (c. 34).
    Sự tha thứ và lòng thương xót của Thiên Chúa đối với chúng ta
    chỉ ở lại với điều kiện là nó được chuyển đi, chứ không giữ lại.
    Giữ lại đồng nghĩa với bị rút lại.
    Món quà tôi nhận được từ Cha phải trở thành món quà tôi trao cho anh em.

    Trong cuộc sống, chúng ta là con nợ của nhau, người này nợ người kia.
    Trước những xúc phạm của người anh em trong cộng đoàn,
    Phêrô nghĩ phải chăng nên tha đến bảy lần.
    Đức Giêsu mời ta tha đến bảy mươi lần bảy, nghĩa là tha đến vô cùng.
    Ngài mời ta đi vào chỗ sâu nhất trong trái tim Thiên Chúa.
    Sự tha thứ bắt nguồn từ tấm lòng, từ trái tim (c. 35).
    Một trái tim tàn nhẫn chỉ biết đến một sự công bằng cứng cỏi.
    Thế giới hôm nay cần một trái tim tha thứ hơn bao giờ.
    Những nước nghèo mong chờ được tha những món nợ lớn.
    Có những mối thù cần được tha giữa các sắc tộc, quốc gia, tôn giáo…
    Người Kitô hữu chúng ta giúp gì cho sự tha thứ trong thế giới hôm nay?​

    Cầu nguyện:
    Giữa một thế giới đề cao quyền lực và lợi nhuận,
    xin dạy con biết phục vụ âm thầm.

    Giữa một thế giới say mê thống trị và chiếm đoạt,
    xin dạy con biết yêu thương tự hiến.

    Giữa một thế giới đầy phe phái chia rẽ,
    xin dạy con biết cộng tác và đồng trách nhiệm.

    Giữa một thế giới đầy hàng rào kỳ thị,
    xin dạy con biết coi mọi người như anh em.

    Lạy Chúa Ba Ngôi,
    Ngài là mẫu mực của tình yêu tinh ròng,
    xin cho các Kitô hữu chúng con
    trở thành tình yêu
    cho trái tim khô cằn của thế giới.

    Xin dạy chúng con biết yêu như Ngài,
    biết sống nhờ và sống cho tha nhân,
    biết quảng đại cho đi
    và khiêm nhường nhận lãnh.

    Lạy Ba Ngôi chí thánh,
    xin cho chúng con tin vào sự hiện diện của Chúa
    ở sâu thẳm lòng chúng con,
    và trong lòng từng con người bé nhỏ.

    Lm. Antôn Nguyễn Cao Siêu, S.J.

    ----


    Suy Niệm Lời Chúa, Thứ Năm 16/08/2018
    Chúa luôn tha thứ

     
  5. KhucCamTa

    KhucCamTa Bảo Quốc Công Thần Đệ Ngũ Đẳng Tình Nguyện Viên

    17.08.2018 – Thứ Sáu, Tuần 19 Mùa Thường Niên

    Một xương một thịt

    Lời Chúa: Mt 19, 3-12

    3 Có mấy người Pha-ri-sêu đến gần Đức Giê-su để thử Người. Họ nói: “Thưa Thầy, có được phép rẫy vợ mình vì bất cứ lý do nào không? “4 Người đáp: “Các ông không đọc thấy điều này sao: “Thuở ban đầu, Đấng Tạo Hoá đã làm ra con người có nam có nữ”,5 và Người đã phán: “Vì thế, người ta sẽ lìa cha mẹ mà gắn bó với vợ mình, và cả hai sẽ thành một xương một thịt.”6 Như vậy, họ không còn là hai, nhưng chỉ là một xương một thịt. Vậy, sự gì Thiên Chúa đã phối hợp, loài người không được phân ly.”7 Họ thưa với Người: “Thế sao ông Mô-sê lại truyền dạy cấp giấy ly dị mà rẫy vợ? “8 Người bảo họ: “Vì các ông lòng chai dạ đá, nên ông Mô-sê đã cho phép các ông rẫy vợ, chứ thuở ban đầu, không có thế đâu.9 Tôi nói cho các ông biết: Ngoại trừ trường hợp hôn nhân bất hợp pháp, ai rẫy vợ mà cưới vợ khác là phạm tội ngoại tình.”10 Các môn đệ thưa Người: “Nếu làm chồng mà phải như thế đối với vợ, thì thà đừng lấy vợ còn hơn.”11 Nhưng Người nói với các ông: “Không phải ai cũng hiểu được câu nói ấy, nhưng chỉ những ai được Thiên Chúa cho hiểu mới hiểu.12 Quả vậy, có những người không kết hôn vì từ khi lọt lòng mẹ, họ đã không có khả năng; có những người không thể kết hôn vì bị người ta hoạn; lại có những người tự ý không kết hôn vì Nước Trời. Ai hiểu được thì hiểu.

    Suy niệm
    “Sự gì Thiên Chúa đã phối hợp, loài người không được phép phân ly.”
    Lời của Đức Giêsu đã vang vọng qua hai mươi thế kỷ,
    và vẫn thường được chọn để in trên thiệp cưới.
    Phải chăng người ta ngầm nhắc nhau rằng
    ly dị là từ không nên có trong từ điển của các đôi vợ chồng.
    Tiếc thay số vụ ly hôn nơi các kitô hữu đã gia tăng đáng kể.
    Sống với nhau đến đầu bạc răng long trở thành một giấc mơ.

    Trong xã hội Do-thái giáo thời Đức Giêsu,
    người phụ nữ không được bình đẳng với nam giới.
    Người vợ là một thứ tài sản của người chồng,
    nên chỉ người chồng mới có quyền ly dị vợ, có khi chỉ vì một lý do cỏn con.
    Trước câu hỏi: “chồng có được phép ly dị vợ vì bất cứ lý do nào không?”
    Đức Giêsu đã kiên quyết nói không (c. 6).
    Ngài bênh vực các bà vợ bị áp chế.
    Họ không phải là một món hàng bỏ đi khi không cần hay không ưng.
    Lập trường của Ngài đi ngược với nền văn hóa và tôn giáo thời đó.
    Điều này khiến chính các môn đệ bị sốc (c. 10).
    Hóa ra các ông vẫn cho mình có quyền bỏ vợ khi họ muốn.

    Người Pharisêu trích sách Đệ Nhị Luật (24, 1)
    để biện minh cho việc được phép ly dị đúng theo Luật Môsê (c. 7).
    Còn Đức Giêsu lại trích sách Sáng Thế (2, 24)
    để nhấn mạnh cho sự hiệp nhất vĩnh viễn giữa đôi vợ chồng.
    “Cả hai thành một xương một thịt” không chỉ về mặt thân xác,
    mà còn trở nên một lòng, một ý, một ước mơ, một hành động.
    Ngài khẳng định điều này đã có từ thuở ban đầu (cc. 4. 8)
    và nằm trong ý định nguyên thủy của Thiên Chúa.
    Việc Môsê cho phép ly dị chỉ là một nhượng bộ tạm thời (c. 8).
    Đức Giêsu đến để hoàn chỉnh Luật Môsê
    và khai mở ý muốn trọn vẹn của Thiên Chúa về hôn nhân.

    Hôn nhân không phải chỉ là chuyện của hai người yêu nhau và lấy nhau.
    Trong Lễ Cưới có sự hiện diện của Thiên Chúa là Đấng phối hợp.
    Ngài tiếp tục bảo vệ tình yêu, cả khi hai người cùng muốn chia tay.
    Hôn nhân không phải là một bản hợp đồng
    mà hai bên được phép xé bỏ khi muốn.
    Chung thủy mãi mãi là chuyện khó đối với con người thời nay.
    Khi thịnh vượng, lúc gian nan, khi mạnh khỏe, lúc đau yếu,
    khi buồn chán và thất vọng về nhau, khi yếu đuối và vấp ngã,
    khi đổ vỡ quá lớn tưởng như không sao hàn gắn được,
    khi đời sống vợ chồng thành như hỏa ngục trần gian…
    khi ấy người ta cần Thiên Chúa để tiếp tục yêu thương và kính trọng nhau.

    Xin bớt một chút ích kỷ tự ái, thêm một chút khiêm hạ yêu thương,
    bớt một chút tự do đam mê, thêm một chút hy sinh tha thứ…
    để gìn giữ tình nghĩa vợ chồng như quà tặng mong manh của trời cao.​

    Lời nguyện
    Lạy Chúa Giêsu,
    Xin cho con gặp được ánh mắt của Chúa
    Ít là một lần trong đời.

    Khi tương lai con đang vững vàng ổn định,
    Xin hãy nhìn con như Chúa đã nhìn Lêvi
    Và mời gọi con đứng lên theo Chúa,
    Bỏ lại tất cả những gì con cậy dựa.
    Khi con chẳng còn là mình, vấp ngã như Simon,
    Xin hãy quay lại nhìn con
    Bằng ánh mắt xót thương, tha thứ,
    Để con òa khóc như trẻ thơ.
    Khi con khao khát cuộc sống cuộc đời hoàn thiện,
    Xin hãy nhìn con bằng ánh mắt yêu thương
    Như Chúa đã trìu mến
    Nhìn người thanh niên giàu có.
    Khi con ước mong được thấy khuôn mặt Chúa,
    Xin Chúa hãy dừng lại và ngước lên nhìn con,
    Như Chúa đã ngước lên nhìn Dakêu
    Và cho ông thấy cả tấm lòng bao la bát ngát.

    Lạy Chúa Giêsu,
    Xin dạy chúng con biết nhìn con người hôm nay
    Bằng ánh mắt của Chúa.

    Chúa động lòng thương
    Khi thấy bao người yếu đau,
    Thấy đám đông bơ vơ như chiên không mục tử.
    Ánh mắt Chúa thấu suốt lòng người.
    Chúa buồn phiền khi thấy có kẻ lòng chai dạ đá,
    Nhưng Chúa cũng vui
    Khi thấy bà góa nghèo bỏ vào tất cả.
    Đôi mắt Chúa đã từng nhòa lệ
    Trước cái chết của người bạn thân là Ladarô,
    Và trước viễn ảnh sụp đổ của thành đô yêu dấu.

    Lạy Chúa, đôi mắt là cửa số của tâm hồn.
    Xin cho con qua cửa sổ ấy mà vào tâm hồn Chúa. Amen

    Lm. Antôn Nguyễn Cao Siêu, S.J.

    ----


    Suy Niệm Lời Chúa, Thứ Sáu 17/08/2018
    Thuở ban đầu, không thế đâu!

     
  6. KhucCamTa

    KhucCamTa Bảo Quốc Công Thần Đệ Ngũ Đẳng Tình Nguyện Viên

    18.08.2018 – Thứ Bảy, Tuần 19 Mùa Thường Niên

    Để trẻ em đến với Thầy

    Lời Chúa: Mt 19, 13-15

    13 Bấy giờ người ta dẫn trẻ em đến với Đức Giê-su, để Người đặt tay trên chúng và cầu nguyện. Các môn đệ la rầy chúng.14 Nhưng Đức Giê-su nói: “Cứ để trẻ em đến với Thầy, đừng ngăn cấm chúng, vì Nước Trời là của những ai giống như chúng.”15 Người đặt tay trên chúng, rồi đi khỏi nơi đó.

    Suy niệm:
    Bàn tay con người thật là cao quý.
    Trong Cựu Ước, Đức Chúa muốn ông Môsê đặt tay trên ông Giosuê
    để chia sẻ cho ông này quyền lãnh đạo dân (Ds 27, 18. 23).
    Cụ Giacóp đã chúc phúc cho hai đứa cháu là Épraim và Mơnase
    bằng cách đưa hai tay đặt trên đầu chúng (St 48, 14).
    Cử chỉ đặt tay trên cũng thường thấy trong Giáo Hội thuở ban đầu.
    Chúa Thánh Thần được trao ban qua việc đặt tay (Cv 8, 17-19; 19, 6).
    Qua đặt tay, bảy phó tế đầu tiên lãnh nhận sứ vụ (Cv 6, 6).
    Bácnaba và Saolô cũng được đặt tay sai để sai đi truyền giáo (Cv 13, 3).

    Bàn tay Thiên Chúa là khí cụ che chở, đỡ nâng.
    “Ngài bao bọc con cả sau lẫn trước,
    bàn tay của Ngài, Ngài đặt trên con (Tv 138, 5).

    Bàn tay của Đức Giêsu đóng vai trò lớn trong sứ vụ.
    Ngài chữa anh mù bằng cách đặt tay trên mắt anh (Mc 8, 25).
    Ngài cũng chữa bà còng lưng theo cách tương tự (Lc 13, 13).
    Người ta xin Ngài đặt tay để chữa một anh điếc và ngọng (Mc 7, 32),
    thậm chí đặt tay để hoàn sinh một em gái mới chết (Mt 9, 18).
    Trong bài Tin Mừng hôm nay,
    Cha mẹ của các em đã đưa các em đến với Đức Giêsu,
    để được Ngài đặt tay trên chúng và cầu nguyện (c. 13).
    Họ tin phúc lành đến với con cái họ qua cử chỉ ấy.
    Cuối cùng, Đức Giêsu đã đặt tay trên các em nhỏ và cầu nguyện,
    trước khi tiến về Giêrusalem để chịu khổ nạn (c. 15).

    Nhưng các môn đệ lại bực bội và la rầy cha mẹ của các em.
    Có lẽ đối với họ, Thầy Giêsu còn nhiều việc lớn lao để làm
    hơn là mất thì giờ để chúc lành cho mấy em bé.
    Đức Giêsu hoàn toàn không đồng ý với thái độ coi thường này.
    Ngài nói thẳng: “Hãy để trẻ em đến với Thầy, đừng ngăn cấm chúng.”
    Đến với Thầy Giêsu là quyền lợi của mọi trẻ em,
    người lớn không được phép xâm phạm.
    Ngài đưa ra lý do khiến các môn đệ phải tôn trọng trẻ em:
    “vì Nước Trời là của những ai giống như chúng” (c. 14).
    Như thế trẻ em, tuy không có chỗ cao trong xã hội,
    nhưng lại có chỗ vững chãi trong Nước Trời.
    Trẻ em có chỗ vì chúng hồn nhiên sống lệ thuộc vào cha mẹ,
    và đón nhận mọi sự từ người khác với lòng biết ơn.
    Những người lớn muốn vào Nước Trời phải nên giống chúng.
    Đây là một tiến trình khó khăn và lâu dài,
    vì người lớn phải quay lại, phải hoán cải để trở nên đơn sơ như trẻ thơ,
    phải tự hạ mình xuống, bỏ đi những tự hào, tự mãn về mình (Mt 18, 3-4).
    mở lòng đón lấy Nước Trời như quà tặng nhưng không.
    Như thế trẻ thơ lại là mẫu mực cho các môn đệ của Thầy Giêsu.
    Nước Trời dành cho trẻ thơ và những ai trở nên giống chúng.

    Trẻ em có chỗ trong Nước Trời và trong Giáo Hội tại thế.
    Các em cũng là thành viên trong cộng đoàn đức tin.
    Lời dạy của Đức Giêsu vẫn mãi âm vang nơi chúng ta:
    “Hãy để trẻ em đến với tôi, đừng ngăn cấm chúng.”
    Chúng ta đã làm gì để đưa các em đến với Giêsu?​

    Cầu nguyện:
    Lạy Chúa Giêsu, vì con bé nhỏ,
    nên xin yêu ngài bằng khả năng bé nhỏ của con.

    Cho con biết yêu
    những công việc bé nhỏ mỗi ngày,
    những công việc âm thầm,
    những bổn phận mà con làm vì yêu mến.

    Cho con biết yêu những hy sinh bé nhỏ mỗi ngày,
    vui lòng đón nhận những thánh giá tuy nhỏ,
    nhưng làm tim con đau đớn.

    Cho con biết yêu tinh thần bé nhỏ của trẻ thơ,
    đơn sơ thú nhận mình yếu đuối và bất lực,
    sung sướng nương tựa vào duy một mình Chúa.

    Hơn nữa, xin cho con can đảm,
    dám chọn những gì giúp con trở nên bé nhỏ hơn,
    nhờ đó con vui tuoi phục vụ mọi người
    và hạnh phúc khi thấy Chúa lớn lên trong con.

    Mỗi lần bị cám dỗ tự cao,
    xin cho con biết ngắm nhìn con đường Chúa đã đi,
    con đường bé nhỏ và khiêm hạ.

    Ước gì con được làm bạn của Chúa
    trên đường từ Bêlem đến Núi Sọ,
    và được ở bên Chúa trong Nước Trời. Amen.

    Lm. Antôn Nguyễn Cao Siêu, S.J.

    ----


    Suy Niệm Lời Chúa, Thứ Bảy 18/08/2018
    Trẻ nhỏ và Nước Trời

     

Chia sẻ, giới thiệu đến bè bạn