Dismiss Notice
THÔNG BÁO: Phiên bản tháng Giêng 2018 cho Đũa Thần Điện Toán với nhiều thay đổi lớn đã được phát hành. ĐẶC BIỆT: Đũa Thần Điện Toán 64 Gig Duo phiên bản 2018 sẽ tự động cập nhật hóa, không cần phải gửi về Thư Viện Việt Nam Toàn Cầu!

Lời Chúa Hằng Ngày - Tuần 2 Mùa Vọng

Chủ đề trong 'Công Giáo' do KhucCamTa khởi đầu 9 tháng Mười Hai 2018.

  1. KhucCamTa

    KhucCamTa Bảo Quốc Công Thần Đệ Tứ Đẳng Tình Nguyện Viên

    10.12.2018 – Thứ hai, Tuần 2 Mùa Vọng

    Đứng dậy mà đi

    Lời Chúa: Lc 5, 17-26

    Một hôm, khi Ðức Giêsu giảng dạy, có mấy người Pharisêu và luật sĩ ngồi đó; họ từ khắp các làng mạc miền Galilê, Giuđê và từ Giêrusalem mà đến. Quyền năng Chúa ở với Người, khiến Người chữa lành các bệnh tật. Và kià có mấy người khiêng đến một bệnh nhân bị bại liệt nằm trên giường, họ tìm cách đem vào đặt trước mặt Người. Nhưng vì có đám đông, họ không tìm được lối đem người ấy vào, nên họ mới lên mái nhà, dỡ ngói ra, thả người ấy cùng với cái giường xuống ngay chính giữa, trước mặt Ðức Giêsu. Thấy họ có lòng tin như vậy, Người bảo: “Này anh, anh đã được tha tội rồi.” Các kinh sư và các người Pharisêu bắt đầu suy nghĩ: “Người đang nói phạm thượng là ai vậy? Ai có quyền tha tội ngoài một mình Thiên Chúa ra?” Nhưng Ðức Giêsu thấu biết họ đang suy nghĩ như thế, nên Người lên tiếng bảo họ rằng: “Trong bụng các ông đang nghĩ gì vậy? Trong hai điều: một là bảo: “Anh đã được tha tội rồi”, hai là bảo: “Ðứng dậy mà đi”, điều nào dễ hơn? Vậy, để các ông biết: ở dưới đất này, Con Người có quyền tha tội – Ðức Giêsu bảo người bại liệt: tôi truyền cho anh: “Hãy đứng dậy, vác lấy giường của anh mà đi về nhà!” Ngay lúc ấy, người bại liệt trỗi dậy trước mặt họ, vác cái anh đã dùng để nằm, vừa đi về nhà vừa tôn vinh Thiên Chúa. Mọi người đều sửng sốt và tôn vinh Thiên Chúa. Họ kinh hãi bảo nhau: “Hôm nay, chúng ta đã thấy những chuyện lạ kỳ!”

    Suy niệm:

    Bệnh tật nơi thân xác con người
    có thể tượng trưng cho một thứ bệnh tật nào đó nơi tinh thần.
    Ít người mắc bệnh câm, nhưng ai cũng có kinh nghiệm về sự câm nín,
    do sợ hãi của chính mình hay do bị đe dọa bắt phải im.
    Ít người mắc bệnh điếc, nhưng lại có quá nhiều cuộc đối thoại
    mà hai bên chẳng hiểu nhau, vì mất khả năng nghe.
    Người mù không phải chỉ là người không thấy ánh mặt trời,
    nhưng còn là người không dám thấy ánh sáng của sự thật,
    không nhận ra hình ảnh người anh em nơi khuôn mặt kẻ thù.
    Không phải ai cũng có bàn tay khô bại, không duỗi ra được,
    nhưng ai cũng có lần thấy mình khó đưa tay ra để bắt tay người khác.
    Đức Giêsu đã chữa cả thảy bao nhiêu bệnh nhân, chúng ta không biết.
    Nhưng chắc Ngài đã không dừng lại ở việc chữa lành thân xác.
    Ngài muốn một sự lành mạnh nơi toàn diện con người.

    “Bấy giờ kẻ què sẽ nhảy nhót như nai” (Is 35, 6).
    Lời của ngôn sứ Isaia trong bài đọc 1 đã ứng nghiệm.
    Khi anh bại liệt trỗi dậy, vác giường và đi một mạch về nhà,
    chúng ta thấy niềm vui bừng tỏa trên khuôn mặt của anh và các bạn.
    Cả gia đình của anh cũng sẽ ngập tràn hạnh phúc
    khi thấy anh trở về, đi đứng như một người bình thường.
    Nhưng có điều họ không nhận ra đó là chuyện anh được tha tội.

    Đức Giêsu đã tha tội cho anh dù anh không xin,
    vì điều anh quan tâm chỉ là sự bất toại thể lý.
    Nhưng tâm hồn anh đã bước đi,
    trước khi đôi chân anh đi được.
    Sự trỗi dậy của anh là sự trỗi dậy của cả hồn lẫn xác.
    Đức Giêsu có cơ hội để tỏ cho nhóm các luật sĩ và Pharisêu thấy
    không nhất thiết phải đi gặp tư tế và dâng lễ đền tội mới được tha.
    Chỉ bằng một lời nói đơn sơ dễ dàng, Ngài có quyền ban ơn tha thứ.
    Chính việc anh bất toại được chữa lành làm chứng về quyền năng này.

    Ngược với thái độ tin tưởng táo bạo của anh bất toại và các bạn,
    là thái độ thụ động ngồi của các luật sĩ và Pharisêu.
    Họ cứng nhắc trong suy nghĩ truyền thống của mình:
    chỉ một mình Thiên Chúa mới có thể tha tội.
    Họ không tin Đức Giêsu được chia sẻ quyền ấy từ Cha,
    dù họ đã tận mắt thấy anh bất toại đi được.
    Mùa Vọng là thời gian trỗi dậy, ra khỏi sự bất toại và bước đi.
    Có những bệnh bất toại về mặt thiêng liêng,
    khiến tôi không đến gần Chúa được, cũng không dám đến với anh em.
    Có những bất toại về trí tuệ khiến tôi bị kẹt
    trong những định kiến, thiên kiến, thành kiến,
    không dám mở ra để đón nhận những sự thật bất ngờ và đáng sợ.
    Có những bất toại về tình cảm khiến tim tôi như bị cầm tù,
    không sao thoát khỏi được chuyện yêu ghét oán hờn dai dẳng.
    Xin Giêsu giải phóng tôi, cho tôi khỏi bất toại, để tôi được tự do.​

    Cầu nguyện:

    Lạy Chúa Giêsu,
    sống cho Chúa thật là điều khó.
    Thuộc về Chúa thật là một thách đố cho con.
    Chúa đòi con cho Chúa tất cả
    để chẳng có gì trong con lại không là của Chúa.

    Chúa thích lấy đi những gì con cậy dựa
    để con thực sự tựa nương vào một mình Chúa.
    Chúa thích cắt tỉa con khỏi những cái rườm rà
    để cây đời con sinh thêm hoa trái.
    Chúa cương quyết chinh phục con
    cho đến khi con thuộc trọn về Chúa.

    Xin cho con dám ra khỏi mình,
    ra khỏi những bận tâm và tính toán khôn ngoan
    để sống theo những đòi hỏi bất ngờ của Chúa,
    dù phải chịu mất mát và thua thiệt.

    Ước gì con cảm nghiệm được rằng
    trước khi con tập sống cho Chúa
    và thuộc về Chúa
    thì Chúa đã sống cho con
    và thuộc về con từ lâu. Amen.

    Lm. Antôn Nguyễn Cao Siêu, S.J.




    <°)))>< . <°)))><


    Suy Niệm Lời Chúa, Thứ Hai 10/12/2018:
    Lòng Tin

     
  2. KhucCamTa

    KhucCamTa Bảo Quốc Công Thần Đệ Tứ Đẳng Tình Nguyện Viên

    11.12.2018 – Thứ ba, Tuần 2 Mùa Vọng

    Mt 18:12-14
    ✠ Tin Mừng Chúa Giê-su Ki-tô theo thánh Mát-thêu.

    12 Khi ấy, Đức Giê-su nói với các môn đệ rằng : “Anh em nghĩ sao ? Ai có một trăm con chiên mà có một con đi lạc, lại không để chín mươi chín con kia trên núi mà đi tìm con chiên lạc sao ? 13 Và nếu may mà tìm được, thì Thầy bảo thật anh em, người ấy vui mừng vì con chiên đó, hơn là vì chín mươi chín con không bị lạc. 14 Cũng vậy, Cha của anh em, Đấng ngự trên trời, không muốn cho một ai trong những kẻ bé mọn này phải hư mất.”

    Suy niệm:

    Chăn chiên là một nghề đã có từ lâu.
    Nhiều nhà lãnh đạo dân Do-thái như Môsê, Đa-vít, đều làm nghề này.
    Trên những đồng cỏ mênh mông, giữa trời và đất, chỉ có chiên và mục tử,
    nên giữa đôi bên có một sự thân thiết và hiểu biết nhau thật gần gũi.
    Chính vì thế trong Cựu Ước, Thiên Chúa hay ví mình với người chăn chiên.
    Đàn chiên là dân Do-thái, là dân riêng Ngài rất mực quý yêu:
    “Như mục tử, Chúa chăn giữ đoàn chiên của Chúa…
    Lũ chiên con, Người ấp ủ vào lòng,
    bầy chiên mẹ cũng tận tình dẫn dắt” (Is 40,11).

    Như Thiên Chúa, Đức Giêsu cũng ví mình với người mục tử tốt lành.
    “Tôi biết chiên của tôi và chiên của tôi biết tôi” (Ga 10, 14).
    Sự hiểu biết thân thương này mạnh đến độ
    Ngài dám hy sinh mạng sống mình cho đoàn chiên (Ga 10, 15).
    Sau khi chết và phục sinh, Đức Giêsu muốn Simon nhận sứ mạng mục tử.
    Ngài mời ông chăm sóc và chăn dắt chiên của Ngài (Ga 21, 15-17).
    Như thế đoàn chiên mới của Đức Giêsu lúc nào cũng được bảo vệ.
    Qua bao thế kỷ Giáo Hội vẫn không ngừng có những mục tử mới,
    nối gót Simon Phêrô để phục vụ và hiến mạng vì đoàn chiên.

    Nhưng Đức Giêsu không dạy người mục tử chỉ lo cho cả đoàn,
    mà quên chăm sóc cho từng con chiên một.
    Ngài mời ta để ý đến tập thể lớn, nhưng không được quên từng cá nhân nhỏ.
    Có khi chỉ một con chiên lạc lại khiến người mục tử bận tâm lo lắng
    đến nỗi để chín mươi chín con trên núi mà đi tìm con bị mất (c. 12).
    Không phải vì coi thường chín mươi chín con không bị lạc,
    nhưng vì người mục tử không muốn mất con nào.
    Con chiên lạc lại có chỗ đứng đặc biệt trong trái tim mục tử.

    Chúng ta ai cũng có kinh nghiệm về chuyện tìm lại được điều đã mất.
    Khi mất thì đứng ngồi không yên,
    khi tìm thấy thì bình an và niềm vui òa vỡ.
    Người mục tử lo âu, vất vả tìm kiếm con chiên lạc,
    nhưng khi tìm được rồi thì niềm vui là vô bờ.
    Có thể nói còn vui hơn chuyện chín mươi chín con không bị lạc (c. 13).
    Dường như người ta bắt đầu quý một điều từ khi mất điều đó.
    Có khi một người bắt đầu hiện diện từ khi người ấy vắng mặt và mất đi.

    Cha không muốn cho một ai trong những kẻ bé mọn này phải hư mất (c. 14).
    Cha muốn cho mọi người được cứu độ và không muốn mất một ai (1 Tm 2, 4).
    Mùa Vọng là thời gian chúng ta nhìn lại những người bé mọn quanh ta,
    những người từ lâu đã bỏ nhà thờ, những người mất lòng tin vào Chúa.
    Mỗi người chúng ta phải là mục tử cho nhau, chăm sóc nhau, quý nhau,
    khởi đi từ những người trong gia đình, trong nhóm bạn thân quen.
    Chúng ta quý nhau vì Thiên Chúa quý từng người chúng ta.
    Chúng ta chẳng thể mừng Lễ Giáng sinh nếu còn một người đang lạc ở đâu đó.
    Nếu chịu mất công đi tìm về, chúng ta mới được hưởng niềm vui trọn vẹn.​

    Cầu nguyện:

    Lạy Chúa Giêsu,
    Khi làm người, Chúa đã nhận trái đất này làm quê hương.
    Chúa đã ban nó cho chúng con như một quà tặng tuyệt vời.
    Nếu rừng không còn xanh, dòng suối không còn sạch,
    và bầu trời vắng tiếng chim.
    thì đó là lỗi của chúng con.

    Lạy Chúa Giêsu,
    Chúa đã đến làm người để tôn vinh phận người,
    vậy mà thế giới vẫn có một tỷ người đói,
    bao trẻ sơ sinh bị giết mỗi ngày khi chưa chào đời,
    bao kẻ sống không ra người, nhân phẩm bị chà đạp.
    Đó là lỗi của chúng con.

    Lạy Chúa Giêsu,
    Chúa đến đem bình an cho người Chúa thương,
    vậy mà trái đất của chúng con chưa một ngày an bình.
    Chiến tranh, khủng bố, xung đột, có mặt khắp nơi.
    Người ta cứ tìm cách giết nhau bằng thứ vũ khí tối tân hơn mãi.
    Đó là lỗi của chúng con.

    Lạy Chúa Giêsu ở Belem,
    Chúa đã cứu độ và chữa lành thế giới bằng tình yêu khiêm hạ,
    nhưng bất công, ích kỷ và dối trá vẫn thống trị địa cầu.
    Chúa đến đem ánh sáng, nhưng bóng tối vẫn tràn lan.
    Chúa đến đem tự do, nhưng con người vẫn bị trói buộc.
    Đó là lỗi của chúng con.

    Vì lỗi của chúng con, chương trình cứu độ của Chúa bị chậm lại,
    và giấc mơ của Chúa sau hai ngàn năm vẫn chưa thành tựu.
    Mỗi lần đến gần máng cỏ Belem,
    xin cho chúng con nghe được lời thì thầm gọi mời của Chúa
    để yêu trái đất lạnh giá này hơn,
    và xây dựng nó thành mái ấm cho mọi người.

    Lm. Antôn Nguyễn Cao Siêu, S.J.




    <°)))>< . <°)))><


    Suy Niệm Lời Chúa, Thứ Ba 11/12/2018:
    Tình Yêu Thiên Chúa

     
  3. KhucCamTa

    KhucCamTa Bảo Quốc Công Thần Đệ Tứ Đẳng Tình Nguyện Viên

    12.12.2018 – Thứ tư, sau Chúa Nhật II Mùa Vọng

    “Vì tôi có lòng hiền hậu và khiêm nhường”

    LỜI CHÚA: Mt 11,28-30

    28 “Tất cả những ai đang vất vả mang gánh nặng nề, hãy đến cùng tôi, tôi sẽ cho nghỉ ngơi bồi dưỡng.

    29 Anh em hãy mang lấy ách của tôi, và hãy học với tôi, vì tôi có lòng hiền hậu và khiêm nhường. Tâm hồn anh em sẽ được nghỉ ngơi bồi dưỡng.30 Vì ách tôi êm ái, và gánh tôi nhẹ nhàng.”


    SUY NIỆM:

    Bài Tin Mừng của Thánh Lễ hôm nay, tuy rất ngắn, chỉ có ba câu, nhưng có một cấu trúc rất hoàn hảo.

    (A) Gánh nặng nề,
    nghỉ ngơi bồi dưỡng (c. 28)

    (B) “Vì tôi có lòng hiền hậu
    và khiêm nhường
    ” (c. 29a)

    (A’) Nghỉ ngơi bồi dưỡng,
    gánh nhẹ nhàng (c. 29b-30)

    Chuyển động thiêng liêng từ phần A sang phần A’: gánh của chúng ta thì nặng nề, gánh của Đức Giê-su thì nhẹ nhàng; tại sao vậy? “Tôi sẽ cho nghỉ ngơi bồi dưỡng” trong phần A, trở thành “tâm hồn anh em sẽ được anh em sẽ được nghỉ ngơi bồi dưỡng” trong phần A’; Đức Giê-su hứa ban và chắc chắn chúng ta sẽ nhận được.

    Chuyển động này xẩy ra được là nhờ kinh nghiệm mang lấy ách của Chúa và học với Chúa, vì Người “hiền hậu và khiêm nhường” (Phần B ở trung tâm). Nhận ra Đức Giê-su hiền hậu và khiêm nhường thuộc về kinh nghiệm hiểu biết nội tâm mà chúng ta tìm kiếm mỗi ngày và suốt đời. Bởi vì đó là “kinh nghiệm nguồn”, nguồn của đời sống đức tin và hành trình đi theo Người trong một ơn gọi, ơn gia đình hay ơn gọi dâng hiến.

    1. Gánh nặng nề và nghỉ ngơi bồi dưỡng (c. 28)

    a. “Tất cả những ai đang vất vả mang gánh nặng nề”

    Đức Giê-su mời gọi tất cả những ai đang vất vả mang gánh nặng nề, hãy đến với Ngài. Vậy, chúng ta hãy nhận ra mình là “những người đang vất vả mang gánh nặng nề”.

    Gánh nặng nề, trước tiên là thân phận làm người của chúng ta. Chúng ta vẫn thường nói số người này vất vả, số người kia nhàn hạ. Nhưng đó chỉ là vất vả hay nhàn hạ bề ngoài mà thôi. Thân phận con người, tự nó là “vất vả”. Làm người vừa là ơn huệ lớn lao Thiên Chúa ban cho chúng ta, nhưng cũng đầy thử thách và cả đau khổ nữa: một đàng, thử thách và đau khổ đến từ những gì thuộc về phận người (sinh, lão, bệnh, tử), đàng khác, thử thách và đau khổ đến từ lời mời gọi sống nhân tính, được dựng nên theo hình ảnh của Thiên Chúa. Chúng ta thường để cho “thú tính” làm chủ bản thân; “thú tính” là vô ơn, ham muốn, nghi ngờ, ghen tị, chiếm đoạt, không tôn trọng ngôi vị và hành trình riêng của ngôi vị, tranh đua, thống trị, loại trừ, bạo lực… Một nhà tâm lí học nói rằng, cuộc đời với tất cả những vấn đề của cuộc đời, mà mỗi người phải mang vác, đã rất nặng nề rồi; nếu chúng ta không mang vác được cho nhau, thì chúng ta đừng có chất thêm! Đức Giê-su đến để cảm thông và mang vác cho chúng ta, để chúng ta được bình an, nghỉ ngơi, được sống và sống dồi dào. Xin cho chúng ta cảm nếm trong cầu nguyện, và nhất là trong thời gian tĩnh tâm, sự cảm thông, bình an, nghỉ ngơi, sự sống dồi dào mà Đức Giê-su muốn thông truyền cho chúng ta.

    Gánh nặng nề của chúng ta còn là ơn gọi đi theo Đức Ki-tô trong đời sống gia đình hay trong sống đời sống dâng hiến. Ơn gọi là một ơn huệ lớn lao và đặc biệt Chúa ban cho mỗi người chúng ta, nhưng để sống ơn gọi từng ngày, chúng ta phải đối diện với nhiều thách đố; và đôi khi, chúng ta cảm thấy rất nặng nề. Hơn nữa trong đời sống, ai cũng có trách nhiệm, cũng có phận vụ, mà trách nhiệm và phận phận vụ là một gánh nặng; rồi cả những gánh nặng chúng ta mang vác cho nhau; không kể những gánh nặng chúng ta tự chất cho mình hay chất cho nhau.

    Gánh nặng nề còn là tội lỗi, và nhất là những năng động xấu chi phối nội tâm chúng ta và chúng ta cảm thấy bất lực. Gánh nặng này vừa làm ô nhiễm tâm hồn và vừa làm xáo trộn tương quan của chúng ta với mình, với Chúa và với nhau. Cuối cùng, gánh nặng nề còn là những vấn đề, những vết thương, những khó khăn, những ngang trái, những thử thách riêng tư của chúng ta; mà chỉ có Chúa và chúng ta biết mà thôi.

    b. “Hãy đến cùng tôi…”

    Nhận ra sự thật về mình như thế, chúng ta sẽ thấy mình cần được giải thoát biết bao và đồng thời chúng ta cũng nhận ra rằng không có điều gì và cũng không có ai ở trên đời này có thể mang lại cho chúng ta sự giải thoát, mang lại cho chúng ta sự nghỉ ngời và tự do đích thực.

    Chúng ta hãy khát khao ơn giải thoát đến từ chính Chúa, để cho lời của Đức Giê-su: “Hãy đến cùng Thầy” vang vọng thật sâu rộng trong lòng của chúng ta, đụng chạm thật mạnh mẽ con tim của chúng ta. Bởi vì lời của Đức Giê-su có đối tượng nào khác, ngoài đối tượng duy nhất là lòng ước ao và chỉ cỏ thể vang vọng khi đụng chạm được lòng ước ao, vốn được chính Người với tư cách là Ngôi Lời đã gieo vào tâm hồn chúng ta khi tạo dựng nên chúng ta. Và lời mời gọi của Ngài cũng thật nhưng không, vô điều kiện: “Tất cả những ai đang vất vả mang gánh nặng nề, hãy đến cùng tôi”.

    2. “Tôi có lòng hiền hậu và khiêm nhường” (c. 29a)

    Chúng ta được mời gọi đến với Đức Giê-su để học với Chúa. Học với Chúa bằng cách lắng nghe Lời của Ngài trong cầu nguyện, nhất là trong thời gian tĩnh tâm, vốn là ơn huệ đặc biệt Chúa ban cho mỗi người chúng ta. Bởi lẽ, Lời của Ngài là lương thực nuôi sống chúng ta, là ngọn đèn soi cho chúng ta bước, là ánh sáng chỉ đường cho chúng ta đi (x. Tv 119, 105). Học với Chúa bằng cách ở lại với Ngài, như cành nho gắn liền với thân nho, ngang qua bí tích Thánh Thể (Ga 15, 1-17).

    Đến học với Chúa, đó chính là điều chúng ta được mời gọi ước ao mỗi ngày và suốt đời. Nhưng tại sao, Đức Giê-su mời gọi chúng ta đến học với Ngài? Lí do Đức Giê-su đưa ra, phải làm cho chúng ta kinh ngạc: không phải vì Người là Đấng Thượng Trí và cũng phải vì Người là Đấng Quyền Năng, cho dù Người là như thế, nhưng vì Người “có lòng hiền hậu và khiêm nhường”. Và không ở đâu hơn nơi Thập Giá, Người trở nên hiền hậu và khiêm nhường nhất; và đồng thời, nơi Thập Giá, Người cũng bày tỏ Sức Mạnh và Khôn Ngoan, không phải theo quan niệm của con người, nhưng theo quan niệm của Thiên Chúa.

    Đến học với Chúa, chúng ta được mời gọi bỏ ách của mình để mang lấy ách của Chúa, hoặc đón nhận ách của mình bằng tình yêu Chúa dành cho chúng ta và bằng tình yêu chúng ta dành cho Chúa. Ách của Chúa thì nhẹ nhàng, bởi vì tất cả những gì Ngài làm, là để phục vụ cho sự sống của chúng ta, để diễn tả tình yêu đến cùng dành cho chúng ta. Bình thường, ách thì phải nặng; nhưng khi đến học với Ngài, chúng ta không thể không yêu mến Ngài; và chính lòng yêu mến Chúa làm cho mọi sự trở nên có ý nghĩa và vì thế nhẹ nhàng, làm cho ách của Ngài trở nên êm ái và gánh của Ngài trở nên nhẹ nhàng. Thánh Augustinô nói, trong tình yêu không có đau khổ; nếu có đau khổ, thì đau khổ đó đã được yêu rồi.

    Vậy, đâu là ách và đâu là gánh của Chúa, mà chúng ta mang vào mình với lòng yêu mến? Và đâu là ách và gánh của chúng ta, của cuộc đời chúng ta, của những người khác nữa, nhất là những người thân yêu trong ơn gọi và trong gia đình, mà chúng ta được mời gọi gánh vác với tình yêu Chúa? Chắc chắn chúng ta đã có kinh nghiệm này rồi, không nhận ra sự hiện diện và tình yêu đến cùng của Chúa, mọi sự trở nên không thể chịu nổi.

    3. Nghỉ ngơi bồi dưỡng và gánh nhẹ nhàng (c. 29b-30)

    Xin cho chúng ta nhận được và cảm nếm sự nghỉ ngơi, khi đến với Đức Giê-su để học với Ngài và mang lấy ách của Ngài. Vậy đó là sự nghỉ ngơi nào?
    • Chúng ta cảm thấy bình an, vì Ngài hiền lành và khiêm nhường; và gánh của Ngài là gánh sự sống và tình yêu.
    • Ra khỏi mình, từ bỏ gánh của mình để gánh cái gánh của Chúa vì lòng yêu mến Chúa. Tự nó mang lại cho chúng ta sự an nghỉ.
    • Chúng ta luôn cảm thấy được nghỉ ngơi, khi đến với Người mà mình yêu mến. Vì thế, khi yêu mến Đức Giê-su, chúng ta luôn cảm thấy sự nghỉ ngơi, khi ở lại với Ngài.
    • Chúng ta được nghỉ ngơi, vì được Ngài giải thoát khỏi sự dữ, nghĩa là được tự do, được Ngài tha thứ và bao dung.
    • Chúng cảm thấy khỏe mạnh trong tâm hồn, vì được Chúa chữa lành.
    • Chúng ta được nghỉ ngơi vì được Ngài phục hồi phẩm giá làm con Thiên Chúa.
    • Chúng ta được nghỉ ngơi vì được Chúa dẫn chúng ta vào niềm vui tạ ơn và ca tụng, không chỉ trong những lúc thuận lợi, những cả trong thử thách và đau khổ.
    Và một cách tuyệt đối, với Thập Giá, Ngài mang lấy hết mọi ách, mọi gánh của chúng ta rồi. Dù chúng ta có “mang gánh nặng nề” như thế nào, chúng ta vẫn được mời gọi kinh nghiệm sự nghỉ ngơi ở trong Chúa, Đấng chịu đóng đinh trên Thánh Giá. Vì như ngôn sứ Isaia nói: Người đã mang lấy các tật nguyền của ta và gánh lấy các bệnh hoạn của ta (Is 53, 4; x. Mt 8, 17).

    * * *​

    Cuối cùng, chúng ta đừng quên rằng nghỉ ngơi là cùng đích của con người. Thực vậy, con người được dựng nên cho Thiên Chúa, và chỉ tìm thấy an nghỉ trong Thiên Chúa mà thôi, thánh Augustinô kinh nghiệm và nói về căn tính của con người như thế. Thật vậy, nghỉ ngơi là khao khát thẳm sâu của con người, dù ý thức hay không ý thức.

    Vì vậy, lúc “nhắm mắt suôi tay”, chúng ta cầu chúc cho người quá cố: “Hãy nghỉ ngơi trong bình an” (tiếng La tinh: RIP, requiescat in pace, thường được ghi trên bia mộ). Xin cho chúng ta cảm nếm được sự nghỉ ngơi mỗi ngày, khi ở được ở bên Chúa trong kinh nguyện, khi kết hiệp với Người mọi nơi mọi lúc và khi chúng ta nguyện cầu:

    Xin để tôi tớ này được an bình ra đi.

    Mùa Vọng 2018
    Lm. Giuse Nguyễn Văn Lộc


    <°)))>< . <°)))><


    Suy Niệm Lời Chúa, Thứ Tư 12/12/2018:
    Học Với Chúa

     
    Điều chỉnh mới nhất vào lúc: 12 tháng Mười Hai 2018
  4. KhucCamTa

    KhucCamTa Bảo Quốc Công Thần Đệ Tứ Đẳng Tình Nguyện Viên

    13.12.2018 – Thứ năm, sau Chúa Nhật II Mùa Vọng

    “Kẻ nhỏ nhất trong Nước Trời còn cao trọng hơn ông”

    LỜI CHÚA: Mt 11, 11-15

    11 “Tôi nói thật với anh em: trong số phàm nhân đã lọt lòng mẹ, chưa từng có ai cao trọng hơn ông Gio-an Tẩy Giả. Tuy nhiên, kẻ nhỏ nhất trong Nước Trời còn cao trọng hơn ông.

    12 Từ thời ông Gio-an Tẩy Giả cho đến bây giờ, Nước Trời phải đương đầu với sức mạnh, ai mạnh sức thì chiếm được.

    13 Cho đến ông Gio-an, tất cả các ngôn sứ cũng như Lề Luật đều đã nói tiên tri.14 Và nếu anh em chịu tin lời tôi, thì ông Gio-an chính là Ê-li-a, người phải đến.15 Ai có tai thì nghe.


    (Bản dịch của Nhóm Phiên Dịch CGKPV)

    SUY NIỆM

    1. Ngôn sứ Elia, ông Gioan và Đức Giê-su


    Theo sách Các Vua quyển thứ II, ngôn sứ Elia không chết, nhưng được đem lên trời: “Các ông còn đang vừa đi vừa nói, thì này một cỗ xe đỏ như lửa và những con ngựa đỏ như lửa tách hai người ra. Và ông Ê-li-a lên trời trong cơn gió lốc” (2V 2, 11). Chính vì thế mà, người đời sau tin rằng, một ngày kia, ông Elia sẽ trở lại; đơn giản là vì ông vẫn chưa chết! Và chính Đức Giê-su cũng đón nhận truyền thống này và nhận ra hình ảnh Elia nơi con người, ơn gọi và sứ vụ của thánh Gioan Tẩy Giả:

    Và nếu anh em chịu tin lời tôi,
    thì ông Gio-an chính là Ê-li-a, người phải đến. (c. 14)


    Tương quan đồng nhất này được Tin Mừng Mát-thêu đặc biệt nhấn mạnh, nhưng vẫn kín đáo, khi mô tả cách ăn mặc của ông Gioan theo “mô-đen” của ngôn sứ Elia:

    Ông Gio-an mặc áo lông lạc đà, thắt lưng bằng dây da, lấy châu chấu và mật ong rừng làm thức ăn.(Mt 3, 4)[1]

    Vua hỏi họ: “Người đã lên gặp các ngươi và nói với các ngươi những lời đó, ăn mặc thế nào?” Họ trả lời: “Đó là một người mặc áo da lông, đóng khố da.” Vua nói: “Đó là ông Ê-li-a người Tít-be!”
    (2V 1, 7-8).

    Chúng ta có thể đọc thêm về cách ăn mặc truyền thống của các ngôn sứ trong Dcr 13, 4. Như thế, ngang qua ngôn sứ Elia, toàn bộ truyền thống ngôn sứ được hội tụ nơi thánh Gioan, và đến lượt thánh Gioan, ngài loan báo Đức Ki-tô, bằng sự sinh ra, cuộc đời, sứ vụ và nhất là bằng cái chết của mình. Ngôn sứ Elia chưa chết, vì thế ông phải trở lại để đi đến cùng thân phận con người và nhất là thân phận ngôn sứ, nơi Gioan. Mối phúc của ngôn sứ Elia chính là được trở nên một Đức Ki-tô chịu đóng, ngang qua cái chết của Gioan. Thật vậy, lúc Đức Giê-su nói những lời này về Gioan, thì ông đang bị giam trong tù chờ bị xử trảm (x. Mt 11, 2).

    Chúng ta còn có thể nhận ra tương quan hiệp nhất giữa ngôn sứ Elia và Đức Giê-su lúc Ngài chịu đóng đinh. Thật vậy, trên Thập Giá, những kẻ nhạo báng nói đùa với nhau: “Khoan đã, để xem ông Ê-li-a có đến cứu hắn không!” (Mt 27, 49 và Mc 15, 36). Đó là lời nhạo báng, nhưng Thiên Chúa lại dùng như là cơ hội Người ban cho ngôn sứ Elia, để ông nói lên sứ điệp cuối cùng của mình ngang qua lời đáp là thinh lặng và không làm gì hết để cứu Đức Giê-su đang hấp hối trên Thập Giá. Như thế ngôn sứ Elia và Đức Giê-su đã trở nên một, vì Người cũng sẽ “thinh lặng không làm gì hết” đến cùng.

    Như thế, Đức Ki-tô là “Vị Ngôn Sứ” tuyệt hảo, nơi Ngài, hội tụ và hoàn tất thân phận và nhất là niềm hy vọng của tất cả các ngôn sứ thuộc mọi thời.

    2. Những tương phản

    Thánh Gioan đang ngồi trong tù chờ bị xử trảm, nhưng Đức Giê-su lại tuyên bố về địa vị của ông cách long trọng:

    Tôi nói thật với anh em: trong số phàm nhân đã lọt lòng mẹ, chưa từng có ai cao trọng hơn ông Gio-an Tẩy Giả. (c. 11a)

    Chúng ta đã có thể nhận ra mầu nhiệm Vượt Qua ở đây rồi, vì chính vào lúc thánh Gioan ở trong hoàn cảnh thử thách nhất, bế tắc nhất, vào lúc cận kề cái chết và mất hết tất cả, kể cả mạng sống của mình, Đức Giê-su bằng Lời Hằng Sống của mình, tôn vinh Gioan ở mức độ toàn nhân loại, nghĩa là tất cả mọi người, trong đó có chính Đức Giê-su, với tư cách Ngôi Lời Nhập Thể. Bởi vì, loài người chúng ta, ai cũng phải sinh ra từ mẹ, và Gioan là người lớn nhất trước mặt Thiên Chúa! Đó là tương phản thứ nhất. Nhưng vẫn còn một tương phản nữa. Thật vậy, Đức Giê-su nói tiếp:

    Tuy nhiên, kẻ nhỏ nhất trong Nước Trời
    còn cao trọng hơn ông! (c. 11b)


    Người nhỏ nhất trong Nước Trời đã lớn hơn Gioan rồi, vậy những người còn lại sẽ còn lớn hơn biết bao! Đây là một cách nói của Đức Giê-su nhằm phá đổ cái thú thích xếp hạng, xếp loại hay xếp bậc của loài người chúng ta và đồng thời mặc khải cho chúng ta một giá trị mới và một tương quan mới trong Nước Trời. Để có mặt trên đời chúng ta phải sinh ra, và để có mặt trong Nước Trời, chúng ta cũng phải sinh ra, sinh ra một lần nữa, hay nói cách khác, chúng ta phải tái sinh cho giá trị mới và tương quan mới (x. Ga 3, 3). Cũng như việc cưu mang và sinh ra thể lý, việc cưu mang và tái sinh trong Nước Trời cũng dài lâu và khó khăn , nhưng niềm hy vọng và niềm vui bền vững cũng rất lớn.

    3. Nước Trời và bạo lực

    Để nói về Nước Trời, Đức Giê-su so sánh với bạo lực. Bản dịch tiếng Việt hiểu là “sức mạnh”, nhưng cũng có thể hiểu là “bạo lực”, vì từ ngữ hi lạp biastai luôn luôn được dùng để chỉ những kẻ thù địch, những kẻ tấn công. Đức Giê-su nói:

    Từ thời ông Gioan cho tới bây giờ, Nước Trời phải hứng chịu bạo lực, và những kẻ bạo lực tìm cách chiếm lấy Nước Trời. (c. 12)

    Có lẽ, đây là cách tốt nhất để nói về Nước Trời, vì Nước Trời là điều ngược lại: ngược lại với bạo lực và những gì thuộc về bạo lực (ghen tị, nghi ngờ, dò xét, lên án…), là hiền lành và tất cả những gì thuộc về hiền lành (ra khỏi mình, lắng nghe, chia vui, tin tưởng, bao dung, tha thứ…).

    Đức Giê-su mời gọi chúng ta trở nên “em bé” để được vào Nước Trời. Thế mà, em bé đâu có sức mạnh và cũng không thể bạo lực. Trên Thập Giá, Đức Giê-su sẽ hoàn tất sứ mạng của em bé, theo lời loan báo của Tv 8:

    Ngài cho miệng con thơ trẻ nhỏ
    cất tiếng ngợi khen đối lại địch thù,
    khiến kẻ thù quân nghịch phải tiêu tan. (Tv 8, 3)

    Bởi vì, trẻ em là hiện thân của sự hiền lành; và Thiên Chúa thì hiền lành, bởi vì Ngài là tình yêu; và nơi Đức Giê-su, Người còn tỏ mình ra như là Đấng Khiêm Nhường nữa (bài Tin Mừng hôm qua: Mt 11, 28-30), vì hiền lành luôn đi đôi với khiêm nhường, cả hai xuất phát từ tình yêu và diễn tả tình yêu.

    Và không ở nơi đâu hơn nơi mầu nhiệm Giáng Sinh, nơi mầu nhiệm Thánh Thể và trên Thập Giá, khuôn mặt hiền lành và khiêm nhường của Đức Giê-su, là Con Thiên Chúa và là Thiên Chúa, trở nên rạng ngời nhất.

    Mùa Vọng 2018
    Lm Giuse Nguyễn Văn Lộc


    [1] Bản văn Tin Mừng này được công bố trong Thánh Lễ Chúa Nhật II, Mùa Vọng, năm A.



    <°)))>< . <°)))><



    Suy Niệm Lời Chúa, Thứ Năm 13/12/2018:
    Chứng Nhân Tin Mừng

     
    Điều chỉnh mới nhất vào lúc: 12 tháng Mười Hai 2018
  5. KhucCamTa

    KhucCamTa Bảo Quốc Công Thần Đệ Tứ Đẳng Tình Nguyện Viên

    14.12.2018 – Thứ sáu, sau Chúa Nhật II Mùa Vọng

    Đức Giê-su Ki-tô,
    Đức Khôn Ngoan của Thiên Chúa

    LỜI CHÚA: Mt 11,16-19

    16 Tôi phải ví thế hệ này với ai? Họ giống như lũ trẻ ngồi ngoài chợ gọi lũ trẻ khác,17 và nói:

    “Tụi tôi thổi sáo cho các anh,
    mà các anh không nhảy múa;
    tụi tôi hát bài đưa đám,
    mà các anh không đấm ngực khóc than.”

    18 Thật vậy, ông Gio-an đến, không ăn không uống, thì thiên hạ bảo: “Ông ta bị quỷ ám.”19 Con Người đến, cũng ăn cũng uống như ai, thì thiên hạ lại bảo: “Đây là tay ăn nhậu, bạn bè với quân thu thuế và phường tội lỗi.”

    Nhưng đức Khôn Ngoan được chứng minh bằng hành động.


    (Bản dịch của Nhóm Phiên Dịch CGKPV)

    SUY NIỆM:

    1. « Họ giống như lũ trẻ… »

    Để nói về thế hệ của mình đón nhận như thế nào những dấu chỉ Thiên Chúa thực hiện, Đức Giê-su so sánh họ với đám trẻ con chơi trò chơi đám cưới hay đám tang: một số thổi sáo, nhưng những đứa khác không nhảy múa; hoặc một số hát bài đưa đám, nhưng những đứa khác không khóc than.

    Hình ảnh đám trẻ chơi trò chơi diễn tả một kinh nghiệm rất thường xẩy ra trong cuộc sống của chúng ta:
    • Đưa tay ra, người kia không bắt ; hay kể chuyện cười mà không ai chịu cười.
    • Cố giải thích một vấn đề, nhưng anh em hay chị em không hiểu ; và nếu có hiểu thì cũng hiểu sai. Hay sau một hồi cố gắng giải thích, anh em hay chị em lại đặt câu hỏi lạc đề !
    • Mình bày tỏ những cử chỉ thiện cảm, nhưng anh em hay chị em không nhận ra, hay nghiêm trọng hơn, giải thích sai ngược lại.
    • Mình sống bình thường, thậm chí rất tích cực về mọi mặt (học tập, cộng đoàn, thiêng liêng, tông đồ…), vậy mà anh em hay chị em nhìn mình như thế, suy nghĩ về mình như thế, hiểu mình như thế. Và điều này làm cho chúng ta đau đớn tận đáy lòng.
    2. Vấn đề của cả một thế hệ

    Và Đức Giê-su mặc khải cho chúng ta biết rằng, đó chính là vấn đề của cả một thế hệ đối với những sáng kiến, những thiện chí, những dấu chỉ mà Thiên Chúa quảng đại ban cho loài người chúng ta. Thế hệ của Đức Giê-su là như thế và chắc chắn thế hệ của chúng ta cũng vậy:
    • Gioan đến không ăn không uống, thì người ta cho là đồ bị quỉ ám !
    • Còn Đức Giê-su, có ăn có uống, lâu lâu đi ăn tiệc, hay ăn cơm khách, thì bị cho là tay ăn nhậu, bạn bè dây dưa với quân thu thuế và phường tội lỗi !
    Đức khôn ngoan của Thiên Chúa được nhận biết ngang qua chuyện ăn uống của Đức Giê-su và ngang qua nhiều chuyện khác nữa, chẳng hạn thân thế của Người, hành động trừ quỉ, lời tha tội…. Tất cả đều hướng chúng ta đến mầu nhiệm Thập Giá ; do đó, sức mạnh và sự khôn ngoan của Thiên Chúa được tỏ bày ở mức độ tuyệt đỉnh nơi Đức Ki-tô chịu đóng đinh (x. 1Cr 1, 18-24). Nhưng Thập Giá lại bị người ta, các môn đệ nữa trước khi được ơn hiểu biết và có khi cả chúng ta hôm nay nữa, cho là sỉ nhục và điên rồ.

    Theo hình ảnh trò chơi trẻ con mà chính Đức Giê-su đã dùng, chúng ta có thể nói rằng, Chúa bày « trò chơi » cho chúng ta, nhưng chúng ta không chơi, chúng ta mải mê chơi trò chơi của chúng ta, của loài người, của ma quỉ.

    3. Nhận biết Đức Ki-tô, Khôn Ngoan và Sức Mạnh của Thiên Chúa

    Đức Giê-su nói: “Đức Khôn Ngoan được nhận biết bằng những công trình của mình”. Vậy chúng ta được mời gọi chiêm ngắm chính Đức Ki-tô, bởi vì Ngài là “Công Trình” lớn nhất và đẹp nhất, mà Thiên Chúa thực hiện cho chúng ta để biểu lộ sự khôn ngoan của Người. Và trong bầu khí của Mùa Vọng, chúng ta hãy dành nhiều thời gian để chiêm ngắm mầu nhiệm Giáng Sinh, để nhận ra sự Khôn Ngoan của Thiên Chúa.

    Trình thuật Giáng Sinh theo Tin Mừng theo thánh Luca, được công bố trong Thánh Lễ Đêm và Rạng Đông Giáng Sinh, mời gọi chúng ta hướng đôi mắt và tâm hồn chúng ta đến hình ảnh “Hài Nhi Giê-su bọc tã nằm trong máng cỏ”: “Bà sinh con trai đầu lòng, lấy tã bọc con, rồi đặt nằm trong máng cỏ” (c. 7); “Anh em sẽ gặp thấy một trẻ sơ sinh bọc tã, nằm trong máng cỏ” (c. 12); “Đến nơi, họ gặp bà Ma-ri-a, ông Giu-se, cùng với Hài Nhi đặt nằm trong máng cỏ” (c. 16). Biến cố “Một trẻ sơ sinh bọc tã, nằm trong máng cỏ” là hệ quả của một sự kiện lịch sử có tầm mức toàn thiên hạ và của một của chuỗi những diễn biến xẩy sau đó: Hoàng đế Au-gút-tô ra chiếu chỉ truyền kiểm tra dân số trong khắp thiên hạ; thánh Giuse, thuộc dòng tộc Đa-vít, cùng với Đức Maria, phải về nguyên quán; Đức Maria đang có thai và đã đến lúc sinh con; và hai ông bà không tìm được chỗ trong nhà trọ.

    Như thế, cách Chúa đến với thế giới của chúng ta hoàn toàn không có gì là ngoại thường, và nếu có thì hoàn toàn ẩn dấu. Ngài hoàn toàn khuôn theo dòng chảy của lịch sử và hơn nữa theo ý muốn và hành động của con người. Và đó cũng sẽ là cách Chúa đi đến, hiện diện và dẫn dắt lịch sử, thế giới và cuộc đời của mỗi người chúng ta. Ngài hoàn toàn đón nhận “chỗ” mà loài người chúng ta dành cho Chúa, “vì hai ông bà không tìm được chỗ trong nhà trọ”; và Ngài cũng sẽ đón nhận trong “nhỏ bé, khiêm tốn và hiền lành” chỗ mà con người dành cho Ngài trên Đồi Sọ. Nhưng Chúa lại dùng vị trí, thậm chí điều dữ con người dành cho Chúa, để bày tỏ Dung Nhan rạng ngời của Ngài cho loài người chúng ta (có thể đọc St 50, 20).

    Thiên Chúa đến với loài người chúng ta như một em bé và cũng sẽ ra đi như một “em bé”, ngang qua Thập Giá, nhưng đó lại là cách tuyệt vời nhất và cũng nhiệm mầu nhất Thiên Chúa bày tỏ sức mạnh và khôn ngoan thần linh của Ngài (1Cr 1, 24). Phải chăng, đó cũng là như thế đối với những giới hạn, yếu đuối và tội lỗi, dù là tội gì đi nữa, của chúng ta? Xin Chúa ban cho chúng ta sự bình an thẳm sâu, khi nhìn ngắm Ngài là “Một trẻ sơ sinh bọc tã, nằm trong máng cỏ”.

    * * *​

    Trong sách Tin Mừng theo thánh Luca, Đức Giêsu nói: « Đức khôn ngoan được nhận ra bởi con cái của mình » (Lc 7, 35). Để nhận ra Đức Khôn Ngoan, vốn là chính Đức Ki-tô, chúng ta phải là con cái của Đức Khôn Ngoan, phải thuộc về Đức Khôn Ngoan, phải hướng về Đức Khôn Ngoan, phải trăn trở và đi tìm kiếm Đức Khôn Ngoan, phải có thiện cảm và ước ao Đức Khôn Ngoan.

    Trong cầu nguyện chúng ta hãy xác tín rằng, chúng ta chắc chắn sẽ nghe được Lời Chúa, là sự Khôn Ngoan thần linh, bởi vì chúng ta được dựng nên theo hình ảnh Thiên Chúa, nghĩa là chúng ta thuộc về Đức Khôn Ngoan, tự bản chất, chúng ta là con cái của Đức Khôn Ngoan. Và giữa chúng ta, để nhận ra nhau, điều kiện cũng y như thế. Bởi vì, tất cả chúng ta là con một Cha trên trời.

    Lm. Giuse Nguyễn Văn Lộc



    <°)))>< . <°)))><



    Suy Niệm Lời Chúa, Thứ Sáu 14/12/2018:
    Công Viêc Của Chúa

     
  6. KhucCamTa

    KhucCamTa Bảo Quốc Công Thần Đệ Tứ Đẳng Tình Nguyện Viên

    15.12.2018 – Thứ bảy, sau Chúa Nhật II Mùa Vọng

    « Con Người cũng sẽ phải đau khổ vì họ như thế »

    LỜI CHÚA: Hc 48, 1-4.9-11; Mt 17,10-13

    10 Các môn đệ hỏi Người rằng: “Vậy sao các kinh sư lại nói Ê-li-a phải đến trước?”
    11 Người đáp: “Ông Ê-li-a phải đến để chỉnh đốn mọi sự.12 Nhưng Thầy nói cho anh em biết: ông Ê-li-a đã đến rồi mà họ không nhận ra, lại còn xử với ông theo ý họ muốn. Con Người cũng sẽ phải đau khổ vì họ như thế.”
    13 Bấy giờ các môn đệ hiểu Người có ý nói về ông Gio-an Tẩy Giả.



    SUY NIỆM:

    Cả bài đọc I và bài Tin Mừng theo thánh Mát-thêu trong Thánh Lễ hôm nay đều nói về ngôn sứ Elia. Điều này nhắc nhở chúng ta rằng hình ảnh ngôn sứ Elia có một vị trí đặc biệt trong tương quan giữa Cựu Ước và Tân Ước, và vì thế, sẽ soi sáng, làm rạng rỡ cuộc đời và căn tính của Đức Giê-su.

    Thực vậy, trong cuộc đối thoại giữa Đức Giê-su và các môn đệ của Ngài, Gio-an Tẩy Giả được coi là Elia, vị ngôn sứ phải đến và chính Đức Giê-su đã so sánh số phận của mình với cả Gioan lẫn Elia : « Con Người cũng sẽ phải đau khổ vì họ như thế ».

    1. Ngôn sứ Elia

    Bài đọc I, trích sách Huấn Ca, kể lại những kỳ công mà ngôn sứ Elia đã thực hiện:

    Thưa ông Ê-li-a, ông đã làm bao việc lạ lùng,
    ông thật là vinh quang hiển hách!
    Ai có thể tự hào được nên giống như ông? (Hc 48, 4)


    Nhưng, như chúng ta đều biết, ngôn sứ Elia cũng đã từng trải qua những giai đoạn rất khó khăn, thậm chí bi đát. Thực vậy, theo sách Các Vua quyển thứ nhất, vì bị đuổi giết, vị ngôn sứ đã phải chạy trốn vào sa mạc, và chính trong nỗi tuyệt vọng mà ông thưa với Đức Chúa những lời này: « Lạy ĐỨC CHÚA, đủ rồi! Bây giờ xin Chúa lấy mạng sống con đi, vì con chẳng hơn gì cha ông của con. » (1V 19, 4) Và chính bởi những thử thách tận căn này của đời mình, mà ngôn sứ Elia loan báo và soi sáng cuộc đời của Gioan Tầy Giả và Đức Giê-su.
    Tuy nhiên, chính khi chạy trốn và lưu lại trong sa mạc, mà ngôn sứ Elia có một kinh nghiệm hoàn toàn khác và mới mẻ về Thiên Chúa: Thiên Chúa không hiện diện ở trong lửa; lửa bừng cháy mạnh mẽ mà bài đọc I nhiều lần nói tới; nhưng Thiên Chúa hiện diện ở trong « tiếng gió hiu hiu ». Tiếng gió dịu êm nhắc nhớ chúng ta sự dịu êm thần linh của mầu nhiệm Giáng Sinh và cả mầu nhiệm Thập Giá nữa (x. 1V 19, 9-14).

    2. Ngôn sứ Elia và Đức Giê-su

    Như thế, mầu nhiệm Vượt Qua đã được ghi khắc trong cuộc đời của ngôn sứ Elia rồi, vì chính khi ông gặp thử thách khó khăn, đi đến đường cùng, bị mọi người ruồng bỏ, và dường như kể cả Thiên Chúa nữa, thì ông lại kinh nghiệm được sự hiện diện của Người một cách hoàn toàn mới.

    Nhưng vào lúc cuối đời, ngôn sứ Elia vẫn chưa biết đến cái chết, như bài đọc I tưởng nhớ: « Ông đã được cất lên giữa đám lửa xoáy như cơn lốc, trên chiếc xe do ngựa đỏ như lửa kéo đi. » Chính vì thế mà vị ngôn sứ như vẫn còn mắc nợ với cuộc đời này và cũng chính vì thế mà những thế hệ sau này chờ đợi ông trở lại: « Các môn đệ hỏi Đức Giê-su rằng: Sao các kinh sư nói rằng ông Elia phải đến trước? »

    Thực vậy, trên đồi sọ, khi nghe tiếng kêu của Đức Giê-su, những kẻ nhạo báng nói đùa với nhau: “Khoan đã, để xem ông Ê-li-a có đến cứu hắn không!” Lúc ấy, ngôn sứ Elia đã không đến can thiệp để cứu Đức Giê-su, và như thế, ông đã nói lên sứ điệp cuối cùng của mình ngang qua lời đáp là thinh lặng và không làm gì hết. Như thế Ngôn sứ Elia và Đức Giê-su đã trở nên một, vì Đức Giê-su cũng sẽ “thing lặng không làm gì hết” cho đến đến cùng.

    3. Đức Ki-tô chịu đóng đinh, sức mạnh và sự khôn ngoan của Thiên Chúa

    Đức Ki-tô chịu đóng đinh trên Thập Giá, thinh lặng và không làm gì hết, nhưng lại nói cho chúng ta nhiều nhất, làm cho chúng ta nhiều nhất. Vì như thánh Phao nói, đối với con người là điên rồ và sỉ nhục, nhưng đối với những ai được Thiên Chúa kêu gọi, Đấng ấy là Đức Ki-tô, sức mạnh và sự khôn ngoan của Thiên Chúa.

    * * *​

    Như các ngôn sứ Elia và Gioan, trong những thử thách tận căn của cuộc đời, chúng ta được mời gọi trở nên một với Đức Ki-tô chịu đóng chịu đinh, để « sức mạnh và sự khôn ngoan » của Thiên Chúa được tỏ hiện rạng ngời.

    Lm. Giuse Nguyễn Văn Lộc





    <°)))>< . <°)))><


    Suy Niệm Lời Chúa, Thứ Bảy 15/12/2018:
    Thiên Chúa Ngự Đến


     

Chia sẻ, giới thiệu đến bè bạn