Dismiss Notice
THÔNG BÁO: Phiên bản tháng Giêng 2018 cho Đũa Thần Điện Toán với nhiều thay đổi lớn đã được phát hành. ĐẶC BIỆT: Đũa Thần Điện Toán 64 Gig Duo phiên bản 2018 sẽ tự động cập nhật hóa, không cần phải gửi về Thư Viện Việt Nam Toàn Cầu!

Lời Chúa Hằng Ngày - Tuần 27 Mùa Thường Niên

Chủ đề trong 'Công Giáo' do KhucCamTa khởi đầu 7 tháng Mười 2018.

  1. KhucCamTa

    KhucCamTa Bảo Quốc Công Thần Đệ Tứ Đẳng Tình Nguyện Viên

    8.10.2018 – Thứ hai Tuần 27 Mùa Thường Niên

    Hãy đi và làm như vậy

    Lời Chúa: Lc 10, 25-37

    25 Và này có người thông luật kia đứng lên hỏi Đức Giê-su để thử Người rằng: “Thưa Thầy, tôi phải làm gì để được sự sống đời đời làm gia nghiệp26 Người đáp: “Trong Luật đã viết gì? Ông đọc thế nào?“27 Ông ấy thưa: “Ngươi phải yêu mến Đức Chúa, Thiên Chúa của ngươi, hết lòng, hết linh hồn, hết sức lực, và hết trí khôn ngươi, và yêu mến người thân cận như chính mình.”28 Đức Giê-su bảo ông ta: “Ông trả lời đúng lắm. Cứ làm như vậy là sẽ được sống.” 29 Nhưng ông ấy muốn chứng tỏ là mình có lý, nên mới thưa cùng Đức Giê-su rằng: “Nhưng ai là người thân cận của tôi? “30 Đức Giê-su đáp: “Một người kia từ Giê-ru-sa-lem xuống Giê-ri-khô, dọc đường bị rơi vào tay kẻ cướp. Chúng lột sạch người ấy, đánh nhừ tử, rồi bỏ đi, để mặc người ấy nửa sống nửa chết.31 Tình cờ, có thầy tư tế cũng đi xuống trên con đường ấy. Trông thấy người này, ông tránh qua bên kia mà đi.32 Rồi cũng thế, một thầy Lê-vi đi tới chỗ ấy, cũng thấy, cũng tránh qua bên kia mà đi.33 Nhưng một người Sa-ma-ri kia đi đường, tới ngang chỗ người ấy, cũng thấy, và chạnh lòng thương.34 Ông ta lại gần, lấy dầu lấy rượu đổ lên vết thương cho người ấy và băng bó lại, rồi đặt người ấy trên lưng lừa của mình, đưa về quán trọ mà săn sóc.35 Hôm sau, ông lấy ra hai quan tiền, trao cho chủ quán và nói: “Nhờ bác săn sóc cho người này, có tốn kém thêm bao nhiêu, thì khi trở về, chính tôi sẽ hoàn lại bác.”36 Vậy theo ông nghĩ, trong ba người đó, ai đã tỏ ra là người thân cận với người đã bị rơi vào tay kẻ cướp? “37 Người thông luật trả lời: “Chính là kẻ đã thực thi lòng thương xót đối với người ấy.” Đức Giê-su bảo ông ta: “Ông hãy đi, và cũng hãy làm như vậy.”

    Suy niệm:

    Trong Tin Mừng Mátthêu và Máccô (Mt 22, 36; Mc 12, 28)
    vị luật sĩ đặt câu hỏi về điều răn nào là điều răn lớn nhất.
    Còn theo Tin Mừng Luca, vị này lại hỏi Đức Giêsu
    về việc phải làm gì để được sự sống đời đời làm gia nghiệp (c. 25).
    Đức Giêsu nghĩ rằng câu trả lời đã có trong sách Luật, nên Ngài hỏi lại ông.
    Ông này đã trích sách Đệ Nhị Luật 6,5 và sách Lêvi 19,18 để trả lời.
    Động từ yêu mến diễn tả thái độ đối với Thiên Chúa và người thân cận :
    “Hãy yêu mến Thiên Chúa với tất cả trái tim con, với tất cả linh hồn con,
    với tất cả sức lực con và với tất cả trí khôn con,
    và người thân cận như chính mình” (c. 27).
    Đức Giêsu khen ông trả lời đúng và khích lệ ông (c. 28).
    Như thế giữa Ngài và vị thầy Do thái giáo đã có sự nhất trí nào đó.
    Tình yêu không phải là một đòi hỏi mới của Kitô giáo,
    nhưng tình yêu đã là điều cốt yếu của Do thái giáo từ xưa.
    Vấn đề là phải yêu Thiên Chúa với tất cả trái tim, linh hồn, sức lực và trí khôn.
    Từ tất cả được lặp lại bốn lần để nói lên một đòi hỏi tận căn, trọn vẹn.

    Nhưng Đức Giêsu còn phải trả lời cho vị luật sĩ câu hỏi: Ai là người thân cận của tôi ?
    Đức Giêsu đã trả lời câu hỏi này bằng một dụ ngôn nổi tiếng,
    qua đó ngài đã mở rộng quan niệm truyền thống về người thân cận.
    Một người từ Giêrusalem xuống Giêrikhô.
    Anh phải vượt qua đoạn đường dài gần 25 cây số.
    Đoạn đường này thời bấy giờ có nhiều trộm cướp.
    Anh đã bị bọn cướp trấn lột, đánh nhừ tử và đặt nằm đó nửa sống nửa chết.
    Anh bị cướp này là ai, chúng ta không rõ.
    Chỉ biết anh đang rất cần sự trợ giúp của người khác.
    Nhìn vào tình cảnh bi đát của anh, có ai muốn thương giúp anh không?
    Có ba người đi qua chỗ anh nằm, một là thầy tư tế, hai là thầy Lêvi,
    Cả hai đều có phản ứng giống nhau: thấy và tránh qua bên kia mà đi.
    Chúng ta không rõ tại sao họ làm thế.
    Có thể vị tư tế sợ mình bị ô nhơ qua việc đụng chạm đến xác chết,
    vì sách Lêvi 21, 1-3 cấm không được làm thế, trừ phi là xác bà con gần.

    Nhân vật thứ ba đi ngang qua nạn nhân là một người Samari.
    Hầu chắc nạn nhân là một người Do Thái,
    vì không có chi tiết nào cho thấy anh ấy là dân ngoại cả.
    Giữa người Do Thái và người Samari vốn có mối hiềm thù lâu đời.
    Người Samari cũng thấy như hai người trước,
    nhưng đó không phải là cái nhìn lạnh lùng, vô cảm.
    Anh thấy bằng trái tim của mình, chính vì thế anh chạnh lòng thương,
    điều mà hai người trước không có.
    Mọi sự phải bắt đầu từ trái tim, không có sức thúc đẩy của tim thì tay bất động.
    Người Samari đã làm một loạt hành động cụ thể :
    lấy dầu và rượu đổ lên vết thương, băng bó, đặt nạn nhân trên lưng lừa,
    đưa về quán trọ săn sóc, ở lại quán trọ nguyên ngày hôm ấy,
    trả tiền cho chủ quán và hứa sẽ trở lại trả thêm nếu cần.
    Tất cả những hành động này khởi đi từ lòng thương xót (Lc 10,33).
    Lòng thương xót thật sự khiến ta chấp nhận mất công, mất của, mất giờ,
    và có thể mất mạng nữa, vì có thể tên cướp vẫn còn núp đâu đây.

    Khi giúp cho kẻ lâm nạn, dù đó là một người Do Thái kẻ thù của mình,
    người Samari đã làm một phép lạ lớn,
    đó là biến mình trở thành người thân cận với anh ấy,
    và biến anh ấy trở thành người thân cận của mình.
    Đây là phép lạ của tình thương phá vỡ và vượt qua mọi biên giới
    của chủng tộc, tôn giáo và nhất là vượt qua những thù oán lâu đời.
    Để trả lời câu hỏi của vị luật sĩ: ai là người thân cận của tôi ?
    Đức Giêsu đặt câu hỏi ngược lại cho vị luật sĩ:
    “Theo ông, trong ba người, ai đã trở thành người thân cận với kẻ bị nạn ?”
    Câu hỏi quá dễ, nhưng hàm chứa một điều mới mẻ sâu xa.
    Trước khi giúp một người, không nên tự hỏi người này có thân cận với tôi không.
    Chúng ta không chỉ giúp những người thân cận và loại trừ người khác.
    Chúng ta giúp một người chỉ vì người đó cần chúng ta.
    Khi giúp, chúng ta trở thành người thân cận với người ấy, và ngược lại.
    Ai được ta giúp đỡ thì người ấy trở nên thân cận với ta.
    Càng giúp nhiều ta càng có nhiều người thân cận.
    Đức Giêsu kết luận: Hãy đi và hãy làm như vậy.

    Đất nước chúng ta đã giàu lên đáng kể, nhưng vẫn không thiếu người nghèo,
    nghèo sức khỏe, nghèo tri thức, nghèo vật chất tối thiểu, nghèo nhân phẩm…
    Chúng ta cũng bị cám dỗ “tránh sang bên kia đường”,
    thấy mà làm như không thấy những Ladarô nằm trước cửa.
    Yêu những người nghèo như chính mình, thương người như thể thương thân:
    Đó là cách chúng ta rao giảng Tin Mừng cho quê hương Việt Nam hôm nay.​

    Cầu nguyện:

    Lạy Chúa,
    lúc đầu chúng con chỉ muốn cầm tay nhau
    để làm thành một vòng tròn khép kín.
    Sau đó chúng con hiểu rằng
    cần phải buông tay nhau
    để nhận những người bạn mới,
    để vòng tròn được mở rộng đến vô cùng
    và trái tim được lớn lên mãi.

    Lạy Chúa, chúng con biết rằng
    cần phải nối vòng tay lớn
    uyên qua các đại dương và lục địa.
    vòng tay người nối với người,
    vòng tay con người nối với Tạo Hóa.

    Chúng con thích Chúa
    đứng chung một vòng tròn
    với tất cả loài người chúng con,
    nắm lấy tay chúng con
    và đưa chúng con lên cao.

    Ước gì việc Chúa giang tay trên thập giá
    giúp chúng con biết cầm lấy tay nhau
    và nhận nhau là anh em.

    Lm. Antôn Nguyễn Cao Siêu, S.J.


    ~~~~


    Suy Niệm Lời Chúa, Thứ Hai 08/10/2018:
    Yêu người như Chúa

     
  2. KhucCamTa

    KhucCamTa Bảo Quốc Công Thần Đệ Tứ Đẳng Tình Nguyện Viên

    9.10.2018 – Thứ ba Tuần 27 Mùa Thường Niên

    Chọn phần tốt hơn

    Lời Chúa: Lc 10, 38-42


    38 Trong khi thầy trò đi đường, Đức Giê-su vào làng kia. Có một người phụ nữ tên là Mác-ta đón Người vào nhà.39 Cô có người em gái tên là Ma-ri-a. Cô này cứ ngồi bên chân Chúa mà nghe lời Người dạy.40 Còn cô Mác-ta thì tất bật lo việc phục vụ. Cô tiến lại mà nói: “Thưa Thầy, em con để mình con phục vụ, mà Thầy không để ý tới sao? Xin Thầy bảo nó giúp con một tay! “41 Chúa đáp: “Mác-ta! Mác-ta ơi! Chị băn khoăn lo lắng nhiều chuyện quá!42 Chỉ có một chuyện cần thiết mà thôi. Ma-ri-a đã chọn phần tốt nhất và sẽ không bị lấy đi.”

    Suy niệm:

    Nếu ở Việt Nam mỗi năm có khoảng mười hai ngàn người chết vì tai nạn giao thông,
    thì ở Nhật có ba mươi ngàn người tự sát trong năm qua.
    Tai nạn giao thông lắm khi do vội vã, không làm chủ được tốc độ.
    Tự sát do áp lực của công việc quá lớn, do căng thẳng, do sợ bị khiển trách.
    Xem ra cuộc sống hối hả đã dẫn đến nhiều cái chết thương tâm.
    Nhiều người chết bất ngờ vì bệnh tim mạch.
    Con người hôm nay có nhiều tiện nghi hơn, nhiều thú vui hơn ngày xưa,
    nhưng lại thiếu sự thanh thản, bình an, trầm lắng.

    Trong bài diễn văn ngày 20-08-2006 tại Castel Gandolfo,
    Đức Thánh Cha đã cảnh báo về nguy hiểm khi làm quá nhiều công việc.
    Ngài trích lời thánh Bênêđictô: bị quá tải thường dẫn đến sự chai đá của con tim,
    tinh thần bị thương tổn, trí khôn bị mất và ơn Chúa bị phân tán.
    Ngài khẳng định lời nhắc nhở này cũng áp dụng cả cho ngài và cho mọi người.
    Không được đánh mất mình trong công việc :
    đó là tâm niệm của người lãnh đạo trên một tỉ người Công Giáo khắp thế giới.

    Bài Tin Mừng hôm nay cho ta thấy một giây phút thư giãn của Đức Giêsu.
    Trên con đường nay đây mai đó của một người rao giảng,
    Đức Giêsu cũng có lúc dừng chân.
    Một ngôi làng quen thuộc, một mái nhà ấm cúng, một bữa ăn ngon,
    tất cả như một ốc đảo xanh tươi đem lại cho Thầy trò hạnh phúc
    sau những vất vả, nhọc mệt, hiểm nguy và thiếu thốn.
    Hầu chắc ngôi làng này ở Bêtania, gần Giêrusalem.
    Hai chị em Mácta và Maria đã được nhắc đến trong Tin Mừng Gioan.
    Mácta là người đón khách và nấu nướng (Ga 11, 20; 12, 2),
    còn Maria thì hay phủ phục dưới chân Đức Giêsu (Ga 11, 32; 12, 3).
    Những nét này ta lại thấy trong bài Tin Mừng hôm nay theo Luca.
    Mácta vẫn là người ra đón Chúa, Maria vẫn là người ngồi duới chân Chúa.
    Một người thiên về hoạt động, một người có vẻ trầm hơn.
    Nhưng cả hai đều được Đức Giêsu quý mến (Ga 11, 5).

    Chúng ta cần chiêm ngắm cuộc chia sẻ của Đức Giêsu với chị Maria.
    Chị ngồi bên chân Chúa và lắng nghe lời Người (c.39).
    Đức Giêsu là người nói và chị Maria là người nghe.
    Ngài có thể đã chia sẻ với chị về đời sống nội tâm và việc tông đồ của ngài.
    Được chia sẻ và có người nghe mình chia sẻ là một hạnh phúc.
    Còn chị Maria thì sung sướng được ngồi nghe trong tư thế của một môn đệ.
    Người ta có cảm tưởng chị có thái độ thụ động khi nghe.
    Thật ra để lắng nghe cần tích cực mở tai và mở lòng.
    Lắng nghe Lời Chúa là cần trước khi đem ra thực hành.
    Mácta đón Chúa vào nhà,
    còn Maria đón Lời Chúa vào tâm hồn mình.
    Có thể định nghĩa cầu nguyện là ngồi và lắng nghe Chúa nói.
    Một số người tưởng cầu nguyện là phải nói thật nhiều cho Chúa nghe.
    Thật ra Chúa muốn bày tỏ cho ta những ước mơ của ngài về ta,
    nên ta cũng cần dành khoảng lặng cho ngài.
    Nghệ thuật đối thoại cũng là nghệ thuật thinh lặng lắng nghe.

    Trong khi Maria ngồi nghe Chúa nói, thì Mácta tất bật dưới bếp.
    Mácta bối rối về nhiều chuyện phục vụ (peri pollên diakonian, c. 40).
    Chị sợ bữa ăn không được chuẩn bị chu đáo và kịp thời.
    “Em con để con phục vụ một mình”: chị thấy cô đơn trong công việc.
    “mà Thầy không quan tâm sao?”: chị nghĩ lẽ ra Thầy nên để ý chuyện ấy.
    “Xin Thầy bảo em giúp con một tay”: chị muốn Maria xuống bếp giúp chị.
    Mácta thật là người tốt, chị muốn tiếp đãi Đức Giêsu đàng hoàng.
    Nhưng có lẽ chị quên rằng Maria cũng đang tiếp đãi Đức Giêsu,
    và ngài rất vui với cách tiếp đãi đó.
    Nếu đưa Maria xuống bếp phụ cho chị, thì Thầy Giêsu nói chuyện với ai?
    Chúng ta cũng dễ say mê làm việc của Chúa, đến nỗi quên cả việc gặp Chúa.
    Có khi chúng ta coi trọng hiệu quả của công việc ta làm cho Chúa
    mà quên dành giờ cho Chúa.
    Cầu nguyện là ở với Chúa, nghỉ ngơi bên Chúa,
    sống tình bạn với Chúa như hai người ngồi bên nhau.
    Đức Hồng Y Nguyễn văn Thuận nhắc ta đặt Chúa lên trên việc-của-Chúa.

    Đức Giêsu thông cảm với nỗi căng thẳng, âu lo của Mácta
    thể hiện trên khuôn mặt và giọng nói của chị.
    Ngài nhẹ nhàng gọi tên chị hai lần : “Mácta, Mácta ơi !”
    “Chị băn khoăn lo lắng về nhiều chuyện quá!” (peri polla, c.41).
    Câu này ngài cũng muốn nói với từng người chúng ta.
    Chúng ta cũng lo nhiều chuyện, gánh nhiều trách nhiệm.
    “Chỉ có một chuyện cần mà thôi”: ngài mời ta tập trung vào một chuyện cần.
    Lo nhiều chuyện làm ta bị phân tán.
    “Maria đã chọn phần tốt nhất” :
    ngồi dưới chân Chúa là một chọn lựa nghiêm chỉnh giữa những công việc bề bộn.
    Đặt Chúa lên trên và lên trước mọi việc khác là một chọn lựa không dễ dàng.

    Dù sao Mácta là một thánh nữ, được Giáo Hội kính nhớ trong Phụng vụ.
    Chúng ta phải làm Mácta, tận tụy với việc của Chúa, không phải việc của mình,
    như thế ta sẽ bình an hơn khi thất bại, khiêm tốn hơn khi thành công.
    Chúng ta phải làm Mácta, nhưng không được lo lắng, bôn chôn.
    Chúng ta làm mọi việc trong an tĩnh, thư thái, vui tuơi, hài hước,
    bởi lẽ Chúa chẳng đòi ta làm quá sức mình.
    Chúng ta phải làm Mácta, đảm đang lo nhiều việc, nhưng không được tự hào,
    coi thường những người thiếu khả năng, bệnh tật,
    hay đánh giá người khác dựa trên hiệu quả công việc.
    Chúng ta phải làm Mácta, nhưng không cần ai để ý (c.40).
    không coi việc mình làm là quan trọng hơn việc người khác,
    vì biết rằng Chúa ban cho mỗi người mỗi việc để phục vụ cho toàn thân.

    Cuộc sống hôm nay khiến ta khó làm Maria.
    Nhưng phải cố dành giờ để làm Maria mỗi ngày.
    Phải thu xếp để được làm Maria, để có người thay mình làm Mácta.
    Nghe lời Chúa sẽ dẫn tới hành động: đó là xây nhà trên đá.
    Cuối cùng đời sống chúng ta là kết hợp của Mácta và Maria :
    vừa đón Chúa như Mácta, vừa tiếp Chúa như Maria,
    vừa làm việc của Chúa, vừa gặp gỡ chính Chúa,
    vừa hoạt động, vừa chiêm niệm,
    nhưng lúc nào cũng hướng về Chúa.​

    Cầu nguyện:

    Khi bị bao vây bởi muôn tiếng ồn ào,
    xin cho con tìm được những phút giây thinh lặng.

    Khi bị rã rời vì trăm công ngàn việc,
    xin cho con quý chuộng những lúc
    được an nghỉ trước nhan Chúa.

    Khi bị xao động bởi những bận tâm và âu lo,
    xin cho con biết thanh thản ngồi dưới chân Chúa
    để nghe lời Người.

    Khi bị kéo ghì bởi đam mê dục vọng,
    xin cho con thoát được lên cao
    nhờ mang đôi cánh thần kỳ của sự cầu nguyện.

    Lạy Chúa,
    ước gì tinh thần cầu nguyện
    thấm nhuần vào cả đời con.
    Nhờ cầu nguyện,
    xin cho con gặp được con người thật của con
    và khuôn mặt thật của Chúa.

    Lm. Antôn Nguyễn Cao Siêu, S.J.

    ~~~~


    Suy Niệm Lời Chúa, Thứ Ba 09/10/2018:
    Sống Lời Chúa

     
  3. KhucCamTa

    KhucCamTa Bảo Quốc Công Thần Đệ Tứ Đẳng Tình Nguyện Viên

    10.10.2018 – Thứ tư Tuần 27 Mùa Thường Niên

    Xin dạy chúng con cầu nguyện

    Lời Chúa: Lc 11, 1-4


    Một hôm, Ðức Giêsu cầu nguyện ở nơi kia. Người cầu nguyện xong, thì có một người trong nhóm môn đệ nói với Người: “Thưa thầy, xin dạy chúng con cầu nguyện, cũng như ông Gioan đã dạy môn đệ của ông”. Người bảo các ông: “Khi cầu nguyện, anh em hãy nói: Lạy Cha, xin làm cho danh thánh Cha vinh hiển, Triều Ðại Cha mau đến. Xin Cha cho chúng con ngày nào có lương thực ngày ấy; xin tha tội cho chúng con, vì chính chúng con cũng tha cho mọi người mắc lỗi với chúng con, và xin đừng để chúng con sa chước cám dỗ.”

    Suy niệm:

    Có nhiều định nghĩa về con người.
    Con người là con vật biết sử dụng các dụng cụ.
    Con người là con vật biết suy nghĩ đắn đo.
    Nhưng như thế vẫn chưa đủ.
    Phải định nghĩa con người là con vật biết cầu nguyện,
    nghĩa là có khả năng lắng nghe và đáp lời Thiên Chúa.
    Con người là sinh vật biết chuyện trò với Tạo Hoá.
    Cầu nguyện không phải là nói với một sự vật, một ý tưởng,
    nhưng là nói với một Ðấng siêu vượt tôi,
    mà lại rất gần gũi thân thương và biết tôi.
    Ðấng ấy nói với tôi và nghe được lời tôi nói.

    Có nhiều tâm tình khi ta cầu nguyện:
    thống hối, tri ân, ca ngợi, thờ lạy, dâng hiến, nài xin.
    Nài xin chẳng phải là điều hạ giá con người.
    Con người cảm nghiệm được thân phận mong manh,
    nên khiêm hạ đi tìm sự nâng đỡ.
    Xin cho chúng con bánh cần dùng mỗi ngày.
    Bánh vật chất, bánh tinh thần, Bánh Thánh Thể.
    Bánh cho chúng con sự sống.
    Xin tha thứ tội chúng con,
    để chúng con được sống bình an sau những va vấp.
    Xin đừng để chúng con sa chước cám dỗ.
    Cơn cám dỗ lớn nhất là chỉ sống cho mình,
    và khép lại trước Thiên Chúa và anh em.
    Quỳ xuống cầu xin là thái độ của người biết mình,
    biết những gì mình có thể làm được,
    và biết những gì nằm ngoài tầm tay của mình.
    Khi tương quan giữa Mỹ và I-rắc căng thẳng cực độ,
    Tổng thư ký Liên Hiệp Quốc Kofi Annan đã tới Bagdad
    để thuyết phục phía I-rắc ký vào bản thoả thuận.
    Lúc trở về, ông nói: “Tôi đặc biệt đã cầu nguyện nhiều.
    Ðừng bao giờ đánh giá thấp sức mạnh của sự cầu nguyện.”
    Chẳng phải chỉ cầu nguyện khi gặp chuyện khó.
    Ðể hít thở bình thường cũng cần đến ơn trên.

    Cần có thái độ kiên trì khi cầu nguyện.
    Hãy cứ gõ cửa nhà Chúa trong đêm mịt mù.
    Cần tập đứng đợi, tập quấy rầy Chúa.
    Thế nào Ngài cũng mở cửa và cho mọi sự ta cần.
    Hãy để Ngài tự do cho vào lúc và theo cách Ngài muốn,
    dù điều đó không hợp với ước mơ của ta.
    Lắm khi ta có cảm tưởng Ngài không nhận lời.
    Có thể vì lời nài xin của ta đầy tính ích kỷ,
    hay vì Ngài muốn dành cho ta một ơn lớn hơn.
    Xin Ðức Giêsu dạy ta biết cách cầu xin,
    đưa ta ra khỏi những bận tâm hẹp hòi về chính mình,
    để thấy những nhu cầu lớn lao của Hội Thánh.

    Ơn cao cả nhất mà chắc chắn Cha muốn ban cho ta
    đó là Chúa Thánh Thần.
    Có Thánh Thần là có niềm vui, sức mạnh, ánh sáng, sự sống.
    Có khi nào ta nài xin Cha ban Thánh Thần chưa?​

    Cầu nguyện:

    Con tạ ơn Cha vì những ơn Cha ban cho con,
    những ơn con thấy được,
    và những ơn con không nhận là ơn.

    Con biết rằng
    con đã nhận được nhiều ơn hơn con tưởng,
    biết bao ơn mà con nghĩ là chuyện tự nhiên.

    Con thường đau khổ vì những gì
    Cha không ban cho con,
    và quên rằng đời con được bao bọc bằng ân sủng.

    Tạ ơn Cha vì những gì
    Cha cương quyết không ban
    bởi lẽ điều đó có hại cho con,
    hay vì Cha muốn ban cho con một ơn lớn hơn.

    Xin cho con vững tin vào tình yêu Cha
    dù con không hiểu hết những gì
    Cha làm cho đời con.
    Lm. Antôn Nguyễn Cao Siêu, S.J.


    ~~~~


    Suy Niệm Lời Chúa, Thứ Tư 10/10/2018:
    Lời kinh để sống

     
  4. KhucCamTa

    KhucCamTa Bảo Quốc Công Thần Đệ Tứ Đẳng Tình Nguyện Viên

    11.10.2018 – Thứ năm Tuần 27 Mùa Thường Niên

    Hãy xin thì sẽ được

    Lời Chúa: Lc 11, 5-13


    Khi ấy, Ðức Giêsu nói với các môn đệ rằng: “Ai trong anh em có một người bạn, và nửa đêm đến nhà người bạn ấy mà nói: “Bạn ơi, cho tôi vay ba cái bánh, vì tôi có anh bạn lỡ đường ghé lại nhà, và tôi không có gì dọn cho anh ta ăn cả”; mà người kia từ trong nhà lại đáp: “Xin anh đừng quấy rầy tôi: cửa đã đóng rồi, các cháu lại ngủ cùng giường với tôi, tôi không thể dậy lấy bánh cho anh được”. Thầy nói cho anh em biết: dẫu người kia không dậy để cho người này vì tình bạn, thì cũng sẽ dậy để cho người này tất cả những gì anh cần, vì thể diện.”
    “Thế nên Thầy bảo anh em: anh em cứ xin thì sẽ được, cứ tìm thì sẽ thấy, cứ gõ cửa thì sẽ mở cho. Vì hễ ai xin thì nhận được, ai tìm thì thấy, ai gõ cửa thì sẽ mở cho. Ai trong anh em là một người cha, mà khi con xin cá, lại lấy rắn thay vì cá mà cho nó? Hoặc nó xin trứng, mà lại cho nó con bọ cạp? Vậy nếu anh em là những kẻ xấu, mà còn biết cho con cái mình những của tốt lành, phương chi Cha trên trời, Người sẽ ban Thánh Thần cho những kẻ xin Người.”


    Suy niệm:

    Một thách đố lớn đối với đức tin của người Kitô hữu
    đó là sự thinh lặng của Thiên Chúa.
    Gặp cơn cùng khốn, con người cầu cứu Ngài
    nhưng không nghe thấy tiếng đáp lại.
    Người lành bị trù dập, kẻ vô tội bị hàm oan,
    nỗi đau khổ thể xác tinh thần vây bọc lấy đời người.
    Con người quằn quại, rên xiết, gào thét, nổi loạn.
    “Chúng tôi tố cáo Thiên Chúa vì Ngài vắng mặt.”
    Ngài không được quyền vắng mặt và thinh lặng.
    Nếu Ngài là Thiên Chúa quyền năng,
    Ngài phải tiêu diệt sự dữ và kẻ dữ.

    Nếu Ngài là Cha yêu thương,
    Ngài không thể quay lưng trước nỗi khổ của con người.
    Có nhiều người đã lý luận như thế và kết luận:
    “Vì có đau khổ, nên không có Thiên Chúa.”

    Có lúc người ta tưởng đau khổ là một vấn đề
    có thể đem ra mổ xẻ, giải quyết.
    Nhưng rồi người ta thấy đó là một mầu nhiệm.
    Chỉ ai tin mới đến gần được mầu nhiệm ấy,
    và đón nhận nó trong bình an.

    Ðức Giêsu đã không trình bày con đường diệt đau khổ,
    nhưng Ngài mang lấy đau khổ vào thân.
    Trên thập giá, Ngài nghe được sự thinh lặng của Thiên Chúa,
    và thấy được sự vắng mặt của Người.
    “Lạy Thiên Chúa của tôi, tại sao Ngài bỏ tôi?”
    Như ta, Ngài cũng bước đi trong bóng tối của lòng tin,
    dù bị thử thách, vẫn một niềm tín thác:
    “Lạy Cha, con phó linh hồn con trong tay Cha.”
    Thiên Chúa vẫn là Ðấng toàn năng và yêu thương,
    nhưng Ngài hành động không giống điều ta nghĩ.
    Ngài không đưa Ðức Giêsu xuống khỏi thập giá
    nhưng đưa Con của Ngài ra khỏi nấm mồ,
    điều đó khó hơn nhiều.

    Hôm nay Ðức Giêsu mời chúng ta cứ xin, cứ tìm, cứ gõ
    và tin chắc sẽ được, sẽ thấy, sẽ mở cho.
    Chúng ta tin Thiên Chúa là Cha nhân hậu,
    Ngài chỉ ban cho ta những điều tốt lành,
    những điều có lợi thực sự cho ta,
    những điều làm ta trưởng thành và triển nở,
    những điều đưa ta gặp hạnh phúc đích thực,
    thứ hạnh phúc không chỉ hạn hẹp ở đời này.
    Chúng ta tin Thiên Chúa là Cha nhân hậu,
    nhưng Ngài không nuông chiều con cái,
    Ngài dám cắt tỉa để chúng ta sai trái hơn.

    Bạn hãy cứ cầu xin
    nhưng hãy để cho Ngài định liệu,
    vì Ngài biết rõ điều gì là tốt hơn cho bạn
    trong hoàn cảnh này, ở đây, bây giờ.
    Cần cầu nguyện nhiều, bạn mới biết điều bạn phải xin,
    vì những điều chúng ta xin còn mang nhiều cặn bẩn.
    Lắm khi chúng ta xin rắn mà không hay.
    Cũng có khi ta tưởng Chúa cho chúng ta bọ cạp.
    Cần có đức tin mới nhận ra rằng
    Chúa đã nhận lời mình rồi,
    nhưng theo một kiểu khác với kiểu ta muốn.
    Cần đợi đến một lúc nào đó bạn mới thấy
    mọi biến cố trong đời đều là quà tặng yêu thương.​

    Cầu nguyện:

    Con tạ ơn Cha vì những ơn Cha ban cho con,
    những ơn con thấy được,
    và những ơn con không nhận là ơn.

    Con biết rằng
    con đã nhận được nhiều ơn hơn con tưởng,
    biết bao ơn mà con nghĩ là chuyện tự nhiên.

    Con thường đau khổ
    vì những gì Cha không ban cho con,
    và quên rằng đời con được bao bọc bằng ân sủng.

    Tạ ơn Cha vì những gì Cha cương quyết không ban
    bởi lẽ điều đó có hại cho con,
    hay vì Cha muốn ban cho con một ơn lớn hơn.

    Xin cho con vững tin vào tình yêu Cha
    dù con không hiểu hết những gì Cha làm cho đời con.

    Lm. Antôn Nguyễn Cao Siêu, S.J.


    ~~~~


    Suy Niệm Lời Chúa, Thứ Năm 11/10/2018:
    Thiên Chúa cần lòng tin tưởng

     
  5. KhucCamTa

    KhucCamTa Bảo Quốc Công Thần Đệ Tứ Đẳng Tình Nguyện Viên

    12.10.2018 – Thứ sáu Tuần 27 Mùa Thường Niên

    Ngón tay Thiên Chúa

    Lời Chúa: Lc 11, 15-26


    15 Nhưng trong số đó có mấy người lại bảo: “Ông ấy dựa thế quỷ vương Bê-en-dê-bun mà trừ quỷ.”16 Kẻ khác lại muốn thử Người, nên đã đòi Người một dấu lạ từ trời.17 Nhưng Người biết tư tưởng của họ, nên nói: “Nước nào tự chia rẽ thì sẽ điêu tàn, nhà nọ đổ xuống nhà kia.18 Nếu Xa-tan cũng tự chia rẽ chống lại chính mình, thì nước nó tồn tại sao được? … bởi lẽ các ông nói tôi dựa thế Bê-en-dê-bun mà trừ quỷ.19 Nếu tôi dựa thế Bê-en-dê-bun mà trừ quỷ, thì con cái các ông dựa thế ai mà trừ? Bởi vậy, chính họ sẽ xét xử các ông.20 Còn nếu tôi dùng ngón tay Thiên Chúa mà trừ quỷ, thì quả là Triều Đại Thiên Chúa đã đến giữa các ông.21 Khi một người mạnh được vũ trang đầy đủ canh giữ lâu đài của mình, thì của cải người ấy được an toàn.22 Nhưng nếu có người mạnh thế hơn đột nhập và thắng được người ấy, thì sẽ tước lấy vũ khí mà người ấy vẫn tin tưởng và sẽ đem phân phát những gì đã lấy được.23 “Ai không đi với tôi là chống lại tôi, và ai không cùng tôi thu góp là phân tán.24 “Khi thần ô uế xuất khỏi một người, thì nó đi rảo qua những nơi khô cháy, tìm chốn nghỉ ngơi. Mà vì tìm không ra, nó nói: “Ta sẽ trở về nhà ta, nơi ta đã bỏ ra đi.”25 Khi đến nơi, nó thấy nhà được quét tước, dọn dẹp hẳn hoi.26 Nó liền đi kéo thêm bảy thần khác dữ hơn nó, và chúng vào ở đó. Rốt cuộc tình trạng của người ấy lại còn tệ hơn trước.”

    Suy niệm:

    Nếu đời người là một cuộc chiến đấu không ngừng
    thì Đức Giêsu khi sống ở đời, cũng không tránh khỏi cuộc chiến ấy.
    Cha sai Ngài đến để khai mở Nước Thiên Chúa trên trần gian.
    Để làm việc đó, Nước của Xatan cần bị triệt tiêu.
    Cuộc đối đầu giữa Đức Giêsu và Xatan là điều không tránh khỏi.

    Ngay trước khi bắt đầu sứ vụ,
    Đức Giêsu đã phải đối diện với những mồi chài khôn khéo của Xatan.
    Và Ngài đã thắng, đã bắt Xatan phải xéo đi cho khuất mắt (Mt 4, 10).
    Khi làm việc Cha giao, khi gần gũi với con người,
    Đức Giêsu thấy rất rõ sự hiện diện đầy quyền lực của tên tướng quỷ.
    Xatan và Nước của nó chi phối và tác động trên con người.
    Đức Giêsu là Đấng giải phóng con người khỏi nô lệ bởi Xatan.
    Một công việc không ai chối cãi được của Ngài là trừ quỷ.

    Nhưng có nhiều cách giải thích chuyện trừ quỷ của Ngài.
    Có người coi Đức Giêsu đã trừ quỷ dựa vào thế lực của Bêendêbun.
    Bêendêbun là một vị thần xứ Canaan, ở đây được coi là Xatan.
    Không thể nào tướng quỷ lại giúp Ngài diệt các quỷ nhỏ của hắn.
    Nếu thế Nước của Xatan chẳng thể nào tồn tại đến nay (c. 18).
    Đức Giêsu khẳng định mình dùng ngón tay Thiên Chúa để trừ quỷ (c. 20).
    Chỉ cần chút quyền năng Thiên Chúa cũng đủ để xua đuổi ác thần,
    và khai mở Nước Thiên Chúa giữa lòng thế giới.

    Chúng ta thường quên Xatan là nhân vật có thật và hùng mạnh,
    có vũ trang đầy đủ để canh giữ lâu đài của hắn cho an toàn (c. 21).
    Nhưng Đức Giêsu chính là người hùng mạnh hơn và thắng được hắn.
    Ngài có khả năng tước vũ khí và phân chia chiến lợi phẩm (cc. 21-22).
    Cuộc chiến của Đức Giêsu chống lại Ác thần vẫn còn kéo dài đến tận thế.
    Có những lúc chúng ta tưởng Xatan là kẻ hùng mạnh hơn,
    và dường như thế giới nằm dưới móng vuốt của hắn.
    Nhưng chiến thắng cuối cùng thuộc về Đức Giêsu, khi Ngài quang lâm.

    Chúng ta không đứng ngoài cuộc chiến giữa Đức Giêsu với Xatan.
    Chúng ta cùng chiến đấu với Giêsu cho một thế giới không còn tội ác,
    một thế giới không còn bạo lực, bất công, thất vọng, muộn phiền,
    một thế giới không còn khổ đau, bệnh tật, đói nghèo, mất hướng.
    Đứng hẳn về phía Giêsu, đi với Giêsu, thu góp với Giêsu:
    đó là chọn lựa của người Kitô hữu (c. 23).
    Ngay cả khi đã trục xuất được quỷ dữ khỏi đời mình,
    và khi ngôi nhà đời mình đã được quét tước, dọn dẹp hẳn hoi,
    ta cũng phải hết sức cảnh giác, vì có nguy cơ quỷ trở lại.
    Sự trở lại này có thể còn kinh khủng hơn trước (c. 26).
    Có vẻ quỷ thích ở lại với con người hơn là lang thang nơi hoang mạc,
    nên căn nhà tâm hồn của chúng ta cần được bảo vệ bằng lũy hào Lời Chúa.
    Xin Đức Giêsu dạy chúng ta biết cách nhận diện kẻ thù,
    biết cách đuổi Xatan ra khỏi đời mình và ngăn không cho nó trở lại.​

    Cầu nguyện:

    Lạy Cha từ ái,
    đây là niềm tin của con.
    Con tin Cha là Tình yêu,
    và mọi sự Cha làm đều vì yêu chúng con.
    Cả những khi Cha mạnh tay cắt tỉa,
    cả những khi Cha thinh lặng hay vắng mặt,
    cả những khi Cha như chịu thua sức mạnh của ác nhân,
    con vẫn tin Cha là Cha toàn năng nhân ái.

    Con tin Cha không chịu thua con về lòng quảng đại,
    chẳng để con thiệt thòi khi dám sống cho Cha.

    Con tin rằng nơi lòng những người cứng cỏi nhất
    cũng có một đốm lửa của sự thiện,
    được vùi sâu dưới những lớp tro.
    Chỉ một ngọn gió của tình yêu chân thành
    cũng đủ làm đốm lửa ấy bừng lên rạng rỡ.

    Con tin rằng chẳng có giọt nước mắt nào vô ích,
    thế giới vẫn tồn tại nhờ hy sinh thầm lặng của bao người.

    Con tin rằng chiến thắng cuối cùng thuộc về Ánh sáng.
    Sự Sống và Tình yêu sẽ chiếm ngự địa cầu.

    Con tin rằng dòng lịch sử của loài người và vũ trụ
    đang chuyển mình tiến về với Cha,
    qua trung gian tuyệt vời của Chúa Giêsu
    và sức tác động mãnh liệt của Thánh Thần.

    Con tin rằng dần dần mỗi người sẽ gặp nhau,
    vượt qua mọi tranh chấp, bất đồng,
    mọi dị biệt, thành kiến,
    để cùng nắm tay nhau đi qua sa mạc cuộc đời
    mà về nhà Cha là nơi hạnh phúc viên mãn.

    Lạy Cha, đó là niềm tin của con.
    Xin Cha cho con dám sống niềm tin ấy. Amen.

    Lm. Antôn Nguyễn Cao Siêu, S.J.



    ~~~~


    Suy Niệm Lời Chúa, Thứ Sáu 12/10/2018:
    Nguyện bước theo Chúa

     
  6. KhucCamTa

    KhucCamTa Bảo Quốc Công Thần Đệ Tứ Đẳng Tình Nguyện Viên

    13.10.2018 – Thứ bảy, sau Chúa Nhật XXVII Thường Niên

    « Phúc thay người mẹ đã cưu mang
    và cho Thầy bú mớm »

    (Lc 11, 27-28)​


    27 Khi Đức Giê-su đang giảng dạy, thì giữa đám đông có một người phụ nữ lên tiếng thưa với Người: “Phúc thay người mẹ đã cưu mang và cho Thầy bú mớm! “

    28 Nhưng Người đáp lại: “Đúng hơn phải nói rằng: Phúc thay kẻ lắng nghe và tuân giữ lời Thiên Chúa.”


    (Bản dịch của Nhóm Phiên Dịch CGKPV)


    Hôm nay thứ bảy, chúng ta được mời gọi tiếp tục hướng về Đức Maria với lòng yêu mến, khởi đi từ lễ Đức Mẹ Mân Côi, mà chúng ta mừng kính trọng thể vào Chúa Nhật vừa qua.

    Hơn nữa, Lời Chúa trong bài Tin Mừng hôm nay, cũng tôn vinh Đức Mẹ, khi kể lại lời của một người phụ nữ:

    Phúc thay người mẹ
    đã cưu mang và cho Thầy bú mớm
    .
    (c. 27)

    Xin Mẹ cầu bầu cùng Chúa cho chúng ta, và để cho chúng ta cũng biết lắng nghe và đón nhận Ngôi Lời Thiên Chúa vào tâm hồn, vào cuộc đời, vào hướng đi và vào những lựa chọn của chúng ta; và xin Mẹ dạy chúng ta hiểu và sống tiếng “Xin Vâng” của Mẹ, mỗi ngày và suốt đời.

    1. « Phúc thay người mẹ… »

    Như chúng ta vừa nghe trong bài Tin Mừng, khi Đức Giê-su đang giảng dạy, thì giữa đám đông có một người phụ nữ lên tiếng thưa với Người : « Phúc thay người mẹ đã cưu mang và cho Thầy bú mớm ».

    Trong cuộc sống, chúng ta vẫn thường nghe được những lời khen tặng bố mẹ tương tự, khi thấy một người con vừa ngoan vừa giỏi. Tất cả chúng ta đều sinh ra từ bố mẹ, ước gì cách sống của chúng ta khiến người khác phải khen tặng bố mẹ của chúng ta.

    Và cách sống tốt nhất là cách sống phát xuất từ lòng biết ơn, giống như cách sống của chính Đức Giê-su: cả cuộc đời của Người là lời tạ ơn Chúa Cha; vì thế bí tích Thánh Thế mà Người đã thiết lập và chúng ta cử hành mỗi ngày, còn được gọi là bí tích Tạ Ơn.

    2. Mẹ và Con

    Lời khen tặng rất đỗi đời thường của người phụ nữ, nhưng lại chất chứa cả một mầu nhiệm lớn lao. Đó là qua ơn huệ được cưu mang Đức Giê-su và cho Ngài bú mớm, Đức Mẹ sẽ mãi mãi gắn bó với Đức Giê-su, cả ở dưới đất lẫn ở trên trời. Giáo Hội xác tín rằng, nếu Đức Giê-su đã phục sinh và lên trời, thì Đức Maria cũng lên trời cùng với Đức Giê-su, con của Mẹ. Vì thế, bài Tin Mừng này được đọc trong ngày lễ vọng Đức Maria Hồn Xác Lên Trời.

    Sự hiệp thông ân sủng giữa Mẹ và Con, và giữa Con và Mẹ, làm cho chúng ta được an ủi và hi vọng rất nhiều. Chúng ta hãy nhớ lại trong Tin Mừng có trường hợp, vì thương người Mẹ mà Chúa cứu người con; và hôm nay, khi Chúa cho Đức Maria hồn xác lên trời, chúng ta cũng xác tín rằng, vì thương người con, Chúa cũng sẽ cứu người mẹ. Như thế, Chúa cũng thương yêu, những người chúng ta thương yêu. Chính vì vậy, chúng ta được mời gọi luôn cầu nguyện cho nhau, cho những người còn sống, cũng như cho những người đã qua đời. Và, vì tất cả chúng ta đều có Đức Maria là Mẹ, chúng ta xác tín rằng, Mẹ Maria thương và chia sẻ ân phúc của Mẹ cho chúng ta. Và quả thực, như kinh nghiệm đức tin cho thấy, Mẹ vẫn luôn gần gũi và chia sẻ ân huệ cho chúng ta.

    3. “Phúc thay kẻ lắng nghe và tuân giữ lời Thiên Chúa”

    Phúc thay người mẹ
    đã cưu mang và cho Thầy bú mớm.

    (c. 27)

    Nhưng khi nghe mối phúc này, Đức Giê-su đáp lại:

    Đúng hơn phải nói rằng:
    “Phúc thay kẻ lắng nghe và tuân giữ lời Thiên Chúa”
    .
    (c. 28)

    Nhưng người lắng nghe và tuân giữ lời Thiên Chúa một cách hoàn hảo, lại cũng chính là Đức Maria, Mẹ của chúng ta. Như vậy, Mẹ Maria có tới hai mối phúc: Phúc, vì Mẹ đã cưu mang Đức Giê-su; và phúc, vì Mẹ đã luôn lắng nghe và tuân giữ Lời Thiên Chúa.

    Nếu với mối phúc thứ nhất, Mẹ là người duy nhất được hưởng, và Mẹ không thể chia sẻ cho chúng ta, Mẹ chỉ chia sẻ hoa trái là Đức Ki-tô, “Con lòng Mẹ được chúc phúc”, thì với mối phúc thứ hai của Mẹ, đó là phúc cho ai lắng nghe và tuân giữ lời Thiên Chúa, Mẹ có thể chia sẻ cho chúng ta cách trọn vẹn. Hơn nữa, chính Đức Giê-su đã xem trọng mối phúc này cách đặc biệt, khi nói: “Đúng hơn phải nói rằng…”. Quả thực, nếu chúng ta cũng lắng nghe và tuân giữ Lời Thiên Chúa, chúng ta sẽ trở thành người thân của Đức Giê-su, người con của Mẹ, và do đó, chúng ta trở thành người thân của nhau không phân biệt gia đình hay dân tộc, như chính Đức Giê-su đã nói: “Mẹ tôi và anh em tôi, chính là những ai nghe lời Thiên Chúa và đem ra thực hành” (Lc 8, 21).

    Và như thế, Mẹ ở đâu chúng ta sẽ cùng nhau ở đó với Mẹ, tương tự như Đức Ki-tô ở đâu thì Mẹ cũng ở đó cùng với Người và anh chị em của Người.

    Lm Giuse Nguyễn Văn-Lộc



    ~~~~


    Suy Niệm Lời Chúa, Thứ Bảy 13/10/2018:
    Sống Lời Chúa như Mẹ

     

Chia sẻ, giới thiệu đến bè bạn