Dismiss Notice
THÔNG BÁO: Phiên bản tháng Giêng 2018 cho Đũa Thần Điện Toán với nhiều thay đổi lớn đã được phát hành. ĐẶC BIỆT: Đũa Thần Điện Toán 64 Gig Duo phiên bản 2018 sẽ tự động cập nhật hóa, không cần phải gửi về Thư Viện Việt Nam Toàn Cầu!

Lời Chúa Hằng Ngày - Tuần 31 Mùa Thường Niên

Chủ đề trong 'Công Giáo' do KhucCamTa khởi đầu 4 tháng Mười 2018.

  1. KhucCamTa

    KhucCamTa Bảo Quốc Công Thần Đệ Tứ Đẳng Tình Nguyện Viên

    5.11.2018 – Thứ hai Tuần 31 Mùa Thường Niên

    Đáp lễ

    Lời Chúa: Lc 14,12-14

    Khi ấy Ðức Giêsu nói với kẻ đã mời Người rằng: “Khi nào ông đãi khách ăn trưa hay ăn tối, thì đừng kêu bạn bè, anh em, hay bà con, hoặc láng giềng giàu có, kẻo họ cũng mời lại ông, và như thế ông được đáp lễ rồi. Trái lại, khi ông đãi tiệc, hãy mời những người nghèo khó, tàn tật, què quặt, đui mù. Họ không có gì đáp lễ, và như thế, ông mới thật có phúc: vì ông sẽ được đáp lễ trong ngày các kẻ lành sống lại”.

    Suy niệm:

    “Bánh ít đi, bánh quy lại” hay “Có đi có lại mới toại lòng nhau”:
    đó vẫn được coi là cách cư xử bình thường giữa người với người.
    Hơn nữa ai làm như vậy còn được coi là người biết cách xử thế.

    Trong bài Tin Mừng hôm nay,
    Đức Giêsu mời ta vượt lên trên lối cư xử đó,
    không ngừng lại ở chỗ tôi cho anh, để rồi anh cho tôi (do ut des).
    Ngài dạy cho ông chủ tiệc biết nên mời ai và không nên mời ai.
    Có bốn hạng người không nên mời dự tiệc:
    bạn bè, anh em, bà con họ hàng, hay láng giềng giàu có.
    Ngài đưa ra lý do: “kẻo họ mời lại ông, và ông được đáp lễ” (c.12).
    Hơn nữa, Ngài còn nói đến bốn hạng người nên mời dự tiệc:
    những người nghèo khó, tàn tật, què quặt, đui mù (c.13).
    Đức Giêsu khuyên nên mời những hạng người này,
    vì họ không có khả năng mời lại hay đáp lễ (c.14).

    Như thế Đức Giêsu cho ta tiêu chuẩn để mời khách dự tiệc.
    Không mời những người quen biết, thân thích, giàu sang,
    để mời những người nghèo hèn, những kẻ chẳng được ai mời.
    Qua đề nghị khó thực hiện này của Đức Giêsu,
    Ngài đụng đến một khuynh hướng tự nhiên mà ít người để ý.
    Đó là khi làm điều tốt cho ai
    ta cũng mong được hoàn trả cách này cách khác.
    Có khi mong được trả lại tương đương hay hậu hỹ hơn.
    Có khi mong trả lại bằng một bia đá ghi công hay một lời tri ân đơn giản.
    Nói chung để làm một hành vi hoàn toàn vô vị lợi là điều rất khó.
    Chỉ ai thành thật đi vào lòng mình mới thấy mình ít khi cho không.
    Đức Giêsu muốn hạn chế khuynh hướng này.
    Ngài mời chúng ta ra khỏi thế giới của những người quen biết,
    không kết thân với những người giàu có và thế lực,
    để mong họ đem lại lợi nhuận hay làm ô dù cho ta.
    Ngài đưa ta đến với những người nghèo và không có địa vị,
    những người không có khả năng mời lại hay đáp lễ.
    Có khi những người đó chẳng ở đâu xa.
    Họ nằm ngay trong số bạn hữu, bà con, anh em, hay hàng xóm.
    Khi mời họ dự tiệc, trân trọng họ như khách quý,
    chúng ta làm sống lại những mối tương quan tưởng như không còn.

    Đức Giêsu mời ta thanh luyện ý hướng của mình khi làm điều tốt,
    trở nên siêu thoát và từ bỏ những tìm kiếm tự nhiên quy về mình.
    Bài Tin Mừng đơn sơ này có thể tạo một bước ngoặt trong đời Kitô hữu.
    Chúng ta sẽ được nếm một mối phúc mới:
    Phúc cho ai làm một việc tốt mà không được ai biết đến và đáp lễ.
    Họ sẽ được Thiên Chúa “đáp lễ” trong ngày phục sinh (c. 14).​

    Cầu nguyện:

    Lạy Ngôi Lời Thiên Chúa rất đáng mến,
    xin dạy con biết sống quảng đại,
    biết phụng sự Chúa cho xứng với uy linh Ngài,
    biết cho đi mà không tính toán,
    biết chiến đấu không ngại thương tích,
    biết làm việc không tìm an nghỉ,
    biết hiến thân mà không mong chờ phần thưởng nào
    ngoài việc biết mình đã chu toàn Thánh Ý Chúa. Amen.

    Lm. Antôn Nguyễn Cao Siêu, S.J.




    <°)))>< . <°)))><


    Suy Niệm Lời Chúa, Thứ Hai 05/11/2018:
    Quảng đại hết lòng

     
  2. KhucCamTa

    KhucCamTa Bảo Quốc Công Thần Đệ Tứ Đẳng Tình Nguyện Viên

    6.11.2018 – Thứ ba Tuần 31 Mùa Thường Niên

    Xin kiếu

    Lời Chúa: Lc 14, 15-24

    Khi ấy, một trong những kẻ đồng bàn với Ðức Giêsu nói với Người: “Phúc thay ai được dự tiệc trong Nước Thiên Chúa!” Người đáp: “Một người kia làm tiệc lớn và đã mời nhiều người. Ðến giờ tiệc, ông sai đầy tớ đi thưa với quan khách rằng: “Mời quý vị đến, cỗ bàn đã sẵn.” Bấy giờ mọi người nhất loạt bắt đầu xin kiếu. Người thứ nhất nói: “Tôi mới mua một thửa đất, cần phải đi thăm; cho tôi xin kiếu.” Người khác nói: “Tôi mới tậu năm cặp bò, tôi đi thử đây; cho tôi xin kiếu.” Người khác nói: “Tôi mới cưới vợ, nên không thể đến được.” Ðầy tớ ấy trở về, kể lại sự việc cho chủ. Bấy giờ chủ nhà nổi cơn thịnh nộ bảo người đầy tớ rằng: “Mau ra các nơi công cộng và đường phố trong thành, đưa các người nghèo khó, tàn tật, đui mù, què quặt vào đây.” Ðầy tớ nói: “Thưa ông, lệnh ông đã được thi hành mà vẫn còn chỗ.” Ông chủ bảo người đầy tớ: “Ra các nẻo đường, dọc theo bờ rào bờ giậu, ép người ta vào đầy nhà cho ta. Tôi nói cho các anh biết: Những khách đã được mời trước kia, không ai sẽ được dự tiệc của tôi.”

    Suy niệm:

    Bài Tin Mừng hôm nay vẫn nằm trong bối cảnh của bữa tiệc
    do một ông Pharisêu chức sắc mời Đức Giêsu vào ngày sabát (Lc 14, 1).
    Những lời Ngài nói trong bữa tiệc đã đánh động một người cùng bàn.
    Ông chia sẻ với Đức Giêsu về niềm hạnh phúc
    của người được dự tiệc trong Nước Thiên Chúa (c. 15),
    ở đó có mặt các tổ phụ và thiên hạ từ khắp tứ phương (Lc 13, 28-29).
    Chính vì thế Đức Giêsu đã muốn kể một dụ ngôn về Nước Trời.

    Nước Trời giống như một đại tiệc do một người khoản đãi.
    Ông đã mời nhiều quan khách đến dự.
    Khi đến giờ đãi tiệc, ông còn sai đầy tớ đi mời họ lần nữa.
    “Mời quý vị đến, vì mọi sự đã sẵn sàng rồi” (c. 17).
    Tiếc thay lời mời ấy, đại tiệc ấy, lại bị mọi người coi nhẹ.
    Ai cũng có lý do để xin kiếu từ.
    Kẻ thì kiếu vì cần phải đi xem miếng đất mới mua (c. 18).
    Kẻ thì kiếu vì phải đi kiểm tra năm cặp bò mới tậu (c. 19).
    Kẻ khác lại xin kiếu vì phải ở nhà với người vợ mới cưới (c. 20).
    Có vẻ các lý do đưa ra đều có lý phần nào.
    Nhưng thực sự chúng có phải là những lý do chính đáng
    để từ chối đại tiệc mà mình đã được mời cách trân trọng hay không?
    Vấn đề chỉ là chọn lựa.
    Xem đất mới mua, xem bò mới tậu, ở nhà với vợ mới cưới,
    những điều ấy hẳn cần thiết và quan trọng.
    Nhưng có quan trọng bằng chuyện đi dự tiệc không?
    Nếu đi dự tiệc để diễn tả sự hiệp thông của tình bạn
    thì có thể hoãn các chuyện khác không, để chọn điều có giá trị hơn?

    Chúng ta hiểu được sự nổi giận của ông chủ,
    khi thấy bữa tiệc dành để khoản đãi các khách quý lại bị đổ vỡ.
    Ông thấy chính mình bị xúc phạm, tình bạn bị coi thường.
    Ông quyết định dành bữa tiệc này cho những ai không phải là khách quý,
    những người thuộc giới hạ lưu, nghèo khó, tàn tật, què quặt, đui mù (c. 21).
    Và khi phòng tiệc vẫn còn chỗ trống, ông đã khẩn khoản lôi kéo vào
    cả những người ở ngoài đường hay trong vườn nho (c. 23).
    Cuối cùng, người được mời trước thì bị loại, vì họ tự loại chính họ (c. 24).
    Còn những người có vẻ không xứng đáng lại được ngồi vào bàn.

    Chẳng ai xứng đáng được dự bàn tiệc Nước Thiên Chúa
    nếu Thiên Chúa không mời.
    Nhưng chẳng ai bị loại trừ khỏi bàn tiệc cánh chung
    nếu họ không cố ý từ chối lời mời đó.
    Chẳng ai có thể tự cứu mình mà không cần đến Thiên Chúa,
    nhưng con người có thể làm mình bị trầm luân mãi mãi
    chỉ vì thái độ khép kín của mình trước ơn Chúa ban.
    “Tôi xin kiếu”, đó là câu nói của nhiều người Kitô hữu hôm nay.
    Chúng ta xin kiếu một cách quá dễ dàng,
    chẳng để ý gì đến nỗi thất vọng và đau đớn của người đãi tiệc.
    Lời mời của Thiên Chúa bị từ chối chỉ vì những chuyện không đâu.
    Chuyện tất bật làm ăn, chuyện vui chơi giải trí, chuyện mời mọc của bạn bè.
    Có nhiều chuyện thấy có vẻ quan trọng hơn, khẩn trương hơn,
    đến nỗi có người bỏ tham dự thánh lễ Chúa Nhật.
    Hãy chọn Thiên Chúa và biết quý những gì Ngài muốn ban cho ta.
    Đại tiệc Thiên Chúa đã dọn sẵn rồi,
    không chỉ ở đời sau, mà ngay ở đời này.
    Ngài mong ta đến để dự tiệc, hay đúng hơn để chia sẻ một tình bạn.
    Cầu nguyện:

    Lạy Chúa Giêsu,
    nhiều bạn trẻ đã không ngần ngại
    chọn những cầu thủ bóng đá,
    những tài tử điện ảnh
    làm thần tượng cho đời mình.

    Hôm nay
    Chúa cũng muốn biết chúng con chọn ai,
    và chúng con thật sự đắn đo
    trước khi chọn Chúa.

    Bởi chúng con biết rằng
    chọn Chúa là lội ngược dòng,
    theo Chúa là bước vào con đường hẹp:
    con đường nghèo khó và khiêm nhu,
    con đường từ bỏ và phục vụ.

    Hôm nay, chúng con chọn Chúa
    không phải vì Chúa giàu có,
    tài năng hay nổi tiếng,
    nhưng vì Chúa là Thiên Chúa làm người.
    Chẳng ai đáng chúng con yêu mến bằng Chúa.
    Chẳng ai hoàn hảo như Chúa.

    Ước gì chúng con can đảm chọn Chúa
    nhiều lần trong ngày,
    qua những chọn lựa nhỏ bé,
    để Chúa chiếm lấy toàn bộ cuộc sống chúng con,
    và để chúng con
    thông hiệp vào toàn bộ cuộc sống của Chúa. Amen.

    Lm. Antôn Nguyễn Cao Siêu, S.J.



    <°)))>< . <°)))><


    Suy Niệm Lời Chúa, Thứ Ba 06/11/2018:
    Thiên Chúa mời gọi tất cả

     
  3. KhucCamTa

    KhucCamTa Bảo Quốc Công Thần Đệ Tứ Đẳng Tình Nguyện Viên

    7.11.2018 – Thứ tư Tuần 31 Mùa Thường Niên

    Từ bỏ hết

    Lời Chúa: Lc 14, 25-33


    Một hôm, có rất đông người cùng đi đường với Ðức Giêsu. Người quay lại bảo họ: “Ai đến với tôi mà không dứt bỏ cha mẹ, vợ con, anh em, chị em, và cả mạng sống mình nữa, thì không thể làm môn đệ tôi được. Ai không vác thập giá mình mà đi theo tôi, thì không thể làm môn đệ tôi được. Quả thế, ai trong anh em muốn xây một cây tháp, mà trước tiên lại không ngồi xuống tính toán phí tổn, xem mình có đủ để hoàn thành không? Kẻo lỡ ra, đặt móng rồi mà không có khả năng làm xong, thì mọi người thấy vậy sẽ lên tiếng chê cười mà bảo: ‘Anh ta đã khởi công xây, mà chẳng có sức làm cho xong việc’. Hoặc có vua nào đi giao chiến với một vua khác, mà trước tiên lại không ngồi xuống bàn tính xem mình có thể đem một vạn quân ra, đương đầu với đối phương dẫn hai vạn quân tiến đánh mình chăng? Nếu không đủ sức, thì khi đối phương còn ở xa, ắt nhà vua đã phải sai sứ đi cầu hoà. Cũng vậy, ai trong anh em không từ bỏ hết những gì mình có, thì không thể làm môn đệ tôi được.”

    Suy niệm:

    Sống là chấp nhận từ bỏ.
    Có những điều xấu phải từ bỏ
    như tật nghiện thuốc lá, ma tuý, rượu chè, trụy lạc…
    Cũng có điều tốt phải bỏ, để chọn một điều tốt hơn:
    chọn nghề, chọn trường, chọn chỗ làm, chọn bậc sống…
    Từ bỏ thường làm ta sợ và tiếc.
    Bỏ chiếc giường êm để thức dậy đi lễ sáng.
    Tắt tivi vì đến giờ đọc kinh tối gia đình.
    Dành Chúa Nhật để học giáo lý và làm việc xã hội.
    Nếu từ bỏ vì yêu, ta sẽ thấy nhẹ hơn, dễ hơn.
    Người mẹ thức trắng đêm để đan nốt chiếc áo cho con.
    Người mẹ “là mẹ hơn” qua những hy sinh vất vả.
    Từ bỏ vì yêu chẳng bao giờ thiệt thòi, mất mát.
    Cuộc sống văn minh cho ta nhiều chọn lựa.
    Con người dễ chọn cái tầm thường hơn cái cao cả,
    chọn khoái lạc phù du hơn hạnh phúc vững bền,
    chọn lợi ích cho cá nhân tôi hơn là cho tập thể.
    Xem ra con người thích cái dễ dãi hơn.

    Kitô hữu là người đã chọn theo Ðức Giêsu.
    Làm môn đệ Ngài là chọn đi vào đường hẹp, cửa hẹp.
    Ngài đòi ta đặt tất cả dưới Ngài, yêu Ngài trên mọi sự,
    trên những người thân yêu, trên của cải tinh thần, vật chất,
    trên mạng sống mình, trên cả hiện tại tương lai.
    Những thụ tạo trên thật đáng trân trọng,
    nhưng chúng chỉ có giá trị tương đối
    khi sánh với Ðức Giêsu, Con Thiên Chúa làm người.
    Kitô hữu là người sống từ bỏ như Ðức Giêsu.
    Ngài đã bỏ vinh quang thần linh để làm người như ta,
    đã sống và đã hiến mạng sống vì yêu Cha và nhân loại.
    Từ bỏ là đi vào cửa hẹp cùng với Ðức Giêsu.

    Phép Rửa đã cho chúng ta trở thành môn đệ Ðức Kitô.
    Nhưng để là môn đệ đích thực của Ngài,
    chúng ta cần từ bỏ mãi cho đến khi nhắm mắt.
    Từ bỏ phải là thái độ nội tâm cần gìn giữ luôn.
    Chúng ta dễ nghiêng như tháp Pisa.
    Ðiều hôm nay chưa dính bén, mai đã thấy khó gỡ.
    Ðiều đã bỏ từ lâu, nay lại bất ngờ hấp dẫn.
    Từ bỏ điều tôi có, và cứ có thêm mỗi ngày
    thật là một cuộc chiến lâu dài và gian khổ.
    Chúng ta không được nửa vời, lừng khừng, thỏa hiệp.
    Tháp đã bắt đầu xây, cuộc chiến đã khai mào.
    Không còn là lúc ngồi xuống mà tính toán nữa.
    Cần đầu tư để xây tháp, cần dồn sức để tiến quân.
    Cần từ bỏ mọi vướng víu để tiếp tục trung tín.
    Vẫn có những Kitô hữu chịu dở dang và bại trận,
    vì họ không dám sống đến cùng ơn gọi làm môn đệ.

    Từ bỏ là cách diễn tả một tình yêu.
    Khi yêu người ta vui lòng từ bỏ tất cả.
    Ước gì chúng ta vui khi gặp viên ngọc quý là Ðức Giêsu,
    dám bán tất cả để thấy mình giàu có.​

    Cầu nguyện:

    Lạy Chúa Giêsu,
    sống cho Chúa thật là điều khó.
    Thuộc về Chúa thật là một thách đố cho con.
    Chúa đòi con cho Chúa tất cả
    để chẳng có gì trong con lại không là của Chúa.

    Chúa thích lấy đi những gì con cậy dựa
    để con thực sự tựa nương vào một mình Chúa.
    Chúa thích cắt tỉa con khỏi những cái rườm rà
    để cây đời con sinh thêm hoa trái.
    Chúa cương quyết chinh phục con
    cho đến khi con thuộc trọn về Chúa.

    Xin cho con dám ra khỏi mình,
    ra khỏi những bận tâm và tính toán khôn ngoan
    để sống theo những đòi hỏi bất ngờ của Chúa,
    dù phải chịu mất mát và thua thiệt.

    Ước gì con cảm nghiệm được rằng
    trước khi con tập sống cho Chúa
    và thuộc về Chúa
    thì Chúa đã sống cho con
    và thuộc về con từ lâu. Amen.

    Lm. Antôn Nguyễn Cao Siêu, S.J.


    <°)))>< . <°)))><


    Suy Niệm Lời Chúa, Thứ Tư 07/11/2018:
    Chúa là gia nghiệp

     
  4. KhucCamTa

    KhucCamTa Bảo Quốc Công Thần Đệ Tứ Đẳng Tình Nguyện Viên

    8.11.2018 – Thứ năm Tuần 31 Mùa Thường Niên

    Xin chung vui với tôi

    Lời Chúa: Lc 15, 1-10

    1 Các người thu thuế và các người tội lỗi đều lui tới với Đức Giê-su để nghe Người giảng.2 Những người Pha-ri-sêu và các kinh sư bèn xầm xì với nhau: “Ông này đón tiếp phường tội lỗi và ăn uống với chúng.”3 Đức Giê-su mới kể cho họ dụ ngôn này: 4 “Người nào trong các ông có một trăm con chiên mà bị mất một con, lại không để chín mươi chín con kia ngoài đồng hoang, để đi tìm cho kỳ được con chiên bị mất?5 Tìm được rồi, người ấy mừng rỡ vác lên vai.6 Về đến nhà, người ấy mời bạn bè, hàng xóm lại, và nói: “Xin chung vui với tôi, vì tôi đã tìm được con chiên của tôi, con chiên bị mất đó.7 Vậy, tôi nói cho các ông hay: trên trời cũng thế, ai nấy sẽ vui mừng vì một người tội lỗi ăn năn sám hối, hơn là vì chín mươi chín người công chính không cần phải sám hối ăn năn.8 “Hoặc người phụ nữ nào có mười đồng quan, mà chẳng may đánh mất một đồng, lại không thắp đèn, rồi quét nhà, moi móc tìm cho kỳ được?9 Tìm được rồi, bà ấy mời bạn bè, hàng xóm lại, và nói: “Xin chung vui với tôi, vì tôi đã tìm được đồng quan tôi đã đánh mất.10 Cũng thế, tôi nói cho các ông hay: giữa triều thần Thiên Chúa, ai nấy sẽ vui mừng vì một người tội lỗi ăn năn sám hối.

    Suy niệm

    Nhiều người nghĩ rằng Thiên Chúa là Đấng cao cả,
    nhưng lại xa lạ và lạnh lùng với con người,
    vì con người có là gì đâu trước mặt Thiên Chúa.
    Thật ra con người là mối bận tâm lớn của Ba Ngôi,
    đến độ ta dám nói rằng con người chiếm chỗ trong tâm trí Thiên Chúa.
    Trước khi con người hướng về Thiên Chúa
    thì Thiên Chúa đã đưa tay ra, hướng về con người.
    “Vì loài người chúng tôi và để cứu rỗi chúng tôi.”
    Đó là điều chúng ta tuyên xưng trong Kinh Tin Kính.
    Thiên Chúa Ba Ngôi sống cho nhau,
    nhưng cũng sống vì con người và cho con người.

    Hai dụ ngôn hôm nay cho thấy Thiên Chúa quý con người.
    Mà con người ở đây lại không phải là những người thánh thiện.
    Có những động từ được nhắc đến trong cả hai dụ ngôn :
    có, mất, tìm, tìm được, chung vui, vui mừng.
    Những động từ này nói lên tất cả tình cảm của Thiên Chúa.
    Dụ ngôn về người đàn ông hay người phụ nữ
    có một trăm con chiên hay mười đồng quan.
    Vì lý do nào đó, một con chiên hay một đồng quan bị mất.
    Sự mất mát này lớn lao đến nỗi người ta muốn tìm cho kỳ được.
    Tìm cho kỳ được là tìm đến khi thấy mới thôi (cc. 4. 8).
    Việc tìm kiếm này đòi phải hành động quyết liệt.
    Người chăn chiên để chín mươi chín con ngoài đồng hoang,
    người phụ nữ thắp đèn, quét nhà, moi móc mọi ngõ ngách.
    Trong lo âu, người tìm kiếm chỉ nghĩ đến chuyện làm sao tìm lại được.
    Chính vì thế niềm vui bùng lên khi tìm thấy điều đã mất.
    Niềm vui không giữ lại cho riêng mình trong lòng.
    Niềm vui đòi chia sẻ với bạn bè, với bà con lối xóm.
    “Xin ông bà anh chị chung vui với tôi, vì tôi tìm thấy rồi” (cc. 5. 9).

    Thiên đàng không cắt đứt với trần thế.
    Các thiên thần của Thiên Chúa vui vì một người tội lỗi hối cải (c. 10).
    Thiên Chúa mừng vui vì Ngài đã từng lo âu, đau khổ, tìm kiếm.
    Mỗi tội nhân hoán cải là một thành tựu của Thiên Chúa.
    Ngài quý từng con người được dựng nên theo hình ảnh Ngài.
    Thái độ của Đức Giêsu đối với tội nhân cho thấy trái tim Thiên Chúa.
    Trái tim ấy nghiêng chiều về những con người đã lạc đường.
    Đồng quan không thể tự ý trốn đi, nhưng con người có tự do quay lưng.
    Thiên Chúa đi tìm con người quay lưng ấy.
    Với sự khiêm hạ, Ngài chinh phục trái tim con người.

    Hãy để Ngài đi tìm bạn, và cho Ngài niềm vui khi tìm thấy người đã mất.
    Nói cho cùng, Thiên Chúa đi tìm ta suốt đời,
    trong một cuộc chơi năm mười kéo dài mà ta chủ yếu là người đi trốn.
    Hãy cảm được sự tế nhị của Ngài khi cố tìm ta mà vẫn tôn trọng tự do.
    Nếu ta chịu để Ngài tìm thấy, ta sẽ nếm được ngay niềm vui thiên đàng.​

    Cầu nguyện

    Lạy Chúa Giêsu,
    xin đánh thức con.
    Xin đưa con ra khỏi cơn mê
    mà tự sức con không sao thoát ra được.
    Xin đừng ngại đánh thức con
    bằng những biến cố đôi khi mạnh mẽ,
    nhưng xin cho con thấy bàn tay Chúa nhân từ
    đang cắt tỉa con vì yêu con.
    Ước gì con được tỉnh táo
    để nhìn lại vẻ đẹp từng làm con say mê,
    những chỗ dựa mà con tưởng là tuyệt đối.

    Như ngọn đèn chầu trong nhà nguyện,
    xin cho con thức luôn và sáng luôn,
    trước nhan Chúa.

    Lm. Antôn Nguyễn Cao Siêu, S.J.


    <°)))>< . <°)))><


    Suy Niệm Lời Chúa, Thứ Năm 08/11/2018:
    Thiên Chúa không bao giờ mệt mỏi khi tha thứ

     
  5. KhucCamTa

    KhucCamTa Bảo Quốc Công Thần Đệ Tứ Đẳng Tình Nguyện Viên

    9.11.2018 – Thứ sáu, Cung hiến Thánh đường Latêranô

    Tôi sẽ xây dựng lại

    Lời Chúa: Ga 2, 13-22

    Gần đến lễ Vượt Qua của người Do thái, Ðức Giêsu lên thành Giêrusalem. Người thấy trong Ðền Thờ có những kẻ bán chiên, bò, bồ câu, và những người đang ngồi đổi tiền. Người liền lấy dây làm roi mà xua đuổi tất cả bọn họ cùng với chiên bò ra khỏi Ðền Thờ; còn tiền của những người đổi bạc, Người đổ tung ra, và lật nhào bàn ghế của họ. Người nói với những kẻ bán bồ câu: “Ðem tất cả những thứ này ra khỏi đây, đừng biến nhà Cha tôi thành nơi buôn bán.” Các môn đệ của Người nhớ lại lời đã chép trong Kinh Thánh:

    Vì nhiệt tâm lo việc nhà Chúa,
    mà tôi đây sẽ phải thiệt thân.

    Người Do thái hỏi Ðức Giêsu: “Ông lấy dấu lạ nào chứng tỏ chúng tôi thấy là ông có quyền làm như thế?” Ðức Giêsu đáp: “Các ông cứ phá hủy Ðền Thờ này đi; nội ba ngày, tôi sẽ xây dựng lại.” Người Do thái nói: “Ðền Thờ này phải mất bốn mươi sáu năm mới xây xong, thế mà nội trong ba ngày ông xây lại được sao?” Nhưng Ðền Thờ Ðức Giêsu muốn nói ở đây là chính thân thể Người. Vậy, khi Người từ cõi chết trỗi dậy, các môn đệ nhớ lại Người đã nói điều đó, họ tin vào Kinh Thánh và lời Ðức Giêsu đã nói.


    Suy niệm:

    Hôm nay chúng ta mừng lễ cung hiến thánh đường Latêranô.
    Ðây là vương cung thánh đường cổ kính nhất của Hội Thánh,
    là nhà thờ chính toà của Ðức Thánh Cha, giám mục Rôma,
    là Mẹ của mọi nhà thờ trên thế giới.
    Cung hiến thánh đường là dâng cho Chúa một ngôi nhà
    để dành riêng cho việc phụng tự.
    Khi được cung hiến để trở thành nhà của Thiên Chúa,
    thánh đường cũng trở nên nhà của các tín hữu.
    Nơi Thiên Chúa hiện diện và thi ân
    cũng là nơi con người họp nhau để tôn thờ, cảm tạ.
    Dù nguy nga hay nhỏ bé, cổ kính hay hiện đại,
    mọi nhà thờ đều là nơi Thiên Chúa hẹn gặp con người.

    “Hãy phá hủy Ðền thờ này đi,
    nội ba ngày tôi sẽ xây dựng lại.”
    Ðức Giêsu không có ý nói đến đền thờ Giêrusalem.
    Ngài muốn nói đến chính thân thể Ngài,
    thân thể bị phá hủy và được xây dựng lại,
    thân thể bị giết chết và được phục sinh.
    Ðức Giêsu phục sinh trở nên Ðền Thờ của Giao Ước mới.
    Ai ai cũng được mời gọi bước vào Ðền Thờ này.
    Chỉ nơi đây, con người mới gặp được Thiên Chúa.

    Hội Thánh cũng được ví như một Ðền Thờ thiêng liêng,
    mỗi tín hữu là một viên đá sống động (x. 1Pr 2, 4-8),
    và Ðức Kitô là viên đá góc, là nền (x. 1Cr 3, 11).
    Thánh Phaolô không ngần ngại khẳng định
    “Ðền thờ của Thiên Chúa chính là anh em” (1Cr 3,17).
    Hơn thế nữa, ngài còn nói:
    “Thân xác anh em là Ðền Thờ của Thánh Thần” (1Cr 6,19)
    Như thế cả Hội Thánh và từng Kitô hữu đều là Ðền Thờ.
    Ðền Thờ chủ yếu lại không phải là những toà nhà
    có thể bị thời gian bào mòn, bị chiến tranh phá hủy.
    Ðền thờ là những con người sống động.
    Ðền thờ quan trọng nhất là con người Ðức Giêsu phục sinh,
    một con người đầy tràn sức sống của Thánh Thần.
    Mọi Ðền thờ đều phải qui về Ðền thờ đó.
    Không gắn bó với Ðấng phục sinh và Thánh Thần của Ngài,
    chẳng Ðền thờ nào là Ðền thờ thực sự.

    Khi thấy nhà Cha trở thành nơi buôn bán,
    Ðức Giêsu đã nổi giận, vì nhiệt tâm đối với Cha.
    Chúng ta thường thiếu một chút giận dữ hồn nhiên như vậy,
    vì chúng ta yêu quá ít và sợ quá nhiều.
    Chúng ta dửng dưng với những gì liên hệ đến Thiên Chúa.
    Có nhiều nhà thờ, đền thờ cần tu bổ.
    Nhà thờ đầu tiên là con người tôi.
    Xin Ðức Giêsu cứ thanh tẩy chúng ta bằng Thánh Thần,
    cứ tiếp tục lật đổ và trục xuất những gì ô uế.
    Ước gì chúng ta cung hiến lại bản thân mình cho Chúa
    để Hội Thánh thật sự là Ðền thờ,
    nhờ đó cả thế giới cũng trở thành Ðền thờ của Chúa.​

    Cầu nguyện:

    Lạy Chúa Giêsu,
    xin thương nhìn đến Hội Thánh là đàn chiên của Chúa.
    Xin ban cho Hội Thánh sự hiệp nhất và yêu thương,
    để làm chứng cho Chúa giữa một thế giới đầy chia rẽ.

    Xin cho Hội Thánh không ngừng lớn lên như hạt lúa.
    Xin đừng để khó khăn làm chúng con chùn bước,
    đừng để dễ dãi làm chúng con ngủ quên.
    Ước gì Hội Thánh trở nên men
    được vùi sâu trong khối bột loài người
    để bột được dậy lên và trở nên tấm bánh.
    Ước gì Hội Thánh thành cây to bóng rợp
    để chim trời muôn phương rủ nhau đến làm tổ.
    Xin cho Hội Thánh trở nên bàn tiệc của mọi dân nước,
    nơi mọi người được hưởng niềm vui và tự do.

    Cuối cùng xin cho chúng con
    biết xây dựng một Hội Thánh tuyệt vời,
    nhưng vẫn chấp nhận cỏ lùng trong Hội Thánh.

    Ước gì khi thấy Hội Thánh ở trần gian,
    nhân loại nhận ra Nước Trời ở gần bên. Amen.

    Lm. Antôn Nguyễn Cao Siêu, S.J.


    <°)))>< . <°)))><


    Suy Niệm Lời Chúa, Thứ Sáu 09/11/2018:
    Chúa yêu thích ngự nơi tâm hồn con người


     
  6. KhucCamTa

    KhucCamTa Bảo Quốc Công Thần Đệ Tứ Đẳng Tình Nguyện Viên

    10.11.2018 – Thứ bảy Tuần 31 Mùa Thường Niên

    Làm tôi tiền của

    Lời Chúa: Lc 16, 9-15

    9 “Phần Thầy, Thầy bảo cho anh em biết: hãy dùng Tiền Của bất chính mà tạo lấy bạn bè, phòng khi hết tiền hết bạc, họ sẽ đón rước anh em vào nơi ở vĩnh cửu.10 Ai trung tín trong việc rất nhỏ, thì cũng trung tín trong việc lớn; ai bất lương trong việc rất nhỏ, thì cũng bất lương trong việc lớn.11 Vậy nếu anh em không trung tín trong việc sử dụng Tiền Của bất chính, thì ai sẽ tín nhiệm mà giao phó của cải chân thật cho anh em?12 Và nếu anh em không trung tín trong việc sử dụng của cải của người khác, thì ai sẽ ban cho anh em của cải dành riêng cho anh em?13 “Không gia nhân nào có thể làm tôi hai chủ, vì hoặc sẽ ghét chủ này mà yêu chủ kia, hoặc sẽ gắn bó với chủ này mà khinh dể chủ nọ. Anh em không thể vừa làm tôi Thiên Chúa, vừa làm tôi tiền của được.”14 Người Pha-ri-sêu vốn ham hố tiền bạc, nên nghe các điều ấy, thì cười nhạo Đức Giê-su.15 Người bảo họ: “Các ông là những kẻ làm ra bộ công chính trước mặt người đời, nhưng Thiên Chúa thấu biết lòng các ông, bởi vì điều cao trọng đối với người đời lại là điều ghê tởm trước mặt Thiên Chúa.

    Suy niệm:

    Khi muốn nói đến sức mạnh của đồng tiền
    người ta thường nói: đồng tiền là tiên là phật…
    Đức Giêsu còn nói mạnh hơn nữa:
    đồng tiền còn có thể là chúa của con người, bắt con người làm tôi.
    Ngay cả các kitô hữu, những người đã thuộc về Thiên Chúa,
    và chỉ muốn phụng sự một mình Ngài,
    cũng bị cám dỗ để đi hàng hai, bắt cá hai tay.
    Họ nghĩ mình có thể làm tôi đồng thời cả Thiên Chúa lẫn Tiền Của,
    nhờ đó được cả đời sau lẫn đời này.
    Đức Giêsu cho thấy điều đó chỉ là một ảo tưởng (c. 13).
    Phải chọn một trong hai, vì không thể yêu và gắn bó với cả hai.

    Tôi muốn phục vụ ai bây giờ? Thiên Chúa hay Tiền Của?
    Lúc đầu hẳn nhiên tôi muốn Tiền Của phục vụ tôi.
    Nhưng sau đó Tiền Của trở thành một vị chúa bắt tôi làm nô lệ.
    Mamôn (Tiền Của) trong tiếng Do-thái cổ
    có thể có nghĩa là điều mà ta cậy dựa.
    Khi Tiền Của trở thành chỗ dựa vững chắc và bảo đảm cho tôi,
    nó sẽ chiếm lấy chỗ của Thiên Chúa.

    Nếu chúng ta thực sự yêu mến và gắn bó với Thiên Chúa,
    thế nào chúng ta cũng phải ghét bỏ và khinh dể Tiền Của (c. 13),
    nghĩa là dứt khoát đặt nó dưới Thiên Chúa.
    Thánh Phanxicô Assisi đã trả lại bộ quần áo đang mặc cho người cha.
    Thánh Inhaxiô Loyola đã đổi bộ đồ quý phái cho một người ăn xin.
    Bước đường theo Chúa của các bậc thánh nhân
    thường bắt đầu bằng hành vi từ bỏ mọi vướng víu vật chất.
    Người thanh niên giàu có cũng được mời bán tất cả để cho kẻ nghèo.
    Thắng được cám dỗ của vật chất và tiền bạc, là một thách đố lớn
    cho mọi cá nhân và tập thể, đạo cũng như đời.
    Chúng ta vẫn có nguy cơ thờ lạy Mamôn, ngẫu tượng của mọi thời đại.

    Làm sao để tiền của trở nên đầy tớ của chúng ta,
    để ta có thể sử dụng nó như đường vào Nước Trời?
    Bill Gates, người giàu nhất thế giới vào năm 2009 với tài sản 40 tỷ đô.
    Ông đã nghỉ điều hành công ty Microsoft từ năm ngoái,
    để cùng vợ dành nhiều thời gian hơn cho việc xây dựng quỹ từ thiện.
    Quỹ hàng chục tỷ đô này đã giúp người nghèo, bệnh nhân ở khắp nơi,
    và Bill Gates biết cách làm cho quỹ này lớn thêm mãi.
    Dù không phải là một kitô hữu đi lễ mỗi sáng Chúa Nhật,
    nhưng ông cho ta hình ảnh của một người không quá bám vào của cải.

    Kitô hữu không hẳn phải là người khố rách áo ôm,
    nhưng chắc chắn phải là người siêu thoát với sức hấp dẫn của tiền bạc.
    Trung tín trong việc rất nhỏ, và trong việc sử dụng của cải của tha nhân,
    đó là điều Đức Giêsu nhắn nhủ ta khi sống trong nền kinh tế thị trường.
    Làm sao để Thiên Chúa, chứ không phải Tiền Của, thực sự làm chủ đời ta?​

    Cầu nguyện:

    Lạy Cha, xin cho con ý thức rằng
    tấm bánh để dành của con thuộc về người đói,
    chiếc áo nằm trong tủ thuộc về người trần trụi,
    tiền bạc con cất giấu thuộc về người thiếu thốn.
    Lạy Cha, có bao điều con giữ mà chẳng dùng,
    có bao điều con lãng phí
    bên cạnh những Ladarô túng quẫn,
    có bao điều con hưởng lợi
    dựa trên nỗi đau của người khác,
    có bao điều con định mua sắm dù chẳng có nhu cầu.
    Con hiểu rằng nguồn gốc sự bất công
    chẳng ở đâu xa.
    Nó nằm ngay nơi sự khép kín của lòng con.
    Con phải chịu trách nhiệm
    về cảnh nghèo trong xã hội.

    Lạy Cha chí nhân,
    vũ trụ, trái đất và tất cả tài nguyên của nó
    là quà tặng Cha cho mọi người có quyền hưởng.
    Cha để cho có sự chênh lệch, thiếu hụt,
    vì Cha muốn chúng con san sẻ cho nhau.
    Thế giới còn nhiều người đói nghèo
    là vì chúng con giữ quá điều cần giữ.
    Xin dạy chúng con biết cách đầu tư làm giàu,
    nhờ sống chia sẻ yêu thương. Amen.

    Lm. Antôn Nguyễn Cao Siêu, S.J.



    <°)))>< . <°)))><


    Suy Niệm Lời Chúa, Thứ Bảy 10/11/2018:
    Không thể làm tôi hai chủ

     

Chia sẻ, giới thiệu đến bè bạn