Dismiss Notice
THÔNG BÁO: Phiên bản tháng Giêng 2018 cho Đũa Thần Điện Toán với nhiều thay đổi lớn đã được phát hành. ĐẶC BIỆT: Đũa Thần Điện Toán 64 Gig Duo phiên bản 2018 sẽ tự động cập nhật hóa, không cần phải gửi về Thư Viện Việt Nam Toàn Cầu!

Lời Chúa Hằng Ngày - Tuần 34 Mùa Thường Niên

Chủ đề trong 'Công Giáo' do KhucCamTa khởi đầu 25 tháng Mười 2018.

  1. KhucCamTa

    KhucCamTa Bảo Quốc Công Thần Đệ Tứ Đẳng Tình Nguyện Viên

    26.11.2018 – Thứ hai, sau Lễ Chúa Ki-tô Vua – Chúa Nhật XXXIV Thường Niên

    “Bà góa đã bỏ vào đó tất cả”
    (Lc 21, 1-4)​

    1 Ngước mắt lên nhìn, Đức Giê-su thấy những người giàu đang bỏ tiền dâng cúng của họ vào thùng tiền.

    2 Người cũng thấy một bà goá túng thiếu kia bỏ vào đó hai đồng tiền kẽm.

    3 Người liền nói: “Thầy bảo thật anh em: bà goá nghèo này đã bỏ vào nhiều hơn ai hết.4 Quả vậy, tất cả những người kia đều rút từ tiền dư bạc thừa của họ, mà bỏ vào dâng cúng; còn bà này, thì rút từ cái túng thiếu của mình, mà bỏ vào đó tất cả những gì bà có để nuôi sống mình.”


    (Bản dịch của Nhóm Phiên Dịch CGKPV)

    1. Đức Giê-su « ngước mắt nhìn lên »

    Như thánh sử Luca kể lại trong bài Tin Mừng, Đức Giê-su phải « ngước mắt lên », mới nhìn thấy được thùng tiền và cảnh người này người kia bỏ tiền vào đó. Hẳn là thùng tiền phải đặt ở trên cao, để mọi người dễ thấy và cũng dễ đến. Hơn nữa, như thế, việc dâng cúng trở nên công khai và minh bạch hơn.

    Tuy nhiên, như tất cả chúng ta đều có kinh nghiệm, vị trí thùng tiền được đặt ở trên cao, cũng sẽ là dịp để người ta phô trương và ganh đua; và điều này vừa có lợi cho bên nhận cũng như bên cho. Ngày nay, người ta vẫn còn làm những điều tương tự, như công bố danh sách ân nhân với số tiền cụ thể, phát giấy chứng ân nhân với sự phân biệt đẳng cấp khác nhau, tùy theo số tiền dâng cúng. Giống như bằng cấp đại học có phân biệt thứ hạng !

    2. « Một bà góa túng thiếu »

    Đức Giê-su nhìn thấy những người giàu bỏ tiền của họ vào thùng tiền; và Ngài cũng thấy một bà góa túng thiếu bỏ vào đó hai đồng tiền kẽm, tương đương với 2 đồng tiền màu trắng 500 đồng, khi chúng ta còn dùng đồng tiền kim loại.

    Người cũng thấy một bà goá túng thiếu kia
    bỏ vào đó hai đồng tiền kẽm.

    (c. 2)

    Các nhà chú giải cho rằng câu chuyện này được kể, nhằm để minh họa cho lời trách của Đức Giê-su, là các luật sĩ tước đoạt hết tài sản của các bà góa, là cơ cấu tôn giáo thời đó đã bắt người ta đóng góp quá sức, đến độ một bà góa không còn gì đề sống ! Tuy nhiên, những gì Đức Giê-su nói sau đó, sẽ đi theo một hướng khác hẳn.

    Loài người chúng ta, trong vấn đề dâng cúng và cả trong những vấn đề khác nữa, chẳng hạn trong vấn đề lượng giá học tập và công việc, chỉ chú trọng đến thành tích nhiều ít, cao thấp, to nhỏ, nghĩa là vẻ bề ngoài của sự việc. Ngoài ra, người ta còn thi đua và tổ chức thi đua nữa. Cách làm này là cần thiết để làm cho người ta phải cố gắng hết mình và lựa chọn những người có khả năng đảm nhận những trách nhiệm lớn, có ảnh hưởng đến sự phát triển của cả nhóm hay cộng đồng.

    Tuy nhiên, việc thi đua hay ganh đua tất yếu sẽ dựa trên qui luật « mạnh được yếu thua », dù ý thức hay không ý thức. Thế mà, qui luật « mạnh được yếu thua » là qui luật đặc trưng của thế giới loài vật, của thú tính. Hơn nữa, việc thi đấu, thi đua hay ganh đua, một đàng, nhằm để tìm kiếm và tôn vinh những người có thành thích cao, nhưng đàng khác, lại « loại trừ » ra khỏi cuộc chơi những người thua cuộc, và nghiêm trọng hơn, « coi thường » tất cả những người không có khả năng ganh đua, số người này là tuyệt đại đa số: những người nghèo, những người kém may mắn, những người không có xuất thân tốt, những người không có ngoại hình chuẩn, những người không có địa vị, những người bệnh tật, những người khuyết tật, những người già yếu. Và điều gì sẽ xẩy ra nơi tâm hồn của người người bị loại trừ, và của biết bao nhiêu người bị nhóm hay cộng động coi thường ? Đó là sẽ là thái độ ganh tị và tâm trạng mặc cảm thua kém đầy chết chóc. Còn người thắng cuộc thì tự mãn, kiêu ngạo, thống trị, khinh chê. Chắc chắn, ai trong chúng ta cũng có kinh nghiệm về những điều này. Vì thế, loài người chúng ta cần được giải thoát biết bao, cần được chữa lành biết bao, bởi lời nói và ngôi vị của Đức Giê-su.

    3. « Bà góa đã bỏ vào đó tất cả »


    Thật vậy, Đức Giê-su nhìn sự việc theo một chiều kích khác, vừa đúng, vừa sâu, vừa đánh động và vừa có sức mạnh chữa lành và giải thoát chúng ta: « Bà góa đã bỏ vào đó tất cả những gì bà có để nuôi sống mình ».
    • Lời của Đức Giê-su an ủi chúng ta biết bao, vì tất cả chúng ta đều nhỏ bé, nghèo nàn, giới hạn, như bà góa; và Chúa chỉ cần tấm lòng của chúng ta thôi.
    • Lời của Ngài cũng chất vấn chúng ta nữa: phải chăng chúng ta sống và xét đoán theo chỉ theo vẻ bề ngoài.
    • Và Lời của ngài mời gọi chúng ta thân thưa với Người: « Chúa đã ban cho con tất cả, con xin dâng lại Chúa tất cả ». Xét về số lượng hay nội dung, « tất cả » của chúng ta thì quá nhỏ bé và ít ỏi so với « tất cả » của Chúa; như xét về tình yêu của trái tim, thì TẤT CẢ = TẤT CẢ, hai bên đều như nhau.
    Xin cho chúng ta cũng biết bỏ « vào đó » tất cả những gì cần cho sự sống của chúng ta. « Vào đó », là vào ơn gọi và sứ vụ của cả cuộc đời chúng ta; « vào đó », là vào những gì chúng ta được mời sống hằng ngày; « Vào đó », là vào những gì chúng ta cảm thấy phải sống, phải làm, phải thay đổi, phải hoán cải… trong Chúa và để ca tụng Chúa; « Vào đó ». là…

    Và chỉ khi chúng ta cảm nhận được « muôn ngàn đời tình thương của Chúa » (Tv 136), chúng ta mới có thể cho đi như thế được. Và quả thực như thế, Thiên Chúa đã sống đến tận cùng tâm tình của Bà Góa Nghèo, nơi Đức Giê-su chịu đóng đinh trên Thánh Giá.

    Lm Giuse Nguyễn Văn Lộc


    <°)))>< . <°)))><



    Suy Niệm Lời Chúa, Thứ Hai 26/11/2018:
    Dâng Tấm Lòng Hiếu Thảo

     
  2. KhucCamTa

    KhucCamTa Bảo Quốc Công Thần Đệ Tứ Đẳng Tình Nguyện Viên

    27.11.2018 – Thứ ba, Tuần 34 Thường Niên

    Anh em làm chứng cho Thầy

    Lời Chúa: Lc 21, 5-11

    Nhân có mấy người nói về Ðền Thờ được trang hoàng bằng những viên đá đẹp và những đồ dâng cúng, Ðức Giêsu bảo: “Những gì anh em đang chiêm ngưỡng đó sẽ có ngày bị tàn phá hết, không còn tảng đá nào trên tảng đá nào.” Họ hỏi Người: “Thưa Thầy, vậy bao giờ các sự việc đó sẽ xảy ra, và khi sắp xảy ra, thì có điềm gì báo trước?” Ðức Giêsu đáp: “Anh em hãy coi chừng kẻo bị lừa gạt, vì sẽ có nhiều người mạo danh Thầy đến nói rằng: “Chính ta đây”, và “Thời kỳ đã đến gần”; anh em chớ có theo họ. Khi anh em nghe có chiến tranh, loạn lạc, thì đừng sợ hãi. Vì những việc đó phải xảy ra trước, nhưng chưa phải là chung cục đâu.” Rồi Người nói tiếp: “Dân này sẽ nổi dậy chống dân kia, nước này chống nước nọ. Sẽ có những trận động đất lớn, và nhiều nơi sẽ có ôn dịch và đói kém; sẽ có những hiện tượng kinh khủng và điềm lạ lớn lao từ trời xuất hiện.”

    Suy niệm:

    Trong số 117 vị Tử Ðạo Việt Nam, được phong thánh năm 1988,
    có một phụ nữ duy nhất, mẹ của 6 người con.
    Ðó là bà Anê Lê Thị Thành, còn gọi là bà Ðê.
    Trước khi là một anh hùng tử đạo,
    bà đã là một người mẹ hiền gương mẫu.
    “Thân mẫu chúng tôi rất chăm lo việc giáo dục các con.
    Chính người dạy chúng tôi đọc chữ và học giáo lý,
    sau lại dạy cách dự thánh lễ và xưng tội rước lễ.”
    Ðó là lời khai của cô con gái út trước giáo quyền.

    Nhà bà Ðê là nơi các linh mục trú ẩn.
    Buổi sáng lễ Phục Sinh năm 1861,
    quan Tổng Ðốc Nam Ðịnh cho quân bao vây làng của bà.
    Bà Ðê bị bắt lúc đã 60 tuổi.
    Bà bị đánh đập tra tấn, bị ép phải chối đạo,
    bị lôi qua Thánh Giá, bị bỏ rắn độc vào người.
    Khi con gái đến thăm bà trong nhà giam,
    đau đớn vì thấy quần áo mẹ loang đầy vết máu,
    bà đã an ủi con với một niềm lạc quan lạ lùng:
    “Con đừng khóc, mẹ mặc áo hoa hồng đấy,
    mẹ vui lòng chịu khổ vì Chúa Giêsu, sao con lại khóc?”
    Sau ba tháng chịu đủ mọi cực hình,
    người phụ nữ ấy đã hiến đời mình cho Chúa.

    Cuộc đời của vị thánh nữ tiên khởi của Việt Nam
    là một sức nâng đỡ lớn cho chúng ta.
    Thiên Chúa đã làm điều phi thường
    nơi một người phụ nữ già nua, yếu đuối.
    Quan “Hùm Xám” tỉnh Nam Ðịnh cũng phải bó tay
    trước sự yếu đuối kiên vững của bà.
    Khôn ngoan và đơn sơ, can đảm chịu đau khổ,
    bà thánh Ðê đã phó mặc cho Chúa đời mình.
    Bà chẳng lo phải nói gì, phải làm gì trước tòa án,
    vì sức mạnh của Thánh Thần ở với bà.

    Hội Thánh thời nào cũng cần những người dám sống vì đức tin,
    dám làm chứng cho Chúa trước mặt người đời.
    Sống đức tin là một loại tử đạo không đổ máu,
    không đòi hy sinh mạng sống,
    nhưng lại đòi hy sinh cả tương lai vững vàng ổn định.

    Mỗi ngày, chúng ta thường bị đặt trước những chọn lựa,
    trước thập giá của Ðức Giêsu,
    y hệt như các vị tử đạo ngày xưa.
    Có khi chúng ta đã bước qua thập giá, khi chọn mình,
    đã chối Chúa bằng chính cuộc sống.
    Càng có tự do, ta lại càng dễ sa sút đức tin.
    Tiền bạc, tiện nghi, khoái lạc vẫn là những thụ tạo
    gây ra những cuộc bách hại êm ả và khủng khiếp
    mà cuối cùng chúng ta cũng phải đối diện.
    Ước gì chúng ta không để mất đức tin
    được mua bằng giá máu của bao vị tử đạo,
    và ước gì chúng ta không ngừng chuyển giao đức tin ấy
    cho hơn 80 triệu đồng bào trên quê hương.​

    Cầu nguyện:
    Lạy các thánh tử đạo Việt Nam,
    các ngài đã dám sống đến cùng ơn gọi kitô hữu
    trong một hoàn cảnh khó khăn nguy hiểm.
    Sự hy sinh của các ngài
    cho thấy tình yêu mạnh hơn sự chết
    và chết là cửa mở vào cõi sống bất diệt.
    Dù mang phận người yếu đuối,
    nhưng nhờ ơn Chúa đỡ nâng,
    các ngài đã chiến thắng khải hoàn.

    Xin cầu cho chúng con là con cháu các ngài
    biết can trường sống đức tin của bậc cha anh
    trong một thế giới vắng bóng Thiên Chúa,
    biết nhiệt thành làm chứng về tình yêu
    bằng một đời hiến thân phục vụ.

    Ước gì ngọn lửa đức tin
    mà các ngài đã thắp lên
    bằng cuộc sống và cái chết,
    được bừng tỏa trên Tổ quốc Việt Nam.

    Ước gì máu thắm của các ngài
    thấm vào mảnh đất quê hương
    để công cuộc truyền giáo sinh nhiều hoa trái.

    Lm. Antôn Nguyễn Cao Siêu, S.J.



    <°)))>< . <°)))><


    Suy Niệm Lời Chúa, Thứ Ba 27/11/2018:
    Chúa Đến Bất Ngờ Con Sẽ Ra Sao

     
    Điều chỉnh mới nhất vào lúc: 26 tháng Mười 2018
  3. KhucCamTa

    KhucCamTa Bảo Quốc Công Thần Đệ Tứ Đẳng Tình Nguyện Viên

    28.11.2018 – Thứ tư sau Chúa Nhật XXXIV Thường Niên

    « Một sợi tóc trên đầu anh em
    cũng không bị mất đâu »

    (Lc 21, 5-19)​

    5 Nhân có mấy người nói về Đền Thờ được trang hoàng bằng những viên đá đẹp và những đồ dâng cúng, Đức Giê-su bảo:6 “Những gì anh em đang chiêm ngưỡng đó sẽ có ngày bị tàn phá hết, không còn tảng đá nào trên tảng đá nào.”7 Họ hỏi Người: “Thưa Thầy, vậy bao giờ các sự việc đó sẽ xảy ra, và khi sắp xảy ra, thì có điềm gì báo trước? “

    8 Đức Giê-su đáp: “Anh em hãy coi chừng kẻo bị lừa gạt, vì sẽ có nhiều người mạo danh Thầy đến nói rằng: “Chính ta đây”, và: “Thời kỳ đã đến gần”; anh em chớ có theo họ.9 Khi anh em nghe có chiến tranh, loạn lạc, thì đừng sợ hãi. Vì những việc đó phải xảy ra trước, nhưng chưa phải là chung cục ngay đâu”.10 Rồi Người nói tiếp: “Dân này sẽ nổi dậy chống dân kia, nước này chống nước nọ.11 Sẽ có những trận động đất lớn, và nhiều nơi sẽ có ôn dịch và đói kém; sẽ có những hiện tượng kinh khủng và điềm lạ lớn lao từ trời xuất hiện.

    12 “Nhưng trước khi tất cả các sự ấy xảy ra, thì người ta sẽ tra tay bắt và ngược đãi anh em, nộp anh em cho các hội đường và bỏ tù, điệu anh em đến trước mặt vua chúa quan quyền vì danh Thầy.13 Đó sẽ là cơ hội để anh em làm chứng cho Thầy.14 Vậy anh em hãy ghi lòng tạc dạ điều này, là anh em đừng lo nghĩ phải bào chữa cách nào.15 Vì chính Thầy sẽ cho anh em ăn nói thật khôn ngoan, khiến tất cả địch thủ của anh em không tài nào chống chọi hay cãi lại được.16 Anh em sẽ bị chính cha mẹ, anh chị em, bà con và bạn hữu bắt nộp. Họ sẽ giết một số người trong anh em.17 Vì danh Thầy, anh em sẽ bị mọi người thù ghét.18 Nhưng dù một sợi tóc trên đầu anh em cũng không bị mất đâu.19 Có kiên trì, anh em mới giữ được mạng sống mình.


    (Bản dịch của Nhóm Phiên Dịch CGKPV)

    Suy niệm:

    1- Mọi sự sẽ qua đi

    Khi nghe một số người ca ngợi vẻ đẹp của Đền Thờ Giê-ru-salem một cách tự phát, cũng như chúng ta vẫn thốt lên những lời như thế, khi tham quan những công trình kiến trúc vừa lớn vừa đẹp, Đức Giê-su nói với các môn đệ:

    Những gì anh em đang chiêm ngưỡng đó sẽ có ngày bị tàn phá hết, không còn tảng đá nào trên tảng đá nào.
    (c. 6)

    Lời nói này của Đức Giê-su không chỉ báo trước biến cố lịch sử Đền Thờ sẽ bị phá hủy bởi người La Mã vào năm 70, nhưng dưới ánh sáng của những gì Người nói sau đó, để trả lời cho câu hỏi của các môn đệ: « Thưa Thầy, vậy bao giờ các sự việc đó sẽ xảy ra, và khi sắp xảy ra, thì có điềm gì báo trước? » (c. 7), chúng ta được mời gọi hiểu lời loan báo này của Đức Giê-su ở mức độ cánh chung: vào thời cánh chung, nghĩa là thời điểm tận cùng của thời gian, tất yếu sẽ đến, vì chúng ta đang ở trong thời gian có thủy có chung, nghĩa là mọi sự sẽ qua đi.

    Như thế, lời của Đức Giê-su: « Sẽ không còn tảng đá nào trên tảng đá nào », vừa đụng chạm đến bản chất của mọi sự và vừa đụng chạm tới thời điểm tận cùng của chúng. Đồng thời, lời nói này của Người mời gọi chúng ta qui hướng về, gắn bó với, cảm nếm và chiêm ngưỡng điều sẽ không bao giờ qua đi. Điều sẽ không bao giờ qua đi, đó chính là Lời Chúa, như chính Người sẽ nói, trong bài Tin Mừng của thứ sáu tới: « Trời đất sẽ qua đi, nhưng những lời Thầy nói sẽ chẳng qua đâu » (Lc 21, 33). Lời Chúa không qua đi, vì thế cũng sẽ làm cho chúng ta không qua đi, nhưng qui tụ chúng ta, những người còn sống cũng như những người đã qua đời, bên Chúa và bên nhau mãi mãi trong Nước của Thiên Chúa.

    2- Loạn lạc, thiên tai và bách hại

    a- Loạn lạc và thiên tai

    Vào thời cánh chung, mọi sự sẽ qua đi vì chiến tranh loạn lạc: « Dân này sẽ nổi dậy chống dân kia, nước này chống nước nọ », và vì thiên tai: « Sẽ có những trận động đất lớn, và nhiều nơi sẽ có ôn dịch và đói kém; sẽ có những hiện tượng kinh khủng và điềm lạ lớn lao từ trời xuất hiện ».

    Tuy nhiên, chẳng cần phải đợi đến thời cánh chung, để cho mọi sự chúng ta đang nhìn thấy và chiêm ngưỡng, mọi sự chúng ta có và mọi sự chúng ta là sẽ qua đi. Bởi lẽ mọi sự đang qua đi và qua đi rất nhanh. Mọi sự đang qua đi hôm nay, đó không chỉ là vì do bản chất của chúng, nhưng còn là vì những nguyên nhân bên ngoài nữa, đó là thiên tai do trời đất và chiến tranh do con người.

    Thật vậy, trong những năm vừa qua, và cả trong những ngày này ở Việt Nam và ở một số nơi trên thế giới, chúng ta như chứng kiến những dấu chỉ loan báo thời điểm tận cùng: núi lửa hoạt động, những đợt sóng thần, những cơn động đất, nước từ trời trút xuống, nước từ sông biển dâng lên, gió bão hung hãn… Và những gì xẩy ra trong thiên nhiên hoàn toàn khớp với những gì con người đang làm cho con người: đó là khủng bố, đó là bạo động, đó là giết hại mầm sống và chính sự sống nhân linh từ trong giai đoạn hình thành kỳ diệu nhất, tham lam, gian dối, đó là làm thiệt hại và hãm hại người khác, đó là dò xét và lên án, đó là cấm cản giam hãm, đó là áp đặt bằng quyền bính bất chấp ngôi vị, đó là nghi ngờ, không tin tưởng và thiếu tôn trọng người khác.

    Xét cho cùng, như ai trong chúng ta cũng có kinh nghiệm, những thái độ và cách hành xử như thế, cho dù là nhân danh sự sống, nhân danh lợi ích của tập thể, nhưng thực ra là phá hủy sự sống một cách nghiệm trọng nhất, bởi lẽ đó là cách hành xử của chính Sự Dữ. Như thế, lời của Đức Giê-su: « Sẽ không còn tảng đá nào trên tảng đá nào » không chỉ đụng chạm đến bản chất của mọi sự, nhưng còn mặc khải về hoàn cảnh hiện thực của mọi sự.

    Nhưng đó chính là hành trình Vượt Qua của thế giới sáng tạo và của lịch sử loài người: để đi vào sáng tạo mới và đi vào vĩnh cửu, mọi sự phải tan biến đi. Cũng tương tự hành trình Vượt Qua của Đức Giê-su và của mỗi người chúng ta: phải băng qua sự chết để phục sinh, nghĩa là đi vào sự sống viên mãn và vĩnh hằng. Và chúng ta được mời gọi sống hành trình Vượt Qua của chúng ta mỗi ngày, như lời Thánh Vịnh diễn tả:

    Con nằm xuống và con thiếp ngủ,
    rồi thức dậy vì Chúa đỡ nâng con.

    (Tv 3, 6)

    b- Bách hại

    Đức Giê-su còn nói, trong bài Tin Mừng của Thánh Lễ hôm nay, về sự bách hại mà người môn đệ sẽ phải gánh chịu vì danh của Người, trong bối cảnh của ngày Cánh Chung. Tuy nhiên, lịch sử Giáo Hội cho thấy và kinh nghiệm sống của chúng ta cũng cho thấy như thế, đó là sự bách hại có thể xẩy ra bất cứ lúc nào và bất cứ ở đâu. Chính vì thế, trong Tin Mừng theo thánh Mát-thêu, Đức Giê-su nói về sự bách hại, với cùng những từ ngữ mà chúng ta vừa nghe trong bài Tin Mừng theo thánh Luca, khi Người sai các môn đệ đi rao giảng Tin Mừng (x. Mt 10, 17-22).

    Như thế, mặc khải mà Đức Giê-su mang lại cho chúng ta trong bài Tin Mừng hôm nay thật lớn lao: sự bách hại mà người môn đệ phải gánh chịu vì danh Người ở mọi thời, và chúng ta có thể hiểu rộng hơn, những khó khăn bên ngoài cũng như bên trong mà chúng ta phải đối diện hầu như hàng ngày, khi cố gắng sống vì Danh Đức Giê-su, vì tình yêu chúng ta dành cho Người, vì Tin Mừng của Người, tất cả những bách hại và khó khăn đời thường đó, có tầm mức cánh chung. Có tầm mức cánh chung, nghĩa là đó là lúc Nước Thiên Chúa ngự đến, là thời điểm mà mọi sự được hoàn tất để đi vào trong sự sống mới và sáng tạo mới, theo khuôn mẫu của mầu nhiệm Vượt Qua. Thật vậy, chính lúc Đức Giê-su bị bách hại đến chết, là lúc “mọi sự được hoàn tất”, và Ngài đi vào cõi hằng sống của Thiên Chúa Cha, bởi sức mạnh của Thánh Thần.

    Sống theo Tin Mừng vì Danh Đức Giê-su, vì tình yêu chúng ta dành cho Người, chúng ta sẽ bị “người ta” bách hại, hay gây khó khăn. Điều này dễ hiểu và chúng ta sẵn sàng đón nhận. Nhưng điều khó hiểu và khó chấp nhận, khi Đức Giê-su nói tới sự bách hại đến từ chính những người thân yêu của chúng ta: “Anh em sẽ bị chính cha mẹ, anh chị em, bà con và bạn hữu bắt nộp. Họ sẽ giết một số người trong anh em”.

    Khi Đức Giê-su sai các môn đệ đi rao giảng Tin Mừng, Người nói: “Thầy sai anh em đi như chiên vào giữa bầy sói”. Như thế, sự chống đối, thậm chí bách hại, là tất yếu; như hình ảnh “chiên và sói” gợi ra: một bên là hiền lành và một bên là bạo lực, muốn hủy diệt. “Người đời” đã bách hại Thầy và “người đời” tiếp tục bách hại Thầy nơi các môn đệ, bởi vì Thầy là “Chiên lành”, “Sự Thiện”, “Thiên Tính”, “Ánh Sáng”, “Sự Sống, “Sự Thật”. Vì thế, một cách tương ứng, kẻ bách hại không phải là những con người cụ thể, nhưng là “Sói Dữ”, “Sự Dữ”, “Thú Tính”, “Gian Dối”, “Bóng Tối”, “Sự Chết” hành động nơi những con người cụ thể. Thế mà, Sự Dữ và những gì thuộc về Sự Dữ có mặt ở khắp nơi và nơi mọi người, có nơi chính các môn đệ, và có ở nơi chúng ta nữa! Vì thế, sự chống đối của Sự Dữ có thể bùng lên từ những nơi và những người thiết thân nhất: “Anh sẽ nộp em, em sẽ nộp anh cho người ta giết; cha sẽ nộp con, con cái sẽ đứng lên chống lại cha mẹ và làm cho cha mẹ phải chết.” “Sói Dữ” không phải là con người, những là thú tính hiện diện và chi phối con người chống lại “Chiên Lành”.

    3- “Một sợi tóc trên đầu anh em cũng không bị mất đâu”

    Nhưng lời loan báo của Đức Giê-su về sự bách hại thậm chí giết hại, lại chứa đựng Sự Sống của Thiên Chúa và hướng đến Sự Sống viên mãn của Người, theo khuôn mẫu của “Hạt Lúa Mì”, nghĩa là của mầu nhiệm Vượt Qua. Thật vậy, bách hại, nhưng lại là cơ hội “để làm chứng cho Thầy”; và bởi vì đây là chứng từ tận cùng, nghĩa là “chứng từ hy sinh sự sống”, như Đức Ki-tô trong cuộc Thương Khó, người môn đệ được dẫn vào kinh nghiệm “thần nhiệm”, như thánh Phaolo đã kinh nghiệm: “Tôi sống, nhưng không phải tôi sống, nhưng Đức Ki-tô phục sinh sống trong tôi” (Gl 2, 20).

    * * *​

    Xin cho chúng ta, mỗi khi gặp khó khăn vì Danh Đức Giê-su và vì Tin Mừng của Người, cảm nghiệm được niềm vui sâu xa, vì mầu nhiệm Vượt Qua của Đức Ki-tô được tái hiện lại nơi cuộc đời của chúng ta, vì được trở nên giống như Người, vì được trở nên một với Người, vì được Người nâng đỡ và chăm sóc cách đặc biệt, như Người nói trong bài Tin Mừng: “Chính Thầy sẽ cho anh em nói thật khôn ngoan…”, và

    Một sợi tóc trên đầu anh em
    cũng không bị mất đâu.

    (c. 18)

    Lm Giuse Nguyễn Văn Lộc



    <°)))>< . <°)))><


    Suy Niệm Lời Chúa, Thứ Tư 28/11/2018:
    Chúa Bên Con, Con Chẳng Sợ Chi

     
    Điều chỉnh mới nhất vào lúc: 27 tháng Mười 2018
  4. KhucCamTa

    KhucCamTa Bảo Quốc Công Thần Đệ Tứ Đẳng Tình Nguyện Viên

    29.11.2018 – Thứ năm sau Chúa Nhật XXXIV Thường Niên

    “Con Người đầy quyền năng và vinh quang…”
    (Lc 21, 20-28)​

    20 “Khi anh em thấy thành Giê-ru-sa-lem bị các đạo binh vây hãm, bấy giờ anh em hãy biết rằng đã gần đến ngày khốc hại của thành.21 Bấy giờ, ai ở miền Giu-đê, hãy trốn lên núi; ai ở trong thành, hãy bỏ đi nơi khác; ai ở vùng quê, thì chớ vào thành.22 Thật vậy, đó sẽ là những ngày báo oán, ngày mà tất cả những gì đã chép trong Kinh Thánh sẽ được ứng nghiệm.

    23 Khốn thay những người mang thai và những người đang cho con bú trong những ngày đó! “Vì sẽ có cơn khốn khổ cùng cực trên đất này, và cơn thịnh nộ sẽ giáng xuống dân này. 24 Họ sẽ ngã gục dưới lưỡi gươm, sẽ bị đày đi khắp các dân các nước, và Giê-ru-sa-lem sẽ bị dân ngoại giày xéo, cho đến khi mãn thời của dân ngoại.

    25 “Sẽ có những điềm lạ trên mặt trời, mặt trăng và các vì sao. Dưới đất, muôn dân sẽ lo lắng hoang mang trước cảnh biển gào sóng thét.26 Người ta sợ đến hồn xiêu phách lạc, chờ những gì sắp giáng xuống địa cầu, vì các quyền lực trên trời sẽ bị lay chuyển.27 Bấy giờ thiên hạ sẽ thấy Con Người đầy quyền năng và vinh quang ngự trong đám mây mà đến.28 Khi những biến cố ấy bắt đầu xảy ra, anh em hãy đứng thẳng và ngẩng đầu lên, vì anh em sắp được cứu chuộc.”


    Bản dịch của Nhóm CGKPV

    Suy niệm:

    1. Điểm kết thúc

    Chúng ta đang sống ở những ngày cuối của năm phụng vụ; và Lời Chúa trong các bài Tin Mừng của những ngày này, nhất là bài Tin Mừng hôm nay, cũng nói cho chúng ta về thời điểm cuối cùng, không phải của một năm, nhưng là của mọi sự. Hình ảnh thành thánh Giê-ru-sa-lem sẽ bị phá hủy vì bạo lực, tượng trưng cho mọi công trình của con người, đạo cũng như đời, sẽ bị phá hủy. Không phải vì Thiên Chúa giáng phạt, nhưng vì bạo lực của con người. Nhưng, như chúng ta đều có kinh nghiệm, chuyện người hại người không chỉ xẩy ra lúc chiến tranh, nhưng là chuyện xẩy ra hàng ngày, dưới mọi hình thức, và một cách ý thức cũng như vô thức.

    Thế giới sáng tạo cũng sẽ tan rã và trở lại tình trạng hỗn mang như lúc khởi nguyên, khi chưa được Thiên Chúa sáng tạo, phân rẽ, định hướng và sắp xếp bằng Ngôi Lời của Người. Và cũng không phải vì Thiên Chúa cho xẩy ra thiên tai để trách phạt loài người tội lỗi, như thời ông Nô-e, nhưng vì đó là quy luật, là thân phận thọ tạo. Thế giới sáng tạo, dù có rất bền vững, nhưng vẫn phải đi đến điểm tận cùng, vì không phải là vĩnh cửu; chẳng hạn như mặt trời.

    2. Khi nào?

    Nhưng khi nào thời điểm chung cục sẽ đến, như đã có người hỏi Đức Giê-su: “Thưa Thầy, vậy bao giờ các sự việc đó sẽ xảy ra, và khi sắp xảy ra, thì có điềm gì báo trước?” Chắc là còn rất lâu, sau khi mọi người chúng ta có mặt ở đây về với Chúa hết! Cho dù cứ lâu lâu người ta lại đồn sẽ đến ngày tận thế, chẳng hạn như vào năm kia, ngày 12 tháng 12 năm 2012! Nhưng hơn bao giờ hết, chúng ta được mời gọi lắng nghe và tin vào lời của Đức Giê-su:

    Anh em hãy coi chừng kẻo bị lừa gạt, vì sẽ có nhiều người mạo danh Thầy đến nói rằng: “Chính ta đây”, và: “Thời kỳ đã đến gần”; anh em chớ có theo họ. Khi anh em nghe có chiến tranh, loạn lạc, thì đừng sợ hãi. Vì những việc đó phải xảy ra trước, nhưng chưa phải là chung cục ngay đâu.

    Nhưng, ngày tận của mọi sự cùng chắc chắn sẽ đến, bởi vì thế giới chúng ta đang sống là những thực tại lệ thuộc vào không gian và thời gian. Lời của Đức Giê-su nói về thời điểm tận cùng của mọi sự có thể làm chúng ta sợ hãi, nhưng đó lại là con đường tất yếu của sự sống mới và sáng tạo mới, như hạt lúa mì, như chính thân xác của chúng ta: sáng tạo này phải tan rã, chúng ta phải vượt qua cuộc đời này ngang qua sự chết, thân xác rã tan, để nhường chỗ cho trời mới đất mới và cho sự sống mới. Đó còn là cuộc Vượt Qua, từ sự chết sang sự sống, của toàn thể nhân loại và vũ trụ, theo khuôn mẫu mầu nhiệm Vượt Qua của Đức Ki-tô mà chúng ta cử hành mỗi ngày trong Thánh Lễ.
    Hiểu như thế, cả loài người và từng người chúng ta, cùng muôn loài muôn vật được mời gọi trông chờ trong bình an và hi vọng Ngày Cánh Chung và cầu nguyện xin Đức Giê-su Ki-tô, Chúa chúng ta, mau ngự đến:

    A-men, lạy Chúa Giê-su, xin ngự đến!
    (Kh 22, 20)​

    3. Con Người ngự đến

    Điểm kết thúc của lịch sử và của thế giới sáng tạo, xem ra còn ra còn rất xa vời, nhưng lại nhắc nhớ cho chúng ta những điểm kết thúc rất thật, xẩy ra hằng ngày trong đời sống của chúng ta. Đó là hoàng hôn của mỗi ngày sống, của một giai đoạn, của tháng, của năm, của chức vụ, của công việc… Như có ai đó nói rất đúng: khi bắt đầu là đã chuẩn bị kết thúc rồi. Dù chúng ta ở lứa tuổi nào, rồi một ngày kia, chúng ta cũng sẽ đi đến điểm kết thúc là sự chết, giống như những người quá cố ở nghĩa trang hay trong những Nhà Hài Cốt của chúng ta, và nhất là giống như những người quá cố đang còn ở giữa chúng ta, vẫn chưa được mai táng.

    Nhưng chúng ta có niềm hi vọng là Đức Ki-tô, bởi vì Ngài đã vượt qua điểm tận cùng của mọi sự, Ngài đã chiến thắng cái chết, là điểm tới của tất cả chúng ta, để trở thành Vua của chúng ta, cả ở đời này lẫn đời sau nữa. Vậy, chúng ta đừng tôn ai làm vua, đừng biến điều gì làm chủ, làm chúa, làm thần tượng, hay làm cùng đích của chúng ta, dù đó là tiền của, phương tiện, bằng cấp, thành công, danh vọng, tiếng tăm. Bởi vì, cùng với chúng ta, tất cả rồi sẽ qua đi. Và lúc đó, sẽ không còn gì hay còn ai chờ đón chúng ta, ngoài Đức Ki-tô và tất cả những ai và những gì thuộc về Ngài.

    Nếu chúng ta thuộc về Đức Ki-tô, điểm kết thúc sẽ không còn là tai họa, nhưng là niềm hi vọng và niềm vui như Người đến lần thứ nhất trong Đêm Giáng Sinh, vì đó là lúc Chúa đến, là lúc, được giải thoát và gặp gỡ. Như Đức Giê-su nói:

    Khi những biến cố ấy bắt đầu xẩy ra, anh em hãy đứng thẳng và ngẩng đầu lên, vì anh em sắp được cứu chuộc.

    * * *​

    Như thế, điểm tận cùng sẽ trở thành niềm hân hoan, trở thành thời điểm cứu chuộc. Để hướng về thời điểm này, chúng ta được mời gọi sống như người môn đệ, người thuộc về Đức Ki-tô ngay hôm nay; và sau mỗi ngày sống, chúng ta được mời gọi nhận lời Kinh Thánh này làm của mình:

    Lạy Chúa, xin để tôi tớ này được an bình ra đi,
    vì chính mắt con đã nhìn thấy Ơn Cứu Độ.


    Lm Giuse Nguyễn Văn Lộc



    <°)))>< . <°)))><


    Suy Niệm Lời Chúa, Thứ Năm 29/11/2018:
    Mở Lòng Đón Chúa Đến


     
  5. KhucCamTa

    KhucCamTa Bảo Quốc Công Thần Đệ Tứ Đẳng Tình Nguyện Viên

    30.11.2018 – Thứ sáu, Lễ kính thánh An-rê, Tông Đồ

    "Các anh hãy theo tôi"
    (Mt 4, 18-22)​

    18 Người đang đi dọc theo biển hồ Ga-li-lê, thì thấy hai anh em kia, là ông Si-môn, cũng gọi là Phê-rô, và người anh là ông An-rê, đang quăng chài xuống biển, vì các ông làm nghề đánh cá. 19 Người bảo các ông: “Các anh hãy theo tôi, tôi sẽ làm cho các anh thành những kẻ lưới người như lưới cá.”20 Lập tức hai ông bỏ chài lưới mà đi theo Người.

    21 Đi một quãng nữa, Người thấy hai anh em khác con ông Dê-bê-đê, là ông Gia-cô-bê và người em là ông Gio-an. Hai ông này đang cùng với cha là ông Dê-bê-đê vá lưới ở trong thuyền. Người gọi các ông.22 Lập tức, các ông bỏ thuyền, bỏ cha lại mà theo Người.


    (Bản dịch của Nhóm Phiên Dịch CGKPV)

    SUY NIỆM

    1. Sự đột ngột của tiếng gọi

    Theo lời kể của thánh Mát-thêu, cách Đức Giê-su kêu gọi bốn môn đệ đầu tiên, trong đó có thánh An-rê mà chúng ta mừng kính hôm nay, và cách đáp lại lời mời gọi đi theo Ngài của họ thật là quá đột ngột, đến độ chúng ta có thể so sánh với « tiếng sét ». Và thực sự đó là « tiếng sét », bởi vì thánh sử Mát-thêu, và thánh sử Mác-cô cũng vậy, đã không kể lại bất cứ một biến cố nào hay một tiếp xúc nào có trước, nhằm chuẩn bị cho ơn gọi của bốn môn đệ đầu tiên.

    Người ta thường cho rằng, Tin Mừng chỉ kể tóm tắt thôi, nhưng trong thực tế cần có sự quen biết và nhất là tìm hiểu trong một thời gian nào đó, để Đức Giêsu đi đến quyết định gọi bốn môn đệ đầu tiên, và để cho hai cặp anh em này, trong đó có thánh An-rê mà chúng ta mừng kính hôm nay, đi đến quyết định bỏ tất cả đi theo Đức Giêsu. Chẳng hạn, các bộ phim về cuộc đời Đức Giêsu thường tưởng tượng thêm giai đoạn tìm hiều giữa Đức Giê-su và những người được gọi đầu tiên. Nhưng tại sao Tin Mừng theo thánh Mat-thêu không kể rõ ra ? Chắc chắn là có sứ điệp gì đặc biệt muốn nói với chúng ta.

    2. Sự nhưng không của tiếng gọi

    Trước hết, chúng ta được mời gọi nhận ra tính nhưng không của ơn gọi. Thật vậy, Đức Giêsu gọi hai anh em Phêrô và Anrê, hai anh em Giacôbê và Gioan, như các ông đang là, đang lay hoay với công việc, với những bận tâm của riêng mình, đang bân rộn với lưới với thuyền cùng với những người thân, khi họ đang bận tâm với những vấn đề của cuộc sống. Ngài dường như không cần chuẩn bị lâu dài các ông rồi mới gọi; tiếng gọi của Đức Giêsu thật nhưng không, đặt hết lòng tin nơi người nghe.

    Tiếng gọi của Đức Giê-su dành cho mỗi người chúng ta cũng nhưng không như thế, dù trong thực tế đã diễn ra như thế nào và đã trải qua những thăng trầm nào. Bởi vì, tiếng gọi của Chúa tự bản chất là nhưng không. Chúng ta đừng bao giờ để phai nhạt đi sự ngỡ ngàng đối với tiếng gọi nhưng không của Đức Giê-su: tại sao Chúa lại gọi con? Tại sao Chúa lại chọn con? Tại sao lại dẫn con đi trên con đường này? Tại sao Chúa lại sai con? Tại sao Chúa lại trao cho con sứ mạng này? Tại sao Chúa lại trao cho cho “chén” này?… Chúng ta hãy làm mới lại sự ngỡ ngàng đối với tiếng gọi của Đức Giê-su, vì đó là động lực giúp chúng ta làm mới lại lời đáp của chúng ta.

    3. Sức mạnh của tiếng gọi

    Tiếp đến chúng ta được mời gọi chiêm ngắm sức mạnh của tiếng gọi. Thật vậy, tiếng gọi của Đức Giê-su mạnh đến độ làm bật tung « lập tức » (c. 20 và 22) các môn đệ đầu tiên ngay tại nơi các ông đang làm việc cùng với những người thân yêu, nơi ông gắn bó, nơi nuôi sống các ông và gia đình, nơi là sự nghiệp của ông, là cuộc đời của ông.

    Chúng ta còn chậm chạp và dây dưa trong cách đáp lại, chính là vì chúng ta chưa thực sự nghe được tiếng Chúa. Vì thế, chúng ta hãy ước ao và xin đích thân nghe được tiếng Chúa gọi với tất cả sức mạnh của Lời Chúa, không chỉ một lần, nhưng hằng ngày và suốt đời. Lời Chúa sẽ đụng chạm đến chốn sâu thẳm nhất nơi con người của chúng ta, sẽ lôi kéo và biến đổi chúng ta, vì Lời Chúa là Lời tạo dựng nên chúng ta.

    Ơn gọi thiết yếu là một tương quan: Chúa gọi và chúng ta đáp lại, nhưng thánh An-rê và các anh em khác « lập tức bỏ chài, bò thuyền, bỏ cha mà theo Người”. Vì đây là ơn gọi đầu tiên của mọi ơn gọi trong Giáo Hội mà Đức Giê-su sẽ thiết lập, nên cách Ngài gọi các môn đệ đầu tiên chính là nền tảng của mọi ơn gọi; và nền tảng thì luôn luôn hiện diện trong cuộc đời chúng ta, trong mỗi ngày sống và nhất là mỗi khi chúng ta lựa chọn. Ơn gọi hiểu như thế, thì không thể chỉ là một biến cố đã qua, nhưng phải được sống và hiện tại hóa hằng ngày, thậm chí phải diễn ra hằng ngày.

    Ngài đi ngang qua đời ta mỗi ngày, và lúc nào ngài cũng thấy chúng ta đang loay hoay làm cái gì đó, bận tâm chuyện gì đó. Ngài gọi chúng ta thật nhưng không, bao dung và quảng đại; và chúng ta được mời gọi đáp lại cách nhưng không, bao dung và quảng đại như lời đáp đầu tiên của chúng ta trong bước đường tìm hiểu và sống ơn gọi dâng hiến, theo gương của thánh An-rê Tông đồ.

    Lm Giuse Nguyễn Văn Lộc


    <°)))>< . <°)))><


    Suy Niệm Lời Chúa, Thứ Sáu 30/11/2018:
    Chính Ngài Đã Chọn Con Từ Trước

     
    Điều chỉnh mới nhất vào lúc: 29 tháng Mười 2018
  6. KhucCamTa

    KhucCamTa Bảo Quốc Công Thần Đệ Tứ Đẳng Tình Nguyện Viên

    01.12.2018 – Thứ bảy Tuần 34 Thường Niên

    Phải đề phòng

    Lời Chúa: Lc 21, 34-36

    Khi ấy, Ðức Giêsu nói với các môn đệ rằng: “Anh em phải đề phòng, chớ để lòng mình ra nặng nề vì chè chén say sưa, lo lắng sự đời, kẻo Ngày ấy như một chiếc lưới bất thần chụp xuống đầu anh em, vì Ngày ấy sẽ ập xuống trên mọi dân cư khắp mặt đất. Vậy anh em hãy tỉnh thức và cầu nguyện luôn, hầu đử sức thoát khỏi mọi điều sắp xảy đến và đứng vững trước mặt Con Người.”

    Suy niệm:

    Tháng 9-2009, Tổng Thống Nga Medvedev
    gọi nạn nghiện rượu là quốc nạn.
    Mỗi năm tính bình quân mỗi người dân uống khoảng 18 lít,
    gấp đôi lượng rượu được coi là nguy hiểm cho sức khỏe.
    Nửa số người Nga chết giữa khoảng 15-54 tuổi là do hậu quả của rượu.
    Trẻ em và phụ nữ cũng nghiện.
    Tuổi thọ trung bình của đàn ông chỉ còn là 59.
    Vì nhiều người chết nên dân số Nga sụt giảm mỗi năm.
    Làm gì để cai nghiện cho hơn hai triệu người Nga,
    đó là chuyện nhức đầu cho các nhà lãnh đạo.
    Nhưng tại sao người ta lại bị nặng nề bởi rượu Vodka?

    Bài Tin Mừng hôm nay nhắc chúng ta
    về những thứ nặng nề đè trên trái tim người Kitô hữu.
    Trong khi chờ đợi Chúa đến vào thời điểm không đoán trước được,
    chúng ta có thể bị vướng vào những thú vui buông thả.
    Sống bừa bãi, phóng túng, nhậu nhẹt, say sưa,
    đó vẫn là cám dỗ muôn thuở của thân xác.
    Chỉ cần đi một vòng thành phố hay các vùng quê vào ban đêm,
    chúng ta thấy ngay cả một thế giới của ăn uống, hưởng thụ.
    Nhưng trái tim con người còn có thể trở nên nặng nề
    bởi những lo âu trần thế (x. Lc 8, 14).
    Làm sao nhà cửa có thêm tiện nghi? làm sao thêm lương và lên chức?
    Những nỗi lo toan về cuộc sống vật chất vắt kiệt con người,
    khiến con người không còn khả năng mở ra trước Chúa và tha nhân.
    Con người giàu lên, nhưng lại thấy mình bất hạnh và gia đình đổ vỡ.
    Mỗi năm ba mươi ngàn người chết vì tự tử ở Nhật.
    Trái tim nặng nề nên nhiều người mắc bệnh tim mạch.
    Trái tim bị kéo xuống cái thực dụng tầm thường ở trên mặt đất,
    nên con người bị còng xuống, không ngước lên được điều trên cao.

    Ngày Chúa đến như một bất ngờ, như một cái bẫy sập xuống,
    không phải chỉ trên người Do Thái,
    nhưng trên mọi dân cư ở khắp mặt địa cầu (c. 35).
    Cả thế giới phải chịu phán xét chẳng trừ ai.
    Bởi đó thái độ cần có mỗi ngày của người môn đệ
    là luôn luôn thức tỉnh và cầu nguyện,
    để có sức mà thoát khỏi mọi điều sắp xảy ra (c. 36).
    Để chuẩn bị cho cái chung cục, thì phải sống đều đặn cái hàng ngày.
    Làm sao để khi Con Người là Đức Giêsu trở lại trên mây trời,
    Ngài thấy chúng ta đang ở tư thế đứng thẳng,
    không phải xấu hổ cúi đầu, không bị ràng buộc bởi đam mê,
    nhưng vui sướng vì mình đã không uổng công chờ đợi.

    Có những lo âu vẫn chi phối tôi làm tôi nặng lòng.
    Có những mê đắm kéo ghì tôi xuống và bắt tôi làm nô lệ.
    Mùa Vọng sắp đến mời tôi tỉnh thức và cầu nguyện, để đứng lên.​

    Cầu nguyện:

    Lạy Chúa Giêsu,
    nếu ngày mai Chúa quang lâm,
    chắc chúng con sẽ vô cùng lúng túng.

    Thế giới này còn bao điều khiếm khuyết, dở dang,
    còn bao điều nằm ngoài vòng tay của Chúa.
    Chúa đâu muốn đến để hủy diệt,
    Chúa đâu muốn mất một người nào…

    Xin cho chúng con biết cộng tác với Chúa
    xây dựng một thế giới yêu thương và công bằng,
    vui tươi và hạnh phúc,
    để ngày Chúa đến thực là một ngày vui trọn vẹn
    cho mọi người và cho cả vũ trụ.

    Xin nuôi dưỡng nơi chúng con
    niềm tin vững vàng
    và niềm hy vọng nồng cháy,
    để tất cả những gì chúng con làm
    đều nhằm chuẩn bị cho ngày Chúa trở lại.

    Lm. Antôn Nguyễn Cao Siêu, S.J.


    <°)))>< . <°)))><


    Suy Niệm Lời Chúa, Thứ Bảy 01/12/2018:
    Hãy Tỉnh Thức và Cầu Nguyện Luôn

     

Chia sẻ, giới thiệu đến bè bạn