Dismiss Notice
THÔNG BÁO: Phiên bản tháng Giêng 2018 cho Đũa Thần Điện Toán với nhiều thay đổi lớn đã được phát hành. ĐẶC BIỆT: Đũa Thần Điện Toán 64 Gig Duo phiên bản 2018 sẽ tự động cập nhật hóa, không cần phải gửi về Thư Viện Việt Nam Toàn Cầu!

Lời Chúa Hằng Ngày - Tuần 5 Mùa Chay

Chủ đề trong 'Công Giáo' do KhucCamTa khởi đầu 29 tháng Ba 2020.

  1. KhucCamTa

    KhucCamTa Bảo Quốc Công Thần Đệ Tứ Đẳng Tình Nguyện Viên

    30.03.2020 – Thứ Hai Tuần 5 Mùa Chay

    Đừng phạm tội nữa

    Lời Chúa: Ga 8, 1-11

    Khi ấy, Chúa Giêsu lên núi cây dầu. Và từ sáng sớm, Người lại vào trong đền thờ. Toàn dân đến cùng Người, nên Người ngồi xuống và bắt đầu giảng dạy. Lúc đó, luật sĩ và biệt phái dẫn đến Người một thiếu phụ bị bắt quả tang phạm tội ngoại tình, và họ đặt nàng đứng trước mặt mọi người. Họ hỏi Chúa Giêsu: "Thưa Thầy, thiếu phụ này bị bắt quả tang phạm tội ngoại tình, mà theo luật Môsê, hạng phụ nữ này phải bị ném đá. Còn Thầy, Thầy dạy sao?" Họ nói thế có ý gài bẫy Người để có thể tố cáo Người. Nhưng Chúa Giêsu cúi xuống, bắt đầu lấy ngón tay viết trên đất.
    Vì họ cứ hỏi mãi, nên Người đứng lên và bảo họ: "Ai trong các ngươi sạch tội, hãy ném đá chị này trước đi". Và Người ngồi xuống và lại viết trên đất.
    Nghe nói thế họ rút lui từng người một, bắt đầu là những người nhiều tuổi nhất, và còn lại một mình Chúa Giêsu với người thiếu phụ vẫn đứng đó.
    Bấy giờ Chúa Giêsu đứng thẳng dậy và bảo nàng: "Hỡi thiếu phụ, những người tố cáo chị đi đâu cả rồi? Không ai kết án chị ư?" Nàng đáp: "Thưa Thầy, không có ai". Chúa Giêsu bảo: "Ta cũng thế, Ta không kết tội chị. Vậy chị hãy đi, và từ nay đừng phạm tội nữa".


    Suy niệm:

    Bị bắt quả tang phạm tội là điều đáng xấu hổ.
    Nhưng nếu tội đó là tội ngoại tình
    thì thật là kinh khủng.
    Ta cần hình dung người phụ nữ ấy, xốc xếch, rối bù,
    bị lôi đi, mắt cúi xuống tránh những cái nhìn khinh miệt.
    Trời tang tảng sáng, nơi Ðền Thờ Giêrusalem,
    Ðức Giêsu đang ngồi giảng dạy cho đám đông.
    Chị ta bị đặt trước mặt Ngài, đứng ngay giữa.
    Các kinh sư và pharisêu hí hửng với cái bẫy của mình.
    Người phụ nữ này thật là một cơ may hiếm có
    để họ có bằng chứng tố cáo Ngài.
    “Luật Môsê truyền cho chúng tôi phải ném đá hạng người này.
    Còn Thầy, Thầy nghĩ sao?”
    Quả là một câu hỏi bất ngờ, lịch sự và nham hiểm.
    Ðức Giêsu không thể nói ngược với luật Môsê,
    và cũng không thể nói ngược với trái tim của mình.
    Ngài cúi xuống, lấy tay vẽ nguệch ngoạc trên đất.
    Có vẻ như Ngài thờ ơ, không muốn can dự vào
    hay Ngài đang suy nghĩ cho ra câu trả lời thích hợp.
    Thời gian thinh lặng trôi qua, các kẻ tố cáo sốt ruột.
    Họ đắc thắng gặng hỏi, tưởng Ngài bị dồn vào thế bí.
    “Ai trong các ông vô tội thì hãy ném đá trước đi.”
    Ngài trả lời, rồi lại cúi xuống viết trên đất.
    Câu trả lời của Ngài bất ngờ vang trong tĩnh lặng,
    bắt người ta phải trở về đối diện với lòng mình.
    Ai dám tự hào mình vô tội?
    Có bao tội bất trung nặng chẳng kém tội ngoại tình.
    Có bao tội ngoại tình thầm kín không bị bắt quả tang.
    Có bao tội ngoại tình trong tư tưởng và ước muốn.
    Khi tố giác người khác, người ta thường quên tội của mình.
    Không thấy cái xà ở mình mà lại thấy cái rác nơi người khác.
    Các kinh sư và pharisêu đã khiêm tốn xét mình.
    Họ lần lượt rút lui, gián tiếp nhận mình có tội.
    Kẻ trước người sau, người lớn tuổi đi trước.
    Chúng ta trân trọng thái độ chân thành của họ.
    Họ ra đi, để lại hai người mà họ tố cáo và định tố cáo.
    Cuối cùng chỉ còn lại người đáng thương và chính Tình Thương.
    Bầu khí trở nên nhẹ hơn, êm hơn cho cuộc đối thoại.
    Ðấng duy nhất có thể ném đá lại nói:
    “Tôi không lên án chị đâu! Chị về đi,
    từ nay đừng phạm tội nữa.”
    Lắm khi việc áp dụng luật lại dẫn đến bế tắc.
    Ném đá quả là một hình phạt răn đe hữu hiệu,
    nhưng lại không ích lợi gì cho người phạm tội.
    Ðức Giêsu chẳng những đã cứu một mạng người,
    Ngài còn làm sống lại một đời người.
    Dù con người vốn yếu đuối, dễ sa ngã,
    nhưng Ngài vẫn tin tưởng, yêu mến và hy vọng vào họ.
    Ngài không dung túng cái xấu, nhưng Ngài khơi dậy cái tốt
    còn đang yên ngủ nơi người phụ nữ và cả nơi các kinh sư.​

    Cầu nguyện:

    Lạy Chúa,
    xin cho con quả tim của Chúa.

    Xin cho con đừng khép lại trên chính mình,
    nhưng xin cho quả tim con quảng đại như Chúa
    vươn lên cao, vượt mọi tình cảm tầm thường
    để mặc lấy tâm tình bao dung tha thứ.

    Xin cho con vượt qua mọi hờn oán nhỏ nhen,
    mọi trả thù ti tiện.

    Xin cho con cứ luôn bình an, trong sáng,
    không một biến cố nào làm xáo trộn,
    không một đam mê nào khuấy động hồn con.

    Xin cho con đừng quá vui khi thành công,
    cũng đừng quá bối rối khi gặp lời chỉ trích.

    Xin cho quả tim con đủ lớn
    để yêu người con không ưa.

    Xin cho vòng tay con luôn rộng mở
    để có thể ôm cả những người thù ghét con. Amen.

    Lm. Antôn Nguyễn Cao Siêu S.J.



    <°)))>< . <°)))><

    Suy Niệm Lời Chúa, Thứ Hai 30/03/2020

     
  2. KhucCamTa

    KhucCamTa Bảo Quốc Công Thần Đệ Tứ Đẳng Tình Nguyện Viên

    31.03.2020 – Thứ Ba Tuần 5 Mùa Chay

    Giương cao Con Người lên

    Lời Chúa: Ga 8, 21-30

    21 Khi ấy, Đức Giê-su lại nói với họ: “Tôi ra đi, các ông sẽ tìm tôi, và các ông sẽ mang tội mình mà chết. Nơi tôi đi, các ông không thể đến được.”22 Người Do-thái mới nói: “Ông ấy sẽ tự tử hay sao mà lại nói: “Nơi tôi đi, các ông không thể đến được”? “23 Người bảo họ: “Các ông bởi hạ giới; còn tôi, tôi bởi thượng giới. Các ông thuộc về thế gian này; còn tôi, tôi không thuộc về thế gian này.24 Tôi đã nói với các ông là các ông sẽ mang tội lỗi mình mà chết. Thật vậy, nếu các ông không tin là Tôi Hằng Hữu, các ông sẽ mang tội lỗi mình mà chết.”25 Họ liền hỏi Người: “Ông là ai? ” Đức Giê-su đáp: “Hoàn toàn đúng như tôi vừa nói với các ông đó.26 Tôi còn có nhiều điều phải nói và xét đoán về các ông. Nhưng Đấng đã sai tôi là Đấng chân thật; còn tôi, tôi nói lại cho thế gian những điều tôi đã nghe Người nói.”27 Họ không hiểu là Đức Giê-su nói với họ về Chúa Cha.28 Người bảo họ: “Khi các ông giương cao Con Người lên, bấy giờ các ông sẽ biết là Tôi Hằng Hữu, và biết tôi không tự mình làm bất cứ điều gì, nhưng Chúa Cha đã dạy tôi thế nào, thì tôi nói như vậy.29 Đấng đã sai tôi vẫn ở với tôi; Người không để tôi cô độc, vì tôi hằng làm những điều đẹp ý Người.”30 Khi Đức Giê-su nói thế, thì có nhiều kẻ tin vào Người.

    Suy niệm:

    “Khi các ông giương cao Con Người lên…” (c. 28).
    Đó là cách diễn tả về cái chết của Đức Giêsu trong Tin Mừng Gioan.
    Cái chết trên thập giá đúng là một sự giương cao nhục nhã, đau đớn.
    Đức Giêsu bị treo lên cây gỗ như một kẻ bị Thiên Chúa nguyền rủa.
    Những kẻ giương cao Ngài lên là các ông, các nhà lãnh đạo Do-thái.
    Họ đã giết Đức Giêsu vì nhiều lý do.
    Lý do lớn nhất là vì Ngài đã dám sống trọn vẹn cho Cha và cho con người.
    Sống công chính đã khiến Ngài trở nên nạn nhân cho cái chết bất công.
    Cái chết của Đức Giêsu gắn kết Ngài với muôn triệu cái chết khác
    của những người vô tội trong suốt dòng lịch sử.

    Nhưng cái chết của Đức Giêsu còn nằm trong kế hoạch cứu độ của Thiên Chúa.
    Thiên Chúa đã biến cái chết ghê rợn của Con Ngài thành dấu chỉ của tình yêu.
    Nhìn lên thánh giá, chúng ta thấy tình yêu của Cha tặng trao cho nhân loại.
    Cha đã tặng tình yêu lớn nhất là chính Con Một của mình.
    Vì thế có thể nói chính Cha đã giương cao Con mình trên thánh giá.
    “Như ông Môsê đã giương cao con rắn trong sa mạc,
    Con Người cũng sẽ phải được giương cao như vậy” (Ga 3, 14).
    Đức Giêsu được giương cao bởi chính Thiên Chúa qua cái chết của Ngài.
    Như dân Do thái xưa đã nhìn lên con rắn bằng đồng để được sống,
    ai nhìn lên thánh giá và tin vào tình yêu, người ấy sẽ được cứu độ.
    Thập tự giá không còn là dấu hiệu của cái chết bất lực của một nạn nhân.
    Nó đã trở nên thánh giá với sức mạnh phi thường.
    “Phần tôi, một khi được giương cao lên khỏi mặt đất,
    tôi sẽ kéo mọi người lên với tôi” (Ga 12, 32).

    Qua việc giương cao này, sức thu hút mạnh mẽ của thánh giá được bày tỏ.
    Cả nhân loại được nâng lên khỏi cái nặng nề tội lỗi của chính mình.
    Đấng chịu đóng đinh vẫn lôi kéo cả vũ trụ này mãi cho đến tận thế.

    Cuối cùng, có thể nói chính Đức Giêsu đã tự giương cao mình trên thánh giá.
    “Mạng sống của tôi, không ai lấy đi được,
    nhưng chính tôi tự ý hy sinh mạng sống mình” (Ga 10, 18).
    Cái chết là kết quả tất yếu của một cuộc sống dám để Cha chi phối trọn vẹn.
    “Tôi không tự mình làm bất cứ điều gì…
    Chúa Cha dạy tôi thế nào thì tôi nói như vậy…
    Tôi luôn luôn làm những điều đẹp ý Người” (cc. 28-29).

    Đức Giêsu đã sống trung tín như một Người Con, người được Cha sai.
    Cha lúc nào cũng ở với Ngài, nên Ngài không biết đến cô đơn (c. 29).
    Mỗi Kitô hữu cũng được giương cao trên thánh giá riêng của đời mình.
    Và khi tôi gắn thánh giá của tôi với thánh giá của Giêsu,
    thánh giá nhỏ bé ấy sẽ có sức kéo nhiều người lên với Giêsu.​

    Cầu nguyện:

    Lạy Cha, xin ban cho con điều khó hơn cả,
    đó là ơn nhận ra Thánh giá của Con Cha
    trong mọi nỗi khổ đau của đời con,
    và ơn bước theo Con Cha trên đường Thánh giá,
    bao lâu tùy ý Cha định liệu.

    Xin đừng để con trở nên chua chát
    nhưng được trưởng thành nhờ đón nhận đau khổ
    với sự kiên nhẫn, quảng đại, nhân từ
    và lòng khát khao nóng bỏng
    có ngày sẽ được ở nơi không còn khổ đau.
    Ngày đó, Cha sẽ lau khô mọi giọt lệ
    của những người đã yêu mến Cha,
    đã tin vào tình yêu Cha giữa nỗi thống khổ,
    tin vào ánh sáng của Cha giữa đêm đen.

    Nhờ Cha, ước gì đau khổ của con
    nói lên lòng tin của con
    vào những lời hứa của Cha,
    lòng cậy của con vào tình yêu trung tín của Cha,
    và lòng mến mà con dành cho Cha.
    Lạy Cha, xin cho con yêu Cha hơn yêu bản thân,

    và yêu Cha chỉ vì Cha,
    chứ không mong phần thưởng.

    Ước gì Thánh giá trở nên mẫu gương cho con,
    là ánh sáng cho đêm tăm tối,
    nhờ đó con không còn coi khổ đau
    như một tai họa hay một điều vô lý,
    nhưng như một dấu chỉ cho thấy
    con đang thuộc về Cha mãi mãi.

    (Karl Rahner)

    Lm. Antôn Nguyễn Cao Siêu, S.J.



    <°)))>< . <°)))><

    Suy Niệm Lời Chúa, Thứ Ba 31/03/2020

     
  3. KhucCamTa

    KhucCamTa Bảo Quốc Công Thần Đệ Tứ Đẳng Tình Nguyện Viên

    01.04.2020 – Thứ Tư Tuần 5 Mùa Chay

    Không thể làm gì tự mình

    Lời Chúa: Ga 5,17-30

    17 Đức Giê-su đáp lại: “Cho đến nay, Cha tôi vẫn làm việc, thì tôi cũng làm việc.”18 Bởi vậy, người Do-thái lại càng tìm cách giết Đức Giê-su, vì không những Người phá luật sa-bát, lại còn nói Thiên Chúa là Cha của mình, và như thế là tự coi mình ngang hàng với Thiên Chúa. 19 Đức Giê-su lên tiếng nói với họ rằng: “Thật, tôi bảo thật các ông: người Con không thể tự mình làm bất cứ điều gì, ngoại trừ điều Người thấy Chúa Cha làm; vì điều gì Chúa Cha làm, thì người Con cũng làm như vậy.20 Quả thật, Chúa Cha yêu người Con và cho người Con thấy mọi điều mình làm, lại sẽ còn cho người Con thấy những việc lớn lao hơn nữa, khiến chính các ông cũng phải kinh ngạc.21 Chúa Cha làm cho kẻ chết trỗi dậy và ban sự sống cho họ thế nào, thì người Con cũng ban sự sống cho ai tuỳ ý.22 Quả thật, Chúa Cha không xét xử một ai, nhưng đã ban cho người Con mọi quyền xét xử,23 để ai nấy đều tôn kính người Con như tôn kính Chúa Cha. Kẻ nào không tôn kính người Con, thì cũng không tôn kính Chúa Cha, Đấng đã sai người Con.24 Thật, tôi bảo thật các ông: ai nghe lời tôi và tin vào Đấng đã sai tôi, thì có sự sống đời đời và khỏi bị xét xử, nhưng đã từ cõi chết bước vào cõi sống.

    25 Thật, tôi bảo thật các ông: giờ đã đến – và chính là lúc này đây – giờ các kẻ chết nghe tiếng Con Thiên Chúa; ai nghe thì sẽ được sống.26 Quả thật, Chúa Cha có sự sống nơi mình thế nào, thì cũng ban cho người Con được có sự sống nơi mình như vậy,27 lại ban cho người Con được quyền xét xử, vì người Con là Con Người.28 Các ông chớ ngạc nhiên về điều này, vì giờ đã đến, giờ mọi kẻ ở trong mồ sẽ nghe tiếng người Con29 và sẽ ra khỏi đó: ai đã làm điều lành, thì sẽ sống lại để được sống; ai đã làm điều dữ, thì sẽ sống lại để bị kết án.

    30 Tôi không thể tự ý mình làm gì. Tôi xét xử theo như tôi được nghe, và phán quyết của tôi thật công minh, vì tôi không tìm cách làm theo ý riêng tôi, nhưng theo ý Đấng đã sai tôi.


    Suy niệm:

    Văn Cao chẳng những là một nhạc sĩ tài hoa,
    mà còn là một họa sĩ, một văn sĩ, một thi sĩ.
    Có một bài thơ rất ngắn ông làm năm 1967, mang tựa đề là Không Đề.
    Con thuyền đi qua
    để lại sóng
    đoàn tàu đi qua
    để lại tiếng
    đoàn người đi qua
    để lại bóng
    tôi không đi qua tôi
    để lại gì?
    Theo Văn Cao, chỉ ai đi qua mình, dám vượt qua cái tôi của mình,
    người ấy mới có gì để lại cho hậu thế.

    Đức Giêsu đã sống mầu nhiệm vượt qua suốt đời.
    Ngài không sống cho mình, nhưng cho Thiên Chúa Cha.
    Giới lãnh đạo Do-thái giáo coi Đức Giêsu là kẻ phạm thượng
    vì Ngài đã dám nói : “Cha tôi vẫn làm việc, và tôi cũng làm việc” (c. 17).
    Thật ra Đức Giêsu chẳng bao giờ phạm thượng đến Cha.
    Ngài không hề tự coi mình là Thiên Chúa (c. 18).
    Đơn giản Ngài là Con, vâng phục Cha.
    Đơn giản Ngài là người được Cha sai, chẳng hề làm theo ý riêng.

    Sống tùy thuộc trọn vẹn vào Thiên Chúa Cha,
    đó là nét nổi bật nơi con người của Đức Giêsu.
    Con không thể làm hay nói bất cứ điều gì tự mình.
    Con chỉ làm điều mình thấy Cha làm (c. 19).
    Con chỉ nói điều mình nghe Cha nói (Ga 8, 26).
    Người ta tưởng Con bị vong thân,
    nhưng chính khi lệ thuộc vào Cha mà Con được tự do trọn vẹn.
    Con thật là mình khi sống đúng bản chất của Con là quy hướng về Cha.
    Mà bản chất của Cha là trao cho Con tất cả những gì Cha có.
    Cha chẳng giữ cho riêng mình những gì có thể trao được.
    Đơn giản vì Cha yêu Con (c. 20).

    Cha cho Con được quyền tùy ý ban sự sống như Cha (c. 21).
    Cha cho Con được như Cha, nghĩa là có sự sống nơi chính mình (c. 26).
    Cha cho Con có toàn quyền xét xử (cc. 22. 27),
    và có quyền gọi kẻ chết ra khỏi mồ để chịu phán xét (c. 28).
    Cha muốn mọi người phải tôn kính Con như tôn kính Cha (c. 23).
    Con được quyền năng như Cha là vì Con đã nhận tất cả từ Cha.
    Tuy được chia sẻ mọi giàu sang của Cha,
    nhưng Con chẳng quên Cha là nguồn cội, là cùng đích.
    Mùa Chay, ta hãy đến với Giêsu, người Con yêu dấu, người được Cha sai.
    Hãy sống lệ thuộc vào Thiên Chúa để được tự do hoàn toàn như Giêsu.
    Tôi không đi qua tôi, để lại gì?
    Ta sẽ để lại được nhiều điều cho đời, nhờ biết vượt qua mình như Giêsu.​

    Lời Nguyện:

    Lạy Chúa Giêsu,
    ai trong chúng con cũng thích tự do,
    nhưng mặt khác chúng con thấy mình dễ bị nô lệ.
    Có nhiều xiềng xích do chính chúng con tạo ra.
    Xin giúp chúng con được tự do thực s :
    tự do trước những đòi hỏi của thân xác,
    tự do trước đam mê của trái tim,
    tự do trước những thành kiến của trí tuệ.
    Xin giải phóng chúng con khỏi cái tôi ích kỷ,
    để dễ nhận ra những đòi hỏi tế nhị của Chúa,
    để nhạy cảm trước nhu cầu bé nhỏ của anh em.

    Lạy Chúa Giêsu,
    xin cho chúng con được tự do như Chúa.
    Chúa tự do trước những ràng buộc hẹp hòi,
    khi Chúa đồng bàn với người tội lỗi
    và chữa bệnh ngày Sabát.
    Chúa tự do trước những thế lực đang ngăm đe,
    khi Chúa không ngần ngại nói sự thật.
    Chúa tự do trước khổ đau, nhục nhã và cái chết,
    vì Chúa yêu mến Cha và nhân loại đến cùng.
    Xin cho chúng con đôi cánh của tình yêu hiến dâng,
    để chúng con được tự do bay cao.

    Lm. Antôn Nguyễn Cao Siêu, S.J.



    <°)))>< . <°)))><

    Suy Niệm Lời Chúa, Thứ Tư 01/04/2020

     
  4. KhucCamTa

    KhucCamTa Bảo Quốc Công Thần Đệ Tứ Đẳng Tình Nguyện Viên

    02.04.2020 – Thứ Năm Tuần 5 Mùa Chay

    Tôi hằng hữu

    Lời Chúa: Ga 8, 51-59
    51 Thật, tôi bảo thật các ông: ai tuân giữ lời tôi, thì sẽ không bao giờ phải chết.”
    52 Người Do-thái liền nói: “Bây giờ, chúng tôi biết chắc là ông bị quỷ ám. Ông Áp-ra-ham đã chết, các ngôn sứ cũng vậy; thế mà ông lại nói: “Ai tuân giữ lời tôi, thì sẽ không bao giờ phải chết.

    53 Chẳng lẽ ông lại cao trọng hơn cha chúng tôi là ông Áp-ra-ham sao? Người đã chết, các ngôn sứ cũng đã chết. Ông tự coi mình là ai? “54 Đức Giê-su đáp: “Nếu tôi tôn vinh chính mình, vinh quang của tôi chẳng là gì cả. Đấng tôn vinh tôi chính là Cha tôi, Đấng mà các ông gọi là Thiên Chúa của các ông.55 Các ông không biết Người; còn tôi, tôi biết Người. Nếu tôi nói là tôi không biết Người, thì tôi cũng là kẻ nói dối như các ông. Nhưng tôi biết Người và giữ lời Người.56 Ông Áp-ra-ham là cha các ông đã hớn hở vui mừng vì hy vọng được thấy ngày của tôi. Ông đã thấy và đã mừng rỡ.”

    57 Người Do-thái nói: “Ông chưa được năm mươi tuổi mà đã thấy ông Áp-ra-ham! “58 Đức Giê-su đáp: “Thật, tôi bảo thật các ông: trước khi có ông Áp-ra-ham, thì tôi, Tôi Hằng Hữu! “59 Họ liền lượm đá để ném Người. Nhưng Đức Giê-su lánh đi và ra khỏi Đền Thờ.


    Suy Niệm

    Bài Tin Mừng hôm nay kết thúc bằng việc Đức Giêsu bị ném đá.
    Nhưng Ngài đã ẩn mình đi và ra khỏi Đền thờ (c. 59).
    Ném đá là hình phạt của người Do-thái chủ yếu dành cho kẻ phạm thượng.

    Đức Giêsu đã làm gì để bị coi là mắc tội phạm thượng,
    nghĩa là tội coi thường quyền tối thượng của Thiên Chúa ?
    Trước hết Đức Giêsu đặt mình lên trên tổ phụ đáng kính Abraham.
    Ngài biết ông Abraham vui sướng mừng rỡ
    vì hy vọng được thấy ngày của Ngài, thấy những việc Ngài làm đây (c. 56).
    Abraham mừng vì chính Đức Giêsu, chứ không phải cá nhân mình,
    mới là Đấng đem phúc lành cho mọi dân tộc trên thế giới.
    Dù chưa tới năm mươi tuổi, Đức Giêsu dám coi mình là có trước ông Abraham.
    “Trước khi có Abraham, thì tôi, Tôi Hằng Hữu” (c. 58).

    Ta là Đấng Hằng Hữu là câu trả lời của Thiên Chúa cho ông Môsê
    khi ông hỏi tên của Ngài bên bụi cây bốc cháy (Xh 3, 14).
    Đức Giêsu cũng muốn trả lời câu hỏi về mình (c. 53) bằng lối nói đó.
    Vì trước khi được sinh ra ở đời làm người, thì Ngài đã hiện hữu rồi.
    Ngài là một với Ngôi Lời vĩnh cửu của Thiên Chúa (Ga 1, 14-18),
    bởi đó Ngài có trước Abraham, người đã sống trước Ngài gần hai ngàn năm.
    Chính khẳng định bị coi là phạm thượng này đã khiến Ngài bị ném đá.

    Đức Giêsu thường bị coi là ngạo mạn, tự tôn vì những lời như vậy.
    Thật ra Ngài chẳng tự tôn vinh mình.
    Chúa Cha mới là Đấng tôn vinh Ngài qua cái chết tủi nhục (c. 54).
    Đức Giêsu cũng chẳng coi thường Thiên Chúa bao giờ.
    Ngài gọi Thiên Chúa là Cha một cách thân thương,
    và nhìn nhận: “Chúa Cha cao trọng hơn Thầy” (Ga 14, 28).

    Có một sự phân biệt rất rõ giữa Chúa Cha và Đức Giêsu :
    Chúa Cha là người sai đi; Đức Giêsu là Con, là người được sai đi.
    Đức Giêsu chỉ làm điều Ngài thấy Cha làm (Ga 5, 19-20; 8, 28-29),
    và nói điều Ngài nghe Cha nói (Ga 8, 26. 40; 12, 49-50).
    Triệt để vâng phục và tùy thuộc là nét đặc trưng của Đức Giêsu.
    Trong Tin Mừng Gioan, bao lần ta gặp cụm từ không tự mình.
    Đức Giêsu không tự mình nói, cũng chẳng tự mình làm.
    Ngài đòi chúng ta tuân giữ lời Ngài (c. 51)
    chỉ vì chính Ngài cũng đã tuân giữ lời của Thiên Chúa (c. 55).

    Trong tuần lễ này, tại nhà thờ các ảnh tượng có thể được che lại.
    Khi bị ném đá, Đức Giêsu đã tránh đi vì giờ của Ngài chưa đến.
    Đức Giêsu vẫn cương trực nói điều phải nói và làm điều phải làm.
    Chúng ta xin có được sự cương trực đó khi phải làm chứng cho Chúa.​

    Lời nguyện

    Giữa giá rét của mùa đông,
    xin cho con gặp Chúa.
    Giữa những long đong và bấp bênh của phận người,
    xin cho con gần Chúa.

    Giữa cảnh nghèo khó và trơ trụi,
    xin cho con thấy Chúa đi với con và hiểu con.
    Lạy Chúa Giêsu bé thơ nằm trong máng cỏ,
    xin cho con cảm được sự bình an của Chúa,
    ngay giữa những âu lo hằng ngày.

    Xin cho con đón lấy cuộc đời con
    với bao điều không như ý.

    Và cuối cùng,
    xin cho con dám sống như Chúa
    vì Chúa đã dám sống như con.

    Lm. Antôn Nguyễn Cao Siêu,S.J.




    <°)))>< . <°)))><

    Suy Niệm Lời Chúa, Thứ Năm 02/04/2020

     
    Điều chỉnh mới nhất vào lúc: 1 tháng Tư 2020
  5. KhucCamTa

    KhucCamTa Bảo Quốc Công Thần Đệ Tứ Đẳng Tình Nguyện Viên

    03.04.2020 – Thứ Sáu Tuần 5 Mùa Chay

    Tôi là Con Thiên Chúa

    Lời Chúa: Ga 10, 32-42

    32 Người bảo họ: “Tôi đã cho các ông thấy nhiều việc tốt đẹp Chúa Cha đã giao cho tôi làm; vì việc nào mà các ông ném đá tôi? “33 Người Do-thái đáp: “Chúng tôi ném đá ông, không phải vì một việc tốt đẹp, nhưng vì một lời nói phạm thượng: ông là người phàm mà lại tự cho mình là Thiên Chúa.”34 Đức Giê-su bảo họ: “Trong Lề Luật các ông, đã chẳng có chép lời này sao: “Ta đã phán: các ngươi là những bậc thần thánh””?35 Nếu Lề Luật gọi những kẻ được Thiên Chúa ngỏ lời là những bậc thần thánh, mà lời Kinh Thánh không thể bị huỷ bỏ,36 thì tôi là người Chúa Cha đã thánh hiến và sai đến thế gian, làm sao các ông lại bảo tôi: “Ông nói phạm thượng! vì tôi đã nói: “Tôi là Con Thiên Chúa”?37 Nếu tôi không làm các việc của Cha tôi, thì các ông đừng tin tôi.38 Còn nếu tôi làm các việc đó, thì dù các ông không tin tôi, ít ra cũng hãy tin các việc đó. Như vậy, các ông sẽ biết và ngày càng biết thêm rằng: Chúa Cha ở trong tôi và tôi ở trong Chúa Cha.” 39Bấy giờ họ lại tìm cách bắt Người, nhưng Người đã thoát khỏi tay họ. 40 Đức Giê-su lại ra đi, sang bên kia sông Gio-đan, đến chỗ trước kia ông Gio-an đã làm phép rửa, và Người ở lại đó.41 Nhiều người đến gặp Đức Giê-su. Họ bảo nhau: “Ông Gio-an đã không làm một dấu lạ nào cả, nhưng mọi điều ông ấy nói về người này đều đúng.”42 Ở đó, nhiều người đã tin vào Đức Giê-su.

    Suy niệm:

    Bài Tin Mừng hôm nay cũng giống bài hôm qua,
    Đức Giêsu lại bị ném đá vì bị kết tội phạm thượng.
    Có lần Ngài đã bị kết tội là tự coi mình ngang hàng với Thiên Chúa
    chỉ vì đã nói: “Cha tôi vẫn làm việc, thì tôi cũng làm việc” (Ga 5, 18).
    Bây giờ Ngài bị kết tội phạm thượng vì dám tự cho mình là Thiên Chúa (c. 33).
    Thực ra Đức Giêsu không bao giờ nhận mình như vậy,
    vì Thiên Chúa là Cha của Ngài, Ngài chỉ nhận mình là Con (c. 36).
    Nhận mình là Con Thiên Chúa không phải là một lời phạm thượng.

    Nhưng Đức Giêsu là Con Thiên Chúa theo một nghĩa độc nhất vô nhị.
    Ngài là Con Một hằng ở nơi cung lòng Cha (Ga 1, 18),
    đầy tràn ân sủng và sự thật (Ga 1, 14).
    Người Con Một ấy đã trở thành người phàm mang tên Giêsu (c. 33),
    trở thành quà tặng cứu độ của Thiên Chúa cho nhân loại.
    Đức Giêsu gắn bó với Chúa Cha đến nỗi Ngài có thể nói:
    “Chúa Cha ở trong tôi và tôi ở trong Chúa Cha” (c. 38).
    Hơn nữa, Ngài còn dám nói: “Tôi và Chúa Cha là một” (c. 30).
    Con và Cha hiệp nhất làm một với nhau,
    Người được sai kết hiệp làm một với Đấng sai mình.
    Con không tự mình làm điều gì, không làm theo cách của mình,
    Con luôn sống như người được Cha sai.
    Đây không phải chỉ là sự hiệp nhất trong công việc,
    mà còn là sự hiệp nhất sâu thẳm giữa hai ngôi vị thần linh.

    Đức Giêsu đã làm nhiều việc tốt đẹp (c. 32).
    Các việc này không phải là việc của Ngài, mà là việc của Cha Ngài (c. 37).
    Suốt đời Đức Giêsu chỉ tận tụy với việc của Cha.
    Trên thập giá, trước khi lìa đời, Ngài nói: “Thế là đã hoàn tất” (Ga 19,30).
    Ngài đã vuông tròn mọi việc Cha giao.
    Những việc tốt đẹp này là một lời chứng hùng hồn cho con người của Ngài:
    “Nếu tôi làm các việc đó, thì dù các ông không tin tôi,
    ít ra cũng hãy tin các việc đó” (c. 38).
    Tin vào việc làm dẫn đến tin vào con người.

    “Tôi là người Chúa Cha đã thánh hiến và sai đến thế gian” (c. 36).
    Thiên Chúa Cha đã thánh hiến Chúa Con để Ngài thi hành sứ mạng.
    Chúng ta cũng là những người được thánh hiến qua bí tích Thánh Tẩy,
    được sai vào thế giới này để chia sẻ sứ mạng còn dang dở của Chúa Giêsu.
    Chúng ta còn nhiều điều tốt đẹp phải làm cho cuộc đời này
    trước khi có thể nói như Chúa: “Thế là đã hoàn tất”.​

    Lời nguyện:

    Lạy Chúa Giêsu,
    xin cho con dám hành động
    theo những đòi hỏi khắt khe nhất của Chúa.
    Xin dạy con biết theo Chúa vô điều kiện,
    vì xác tín rằng
    Chúa ngàn lần khôn ngoan hơn con,
    Chúa ngàn lần quảng đại hơn con,
    và Chúa yêu con hơn cả chính con yêu con.

    Lạy Chúa Giêsu trên thập giá,
    xin cho con dám liều theo Chúa
    mà không tính toán thiệt hơn,
    anh hùng vượt trên mọi nỗi sợ,
    can đảm lướt thắng sự yếu đuối của quả tim,
    và ném mình trọn vẹn cho sự quan phòng của Chúa.

    Ước gì khi dâng lên Chúa
    những hy sinh làm cho tim con rướm máu,
    con cảm nghiệm được niềm vui bất diệt
    của người một lòng theo Chúa.

    Lm. Antôn Nguyễn Cao Siêu, S.J.




    <°)))>< . <°)))><

    Suy Niệm Lời Chúa, Thứ Sáu 03/04/2020

     
  6. KhucCamTa

    KhucCamTa Bảo Quốc Công Thần Đệ Tứ Đẳng Tình Nguyện Viên

    04.04.2020 – Thứ Bảy Tuần 5 Mùa Chay

    Chết thay cho dân

    Lời Chúa: Ga 11, 45-57

    45 Trong số những người Do-thái đến thăm cô Ma-ri-a và được chứng kiến việc Đức Giê-su làm, có nhiều kẻ đã tin vào Người.46 Nhưng lại có những người đi gặp nhóm Pha-ri-sêu và kể cho họ những gì Đức Giê-su đã làm.47 Vậy các thượng tế và các người Pha-ri-sêu triệu tập Thượng Hội Đồng và nói: “Chúng ta phải làm gì đây? Người này làm nhiều dấu lạ.48 Nếu chúng ta cứ để ông ấy tiếp tục, mọi người sẽ tin vào ông ấy, rồi người Rô-ma sẽ đến phá huỷ cả nơi thánh của ta lẫn dân tộc ta.”49 Một người trong Thượng Hội Đồng tên là Cai-pha, làm thượng tế năm ấy, nói rằng: “Các ông không hiểu gì cả,50 các ông cũng chẳng nghĩ đến điều lợi cho các ông là: thà một người chết thay cho dân còn hơn là toàn dân bị tiêu diệt.”51 Điều đó, ông không tự mình nói ra, nhưng vì ông là thượng tế năm ấy, nên đã nói tiên tri là Đức Giê-su sắp phải chết thay cho dân,52 và không chỉ thay cho dân mà thôi, nhưng còn để quy tụ con cái Thiên Chúa đang tản mác khắp nơi về một mối.53 Từ ngày đó, họ quyết định giết Đức Giê-su.54 Vậy Đức Giê-su không đi lại công khai giữa người Do-thái nữa; nhưng từ nơi ấy, Người đến một vùng gần hoang địa, tới một thành gọi là Ép-ra-im. Người ở lại đó với các môn đệ. 55 Khi ấy sắp đến lễ Vượt Qua của người Do-thái. Từ miền quê, nhiều người lên Giê-ru-sa-lem để cử hành các nghi thức thanh tẩy dọn mình mừng lễ.56 Họ tìm Đức Giê-su và đứng trong Đền Thờ bàn tán với nhau: “Có thể ông ấy sẽ không lên dự lễ, các ông có nghĩ thế không? “57 Còn các thượng tế và người Pha-ri-sêu thì ra lệnh: ai biết được ông ấy ở đâu thì phải báo cho họ đến bắt.

    Suy Niệm:

    Đức Giêsu đã từng nhiều lần bị tìm bắt, bị ném đá, bị đe dọa.
    Nhưng đây là lần đầu tiên các thượng tế, các người Pharisêu
    và Thượng Hội Đồng của Do-thái giáo quyết định giết Ngài (c. 53).
    Theo Tin Mừng Gioan, lý do gần nhất đưa đến quyết định đó
    là việc Đức Giêsu làm cho anh Lazarô chết bốn ngày sống lại (Ga 11).
    Sự sống lại của anh đã khiến cho nhiều kẻ tin vào Đức Giêsu.
    Các nhà lãnh đạo tôn giáo sợ rằng phong trào theo Giêsu sẽ tiếp tục bành trướng,
    mọi người sẽ tin, và quân Rôma sẽ đến phá hủy đất nước và nơi thờ tự (c. 48).

    Caipha là vị thượng tế đương nhiệm năm ấy.
    Đứng trước sự lúng túng và lo âu của các thành viên trong Thượng Hội Đồng,
    đột nhiên ông phát biểu như không cần suy nghĩ thêm gì nữa :
    “Thà một người chết thay cho dân còn hơn là toàn dân bị tiêu diệt” (c. 50).
    Lời phát biểu bộc phát như thế,
    nào ngờ lại là một lời tiên tri thốt ra từ miệng một vị thượng tế.
    Caipha chỉ muốn loại trừ Đức Giêsu để bảo đảm an ninh cho đất nước và Đền Thờ,
    nhưng ông lại vô tình nói tiên tri về tính cứu độ của cái chết Đức Giêsu.
    Cái chết ấy sẽ cứu cả dân tộc Do-thái khỏi bị tiêu diệt,
    Đức Giêsu chết thay cho dân của Ngài.
    Nhưng Caipha không ngờ ảnh hưởng của cái chết ấy còn vượt xa hơn nhiều.
    Ngài chết “không chỉ thay cho dân (Do-thái) mà thôi,
    nhưng còn để quy tụ con cái Thiên Chúa đang tản mác khắp nơi về một mối.”
    Cái chết ấy có khả năng quy tụ mọi kẻ tin vào Đức Giêsu
    về một đoàn chiên duy nhất, kể cả dân ngoại (Ga 10, 16).
    Cái chết ấy có khả năng kéo mọi người lên chẳng trừ ai (Ga 12, 32).

    Đức Giêsu đã bị kết án ngay khi chưa có phiên tòa chính thức.
    Ngài bị kết án tử vì đã trao ban sự sống cho một con người.
    Cái chết của Ngài không ngăn cản được sự sụp đổ của thành Giêrusalem
    và sự tan hoang của cả đất nước Do-thái vào năm 70.
    Nhưng cái chết ấy đã đem lại ơn cứu độ cho mọi người tin.
    Hiệu quả của cái chết ấy vẫn còn mãi đến tận thế.
    Đức Giêsu đã hiến mạng sống làm giá chuộc cho nhiều người (Mc 10, 45).

    Năm 2008 người ta xác định được 20 nhà truyền giáo bị giết trên thế giới.
    Họ đã can đảm sống trong những hoàn cảnh khó khăn, nguy hiểm,
    và đón nhận cái chết như cái giá phải trả cho tình yêu muốn phục vụ.
    Có bao tín hữu vô danh khác vẫn âm thầm nếm cái chết hàng ngày,
    chỉ vì muốn theo gương Thầy Giêsu đem sự sống cho anh em.​

    Lời Nguyện:

    Lạy Chúa Giêsu, con Thiên Chúa,
    Chúa đã làm người như chúng con,
    Nên Chúa hiểu gánh nặng của phận người.
    Cuộc đời đầy cạm bẫy mời mọc
    Mà con người lại yếu đuối mong manh.
    Hạnh phúc thường được trộn bằng nước mắt,
    Và giữa ánh sáng,
    Cũng có những bóng mờ đe dọa.

    Lạy Chúa Giêsu,
    Nếu có lúc con mệt mỏi và xao xuyến,
    Xin nhắc con nhớ rằng trong Vườn Dầu
    Chúa đã buồn muốn chết được.
    Nếu có lúc con thấy bóng tối bủa vây,
    Xin nhắc con nhớ rằng trên thập giá
    Chúa đã thốt lên: Sao Cha bỏ con?

    Xin nâng đỡ con, để con đừng bỏ cuộc.
    Xin đồng hành với con, để con không cô đơn.
    Xin cho con yêu đời luôn
    Dù đời chẳng luôn đáng yêu.
    Xin cho con can đảm
    Đối diện với những thách đố
    Vì biết rằng cuối cùng
    Chiến thắng thuộc về người
    Có niềm hy vọng lớn hơn. Amen

    Lm. Antôn Nguyễn Cao Siêu, S.J.


    <°)))>< . <°)))><

    Suy Niệm Lời Chúa, Thứ Bảy 04/04/2020

     
    Điều chỉnh mới nhất vào lúc: 3 tháng Tư 2020

Chia sẻ, giới thiệu đến bè bạn