Dismiss Notice
THÔNG BÁO: Phiên bản tháng Giêng 2018 cho Đũa Thần Điện Toán với nhiều thay đổi lớn đã được phát hành. ĐẶC BIỆT: Đũa Thần Điện Toán 64 Gig Duo phiên bản 2018 sẽ tự động cập nhật hóa, không cần phải gửi về Thư Viện Việt Nam Toàn Cầu!

Lời Chúa Hằng Ngày - Tuần 7 Mùa Phục Sinh

Chủ đề trong 'Công Giáo' do KhucCamTa khởi đầu 13 tháng Năm 2018.

  1. KhucCamTa

    KhucCamTa Bảo Quốc Công Thần Đệ Tứ Đẳng Tình Nguyện Viên

    14.05.2018 – Thứ Hai, Lễ Thánh Matthia, Tông Đồ

    Chúa chọn ai

    Lời Chúa: Cv 1, 15-17. 20-26

    Trong những ngày ấy, ông Phêrô đứng lên giữa các anh em – có khoảng một trăm hai mươi người đang họp mặt – Ông nói: “Thưa anh em, lời Kinh Thánh phải ứng nghiệm, lời mà Thánh Thần đã dùng miệng vua Đavít để nói trước về Giuđa, kẻ đã trở thành tên dẫn đường cho những người bắt Đức Giêsu. Y đã là một người trong số chúng tôi và được tham dự vào công việc phục vụ của chúng tôi. Thật thế, trong sách Thánh vịnh có chép rằng:

    Ước gì lều trại nó phải tan hoang, không còn ai trú ngụ
    và ước gì người khác nhận lấy chức vụ của nó.

    “Vậy phải làm thế này: có những anh em đã cùng chúng tôi đi theo Chúa Giêsu suốt thời gian Người sống giữa chúng ta, kể từ khi Người được ông Gioan làm phép rửa cho đến ngày Người lìa bỏ chúng ta và được rước lên trời. Một trong những anh em đó phải cùng với chúng tôi làm chứng rằng Người đã phục sinh.”

    Họ đề cử hai người: ông Giôxếp, biệt danh là Basaba, cũng gọi là Giúttô, và ông Mátthia. Họ cầu nguyện rằng: “Lạy Chúa, chính Chúa thấu suốt lòng mọi người; giữa hai người này, xin chỉ cho thấy Chúa chọn ai để nhận chỗ trong sứ vụ Tông Đồ, chỗ Giuđa đã bỏ để đi về nơi dành cho y.” Họ rút thăm, thăm trúng ông Mátthia: ông được kể thêm vào số mười một Tông Đồ.

    Suy niệm:
    Cái chết của anh Giuđa chẳng những là một điều đáng tiếc,
    mà còn để lại một khoảng trống trong nhóm Mười Hai.
    Nhóm Mười Hai trở thành nhóm Mười Một (Mc 16, 14).
    Giuđa đã được tham dự vào công việc phục vụ của nhóm.
    Sự ra đi của anh khiến cho chức vụ này cần người bổ sung.
    Trong cuộc gặp mặt giữa khoảng một trăm hai mươi anh em,
    Phêrô, trưởng nhóm, đã muốn tìm người thay thế (cc. 15-20).

    Theo Phêrô đâu là điều kiện để có thể được chọn vào nhóm Mười Hai?
    Anh phải là người đã đồng hành với nhóm này
    trong suốt thời gian Chúa Giêsu sống giữa họ.
    Thời gian đi với nhóm được kể từ lúc ông Gioan làm phép rửa cho Chúa,
    cho đến ngày Ngài được phục sinh và được đưa lên trời (c. 21).
    Như thế để được nhập vào nhóm Mười Hai,
    phải là người có kinh nghiệm sống đời sống của nhóm,
    và kinh nghiệm sống với Thầy Giêsu trong suốt sứ vụ của Ngài.
    Chỉ ai đã từng có kinh nghiệm đi với nhóm, đói no vất vả với nhóm,
    người ấy mới được là thành viên mới của nhóm.
    Chỉ ai đã đi sát với Thầy Giêsu, đã lắng nghe bao bài giảng của Thầy,
    đã chứng kiến bao việc kỳ diệu Thầy thực hiện,
    chỉ ai có kinh nghiệm về việc Thầy bị giết và được phục sinh,
    người ấy mới có thể trở nên chứng nhân về sự phục sinh ấy
    cùng với cả nhóm anh em (c. 22).

    Có hai người được đề cử vì hội đủ điều kiện: Giôxếp và Mátthia.
    Khi không biết chọn ai, thì cộng đoàn đã cầu nguyện.
    Cầu nguyện cho thấy họ muốn được soi sáng để chọn ý Chúa.
    “Xin chỉ cho thấy Chúa chọn ai để kế tục sứ vụ tông đồ” (c. 25).
    Họ đã không chọn bằng cách bầu phiếu theo đa số,
    nhưng bằng cách rút thăm để tìm người Thiên Chúa chọn.
    Cách này là cách truyền thống để tìm ý Chúa trong Do thái giáo (Lv 16, 8).
    Matthia đã trúng thăm và trở nên vị tông đồ thứ mười hai.

    Khi mừng lễ thánh Matthia, chúng ta mừng lễ một vị tông đồ,
    tuy không trực tiếp được Đức Giêsu gọi và chọn,
    nhưng đã được chọn gián tiếp qua các tông đồ khác và cộng đoàn.
    Thiên Chúa vẫn chọn qua lựa chọn của con người, mãi đến tận thế,
    nên Giáo hội vẫn có người được gọi để phục vụ.
    Xin cho mọi chọn lựa của chúng ta đều nhắm đến vinh danh Chúa.
    Cầu nguyện:
    Lạy Chúa Giêsu,
    xưa Chúa đã sai các môn đệ ra khơi thả lưới,
    nay Chúa cũng sai chúng con đi vào cuộc đời.
    Chúng con phải đối diện
    với bao thách đố của cuộc sống,
    của công ăn việc làm, của gánh nặng gia đình,
    của nghề nghiệp chuyên môn.

    Xin đừng để chúng con sa vào cạm bẫy
    của vật chất và quyền lực,
    nhưng cho chúng con
    giữ nguyên lý tưởng thuở ban đầu,
    lý tưởng phục vụ quê hương và Hội Thánh.

    Lạy Chúa Giêsu,
    xin dạy chúng con sống thực tế,
    nhưng không thực dụng;
    biết xoay xở nhưng không mưu mô;
    lo cho tương lai cá nhân,
    nhưng không quên bao người bất hạnh cần nâng đỡ.

    Giữa cơn lốc của trách nhiệm và công việc,
    giữa những xâu xé trước bao lựa chọn,
    xin cho chúng con
    biết tìm những phút giây trầm lắng,
    để múc lấy ánh sáng và sức mạnh,
    để mình được thật là mình trước mặt Chúa.

    Nhờ lời Đức Trinh Nữ Maria chuyển cầu,
    xin cho chúng con thật sự trở nên chứng nhân,
    làm tất cả để Thiên Chúa được tôn vinh,
    và phẩm giá con người được tôn trọng. Amen.
    Lm. Antôn Nguyễn Cao Siêu, S.J.


    ----


    Suy Niệm Lời Chúa, Thứ Hai 14/05/2018
    Đài Chân Lý Á Châu

     
    Điều chỉnh mới nhất vào lúc: 17 tháng Năm 2018
  2. KhucCamTa

    KhucCamTa Bảo Quốc Công Thần Đệ Tứ Đẳng Tình Nguyện Viên

    15.05.2018 – Thứ Ba Tuần 7 Mùa Phục Sinh

    Con cầu nguyện cho họ

    Lời Chúa: Ga 17, 1-11a

    1 Nói thế xong, Đức Giê-su ngước mắt lên trời và cầu nguyện: “Lạy Cha, giờ đã đến! Xin Cha tôn vinh Con Cha để Con Cha tôn vinh Cha.2 Thật vậy, Cha đã ban cho Người quyền trên mọi phàm nhân là để Người ban sự sống đời đời cho tất cả những ai Cha đã ban cho Người.3 Mà sự sống đời đời đó là họ nhận biết Cha, Thiên Chúa duy nhất và chân thật, và nhận biết Đấng Cha đã sai đến, là Giê-su Ki-tô.

    4 Phần con, con đã tôn vinh Cha ở dưới đất, khi hoàn tất công trình Cha đã giao cho con làm.5 Vậy, lạy Cha, giờ đây, xin Cha tôn vinh con bên Cha: xin ban cho con vinh quang mà con vẫn được hưởng bên Cha trước khi có thế gian.6 Những kẻ Cha đã chọn từ giữa thế gian mà ban cho con, con đã cho họ biết danh Cha. Họ thuộc về Cha, Cha đã ban họ cho con, và họ đã tuân giữ lời Cha.7 Giờ đây, họ biết rằng tất cả những gì Cha ban cho con đều do bởi Cha,8 vì con đã ban cho họ lời mà Cha đã ban cho con; họ đã nhận những lời ấy, họ biết thật rằng con đã từ Cha mà đến, và họ đã tin là Cha đã sai con.

    9 Con cầu nguyện cho họ. Con không cầu nguyện cho thế gian, nhưng cho những kẻ Cha đã ban cho con, bởi vì họ thuộc về Cha.10 Tất cả những gì của con đều là của Cha, tất cả những gì của Cha đều là của con; và con được tôn vinh nơi họ.11 Con không còn ở trong thế gian nữa, nhưng họ, họ ở trong thế gian.


    Suy niệm:
    Trong các sách Tin Mừng Nhất Lãm, trước khi bị bắt,
    Đức Giêsu đã cầu nguyện trong xao xuyến ở núi Cây Dầu.
    Còn trong Tin Mừng Gioan, Ngài đã cầu nguyện trước khi đến đó.
    Hôm nay Giáo hội bắt đầu cho ta nghe lời nguyện long trọng này
    mà Ngài dâng lên Chúa Cha, trước mặt các môn đệ trong bữa Tiệc ly.
    Đức Giêsu không một chút xao xuyến trước cái chết gần kề.
    Cả các môn đệ cũng như được nâng lên một tầm cao mới.

    Đức Giêsu vẫn bắt đầu lời nguyện bằng tiếng Abba quen thuộc.
    Ngài như muốn tóm kết công việc Cha giao phó,
    đó là việc tôn vinh Cha qua cuộc sống trên trần gian này (c. 4).
    Bây giờ đã đến giờ Ngài về với Cha, nên Ngài nài xin:
    “Xin Cha tôn vinh Con Cha, để Con Cha tôn vinh Cha” (c. 1).
    Cái chết tự hạ trên thập giá là cử chỉ vâng phục vì yêu thương của Con,
    là cử chỉ cao nhất của Con nhằm tôn vinh Cha.
    Nhưng tất cả không ngừng lại với thập giá,
    vì Cha sẽ tôn vinh Con qua sự phục sinh vinh hiển.
    Đức Giêsu được trao quyền năng trên mọi người (c. 2).
    Ngài có thể ban sự sống đời đời
    cho những ai nhận biết Cha và Con là người được Cha sai (c. 3).

    Lời nguyện của Đức Giêsu đặc biệt hướng về các môn đệ
    mà Ngài coi là quà tặng quý giá của Cha cho đời mình.
    Nhiều lần Ngài nhấn mạnh họ là quà tặng (cc. 2. 6. 7. 9).
    Đức Giêsu đã từng coi các môn đệ là những kẻ thuộc về Ngài (Ga 13, 1).
    Nhưng Ngài lại không phủ nhận việc họ là người thuộc về Cha (cc. 6. 9).
    Môn đệ thật là của chung giữa Cha và Con (c. 10).
    Họ là những người được Cha chọn từ thế gian (c.6).
    tuy họ vẫn ở trong thế gian (c.11).
    Trong giây phút sắp đến cùng Cha, sắp được hưởng vinh quang bên Cha,
    Đức Giêsu dâng lời cầu nguyện cho họ (c. 9),
    những người còn phải chịu nhiều gian nan thử thách ở đời.
    Khi còn sống với họ, Ngài đã cho họ biết Danh Cha (c. 6),
    Ngài còn ban cho họ lời mà Ngài đã nhận từ Cha.
    Khi đón nhận những lời ấy, họ biết Ngài từ Cha mà đến
    và tin Ngài là người Cha sai (c. 8).

    Hãy đi vào tâm tình yêu thương của Thầy Giêsu đối với các môn đệ.
    Hãy nghe lời cầu nguyện của Ngài cho chúng ta.
    Hôm nay Đức Giêsu vẫn tiếp tục lời cầu nguyện tha thiết ấy.
    Lời nguyện:
    Lạy Cha,
    Cha muốn cho mọi người được cứu độ
    và nhận biết chân lý,
    chân lý mà Cha đã bày tỏ nơi Ðức Giêsu, Con Cha.
    Xin Cha nhìn đến hàng tỉ người
    chưa nhận biết Ðức Giêsu,
    họ cũng là những người đã được cứu chuộc.

    Xin Cha thôi thúc nơi chúng con
    khát vọng truyền giáo,
    khát vọng muốn chia sẻ niềm tin và hạnh phúc,
    niềm vui và bình an của mình cho tha nhân,
    và khát vọng muốn giới thiệu Ðức Giêsu cho thế giới.

    Chúng con thấy mình nhỏ bé và bất lực
    trước sứ mạng đi đến tận cùng trái đất
    để loan báo Tin Mừng.
    Chúng con chỉ xin đến
    với những người bạn gần bên,
    giúp họ quen biết Ðức Giêsu và tin vào Ngài,
    qua đời sống yêu thương cụ thể của chúng con.

    Chúng con cũng cầu nguyện
    cho tất cả những ai đang xả thân lo việc truyền giáo.

    Xin Cha cho những cố gắng của chúng con
    sinh nhiều hoa trái. Amen.
    Lm. Antôn Nguyễn Cao Siêu, S.J.

    ----

    Suy Niệm Lời Chúa, Thứ Ba 15/05/2018
    Đài Chân Lý Á Châu

     
    Điều chỉnh mới nhất vào lúc: 17 tháng Năm 2018
  3. KhucCamTa

    KhucCamTa Bảo Quốc Công Thần Đệ Tứ Đẳng Tình Nguyện Viên

    16.05.2018 – Thứ Tư Tuần 7 Mùa Phục Sinh

    Xin Cha gìn giữ họ

    Lời Chúa: Ga 17, 11b-19

    Phần con, con đến cùng Cha. 12 Khi còn ở với họ, con đã gìn giữ họ trong danh Cha mà Cha đã ban cho con. Con đã canh giữ, và không một ai trong họ phải hư mất, trừ đứa con hư hỏng, để ứng nghiệm lời Kinh Thánh.13 Bây giờ, con đến cùng Cha, và con nói những điều này lúc còn ở thế gian, để họ được hưởng trọn vẹn niềm vui của con.14 Con đã truyền lại cho họ lời của Cha, và thế gian đã ghét họ, vì họ không thuộc về thế gian, cũng như con đây không thuộc về thế gian.15 Con không xin Cha cất họ khỏi thế gian, nhưng xin Cha gìn giữ họ khỏi ác thần.16 Họ không thuộc về thế gian cũng như con đây không thuộc về thế gian.17 Xin Cha lấy sự thật mà thánh hiến họ. Lời Cha là sự thật.18 Như Cha đã sai con đến thế gian, thì con cũng sai họ đến thế gian.19 Vì họ, con xin thánh hiến chính mình con, để nhờ sự thật, họ cũng được thánh hiến.

    Suy niệm:
    Chúng ta đang sống trong một thế giới tự nhận là khoa học kỹ thuật,
    trong đó dường như Thiên Chúa vắng mặt,
    và Quỷ dữ, Ác thần, Satan cũng không có chỗ.
    Thật ra, cả Thiên Chúa lẫn Satan đều có mặt trong thế giới này.
    Con người sống trong thế giới là chịu sự lôi kéo của cả hai.
    Khi dâng lời cầu nguyện lúc sắp trở về với Cha,|
    Đức Giêsu ý thức hơn khi nào hết quyền lực có thật của quỷ dữ
    đang tác động trên các môn đệ còn sống ở trần gian.

    Chính vì thế Ngài khẩn khoản xin Cha gìn giữ họ khỏi Ác thần (c. 15).
    “Khi còn ở với họ, Con đã gìn giữ họ…Con đã canh giữ họ…” (c. 12).
    Gìn giữ các môn đệ là việc Đức Giêsu đã làm trong suốt sứ vụ,
    và Ngài đã không để ai trong họ phải hư mất, trừ Giuđa.
    Những sói dữ bao giờ vẫn có, chúng khuấy phá đàn chiên.
    Mục tử Giêsu đã không để ai cướp được chiên khỏi tay mình,
    và trong cuộc chiến đấu này, Ngài đã dám hy sinh mạng sống (Ga 10, 11).
    Bây giờ Ngài xin Cha tiếp tục gìn giữ các môn đệ (c. 11b),
    là đoàn chiên của Cha mà Cha đã ban cho Ngài chăm sóc.
    Vì Thiên Chúa là Cha chí thánh đối với Đức Giêsu (c. 11b),
    nên Cha có khả năng làm cho các môn đệ nên thánh.
    Thánh thiện là thuộc tính của Thiên Chúa Cha,
    nhưng Đức Giêsu cũng được gọi là Đấng Thánh của Thiên Chúa (Ga 6, 69),
    và Đấng Phù Trợ được gọi là Thánh Thần (Ga 14, 26).
    Thánh thiện là nét chung của Ba Ngôi, tách biệt Ba Ngôi khỏi thế giới,
    dù thế giới vẫn là đối tượng để Ba Ngôi luôn cùng nhau hướng về.
    Ba Ngôi vẫn muốn chia sẻ sự thánh thiện của mình cho thế giới.
    “Các ngươi phải nên thánh vì Ta là Đấng Thánh” (Lv 11, 44).
    Đức Giêsu xin Cha thánh hóa các môn đệ (c. 17),
    nhờ Thánh Thần mà Cha sắp ban xuống trên họ.

    Làm cho các môn đệ nên thánh chính là tách biệt họ ra khỏi thế gian,
    với lối suy nghĩ và hành động, với những giá trị riêng của nó.
    Thánh hóa môn đệ chính là làm cho họ không thuộc về thế gian nữa,
    để như Đức Giêsu, họ thuộc về Cha trọn vẹn (c. 16).
    Nhưng tách biệt khỏi thế gian lại không có nghĩa là cất họ khỏi đó (c. 15),
    và giữ họ an toàn trong tháp ngà bảo đảm.
    Đời người Kitô hữu chẳng an toàn, vì họ được sai vào thế gian (c.18).
    Thế gian đầy bóng tối, dối trá, hận thù, chính là nơi họ phải đến,
    phải đằm mình vào, để biến đổi nó thành ánh sáng, sự thật, tình yêu.

    “Các con là muối của trái đất, là ánh sáng của thế gian” (Mt 5, 13).
    Được thánh hóa, được tách khỏi thế gian, chính là để được sai vào đó.
    Nếu không được thánh hóa, không thuộc về Chúa, thì khi được sai vào,
    ta sẽ chẳng biến đổi được thế gian, và sẽ bị nó nuốt chửng.​

    Lời nguyện:
    Lạy Cha,
    thế giới hôm nay cũng như hôm qua
    vẫn có những người bơ vơ lạc hướng
    vì không tìm được một người để tin ;
    vẫn có những người đã chết từ lâu
    mà vẫn tưởng mình đang sống ;
    vẫn có những người bị ám ảnh bởi thần ô uế,
    ô uế của bạc tiền, của tình dục, của tiếng tăm;
    vẫn có những người mang đủ thứ bệnh hoạn,
    bệnh hoạn trong lối nhìn, lối nghĩ, lối sống ;
    vẫn có những người bị sống bên lề xã hội,
    dù không phải là người phong…

    Xin Cha cho chúng con nhìn thấy họ
    và biết chạnh lòng thương như Con Cha.

    Nhưng trước hết,
    xin cho chúng con
    nhìn thấy chính bản thân chúng con.

    Lm. Antôn Nguyễn Cao Siêu, S.J.

    ----


    Suy Niệm Lời Chúa, Thứ Tư 16/05/2018
    Đài Chân Lý Á Châu

     
    Điều chỉnh mới nhất vào lúc: 17 tháng Năm 2018
  4. KhucCamTa

    KhucCamTa Bảo Quốc Công Thần Đệ Tứ Đẳng Tình Nguyện Viên

    17.05.2018 – Thứ Năm Tuần 7 Mùa Phục Sinh

    Để họ được nên một

    Lời Chúa: Ga 17, 20-26

    Khi ấy, Đức Giêsu ngước mắt lên trời và cầu nguyện rằng: “Con không chỉ cầu nguyện cho những người này, nhưng còn cho những ai nhờ lời họ mà tin vào con, để tất cả nên một, như Cha ở trong con và con ở trong Cha để họ cũng ở trong chúng ta. Như vậy, thế gian sẽ tin rằng Cha đã sai con. Phần con, con đã ban cho họ vinh quang mà Cha đã ban cho con, để họ được nên một như chúng ta là một: Con ở trong họ và Cha ở trong con, để họ được hoàn toàn nên một; như vậy, thế gian sẽ nhận biết là chính Cha đã sai con và đã yêu thương họ như đã yêu thương con. Lạy Cha, con muốn rằng con ở đâu, thì những người Cha đã ban cho con cũng ở đó với con, để họ chiêm ngưỡng vinh quang của con, vinh quang mà Cha đã ban cho con, vì Cha đã yêu thương con trước khi thế gian được tạo thành. Lạy Cha là Đấng công chính, thế gian đã không biết Cha, nhưng con, con đã biết Cha, và những người này đã biết là chính Cha đã sai con. Con đã cho họ biết danh Cha, và sẽ còn cho họ biết nữa, để tình Cha đã yêu thương con, ở trong họ, và con cũng ở trong họ nữa”.

    Suy niệm:
    Bài Tin Mừng hôm nay là phần cuối của Lời Nguyện sau Tiệc Ly.
    Đức Giêsu cầu nguyện, không phải cho các môn đệ đang hiện diện,
    nhưng cho các môn đệ tương lai, là chính chúng ta,
    những người tin nhờ nghe lời giảng của các môn đệ đi trước (c.20).

    Hôm nay Đức Giêsu là Thượng Tế trên trời, là Đấng Trung Gian duy nhất,
    vẫn dâng lên Chúa Cha lời nguyện tương tự.
    Ngài nhìn thấy một phần ba dân số thế giới là Kitô hữu, hơn hai tỷ người.
    Ngài nhìn thấy những người theo Công Giáo gồm hơn một tỷ,
    theo Chính Thống giáo, Tin Lành, Anh giáo và bao giáo phái khác.
    Ngài xin Cha cho họ nên một, như Cha và Con là một (c. 22).

    Đức Giêsu đã xin cho các môn đệ đang hiện diện bên Ngài
    được nên một “như chúng ta” (Ga 17, 11b).
    Bây giờ Ngài xin cho các môn đệ tương lai cũng được nên một.
    Sự hiệp nhất nên một giữa Cha và Con
    vừa là khuôn mẫu, vừa là nguồn mạch cho sự hiệp nhất giữa các Kitô hữu.
    “Để tất cả nên một, như Cha ở trong Con và Con ở trong Cha” (c. 21).
    Cha và Con ở trong nhau, đó là mẫu mực cho sự hiệp nhất.
    Chúng ta được mời gọi ở trong nhau khắng khít như Cha và Con.
    Điều này không thể thực hiện được, nếu chúng ta không được đưa vào
    trong mối tương quan thân thiết giữa Cha và Con:
    “để họ cũng ở trong Chúng Ta” (c. 21).
    Các Kitô hữu chỉ hiệp nhất khi họ được sống trong nguồn hiệp nhất
    là sự ở trong nhau giữa Cha và Con.

    Trong Lời Nguyện của Đức Giêsu, ta thấy có một tương quan ba chiều
    giữa Cha, Con và các môn đệ.
    “Con ở trong họ và Cha ở trong Con…
    Cha đã yêu thương họ như đã yêu thương Con” (c. 23).
    “Tình Cha đã yêu thương Con ở trong họ, và Con cũng ở trong họ nữa” (c.26).
    Tương quan này sâu lắng đến mức có sự ở lại trong nhau thật sự
    giữa Cha, Con và các môn đệ là chính chúng ta.
    Tuy vậy ít khi chúng ta dám nghĩ mình có tương quan gần gũi đến thế
    với thế giới siêu việt của Cha và Con.

    Nhưng Đức Giêsu còn nói đến tương quan giữa các môn đệ với thế gian.
    Chỉ khi có sự hiệp nhất giữa các môn đệ, lúc đó mới hy vọng
    “Thế gian sẽ tin rằng Cha đã sai Con” (c. 21),
    “Thế gian sẽ nhận biết rằng Cha đã sai Con (c. 23).
    Chúng ta cầu cho sự hiệp nhất yêu thương giữa các Kitô hữu trên thế giới.
    Nếu một phần ba dân số thế giới sống nên một trong yêu thương,
    hai phần ba còn lại sẽ sống trong hạnh phúc bình an.
    Cầu nguyện:
    Lạy Thiên Chúa Ba Ngôi là Đấng con tôn thờ,
    xin giúp con quên mình hoàn toàn
    để ở lại trong Chúa.
    lặng lẽ và an bình
    như thể hồn con đã sống trong vĩnh cửu.

    Lạy Đấng thường hằng bất biến,
    mong sao không gì có thể khuấy động
    sự bình an của con,
    hay làm cho con ra khỏi Chúa ;
    nhưng ước chi mỗi phút lại đưa con
    tiến xa hơn vào chiều sâu của mầu nhiệm Chúa!

    Xin làm cho hồn con bình an thanh thản,
    xin biến hồn con thành chốn trời cao,
    thành nơi cư ngụ dấu yêu của Chúa,
    nơi Chúa nghỉ ngơi.

    Ước chi
    con không bao giờ để Chúa ở đó một mình
    nhưng con luôn có mặt, với trọn cả con người,
    với thái độ nhạy bén trong đức tin,
    cung kính tôn thờ
    và phó mình cho Chúa sáng tạo.

    (Lời nguyện của chân phước Elisabeth de Trinité)
    Lm. Antôn Nguyễn Cao Siêu, S.J.

    ----


    Suy Niệm Lời Chúa, Thứ Năm 17/05/2018
    Đài Chân Lý Á Châu

     
    Điều chỉnh mới nhất vào lúc: 17 tháng Năm 2018
  5. KhucCamTa

    KhucCamTa Bảo Quốc Công Thần Đệ Tứ Đẳng Tình Nguyện Viên

    18.05.2018 – Thứ Sáu, Tuần 7 Mùa Phục Sinh

    Hãy theo Thầy

    Lời Chúa: Ga 21, 15-19

    15 Khi các môn đệ ăn xong, Đức Giê-su hỏi ông Si-môn Phê-rô: “Này anh Si-môn, con ông Gio-an, anh có mến Thầy hơn các anh em này không? ” Ông đáp: “Thưa Thầy có, Thầy biết con yêu mến Thầy.” Đức Giê-su nói với ông: “Hãy chăm sóc chiên con của Thầy.”16 Người lại hỏi: “Này anh Si-môn, con ông Gio-an, anh có mến Thầy không? ” Ông đáp: “Thưa Thầy có, Thầy biết con yêu mến Thầy.” Người nói: “Hãy chăn dắt chiên của Thầy.”17 Người hỏi lần thứ ba: “Này anh Si-môn, con ông Gio-an, anh có yêu mến Thầy không? ” Ông Phê-rô buồn vì Người hỏi tới ba lần: “Anh có yêu mến Thầy không? ” Ông đáp: “Thưa Thầy, Thầy biết rõ mọi sự; Thầy biết con yêu mến Thầy.” Đức Giê-su bảo: “Hãy chăm sóc chiên của Thầy.18 Thật, Thầy bảo thật cho anh biết: lúc còn trẻ, anh tự mình thắt lưng lấy, và đi đâu tuỳ ý. Nhưng khi đã về già, anh sẽ phải dang tay ra cho người khác thắt lưng và dẫn anh đến nơi anh chẳng muốn.”19 Người nói vậy, có ý ám chỉ ông sẽ phải chết cách nào để tôn vinh Thiên Chúa. Thế rồi, Người bảo ông: “Hãy theo Thầy.”

    Suy niệm:
    Câu chuyện của bài Tin Mừng hôm nay diễn ra bên bờ hồ,
    một cái hồ mang nhiều tên gọi : hồ Galilê, hồ Ghennêxarét, hồ Tibêriát.
    Cái hồ quen thuộc đầy ắp kỷ niệm giữa Thầy và trò.
    Nơi đây tiếng gọi đầu tiên của Thầy Giêsu đã vang lên : Hãy theo Thầy.
    Tiếng ấy đã khiến họ từ bỏ nghề sông nước
    để lên bờ, đi theo ông thợ mộc làng Nadarét.
    Bao lần Thầy trò đi qua cái hồ rộng như biển này.
    Sóng gió họ cũng đã gặp, vui buồn họ cũng đã từng.
    Sáng sớm hôm nay, trên hồ này họ đánh được mẻ cá lớn,
    nhờ một người lạ đứng trên bờ mà họ từ từ nhận ra là Thầy của mình.
    Bữa ăn sáng do Thầy chuẩn bị thật chu đáo.
    Có bánh và cá, có cả đống than hồng hong ấm tình Thầy trò.

    Ngọn lửa này gợi nhớ đến đống than hồng ở dinh Thượng tế,
    nơi Phêrô đã đứng sưởi và đã chối Thầy (Ga 18, 18. 25).
    Bây giờ, cũng bên đống than hồng,
    Thầy Giêsu cho Phêrô có cơ hội công khai bày tỏ tình yêu của mình.
    “Anh có yêu mến Thầy không ?” : ba lần Thầy Giêsu hỏi Phêrô như thế.
    “Thưa Thầy có, Thầy biết con yêu mến Thầy” : ba lần Phêrô trả lời như thế.
    Ba lần chối Thầy như được xóa đi bởi ba lần tuyên xưng tình yêu.
    Nhưng bây giờ Phêrô khiêm tốn, biết tình yêu của mình mong manh, dễ vỡ.

    “Hãy chăn dắt chiên của Thầy” : ba lần Thầy Giêsu đã nói như thế.
    Tình yêu dẫn đến sứ mạng chăn dắt đoàn chiên mà Thầy quý chuộng.
    Phải yêu Thầy thì mới yêu chiên của Thầy.
    Yêu Thầy là điều kiện để được Thầy trao sứ mạng mục tử.
    Làm mục tử là tiếp nối công việc của Thầy Giêsu, Mục tử nhân hậu,
    nên cũng phải sẵn sàng chấp nhận cái chết như Thầy (cc. 18-19),
    chết cho đoàn chiên, chết để tôn vinh Thiên Chúa (c. 19).

    “Hãy theo Thầy”, lời mời năm xưa cũng là lời mời được lặp lại bây giờ.
    “Hãy theo Thầy”, sau những vấp ngã, yếu đuối và chối Thầy.
    “Hãy theo Thầy”, sau khi những giấc mơ trần tục bị tan vỡ bởi biến cố Núi Sọ.
    “Hãy theo Thầy”, sau những hăng hái nồng nhiệt thuở ban đầu.
    “Hãy theo Thầy” để giang tay ra và đến nơi mình không muốn đến.
    “Hãy theo Thầy” để củng cố anh em và chăn dắt chiên của Thầy (Lc 22, 31-32).

    Hôm nay Chúa Giêsu Phục sinh cũng hỏi từng Kitô hữu:
    Con có mến Thầy không?
    Và Ngài chờ một câu trả lời trước khi trao sứ mạng,
    vì ai trong chúng ta cũng có sứ mạng chăm sóc một nhóm người nào đó.
    Xin ơn yêu Giêsu bằng tình yêu thiết thân riêng tư.
    Xin ơn theo Ngài vì nghe thấy lời mời gọi vang lên mỗi ngày: Hãy theo Thầy.
    Và xin ơn dám sống hết mình cho những người được Chúa trao phó.​

    Cầu nguyện:
    Lạy Chúa Giêsu,
    xưa Chúa đã sai các môn đệ ra khơi thả lưới,
    nay Chúa cũng sai chúng con đi vào cuộc đời.
    Chúng con phải đối diện
    với bao thách đố của cuộc sống,
    của công ăn việc làm, của gánh nặng gia đình,
    của nghề nghiệp chuyên môn.

    Xin đừng để chúng con sa vào cạm bẫy
    của vật chất và quyền lực,
    nhưng cho chúng con
    giữ nguyên lý tưởng thuở ban đầu,
    lý tưởng phục vụ quê hương và Hội Thánh.

    Lạy Chúa Giêsu,
    xin dạy chúng con sống thực tế,
    nhưng không thực dụng;
    biết xoay xở nhưng không mưu mô;
    lo cho tương lai cá nhân,
    nhưng không quên
    bao người bất hạnh cần nâng đỡ.

    Giữa cơn lốc của trách nhiệm và công việc,
    giữa những xâu xé trước bao lựa chọn,
    xin cho chúng con
    biết tìm những phút giây trầm lắng,
    để múc lấy ánh sáng và sức mạnh,
    để mình được thật là mình trước mặt Chúa.

    Nhờ lời Đức Trinh Nữ Maria chuyển cầu,
    xin cho chúng con thật sự trở nên chứng nhân,
    làm tất cả để Thiên Chúa được tôn vinh,
    và phẩm giá con người được tôn trọng. Amen.
    Lm Antôn Nguyễn Cao Siêu, S.J.

    ----


    Suy Niệm Lời Chúa, Thứ Sáu 18/05/2018
    Đài Chân Lý Á Châu


     
  6. KhucCamTa

    KhucCamTa Bảo Quốc Công Thần Đệ Tứ Đẳng Tình Nguyện Viên

    19.05.2018 – Thứ Bảy, Tuần 7 Mùa Phục Sinh

    « Người môn đệ Đức Giê-su thương mến »
    (Ga 21, 20-25)​

    20 Ông Phê-rô quay lại, thì thấy người môn đệ Đức Giê-su thương mến đi theo sau; ông này là người đã nghiêng mình vào ngực Đức Giê-su trong bữa ăn tối và hỏi: “Thưa Thầy, ai là kẻ nộp Thầy? “

    21 Vậy khi thấy người đó, ông Phê-rô nói với Đức Giê-su: “Thưa Thầy, còn anh này thì sao? “22 Đức Giê-su đáp: “Giả như Thầy muốn anh ấy còn ở lại cho tới khi Thầy đến, thì việc gì đến anh? Phần anh, hãy theo Thầy.”23 Do đó, mới có tiếng đồn giữa anh em là môn đệ ấy sẽ không chết. Nhưng Đức Giê-su đã không nói với ông Phê-rô là: “Anh ấy sẽ không chết”, mà chỉ nói: “Giả như Thầy muốn anh ấy còn ở lại cho tới khi Thầy đến, thì việc gì đến anh? “

    24 Chính môn đệ này làm chứng về những điều đó và đã viết ra. Chúng tôi biết rằng lời chứng của người ấy là xác thực. 25 Còn có nhiều điều khác Đức Giê-su đã làm. Nếu viết lại từng điều một, thì tôi thiết nghĩ: cả thế giới cũng không đủ chỗ chứa các sách viết ra.


    ***​

    Bài Tin Mừng hôm qua và bài Tin Mừng của Thánh Lễ hôm nay làm nên phần kết của sách Tin Mừng theo thánh Gioan.

    Trong bài Tin Mừng hôm qua, hình ảnh thánh Phê-rô được nêu bật như là người mục tử, với sứ mạng chăn dắt đoàn chiên, dựa trên tình yêu dành cho Đức Ki-tô. Nhưng trong bài Tin Mừng hôm nay, hình ảnh « Người môn đệ Đức Giê-su thương mến » được đưa lên hàng đầu, cùng với những lời chứng mà người môn đệ này để lại cho chúng ta.

    1. « Ở lại »

    Trả lời cho câu hỏi với ít hiều tò mò của thánh Phê-rô về Người môn đệ Đức Giê-su thương mến : « Thưa Thầy, còn anh này thì sao ? », Đức Giê-su nói : « Giả như Thầy muốn anh ấy còn ở lại cho tới khi Thầy đến, thì việc gì đến anh? » Câu trả lời của Đức Giê-su không phải là một giả định không có thật, nhưng nói tới trường hợp Chúa muốn và trong thực tế, Ngài đã muốn như vậy : Ngài muốn rằng Người môn đệ Ngài thương mến « ở lại » cho tới khi Ngài đến. « Ở lại », chứ không phải cứ sống mãi « không chết », như lời đồn được lan truyền giữa các môn đệ.

    Vậy, « ở lại » theo Đức Ki-tô phục sinh có nghĩa là gì ? Bởi vì, một người có thể ở lại hay hiện diện theo những cách thức khác nhau : bằng chính con người thể lí của mình, hoặc bằng chính tác phẩm hay công trình của mình. Vì thế, lời của Đức Ki-tô không hướng trực tiếp tới sự hiện diện thể lí của Người môn đệ Ngài thương mến, nhưng hướng tới sứ điệp Tin Mừng mà Người môn đệ đã thấm nhuần sâu xa và truyền đạt lại cho chúng ta.

    2. Lời chứng

    Như thế, Đức Ki-tô muốn mặc khải cho thánh Phê-rô rằng, theo ý muốn của Ngài, lời chứng của Người môn đệ Ngài thương mến sẽ tồn tại mãi cho đến tận thế, cho đến lúc Ngài trở lại. Và như chúng ta đã có thể nhận ra, quyết định này của Đức Ki-tô về Người môn đệ Ngài thương mến đang được thực sự thực hiện : một đàng, Người môn đệ này nhấn mạnh đặc biệt đến giá trị của lời chứng mà mình để lại trong Tin Mừng thứ tư : « Chính môn đệ này làm chứng về những điều đó và đã viết ra. Chúng tôi biết rằng lời chứng của người ấy là xác thực » ; và đàng khác, Giáo Hội và mỗi người chúng ta càng ngày càng khám phá ra giá trị bất hủ và thâm sâu của lời chứng mà Người môn đệ Đức Ki-tô thương mến để lại trong sách Tin Mừng của mình.

    Đặc biệt, trong Mùa Chay và Mùa Phục Sinh, và nhất là trong những tuần vừa qua, Giáo Hội mời gọi chúng ta chiêm ngắm cách đặc biệt dung nhan rạng ngời của Đức Ki-tô, theo Tin Mừng Gioan, nghĩa là Tin Mừng của Người môn đệ Đức Giê-su thương mến.

    3. « Người môn đệ Đức Giê-su thương mến »

    Ngoài ra, lời của Đức Ki-tô về Người môn đệ Ngài thương mến còn có thể mang một ý nghĩa khác, khi chúng ta không nhìn Người môn đệ như là thánh tông đồ Gioan, nhưng như là hình ảnh tiêu biểu của người môn đệ đi theo Đức Ki-tô. Và theo Đức Ki-tô phục sinh, hình ảnh này sẽ tồn tại mãi cho tới khi Ngài đến.

    Bởi vì, đó là hình ảnh Người môn đệ có một tương quan thiết thân với Đức Giê-su. Trong bài Tin Mừng, có một minh họa tuyệt vời cho mối tương quan thiết thân này : « ông này là người đã nghiêng mình vào ngực Đức Giê-su trong bữa ăn tối ».

    • Bởi vì, đó là hình ảnh Người môn đệ đã nhận ra Đức Ki-tô phục sinh, khi nhìn thấy các dấu chỉ Ngài để lại trong ngôi mồ mở.

    • Bởi vì đó là hình ảnh Người môn đệ đã nhận ra Đức Ki-tô hiện diện sống động trên bờ hồ Tiberia, nghĩa là ngay trong đời thường, khi nhìn thấy dấu chỉ mẻ cá lạ.

    • Và bởi vì, đây là lí do quan trọng nhất, đó là hình ảnh Người môn đệ đã kinh nghiệm thật sâu xa tình yêu mà Đức Giê-su đã dành cho mình, và đã đi theo Ngài, cũng bằng tình yêu, cho đến cùng.

    Mỗi người chúng ta cũng được mời gọi nhận ra chính mình, dù còn đầy bất toàn và tội lỗi, là « Người môn đệ Đức Giê-su thương mến », để cho lời của Đấng Phục Sinh được ứng nghiệm hôm nay và cho đến khi Ngài trở lại.

    Lm Giuse Nguyễn Văn Lộc

    ----


    Suy Niệm Lời Chúa, Thứ Bảy 19/05/2018
    Đài Chân Lý Á Châu

     
    Điều chỉnh mới nhất vào lúc: 18 tháng Năm 2018

Chia sẻ, giới thiệu đến bè bạn