Dismiss Notice
THÔNG BÁO: Phiên bản tháng Giêng 2017 cho Đũa Thần Điện Toán với nhiều thay đổi lớn đã được phát hành. ĐẶC BIỆT: Đũa Thần Điện Toán 64 Gig Duo phiên bản 2017 sẽ tự động cập nhật hóa, không cần phải gửi về Thư Viện Việt Nam Toàn Cầu!

Lời Chúa Hằng Ngày - Tuần Bát Nhật Phục Sinh

Chủ đề trong 'Công Giáo' do KhucCamTa khởi đầu 16 tháng Tư 2017.

  1. KhucCamTa

    KhucCamTa Bảo Quốc Công Thần Đệ Ngũ Đẳng Tình Nguyện Viên

    17.04.2017 - Thứ Hai trong tuần Bát Nhật Phục Sinh

    Tin Mừng Phục Sinh

    Bài đọc I: Cv 2:14, 22-32
    14 Bấy giờ, ông Phê-rô đứng chung với Nhóm Mười Một lớn tiếng nói với họ rằng: "Thưa anh em miền Giu-đê và tất cả những người đang cư ngụ tại Giê-ru-sa-lem, xin biết cho điều này, và lắng nghe những lời tôi nói đây.

    22 "Thưa đồng bào Ít-ra-en, xin nghe những lời sau đây. Đức Giê-su Na-da-rét, là người đã được Thiên Chúa phái đến với anh em. Và để chứng thực sứ mệnh của Người, Thiên Chúa đã cho Người làm những phép mầu, điềm thiêng và dấu lạ giữa anh em. Chính anh em biết điều đó. 23 Theo kế hoạch Thiên Chúa đã định và biết trước, Đức Giê-su ấy đã bị nộp, và anh em đã dùng bàn tay kẻ dữ đóng đinh Người vào thập giá mà giết đi. 24 Nhưng Thiên Chúa đã làm cho Người sống lại, giải thoát Người khỏi những đau khổ của cái chết. Vì lẽ cái chết không tài nào khống chế được Người mãi. 25 Quả vậy, vua Đa-vít đã nói về Người rằng: Tôi luôn nhìn thấy Đức Chúa trước mặt tôi, vì Người ở bên hữu, để tôi chẳng nao lòng. 26 Bởi thế tâm hồn con mừng rỡ, và miệng lưỡi hân hoan, cả thân xác con cũng nghỉ ngơi trong niềm hy vọng. 27 Vì Chúa chẳng đành bỏ mặc linh hồn con trong cõi âm ty, cũng không để Vị Thánh của Ngài phải hư nát. 28 Chúa sẽ dạy con biết đường về cõi sống, và cho con được vui sướng tràn trề khi ở trước Thánh Nhan.

    29 "Thưa anh em, xin được phép mạnh dạn nói với anh em về tổ phụ Đa-vít rằng: người đã chết và được mai táng, và mộ của người còn ở giữa chúng ta cho đến ngày nay. 30 Nhưng vì là ngôn sứ và biết rằng Thiên Chúa đã thề với người là sẽ đặt một người trong dòng dõi trên ngai vàng của người, 31 nên người đã thấy trước và loan báo sự phục sinh của Đức Ki-tô khi nói: Người đã không bị bỏ mặc trong cõi âm ty và thân xác Người không phải hư nát. 32 Chính Đức Giê-su đó, Thiên Chúa đã làm cho sống lại; về điều này, tất cả chúng tôi xin làm chứng.


    Phúc Âm: Mt 28:8-15
    8 Các bà vội vã rời khỏi mộ, tuy sợ hãi nhưng cũng rất đỗi vui mừng, chạy về báo tin cho môn đệ Đức Giê-su hay.9 Bỗng Đức Giê-su đón gặp các bà và nói: “Chào chị em! ” Các bà tiến lại gần Người, ôm lấy chân, và bái lạy Người.10 Bấy giờ, Đức Giê-su nói với các bà: “Chị em đừng sợ! Về báo cho anh em của Thầy để họ đến Ga-li-lê. Họ sẽ được thấy Thầy ở đó.”11 Các bà đang đi, thì có mấy người trong đội lính canh mồ vào thành báo cho các thượng tế biết mọi việc đã xảy ra.12 Các thượng tế liền họp với các kỳ mục; sau khi bàn bạc, họ cho lính một số tiền lớn,13 và bảo: “Các anh hãy nói như thế này: Ban đêm đang lúc chúng tôi ngủ, các môn đệ của hắn đã đến lấy trộm xác.14 Nếu sự việc này đến tai quan tổng trấn, chính chúng tôi sẽ dàn xếp với quan và lo cho các anh được vô sự.”15 Lính đã nhận tiền và làm theo lời họ dạy. Câu chuyện này được phổ biến giữa người Do-thái cho đến ngày nay.

    * * *

    Suy niệm: Bạn có chuẩn bị để gặp gỡ Chúa Phục Sinh không? Các môn đệ của Ðức Giêsu đã không chuẩn bị cho sự sống lại của Người khi họ nghĩ về cái chết của Người. Ngôi mộ trống vừa làm họ sợ hãi vừa làm họ vui mừng. “Họ đã để xác ở đâu hay Người đã thật sự sống lại như Người đã tiên báo?” Mặc dù Ðức Giêsu đã nói với họ trước về cái chết và sự phục sinh của Người, họ vẫn không thể nào tin được, cho tới khi họ nhìn thấy ngôi mộ trống và gặp Chúa phục sinh. Chẳng phải chúng ta cũng thế sao? Chúng ta muốn nhìn với cặp mắt của mình trước khi chúng ta tin! Những người lính gác đã làm chứng cho các thượng tế và kỳ lão, những người từ chối nguồn tin đó. Họ quyết tâm không tin rằng Ðức Giêsu đã sống lại và họ còn hối lộ những người lính gác với niềm hy vọng không cho người khác tin.

    Chúng ta sống trong niềm vui và hy vọng của sự sống lại trước sự sống mới với Đức Kitô

    Nền tảng đức tin của chúng ta nơi sự sống lại là gì? Kinh thánh nói với chúng ta rằng “Đức tin là bảo đảm cho những điều chúng ta hy vọng, là bằng chứng cho những điều chúng ta không thấy” (Hr 11:1). Đức tin là ân huệ nhưng không mà Thiên Chúa đã ban cho chúng ta. Đức tin của chúng ta là sự đồng thuận với toàn bộ chân lý mà Thiên Chúa mặc khải cho chúng ta ngang qua lời của Người. Đức tin rất chắc chắn, bởi vì nó đặt nền tảng trên lời của Chúa, Đấng không thể lừa dối ai. Đức tin cũng tìm kiếm sự hiểu biết. Đó là lý do tại sao Thiên Chúa soi sáng “cặp mắt tâm hồn của chúng ta” để chúng ta có thể nhận biết niềm hy vọng mà Người đã kêu gọi chúng ta (Ep 1,18). Thánh Phêrô tông đồ nói rằng “Chúng ta được tái sinh để nhận lãnh niềm hy vọng sống động, nhờ Đức Giêsu Kitô đã từ cõi chết sống lại” (1Pr 1:3).

    Ngang qua ân huệ đức tin, Đức Chúa mặc khải chính mình cho những ai tin vào lời của Người và ban cho họ “sự sống mới trong Thánh Thần của Người”. Bạn có sống trong niềm vui và niềm hy vọng của sự phục sinh không? Bạn có nhận ra sự hiện diện của Chúa phục sinh trong lời của Người, trong “việc bẻ bánh”, và trong Giáo hội của Người, là thân thể của Đức Kitô không?

    "Lạy Chúa Giêsu, chớ gì chúng con luôn luôn sống trong niềm vui và hy vọng của sự phục sinh và không bao giờ rời mắt khỏi chân lý của nó cho cuộc đời chúng con."


    Don Schwager
    (dailyscripture.servantsoftheword.org/readings)
    Bro. Paul Thanh Vu – chuyển ngữ
     
    Điều chỉnh mới nhất vào lúc: 17 tháng Tư 2017
  2. KhucCamTa

    KhucCamTa Bảo Quốc Công Thần Đệ Ngũ Đẳng Tình Nguyện Viên

    18.04.2017 - Thứ Ba trong tuần Bát Nhật Phục Sinh

    Tôi đã thấy Chúa

    Bài đọc I: Cv 2:36-41
    - - - 36 Vậy toàn thể nhà Ít-ra-en phải biết chắc điều này: Đức Giê-su mà anh em đã treo trên thập giá, Thiên Chúa đã đặt Người làm Đức Chúa và làm Đấng Ki-tô."
    - - - 37 Nghe thế, họ đau đớn trong lòng, và hỏi ông Phê-rô cùng các Tông Đồ khác: "Thưa các anh, vậy chúng tôi phải làm gì?" 38 Ông Phê-rô đáp: "Anh em hãy sám hối, và mỗi người hãy chịu phép rửa nhân danh Đức Giê-su Ki-tô, để được ơn tha tội; và anh em sẽ nhận được ân huệ là Thánh Thần. 39 Thật vậy, đó là điều Thiên Chúa đã hứa cho anh em, cũng như cho con cháu anh em và tất cả những người ở xa, tất cả những người mà Chúa là Thiên Chúa chúng ta sẽ kêu gọi." 40 Ông Phê-rô còn dùng nhiều lời khác để long trọng làm chứng và khuyên nhủ họ. Ông nói: "Anh em hãy tránh xa thế hệ gian tà này để được cứu độ." 41 Vậy những ai đã đón nhận lời ông, đều chịu phép rửa. Và hôm ấy đã có thêm khoảng ba ngàn người theo đạo.


    Phúc Âm: Ga 20,11-18
    11 Bà Ma-ri-a Mác-đa-la đứng ở ngoài, gần bên mộ, mà khóc. Bà vừa khóc vừa cúi xuống nhìn vào trong mộ,12 thì thấy hai thiên thần mặc áo trắng ngồi ở nơi đã đặt thi hài của Đức Giê-su, một vị ở phía đầu, một vị ở phía chân.13 Thiên thần hỏi bà: “Này bà, sao bà khóc? ” Bà thưa: “Người ta đã lấy mất Chúa tôi rồi, và tôi không biết họ để Người ở đâu! “14 Nói xong, bà quay lại và thấy Đức Giê-su đứng đó, nhưng bà không biết là Đức Giê-su.15 Đức Giê-su nói với bà: “Này bà, sao bà khóc? Bà tìm ai? ” Bà Ma-ri-a tưởng là người làm vườn, liền nói: “Thưa ông, nếu ông đã đem Người đi, thì xin nói cho tôi biết ông để Người ở đâu, tôi sẽ đem Người về.”16 Đức Giê-su gọi bà: “Ma-ri-a! ” Bà quay lại và nói bằng tiếng Híp-ri: “Ráp-bu-ni! ” (nghĩa là “Lạy Thầy”).17 Đức Giê-su bảo: “Thôi, đừng giữ Thầy lại, vì Thầy chưa lên cùng Chúa Cha. Nhưng hãy đi gặp anh em Thầy và bảo họ: “Thầy lên cùng Cha của Thầy, cũng là Cha của anh em, lên cùng Thiên Chúa của Thầy, cũng là Thiên Chúa của anh em”.”18 Bà Ma-ri-a Mác-đa-la đi báo cho các môn đệ: “Tôi đã thấy Chúa”, và bà kể lại những điều Người đã nói với bà.

    * * *

    Suy niệm: Bạn có nhận ra sự hiện diện của Chúa khi bạn lắng nghe lời Người không? Thật dễ dàng biết bao để quên lãng Chúa khi chúng ta chú trọng tới chính mình! Maria lúc đầu đã không nhận ra Chúa bởi vì cô đang chăm chú vào ngôi mộ trống và vào nỗi đau của chính mình. Chỉ cần một tiếng của Thầy, khi Người gọi tên cô, để Maria nhận ra Người.

    Chúa Giêsu phục sinh mặc khải chính mình cho chúng ta khi chúng ta nghe lời Người

    Sứ điệp của Maria với các môn đệ “Tôi đã nhìn thấy Chúa” là bản chất đích thật của đạo Công giáo. Người tín hữu không đủ để biết về Chúa, nhưng chúng ta còn phải biết chính Người. Tranh luận về Người vẫn chưa đủ, mà còn phải gặp được Người. Trong sự sống lại, chúng ta giáp mặt với Chúa sống động, Đấng yêu thương mỗi người chúng ta cách cá vị và chia sẻ vinh quang của Người với chúng ta. Chúa ban cho chúng ta “cặp mắt đức tin” để nhìn thấy sự thật về sự sống lại của Người và sự chiến thắng trên tội lỗi và cái chết (Eph 1:18). Và Người mở tai của chúng ta để nhận ra tiếng nói của Người khi chúng ta lắng nghe “tin mừng” được công bố trong sứ điệp Tin Mừng hôm nay.

    Sự sống lại của Ðức Giêsu là nền tảng của niềm hy vọng chúng ta – sự hy vọng rằng chúng ta sẽ nhìn thấy Thiên Chúa mặt đối mặt và chia sẻ vinh quang và niềm vui bất tận của Người. “Tuy không thấy Người anh em vẫn yêu mến Người, tuy chưa được giáp mặt mà lòng vẫn kính tin. Vì vậy, anh em được chan chứa một niềm vui khôn tả, rực rỡ vinh quang, bởi đã nhận được thành quả của đức tin, là ơn cứu độ của con người” (1Pr 1:8-9). Bạn có nhận ra sự hiện diện của Chúa với mình, trong Lời Người, trong “việc bẻ bánh” và trong Giáo hội, là thân mình của Ðức Kitô không?

    "Lạy Chúa Giêsu, chớ gì con không bao giờ quên nhận ra tiếng nói của Chúa và cũng không quên sự hiện diện của Chúa trong Lời ban sự sống của Chúa."


    Don Schwager
    (dailyscripture.servantsoftheword.org/readings)
    Bro. Paul Thanh Vu – chuyển ngữ
     
  3. KhucCamTa

    KhucCamTa Bảo Quốc Công Thần Đệ Ngũ Đẳng Tình Nguyện Viên

    19.04.2017 - Thứ Tư trong tuần Bát Nhật Phục Sinh

    Chẳng phải lòng chúng ta nóng cháy
    khi Người mở trí cho chúng ta hiểu Kinh Thánh đó sao?

    Bài đọc I: Cv 3:1-10
    1 Một hôm, ông Phê-rô và ông Gio-an lên Đền Thờ, vào buổi cầu nguyện giờ thứ chín. 2 Khi ấy, người ta khiêng đến một người què từ khi lọt lòng mẹ. Ngày ngày họ đặt anh ta bên cửa Đền Thờ gọi là Cửa Đẹp, để xin kẻ ra vào Đền Thờ bố thí. 3 Vừa thấy ông Phê-rô và ông Gio-an sắp vào Đền Thờ, anh liền xin bố thí. 4 Hai ông nhìn thẳng vào anh, và ông Phê-rô nói: "Anh nhìn chúng tôi đây!" 5 Anh ta chăm chú nhìn hai ông, tưởng rằng sẽ được cái gì. 6 Bấy giờ ông Phê-rô nói: "Vàng bạc thì tôi không có; nhưng cái tôi có, tôi cho anh đây: nhân danh Đức Giê-su Ki-tô người Na-da-rét, anh đứng dậy mà đi!" 7 Rồi ông nắm chặt lấy tay mặt anh, kéo anh chỗi dậy. Lập tức bàn chân và xương mắt cá của anh trở nên cứng cáp. 8 Anh đứng phắt dậy, đi lại được; rồi cùng với hai ông, anh vào Đền Thờ, vừa đi vừa nhảy nhót và ca tụng Thiên Chúa. 9 Toàn dân thấy anh đi lại và ca tụng Thiên Chúa. 10 Và khi nhận ra anh chính là người vẫn ngồi ăn xin tại Cửa Đẹp Đền Thờ, họ kinh ngạc sững sờ về sự việc mới xảy đến cho anh.

    Phúc Âm: Lc 24:13-35
    13 Cũng ngày hôm ấy, có hai người trong nhóm môn đệ đi đến một làng kia tên là Em-mau, cách Giê-ru-sa-lem chừng mười một cây số.14 Họ trò chuyện với nhau về tất cả những sự việc mới xảy ra.15 Đang lúc họ trò chuyện và bàn tán, thì chính Đức Giê-su tiến đến gần và cùng đi với họ.16 Nhưng mắt họ còn bị ngăn cản, không nhận ra Người.17 Người hỏi họ: “Các anh vừa đi vừa trao đổi với nhau về chuyện gì vậy? ” Họ dừng lại, vẻ mặt buồn rầu.18 Một trong hai người tên là Cơ-lê-ô-pát trả lời: “Chắc ông là người duy nhất trú ngụ tại Giê-ru-sa-lem mà không hay biết những chuyện đã xảy ra trong thành mấy bữa nay.”19 Đức Giê-su hỏi: “Chuyện gì vậy? ” Họ thưa: “Chuyện ông Giê-su Na-da-rét. Người là một ngôn sứ đầy uy thế trong việc làm cũng như lời nói trước mặt Thiên Chúa và toàn dân.20 Thế mà các thượng tế và thủ lãnh của chúng ta đã nộp Người để Người bị án tử hình, và đã đóng đinh Người vào thập giá.21 Phần chúng tôi, trước đây vẫn hy vọng rằng chính Người là Đấng sẽ cứu chuộc Ít-ra-en. Hơn nữa, những việc ấy xảy ra đến nay là ngày thứ ba rồi.22 Thật ra, cũng có mấy người đàn bà trong nhóm chúng tôi đã làm chúng tôi kinh ngạc. Các bà ấy ra mộ hồi sáng sớm,23 không thấy xác Người đâu cả, về còn nói là đã thấy thiên thần hiện ra bảo rằng Người vẫn sống.24 Vài người trong nhóm chúng tôi đã ra mộ, và thấy sự việc y như các bà ấy nói; còn chính Người thì họ không thấy.”25 Bấy giờ Đức Giê-su nói với hai ông rằng: “Các anh chẳng hiểu gì cả! Lòng trí các anh thật là chậm tin vào lời các ngôn sứ!26 Nào Đấng Ki-tô lại chẳng phải chịu khổ hình như thế, rồi mới vào trong vinh quang của Người sao?27 Rồi bắt đầu từ ông Mô-sê và tất cả các ngôn sứ, Người giải thích cho hai ông những gì liên quan đến Người trong tất cả Sách Thánh.

    28 Khi gần tới làng họ muốn đến, Đức Giê-su làm như còn phải đi xa hơn nữa.29 Họ nài ép Người rằng: “Mời ông ở lại với chúng tôi, vì trời đã xế chiều, và ngày sắp tàn.” Bấy giờ Người mới vào và ở lại với họ.30 Khi đồng bàn với họ, Người cầm lấy bánh, dâng lời chúc tụng, và bẻ ra trao cho họ.31 Mắt họ liền mở ra và họ nhận ra Người, nhưng Người lại biến mất.32 Họ mới bảo nhau: “Dọc đường, khi Người nói chuyện và giải thích Kinh Thánh cho chúng ta, lòng chúng ta đã chẳng bừng cháy lên sao? “33 Ngay lúc ấy, họ đứng dậy, quay trở lại Giê-ru-sa-lem, gặp Nhóm Mười Một và các bạn hữu đang tụ họp tại đó.34 Những người này bảo hai ông: “Chúa trỗi dậy thật rồi, và đã hiện ra với ông Si-môn.”35 Còn hai ông thì thuật lại những gì đã xảy ra dọc đường và việc mình đã nhận ra Chúa thế nào khi Người bẻ bánh.


    * * *

    Suy niệm: Tại sao các môn đệ lại khó khăn để nhận ra Chúa phục sinh? Cái chết của Ðức Giêsu đã phân tán các môn đệ và làm tiêu tan những hy vọng và giấc mơ của họ. Họ đã hy vọng rằng Người là đấng giải thoát Israel. Họ nhìn thập giá như sự thất bại và không thể hiểu được ngôi mộ trống cho tới khi Chúa hiện ra với họ và giải thích cho họ hiểu.

    Bạn có nghi ngờ Tin mừng khi nói Đức Giêsu đã sống lại để ban cho bạn sự sống mới?

    Ðức Giêsu đã khiển trách các môn đệ trên đường về Emmaus về sự chậm chạp của họ để tin vào những gì Kinh thánh đã nói về Đấng Mêsia. Họ đã không nhận ra Ðức Giêsu phục sinh cho tới lúc Người bẻ bánh với họ. Bạn có nhận ra Chúa trong lời Người và trong việc bẻ bánh không?

    Thánh Augustine thành Hippo (354-430 AD) suy niệm về sự nhận thức lờ mờ của họ như sau:

    “Họ quá bối rối khi họ nhìn thấy Người treo trên thập giá, đến nỗi họ quên hết lời giáo huấn của Người, họ đã không mong đợi sự phục sinh của Người, và không giữ những lời hứa của Người trong tâm trí” (Bài giảng 235.1).

    “Mắt họ bị che khuất, đến nỗi họ không thể nhận ra Người, cho tới khi bẻ bánh. Vì thế, bởi vì tình trạng của tâm trí của họ, vẫn còn u tối trước sự thật rằng ‘Đức Kitô sẽ chết và sẽ sống lại’, tương tự, mắt họ cũng bị che khuất. Đó không phải là sự thật của chính Người đã dẫn họ lạc đường, nhưng đúng hơn là chính họ đã không thể hiểu được sự thật” (trích từ bài giảng các Tin mừng, 3.25.72).

    Chúng ta có thường xuyên không nhận ra Chúa khi Người nói với tâm hồn chúng ta và mở trí cho chúng ta không? Chúa phục sinh luôn sẵn sàng nói lời Người cho chúng ta và ban cho chúng ta hiểu được những đường lối của Người. Bạn có chăm chú lắng nghe lời Chúa và cho phép lời Người thay đổi và thánh hóa bạn không?

    "Lạy Chúa Giêsu Kitô, xin mở mắt linh hồn con để nhận ra sự hiện diện của Chúa với con và để con hiểu được chân lý của lời cứu độ của Chúa. Xin nuôi dưỡng con với lời ban sự sống và với bánh sự sống."


    Don Schwager
    (dailyscripture.servantsoftheword.org/readings)
    Bro. Paul Thanh Vu – chuyển ngữ
     
    Điều chỉnh mới nhất vào lúc: 19 tháng Tư 2017
  4. KhucCamTa

    KhucCamTa Bảo Quốc Công Thần Đệ Ngũ Đẳng Tình Nguyện Viên

    20.04.2017 - Thứ Năm trong tuần Bát Nhật Phục Sinh

    Đức Giêsu mở trí họ để họ hiểu được Kinh Thánh

    Bài đọc I: Cv 3:11-26
    11 Anh cứ níu lấy ông Phê-rô và ông Gio-an, nên toàn dân rất kinh ngạc, chạy ùa tới các ông tại hành lang gọi là hành lang Sa-lô-môn. 12 Thấy vậy, ông Phê-rô lên tiếng nói với dân: "Thưa đồng bào Ít-ra-en, sao lại ngạc nhiên về điều đó, sao lại nhìn chúng tôi chằm chằm, như thể chúng tôi đã làm cho người này đi lại được, nhờ quyền năng riêng hay lòng đạo đức của chúng tôi? 13 Thiên Chúa của các tổ phụ Áp-ra-ham, I-xa-ác và Gia-cóp, Thiên Chúa của cha ông chúng ta, đã tôn vinh Tôi Trung của Người là Đức Giê-su, Đấng mà chính anh em đã nộp và chối bỏ trước mặt quan Phi-la-tô, dù quan ấy xét là phải tha. 14 Anh em đã chối bỏ Đấng Thánh và Đấng Công Chính, mà lại xin ân xá cho một tên sát nhân. 15 Anh em đã giết Đấng khơi nguồn sự sống, nhưng Thiên Chúa đã làm cho Người trỗi dậy từ cõi chết: về điều này, chúng tôi xin làm chứng. 16 Chính nhờ lòng tin vào danh Người, mà danh Người đã làm cho kẻ anh em nhìn và biết đây trở nên cứng cáp; chính lòng tin Người ban đã cho anh này được khỏi hẳn như thế, ngay trước mắt tất cả anh
    - - 17 "Thưa anh em, giờ đây tôi biết anh em đã hành động vì không hiểu biết, cũng như các thủ lãnh của anh em. 18 Nhưng, như vậy là Thiên Chúa đã thực hiện những điều Người dùng miệng tất cả các ngôn sứ mà báo trước, đó là: Đấng Ki-tô của Người phải chịu khổ hình. 19 Vậy anh em hãy sám hối và trở lại cùng Thiên Chúa, để Người xoá bỏ tội lỗi cho anh em. 20 Như vậy thời kỳ an lạc mà Đức Chúa ban cho anh em sẽ đến, khi Người sai Đấng Ki-tô Người đã dành cho anh em, là Đức Giê-su. 21 Đức Giê-su còn phải được giữ lại trên trời, cho đến thời phục hồi vạn vật, thời mà Thiên Chúa đã dùng miệng các vị thánh ngôn sứ của Người mà loan báo tự ngàn xưa. 22 Thật vậy, ông Mô-sê đã nói: Từ giữa đồng bào của anh em, Đức Chúa là Thiên Chúa của anh em sẽ cho trỗi dậy một ngôn sứ như tôi để giúp anh em; tất cả những gì vị ấy nói với anh em, anh em hãy nghe. 23 Kẻ nào mà không nghe ngôn sứ ấy, thì sẽ bị diệt trừ khỏi dân. 24 Sau đó, mọi ngôn sứ, kể từ ông Sa-mu-en đến các vị kế tiếp, khi lên tiếng thì cũng đã loan báo những ngày chúng ta đang sống.
    - - 25 "Phần anh em, anh em là con cháu của các ngôn sứ và của giao ước mà Thiên Chúa đã lập với cha ông anh em, khi Người phán với ông Áp-ra-ham: Nhờ dòng dõi ngươi, mọi gia tộc trên mặt đất sẽ được chúc phúc. 26 Thiên Chúa đã cho Tôi Trung của Người trỗi dậy để giúp anh em trước tiên, và sai đi chúc phúc cho anh em, bằng cách làm cho mỗi người trong anh em lìa bỏ những tội ác của mình."


    Phúc Âm: Lc 24:35-48
    35 Còn hai ông thì thuật lại những gì đã xảy ra dọc đường và việc mình đã nhận ra Chúa thế nào khi Người bẻ bánh.36 Các ông còn đang nói, thì chính Đức Giê-su đứng giữa các ông và bảo: “Bình an cho anh em! “ 37 Các ông kinh hồn bạt vía, tưởng là thấy ma. 38 Nhưng Người nói: “Sao lại hoảng hốt? Sao lòng anh em còn ngờ vực?39 Nhìn chân tay Thầy coi, chính Thầy đây mà! Cứ rờ xem, ma đâu có xương có thịt như anh em thấy Thầy có đây? “40 Nói xong, Người đưa tay chân ra cho các ông xem.41 Các ông còn chưa tin vì mừng quá, và còn đang ngỡ ngàng, thì Người hỏi: “Ở đây anh em có gì ăn không? “42 Các ông đưa cho Người một khúc cá nướng.43 Người cầm lấy và ăn trước mặt các ông.44 Rồi Người bảo: “Khi còn ở với anh em, Thầy đã từng nói với anh em rằng tất cả những gì sách Luật Mô-sê, các Sách Ngôn Sứ và các Thánh Vịnh đã chép về Thầy đều phải được ứng nghiệm.”45 Bấy giờ Người mở trí cho các ông hiểu Kinh Thánh 46 và Người nói: “Có lời Kinh Thánh chép rằng: Đấng Ki-tô phải chịu khổ hình, rồi ngày thứ ba, từ cõi chết sống lại;47 phải nhân danh Người mà rao giảng cho muôn dân, bắt đầu từ Giê-ru-sa-lem, kêu gọi họ sám hối để được ơn tha tội.48 Chính anh em là chứng nhân về những điều này.

    * * *

    Suy niệm: Chẳng phải chúng ta cũng giống như các tông đồ sao? Chúng ta không tin trừ khi chúng ta nhìn bằng chính đôi mắt của mình. Các Tin mừng làm chứng về thực tại của sự sống lại. Ðức Giêsu đi một đoạn đường dài để bảo đảm với các môn đệ rằng Người không phải là ma hay là sự ảo giác. Người cho họ thấy những dấu đinh và giải thích Kinh thánh đã tiên báo về cái chết và phục sinh của Người như thế nào.

    Giêrome (347-420 AD), nhà thông thái về Kinh thánh ở thời sơ khai của Giáo hội giải thích:

    “Khi Người bày tỏ cho họ thấy: đôi tay và cạnh sườn thật của mình, Người thật sự ăn uống với các môn đệ; thật sự đi với Cleophas; nói chuyện với họ bằng lưỡi thật; thật sự nằm tựa đầu giữa bữa ăn; với đôi tay thật bẻ bánh, chúc tụng, bẻ ra, và trao nó cho họ. Đừng đặt quyền năng của Chúa ngang hàng với những trò mánh khóe của các nhà ảo thuật để Người có thể xuất hiện với những gì Người không có, và nghĩ rằng Người ăn mà không có răng, bước đi mà không có chân, bẻ bánh mà không có tay, nói chuyện mà không có lưỡi, và cho thấy cạnh sườn mà không có xương.” (Trích từ lá thư gởi cho Pammachius chống lại Gioan thành Giêrusalem 34, ở thế kỷ thứ 5).​

    Điểm quy chiếu của Tin mừng là thập giá; nhưng may mắn thay, nó không dừng lại ở đó. Ngang qua thập giá, Ðức Giêsu đã đánh bại những kẻ thù của chúng ta – sự chết và Satan, và đem lại ơn tha thứ cho những tội lỗi của chúng ta. Thập giá của Người là cửa vào Thiên đàng và là chìa khóa để vào Thiên đàng. Con đường vinh quang phải kinh qua thập giá. Khi các môn đệ nhìn thấy Chúa phục sinh, họ không tin đó là niềm vui! Làm thế nào cái chết dẫn tới sự sống và thập giá dẫn tới chiến thắng được? Ðức Giêsu chỉ cho chúng ta con đường và ban cho chúng ta sức mạnh để chiến thắng tội lỗi, thất vọng, và mọi thứ khác có thể cản đường yêu thương và chân lý của Người. Giống như các môn đệ đầu tiên được trao phó nhiệm vụ đem Tin mừng cứu rỗi cho mọi quốc gia, chúng ta cũng được kêu gọi trở nên những nhân chứng về sự phục sinh của Ðức Giêsu Kitô cho tất cả những người đang sống trên mặt đất này. Bạn có làm chứng về niềm vui của Tin mừng cho những người xung quanh bạn không?

    "Lạy Chúa Giêsu, xin mở lòng trí chúng con để hiểu được Kinh Thánh để chúng con có thể hiểu trọn vẹn chân lý của lời Chúa. Xin đổ trên chúng con sức mạnh của Chúa và ban cho chúng con sự dũng cảm để rao giảng Tin Mừng trong lời nói và việc làm."

    Don Schwager
    (dailyscripture.servantsoftheword.org/readings)
    Bro. Paul Thanh Vu – chuyển ngữ
     
  5. KhucCamTa

    KhucCamTa Bảo Quốc Công Thần Đệ Ngũ Đẳng Tình Nguyện Viên

    21.04.2017 - Thứ Sáu trong tuần Bát Nhật Phục Sinh

    Đức Giêsu mặc khải về mình một lần nữa cho các môn đệ

    Bài đọc I: Cv 4:1-12
    1 Hai ông còn đang nói với dân, thì có các tư tế, viên lãnh binh Đền Thờ, và các người thuộc nhóm Xa-đốc kéo đến. 2 Họ bực tức vì các ông giảng dạy cho dân và dựa vào trường hợp Đức Giê-su mà loan báo kẻ chết sẽ sống lại. 3 Họ bắt hai ông và tống ngục cho đến ngày hôm sau, vì trời đã về chiều. 4 Nhưng trong đám người nghe lời giảng, có nhiều kẻ đã tin theo, chỉ riêng số đàn ông đã lên đến chừng năm ngàn.
    - - 5 Hôm sau, các thủ lãnh Do-thái, các kỳ mục và kinh sư họp nhau tại Giê-ru-sa-lem. 6 Có cả thượng tế Kha-nan, các ông Cai-pha, Gio-an, A-lê-xan-đê và mọi người trong dòng họ thượng tế. 7 Họ cho điệu hai Tông Đồ ra giữa hội đồng và tra hỏi: "Nhờ quyền năng nào hay nhân danh ai mà các ông làm điều ấy?" 8 Bấy giờ, ông Phê-rô được đầy Thánh Thần, liền nói với họ: "Thưa quý vị thủ lãnh trong dân và quý vị kỳ mục, 9 hôm nay chúng tôi bị thẩm vấn về việc lành chúng tôi đã làm cho một người tàn tật, về cách thức người ấy đã được cứu chữa. 10 Vậy xin tất cả quý vị và toàn dân Ít-ra-en biết cho rằng: nhân danh chính Đức Giê-su Ki-tô, người Na-da-rét, Đấng mà quý vị đã đóng đinh vào thập giá, và Thiên Chúa đã làm cho trỗi dậy từ cõi chết, chính nhờ Đấng ấy mà người này được lành mạnh ra đứng trước mặt quý vị. 11 Đấng ấy là tảng đá mà quý vị là thợ xây loại bỏ, chính tảng đá ấy lại trở nên đá tảng góc tường. 12 Ngoài Người ra, không ai đem lại ơn cứu độ; vì dưới gầm trời này, không có một danh nào khác đã được ban cho nhân loại, để chúng ta phải nhờ vào danh đó mà được cứu độ."


    Phúc Âm: Ga 21:1-14
    1 Sau đó, Đức Giê-su lại tỏ mình ra cho các môn đệ ở Biển Hồ Ti-bê-ri-a. Người tỏ mình ra như thế này. 2 Ông Si-môn Phê-rô, ông Tô-ma gọi là Đi-đy-mô, ông Na-tha-na-en người Ca-na miền Ga-li-lê, các người con ông Dê-bê-đê và hai môn đệ khác nữa, tất cả đang ở với nhau.3 Ông Si-môn Phê-rô nói với các ông: “Tôi đi đánh cá đây.” Các ông đáp: “Chúng tôi cùng đi với anh.” Rồi mọi người ra đi, lên thuyền, nhưng đêm ấy họ không bắt được gì cả. 4 Khi trời đã sáng, Đức Giê-su đứng trên bãi biển, nhưng các môn đệ không nhận ra đó chính là Đức Giê-su. 5 Người nói với các ông: “Này các chú, không có gì ăn ư?” Các ông trả lời: “Thưa không.” 6 Người bảo các ông: “Cứ thả lưới xuống bên phải mạn thuyền đi, thì sẽ bắt được cá.” Các ông thả lưới xuống, nhưng không sao kéo lên nổi, vì lưới đầy những cá. 7 Người môn đệ được Đức Giê-su thương mến nói với ông Phê-rô: “Chúa đó!” Vừa nghe nói “Chúa đó!", ông Si-môn Phê-rô vội khoác áo vào vì đang ở trần, rồi nhảy xuống biển. 8 Các môn đệ khác chèo thuyền vào bờ kéo theo lưới đầy cá, vì các ông không xa bờ lắm, chỉ cách vào khoảng gần một trăm thước. 9 Bước lên bờ, các ông nhìn thấy có sẵn than hồng với cá đặt ở trên, và có cả bánh nữa. 10 Đức Giê-su bảo các ông: “Đem ít cá mới bắt được tới đây!“ 11 Ông Si-môn Phê-rô lên thuyền, rồi kéo lưới vào bờ. Lưới đầy những cá lớn, đếm được một trăm năm mươi ba con. Cá nhiều như vậy mà lưới không bị rách. 12 Đức Giê-su nói: “Anh em đến mà ăn!” Không ai trong các môn đệ dám hỏi “Ông là ai?“, vì các ông biết rằng đó là Chúa. 13 Đức Giê-su đến, cầm lấy bánh trao cho các ông; rồi cá, Người cũng làm như vậy. 14 Đó là lần thứ ba Đức Giê-su tỏ mình ra cho các môn đệ, sau khi trỗi dậy từ cõi chết.

    * * *

    Suy niệm: Tại sao các Tông đồ đã không lập tức nhận ra Chúa khi Người chào đón họ ở bờ biển Tibêria? Gioan cho chúng ta câu trả lời. Gioan kể rằng Phêrô quyết định trở về nhà ở Galilê, dường như ông muốn trở lại nghề đánh cá của mình. Phêrô chán nản và không biết làm gì sau thảm kịch cái chết của Ðức Giêsu! Ông quay lại nghề cũ trước kia vì thất bại và băn khoăn. Các môn đệ khác cũng theo ông trở về Galilê.

    Ân huệ đức tin mở mắt chúng ta để nhận ra Chúa Giêsu sống lại giữa chúng ta

    Khi nào là lần cuối cùng Phêrô được lệnh thả lưới sau một đêm vất vả vô ích? Đó là lúc khởi đầu sứ mệnh của Ðức Giêsu ở Galilê khi Người đột ngột đến gần Phêrô trong thuyền đánh cá của ông, sau một đêm đánh cá vô ích và ra lệnh cho ông thả lưới (Lc 5:4-11). Sau mẻ cá lạ lùng, Ðức Giêsu nói với Phêrô rằng ông sẽ trở thành người “bắt người ta” cho vương quốc của Thiên Chúa. Giờ đây, Ðức Giêsu lập lại cùng phép lạ đó. Gioan, người môn đệ được yêu mến, là người đầu tiên nhận ra Chúa. Phêrô lập tức nhảy khỏi thuyền và đến với Chúa. Bạn có chạy đến với Chúa khi bạn gặp những khó khăn, thất bại, hay thử thách không? Chúa luôn sẵn sàng canh tân chúng ta trong đức tin và ban cho chúng ta niềm hy vọng mới vào những lời hứa của Người.

    Những người hoài nghi không tin vào sự sống lại nói với các môn đệ chỉ nhìn thấy hình bóng của Ðức Giêsu. Tuy nhiên, các Tin mừng cho chúng ta một bức hình sống động về thực tại của sự sống lại. Ðức Giêsu đã đích thân đến để cho các môn đệ những bằng chứng khác nhau về sự sống lại của Người – rằng Người có thân xác thực sự, không phải là hình bóng hay ma quái. Trong lần hiện ra thứ ba của Người với các tông đồ, sau khi Ðức Giêsu làm phép lạ bắt được nhiều cá, Người đã chuẩn bị bữa sáng và ăn với họ. Sự nhận ra nhanh chóng của Phêrô về Thầy và thốt lên “Chính là Chúa!” đối nghịch với sự chối bỏ Thầy mình trước đó, trong tối hôm Người bị bắt. Chúa Giêsu mặc khải chính mình cho mỗi người chúng ta khi chúng ta mở lòng đón nhận Lời Người. Bạn có nhận ra sự hiện diện của Chúa trong đời mình và bạn có đón nhận Lời Người với lòng tin không?

    "Lạy Chúa Giêsu, Chúa là sự Sống lại và là Sự sống. Xin gia tăng niềm tin của con vào sức mạnh của sự sống lại của Chúa và vào chân lý Chúa thật sự đang sống! Chớ gì con không bao giờ nghi ngờ Lời ban sự sống của Chúa và cũng không lạc xa sự hiện diện của Chúa."

    Don Schwager
    (dailyscripture.servantsoftheword.org/readings)
    Bro. Paul Thanh Vu – chuyển ngữ
     
  6. KhucCamTa

    KhucCamTa Bảo Quốc Công Thần Đệ Ngũ Đẳng Tình Nguyện Viên

    22.04.2017 - Thứ Bảy trong tuần Bát Nhật Phục Sinh

    Hãy đi rao giảng Tin mừng cho mọi loài thụ tạo

    Bài đọc I: Cv 4:13-21
    - - 13 Họ ngạc nhiên khi thấy ông Phê-rô và ông Gio-an mạnh dạn, và biết rằng hai ông là những người không có chữ nghĩa, lại thuộc giới bình dân. Họ nhận ra hai ông là những người đã từng theo Đức Giê-su; 14 đồng thời họ lại thấy người đã được chữa lành đứng đó với hai ông, nên họ không biết đối đáp thế nào. 15 Họ mới truyền cho hai ông ra khỏi Thượng Hội Đồng, và bàn tính với nhau. 16 Họ nói: "Ta phải xử làm sao với những người này? Họ đã làm một dấu lạ rành rành: điều đó hiển nhiên đối với mọi người cư ngụ tại Giê-ru-sa-lem, và ta không thể chối được. 17 Nhưng để cho việc đó khỏi lan rộng thêm trong dân, ta hãy ngăm đe, nghiêm cấm họ từ nay không được nói đến danh ấy với ai nữa."
    - - 18 Họ cho gọi hai ông vào và tuyệt đối cấm hai ông không được lên tiếng hay giảng dạy về danh Đức Giê-su nữa. 19 Hai ông Phê-rô và Gio-an đáp lại: "Nghe lời các ông hơn là nghe lời Thiên Chúa, xin hỏi: trước mặt Thiên Chúa, điều ấy có phải lẽ không? Các ông thử xét xem! 20 Phần chúng tôi, những gì tai đã nghe, mắt đã thấy, chúng tôi không thể không nói ra." 21 Sau khi ngăm đe lần nữa, họ thả hai ông về, vì không tìm được cách trừng trị hai ông. Lý do là vì họ sợ dân: ai nấy đều tôn vinh Thiên Chúa vì việc đã xảy ra.


    Phúc Âm: Mc 16,9-15
    9 Sau khi sống lại vào lúc tảng sáng ngày thứ nhất trong tuần, Đức Giê-su hiện ra trước tiên với bà Ma-ri-a Mác-đa-la, là kẻ đã được Người trừ cho khỏi bảy quỷ.10 Bà đi báo tin cho những kẻ đã từng sống với Người mà nay đang buồn bã khóc lóc.11 Nghe bà nói Người đang sống và bà đã thấy Người, các ông vẫn không tin.12 Sau đó, Người tỏ mình ra dưới một hình dạng khác cho hai người trong nhóm các ông, khi họ đang trên đường đi về quê.13 Họ trở về báo tin cho các ông khác, nhưng các ông ấy cũng không tin hai người này.14 Sau cùng, Người tỏ mình ra cho chính Nhóm Mười Một đang khi các ông dùng bữa. Người khiển trách các ông không tin và cứng lòng, bởi lẽ các ông không chịu tin những kẻ đã được thấy Người sau khi Người trỗi dậy.15 Người nói với các ông: “Anh em hãy đi khắp tứ phương thiên hạ, loan báo Tin Mừng cho mọi loài thụ tạo.

    * * *

    Suy niệm: Bạn có tin Chúa Giêsu thật sự sống lại và sẵn sàng nói cho mọi người biết về sự hiện diện của Người không? Người đầu tiên nhìn thấy Chúa phục sinh không phải là Phêrô hay một trong các vị tông đồ, nhưng là người phụ nữ được coi là có cuộc sống đầy tội lỗi! Bà đã được tha nhiều và được Thầy yêu mến nhiều. Bà là người đầu tiên ở ngôi mộ để tỏ lòng tôn kính. Không may cho các môn đệ, họ đã không tin tưởng vào câu chuyện của bà về Thầy sống lại. Ðức Giêsu đã phải khiển trách các tông đồ bởi vì lòng cứng tin và bướng bỉnh của họ.

    Chúa Thánh Thần làm cho đức tin chúng ta vào Đức Giêsu Kitô hồi sinh

    Bạn có giống như các tông đồ hay giống như Maria – chậm tin hay nhanh nhẹn chạy đến với Ðức Giêsu? Bạn có nghi ngờ vì bạn không thấy không? Chúa bày tỏ sự hiện diện của Người cho chúng ta biết ngang qua sự hoạt động của Chúa Thánh Thần. Người ban cho chúng ta hồng ân đức tin để nhận biết chính Người và hiểu được mầu nhiệm về cái chết và phục sinh của Người. Bạn có tin vào lời Người và lắng nghe tiếng nói của Người không?

    Chúng ta là những đại sứ và chứng nhân của Đức Kitô về chiến thắng của Người trên tội lỗi và sự chết

    Sau khi hiện ra với các tông đồ yêu dấu của mình, Ðức Giêsu truyền lệnh cho họ ra đi và công bố Tin Mừng cho toàn thể thế giới. Công việc của họ là loan truyền Tin Mừng cứu độ, không chỉ riêng cho người Israel nhưng cho tất cả toàn thế giới. Ðây là nhiệm vụ cao cả mà Ðức Kitô phục sinh ban cho toàn Giáo hội. Tất cả các tín hữu được chia sẻ trong nhiệm vụ này – trở thành các sứ giả của Tin Mừng và là sứ giả cho Ðức Giêsu Kitô, Ðấng cứu độ duy nhất của thế giới. Chúng ta không bị đơn chiếc trong nhiệm vụ này vì Chúa phục sinh cùng làm việc trong và qua chúng ta bởi quyền năng Thánh Thần của Người. Bạn có làm chứng cho người khác về niềm vui Tin mừng và niềm hy vọng của sự phục sinh không?

    "Lạy Chúa Giêsu Kitô, xin gia tăng niềm tin và niềm hy vọng của con vào sức mạnh sự phục sinh của Chúa. Và ban cho con niềm vui và lòng can đảm để trở thành chứng nhân cho người khác và mạnh dạn nói về những gì Chúa đã làm để cứu chúng con khỏi tội lỗi và sự chết."

    Don Schwager
    (dailyscripture.servantsoftheword.org/readings)
    Bro. Paul Thanh Vu – chuyển ngữ
     

Chia sẻ, giới thiệu đến bè bạn