Dismiss Notice
THÔNG BÁO: Phiên bản tháng Giêng 2018 cho Đũa Thần Điện Toán với nhiều thay đổi lớn đã được phát hành. ĐẶC BIỆT: Đũa Thần Điện Toán 64 Gig Duo phiên bản 2018 sẽ tự động cập nhật hóa, không cần phải gửi về Thư Viện Việt Nam Toàn Cầu!

Mở Trang Hiếu Hạnh - Thơ Mặc Giang

Chủ đề trong 'Vườn Thơ Tâm Linh' do Việt Dương Nhân khởi đầu 2 tháng Sáu 2010.

  1. Mở Trang Hiếu Hạnh

    Rằng xưa, có Mục Kiền Liên
    Tu hành giác ngộ, chứng liền lục thông
    « Thiên nhãn », « Thiên nhĩ » vô cùng
    « Tha tâm », « Thần túc » thỉ chung rõ ràng
    « Túc mệnh », « Lậu tận » vô can
    Đường xuôi lối ngược dọc ngang đi về
    Mục Liên bèn nhớ Mẫu hề
    Sinh tiền bất thiện Thanh Đề quá tay
    Nghiệp báo khó tránh đọa đày
    Có vay có trả mảy may không sờn
    Ngẫm tình mẫu tử nào hơn
    “Con không Cha Mẹ như đờn đứt dây”
    Nhà không nóc, cột không cây
    Làm sao con trẻ có ngày lớn lên
    Công cha nghĩa mẹ đáp đền
    Con hiền cháu thảo chớ quên Ân này
    Một Ân, còn khó trả thay
    Bốn Ân sâu nặng cao dày dễ đâu
    Suốt đời tận tụy cơ cầu
    Trăm năm trọn kiếp khấu đầu đền ơn
    Ngàn năm chưa thấm sắt son
    Muôn năm chưa cạn dấu mòn nghĩa ân
    Chứ đâu tính tháng tính năm
    Chứ đâu hơn thiệt nay thăm mai về
    Đứa này miệng nói môi trề
    Đứa kia lẩm bẩm não nề Song Thân
    Đức Phật chỉ dạy ân cần
    Một trong bốn tội, sẵn phần ngục ty
    Đức Phật chỉ dạy chi ly
    Làm con bất hiếu không gì tội hơn
    Rằng xưa, Mục Tử ấn son
    Tìm đường cứu Mẹ, lòng con mới đành
    Dù cho vượt thấu trời xanh
    Lao vào địa ngục tơ mành cho ra
    Dù cho vạn thể thiên hà
    Vô cùng thế giới hằng sa tinh cầu
    Mẹ ơi Mẹ ở nơi đâu
    Con đi tìm Mẹ dãi dầu ra sao
    Mẹ ơi Mẹ ở nơi nào
    Con thương nhớ Mẹ nát nhàu tâm can
    Băng đèo vượt núi không màng
    Sông sâu biển rộng không can hệ gì
    Dù cho tận ngục A Tỳ
    Hay Vô Gián ngục, không suy suyển lòng
    Dù con xuống biển tác sông
    Lên non đội núi, vượt vòng sơn khê
    Dù con vào cuối bờ mê
    Tận cùng bến mộng Tam Đồ phù sinh
    Quyết tìm cho được Mẹ mình
    Tận mắt nhìn thấy bóng hình Mẫu thân
    Rằng xưa, Mục Tử đền ân
    Đền như thế ấy cổ kim mấy người
    Mục Liên, chỉ một mà thôi
    Mở Trang Hiếu Hạnh cho người trần gian
    Một trong muôn pháp Đạo Vàng
    Vu Lan Thắng Hội đàn tràng báo ân
    Không những báo hiếu Song Thân
    Cửu huyền Thất Tổ thân sơ đều nhờ
    Cứu tế đến cả Tam Đồ
    Ba đường, sáu nẻo dại khờ ngóng trông
    Siêu thăng chiến sĩ trận vong
    Đồng bào tử nạn, chết oan, cừu thù
    Chết sông, chết biển, chết bờ
    Chết rừng, chết núi, chết hồ, chết ao
    Chết trôi bốn biển ba đào
    Thiên tai, nhân họa, binh đao, chiến trường
    Chết vì tao loạn nhiểu nhương
    Chết vì thống hận yêu thương não tình
    Chết từ tấm bé sơ sinh
    Chết trăm tuổi hạc thân hình xác xơ
    Vu Lan Thắng Hội đều nhờ
    Độ tận rốt ráo đến bờ Lạc Bang
    Không còn « địa ngục », « Thiên đàng »
    Không còn âm phủ, suối vàng điêu linh
    Không còn có một chúng sinh
    Trần lao nghiệp cảnh bặt hình mới thôi
    Rằng xưa, Liên Tử một đời
    Mở Trang Hiếu Hạnh muôn đời noi gương
    Rằng xưa, Liên Tử chơn phương
    Mở Trang Hiếu Hạnh muôn phương tôn thờ
    Rằng xưa, Liên Tử huyền cơ
    Mở Trang Hiếu Hạnh, tam đồ dung thông
    Rằng xưa, Liên Tử một thân
    Mở Trang Hiếu Hạnh, thù ân đáp đền
    Thuyền từ Bát Nhã thênh thênh
    Ba đường sáu nẻo ai quên lối về
    Về đây, bỉ ngạn đề huề
    Nhà xưa rộng mở, bỏ bê lâu rồi
    Về đây, Sen Quý lên ngôi
    Trùng trùng Hoa Tạng tuyệt vời pháp vương
    Về đây, lãng tử cùng đường
    Phiêu du quán trọ nghê thường trầm luân
    Mượn duyên Báo Hiếu Mẫu Thân
    Mở trang Diệu Pháp ân cần độ sanh
    Chư Phật tam thế đăng trình
    Mười phương ba cõi chúng sinh đều nhờ
    Vu Lan Thắng Hội huyền cơ
    Vu Lan Thắng Hội mượn cờ thế thôi
    Cảm ơn Mục Tử ai ơi
    Kiền Liên Hiếu Hạnh thời thời noi gương
    Cảm ơn Tôn Giả kính thương
    Mở Trang Hiếu Hạnh dẫn đường Thù Ân
    Cảm ơn Tôn Giả cơ cần
    Mở Trang Hiếu Hạnh Vu Lan nhiệm mầu
    Cảm ơn Tôn Giả thâm sâu
    Ngàn phương muôn hướng khấu đầu khắc ghi
    Đạo Vàng là Đạo Từ Bi
    Đạo Vàng là Đạo Vô Nghì thanh lương
    Đạo Vàng là Đạo Pháp Vương
    Vô Thượng Chánh Giác Chơn Thường Siêu Nhiên
    Đạo Vàng là Đạo diệu huyền
    Năm châu bốn biển mọi miền đồng quy
    « Độc tôn », chỉ Đạo Từ Bi
    « Thiên thượng, thiên hạ », vô nghì Pháp Vương
    Chúng con xin nguyện tỏ tường
    Hoằng chuyển diệu pháp trường tồn thế gian
    Chúng con xin nguyện lên đàng
    Hoằng xoay diệu pháp Đạo Vàng muôn phương
    Chúng con xin nguyện lên đường
    Đáp đền Ân trọng Pháp Vương muôn loài
    Vu Lan Thắng Hội ai ơi
    Mở Trang Hiếu Hạnh tuyệt vời Mục Liên
    Vu Lan Thắng Hội linh thiêng
    Mở Trang Hiếu Hạnh uyên nguyên muôn đời
    Chắp tay hàm tiếu hoa cười
    Vô Ưu thọ hạ, thời thời Pháp Thân
    Chắp tay ngưỡng phục thù ân
    Pháp vương, pháp vũ, pháp vân nhiệm mầu
    Chắp tay lễ lạy khấu đầu
    Truyền trao, chuyển tiếp phổ châu Ta Bà
    Nam Mô Phật Tổ Thích Ca
    Mở Trang Hiếu Hạnh về nhà Như Lai
    Nam Mô Từ Phụ Ân Sư
    Mở Trang Hiếu Hạnh “hữu-dư” đều thành
    Nam Mô Đức Phật Cha Lành
    Mở Trang Hiếu Hạnh, chúng sanh soi đường
    Nam Mô Đức Phật Pháp Vương
    Thích Ca Giáo Chủ Thế Tôn Ta Bà
    Nam Mô Bổn Sư Thích Ca
    Nam Mô Từ Phụ Thích Già Mâu Ni
    Nam Mô Bổn Sư Thích Ca Mâu Ni Phật
    Nam Mô Bổn Sư Thích Ca Mâu Ni Phật
    ------------------------------------------
    ------------------------------------------
    ------------------------------------------

    Tháng 6 – 2010
    TNT Mặc Giang



     
  2. 20 bài – dành cho Vu Lan 2010 –
    TNT Mặc Giang
    (Từ bài số 01 đến số 20)


    01. Mở Trang Hiếu Hạnh
    02. Thông Điệp Vu Lan
    03. Hoa Trắng thiên thu
    04. Mẹ, tặng phẩm duy nhất cuộc đời
    05. Vu Lan, Cha có buồn không ?
    06. Vu Lan nhớ Mẹ Hiền
    07. Còn đó quê tôi
    08. Quốc Lễ Thù Ân
    09. Còn đó Vu Lan
    10. Bông Trắng thôi cài
    11. Bông Hồng, một đóa em mang
    12. Bông Hồng, một đóa nâng niu
    13. Mẹ Cha là nhất trần gian
    14. Nhờ Hội Vu Lan
    15. Hoa Hồng muôn thuở
    16. Cánh Hoa thiên thu
    17. Ước vọng Vu Lan
    18. Vin Cành Hoa Trắng
    19. Hiếu Hạnh Đạo Phật
    20. Hoa Trắng Thù Ân ​
     
  3. Thông Điệp Vu Lan

    Thông Điệp Vu Lan

    Thắng Hội Vu Lan nhớ Mẹ hiền
    Noi gương hiếu hạnh Mục Kiền Liên
    Thanh trai lễ vật lòng tha thiết
    Nguyện Đức Từ Bi cứu đảo huyền

    Ngày xưa, Mục Tử xuống A Tỳ
    Tìm Mẹ muôn vàn khó quá đi
    Bao ải Ma Vương cùng ngạ quỷ
    Khóc òa thấy Mẹ, vỡ sầu bi

    Dâng cơm cho Mẹ, bốc thành than
    Nước uống dâng lên, biến lửa hồng
    Cũi sắt, hầm chông đày đọa Mẹ
    Mục Liên cùng tử khóc như rông

    Vội về ngưỡng bạch Đức Như Lai
    Sự thể trầm kha thống khổ dài
    Vừa Mẹ, vừa sinh linh vạn loại
    Làm sao giải cứu khỏi tuyền đài

    Đức Phật từ tôn tế độ ban
    Giải bày, mở Thắng Hội Vu Lan
    Thập phương Tam Bảo đồng gia bị
    Chứ một mình Ông, đâu dễ dàng

    Còn nay, thiết lễ Hội Vu Lan
    Dễ quá, đơn sơ, thật nhẹ nhàng
    Dâng tấm lòng thành, nguyện chí thiết
    Mười phương Chư Phật nhủ từ ân

    Có sao cúng vậy đừng cầu kỳ
    Quan trọng, chân thành đúng lễ nghi
    Gìn giữ thân tâm, sạch nghiệp báo
    Phật cười hoan hỷ, đừng lo chi

    Ta cứu sinh linh, độ vạn loài
    Hằng hà sa số chúng sinh thôi
    Trầm luân sáu nẻo, ba đường dữ
    Phật ái chúng sinh, mẫu ái hoài

    Hằng năm, mỗi Lễ Hội Vu Lan
    Đệ tử trang nghiêm và nhẹ nhàng
    Im lặng, nói năng, như chánh pháp
    Ngày Rằm Tháng Bảy kết Đàn Tràng

    Vu Lan, như mở Hội Liên Hoa
    Bát Nhã thanh lương chuyển tới bờ
    Biển khổ hồi đầu đăng bỉ ngạn
    Hàm linh cửu hữu thoát trầm mê

    Vu Lan, như mở Hội Liên Trì
    Ao báu, sen vàng, ngát Đức Bi
    Cửu phẩm đồng đăng, thơm giải thoát
    Phật ân vô lượng, nói vô nghì

    Vu Lan, như Mở Hội trần gian
    Nhân thế bình tâm dưới Đạo Vàng
    Phước huệ song tu tiêu nghiệp dĩ
    Vượt qua thế giới của ba ngàn

    Trung Nguyên Tháng Bảy Hội Vu Lan
    Gìn giữ, truyền lưu mãi thế gian
    Vận chuyển Ba Thừa dung Nhị Đế
    Tam đồ, bát nạn, hết lầm than

    Nào phải cứu riêng chỉ Mẹ hiền
    Hiểu sai chánh pháp, Phật oan khiên
    Phật đâu có nói, dành riêng Mẹ
    Phật dạy : Vu Lan giải đảo huyền

    Giải cứu chúng sinh nghiệp nặng nề
    Vô minh nên mới ngập si mê
    Ăn năn sám hối tiêu phiền lụy
    Tịnh Độ hiện tiền, hết khổ nghe

    Thông Điệp Vu Lan, đã được ban
    Bảy hàng đệ tử hãy hân hoan
    Chân thành đón nhận truyền lưu mãi
    Thắng Hội Vu Lan rợp Đạo Vàng

    Thông Điệp Vu Lan, đã được tuyên
    Muôn đời gìn giữ thật an nhiên
    Noi gương Hiếu Hạnh Mục Liên Tử
    Công đức tròn đầy, chớ đảo điên

    Thông Điệp Vu Lan, đã giải bày
    Từ thời Đức Phật đến hôm nay
    Ngàn sau cũng chẳng sai ly tất
    Sen quý thơm hương tỏa bảo đài

    Hàng hàng đệ tử chắp tay hoa
    Nguyện Đức Từ Nghiêm ngự bửu tòa
    Gia hộ chúng con đường Tứ Thánh
    Và đường Bát Đạo phổ châu sa

    Hàng hàng đệ tử chấp tay quỳ
    Thông Điệp Vu Lan, diệu đức bi
    Thắng Hội Vu Lan, diệu đức trí
    Phật ân vô lượng, quả vô nghì.

    Tháng 6 – 2010
    TNT Mặc Giang

    *

    Hoa Trắng thiên thu

    Cài Hoa Trắng, Ơn Hùng Vương Quốc Phụ
    Khai dựng cờ mở nước hiệu Văn Lang
    Cho đến nay nền Văn hiến năm ngàn
    Còn tiếp tục truyền lưu và sống mãi

    Cài Hoa Trắng, Ơn Âu Cơ Quốc Mẫu
    Tiên trên cao mang một bọc trăm con
    Từ đó khởi đi dòng giống Lạc Hồng
    Tọa thị tại đất trời Nam sừng sững

    Cài Hoa Trắng, ta tôn thờ Đức Mẹ
    Thét Biển Đông rào rạt hát trùng dương
    Ta xin mang tình thương Mẹ lên đường
    Xây tươi đẹp cho sông dài biển rộng

    Cài Hoa Trắng, ta lên đầu quan ải
    Hỏi Trường Sơn, núi Thái cao đến đâu
    Ơn của Cha, ta xin chất trên đầu
    Tôn thờ mãi và không hề phản bội

    Cài Hoa Trắng, ta mang hồn sông núi
    Da thịt này, chỉ xin trả quê hương
    Chứ không băng ngang, đánh đổ giữa đường
    Dù bất cứ thế thời, hay cuồng vong thác loạn

    Cài Hoa Trắng, ta mang hồn Tiên Tổ
    Giống Lạc Hồng huyết thống năm ngàn năm
    Ta luyện tôi những đức tính tinh anh
    Bước dõng dạc và ngẩng đầu đi tới

    Cài Hoa Trắng, ta đến bàn thờ Tổ Quốc
    Nguyện trắng trong, thanh bạch đức trung trinh
    Nguyện cho quê hương non nước quê mình
    Không phản bội những gì Tổ Tiên để lại

    Cài Hoa Trắng, ta xin cài mãi mãi
    Cài một lần, và cài đến thiên thu
    Việt Nam ta, định phận sẵn thế ư
    Trắng, cho toát cả thiên hà vũ trụ

    Cài Hoa Trắng, ta nhớ Cha Hồng Lạc
    Và ta mang công đức Mẹ Âu Cơ
    Con cháu Hùng Vương mãi mãi tôn thờ
    Giống Lạc Hồng, giống anh hùng nước Việt Nam.

    Tháng 6 – 2010
    Mặc Giang

    *

    Mẹ, tặng phẩm duy nhất cuộc đời

    Bông Hồng cài áo em mang
    Em còn có mẹ với ngàn yêu thương
    Lối đi tình mẹ vấn vương
    Lối về tình mẹ bên nương ráng chiều
    Bông Hồng cài áo nâng niu
    Em còn có mẹ yêu kiều trần gian
    Thương em từng bước trên đàng
    Cho em từng bước dọc ngang đi về
    Bông Hồng cài áo mân mê
    Em còn có Mẹ vỗ về vĩnh nhiên
    Chỉ cần mẹ động tay tiên
    Là em tan hết muộn phiền trần ai
    Mẹ chưa kịp tiếng thở dài
    Là em an ổn phương đài phù sinh
    Bông Hồng cài áo xinh xinh
    Vẽ lên dấu ngọc bóng hình mẹ yêu
    Cho em nhẹ bước cầu kiều
    Phần sáng có sẵn, cơm chiều chờ trông
    Đóa Hồng cài áo thơm bông
    Đông thời hết lạnh, hạ nồng hết oi
    Thu về không tím lá rơi
    Xuân sang đợi sẵn nụ cười tinh anh
    Bông Hồng cài áo trong lành
    Em còn có mẹ bao quanh mẫu từ
    Đẹp hơn vạn thể thiên thư
    Cho em nhận diện thật hư phiêu bồng
    Em ơi trân quý Hoa Hồng
    Vừa cài trên áo là lòng mẹ yêu
    Em ơi gìn giữ nâng niu
    Cầu mong cho Mẹ bóng chiều chậm qua
    Em nên ấu yếm thiết tha
    Tóc Mẹ chậm trắng, thịt da chậm mồi
    Mẹ là tặng phẩm tuyệt vời
    Một lần duy nhất trong đời mà thôi
    Mẹ là tặng phẩm tinh khôi
    Cầu cho Mẹ sống suốt đời bên em.

    Tháng 6 – 2010
    TNT Mặc Giang
     
  4. Vu Lan, Cha có buồn không ?

    Mỗi Mùa Hiếu Hạnh Hội Vu Lan
    Thường nhắc nghĩa ân đức Mẹ hiền
    Thỉnh thoảng mới nêu tình Phụ Tử
    Làm Cha, xin hỏi có buồn không ?

    « Ba năm bồng ẵm cảm ơn Cha »
    Trụ cột nắng mưa đỡ cửa nhà
    Tuế nguyệt phong sương dày gió bụi
    Ngoài bình thiên hạ, trong yên gia

    Gót đỏ như son cho cháu con
    Thau chì cát đá chẳng hao mòn
    Đội trời đạp đất nhồi sinh lực
    Nào có nghĩa gì tiếng cảm ơn

    Nam giới, vẫy vùng chí dọc ngang
    Nam nhi chi chí phỉ anh hùng
    Tiểu nhân, tục tử làm sao sánh
    Vô số chim muông có đại bàng

    Cánh Bằng bay bổng khắp trời mây
    Vùng vẫy bốn phương thỏa chí này
    Dẫu có bào mòn thân rũ cánh
    Làm trai như thế mới nên trai

    Thế thì, trong Lễ Hội Vu Lan
    Đồng cảm tương lân thật nhẹ nhàng
    Việc khó có phần ta gánh vác
    Ra tay bất vụ mới thi ân

    Phụ thân nghiêm nghị Đấng Song Đường
    Một dựng tôn ti, hai vững cương
    Ba tạo thế thời, bốn nhiệt huyết
    Một đời không đổi mới tình thương

    Tình thương rộng lớn mới vô biên
    Như Núi Thái Sơn nhất mọi miền
    Chống đỡ rừng non cây cỏ mọc
    Ai nhìn, không khiếp đức oai thiêng

    Tình thương cao cả mới nghiêm đường
    Núi Thái bao giờ kể gió sương
    Ai hát Biển Đông ca đức Mẹ
    Cha cười phải phải, biết hiền lương

    Hãy dành cho Mẹ tiếng yêu thương
    Ngon ngọt thơm hương như mía đường
    Nếp một đầu mùa dâng hiến Mẹ
    Bông Hồng cài áo cam lồ vương

    Còn Cha vun với tạo Bông Hồng
    Tưới nước, bón phân, gai góc đâm
    Chồi mọc, mầm non, hoa mỉm nụ
    Tặng cho nhân thế đẹp nào hơn

    Mỗi Mùa Hiếu Hạnh Hội Vu Lan
    Đã có đức từ của Phụ Thân
    Đã có đức bi lồng trí dũng
    Ân, mà không nói mới là Ân

    Mỗi Mùa Hiếu Hạnh áo cài hoa
    Bông trắng bông hồng, đã có Cha
    Cha tạo nó ra, và cống hiến
    Thì Cha chính thị Một Đài Hoa

    Cha còn chuyển mạch thế tông gia
    Nội Ngoại Gia Tiên của cửa nhà
    Thất Tổ, cửu Huyền, và quyến thuộc
    Cha ơi, tột đỉnh phải không Cha

    Cha còn gìn giữ khí hùng thiêng
    Văn hiến ngàn năm của Tổ Tiên
    Bảo vệ cơ đồ trao thế hệ
    Việt Nam bền vững vĩnh uyên nguyên

    Tôi ít kể ra công đức người
    Văn chương chữ nghĩa bằng thừa thôi
    Cái tình Phụ Tử uyên thâm quá
    Chỉ ngó nhìn nhau Một Nụ Cười

    Mãn nguyện một đời Đức Phụ Thân
    Ân, không đáp hết, mới là Ân
    Ân, mà trả được, Ân còn nhỏ
    Cháu thảo con hiền, phải lựa lần

    Vu Lan tùy thuận Lễ cài hoa
    Nặng nhất, hoa này, gắn áo Cha
    Thương nhất, hoa này, dâng áo Mẹ
    Cho Mùa Hiếu Hạnh thật chan hòa

    Lời cuối, xin dâng Công đức Cha
    Vu Lan, Đức Phật giải bày ra
    « Tam đồ bát nạn câu ly khổ »
    Thế thế hoằng truyền Đạo Thích Ca.

    Tháng 6 – 2010
    TNT Mặc Giang

    *

    Vu Lan nhớ Mẹ Hiền

    Nhắc đến Vu Lan nhớ Mẹ hiền
    Mẹ hiền là nét ngọc tay tiên
    Là xôi nếp một, thơm bông lúa
    Thoang thoảng hương cau, ngọt mía đường

    Nhắc đến Vu Lan nhớ Mẹ thương
    Quê nghèo một nắng với hai sương
    Thân cò lặn lội bên bờ vắng
    Mua gánh bán bưng khổ quá chừng

    Làm Mẹ nuôi con đãi dãi dầu
    Việc nhà việc cửa đổ mưa ngâu
    Việc đồng việc ruộng dày gian khó
    Tóc trắng viếng thăm sớm mái đầu

    Cái tiếng Mẫu Thân nghe ấm lòng
    Nhưng ai hiểu được những long đong
    Nhiều đêm không ngủ nhìn trời đất
    Khổ quá thân tôi đã mõi mòn

    Nhưng chẳng bao giờ Mẹ thở than
    Chồng con không thấy những vô vàn
    Giọt dài Mẹ giấu khi đêm xuống
    Giọt ngắn Mẹ nhìn ngày nắng lên

    Mẫu tử mẫu thân với mẫu từ
    Tình thương chảy mãi vẫn còn dư
    Biển Đông khó sánh được Lòng Mẹ
    Thiên phú ban cho, bộ dễ ư

    Mấy chục năm trường gánh nổi trôi
    Hỏi sao không tóc bạc da mồi
    Vết nhăn vết xếp thân còi cõm
    Thương quá là thương hỡi Mẹ ơi

    Nuôi con, lên ải để đèo non
    Xuống biển tác sông để kiếm còng
    Con cháu lớn lên khi hiểu được
    Mẹ già kiệt lực chờ đi đong

    Đến ngày Mẹ bước lên bàn thờ
    Cháu thảo con hiền khóc mắt mưa
    Mẹ bỏ chúng con đi sớm quá
    Từ nay, tập sống kiếp bơ vơ

    Báo Hiếu Vu Lan thấy Mẹ hiền
    Mẹ ơi, vẫn nét ngọc tay tiên
    Vẫn xôi nếp một, thơm mùi lúa
    Vị ngọt thanh thanh của mía đường

    Hướng vọng Vu Lan thấy Mẹ yêu
    Vòng tay của Mẹ như nâng niu
    Lệ dài của Mẹ không ngưng đọng
    Nước mắt Mẫu Từ cứ chảy xuôi

    Quyện khói làn hương thật tuyệt vời
    Mờ mờ ẩn hiện Mẹ nhìn tôi
    Mắt thương muôn thuở không thay đổi
    Tác phẩm trinh nguyên tặng cuộc đời

    Bóng Mẹ hiền ơi vạn nhớ thương
    Con mang tiếng hát Mẹ lên đường
    Tấm lòng của Mẹ trùm trời đất
    Chỉ một chữ YÊU với chữ THƯƠNG

    Dâng Mẹ Đóa Hồng đã đủ chưa
    Tượng trưng, không thể nói cho vừa
    Tình thương của Mẹ không cân được
    Đức Mẹ viên dung chẳng thiếu thừa

    Một đóa hồng tươi dâng Mẹ yêu
    Nhiệm mầu như Đức Mẹ cao siêu
    Thâm sâu như Lòng Mẹ trời biển
    Hiếu Hạnh mênh mông tỏa nhiểu điều

    Khép lại Vu Lan tiếng Tạ Từ
    Mẹ hiền dịu vợi cả thiên thu
    Mẹ yêu chan chứa trùm hoàn vũ
    Nhân thế hằng còn tiếng Mẹ ơi !

    Tháng 6 – 2010
    TNT Mặc Giang
     
  5. Còn đó quê tôi

    Quê tôi còn đó dòng sông
    Nước đi nước đến chờ con nước về
    Quê tôi còn đó sơn khê
    Sắt son tô thắm ước thề không phai
    Ơn sâu nghĩa nặng tình dài
    Đường quê lối nhỏ hoa cài thơm hương
    Tin yêu hòa ái mến thương
    Chia mưa sẻ nắng gió sương không màng
    Quê tôi còn đó đò ngang
    Chờ người lữ thứ miên man chưa về
    Quê tôi còn đó tiếng ve
    Xót trong hạ nắng mùa hè kêu đau
    Xa mờ trắng mấy mùa cau
    Trôi dòng dĩ vãng phủ màu nhớ thương
    Đêm đêm nhạn vắng kêu sương
    Ngày ngày én liệng mây truông cuối trời
    Quê tôi từ thuở nằm nôi
    Chôn nhau cắt rốn nhớ lời mẹ cha
    Xẻ da xẻ thịt mới ra
    Trinh nguyên huyết thống cho ta nên người
    Quê tôi còn đó nụ cười
    Gắn trên môi héo da mồi tóc sương
    Kinh qua bao ải nghê thường
    Lênh đênh thời thế đoạn trường tóc tơ
    Nhưng tôi chẳng có bao giờ
    Cố quên quê cũ mịt mờ đời tôi
    Nếu tôi không có quê tôi
    Thì sao tôi có quê tôi trong đời
    Cho nên dù có cuối đời
    Vẫn thương vẫn nhớ mặn mòi tình quê
    Buông tay nhắm mắt gởi về…

    Tháng 6 – 2010
    Mặc Giang

    *

    Quốc Lễ Thù Ân

    Quốc Lễ Thù Ân, dâng lên trước bàn thờ Tổ Quốc
    Xin khấu đầu lạy tạ Sông Núi Hồn Thiêng
    Đã khởi đi từ nguồn cội Rồng Tiên
    Trải lịch sử năm ngàn năm Văn Hiến

    Đức Hùng Vương phảng phất cờ bay khói quyện
    Nước Văn Lang tên khởi thủy Việt Nam
    Kết tinh thành dòng giống máu đỏ da vàng
    Sừng sững giữa trời Đông, như thành đồng vách núi

    Quốc Lễ Thù Ân, dâng theo dòng lịch sử
    Xin khấu đầu đảnh lễ các bậc tiền nhân
    Vì Quê hương, vì Dân tộc, vị Quốc vong thân
    Đem xương máu dựng xây Cơ đồ Tổ Quốc

    Ôi Cổ Loa, khí hùng tụ năm ngàn năm trước
    Ôi Thăng Long, chuyển hùng anh một ngàn năm xưa
    Đây Sài Gòn, ba trăm năm rực rỡ có thừa
    Đó Phú Xuân, vọng Cố Đô một thời cổ kính

    Quốc Lễ Thù Ân, dâng lên Hai Bà Trưng, Bà Triệu
    Nước trời Nam, rõ mặt những bậc anh thư
    Kiện tướng Phương Bắc phải khiếp đảm kinh người
    Đất Mê Linh còn vang danh sử tích

    Quốc Lễ Thù Ân, dâng lên Đức Ngô Quyền kiệt xuất
    Bạch Đằng Giang vỗ sóng sạch quân thù
    Một ngàn năm xâm thực, kết liễu thiên thu
    Đất nước ta hoàn toàn độc lập tự chủ

    Mở ra bốn Triều đại Đinh – Lê – Lý – Trần kỳ tú
    Xuất hiện những bậc Minh quân, Tướng sĩ kỳ tài
    Giặc Phương Bắc biết bao lần nhe vuốt ách tai
    Đều bỏ chạy trối chết, chui ống đồng ống cống

    Quốc Lễ Thù Ân, xin dâng lên Đức Trần Hưng Đạo
    Xin dâng lên Bắc Bình Vương Nguyễn Huệ Quang Trung
    Xin dâng lên thế thế tiền nhân các bậc anh hùng
    Quét sạch bóng dáng ngoại xâm, bảo toàn biên cương lãnh thổ

    Quốc Lễ Thù Ân, xin dâng lên tất cả chiến sĩ vô danh không tên tuổi
    Tên của các anh đã hòa quyện với non sông
    Máu của các anh đã tưới tẩm khắp ruộng đồng
    Non nước Việt Nam mới thành quê hương gấm vóc

    Quốc Lễ Thù Ân, xin dâng lên những chơn linh thiếu phụ
    Ôm con chờ để chết đứng vọng phu
    Hồn tử sĩ đã về với ngàn thu
    Nên các chị cũng hóa ra thiên cổ

    Quốc Lễ Thù Ân, xin dâng lên chơn linh đồng bào tử nạn
    Chết dưới mọi vòm trời khói lửa, hay ngay chốn hậu phương
    Hòa với núi sông cùng mở nước mở đường
    Non nước Việt Nam mới thành sông dài biển rộng

    Quốc Lễ Thù Ân, xin dâng lên khắp mọi miền Tổ Quốc
    Bắc Nam Trung cùng lễ lạy Thù Ân
    Ân quốc gia, Ân dân tộc, Ân tiền nhân
    Ân Tổ Tiên, Ân cội nguồn, Ân sông núi

    Quốc Lễ Thù Ân, để tôn thờ Tiên Tổ
    Đức hùng anh thạch trụ vững Trường Sơn
    Mảnh cơ đồ xương máu của cha ông
    Nghiêm bóng cả khí hồn thiêng sông núi

    Quốc Lễ Thù Ân, nhớ người Cha nguồn cội
    Hỡi những đàn con thế hệ của Lạc Hồng
    Hãy cùng nhau gánh vác vẹn non sông
    Một tấc đất không bao giờ suy suyển

    Quốc Lễ Thù Ân, trần thiết từ Nam Quan giới tuyến
    Xuống Biển Đông đến tận mũi Cà Mau
    Việt Nam ta tay nắm vững con tàu
    Vượt tất cả mọi phong ba bão táp

    Quốc Lễ Thù Ân, dựng trên cơ ngơi sự nghiệp
    Đời đời Ông Cha ra sức đắp xây
    Đời đời con cháu tay nắm chặt tay
    Cho toàn vẹn nghĩa đáp ân đền Tình Sông Núi

    Rợp cờ bay lung linh Hồn Lịch Sử
    Khí hùng thiêng kết tụ giống Lạc Hồng
    Đỉnh Trường Sơn nghe triều sóng Biển Đông
    Mũi Cà Mau thấu Nam Quan cửa ải

    Liền biển liền bờ, nối liền biên giới
    Liền núi liền sông, thạch trụ giang sơn
    Năm ngàn năm trước, một tấc không mòn
    Năm ngàn năm sau, một ly không chuyển

    Quốc Lễ Thù Ân, triệu triệu con tim, đồng thanh lên tiếng
    Quốc Lễ Thù Ân, triệu triệu con người, dị khẩu đồng âm
    Quốc Lễ Thù Ân, toàn thể Dân tộc Việt Nam dõng dạc vang lên
    Đất nước nầy, Non sông nầy, đời đời bất diệt.

    Tháng 6 – 2010
    TNT Mặc Giang

    *

    Còn đó Vu Lan

    Mỗi Mùa Hiếu Hạnh lại băng ngang
    Tôi đứng xa xa nhớ lạ lùng
    Nhìn thấy người ta dìu phụ mẫu
    Còn mình lành lạnh thoáng bâng khuâng

    Mỗi Mùa Hiếu Hạnh áo cài hoa
    Bông Đỏ xinh xinh mắt sáng lòa
    Bông Trắng rưng rưng tràn ngấn lệ
    Cũng Hồng cũng Trắng cũng cài hoa

    Thương Bông hồng Đỏ quá đi thôi
    Nhưng chẳng có ai cho nữa rồi
    Tôi tự tìm hoa ra viếng mộ
    Bông Hồng dâng Mẹ, Mẹ à ơi

    Tôi vào dự Lễ Hội Vu Lan
    Nghi ngút trầm hương quyện khói nhang
    Chuông mõ trang nghiêm hòa tụng niệm
    Cầu xin mẹ thoát cõi lầm than

    Tôi nghe tiếng vọng Hội Vu Lan
    Xin chắp tay hoa dâng trước thềm
    Khấn nguyện Mẹ, hoa khai Lạc Quốc
    Đền ơn muôn một nghĩa Từ Thân

    Thế rồi Mùa Hiếu Hạnh đi qua
    Tôi bước lang thang về đến nhà
    Đến trước bàn thờ nhìn ảnh Mẹ
    Mẹ ơi, xa Mẹ ngút ngàn xa

    Bếp lửa thắp lên chẳng đủ hồng
    Lạnh từ ngoài đến sâu trong lòng
    Lạnh băng đi xuống thềm băng giá
    Tuyết đóng cục hòn gõ vỡ toang

    Bông đỏ, Mẹ đem đi mất rồi
    Còn con bông trắng kiếp đơn côi
    Con mang đến cuối đời cô lữ
    Nhắm mắt còn kêu tiếng Mẹ ơi

    Nhắm mắt, nghĩa là hết Trắng Hồng
    Kìa xem bóng nguyệt giữa dòng sông
    Mẹ đi, con lại đi theo Mẹ
    Mẫu Tử đôi bờ, hỏi sắc không

    Nhưng đời còn đó Hội Vu Lan
    Cửa tử đi qua thật bẽ bàng
    Nghĩa đáp ân đền ơn hiếu hạnh
    Mong sao nhân thế hiểu, đừng quên !!!

    Tháng 6 – 2010
    TNT Mặc Giang ​
     
  6. Hoa Trắng thôi cài

    Lại Bông hồng Trắng áo cài hoa
    Mắt chị rưng rưng thấm lệ nhòa
    Trông ánh mắt anh kỳ lạ quá
    Và em chằm chặm chiếc « mù soa »

    Bông Trắng là gì thế hở anh
    Buồn buồn chị lặng ngó loanh quanh
    Ngậm ngùi em cuốn tròn khăn lệ
    Màu Trắng hoa cài, trắng tuổi xanh

    Không ai chia sẻ hết niềm đau
    Mỗi một niềm đau khác sắc màu
    Anh, chị, em đều cùng mất Mẹ
    Mỗi người riêng rẽ một chiều sâu

    Màu Trắng hoa cài, áo trắng hoa
    Một Mùa Hiếu Hạnh lại đi qua
    Tâm hương, nguyện Đức Từ lân mẫn
    Cứu Mẹ chúng con thoát hải hà

    Bông Hồng, Bông Trắng, Trắng Hồng Hoa
    Hồng Trắng còn đâu những đậm đà
    Xin chắp tay hoa dâng trước Phật
    Từ bi cứu độ mọi can qua

    Nuôi con, chắc Mẹ khổ vì con
    Trần thế lao lung sống cõi còm
    Nghiệp dĩ chất chồng sao tránh khỏi
    Đàn con khôn lớn, tội cao hơn

    Đó là chưa nói sinh con ra
    Đau thấu trời xanh, xé thịt da
    Mở mắt chào đời con khóc ré
    Mẹ cười sung sướng con tôi a

    “Ba năm bồng ẵm cảm ơn Cha
    Chín tháng cưu mang nhờ Đức Mẹ”
    Khuyên răn giáo dưỡng tình Phụ Tử
    Chén cơm manh áo nghĩa Mẫu Từ

    Những tưởng đời mình diễm phúc thôi
    Có Cha có Mẹ mãi trong đời
    Nào ngờ sinh tử vừa khua nhịp
    Bông Trắng cài hoa, trắng cuộc đời

    Nói nữa làm chi nghĩa đáp đền
    Một còn không có, huống mông mênh
    Công Cha như Núi hơn trời đất
    Nghĩa Mẹ Biển Đông sóng gập ghềnh

    Hoa Trắng cài lên trên áo ai
    Như sương thấm lạnh trắng đêm dài
    Thao thức thâu canh thương nhớ Mẹ
    Nước mắt lưng tròng đẩy giọt cay

    Hoa Trắng sẻ chia với những ai
    Lệ mòn như áo đã mòn vai
    Hai vai tiếp tục xin gồng gánh
    Gánh kiếp đơn côi mãi tháng ngày

    Đã gọi là xin chia sẻ mà
    Mỗi Mùa Hiếu Hạnh lại đi qua
    Nói không sâu nặng làm sao thấm
    Càng thấm càng thương nhớ Mẹ Cha

    Ơn Cha như Núi, xin đừng quên
    Đức Mẹ biển Đông, nguyện đáp đền
    Ghi nhớ suốt đời, và cẩn trọng
    Hương hồn Cha Mẹ mới bằng an

    Hiểu rõ đủ rồi, hở chị nghe
    Còn em, thôi khóc nữa chi hè
    Và anh, hãy xứng là nam tử
    Hoa Trắng thôi cài cũng thế nha !!!

    Tháng 6 – 2010
    TNT Mặc Giang

    *

    Bông Hồng, một đóa em mang

    Bông Hồng một đóa em mang
    Còn Mẹ là nhất trần gian trên đời
    Ở gần hay ở xa xôi
    Thường xuyên hỏi Mẹ những lời Mẹ yêu
    Bông Hồng một đóa nâng niu
    Như ru khúc nhạc cầu kiều mến thương
    “Mẹ già như chuối ba hương
    Như xôi nếp một, như đường mía lau”
    Mẹ già như thể hương cau
    Như đồng lúa chín, như bàu hoa sen
    Mẹ già như gió trước đèn
    Em ơi, hãy giữ giữa thềm hoang vu
    Mẹ già như lá mùa thu
    Coi chừng Thần Tử lù lù lùa qua
    Mẹ già như ánh châu pha
    Sao kia rơi rụng ngân hà lạnh băng
    Bông Hồng một đóa em mang
    Mỗi Mùa Báo Hiếu Vu Lan lại về
    Tình Mẹ ôm ấp ủ ê
    Đói no ấm lạnh vỗ về nghe em
    Bông Hồng một đóa quen quen
    Em còn diễm phúc Mẹ Hiền em ơi
    “Đêm đêm thắp ngọn đèn trời
    Cầu cho Mẹ sống suốt đời với con”
    Nhớ nghe, nước chảy đá mòn
    Huống chi da thịt cõi còm phù sinh
    Nhớ nghe, nước chảy đầu ghình
    Tang thương bãi trắng, sập sình phù sa
    Nhớ nghe, một cõi ta bà
    Chẳng qua quán trọ la cà thế thôi
    Bông Hồng một đóa em ơi
    Nhớ thương yêu Mẹ suốt đời không phai
    Bông Hồng một đóa em cài
    Gắn trên tuyệt đỉnh phương đài Mẹ Thương
    Bông Hồng một đóa Song Đường
    Mẹ là tất cả tình thương con người
    Bông Hồng còn nở nụ cười
    Em còn có Mẹ, nhất đời nghe em !

    Tháng 6 – 2010
    TNT Mặc Giang

    *

    Bông Hồng, một đóa nâng niu

    Bông Hồng một đóa nâng niu
    Em còn diễm phúc Mẹ yêu trong đời
    Chỉ cần thương mẹ mà thôi
    Không cần lựa tiếng lựa lời nghe em
    Thỉnh thoảng
    Em nên ngồi bên Mẹ
    Cầm tay Mẹ thật lâu
    Em im lặng cúi đầu
    Rồi nhìn vào mắt Mẹ
    Mẹ ơi
    Con muốn thưa Mẹ một tiếng
    Nói với Mẹ một câu
    Một câu
    Tưởng rằng bình thường
    Quen thuộc quá
    Xa lạ gì
    Mẹ sẽ bảo
    Con muốn nói gì
    Con cứ nói đi
    Em nắm tay Mẹ thật chặt
    Rồi nói
    Mẹ ơi, “Mẹ có biết rằng, con thương Mẹ lắm không”
    Mẹ sẽ nhìn em mỉm cười
    Và nước mắt của Mẹ sẽ ứa ra
    Em có ngạc nhiên không
    Tại sao như thế vậy cà
    Tại sao như thế vậy ta
    Bởi vì
    Mẹ thương biển rộng hải hà
    Tình Mẹ sâu nặng bao la đất trời
    Mẹ thương tuyệt đỉnh cao vời
    Tình Mẹ tuyệt tác không lời hết đâu
    Mẹ thương một cõi nhiệm mầu
    Luôn ghi nhớ mãi trong đầu nghe em
    Em đừng cho rằng sao tôi nói quá
    Tôi không nói quá đâu
    Nếu một mai, lỡ có gì thì em sẽ biết
    Thế nào cũng có một ngày
    Ngày ấy thật bất ngờ
    Không hẹn thời gian
    Không hẹn không gian
    Nhưng một khi đã tới là nó tới
    Trời chẳng cứu được
    Đất chẳng cứu được
    Chẳng có một vị thiêng liêng nào cứu được
    Huống chi y khoa, bác sĩ, y tá, thuốc thang
    Thuốc Bắc, thuốc Nam
    Hay mọi phương cách của trần gian và thế gian
    Đến lúc Mẹ đi là Mẹ phải đi
    Không từ tạ
    Không một lời
    Buông tay
    Nhắm mắt
    Vĩnh viễn
    Vĩnh biệt
    Muôn trùng
    Khi Mẹ em đã đi rồi
    Em không còn Mẹ nữa
    Kể từ giờ phút đó
    Ngay thời điểm hôm đó
    Em sẽ hiểu ra
    Em sẽ nhận ra
    Tôi nói chưa hết đâu
    Hỏi ai đếm được mưa ngâu
    Dù dài dù ngắn giọt châu chưa mòn
    Hỏi ai đếm được héo hon
    Dù rơi dù rụng tâm hồn nhớ thương
    Hỏi ai đếm được nghê thường
    Bên cầu Ái Tử mờ sương cuối chiều
    Ngồi trong quán trọ cô liêu
    Mỗi khi nhớ Mẹ, chín chiều ruột đau
    Chiều này Hoa Trắng phai màu
    Chiều kia Hoa Đỏ gởi tàu trần gian
    Chiều này gợn bóng suối vàng
    Chiều kia nhớ Mẹ gởi ngàn thiên thu
    Chiều này gợn áng mây mù
    Chiều kia mây trắng lù lù không tan
    Em tìm trên cõi Thiên Đàng
    Hay tìm trên cõi Lạc Bang nhiệm mầu
    Nhưng em chẳng thấy Mẹ đâu
    Bởi không còn Mẹ, hết rồi nghe em!

    Tháng 6 – 2010
    TNT Mặc Giang​
     
  7. Mẹ Cha là nhất trần gian

    Bao nhiêu sách vở viết về Tình Mẹ
    Bao nhiêu chữ nghĩa viết về Công Cha
    Dù có nhiều như vũ trụ bao la
    Cũng không thể diễn tả hết được Ơn Cha Nghĩa Mẹ
    Khi nhớ Mẹ, ta thầm kêu khe khẽ
    Mẹ ơi Mẹ, con nhớ Mẹ khôn nguôi
    Biển Đông dù cạn sóng mòi
    Nhưng con không cạn một đời Mẹ Thương
    Khi nhớ Cha, ta thầm vương Núi Thái
    Sông Núi kia, hỏi mấy ải sơn khê
    Trèo trên tột đỉnh ước thề
    Băng đèo vượt dốc không hề kêu than
    Nhớ Ơn Cha, ta dọc ngang trời rộng
    Nhớ Đức Mẹ, ta bương chải sông dài
    Bông Hồng một đóa thôi cài
    Bông Trắng rơi rụng phơi đài dặm băng
    Nhìn kia, con nước lăng tăng
    Trôi đi đâu nữa cũng căn cội nguồn
    Nhìn kia, én liệng mây truông
    Ai trông cánh én tỏ tường chi ai
    Chim có Tổ, hoa cài mấy đóa
    Người có Tông, mấy cánh hoa cài
    Bông Hồng một cánh trên tay
    Bông Trắng một đóa lệ dài thiên thu
    Trong vũ trụ, có một cõi nhiệm mầu nào đó
    Ta tôn thờ Đức Mẹ tận trên cao
    Trong càn khôn, có một cõi thiêng thiêng nào đó
    Ta tôn thờ Ơn Cha tận tột cùng
    Dù cho khắp cả thỉ chung
    Cũng không chứa hết vô cùng Mẹ Cha
    Dù cho vạn thể thiên hà
    Cũng không thế sánh Mẹ Cha tuyệt vời
    Mẹ Cha là nhất trên đời
    Mẹ Cha vượt cả đất trời mênh mông
    Mẹ Cha là nhất vô song
    Mẹ Cha vượt cả sắc dòng thời gian
    Mẹ Cha là nhất trần gian…

    Tháng 6 – 2010
    TNT Mặc Giang

    *

    Nhờ Hội Vu Lan

    Mỗi độ Vu Lan nhớ Mẹ hiền
    Nhớ thương một mái ấm đoàn viên
    Không sao có được từ khi ấy
    Uống cạn biết bao nhiêu nỗi niềm

    Mỗi độ Vu Lan bỗng nhớ nhà
    Ôi chao nhớ quá nhũn lòng ta
    Nhũn mềm như bún đời phiêu lữ
    Quán trọ trần gian có đậm đà

    Mỗi độ Vu Lan bỗng nhớ quê
    Bao năm xa xứ vẫn chưa về
    Chuông chùa vang vọng khi còn bé
    Mấy chục năm trường tôi vẫn nghe

    Nghe, để biết rằng Mùa Hiếu Hạnh
    Cái Mùa Báo Hiếu của thiêng liêng
    Một khi đã mất thì vô vọng
    Hoa Trắng, trắng cành, trắng vĩnh miên

    Nghe, để biết rằng Mùa Thắng Hội
    Cái Mùa cứu độ mọi âm linh
    Tôi xin kính cẩn thành tâm nhất
    Trong đó có chung Cha Mẹ mình

    Nhớ xưa, chính Đức Mục Kiền Liên
    Đắc đạo chân thân thật diệu huyền
    Vận dụng thần thông không cứu nổi
    Còn tôi phước mỏng, tội vô biên

    Chân thành đảnh lễ Đức Từ Bi
    Phật Pháp nhiệm mầu, xin chứng tri
    Cứu tế hàm linh và tất cả
    Mẹ Cha thoát khỏi mọi A Tỳ

    Nguyện cầu quy hướng Hội Vu Lan
    Hiếu Hạnh hòa theo Ánh Đạo Vàng
    Sống trọn vẹn con hiền cháu thảo
    Từ bi thấm nhuận khắp nhân gian

    Nguyện cầu quy hướng Đạo Bồ Đề
    Đày ải lâu rồi đừng ngủ mê
    Biển khổ quay đầu là bỉ ngạn
    Đường xưa lối cũ dắt nhau về

    Nương nhờ từ Pháp Hội Vu Lan
    Pháp cổ trầm hùng đã vọng vang
    Trên thấu thiên đường, dưới địa ngục
    Chúng sanh thức tỉnh mọi nguy nàn

    Thầm cảm thâm ân Đức Phụ Từ
    Đàn con lạc lõng lại dễ duôi
    Lang thang lặn hụp trong ba cõi
    Đức Phật Từ Bi, mỉm miệng cười.

    Tháng 6 – 2010
    TNT Mặc Giang

    *

    Hoa Hồng muôn thuở

    Hai tay ôm ấp Hoa Hồng
    Xin dâng cho Mẹ ấm nồng nghĩa ân
    Còn Mẹ, diễm phúc vô ngần
    Thiên Đường chẳng muốn, trần gian chẳng màng
    Hoa Hồng đỏ thắm con mang
    Tình thương của Mẹ chứa chan nhiệm mầu
    Trả đời tất cả minh châu
    Chỉ cần bên Mẹ, gục đầu ấp yêu
    Nhìn Mẹ, không cần nói nhiều
    Mà sao trời đất yêu kiều Mẹ ơi
    Kìa trông ánh mắt Mẹ tôi
    Ngàn sao lấp lánh, trăng soi thiên hà
    Nhìn Mẹ bằng thịt bằng da
    Kim ngân ẩn hiện, châu pha đong đầy
    Con ôm diễm phúc trong tay
    Để không vụt khỏi có ngày chia xa
    Đừng có ngày ấy Mẹ nha
    Dù ai đổi cả Ta Bà cũng không
    Đừng có ngày ấy nghe hông
    Dù ai đổi cả Tiên bồng chẳng cam
    Mẹ còn, hơn cõi Thiên Đàng
    Huống chi cái cảnh trần gian sá gì
    Cuộc đời sung sướng quá đi
    Tôi xin tất cả cũng vì Mẹ yêu
    Mẹ yêu, cần nói chi nhiều
    Nhìn Mẹ sẽ biết Mẹ yêu là gì
    Mẹ yêu, cần nói nhiều chi
    Ôm hai tay Mẹ, biết gì Mẹ Thương
    Tôi xin đổi cả vô thường
    Chỉ xin giữ lại Song Đường mà thôi
    Tôi xin đổi cả đất trời
    Chỉ xin giữ lại Mẹ tôi vô cùng
    Hai tay nâng đóa Hoa Hồng
    Hoa Hồng muôn thuở ấm lòng Mẹ Thương.

    Tháng 6 – 2010
    TNT Mặc Giang

    *

    Cánh Hoa thiên thu

    Con xin nâng đóa Hoa Hồng
    Dâng lên cho Mẹ ấm lòng mẫu thân
    Mẹ là cao cả từ ân
    Cho con vững bước phong trần nhân gian
    Mẹ là cao quý muôn ngàn
    Cho con thước ngọc leo thang vào đời
    Hoa Hồng một đóa tuyệt vời
    Dâng lên cho Mẹ những lời Mẹ thương
    “Mẹ là hoa, Mẹ là hương
    Mẹ là nguồn cội tình thương nhiệm mầu »
    Mẹ là vị ngọt nếp xôi
    Vị thanh hoa bưởi, vị bồi hoa cau
    Cho con từ thuở ban đầu
    Để con vững lái con tàu nghĩa ân
    Hoa Hồng dâng tặng Mẫu thân
    Cuộc đời còn Mẹ phước phần nào hơn
    Mẹ là dấu ngọc điểm son
    Cho con châu thể tâm hồn trinh nguyên
    Mẹ là mầu nhiệm tay tiên
    Cho con trọn vẹn bình yên an lành
    Hoa Hồng một đóa tinh anh
    Xin dâng lên Mẹ lòng thành cháu con
    Cuộc đời chẳng có gì hơn
    Bằng hình bóng Mẹ vẫn còn trần gian
    Con xin đánh đổi bạc vàng
    Con xin đánh đổi cả ngàn thiên thu
    Để cho còn Mẹ, dẫu dù
    Trời long đất lở mây mù bủa giăng
    Tình Mẹ không thể lượng cân
    Càn khôn vũ trụ phù vân sá gì
    Lòng Mẹ mà nhớ li ti
    Hư vô trùm khắp khắc ghi chưa đầy
    Nhân Mùa Hiếu Hạnh về đây
    Xin dâng lên Mẹ, Hoa này thiên thu.

    Tháng 6 – 2010
    TNT Mặc Giang
     
  8. Ước Vọng Vu Lan

    Mỗi Mùa Thắng Hội Vu Lan
    Ai ai cũng cảm bàng hoàng tâm tư
    Một năm man mác còn dư
    Đến Mùa Thắng Hội thêm như thế này
    Phải rồi Tháng Bảy mưa bay
    Gió se se lạnh nỗi này tình kia
    Mưa sa nhỏ giọt chia lìa
    Công ơn Cha Mẹ hiện về giăng giăng
    Hòa theo Tháng Bảy Mùa Trăng
    Là Mùa Hiếu Hạnh nặng oằn thâm sâu
    Ra bờ Ái Tử đầu cầu
    Lăng tăng gợn sóng vũng nâu ru hời
    Võng đưa kẽo kẹt à ơi
    Cả hình bóng Mẹ một đời hiện ra
    Vọng nghe trên ải sơn hà
    Chim kêu quốc quốc gia gia canh trường
    Cấu thành hình bóng quê hương
    Có tình Phụ Tử vương vương cơ đồ
    Kệ kinh trầm bỗng Nam Mô
    Lung linh nghĩa địa cửa mồ tối om
    Kìa Cha kìa Mẹ chúng con
    Kìa anh kìa chị lon ton hiện về
    Chờ Mùa Hiếu Hạnh nằm nghe
    Rụng rơi trái chín não nề tấm son
    Chùn sâu thẩm thấu tâm hồn
    Động lên trí não lòng cồn ruột đau
    Thương Mẹ thì Mẹ còn đâu
    Thương Cha mấy lớp cỏ khâu xanh xì
    Anh em mỗi kẻ phân ly
    Ngày xa tháng vắng nói chi họ hàng
    Tình quê một nỗi mênh mang
    Tình non nghĩa nước lại càng lao lung
    Nhện giăng quán trọ đóng khung
    Ngẫm riêng mới thấy não nùng nghĩa ân
    Công ơn sinh dưỡng Song Thân
    Công ơn non nước ngàn cân ngập lòng
    Hiếu kia đền đáp sao xong
    Hạnh kia bù lấp sao mong cho cùng
    Nương Mùa Hiếu Hạnh bao dung
    Con hiền cháu thảo trĩu chùn lòng son
    Chân thành thắp nén tâm huơng
    Dâng Mùa Hiếu Hạnh nhớ thương tôn thờ
    Chắp tay niệm tiếng Nam Mô
    Dâng Mùa Hiếu Hạnh đến giờ linh thiêng
    Chứng tri con thảo cháu hiền
    Dù cho muôn một đáp đền nghĩa ân
    Trung nguyên tháng bảy hằng năm
    Là Mùa Thắng Hội Vu Lan nhiệm mầu
    Dù ai ở tận nơi đâu
    Đến Mùa Báo Hiếu mau mau tựu về
    Đàn tràng mở Hội đề huề
    Cho tròn Hiếu Hạnh nguyện thề Vu Lan.

    Tháng 6 – 2010
    TNT Mặc Giang

    *

    Vin Cành Hoa Trắng

    Nhìn ai đó, đang cài bông hoa trắng
    Tôi biết rồi, anh trắng cả thiên thu
    Còn chị và em, trắng cả mịt mù
    Cha Mẹ mất rồi, còn gì mà nói

    Cài Hoa Trắng, là bầu trời khép lại
    Là không gian đóng khung cửa yêu thương
    Là thời gian gởi vĩnh viễn vô thường
    Cha Mẹ mất rồi, là mất tất cả

    Cài Hoa Trắng, màu xanh mờ lá mạ
    Màu úa vàng, lúa chín khóc ruộng nương
    Màu thu tím, cuốn lá rụng vương vương
    Màu của những ai không còn Cha Mẹ

    Cài Hoa Trắng, nhiều khi ta giật mình khe khẽ
    Nằm mơ gì mà lệ đẫm đêm qua
    Giọt lệ buồn hay giọt lệ châu pha
    Gối đã trũng biết bao lần thương Cha nhớ Mẹ

    Cài Hoa Trắng, ta ra đầu cửa bể
    Hỏi Biển Đông sao sóng vỗ mù sương
    Tiếng sóng kia không phải tiếng trùng dương
    Mà là tiếng của vô cùng nhớ Mẹ

    Cài Hoa Trắng, ta lên đầu quan ải
    Hỏi Trường Sơn, núi Thái cao đến đâu
    Ngó ngược lên chót vót cuối đỉnh đầu
    Công đức Cha vẫn nhìn chưa thấy hết

    Chứ không những chỉ đồng cao ruộng thấp
    Chứ không những chỉ manh áo chén cơm
    Vùng đất khô khan trâu kéo cõi còm
    Lúa mạ hao gầy cày lên sỏi đá

    Chứ không những chỉ nhà tranh gốc rạ
    Mái quê nghèo khốn khó đãi nhiêu khê
    Cho người dân tôi sống nỗi ê chề
    Thiếu trước hụt sau hai mùa mưa nắng

    Lại còn phải kinh qua bao thời chinh chiến
    Khói lửa tơi bời dày xéo quê hương
    Cho người dân tôi nát ruột đoạn trường
    Đổ nước mắt dập vùi trong sự sống

    Mỗi bước chân đi ta mang hình ảnh Mẹ
    Mỗi bước chân đi, ta mang vóc dáng Cha
    Trong thâm tâm luân lưu huyết thống đậm đà
    Trong tình tự chứa chan tình Dân tộc

    Chứ không có nghĩa dành riêng con trẻ
    Không Cha không Mẹ, mới gọi mồ côi
    Dù mình già cả, chết tới nơi rồi
    Nhưng nghĩ đến Tông Đường, bỗng thấy đời lạc lõng

    Áo cài Hoa Trắng
    Trắng một cành hoa
    Thức trắng đêm qua
    Nằm ru gối mộng

    Ôi Mùa Hiếu Hạnh
    Khép cửa đơn côi
    Trời đất rụng rơi
    Ngân hà ngưng đọng

    Thời gian nín thở
    Không gian lặng thinh
    Con đứng một mình
    Ôm rêu Hiếu Hạnh

    Cha không lên tiếng
    Mẹ cũng xa mờ
    Con đứng trơ vơ
    Vin cành Hoa Trắng.

    Tháng 6 – 2010
    TNT Mặc Giang

    *

    Hiếu Hạnh Đạo Phật

    Hiếu đạo thường tình trong thế gian
    Mong sao cha mẹ được bình an
    Dưới hòa trên thuận và êm ấm
    Đủ mặc đủ ăn sống nhẹ nhàng

    Hiếu đạo thường tình của thế nhân
    Mong sao cha mẹ sống dư phần
    Giàu sang phú quý nhiều duyên phước
    Để lại đời sau cho cháu con

    Nhân tâm hiếu đạo của con người
    Hạnh phúc, sang giàu, đẹp tốt tươi
    Sung túc, dư thừa, và thọ hưởng
    Phì gia, vinh thế, phải hơn đời

    Mẹ Cha đắc thọ sống miên trường
    Con cháu đầy đàng cùng vấn vương
    Tráo đấu, lường đong, đãi phú quý
    Hiền lương, thiện ác, ít cân lường

    Suốt đời tận tụy kiếp nhân sinh
    Địa vị, quyền uy với lợi danh
    Tranh đoạt, gian tham và cố thủ
    Thời gian đâu nữa nói hư vinh

    Mấy chốc thoi đưa đã yếu già
    Đó là chưa kể bịnh tình đa
    Nghĩa trang đã lắm mồ hoang lạnh
    Còn lấn chen nhau, cãi, khóc, la

    Phật rằng, như thế mới thường tình
    Lục đạo, tam đồ lụy chúng sinh
    Nước mắt nhiều hơn bốn biển lớn
    Lộn nhào trong bóng dáng vô minh

    Phật rằng, ta tạm mấy lời khen
    Cháu thảo con hiền khá đáp đền
    Đã hết cuộc đời bên quán trọ
    Nhà xưa không biết cho nên quên

    Chư Thiên tuổi thọ thật không lường
    Thụ hưởng dư thừa rớt vải vương
    Phước cạn, đức khô, còn đọa xuống
    Huống chi nhân thế lắm tai ương

    Đạo Hiếu cao siêu, Phật tỏ bày
    Lắng nghe cho kỹ, kể từ nay
    Hành trì cẩn mật và truyền lại
    Kim cổ dung thông không đổi thay

    Đạo Hiếu Thế Tôn thì khác nhiều
    Sống thời tu tập, chết tiêu diêu
    Không sa tro bụi căn nhà lửa
    Hát khúc vô sanh đỉnh nguyên siêu

    Đạo Hiếu Như Lai, Phật dạy rằng
    Quá thời Cha Mẹ được siêu thăng
    Sống thời làm phước bồi tâm đức
    Tam thế nhàn cư mới vĩnh hằng

    Đạo Hiếu của ta vô thượng thừa
    Ba đường sáu nẻo cứ ra vô
    Chúng sanh tất cả đều con một
    Đưa đến Niết Bàn, khá biết chưa

    Đó là Hiếu Hạnh tuyệt trần gian
    Thánh đức từ bi của Đạo Vàng
    Vạn loại sinh linh đều tế độ
    Liên hoa chín phẩm tọa an ban.

    Tháng 6 – 2010
    TNT Mặc Giang

    *

    Hoa Trắng Thù Ân

    Bông Hoa Trắng đang cài trên chiếc áo
    Mắt rưng rưng và lệ thắm mềm môi
    Lặng nhìn thôi và không nói một lời
    Sao kỳ lạ hỡi người trong nhân thế

    Hoa Màu Trắng, là màu gì như thế
    Em biết rồi, nói chi nữa thêm đau
    Chị biết rồi, nói chi nữa thêm sầu
    Anh biết rồi, nói chi nữa, ân hận

    Hoa Màu Trắng, là màu của cam phận
    Đeo một lần, là gắn cả thiên thu
    Mang một lần, là gắn cả mịt mù
    Thầm cầu nguyện thiết tha Mùa Hiếu Hạnh

    Hoa Màu Trắng, là màu của câm nín
    Không còn Cha một tiếng để mà kêu
    Không còn Mẹ để nũng nịu kèo nhèo
    Đổi cả trần gian cũng không bao giờ tìm được

    Hoa Màu Trắng, là màu của bất hạnh
    Không còn Cha, để núp bóng Song Đường
    Không còn Mẹ, để tắm gội yêu thương
    Đổi cả bạc vàng cũng không bao giờ mua được

    Hoa Màu Trắng, là màu của vĩnh biệt
    Màu tạ từ, màu vĩnh viễn, màu thiên thu
    Anh, chị, và em, sẽ không có nụ cười
    Khi nhìn người ta cài Hoa Hồng Trên Áo

    Hoa Màu Trắng, xin chia sẻ cơn ảo não
    Chắp tay cầu Mùa Thắng Hội Vu Lan
    Cửa A Tỳ, hãy rộng mở thênh thang
    Để con hiền cháu thảo đền ơn trong muôn một

    Hoa Màu Trắng, diễn tả cho cùng tột
    Chữ nghĩa của thế gian, cho cạn hết ngôn từ
    Công Đức Sinh Thành, vẫn chỗ thiếu chỗ dư
    Cho nước mắt cứ chảy, cho hoa cài trên áo

    Hoa Màu Trắng, cho tôi xin khép lại
    Mùa Báo Hiếu về, Thắng Hội Vu Lan
    Nguyện cầu sinh linh vạn loại siêu thăng
    Trong đó có Cha Mẹ, và cửu huyền Thất Tổ

    Hoặc lục thân quyến thuộc, những ai quá cố
    Đến chiến sĩ trận vong, đồng bào tử nạn, thập loại cô hồn
    Hay bởi thiên tai, nạn tai, sơn hà hải địa oan vong
    Cũng được nương nhờ Mùa Vu Lan Hiếu Hạnh

    Hoa Màu Trắng, cho tôi xin được gắn
    Gắn một lần, chứ không dám nữa đâu
    Bởi từ nay, và mãi mãi về sau
    Anh chị và em, hãy tự gắn, chứ không cần ai gắn nữa

    Kể từ đó, ta về hoang đảo nhỏ
    Khép khung trời đóng cửa tiếng Mẹ Cha
    Mỗi một năm, Mùa Báo Hiếu đi qua
    Ta lại gắn thêm một lần Hoa Trắng

    Kể từ đó, ta về căn quán trọ
    Của cuộc đời nhiễm thể kiếp phù sinh
    Nguyện pháp giới không còn Tam đồ, Lục đạo điêu linh
    Để nước mắt của con người, của tình dữ vô tình
    Biến thành nước Cam Lồ thanh lương giải thoát

    Đó, là ý nghĩa siêu tuyệt Vu Lan Thắng Hội cao nhất
    Đó, là ý nghĩa nêu gương Hiếu Hạnh Mục Kiền Liên
    Bao nhiêu tầng địa ngục còn giải cứu, chứ đừng nói hoàng tuyền
    Và, ta sẽ sung sướng mỉm cười
    Màu Hoa Trắng là màu Thù Ân cao cả.

    Tháng 6 – 2010
    TNT Mặc Giang
     
  9. Tuyển tập 20 bài - viết về Cha Mẹ - Mặc Giang

    Tuyển tập 20 bài - viết về Cha Mẹ
    Mặc Giang



    01. Đi giữa Lòng Đất Mẹ

    02. Sao thương Quê Cha - Đất Mẹ

    03. Hành trình Quê Mẹ

    04. Quê Cha - Đất Mẹ

    05. Còn đâu tiếng nói Mẹ Cha

    06. Tiếng khóc Mồ Côi

    07. Con đi giữa lòng Đất Mẹ

    08. Thơ nhạc quê hương

    09. Đóa Hoa Hiếu Hạnh

    10. Hai sắc Bông Hồng

    11. Một đóa Trắng - Hồng

    12. Mỗi Mùa Hiếu Hạnh

    13. Mẹ là tất cả

    14. Không gì so sánh Mẹ

    15. Ân Phụ Mẫu Tiên Rồng

    16. Biết thương Cha Mẹ

    17. Từ tạ Song Đường

    18. Cành hoa dâng Cha Mẹ

    19. Đất Tổ - Quê Cha

    20. Gia tài của Mẹ​
     
  10. Đi giữa Lòng Đất Mẹ

    Đi giữa Lòng đất Mẹ
    Ta thấy nhau từ thuở ban sơ
    Mắt nhìn đời dịu ngọt nên thơ
    Hòa điệu sống, cho con tim biết thở
    Tiếng tạ từ, em chưa từng biết nói
    Tiếng phân ly, chị chưa hé làn môi
    Tiếng hờn căm, anh chưa gắn trong đầu
    Tiếng đạp đổ, tôi chưa xây khối óc
    Mẹ dạy con, lớn lên, làm người có đức
    Khuyên răn con, lớn lên, làm người có nhân
    Không hại người, hại vật, tranh phân
    Danh lợi quyền uy chỉ là bọt bèo dâu biển
    Vào học đường, tiếng Thầy Cô mòn bụi phấn
    Dạy học trò tô đậm trên giấy trắng
    Đức quân tử xây đời thánh thiện
    Đức trượng phu tế thế quần anh
    Không hẹp hòi, ích kỷ, ghét ganh
    Đừng chứa chấp lòng lang dạ sói
    Đi giữa Lòng đất Mẹ
    Ta nghe nhau tình tự thương yêu
    Nhịp cầu tre bắc nẻo cầu kiều
    Sông bến nước đò đưa sóng vỗ
    Đày nhau chi, một đời gian khổ
    Đọa nhau chi, một kiếp ba sinh
    Cát đá kia, ê ẩm rêm mình
    Và chúng ta, dẫu tàn phai sinh lực
    Đôi mắt em, vẫn là mắt huyền bánh ít
    Đôi tay chị, vẫn là tay gói bánh quy
    Con người anh, vẫn Việt Nam muôn thuở cao kỳ
    Thế còn tôi, không hao mòn tâm tư dũng khí
    Đi giữa lòng đất Mẹ
    Ta nghe như thế ấy
    Dù phong ba, đừng để mẹ thương đau
    Dù biển dâu, đừng để mẹ bạc đầu
    Vì tóc mẹ đâu còn đen, mà bạc
    Chúng ta đi, nghe tâm hồn thổn thức
    Nghe cõi lòng, ruột dạ nát tâm can
    Anh em chúng ta, máu đỏ da vàng
    Sao để Mẹ phủ bao lần tóc trắng !

    Mặc Giang
    Tháng 02 – 2009

    Sao thương Quê Cha Đất Mẹ !

    Sao ta thương quê Cha
    Sao ta thương đất Mẹ
    Phải luôn luôn nhớ nhé
    Nếu không, không thể thành người

    Sao ta thương quê Cha
    Sao ta thương đất Mẹ
    Phải nâng niu, gìn giữ
    Nếu không, không thế nói cười

    Sao ta thương quê Cha
    Sao ta thương đất Mẹ
    Quê hương không thương nhớ
    « Không sao sống nổi thành người »

    Sao ta thương quê Cha
    Bởi, mỗi tất đất là xương là thịt
    Sao ta thương quê Mẹ
    Bởi, mỗi bước đi mắt lệ hoen mờ

    Em, đâu phải trên trời rớt xuống
    Chị, đâu phải dưới đất chui lên
    Anh, đâu phải con người hư hỏng
    Tôi, đâu phải bội nghĩa vong ân

    Năm ngàn năm từ thuở dựng cờ
    Dòng lịch sử trải dài gai góc
    Khi thời, xâm lăng xâm thực
    Khi thời, xáo thịt nhồi da

    Cấu thành mảnh đất quê Cha
    Tựu thành hình hài quê Mẹ
    Nhắc nhau, thì thầm khe khẽ
    Muôn năm gìn giữ tôn thờ

    Mang danh con cháu Lạc Hồng
    Mang thân da vàng máu đỏ
    Nhờ năm ngàn năm mới có
    Kinh bao thế hệ cha ông

    Quốc gia nghĩa núi ân sông
    Quê hương tình non nghĩa nước
    Nối nhau đời sau thưở trước
    Truyền trao bảo vệ giữ gìn

    Sử xanh sắt ngọc son in
    Đá vàng hồn thiêng ghi dấu
    Nam Quan, đồi cao đỉnh dốc
    Cà Mau, cuối mũi non sông

    Dư đồ một mảnh cong cong
    Đó là quốc hồn quốc túy
    Đất nước Việt Nam hùng vĩ
    Quê hương gấm vóc tuyệt vời

    Em cao tiếng hát khắp nơi
    Chị cao tiếng hát vạn lời Việt Nam
    Anh tuyên trời đất định ban
    Tôi tuyên muôn thuở da vàng Rồng Tiên
    Nước non tuyệt thế ba Miền
    Bắc Nam Trung quyện hồn thiêng muôn đời.

    Mặc Giang
    Tháng 3 – 2009

    Hành trình Quê Mẹ

    Ta thực hiện cuộc hành trình Quê Mẹ
    Đi từ Cà Mau tới ải Nam Quan
    Đi từ Trường Sơn cho tới biển Đông
    Để thắm đượm mặn nồng tình non nghĩa nước

    Thăm Cổ Loa, nhớ năm ngàn năm trước
    Đức Hùng Vương sắc ấn dựng cơ đồ
    Nước Văn Lang từ ngày ấy thắm tô
    Dòng lịch sử chuyển trao từng thế hệ

    Về Hà Nội, nhớ Thăng Long hoài cổ
    Đất trời Nam lẫm liệt giống da vàng
    Ba mươi sáu phố phường, bao vết tích âm vang
    Khí Lạc Hồng xát xây hồn xâm, thực

    Thăm Miền Trung, núi cao, biển rộng, đất hẹp
    Cho địa linh, nhân kiệt, trí dũng thượng thừa
    Phong sương tuế nguyệt, mưa dãi gió lùa
    Để Cố Đô, kinh kỳ cùng sông Hương núi Ngự

    Bóng thời gian, đâu là Châu Ô Châu Lý
    Huyền Trân ơi, công chúa điệu ru « Hời »
    Cảm ơn người, sao khuất, nhớ trăng soi
    Bình Bắc, yên Nam, tận Cà Mau mở cõi

    Vào Sài Gòn, nhớ ba trăm năm cũ
    Gia Định Thành, trấn thủ vững biên cương
    Ta bước chân đi, nhớ phố nhớ phường
    Bóng thành đô vương chiều dài kỷ niệm

    Bến Bạch Đằng sóng đêm buồn im tiếng
    Đèn pha màu sương gió phủ đường đi
    Quá khứ qua, ta muốn khép bờ mi
    Đêm dài quá, nhìn trăng sao nhắn gởi

    Vào Miền Nam, đất bạt ngàn, chim bay mỏi cánh
    Cửu Long giang, chín cửa rạng trời đông
    Đất chạy tới đâu, giáp lạch liền sông
    Tới Cà Mau chuỗi dài ra biển cả

    Dừng chân lại, thăm Hà Tiên, Rạch Giá
    Cuộc hành trình xuyên đất mẹ thân yêu
    Càng nhớ thương hai tiếng nhiễu điều
    Và câu ca dao một giàn bầu bí

    Miền Bắc, cái nôi thuở dựng cờ lập quốc
    Miền Trung, vượt hoành sơn, vạn đại dung thân
    Miền Nam, mảnh dư đồ chữ « S » tương lân
    Là sông núi, là hồn thiêng dân tộc

    Vật đổi sao dời, Việt Nam bất diệt
    Núi lở cát bồi, đất nước thiên thu
    Hỡi quê hương gấm vóc của ta ơi
    Cao tiếng gọi cùng quê hương muôn thuở.

    Mặc Giang
    Tháng 3 – 2009

    Quê Cha - Đất Mẹ

    Quê Cha ngàn dặm mù khơi
    Đất Mẹ vạn lý một đời chia xa
    Thương non, ôm ấp mái nhà
    Nhớ núi, sầu mộng sơn hà chờ ai
    Thương sông, con nước chảy dài
    Nhớ biển, sóng vỗ miệt mài trùng dương
    Ra đi, vạn lý mù sương
    Rong rêu in bóng dặm đường phân ly
    Nhớ xưa, mấy thuở kinh kỳ
    Mà nay cũng lắm tư nghì hồn đau
    “Chiều chiều ra đứng ngõ sau
    Trông về quê Mẹ ruột đau chín chiều”
    Đêm đêm mở cửa tịch liêu
    Quê Cha hun hút quạnh hiu cuối trời
    Nhớ non, mượn gió gởi lời
    Thương núi, nhờ cánh chim trời bay xa
    Nhớ sông, một bến quê nhà
    Thương biển, kéo cát muốn tà bờ lau
    Năm năm, da thấm thịt thau
    Mười năm, tóc trắng đổi màu phong sương
    Hai mươi năm, những tơ vương
    Ba mươi năm, lắm đoạn trường tư lương
    Nên nghe hai tiếng quê hương
    Xát xây cát đá, bãi nương rêm mình
    Vọng vang hai tiếng quê mình
    Nhòa trong ký ức bóng hình chìm sâu
    Quê Cha đất Mẹ tinh sầu.

    Mặc Giang
    Tháng 3 – 2009
     
  11. Còn đâu tiếng nói Mẹ Cha

    Còn đâu tiếng nói Mẹ Cha

    Đâu rồi thoang thoảng hương cau
    Đâu rồi thơm thơm nếp một
    Chim ơi, sao không tiếng hót
    Ve ơi, sao vẳng reo sầu
    Ngập ngừng dừng bước bên cầu
    Bèo tan lung linh nước chảy
    Bóng mẹ, mịt mờ không thấy
    Hình cha, mất hút nhạt nhòa
    Vành mi rơi đọng giọt khô
    Lăn lăn trên bờ ngấn lệ
    Chắp tay ôm hình bóng mẹ
    Thẫn thờ mơ vóc dáng cha
    Lá me đưa đẩy la đà
    Phất phơ một cành hoa trắng
    Vành áo bao lần đã gắn
    Vết mòn in dấu từ lâu
    Mẹ ơi, bạc trắng hoa cau
    Cha ơi, đèo heo hút gió
    Đêm đêm sao mờ sao tỏ
    Đi vào một cõi trơ vơ
    Nhiều đêm tỉnh mộng đêm mơ
    Thương Cha nhớ Mẹ vật vờ hồn đau
    Nhìn trông cửa trước cửa sau
    Thương Cha nhớ Mẹ ruột đau chín chiều
    Đưa hồn về chốn cô liêu
    Còn đâu tiếng nói yêu kiều Mẹ Cha.

    Mặc Giang
    Tháng 03 – 2009

    Tiếng khóc Mồ Côi

    Từ ngày xa cha
    Lòng buồn không tiếng nói
    Đến khi mất mẹ
    Miệng thêm vắng tiếng cười
    Hai tiếng mồ côi
    Nước mắt mềm môi
    Đón nhận và mang theo
    Từ nay đến cuối cuộc đời
    Hương thờ quyện khói lên ngôi
    Tìm Cha tìm Mẹ, lên đồi hoang vu
    Trăng sao khuất bóng mây mù
    Tìm Cha tìm Mẹ, ngàn thu hoen mờ
    Nấm mộ tiêu sơ quạnh quẽ
    Dọc đường cỏ dại lây lan
    Con chim buồn bay đâu đó
    Xác xơ tổ ấm hoang tàn
    Mái nhà đìu hiu bỏ ngỏ
    Bếp hồng lạnh lẽo tro than
    Cửa trước nhện giăng màn gió
    Vườn sau rau đắng ngập tràn
    Đêm sâu sầu muộn canh tàn
    Sao khuya ủ dột, trăng ngàn chơi vơi
    Nghiêng nghiêng núi ngả lưng đồi
    Gập ghình sóng vỗ sông ngòi biển xa
    Vọng vang tiếng nói không cha
    Mất rồi tiếng mẹ, canh gà điểm sương
    Trần gian biết mấy nẻo đường
    Mồ côi nghe tiếng đoạn trường ai hay !!!

    Mặc Giang
    Tháng 03 – 2009

    Con đi giữa lòng Đất Mẹ

    Con đi giữa lòng Đất Mẹ
    Vẳng nghe tiếng hát ầu ơ
    Ngay từ cái thuở ban sơ
    Thơm thơm đôi dòng sữa mẹ

    Con đi giữa lòng Đất Mẹ
    Vẳng nghe tiếng hát bên sông
    Mạ non xanh mởn ruộng đồng
    Lúa vàng mơn man gió nắng

    Con đi giữa lòng Đất Mẹ
    Vẳng nghe tác nước dưới trăng
    Tiếng chày giã gạo đưa nhanh
    Tình quê thơm hương đồng nội

    Con đi giữa lòng Đất Mẹ
    Chim Hồng bay cuối trời quê
    Chim Lạc bay xa chưa về
    Trơ vơ nguồn xưa tổ ấm

    Tiếng Mẹ thì thầm sâu lắng
    Con tôi biền biệt nơi đâu
    Tiếng Cha trầm ngâm nằng nặng
    Cơ đồ bãi biển nương dâu

    Trường Sơn bạc màu đỉnh núi
    Biển Đông trắng dã trùng khơi
    Bãi cát dập vùi gió bụi
    Bờ lau xơ xác tơi bời

    Con đi giữa lòng Đất Mẹ
    Vẳng nghe núi gọi nhớ rừng
    Biển xa sông dài ngóng đợi
    Gừng cay muối mặn rưng rưng

    Con đi giữa lòng Đất Mẹ
    Đất Mẹ vỗ về con đi
    Bụi trần phong sương mấy độ
    Trầm kha mưa gió kinh kỳ.

    Mặc Giang
    Tháng 4 – 2009
     
  12. Thơ Nhạc Quê Hương

    Thơ nhạc quê hương thật tuyệt vời
    Hòa ca ngân vọng khắp nơi nơi
    Phố phường lên tiếng đồng quê gọi
    Từ thuở còn thơ đến cuối đời

    Thơ nhạc quê hương trổi nhịp nhàng
    Miền quê trầm bỗng góc thôn trang
    Châu thành nhộn nhịp bên hè phố
    Nhạc đệm đờn khua sáo trúc vang

    Thơ nhạc quê hương khắp mọi miền
    Bắc Nam Trung giữ nét niềm riêng
    Kết tinh một khối tình dân tộc
    Muôn thuở keo sơn thạch trụ kiềng

    Thơ nhạc quê hương thật mặn mà
    Hòa reo quốc quốc với gia gia
    Giang sơn cẩm tú thêu châu ngọc
    Biển rộng sông dài dệt gấm hoa

    Thơ nhạc quê hương đẹp tự tình
    Tin yêu, thân thiện vốn hòa minh
    Ươm mơ, hy vọng ngày thăng tiến
    Xây dựng núi sông non nước mình

    Thơ nhạc quê hương khắp nẻo đường
    Ngợi ca nét đẹp của quê hương
    Chan hòa nếp sống hồn dân tộc
    Một khối tình quê vạn mến thương.

    Tháng 4 – 2009

    Đóa Hoa Hiếu Hạnh

    Một bông hồng xin dâng Mẹ
    Một bông hồng xin dâng Cha
    Đền ơn hiếu hạnh những là thấm đâu
    Công Cha phải nhớ làm đầu
    Nghĩa Mẹ phải nhớ là câu trau mình
    Song Đường một đóa nguyên trinh
    Không hoa nào cõi phù sinh sánh bằng
    Công Cha nghĩa Mẹ nặng oằn
    Đền ơn hiếu hạnh không ngằn mé đâu
    Một bông hồng xin dâng Mẹ
    Một bông hồng tưởng nhớ Cha
    Không bông nào cõi ta bà
    Thiêng liêng cao quý như hoa song đường
    Mẹ, cho tiếng nói tình thương
    Cha, cho nghị lực trên đường trần gian
    Hoa hồng cho Mẹ em mang
    Mỗi khi ấm lạnh dọc ngang đi về
    Cho Cha, anh gánh sơn khê
    Gánh sông gánh núi ước thề trĩu vai
    Hoa hồng cho Mẹ em cài
    Thương yêu dịu ngọt phương đài thơm hương
    Cho Cha, anh bước lên đường
    Dấn thân phụng hiến can trường không pha
    Một bông hồng, nhờ đức Mẹ
    Một bông hồng, nhờ ơn Cha
    Đáp đền, không tiếng kêu ca
    Hiếu hạnh, không tiếng xót xa so bì
    Đừng để Mẹ ứa vành mi
    Tóc Cha bạc trắng tư nghì vì ai
    Chắp tay nâng đóa hoa cài
    Con hiền cháu thảo kề vai chung lòng
    Vườn hồng xin mãi trổ bông
    Đóa hoa Hiếu Hạnh vun trồng tháng năm.

    Tháng 8 – 2009
    Mặc Giang

    Hai sắc Bông Hồng

    Bông hồng cài áo nâng niu
    Tình thương của mẹ yêu kiều ngàn sao
    Bông trắng lành lạnh nao nao
    Tìm hình bóng mẹ chiêm bao đêm dài
    Bông hồng một đóa em cài
    Mẹ hiền muôn thuở kết đài thiên thư
    Bông trắng ngấn lệ đã dư
    Mỗi khi nhớ lại mắt mờ hoen mi
    Bông hồng diễm hạnh quá đi
    Là cao quý nhất những gì trần gian
    Bông trắng mây ngủ trên ngàn
    Mây sa đỉnh núi mây choàng biển xa
    Bông hồng nồng ấm mái nhà
    Thơm thơm nếp một ngọt ngào ba hương
    Bông trắng đếm bước vô thường
    Hợp tan sóng vỗ trên đường phù sinh
    Bông hồng một đóa xinh xinh
    Bàn tay em nắm ấm tình mẫu thân
    Bông trắng mưa Sở mây Tần
    Giọt tan thôi nhé phù vân làm gì
    Bông hồng hai sắc thầm thì
    Màu hoa tự thể ai vì cho ai
    Hồng thời nâng cánh hoa cài
    Trắng thời áo đã sờn vai lâu rồi
    Hồng thời mỉm nụ trên môi
    Trắng thời băng lạnh suốt đời thế thôi.

    Tháng 8 – 2009
    Mặc Giang

    Một Đóa Trắng - Hồng

    Một đóa trắng - hồng vạn mến thương
    Cho ai còn diễm phúc nghiêm đường
    Cho ai thấm lạnh thềm băng giá
    Ân nghĩa sinh thành sao trả xong

    Thân này con có nhớ ơn Cha
    Chín tháng cưu mang, Mẹ ấy mà
    Đến cả cuộc đời, dày áo não
    Trắng - hồng một đóa nghĩa sâu xa

    Đừng ai để Mẹ mắt sầu vương
    Mái trắng của cha đẫm gió sương
    Đeo đẳng cỗi cằn vì khổ nhọc
    Cho con từng bước giữa muôn đường

    Sinh, khó vô vàn, dưỡng, khó hơn
    Đá kia, nước chảy còn hao mòn
    Huống chi, thân thể của Cha Mẹ
    Là thịt, là da, có biết không

    Đừng để một mai hối hận lòng
    Ngọn đèn vụt tắt, thế là xong
    Trắng - hồng cài áo còn chi nữa
    Mây trả phù vân, nước trả sông

    Trân trọng nâng niu đóa trắng hồng
    Sâu hơn biển rộng, cao hơn non
    Nặng hơn đeo đá, leo đồi dốc
    Muôn một đáp đền chưa hẳn xong

    Đừng cứ cân đo, đếm một hai
    Đẩy đưa nặng nhẹ, chén khua hoài
    Mẹ Cha sầu muộn, sao không biết
    Đợi chết, lu loa, sương nắng mai

    Tôi không dám viết cho em đâu
    Cả chị lẫn anh cũng lớn rồi
    Tôi viết cho tôi từ thuở ấy
    Trắng hồng một đóa gởi thiên thu.

    Tháng 8 – 2009
    Mặc Giang
     
  13. Mỗi Mùa Hiếu Hạnh

    Mỗi Mùa Hiếu Hạnh

    Mỗi Mùa Hiếu Hạnh, Hội Vu Lan
    Khắp chốn thiền môn mở đạo tràng
    Trên thấu thiên đường, dưới địa ngục
    Lời kinh tiếng kệ vọng ngân vang

    Mỗi Mùa Hiếu Hạnh nhớ thâm ân
    Ân Mẹ, ân Cha, ân nghĩa nhân
    Cộng lại, lũy thừa, thêm cấp số
    May ra, đền đáp một muôn phần

    Mỗi Mùa Hiếu Hạnh lại thương thưong
    Sinh tử băng ngang khuất nẻo đường
    Hoa trắng đã mòn trên chiếc áo
    Bờ mi nằng nặng Đấng Song Đường

    Từ ấy, trong tôi hết đóa hồng
    Nhìn người cài áo, thoáng xa trông
    Đáp đền đâu nữa ân cha mẹ
    Xin chắp tay hoa, chạnh nhớ lòng

    Khói hương trầm tỏa nguyện chân thành
    Chư Phật đồng giao cảm chứng minh
    Tế độ bi lân tròn hiếu hạnh
    Con hiền cháu thảo vẹn ân tình

    Hết đóa hồng tươi, trắng cũng phai
    Chắp tay xin nhận cánh hoa cài
    Giọt khô khơi động vành mi khép
    Xin hỏi thiên thu bóng đổ dài

    Mừng ai diễm phúc đóa hoa hồng
    Chia sẻ cùng ai hoa trắng bông
    Không những trắng hồng trên chiếc áo
    Mà thương nhớ mãi nghĩa thù ân

    Noi gương hiếu hạnh Mục Kiền Liên
    Thắng Hội Vu Lan giải đảo huyền
    Cứu khổ hàm linh đăng bỉ ngạn
    Sen vàng ao báu hóa hồng liên.

    Tháng 8 – 2009
    Mặc Giang

    Mẹ là tất cả

    Bầu trời chuyên chở ngàn mây
    Nhìn đôi mắt Mẹ, chứa đầy trăng sao
    Biển sâu núi thẳm non cao
    Nhìn đôi mắt Mẹ, rạt rào mến thương
    Trần gian muôn lối vạn đường
    Nắm vòng tay Mẹ, tư lường tình tang
    Thế nhân bỉ thử vô vàn
    Trở về bên Mẹ, an nhàn thanh lương
    Cuộc đời khổ ải khôn lường
    Gối đầu tay Mẹ, bình thường ngủ yên
    Trải bao đồi dốc não phiền
    Nhìn hình bóng Mẹ, thần tiên hiện về
    Trường đời vạn lý nhiêu khê
    Cầm bàn tay Mẹ vỗ về ấm êm
    Phiêu du đêm tối dế mèn
    Khi về bên Mẹ, bỏ quên ngoài đường
    Kinh qua thành bại nhiễu nhương
    Nhìn hình bóng Mẹ, tình thương tuyệt vời
    Mẹ là tuyệt tác đất trời
    Mẹ là tất cả cho đời Mẹ ơi !

    Mặc Giang
    Tháng 9 – 2009

    Không gì so sánh Mẹ

    Viết cho Mẹ dù ngàn lời chưa cạn
    Bởi suối nguồn tràn ngập nước thương yêu
    Băng núi rừng, vượt đồi dốc, cầu kiều
    Qua đồng nội, xuyên sông dài, biển rộng

    Tình thương Mẹ là con tim biết sống
    Mỗi nhịp đập tùy cơ cảm dây rung
    Nhồi cơ tim, rồi chảy khắp châu thân
    Mang sinh lực đi tận cùng cơ thể

    Hình ảnh Mẹ là bức tranh tuyệt thế
    Bao họa sĩ, nghệ nhân, diễn không cùng
    Mẹ là một con người, mà lại ép vô khung
    Nên thiếu nét diễm kiều chưa chấm phá

    Tình thương Mẹ phủ đất trời cao cả
    Vạn bài ca chưa diễn hết ngôn từ
    Vũ trụ kia còn trống rỗng thái hư
    Chừa những chỗ thiêng liêng cao quý nhất

    Miệng Mẹ cười, trăng sao kia chất ngất
    Mắt Mẹ buồn, bóng tối kéo hoàng hôn
    Tóc Mẹ bạc, màu trắng phủ cô thôn
    Da Mẹ nhăn, vết chai sần sương gió

    Mẹ còn sống, ngàn số không thành có
    Mẹ mất đi, ngàn cái có thành không
    Nhớ về Mẹ, xa xót cả tâm hồn
    Thương về Mẹ, lòng khô tràn ngấn lệ

    Dù dũng tướng giữa ba quân thét gió
    Dù anh hùng sống chết phớt hồng mao
    Dù người điên thần khí đã hư hao
    Về bên Mẹ vẫn ngập ngừng khép nép

    Bậc siêu phàm, triết gia hay bác học
    Người bình dân, lê thứ tận thấp hèn
    Hay những ai du thủ con dế mèn
    Đối diện Mẹ, ta vẫn còn bé nhỏ

    Mẹ là một con người, nhưng tuyệt siêu thế đó
    Mẹ là một con người, nhưng mầu nhiệm vô cùng
    Đổi vô thỉ và đổi cả vô chung
    Vẫn chưa thể đền bù và so sánh.

    Mặc Giang
    Tháng 9 – 2009
     
  14. Ân Phụ Mẫu Tiên Rồng

    Ân Phụ Mẫu Tiên Rồng

    Bông hồng hiếu hạnh thiêng liêng
    Lành thay, con cháu thảo hiền nhớ ân
    Mẹ Cha, công đức song thân
    Ông Bà, dòng họ gốc phần thâm sâu
    Băng qua vạn lý nhịp cầu
    Dâng lên Tiên Tổ khởi đầu sơ khai
    Hùng Vương quốc phụ phương đài
    Âu Cơ quốc mẫu ươm ngai Lạc Hồng
    Ngàn năm văn hiến núi sông
    An nhiên tọa thị giống dòng Việt Nam
    Bông hồng hai sắc cưu mang
    Cho anh cho chị lên đàng đắp xây
    Cho em nâng cánh hoa nầy
    Tin yêu sức sống đong đầy trong tim
    Ân cha nghĩa mẹ đáp đền
    Ân Tiên ân Tổ thênh thênh đất trời
    Cùng nhau phụng hiến suốt đời
    Băng đèo vượt núi không lời thở than
    Dù cho đổi cả trần gian
    Ân kia vời vợi muôn ngàn thấm sâu
    Dù cho bãi biển nương dâu
    Ân kia giữ mãi trong đầu nhớ nghe.

    Tháng 11 – 2009

    Biết thương Cha Mẹ

    Khi em vừa mới sinh ra
    Mẹ cắt núm nhau chôn đó
    Cha cắt núm rốn chôn kia
    Cho em có mặt ấy mà

    Khi em vừa mới chào đời
    Òa lên vang vang tiếng khóc
    Mẹ cha chúm chím mỉm cười
    Con tôi thương quá đi thôi

    Chín tháng cưu mang đức mẹ
    Ba năm bồng ẵm ơn cha
    Sữa mẹ khô dần em khóc
    Nhà nghèo cơm cháo xót xa

    Lớn lên cho ăn cho học
    Nuôi em khôn lớn nên người
    Mẹ cha yếu già thở dốc
    Biết bao công sức em ơi

    Nuôi con suốt đời gian khó
    Đâu phải ngày một ngày hai
    Đất trời mênh mông còn nhỏ
    Em ơi nhớ lấy ơn nầy

    Cái tiếng con hiền cháu thảo
    Tổ Tiên dạy dỗ ngàn xưa
    Ngàn sau báo bổ chưa vừa
    Em đừng tính năm tính tháng

    Đầu nguồn nước không có cạn
    Cuối sông nước chảy miệt mài
    Công cha nghĩa mẹ hoa cài
    Thắm tô bông hồng hiếu hạnh

    Rừng non nhấp nhô đồi núi
    Vũng sâu nghiêng ngửa lưng đèo
    Công cha nghĩa mẹ đẳng đeo
    Thương con tới khi nhắm mắt

    Coi chừng dầu khô đèn tắt
    Tìm lại không có được đâu
    Mẹ cha gian khổ dãi dầu
    Đừng để một mai quá muộn

    Dặn nhau để thương để nhớ
    Nghe em nghe chị nghe anh
    Ngoài kia cửa biển gập ghềnh
    Xạc xào gầm vang lệ đá.

    Tháng 3 – 2010

    Từ tạ Song Đường

    Tiếng Ơn Cha, lung linh hồn Núi Thái
    Tiếng Nghĩa Mẹ, rào rạc nước Biển Đông
    Mà nghe sóng vỗ trong lòng
    Leo đồi gió hú buồn trông đỉnh đèo
    Rong rêu tựa vách cheo leo
    Ngàn năm sương lạnh eo sèo bèo mây
    Ta mang một tấm thân nầy
    Ơn cha nghĩa mẹ đong đầy tình thâm
    Sau hè rau húng rau răm
    Bên hông rau đắng trước thềm rau cay
    Đầu đường đan kín cỏ may
    Bước quanh lối ngõ gió lay bụi mờ
    Đếm trong từng tiếng đơn cô
    Gõ lên cung nhịp dại khờ hồn đau
    Quê nghèo trắng mấy mùa cau
    Xác xơ gốc rạ sắc màu tầm không
    Ra rừng nhặt lá diêu bông
    Lên non tát biển xuống sông bắt còng
    Tiếng Ơn Cha, giọt mồ hôi muối mặn
    Tiếng Nghĩa Mẹ, lệ khép mắt sầu vương
    Đếm trong vụn vỡ tình thương
    Chôn trong tim thẳm trên đường từ ly
    Đầu cầu Ái Tử thầm thì
    Cuối sông nước chảy một đi vạn lìa
    Nghĩa trang mờ khói mộ bia
    Gắn trên giá lạnh đổ về tịch liêu
    Còn đâu mà nói chín chiều
    Ngõ sau cửa trước tiêu điều hợp tan
    Vọng khua tiếng nói muộn màng
    Song Đường từ tạ gió ngàn bay bay.

    Mặc Giang
    Tháng 3 – 2010
     
  15. Cành Hoa dâng Cha Mẹ

    Cành Hoa dâng Cha Mẹ

    Cánh hoa này xin kính dâng ơn cha
    Cánh hoa kia xin tôn thờ đức mẹ
    Chốn linh thiêng mẹ cha thầm nói khẽ
    Cõi dương trần tội nghiệp đứa con tôi

    Cánh hoa này xin tưởng nhớ ơn cha
    Cánh hoa kia xin nâng niu đức mẹ
    Cha mẹ ơi, đừng giận hờn con nhé
    Đến muôn đời con đền đáp thâm ân

    Nghĩa cù lao, một đời xin ghi nhớ
    Đức hy sinh, trọn kiếp xin tôn thờ
    Dòng tử sinh nhịp sóng vỗ hai bờ
    Con đi mãi trên hành trình cô lữ

    Nhớ ơn cha, xin tạc lòng một chữ
    Nhớ đức mẹ, xin khắc dạ một câu
    Vũ trụ kia vô lượng số tinh cầu
    Không chứa hết Đấng Song Đường cao cả

    Mùi gạo thơm nghe lâng lâng gốc rạ
    Mùi lúa chín thấy mạ lúc còn xanh
    Cánh đồng vàng thơm trúc biếc tre xanh
    Cho quê hương đượm tình thương sức sống

    Cánh hoa này xin tôn thờ đức mẹ
    Cánh hoa kia xin kính ngưỡng ơn cha
    Bóng hoàng hôn ấp ủ lúc chiều tà
    Để chan chứa nỗi niềm khi đêm xuống

    Cánh hoa này xin tôn thờ đức mẹ
    Cánh hoa kia xin kính ngưỡng ơn cha
    Đức cù lao muôn thuở vẫn không pha
    Như sóng nước Biển Đông khua Núi Thái.

    Mặc Giang
    Tháng 4 – 2010

    Đất Tổ, Quê Cha

    Đất Tổ Quê Cha năm ngàn năm dựng nước
    Hy sinh chồng chất thành núi thành sông
    Tử sĩ đắp xây thành ruộng thành đồng
    Viết trang sử huy hoàng cho tổ quốc

    Đất Tổ Quê Cha, tô bồi từng tấc đất
    Là mồ hôi, là nước mắt bi hùng
    Là thịt da, là xương máu cha ông
    Thành quê hương ba miền Nam Trung Bắc

    Ôi Cổ Loa, Thăng Long ngàn xưa
    Ôi Tây Đô, Đông Đô ngàn mây
    Huế, Sài Gòn, Hà Nội hôm nay
    Tim trong tim, lòng bên lòng, tay trong tay

    Ôi Hùng Vương Văn Lang thiết tha
    Ôi Mê Linh, Lam Sơn, Đống Đa
    Nước Việt Nam một dãi sơn hà
    Anh chị em, Bắc Nam Trung, chung một nhà

    Ta bước chân đi, nghe tiếng rung tình tự
    Ta bước chân đi, nghe lệ sử chưa nhòa
    Đất nước này, non sông này, gìn giữ điểm tô
    Quê hương này, non nước này, là sông là núi

    Ta bước chân đi, mắt cha già ngóng đợi
    Ta bước chân đi, mắt mẹ già chờ trông
    Anh em ta, chị em ta, trên dưới một lòng
    Giống Lạc Hồng, giống anh hùng, là núi là sông
    Giống Lạc Hồng, giống anh hùng, Nam Bắc Trung
    Giống Lạc Hồng, của Tiên Rồng nước Việt Nam.

    Tháng 4 – 2010
    Mặc Giang

    Gia tài của Mẹ

    Gia tài của Mẹ năm ngàn năm
    Đâu phải riêng ai thủ đắc giành
    Ngất ngưỡng lâu đài ngồi bảnh chọe
    Mắt cười ti hí nói nhăn răng

    Năm mươi thế kỷ mọi tiền nhân
    Xương máu hy sinh đều góp phần
    Sức lực tinh ba đều cống hiến
    Mới thành của nước của nhân dân

    Dân tộc Việt Nam đều có quyền
    Cái quyền tối thượng, quyền thiêng liêng
    Kề vai gánh vác chung nhau hưởng
    Không có một ai làm của riêng

    Gia tài của Mẹ tự ngàn xưa
    Để lại cháu con cùng kế thừa
    Tiếp tục tài bồi và bảo vệ
    Người người dân Việt biết hay chưa

    Một mảnh dư đồ nước Việt Nam
    Ai mang máu mủ giống da vàng
    Ai mang huyết thống dòng Hồng Lạc
    Không thể nhượng quyền không bán buôn

    Vùng biển vùng trời hay ngoại biên
    Đồng bằng rừng núi hay Cao Nguyên
    Thượng Du xuống tận Trung Du nữa
    Bất cứ nơi đâu cũng nối liền

    Không ngoại nhập và không ngoại lai
    Không nô lệ hóa, không mang hai
    Nước ta ta giữ, dân ta sống
    Thà chết còn hơn phải đọa đày

    Thế thế tiền nhân đã thế rồi
    Ngàn năm văn hiến máu xương rơi
    Đan thanh vết sử liền tro cốt
    Thế hệ chúng ta cũng thế thôi

    Nước yên thời sống trong yên bình
    Nước biến nếu cần quyết chiến chinh
    Kim cổ xưa nay đều đã thế
    Không ai trí trá hưởng riêng mình

    Gia tài của Mẹ Việt Nam ơi
    Dị khẩu đồng âm cùng một lời
    Khác miệng đồng lòng chung chí hướng
    Việt Nam bền vững đến muôn đời.

    Tháng 4 – 2010
    Mặc Giang
     
  16. An Trụ Nhà Xưa

    An Trụ Nhà Xưa


    Phước như núi phong sương còn xây xát
    Đức như biển sương gió còn lở bồi
    Bãi phù sinh làm nhịp đập đưa thoi
    Không tích tụ sẽ ngày cạn kiệt

    Trời còn đọa khi tiêu ma phước đức
    Tiên còn đày khi lầm lỗi đeo mang
    Phàm con người trong lao khổ trần gian
    Há không biết, sao gây nhiều nông nỗi

    Bồ Tát sợ nhân, chúng sanh sợ quả
    Hèn chi luôn vay trả những trầm mê
    Căn nhà xưa thoái thát chẳng muốn về
    Đường khổ ải chúi đầu lao đi mãi

    Gần nhắm mắt mới giật mình hớt hãi
    Lúc suy tàn mới thức tỉnh nguồn cơn
    Quá muộn màng như ngựa đứt dây cương
    Sa bốn vó trong ba đường sáu nẻo

    Lời Phật dạy lại khinh lờn giải đãi
    Nghiệp trầm kha lại trau chuốt phết son
    Nên tử sinh lăn lộn mãi đường mòn
    Trét đãi bôi trong Tam đồ, Bát nạn

    Cá khô nước há hốc trên đồng cạn
    Tôm lăn quay nghẹt thở dưới sông sâu
    Cho tang thương nhồi nhét chật con tàu
    Tàu đày đọa chạy trên đường thống khổ

    Phật từ mẫn chế An Cư Kiết Hạ
    Rèn oai nghi, luyện giới đức tinh nghiêm
    Sau Ba Tháng bồi bổ ngọn đèn tâm
    Tiếp tục hành trình lục độ vạn hạnh

    Đâu có dễ bước đi Đường Tứ Thánh
    Không nhớ xưa chàng dũng sĩ xuống núi sao
    Kính chiếu yêu soi rọi cho thỏa thích đi nào
    Chiếu ngược lại chính mình thành ma quỷ

    Diện mục đâu mà nhìn ra mặt mũi
    Tâm đức đâu mà nhìn lại chân thân
    Đài hư vinh vốn nghiệt ngã phong trần
    Sao nhân thế khéo vẽ vời bào ảnh

    Tỉnh mộng mau, kẻo thời gian quá muộn
    Tỉnh mê mau, kẻo mạng sống không còn
    Đừng đợi khi đã cạn kiệt sắt son
    Nằm chờ chết mà than trời thổi bộng

    Hãy sống đi khi con tim còn nóng
    Hãy nhìn đi khi con mắt biết thương
    Đừng lần lữa cho tới lúc cuối đường
    Hầm gai góc chui u đầu bể trán

    Tỉnh mộng đi khi suối nguồn chưa cạn
    Tỉnh mê đi khi mạng mạch chưa khô
    Đừng trơ trơ cho nứt nẻ ao hồ
    Rồi hớt hãi trước lụn tàn khô khốc

    Người biết tu, không ái ngại đồi dốc
    Người biết tu, không lo sợ sơn khê
    Đến hay đi, thật sự là lối về
    Căn nhà xưa vẫn hằng nhiên an trụ.

    Tháng 6 – 2010
    TNT Mặc Giang
     
  17. Đăng trùng lặp xin BAN xóa dùm.
    Đa tạ
    vdn
     
  18. Thơ Dành Chư Tôn Đức Tăng Ni

    Thơ Dành Chư Tôn Đức Tăng Ni
    TNT Mặc Giang soạn,
    Theo thứ tự gồm có :

    01. Quy ẩn thế thôi
    02. Hình bóng Thầy
    03. Nhớ Ơn Thầy
    04. Xin tiễn Thầy đi
    05. Hạnh nguyện người tu
    06. Nhớ nghĩa Ân Sư
    07. Đời tôi là Tăng Sĩ
    08. Đời tôi là Ni Cô
    09. Từ tạ Ơn Thầy
    10. Phật Pháp trường tồn
    11. Bóng Thầy, vi tiếu niêm hoa
    12. Hình bóng tôn thờ
    13. Tiễn Người thăm lại Nhà Xưa
    14. Tiễn bước Về Tây
    15. Phát nguyện hồi hướng
    16. Sám tâm nguyện
    17. Sám hồi đầu​

    *

    Quy ẩn, thế thôi !
    (Viết để thương một vị Thầy, mỗi lần gặp nhau thường nói “mình có bạn rồi” dù chỉ trong một thời gian rất ngắn. Khi Thầy và tôi cách biệt, thỉnh thoảng còn gọi điện thoại thăm nhau)

    Hôm nay Thầy đã đi rồi
    Sắc không hai nẻo xa xôi muôn ngàn
    Ai đem lay ánh trăng vàng
    Để cho bóng nguyệt nhẹ nhàng lung linh
    Vô thường khép mở tử sinh
    Rong chơi phù thế bóng hình bụi bay
    Bảo rằng, bản thể xưa nay
    Chơn như hằng viễn tỏ bày mà chi
    Bảo rằng, diệu lý huyền vi
    Sao còn nhân ảnh đường đi lối về
    Đôi bờ sóng vỗ giác mê
    Mười phương còn hỏi tứ bề, lạ chưa
    Vẽ chơi giọt nắng đỡ mưa
    Bay bay sương gió đong đưa đầu cành
    Nếu không, vũ trụ vắng tanh
    Hư vô trống rỗng treo mành nguyên sơ
    Thầy đi, tinh tú lững lờ
    Tôi còn, dấu nét tình cờ khứ lai
    Thầy đi, lối cỏ hoa cài
    Tôi còn, gợi nhớ, đếm vài lá rơi
    Duyên còn, có mặt trong đời
    Duyên không, quy ẩn cuộc đời, thế thôi
    Hôm nay, thế núi lưng đồi
    Ngày mai vắng bóng, biển khơi vô cùng.

    Ngày 05-9-2006
    TNT Mặc Giang
     
  19. Hình Bóng Thầy

    Thầy ra đi, cõi chơn thường miên viễn
    Mái sân chùa, như vắng bóng Thầy ơi
    Chốn liêu phòng, buông khung rèm cửa sổ
    Gió phất phơ, reo kẽ lá không lời

    Thầy ra đi, khung trời còn nhung nhớ
    Chiếc áo nâu, nhuộm bạc nếp khói hương
    Chiếc y vàng, bay bay màu hoại sắc
    Mái chùa xưa, ấp ủ lớp ngân sương

    Thầy ra đi, hình bóng Thầy còn đó
    Quãng đường dài, ghi dấu nét, không pha
    Cát bụi bay, thì thầm khua sỏi đá
    Gợi hồn ai, bóng nguyệt nhớ trăng già

    Thầy rũ áo, gác thuyền từ bát nhã
    Dòng sông xưa, nhịp sóng vỗ đôi bờ
    Khách lại qua, nhìn dòng sông, gợi nhớ
    Hình bóng Thầy dẫn dắt thuở ban sơ

    Tiếng chuông đầu hôm buông thả
    Tiếng chuông mỗi sớm xa đưa
    Ngân vang trôi về nỗi nhớ
    Mênh mang hình bóng tôn thờ

    Lời kinh trầm bỗng bên chùa
    Người nghe hết tiếng hơn thua
    Trở về nguồn tâm muôn thuở
    Giật mình thấy bóng Thầy xưa.

    Tháng 10 – 2006
    TNT Mặc Giang
     
  20. Nhớ Ơn Thầy

    Nam Mô A Di Đà Phật
    Chúng con xin nhớ ơn Thầy
    Một đời, nguyện bước Như Lai
    Trên cầu Thượng Thừa chứng quả
    Dưới thời, chuyển hóa hoằng khai

    “Thầy là con thuyền thanh lương”
    Thầy là Tăng Bảo tựa nương
    Thầy là cây cao bóng mát
    Dắt dìu đệ tử muôn phương

    Thầy mang hạnh nguyện từ bi
    Tâm dung, bất khả tư nghì
    Dùng xe Ba Thừa chuyển bánh
    Thời thời chuyên chở người đi

    Nam Mô A Di Đà Phật
    Chúng con xin nhớ ơn Thầy
    Búp sen xin chắp hai tay
    Nguyện Phật mười phương minh chứng
    Thâm ân giáo dưỡng cao dày

    Dù cho nước chảy đá mòn
    Dù cho lấp biển dời non
    Huệ mạng một đời mới khó
    Chúng con xin nhớ ơn Thầy.

    Tháng 10 – 2006
    TNT Mặc Giang
     

Chia sẻ, giới thiệu đến bè bạn