Dismiss Notice
THÔNG BÁO: Phiên bản tháng Giêng 2018 cho Đũa Thần Điện Toán với nhiều thay đổi lớn đã được phát hành. ĐẶC BIỆT: Đũa Thần Điện Toán 64 Gig Duo phiên bản 2018 sẽ tự động cập nhật hóa, không cần phải gửi về Thư Viện Việt Nam Toàn Cầu!

Nụ Cười Thư Viện

Chủ đề trong 'Chào Nhau Thân Ái' do Viễn Xứ khởi đầu 1 tháng Mười 2013.

  1. NuocCamLo

    NuocCamLo Bảo Quốc Công Thần Đệ Tứ Đẳng

    Trống Mái Cãi Nhau


    Nói chuyện giới tính rất khó, khó nhất vẫn là giải thích chuyện đó với trẻ con!***

    Một thanh niên đang đi trên đường, ngang qua một trường làng, anh ta thấy một cô giáo rất dễ thương đang chơi đùa với bọn trẻ trong sân trường. Thấy thế anh liền ghé vào tính hỏi thăm đường và làm quen. Bỗng lúc ấy có con gà mái cõng một con gà trống (đoạn này xin phép không mô tả), bọn trẻ hỏi cô:

    - Cô ơi hai con gà kia nó đang làm gì vậy hả cô?

    Cô giáo đáp:

    - À thì chúng nó đang cãi nhau đấy.

    Anh chàng kia nghe thấy bực quá vì cảm thấy cô giáo mà trả lời không đúng sự thật, liền nói với cô giáo:

    - Cô ơi có gì đâu, cứ trả lời thẳng ra là chúng nó đang XYZ* mới đúng chứ.

    Cô giáo bực mình quay sang quát:

    - Việc của anh hay sao mà hạch sách tôi, việc anh đi cứ đi đi, việc tôi giải thích cho các cháu là việc của tôi…

    Sẵn trớn, cô giáo tua một tràng, anh thanh niên tủm tỉm:

    - Ơ, cô thích cãi nhau với tôi à?

    Cô giáo: – !??
     
    Điều chỉnh lại bài đăng lúc: 17 tháng Mười 2016
  2. NuocCamLo

    NuocCamLo Bảo Quốc Công Thần Đệ Tứ Đẳng

    Không Cần Đến Thế

    Một triệu phú trẻ nói với cô đào xinh đẹp mà anh ta đang chết mê chết mệt:

    - Em nghĩ thế nào nếu hai ta cùng nhau tiêu tiền của anh?

    - Được thôi!

    - Anh muốn suốt đời chúng mình làm như vậy!

    - Em không nghĩ là phải tốn nhiều thời gian đến thế để tiêu hết tiền của anh.
     
  3. NuocCamLo

    NuocCamLo Bảo Quốc Công Thần Đệ Tứ Đẳng

    Khách Quen

    Muốn gây một bất ngờ nho nhỏ, một cô vợ quyết định đưa chồng tới một câu lạc bộ thoát y vũ nhân ngày sinh nhật của anh chồng. Khi họ tới câu lạc bộ, người gác cổng nói:

    - Chào Dave! Anh khỏe không?

    Cô vợ ngạc nhiên lắm và hỏi xem anh chồng đã bao giờ tới câu lạc bộ này chưa.

    - Ồ không! – Dave nói. – Anh ta ở trong đội bowling của anh mà.

    Khi hai vợ chồng ngồi yên vị, một cô hầu bàn tới và hỏi Dave xem anh có thích đồ uống như thường lệ không và mang tới một chai Budweiser. Cô vợ càng cảm thấy không thoải mái và vặn:

    - Làm sao cô ta biết là anh uống Budweiser?
     
  4. NuocCamLo

    NuocCamLo Bảo Quốc Công Thần Đệ Tứ Đẳng

    May Quá! Mình Chưa Nói Gì…

    Có một ngôi chùa ở một nơi xa xôi nào đó… có 3 vị sư tăng đang chuẩn bị nhập thất. Thời gian nhập thất là 100 ngày với điều kiện là trong 100 ngày đó họ không được mở miệng nói bất cứ một lời nào.

    Cho tới ngày cuối cùng của ngày thứ 99 thì chùa hết gạo và 3 người phải xuống núi mua gạo. Trên đường đi trở về, vì đường dốc cao quá nên đã có một bao gạo bị rớt khỏi xe thồ nhưng vị sư thứ nhất mải lo đẩy nên không hề để ý. Vị sư thứ hai ra dấu cho vị sư thứ nhất báo là đã rớt bao gạo nhưng diễn tả mãi mà vị sư thứ nhất cũng không hiểu, thế là vị sư thứ hai nổi nóng và quát:

    - Tôi diễn tả tới như vầy mà cũng không hiểu à??…

    Vị sư thứ nhất liền trả lời:

    - Chết ngươi rồi… ngươi dám nói chuyện à?

    Lúc này vị sư thứ ba cười phá lên và nói:

    - May quá! Mình chưa nói gì…
     
    Điều chỉnh lại bài đăng lúc: 29 tháng Mười 2016
    Mộng Tiên likes this.
  5. cải bẹ xanh

    cải bẹ xanh Công Dân

    BỊNH

    Lâu ngày gặp nhau, chị P. than thở với bạn Biển:
    - Dạo này "chàng-của-tui" bịnh cao đủ thứ, nào là cao mỡ, cao huyết áp, cao đường , chán quá . Còn ông của chị ra sao rồi?

    Biển vênh mặt trả lời:
    - Ông tui chỉ có một bệnh nan y bác sĩ nào cũng không chữa nổi.

    Chị P.:
    - Ủa, bịnh gì ngặc ngoèo vậy ?

    Biển cau có:
    -Bệnh dê đó chị!

    (Tử những chuyện có thật)
     
    Điều chỉnh lại bài đăng lúc: 9 tháng Mười Hai 2016
    p324530 likes this.
  6. cải bẹ xanh

    cải bẹ xanh Công Dân

    GIÀ

    Thấy một ông lão khoảng hơn 80 tuổi lọm khọm đang lê từng bước vào tiệm phở Nguyễn, Cô Cô , 66 tuổi, vội vàng phóng tới mở cửa dùm .

    Ông lão:
    - Cám ơn cháu, bác già rồi gần 60 nên chậm chạp lắm cháu ơi .

    Cô Cô:
    - ?

    (Từ những chuyện có thật)
     
    Điều chỉnh lại bài đăng lúc: 12 tháng Mười Hai 2016
  7. thiên chương

    thiên chương Công Dân

    Sư đệ vào shop, hỏi cô nhân viên bán hàng:

    - Tôi muốn có một món quà tặng cho sư huynh tôi nhân ngày Tết!

    - Thưa, anh ấy như thế nào ạ để em góp ý cho?

    - Sư huynh tôi cao ráo, đẹp trai, khỏe mạnh, độc ... đáo thân, quản "ný" một thư viện tầm cỡ thế giới. Hơn nữa là thứ gì ảnh cũng có rồi, nên tôi chẳng biết mua tặng ảnh thứ gì nữa!

    - Vậy anh có thể tặng anh ấy… số điện thoại của em được không?

    - Khửa khửa, chúc huynh một cái Tết an lành, với chiêu gắp lửa bỏ tay người này!
     
    Điều chỉnh lại bài đăng lúc: 12 tháng Giêng 2017
  8. cải bẹ xanh

    cải bẹ xanh Công Dân

    Đi Săn

    Vợ Bình Lặn thấy Bác Sĩ Hai L Một T rủ chồng đi săn nai, an tâm, xốc ông chồng của mình còn đang mắt nhắm mắt mở vì cơn say chưa tỉnh, bắt phải đi cùng .
    Bình Lặn ngậm miệng, cắn răng (giả), nghe lời.

    Tới rừng, bs 2L1T bắn chết được chú nai, bàn với Bình Lặn vác nguyên con lên xe về. Bình Lặn còn đang ấm ức bà vợ độc tài, gia đình trị (đúng hơn là ...t rị gia đình) , bèn nghĩ ra một âm mưu độc ác trả thù.

    - Nốc, nốc.
    Bs 2L1T gõ cửa nhà Bình Lặn.

    Vợ Bình Lặn cười tươi rói, mở cửa.

    Bs 2L1T giơ cao một bịch nylon trong đó chứa tim, gan máu đỏ chan hoà , mặt mày thiểu não, bảo:
    - Chị ơi, đây là bộ lòng của ảnh, tui rất tiếc bắn lầm.

    Vợ Bình Lặn té xỉu trong khi Bình Lặn núp trong xe đậu ngoài sân, cười ha hả.

    (Từ những chuyện có thật)
     
    Điều chỉnh lại bài đăng lúc: 19 tháng Hai 2017
  9. thiên chương

    thiên chương Công Dân

    - Dung nhan sao sầu thảm dzậy?
    - Mấy sư tỷ của ngươi hỏng ngó ngàng gì đến ta!
    - Chiện nhỏ,
    - Nói mau.
    - Huynh giả bộ ngủ mớ ca "Bích ơi, anh yêu em nhấtrên đời, không ai ngoài em nữa". Sau đó tha hồ mà hưởng ngọt ngào.

    - ... ... Bớ tên sư đệ mắc dich đâu rồi.
    - Men ui sao chín, mười cục U dzậy!
    - Tau mớ y chang mi chỉ, nên ra như dzậy.
    - Có ca thiếu hay lộn xộn hong, nhắc lại đệ nghe
    - "Bích ơi !!! "
    - Xì tốp tốp. Đó là đệ dzí dzụ cho huynh ca thui. Chứ chín tỷ có tỷ nào tên Bích đâu. Ngủ bên tỷ nào phải mớ tên tỷ đó chứ. Thiệt tình
     
    Điều chỉnh lại bài đăng lúc: 9 tháng Ba 2017
  10. thiên chương

    thiên chương Công Dân

    "Xác Lập Kỷ Lục: Cụ Nguyễn Đường, người gánh nước thuê trong thời gian dài nhất tại Việt Nam"

    Kỷ Lục Vô Thường

    Từ chiều thất ngũ khổ hồi vai
    Gối mỏi chân run chuỗi kéo dài
    Bốn chục năm thừa vơi mạch nước
    Trăm ngàn gánh thiếu dưỡng bàn tay
    Hai thùng khó nhọc quàng bao buổi
    Một khối lông bông phủ bấy ngày
    Kỷ lục vô thường sau mặt kính
    Từng hàng chữ đọc nhíu màng tai

    Bửu Tùng
    13/3/2017

    [​IMG]

    Chữ đọc từng hàng níu màng tai/Nước gánh bao năm vẫn thở dài
     
    Điều chỉnh lại bài đăng lúc: 13 tháng Ba 2017
  11. p324530

    p324530 Quản Thủ Thư Viện Tình Nguyện Viên

    Đoc tin này cười không nổi!
     
  12. thiên chương

    thiên chương Công Dân

    Cười đời gian ác nỡ trêu già/khóc người vô ý dạ xót xa.

    Đạo diễn Jordan Roberts đã trở thành Đại Sứ Du Lịch Việt Nam tại thị trường Hoa Kỳ và Anh với slogan: “Vietnam - Home of the Kong”. Slogan này thách thức các dịch giả, dịch thật. Ai dốt dốt tiếng Anh lẫn tiếng Việt như mình thì chỉ có dịch rất thô: “Việt Nam - Quê hương của khỉ”.

    [​IMG]
     
    Điều chỉnh lại bài đăng lúc: 14 tháng Ba 2017
    tronhocdichoi likes this.
  13. thiên chương

    thiên chương Công Dân

    Sự nhầm lẫn tai hại

    [​IMG]

    Sư huynh đi làm về tối muộn, cảm thấy có lỗi bèn lẻn vào phòng ngủ, thấy trùm mềm đang ngủ trên giường.

    Vội thay đồ, sư huynh chui từ cuối giường xuống dưới chăn…( tuyệt vời ! …)

    Xong việc nồng cháy, bỗng thấy thèm thuốc lá và một cốc bia nên dậy đi xuống bếp.

    Ở dưới bếp sư huynh gặp… sư tỷ đang ngồi chờ mình

    – Ơ. Giờ này em vẫn làm gì ở đây ? Tại sao em vẫn chưa ngủ ? Ai ở trong phòng ngủ vậy ?

    – À quên, bạn của đứa bạn em đến chơi đang ngủ trong đấy, tự nhiên cổ cảm thấy không được khỏe !

    – C…á…a…i….g…g…gì…i…..
     
    Điều chỉnh lại bài đăng lúc: 16 tháng Ba 2017
  14. cải bẹ xanh

    cải bẹ xanh Công Dân

    LẠC ĐƯỜNG

    Cải đang trợt ván chơi trên đường, bổng thấy cô Linh Bảo đứng lớ ngớ tại ngã tư, bèn dừng lại hỏi :

    - Cô ơi, gần tối rồi Cô làm gì ở đây dzậy ?

    Cô Linh Bảo:

    - Cô bị lạc đường, không biết lối nào về nhà. Cải giúp dùm Cô. Thật là tức, hồi nãy quên béng để cái máy chỉ đường GPS ở nhà. Nếu có , giờ đâu đến nỗi đi lạc.

    Cải (nghĩ thầm):
    - Trời ạ, "kí" (cái) này không phải lạc đường mà phải gọi là... hết đường luôn.

    (Từ những chuyện có thật)
     
    Điều chỉnh lại bài đăng lúc: 5 tháng Tư 2017
  15. thiên chương

    thiên chương Công Dân

    CHÔN BẢ Ở ĐÂU?

    hãy nhớ lại lần sau cùng
    tụi mình ăn cá
    ăn cua

    thử tưởng tượng
    lần đó thật sự là lần cuối cùng
    đó là khứa cá cuối cùng
    con mực cuối cùng
    cái đầu con mắt cái mang cái xương
    cái vòi cái càng cuối cùng
    vị tanh vị ngọt cuối cùng
    trong suốt phần đời còn lại

    hãy nhớ lại lần sau cùng
    tụi mình tắm biển
    vị mặn của gió và muối
    liếm trên da
    như trong chuyện cổ tích

    giờ thì con cá đã qua đời
    con mực qua đời
    con ốc qua đời
    con sứa qua đời
    con ghẹ qua đời
    con tôm qua đời
    bạch tuộc qua đời
    cá voi qua đời...
    tóm lại
    con đéo gì sống dưới nước cũng ngộ độc qua đời
    vì biển cũng qua đời

    tụi mình phải làm một cáo phó
    thông báo về tang lễ
    đặt ở mọi phi trường bến cảng đường phố
    đăng trên mọi diễn đàn như sau:

    cáo phó
    chúng tôi vô cùng đau đớn báo tin
    những thân nhân của chúng tôi:
    nguyễn văn cá
    huỳnh thị lệ cua
    đinh tấn mực
    phạm thế ghẹ
    lê văn bạch tuộc
    trương quý tôm
    đã lần lượt tạ thế từ đầu tháng tư năm 2016
    hưởng dương rất ngắn
    linh cửu quàn tại tư gia từ Vũng Áng đến Cà Mau
    lễ động quan lúc 6 giờ sáng ngày 7 tháng 6 năm 2016
    (ngày canh thân tháng giáp ngọ năm bính thân)
    an táng trong lòng bà trần thị biển
    cũng đã qua đời
    tang gia cùng kính báo
    trưởng nam...
    thứ nam...
    trưởng nữ...
    thứ nữ...
    (vui lòng điền tên vào chỗ thích hợp)

    tụi mình phát tang
    tụi mình động quan
    tụi mình di quan
    tụi mình kèn ma ò í e đưa đám
    tụi mình hạ huyệt tụi mình xuống nghĩa trang
    xác mai táng trên bờ hồn an nghỉ dưới biển
    tưởng vậy là êm, mà rồi vẫn kẹt
    cái thi hài bà nội trần thị biển

    giờ chôn bả ở đâu?

    THẬN NHIÊN, 07/06/2016
     
  16. thiên chương

    thiên chương Công Dân

    Cường quốc thơ là một từ hài hước
    nhưng một đất nước không có nhà thơ
    là một đất nước không có linh hồn

    ...
    Cũng mệt nếu ngày nào bạn cũng làm thơ yêu nước
    mỗi khi bạn lên cơn yêu nước
    đất nước phải mua cho bạn một cái áo thun
    có ngôi sao ngay ngực
    và bạn nhảy múa trong một vũng nước
    nhiều khi bạn còn đọc thơ
    rất kiên nhẫn

    cho đến khi có một ngư dân
    bị bắn...


    2.

    Đất nước như quyển sách cũ
    với cái bìa đầy bụi

    quyển sách, bạn đừng đánh giá nó qua cái bìa
    bạn nhẹ nhàng mở nó
    đọc từng từ

    quyển sách có khi mang lại niềm vui
    nên bạn không muốn nó kết thúc
    bạn muốn tự hào

    bạn biết
    quyển sách cũ nhiều khi quý
    gấp trăm lần quyển sách mới

    nên đất nước tôi
    cái gì cũng "gấp trăm lần nước khác"

    chỉ có nghèo
    và sợ
    gấp ngàn thôi...


    3.

    Bạn nói bạn sẽ chết cho đất nước
    nhưng đất nước này không nhận ra bạn
    thậm chí không còn sống cho bạn...

    bạn là con mắt mưa
    buồn và đơn độc...


    4.

    Đất nước dạy danh dự
    và cái chết dạy bạn tự do


    5.

    Bạn muốn viết
    bạn sợ...

    các dấu chấm lửng
    hờn dỗi và
    đất nước trầm ngâm...


    6.

    Đất nước
    mà nỗi buồn
    nhiều hơn cả những giọt mưa...


    7.

    Đất nước

    đất
    bạn đếm
    một hạt
    một hạt

    nước
    bạn đếm
    một giọt
    một giọt

    giọt
    giọt
    giọt
    giọt

    bao nhiêu là nước mắt
    mẹ ơi...


    8.

    Đất nước tôi
    bây giờ đang nhập viện
    mà các bác sĩ đầy lương tâm
    lại đình công
    vì không
    còn lương
    tháng

    ơi các bác sĩ tại khoa cấp cứu
    điều gì sẽ xảy ra
    nếu các anh để cho Người
    chết
    nhát?


    9.

    Những viên đạn không có cảm xúc
    nó không bao giờ đếm
    những mảnh xương vỡ
    máu văng tung toé
    trên mạn thuyền gỗ
    đất nước mềm như vây cá

    đất nước
    như tấm lưới trên thuyền bị lãng quên
    tiếp tục làm kẻ thua cuộc
    sau cuộc chiến đã tưởng mình thắng cuộc

    nên chúng ta vẫn còn một cái muỗng
    để gõ vào cái bát úp
    và lật ngửa
    cái nón

    những viên đạn tiếp tục tranh ăn
    như ngày xưa
    chúng tự bắn
    vào nhau

    nếu muốn
    bạn vẫn có thể nhìn thấy một con lừa
    kiên trì kiến nghị
    với các nhà chính trị
    trên mây

    chúng ta
    bỏ qua
    như mọi khi
    có người lên án một xu tham nhũng

    khi những viên đạn không thể thành tội phạm
    thì những mắt lưới không bao giờ thắng cuộc
    chúng chảy nước mắt
    nhìn bọn tội phạm khi chiếc tàu chìm
    như bài thơ nhìn những gã trí thức
    lén ăn đêm...


    10.

    Bạn có thể vẽ máu
    bằng màu nước
    hoặc vẽ bằng lưỡi

    những bức ảnh đẫm máu
    bạn có thể vẽ

    vẽ những con sóng đang chạy
    vẽ tiếng hét lên vì đau đớn
    vẽ sự kết thúc của dối trá và lật lọng

    vẽ đất nước ngày về
    như ngư dân trên thuyền
    nằm trong tấm ni-lông


    Lê Vĩnh Tài
     
  17. thanhlong1415

    thanhlong1415 Khách qua đường

  18. thiên chương

    thiên chương Công Dân

    Sư huynh đi làm về, đón con xong là nhảy vào phòng ôm cái máy điện toán.
    Sư tỷ bực mình quát :
    -Lúc nào cũng ôm máy !...Đến bao giờ ông mới nhận ra nó không phải là con của ông hả?...
    Sư huynh nghe vậy, hất cái bàn dánh chữ xuống sàn nhà, gầm lên:
    -Khốn nạn !...Tôi đã nghi ngờ từ lâu rồi, hôm nay quả nhiên, chính miệng bà đã công nhận...Bố nó là ai? Bố nó là thằng nào ?!
    Sư tỷ chống nạnh thản nhiên :
    -Sao không dám nhận?..Ông thử ra phòng khách nhìn đứa bé ông vừa đón về xem nó có phải là con ông không ?
     
    Điều chỉnh lại bài đăng lúc: 7 tháng Tám 2017
  19. thiên chương

    thiên chương Công Dân

    Nguyễn Ngọc Ngạn – Em ô sin ra công an phường ghi danh tạm trú, cảnh sát khu vực phát cho tờ khai. Đến mục “quan hệ với chủ hộ” em í phân vân lắm. Không biết có nên khai thật hay không? Khai thật thì ngại chết. Cuối cùng em quyết định ghi vào: 3 lần/ tuần.

    [​IMG]

    Cảnh sát khu vực đọc xong cười. Em í hỏi:
    - Sao, ít quá hả anh?
    – Không, quan hệ với chủ hộ là em phải ghi em với chủ hộ quan hệ như thế nào?
    – Phải khai đúng hả anh?
    – Uh, đúng rồi.
    – Vậy chỗ này ngắn quá không viết đủ ạ.
    – Có gì mà không đủ. Em cứ ghi ngắn gọn là được.
    – Nhưng mà ông chủ cứ thay đổi tư thế liên tục nên em không tả ngắn gọn được ạ!!!
     
  20. Suongtran

    Suongtran Người quen

    Gian Mà Không Ngoan

    Những tên lưu manh trộm cướp thường được liệt vào hạng ma lanh quỷ quái chứ ngu quá thì làm sao mà đi ăn cướp được. Ấy thế mà có những tên cướp ngu một cách lãng nhách không thể tưởng tượng được. Nếu có đặt giải thưởng về ngu thì những trường hợp sau đây đáng là những thí sinh có triển vọng.

    Chẳng hạn như một tên ăn cướp kia, ở Colorado Spring, vào một tiệm chạp phô chỉa súng vào người bán hàng bắt mở "cashier" nạp hết tiền trong đó. Sau khi người bán hàng thồn tiền vào bao giấy cho tên cướp thì hắn nhìn thấy chai rượu mạnh hảo hạng trên bục hàng sát tường liền ra lệnh cho người bán hàng bỏ chai rượu vào túi tiền đó luôn. Người bán hàng nhìn tên cướp rồi nói:

    -Luật chỉ cho phép bán rượu cho ngừời 21 tuổi trở lên. Tướng của anh thì chẳng cần coi căn cước cũng biết anh chưa đủ 20 tuổi, tôi không thể đưa chai rượu cho anh được.

    Tên cướp cãi rằng anh ta đã quá 21 tuổi nhưng người bán hàng nhất định không tin và nhất định không đưa chai rượu. Cãi qua cãi lại một hồi tên cướp chắc sợ kéo dài sẽ bất lợi nên hắn bực mình mở ví lấy bằng lái xe đưa cho người bán hàng coi. Người bán hàng coi căn cước của tên cướp thì quả thật hắn đã quá 21 tuổi nên đồng ý đưa chai rượu mạnh cho tên cướp luôn. Tên cướp liền ba chân bốn cẳng vụt ra khỏi tiệm.

    Tên cướp đi rồi người bán hàng liền gọi điện thoại cho cảnh sát và cho biết đầy đủ tên tuổi và địa chỉ của tên cướp. Hai giờ sau đó tên cướp bị xộ khám.

    Chuyện sau đây còn lãng nhách hơn nữa: bà kia bị tên lưu manh nào đó "thổi" mất cái xe hơi. Bà báo cảnh sát và cho biết trong xe của bà có cái "cell phone" nữa. Ngày hôm sau cảnh sát gọi số điện thoại đó và tên cướp xe trả lời. Cảnh sát liền phịa rằng đọc quảng cáo thấy anh ta bán xe nên muốn coi xe để mua. Tên trộm xe liền hẹn giờ giấc và địa điểm để mang xe đến. Thế là xe được trả về cho chủ và tên thổi xe bị cho đi nằm ấp.

    Anh chàng cướp nhà băng sau đây còn ngu trội hơn nữa. Chàng cướp này bước vào Bank of America ở San Francisco xếp hàng như mọi người chờ tới phiên giáp mặt với người phát ngân (teller) và trong khi chờ đợi chàng ta lấy một tấm "deposit form" viết mấy chữ: "Bỏ hết tiền vào bịch này nếu không tôi nổ súng". Trong khi chờ anh ta lo ngại rằng có người nào đó trong hàng đã nhìn thấy những gì anh viết họ có thể đi gọi cảnh sát rồi; thế cho nên anh ta ra khỏi Bank of America và bước vào hãng giữ tiền Wells Fargo bên kia đường. Chờ vài phút thì tới phiên, chàng ăn cướp liền đưa mảnh giấy cho "teller" của Wells Fargo. Chị này đọc qua trả lại cho hắn vừa chê hắn viết sai chính tả và bảo hắn rằng chị không thể đưa tiền cho hắn được vì hắn viết trên cái "deposit slip" của Bank of America. Bây giờ hắn phải viết lại trên "deposit slip" của Wells Fargo còn không thì hắn phải trở lại Bank of America.

    Thấy rắc rối quá tên cướp liền trở lại Bank of America. Sau khi tên cướp đi rồi chị "teller" của Wells Fargo liền gọi cảnh sát, và ít phút sau tên định ăn cướp ngân hàng bị bắt trong khi đứng xếp hàng chờ trong Bank of America.

    Người ta thường nói vỏ quýt dầy thì móng tay nhọn. Anh chàng kia ở bên Ăng Lê lái xe quá vận tốc giới hạn vượt qua chỗ cảnh sát để máy rada và chụp hình tự động nên chàng ta không biết là mình sẽ bị "ticket". Ít ngày sau nhận được bao thư của sở cảnh sát giở ra thấy có một vé phạt 40 mươi Bảng Anh và cảnh sát còn cẩn thận gửi kèm bức ảnh xe của anh ta ở "phạm trường". Thay vì gửi tiền nộp phạt chàng này liền láo cá gửi nộp tấm hình của 40 Anh Kim mà thôi.

    Ít ngày sau anh ta nhận được thư phúc đáp của sở cảnh sát, giở ra thì bên trong có bức hình của cái còng số 8. Anh ta liền gửi tiền nộp phạt ngay lập tức.

    Trường hợp sau đây là cãi bứa nhưng gian mà không ngoan. Chàng nghiền cocain Christoper Jasen bị đưa ra tòa ở Pontiac (Michigan) cãi bứa rằng cảnh sát đã khám xét người anh ta mà không có lệnh của tòa (warrant). Bên biện lý nói rằng không cần phải có lệnh tòa vì túi "Jacket" của Chris gồ gồ lên như có súng trong đó kiến cảnh sát tình nghi nên có quyền khám. Chris nổi sùng quạt lại: "Vớ vẩn và vô căn cứ. Cái "jacket" của tôi nó như vậy chứ súng ở đâu?". Ngẫu nhiên bữa ra tòa Chris cũng vẫn mặc cái "jacket" hôm bị bắt. Chris liền cởi "jacket" đưa cho quan tòa coi. Quan toàn nắm nghía cái "jacket" rồi thò tay vào túi xem có gì không. Trước con mắt ngạc nhiên của Chris, quan tòa lôi ra hai gói cocain và ông ta bò lăn ra cười năm phút sau mới ngưng được để ra lệnh cho cảnh sát tống giam chàng Chris.

    Trường hợp sau đây là giận quá hóa ngu. Đó là chàng Dennis Newton, 47 tuổi, ở Oklahoma City ra tòa về tội ăn cướp một tiệm chạp phô (convenience store) có vũ khí. Anh ta giận ông luật sư "thí" làm việc ấm ớ nên đuổi luật sư và tự biện hộ. Anh ta đã làm việc đó tương đối không có gì tệ cho lắm cho tới khi biện lý mời chị bán hàng tiệm chạp phô ra tòa làm nhân chứng để nhận diện một lần nữa. Sau khi nghe chị bán hàng xác nhận, Newton nổi giận đùng đùng chửi chị ta là quân nói láo và nói thêm: "Biết mi nói láo như thế thì bữa đó tao bắn bể đầu mi cho rồi...". Quan tòa và bổi thẩm đoàn được một trận cười bể bụng...

    Lậy ông tôi ở bụi này. Cảnh sát ở Detroit có chương trình đến các xóm để giáo dục con nít để ngừa và bắt các thành phần phạm pháp. Bữa kia cảnh sát đang chỉ dẫn cho đám con nít hệ thống điện toán trên xe có thể biết tên tuổi các người có tiền án hoặc đang bị truy tầm v.v. thì cậu Gaitlan, 21 tuổi, đi ngang ghé lại coi. Cậu hỏi cảnh sát làm thế nào mà biết được? Cảnh sát bảo chỉ cần số bằng lái xe hay số an sinh xã hội thì có thể kiếm thấy. Gaitlan liền đưa bằng lái xe cho cảnh sát thử. Sau khi đánh ID của Gaitlan vào hệ thống điện toán thì cảnh sát liền còng tay Gaitlan tống giam vì cậu ta đang bị truy tầm về tội ăn cướp có vũ khi hai năm về trước ở St. Louis (Missouri).

    Nhưng ngu như thế này thì sống sao nổi. Đó là hai chàng ăn cướp cũng ở Detroit vào tiệm kia ăn hàng. Tên thứ nhất quơ súng lên trời la lớn: "Đứng yên tại chỗ, không người nào được lộn xộn, nếu nhúc nhích sẽ ăn đạn". Khi mọi người đứng chết cứng không dám nhúc nhích thì tên cướp thứ hai chạy lại két tiền... Tên cướp thứ nhất bắn tên thứ hai một phát chết ngắc và lẩm bẩm: "ĐM. tao đã bảo không được nhúc nhích mà lại...".

    Ngu thì cũng ngu vừa vừa thôi chứ ngu như chàng này thì hết chỗ nói. Harold Russum ở San Francisco đã hai lần đi tù về tội hiếp dâm vẫn không chừa mà lại còn ngu nữa. Theo lời kể của nạn nhân Joan, 26 tuổi, thì bữa đó, 29-4-2000, khoảng 6 giờ chiều cô ta đang sửa soạn cơm tối thì bỗng nhiên nghe tiếng vỡ của kính cửa sổ và chàng ta hiện ra lừng lững giữa phòng khách. Harol chỉa súng ra lệnh cho Joan cởi quần áo ra. Joan từ từ cởi quần áo và suy nghĩ cách thoát thân nhưng không nghĩ ra được cách gì trong trường hợp khẩn cấp này. Khi tụt đến mảnh vải cuối cùng trên người Joan liền tươi cười bảo tên cường đạo: "Anh trông cũng đẹp trai vừa ý tôi lắm. Anh cần gì phải cưỡng hiếp tôi, tôi sẽ hiến dâng anh một buổi tối đê mê, nhưng tôi chưa ăn cơm chiều vậy anh dẫn tôi đi nhà hàng làm một chầu rồi về mình tha hồ thư thả".

    Chẳng hiểu sao Harold lại đồng ý để Joan mặc quần áo trở lại và hai người đến nhà hàng gần đó. Sau khi ăn xong, Harold gọi "waiter" tính tiền thì Joan xin lỗi đi vào phòng vệ sinh. Nhưng thay vì vào phòng vệ sinh để tháo nước trong lòng Joan gọi 911.

    Khi Joan trở lại bàn với Harold thì hai cảnh sát viên cũng vừa tới. Joan cho biết cô không thể quên được khuôn mặt của Harold nó thộn ra và khó tả vô cùng.

    Đi ăn trộm đã ngu lại còn xạo không đúng sách. Đó là chàng Brian Walddington ở Des Moines (Iowa). Bữa đó anh Micheal Robert đi làm về thì thấy cửa sổ nhà bị vỡ và có vết máu. Khi vào nhà Robert thấy máu đầy ở nền nhà và thấy chàng Brian đang ngồi ở phòng khách đang ôm tay máu chẩy ròng ròng. Robert kềm chế Brian tại đó và gọi cảnh sát. Brian bị bắt về tội xâm nhập gia cư bất hợp pháp và ăn trộm (burglary).

    Nhưng Brian khai rằng anh ta không biết tại sao anh ta lại ở nhà Robert mà anh ta chỉ nhớ rằng anh ta đang ở Danveport (cách nhà Robert 170 dặm) thì có một vài người ngoài địa cầu (aliens) túm lấy anh ta và liệng vào đây (nhà của Robert) khiến anh ta bị thương nên ngồi dưỡng thương.

    Nhưng cảnh sát điều tra ra nhà Brian chỉ cách nhà Robert có 1 dặm, thế cho nên Brian bị tống giam với $13,000.00 tiền thế chân và ông cảnh sát trưởng nói với Brian rằng khi nào ông ta kiếm được những "aliens" mà chàng ta nói đó thì Brian sẽ được miễn tố.

    Nhưng tên lưu manh sau đây phải công nhận là xứng đáng lãnh giải quán quân về lưu manh và ngu. Chàng này ở Charlotte (NC) mua một hộp thuốc xì gà thuộc loại hiếm và quý nhất thế giới. Vì quá quý nên chàng mua bảo hiểm để chống cháy hộp xì gà đó. Trong vòng một tháng, chưa trả tiền bảo hiểm tháng đầu, chàng ta đã hút sạch mẹ nó hộp xì gà. Thế nhưng chàng ta khiếu nại với hãng bảo hiểm đòi bồi thường vì xì gà cháy hết rồi. Trong đơn khiếu nại chàng ta ghi rõ bị "cháy liên tục bởi ngọn lửa nhỏ".

    Hãng bảo hiểm từ chối bồi thường vì cho đó là tiêu thụ (consumed) chứ không phải cháy. Chàng ta thưa ra tòa và thắng kiện vì quan toàn căn cứ vào bản văn của "policy" thì đã viết rõ là bảo hiểm mất mát và "bị cháy" và bản văn không nói rõ là lý do cháy như thế nào. Vậy chỉ nói cháy thì anh ta hút cũng là cháy.

    Công ty bảo hiểm không muốn chống án vì sẽ tốn tiền hơn nên bằng lòng bồi thường $15,000 cho mớ xì gà bị cháy. Sau khi nhận được $15,000 chàng này chưa kịp xài thì bị bắt tống giam về 24 tội đốt phá (arson). Căn cứ vào lời khai của chàng ta ở phiên toàn trước và trong văn kiện bảo hiểm anh ta bị kết tội có âm mưu tự đốt phá tài sản của mình để lãnh bảo hiểm (intentionally burning his insured property). Tòa phạt chàng ta 24 tháng tù ở $24,000 tiền phạt
     

Chia sẻ, giới thiệu đến bè bạn