Dismiss Notice
THÔNG BÁO: Phiên bản tháng Giêng 2018 cho Đũa Thần Điện Toán với nhiều thay đổi lớn đã được phát hành. ĐẶC BIỆT: Đũa Thần Điện Toán 64 Gig Duo phiên bản 2018 sẽ tự động cập nhật hóa, không cần phải gửi về Thư Viện Việt Nam Toàn Cầu!

Nụ Cười Thư Viện

Chủ đề trong 'Chào Nhau Thân Ái' do Viễn Xứ khởi đầu 1 tháng Mười 2013.

  1. thiên chương

    thiên chương Công Dân

    - Sư đệ học lớp Việt ngữ, bài tập là đặt dấu phẩy đúng chỗ cho câu: "Phụ nữ không có đàn ông không là gì cả" liền nhờ sư huynh giúp viết: "Phụ nữ không có đàn ông, không là gì cả" .
    - Sư tỷ trợn mắt dạy hư trẻ nhỏ bắt sư huynh sửa lại: "Phụ nữ không có, đàn ông không là gì cả."

    - Sau đó sư tỷ phàn nàn:
    - Thế mà trước khi cưới, anh cứ nói "em là cả thế giới" của anh!

    - Tại hồi đó anh chưa biết xem bản đồ!
     
  2. cải bẹ xanh

    cải bẹ xanh Công Dân

    Phái đoàn TVVN sau khi dự phiên họp Thượng Đỉnh Thế Giới Sách Báo tại miền Bắc Cali, lên xe trở lại trụ sở tại Little Saigon, miền Nam Cali.
    Sau đoạn đường cao tốc dài hơn 7, 8 tiếng, cả nhóm sửa soạn tới nơi . Chị Thiên Di lên tiếng :
    - Nãy giờ tụi tui ngủ hết ráo, tội nghiệp tài xế P Sáu Số phải thức để lái. Thiệt tội nghiệp .

    Tài xế P Sáu Số tỉnh queo trả lời:
    - Đâu có đâu chị, tui cũng chợp mắt được vài đoạn đó chớ .

    (Từ những chuyện có thật)
     
    p324530 likes this.
  3. thiên chương

    thiên chương Công Dân

    Chuyện quý ông. (Ma đè in chị Na)


    Một câu chuyện trần trụi và bi thương
    Một ngày đẹp trời, anh đi tắm. Không như những ngày trời ít đẹp khác, hôm nay, anh soi thật kỹ cơ thể mình, và bàng hoàng phát hiện một bên tinh hoàn xanh xám lại. Thảng thốt, hoang mang và ngơ ngác.
    Lau khô người, mặc vội quần áo, anh lao ngay đến nhà thương, như một cơn lốc. Sau một buổi để bác sĩ thăm khám và làm đủ thứ những xét nghiệm, anh ra ngồi đợi ngoài hành lang. Thời gian như đông cứng. Tới chiều, ông bác sĩ hiền hậu kêu anh vô mà an ủi rằng "Thật tiếc, chúng tôi không thể tìm ra được nguyên nhân nhưng vẫn quyết định sẽ cắt bỏ, phòng trường hợp lan rộng. Không sao, một nhà máy vẫn dư sức sản xuất đạn dược, anh bạn trẻ à".
    Biết sao bây giờ, đành ngậm ngùi.
    Sau hôm đó, dù trời có đẹp hay không, anh vẫn tắm kỹ, và cố nhiên, kiểm tra cơ thể mình cũng thật kỹ. Cỡ một tuần nữa, điều không mong muốn nhất cũng đã xảy ra: Bên còn lại cũng xanh xám, y như bên kia, giờ đã tan rã đâu đó.
    Lại hộc tốc lao đến nhà thương, gặp lại đúng ông bác sĩ hiền hậu hôm trước. Và lần này, ổng vỗ về "Thôi, không còn làm cha được thì dù sao, vẫn còn có thể làm chồng. Cắt luôn nghe".
    Anh, nói gì đi nữa, vẫn là một kẻ lạc quan. Bởi nhờ vậy nên tự nhủ rằng không còn đạn dược nhưng dù sao, chỉ cần móc súng ra, kẻ thù cũng đủ kinh hồn bạt vía rồi.
    Lại cắt.
    Nhưng..."đời không như ước mơ lòng người cuộc đời xô đẩy mình đến rã rời - nhạc và lời Anh Bằng". Ông Trời vốn hay trêu ngươi kẻ hiền. Cỡ nửa tháng sau, cái phần cuối cùng còn lại ấy, cũng lên cùng chiếc xuồng với hai trợ lý của nó. Lần này thì sự kiên nhẫn không còn, anh lao như một chiếc phi thuyền đến gặp vị bác sĩ khả kính rồi phun ra vài tràng tiếng Đan Mạch vốn học được ngoài trung-tâm-ngoại-ngữ-lề-đường. Anh uất giận vì cái nhà thương lớn như vầy, bác sĩ có học hàm học vị như vầy, máy móc thiết bị hiện đại như vầy mà vẫn không thể tìm ra căn nguyên bệnh tình của anh, thậm chí không thể gọi tên nó. Đợi anh nguôi giận, ông bác sĩ ôn tồn biểu "Thôi, để cứu tính mạng, cũng phải làm điều không ai mong muốn...".
    Hai ngày sau, xuất viện, anh đi lang thang như kẻ vô định và ủ ê nghĩ rằng nếu bây giờ đang thời phong kiến, chắc mình vào cung mẹ nó cho rồi. Và cuộc đi vô định ấy dắt anh tới nhà sách. Rồi cũng vô định, anh bốc đại một cuốn mang về đọc cho đoạn tháng qua ngày. Tới nhà, mở ra, là cuốn Giã Từ Vũ Khí. Hận. Hận ông bác sĩ, hận cả ông Ernest Hemingway nào đó.
    Đọc chưa xong cuốn sách, anh lại phát hiện cái chỗ phẳng lì ấy cũng xanh xám nốt. Lần này thì ông bác sĩ vừa nói chuyện, vừa lùi ghế về phía sau:
    - Có một đoàn bác sĩ hàng đầu của Mỹ vừa nhận lời mời của tụi tui, mấy ổng sẽ qua đây trong hai tuần nữa để thăm khám và hội chẩn cho trường hợp của anh. Y văn thế giới chưa ghi nhận nên nghe về case này, họ cũng quan tâm lắm. Anh bình tĩnh, việc bây giờ là giữ tính mạng, không để nó di căn.
    Và cái ngày mong đợi ấy cũng đến. Sau một ngày các bác sĩ căng thẳng hội chẩn và anh hoang mang chờ đợi, 6 giờ chiều, họ gọi anh vô phòng và trả một tập bệnh án thật dày kèm tờ kết quả.
    Nó chỉ có bốn chữ:
    sau khi khám kỹ cả cái quần lói mầu, các BS đưa ra môt kết luận "quần lót made in china nên PHAI MẦU dzính dzô"
    Quần lót ra màu.

    Quoc Pham
     
    Điều chỉnh lại bài đăng lúc: 14 tháng Mười 2017
  4. cải bẹ xanh

    cải bẹ xanh Công Dân

    Chuyện xãy ra vào thời kỳ Thế Chiến Thứ Hai, tại khóa đào tạo Cách Thuyết Trình cho một số hạ sĩ quan được tuyển chọn. Sĩ quan Hồi Xưa bắt các khóa sinh phải tập đối thoại với cá trong bồn cá. Sau ba tháng, từ ngạc nhiên, đến bực mình rồi đâm ra thân thiện với cá, các khóa sinh mãn khóa với một bữa tiệc hho nhỏ.

    Khóa sinh Cầm Tạ thắc mắc hỏi Hồi Xưa:

    - Thưa thiếu tá tại sao tụi em phải nói chuyện với cá, mà không là các con vật khác như chó, mèo, heo ngựa?

    Hồi Xưa điềm tỉnh trả lời:

    - Tụi bay mà nói chuyện với chó, chó sủa lại, với mèo, mèo kêu thảm thiết, với heo nó ủn ỉn quay đít lại bỏ đi, còn với ngựa thì nó hí, nó đá , tao hổng còn thắng nào để dạy . Cá nó không thể trả lời và phản ứng lại. Hơn nữa...

    Hồi Xưa ngừng lại, nheo mắt:

    - Tao ưa câu cá.

    ((Từ những chuyện có thật)
     
    Điều chỉnh lại bài đăng lúc: 26 tháng Mười Hai 2017
  5. thiên chương

    thiên chương Công Dân

    Hàng rào phân cách giữa địa ngục và thiên đàng bị sụp. Thánh Phê Rô đề nghị với Satan mỗi bên chịu một nửa chi phí để dựng lại nhưng “đối tác” lắc đầu quầy quậy. Ông thánh doạ:

    - Vậy sẽ đưa ra toà.

    Satan cười khẩy:

    - Trên đó làm gì có luật sư? Họ ở cả dưới này mà.
     
  6. thiên chương

    thiên chương Công Dân

    Oan ôi ông địa, hong phải ông sư huynh.

    Sư huynh nhận hiếu kính của sư đệ bèn dẫn sư tỷ đi nhà hàng ăn cùng . Đang lúc vui vẻ thì có 1 cô gái trẻ đẹp bước tới nhìn vào mặt sư huynh và ngại ngùng nói:
    -“Anh ơi…em….em có thai……”
    Cô gái chưa kịp dứt lời thì sư tỷ vô cùng kinh ngạc, không nói gì và giang tay chưởng thẳng vào sư huynh 1 cái rất mạnh rồi bật dậy nức nở chạy ra ngoài.
    Lúc đó mọi người trong quán đều nhìn anh với ánh mắt kinh ngạc lẫn khinh thường, huynh ta ngồi chết lặng, không nói được câu gì.
    Lúc này cô gái trẻ đẹp kia mới ấp úng nói thêm một câu:
    “… Dạ làm phiền anh tắt thuốc lá đi dùm em. Em đang có thai. Cảm ơn anh!”
    !?!....
     
  7. cải bẹ xanh

    cải bẹ xanh Công Dân

    Hồi Xưa vừa mở cửa chiếc ô tô Porches mới toanh của mình đang đậu bên lề đường để nhắn tin Ông Tè ngày trở lại, bỗng một chiếc xe tải lớn vụt qua . Xe cảnh sát trờ tới.

    Hồi Xưa:
    - Bắt thằng đó dùm tui, ông cảnh sát, nó xớt tung mất cửa xe của tui rồi.

    Cảnh sát:
    - Trời, Bác chỉ lo cánh cửa xe mà không để ý tới cánh tay của Bác bị chém đứt mất tiêu !!!?

    Hồi Xưa nhìn xuống chiếc vai đầm đìa máu me của mình, thảng thốt la lớn:
    - Ối ối, mất mẹ luôn cái đồng hồ Rolex .

    (Truyện phỏng từ R.G.)
     
  8. thiên chương

    thiên chương Công Dân

    Một già 90 tuổi, một trẻ khoảng hai mươi mấy, ngồi hàn huyên tâm sự.

    Cụ tù già hỏi: “Mầy làm gì mà bị ở tù thế?”

    Anh tù trẻ đáp lời: “Con bỏ dzợ...”

    Cụ tù già ngắt lời: “Tao chưa nghe luật pháp nào lạ kỳ vậy, bỏ dzợ mà cũng đi tù à?”

    Anh tù trẻ: “Con chưa nói dứt mà cụ nhảy dzô miệng con. Con bỏ dzợ con từ trên lầu ba xuống đất, cụ nội à! Còn cụ sao đi tù dzậy?”

    Cụ tù già: “Tao bị con nhỏ trong xóm, đáng tuổi cháu nội, thưa tội hiếp dâm nó.”

    Anh tù trẻ: “Chời! Cụ còn xí quách đâu nữa mà hiếp dâm!”

    Cụ tù già: “Thế mới có chiệng, bị người ta chê tao già, cho nên lúc con nhỏ hàng xóm vu khống, tao mừng quá nhận tội luôn. Cho con đào tao nó tởn... hì hì hì!”
     
    Điều chỉnh lại bài đăng lúc: 2 tháng Hai 2018
  9. p324530

    p324530 Quản Thủ Thư Viện Tình Nguyện Viên

    Thiệt ác.
     
  10. cải bẹ xanh

    cải bẹ xanh Công Dân

    Trong bữa tiệc cưới bàn tròn , Cải "tám" với Biển:

    - Chị biết không, số em may mắn lắm, lấy được ông chồng ngoan nết, nói gì bảo gì cũng nghe hết.

    Biển rầu rầu:

    - Thiệt trái ngược với số tui, tui nói gì ông chồng tui cũng không nghe, nói ngọt cũng không, nói nặng cũng không, nhỏ nhẹ cũng không, la lối cũng không.

    Cải:

    - Chồng gì lạ thiệt !

    Biển:

    - Lạ thiệt chứ, ổng điếc đặc mà em.
     
    Điều chỉnh lại bài đăng lúc: 5 tháng Hai 2018
  11. nguyenroger

    nguyenroger Khách qua đường

    Thần Hộ Mệnh

    Anh nọ đang đi trên vỉa hè, vừa định bước chân xuống để băng qua đường thì anh ta nghe thấy một giọng nói vang lên trong đầu:

    - Cẩn thận đừng bước xuống.

    Anh ta rút chân về, một chiếc xe vụt chạy qua. Hú hồn, định nói cám ơn nhưng anh ta nhìn quanh, không thấy ai.

    Bẳng đi ít ngày, hôm đó cũng đang đi trên vỉa hè, anh ta lại nghe thấy giọng nói hôm trước:

    - Cẩn thận, đứng lại.

    Anh ta đứng lại và thấy cái chậu hoa rơi ngay trước mặt.

    Anh ta quay qua lại, vẫn không thấy ai, liền cất giọng:

    - Ai đó, ai cứu tôi đó.

    Có tiếng trả lời:

    - Ta đây. Ta là thần hộ mệnh của anh đây.

    Anh chàng nghe thế bèn to tiếng:

    - Có thiệt ông là thần hộ mệnh của tôi?

    - Đúng!

    - Vậy chứ khi tôi đi ký giấy hôn thú, ông ở đâu?!

    Thần hộ mệnh: "Những tai nạn trên đây, ta cứu ngươi vì ngươi không biết nó sẽ xãy ra cho ngươi chứ lúc ngươi lấy vợ, ngươi đã biết mà ngươi cứ lấy. Ngu thì cho chết đáng đời, còn kêu ca gì nữa?" Emoji
     
  12. thiên chương

    thiên chương Công Dân

    Nụ Hôn Luật Sư
    Chúng ta chắc ai cũng khâm phục LS Nguyễn Mạnh Tường khi ông dám phát biểu về những sai lầm trong phong trào "Cải Cách Ruộng Đất" giữa Đai Hội Đảng CS. Qua cách bào chữa trong phiên tòa sau, chúng ta còn phục trí thông minh và sự nhạy bén của ông.

    (Chuyện cũ xem lại vẫn vui )

    Tiến Sĩ Luật Khoa Đào Quang Huy, học trò Giáo Sư - Tiến Sĩ - Luật Sư Nguyễn Mạnh Tường ở trường Bưởi kể lại một về một phiên tòa diễn ra ở làng Xuân Thọ, huyện Đông Quan, tỉnh Thái Bình, vào thời kỳ 1947-1949.

    Vụ án như sau: Một thanh niên nông dân đi làm đồng về, thấy anh bộ đội đóng tại nhà, đang ôm ấp vợ mình. Sẵn cái cuốc trên tay, anh ta phang một cái, chết ngay.

    Phiên tòa mở ra với ý định xử thật nghiêm tội giết người và làm mờ nhạt các tình tiết khác để giữ uy tín cho bộ đội. Chủ tọa là Luật Sư Lê Văn Chất. Luật Sư Nguyễn Mạnh Tường được chỉ định bào chữa. Ông chỉ có ít phút gặp thân chủ của mình.

    Diễn biến phiên tòa đúng như chủ định: Anh nông dân chịu án tử hình và được phép nói lời cuối cùng. Anh nhìn chánh tòa, nhìn luật sư, ngập ngừng nói: “Xin phép được ôm hôn bà chánh tòa một lần trước khi chết”. Bị bất ngờ, chánh tòa không kịp trấn tĩnh, đập bàn quát mắng anh nông dân rằng tội lỗi đến thế mà còn dám hỗn láo, nói liều.

    Ls Nguyễn Mạnh Tường nói: “Thưa ông chánh tòa, ông là người có học thức, suy nghĩ chín chắn, mà trước một câu nói không đâu của người sắp chết, còn nổi giận ghê gớm như thế. Phương chi, anh nông dân nghèo ít học kia, trông thấy người đàn ông khác trong buồng vợ mình thì sự giận dữ đến mức hành động thiếu suy nghĩ là điều có thể hiểu được”.

    Kết quả cuối cùng, anh nông dân được giảm án, thực chất là tha bổng vì hồi ấy Thái Bình đâu có trại giam. Luật Sư Lê Văn Chất, có người vợ trẻ, đẹp và ông này rất ghen. Biết thóp này Ls Tường chỉ dùng một mẹo nhỏ nhưng bị cáo đã được cứu mạng.

    Dân gian gọi vụ án đó là vụ “nụ hôn Nguyễn Mạnh Tường”.

    Hôm nay Ngày Luật Sư Việt Nam, ôn lại chuyện này để chúc mừng các luật sư, mong các luật sư có thêm nhiều “nụ hôn” như thế nữa để bảo vệ công lý, mang lại bình yên cho cuộc sống bộn bề hôm nay.
     
    Điều chỉnh lại bài đăng lúc: 26 tháng Hai 2018
  13. cải bẹ xanh

    cải bẹ xanh Công Dân

    Lại Chuyện Tài Xế P Sáu Số

    Tài xế P lái chiếc xe đò không khách trên xa lộ cao tốc từ Fresno về miền Nam Cali .

    Xe bắt đầu khởi bánh , khoảng hơn một giờ sau, tài P mở mắt chợt nhận ra mình vừa lái vừa "khò" hồi nào không hay, thảng thốt quay lại hỏi tài phụ Lên Tỉnh :

    - Nãy giờ tui lái ra sao vậy Ông?

    Lên Tỉnh, tỉnh queo:

    - Lái tốt, tui ngủ êm ru hà.


    (Từ chuyện có thật)
     
    Điều chỉnh lại bài đăng lúc: 27 tháng Hai 2018
  14. thiên chương

    thiên chương Công Dân

    Sau nhiều lần bị trêu chọc về ngoại hình quá khổ của mình, chín tỷ tức tối:

    – Em cảnh cáo anh, từ nay về sau nếu anh còn dám đem chuyện cân nặng của em ra đùa cợt nữa thì em sẽ bỏ anh luôn cho mà coi.

    Sư huynh nghe thấy thế xám mặt nói:

    – Vậy sao được, còn con của chúng ta thì phải làm sao?

    Chín tỷ ngạc nhiên:

    – Con nào? Anh bị "hâm" à, mình đã có đứa con nào đâu!

    Sư huynh nhìn vào bụng chín tỷ rồi cười ranh mãnh:

    – Vậy mà anh cứ tưởng em đang có thai cơ đấy.

    . mh-thich-treu-vo.jpg
     
  15. thiên chương

    thiên chương Công Dân

    Nhà hàng xóm mới sắm được bộ karaoke nên suốt ngày ông ổng, như bò rống, nói thẳng ra là tra tấn láng giềng. Đang định sang góp ý thì bỗng nghe "Anh rót cho khéo nhé, kẻo lầm vào nhà tôi. Nhà tôi ở giữa Ba Đình, có thằng đã chết tới giờ chưa chôn". Thề, bỏ luôn ý định sang góp ý, giọng như ngỗng ỉa bỗng thấy dịu dàng đáng yêu ghê [​IMG]
    Ngân An
     
  16. thiên chương

    thiên chương Công Dân

    Đông qua Hè tới sư huynh thấy đến lúc đi tắm biển, bèn lững thững bẹo hình bẹo dáng ra bãi tắm,. Gặp sư đệ đang bán vé, bãi nam $5 bãi bên nữ $5000 huynh mua bên nào?
    Mi ăn cướp đấy à!
    Thế huynh muốn bên nam hay nữ?
    Sư huynh dứt khoát chi 5000.
    Qua khúc cua vô bãi liếc mắt, thấy toàn là nam!!!
    Anh em trong bãi - lại một chàng bảnh trai.
    ...
    Bài học rút ra: Kinh doanh trước giờ không phải là dựa vào giá cả thấp, mấu chốt là dựa theo nhu cầu của khách hàng.
     
    p324530 likes this.
  17. VietNamTuDo

    VietNamTuDo Thường Trú Nhân

    NGỌNG NÍU NỌNG NÔ

    Lâu lâu có một ông bộ trưởng, thứ trưởng hay một em hoa hậu á hậu nào đó lỡ xuất hiện trên sóng truyền hình quốc gia hoặc trong một sự kiện trọng đại nào đó mà lỡ nói ngọng (thực ra là ngọng thiệt chứ chẳng phải lỡ) là được một trận cười và dèm pha hội chợ. Kể cũng đáng cười thật, nặng nhất là mấy quả "l", "n", cứ noạn hết cả nên. Và kể ra cũng oan thật, vì nói ngọng nó cũng như đặc sản vùng miền, nó thấm vào tận gan ruột, nó ăn vào tận cơ lưỡi rồi, nó như "basic instinct", uốn lắm rồi mà bản năng nó trỗi dậy là thua, đâu phải muốn mà thoát ngọng. Thiên hạ được thể cười dèm pha, mà đâu biết chính mình cũng ngọng. Cả cái nước Việt này, thử hỏi đố tìm ra vùng nào không ngọng xem nào?

    Vùng đồng bằng chiêm trũng Bắc bộ tính ra là ngọng nhiều nhất. Hải Phòng Nam Định hẹn nhau lên thủ đô nói thế này: "MAI ĐI HÀ LỘI MUA CÁI LỒI VỀ LẤU CƠM LẾP". Cách nhau có vài chục cây số thôi mà sang Hải Dương, Bắc Ninh hình như lại ngọng ngược lại. Hồi tôi lên rừng Trường Sơn chơi với ông cậu đang phụ trách tuyến đường này, ổng kể có ông thủ trưởng đơn vị người Hải Dương chửi anh lính lái xe ẩu một trận tối mặt tối mày thế này: "NÀM THÌ NƯỜI. NÓI THÌ NÁO. THẤY NỒN NÀ NAO NHƯ TÊN NỬA. ĐI XE THÌ NẠNG NÁCH. NAO NÊN NỀ. NGÃ NUÔN.

    Riêng quả "thấy nồn là nao như tên nửa" thì chắc thuộc hàng kinh điển rồi. Ngọng mà chửi duyên thế thì kém gì anh hề Xuân Hinh.

    Dân Hà Nội cứ tinh tướng giọng thủ đô là giọng chuẩn, là tiếng quốc gia, chính ra cũng ngọng níu nưỡi chớ hơn gì ai. Cứ nghe các cô phát thanh viên phát âm tròn vành rõ chữ "chong chẻo" với cả "dun dẩy", rồi thì "xung xướng" mới cả "dưng dưng heo may" nghe vừa điệu vừa điêu, chỉ muốn đạp cho phát chớ ở đó mà chuẩn. Đọc nghe âm nhẹ đi thật, nhưng điệu quá có ngày gậy ông đập lưng ông, nghe nói có lần chị Lê Khanh làm MC chương trình âm nhạc tưởng niệm Trịnh Công Sơn. Chị Khanh thì nổi tiếng thanh lịch rồi, nhưng điệu, giới thiệu say sưa xong đúng lúc cần giới thiệu nhan đề bài hát thì buột mồm nói thế này: "Sau đây mời quý vị cùng thưởng thức ca khúc NẶNG NẼ LƠI LÀY".

    Ở Ba Vi thì có con bo vang, nói kiểu gì toàn mất dấu, còn vô vùng Nghệ Tĩnh mình thương thì dấu gì cũng thành dấu nặng. "Mời anh ăn ĐU ĐỤ". Giữa ban ngày ban mặt mà cứ đòi ĐỤ là thế nào? Cô Nguyen Le thì ám ảnh dấu sắc, ba dấu sắc mà đứng gần nhau là thảm họa. Hồi đi phỏng vấn các ông nhà văn, sau khi hỏi chuyện đời chuyện nghề xong thì chị cập nhật thông tin, bèn hỏi "Dạo này chú có SẠNG TẠC MỢI nào không?" Nhà văn nghe không thủng tai, hỏi lại "có cái gì?". Chị càng quýnh, càng líu lưỡi, "dạ, SẠNG TẠC MỢI". Nhà văn càng nghe càng hoảng, gì mà mợi mợi? Chỉ vì cái lưỡi phản chủ mà khuyết mất phần update thông tin sáng tác mới của nhà văn. Hôm sau đọc báo bạn thấy nó kể vach vách nhà văn nọ sắp in cuốn này cuốn kia, chỉ biết căm hận cái lưỡi của mình.

    Tôi dân khu Bốn cũ, cả một vệt Bình Trị Thiên ấy toàn ngọng hỏi ngã, sợ nhất là BA DẤU HỎI đứng liền nhau. Ra Hà Nội học, cố uốn lưỡi cho giọng nhẹ đi, mềm lại, nhưng lâu lâu vẫn bị phản chủ. Có lần qua sạp báo Hàng Trống, lười gửi xe nên đậu bên ngoài, gọi với vô: "Lấy cho em tờ TUỖI TRẼ CHŨ NHẬT". Chị bán hàng đoán mồm một hồi không ra, hỏi lại, 'Lấy
    tờ gì?" - TUỖI TRẼ CHŨ NHẬT. Tiên sư những ba dấu hỏi. Chị bán hàng vẫn không hiểu tờ gì, mắt trợn tròn làm tôi càng ngượng, điên tiết nhảy xuống xe, vào cầm tờ báo lên, dí vào mặt: "Làm gì có tờ báo nào có ba dấu hỏi mà còn không biết". Chị chữa ngượng: "Úi giời, tưởng tờ gì". Tôi là mối ruột nên chị ấy dịu dàng chiều khách. Chớ có lần đi hàng sách quốc doanh, hỏi chị bán hàng: "Có tập truyện ngắn mới của NGUYỄN KHÃI chưa chị?". Người ta hỏi lịch sự ôn tồn thế mà chị gái mậu dịch ấy nhếch môi lên, trả lời đay nghiến thế này: "Ở đây không có NGUYỄN TRÃI", rồi còn bồi thêm, "NGUYỄN TRÃI không viết truyện ngắn". Tiên sư muốn lao vào bóp cổ thế chứ lị".

    Về Huế tối mùa đông lạnh buốt, sướng nhất là ăn bát bánh canh cá lóc cay xé lưỡi. Mới ra khỏi quán có chị xách cái thùng nhựa đi ngang rao: "Ai LỒN KHÔNG LỒN KHÔNG", thế là phải xơi thêm hai cái cho ấm bụng. Có anh giai Hà Nội vô Huế cắt tóc, em nhân viên cắt tóc hỏi: "RỨA ANH CẶC NGẮNG HAY CẶC DÀI". Giai Hà Nội sợ khiếp vía, tưởng gái Huế dịu dàng e ấp lắm mà mới gặp phát đã hỏi kích cỡ của quý là thế nào?

    Cả một vệt Nam Trung Bộ từ Quảng Nam Đà Nẵng vô tới Phú Yên Bình Định thì ngọng kiểu gì mà toàn tưởng... nói lái. Ai đời CÁI LỐP XE ĐẠP mà toàn gọi là CÁI LÁP XE ĐỘP. Ngọng kiểu nói lái thế mà thích đùa, thích nói chữ lắm cơ. "Thôi rồi Lượm ơi" mà thế nào lại thành "THAU RẦU LƯỢM ÂU". Tôi nghe xong lăn ra cười, thế là bị chửi thiệt: "CHƯỞI CHƠ KHÔNG BÀNG PHƠ TIẾNG". Phải bóp mồm xin lỗi rối rít, xong tối lại rủ, "Đi hát kơ rơ ơ kơ giải sầu không", chịu không nỗi lại lăn ra cười, thế là bị giận thiệt luôn.
    Cả một vệt miền Nam Tây Nguyên ngọng kiểu miền Nam Tây Nguyên, không nói được chữ Q. Xuống miền Tây thì cứ bắt CON CÁ GÔ BỎ VÀO GỔ. Có em đồng nghiệp người Cà Mau cao lêu hêu, hỏi ăn gì mà cao thế, em trả lời em chơi BÓNG GỔ nó mới cao chớ ăn gì. Tôi đi mua hoa Tết chê hoa kém tươi, em bán hàng bảo, anh về chưng vài ngày, chăm tưới nước là tết nó nó GỰC GỠ khắp nhà.

    Đấy, tôi kể đủ ngọng khắp miền Bắc Trung Nam rồi đấy? Còn ai đủ dũng cảm không nói ngọng giơ tay lên nào?

    Tôi viết thế không phải để bao biện mà tự trào là chính. Biết cười người được thì cũng biết cười mình được. Sáng nào cũng phải luyện hỏi ngã sái cả mồm đấy chứ chẳng phải đùa đâu, thế mà lâu lâu lại bị phản chủ. Thôi đành an ủi, miễn là không bị thiên hạ chửi NÀM THÌ NƯỜI, NÓI THÌ NÁO, THẤY NỒN NÀ NAO NHƯ TÊN NỬA là tốt rồi
     
  18. cải bẹ xanh

    cải bẹ xanh Công Dân

    Cuộc đối thoại của hai bà bạn , một gần chết, một sắp chết.

    - Tui buồn quá, muốn chết quách cho rồi chị ơi.
    - Chị thì buồn, còn tui thì bịnh riết , cũng hổng ham sống nữa.
    - Vậy tui mình tự tử cho rồi. Sớm muộn gì cũng chết.
    - Đồng ý.
    - Theo tui, tụi mình tự tử bằng hơi ga, ngủ tới chết.
    - Hơi ga? Khó ngửi à nha.
    - Vậy mình treo cổ cho gọn.
    - Í chời, chết treo, lưỡi le ra dài thòn , xấu hoắc.
    - Ừa, chị nói tui mới nhớ ra. Hay mình lấy súng bắn một phát vào đầu xong chuyện.
    - Máu me, óc bắn tùm lum.Khiếp quá. Hổng được đâu chị ơi.
    - Vậy rồi sao?
    - Thì khỏi đi.
    - Đồng ý với chị. Tới đâu hay tới đó. Bây giờ mình đi ăn hủ tíu, cơm sườn đi chị. Tui đói bụng quá rồi.
    - Ok đi thì đi. Lẹ lên .

    (Từ những chuyện có thật)
     
  19. cải bẹ xanh

    cải bẹ xanh Công Dân

    VÍ VON

    Tiệc cưới.

    Cô dâu tuy không còn trẻ nữa , nhưng vẫn còn duyên dáng. Chú rể xấu đủ thứ (nghe đâu sẽ ra tòa lần thứ ba vì tội say xỉn lái xe), lại nghèo tơi tả. Cả hai kết hôn lần đầu. Nhiều khách mời chưa thấy chú rể bao giờ , thất vọng, kể cà Góc Bển và Cải Bẹ Xưa.

    Góc Bển vừa gắp miếng cá hồng chiên vừa thì thầm với Cải:

    - Trời , lạ thiệt, tui biết cô dâu kén chồng lắm mà.

    Cải, không chịu thua, thò đủa quơ luôn 2 miếng còn lại, trả lời:

    - Thì chị nghĩ coi. Mới đầu "bả" thấy cái xe BMW, hông chịu, đòi xe Mercedes-Benz AMG . Mấy năm sau, thấy cái xe gắn máy Suzuki, chê, muốn xe Kawasaki Versys 650 thôi. Không đáp ứng nổi, chờ thêm mươi năm nữa, giá mà còn xe lam, thì "bả" cũng ok. May thấy chiếc xe đạp trời tới, "bả" phóng đại leo lên cho rồi. Lạ gỉ đâu.
     
    Điều chỉnh lại bài đăng lúc: 25 tháng Sáu 2018
  20. thiên chương

    thiên chương Công Dân

    Mèn ui sư huynh công lực thâm hậu, võ công cao cường mà sao vẫn bưu đầu sứt trán dzậy!
    Như dzậy mi mới biết núi cao còn có sông sâu, 49 còn gặp 50.
    Nhưng vì sao nên nỗi,
    Sư tỷ mi soi gương rồi than: "Ôi em hong còn đẹp như ngày xưa rùi, chẳng lẽ đã xấu như vậy sao?"
    Ta thành thật nói - Lâu lâu em mới soi gương mà đã thương tâm như vậy, thiệt tội cho anh phải ngắm em hằng ngày, chẳng lẽ anh khóc cạn nước mắt hay sao?
    Đúng tội "hong" thể tha.
     
    Điều chỉnh lại bài đăng lúc: 30 tháng Sáu 2018

Chia sẻ, giới thiệu đến bè bạn