Dismiss Notice
THÔNG BÁO: Phiên bản tháng Giêng 2018 cho Đũa Thần Điện Toán với nhiều thay đổi lớn đã được phát hành. ĐẶC BIỆT: Đũa Thần Điện Toán 64 Gig Duo phiên bản 2018 sẽ tự động cập nhật hóa, không cần phải gửi về Thư Viện Việt Nam Toàn Cầu!

Ngưỡng Quang hội Trăng Rằm

Chủ đề trong 'Bạn Đọc Sáng Tác' do lltran khởi đầu 9 tháng Mười Hai 2016.

  1. lltran

    lltran Banned Tình Nguyện Viên

    Chùa.jpg
    Giữa tháng Mười Một mà trời vẫn hầm hầm oi bức, năm nay thời tiết xem ra nóng nực bất thường. Ngưỡng Quang (Yangon hay Rangoon) vào thu thường dễ chịu hơn nhất là dịp lễ Tazaungdaing. Ngày hội Trăng Tròn này cũng là ngày cuối mùa mưa cũng như mùa Kathina vừa chấm dứt. Kathina là dịp Phật tử cúng dường tăng bào và tiền bạc cho chùa, và các cuộc lạc quyên mở ra rầm rộ tại mọi ngôi chùa cũng như công thự. Điều dễ hiểu là tại Miến Điện, Phật giáo là quốc giáo, người dân tôn kính chư tăng nên sẵn sàng mở hầu bao cúng dường.
    Dế Mèn đến đây vào dịp hội Trăng Tròn sau khi ghé Siem Reap và Bangkok. Ngưỡng Quang vẫn còn giữ được ít nhiều hình ảnh của thành phố thuộc địa, rải rác là những tòa nhà cũ xây cất từ đầu thế kỷ XIX theo kiểu [Colonial] Âu Châu. Và mới chỉ mấy năm "mở cửa", người Miến xem ra hăm hở để bắt kịp thế giới. Miến Điện trở thành một địa điểm du lịch thu hút người thế giới, như trước đó là Angkor Wat và Việt Nam, đất "lạ" vẫn còn nhiều nét đặc thù địa phương. Quán trọ ổ gần chùa Shwedagon, ngôi chùa lớn nhất của thành phố.

    Bảo tháp.jpg
    Chùa Shwedagon nằm trên đồi Sanguttara của Ngưỡng Quang. Theo truyền thuyết, dưới thời vua (Maha) Sakarit 103 (khoảng năm 588 trước Công Nguyên), sau khi giác ngộ, Phật Thích Ca đã tặng hai thương buôn Taphussa và Ballika 8 sợi tóc làm phước lành. Hai thương buôn trở về Miến Điện và dâng vua Okkalapa những sợi tóc ấy. Nhà vua cho xây chùa để thờ phượng 8 sợi tóc của Phật Thích Ca và xá lợi của ba vị Phật trước đó, từ đó, ngôi chùa có tên Shwedagon hay "Tứ Phật Xá Lợi". Trong suốt 2,500 năm, sau nhiều lần hư hại vì động đất, bị đốt phá trong chiến tranh, ngôi chùa được trùng tu và mở mang nhiều lần. Hiện nay, ngôi chùa cao khoảng 100 thước, có đoạn thếp vàng có đoạn dát vàng lá và nạm kim cương cũng như nạm vô số đá quý, hồng ngọc, bích ngọc... Tất nhiên ta chỉ được phép ngó từ xa và tìm hiểu chi tiết về ngôi chùa qua những lời chỉ dẫn, ghi chép trên bản đồ của ngôi chùa. Quanh chùa là những ngôi đền lớn nhỏ, thờ nhiều tượng Phật trong dáng đứng, ngồi và cả nằm.
    Thứ Sáu.jpg

    Bắt đầu từ cửa bắc, phe ta leo đồi sau khi lột dày dép cầm trên tay. Ở cổng chùa có chỗ để giày dép và "cúng dường" bao ny lông để bá tánh có thể đựng giày dép mang theo. Hai bên là hàng quán bán nhang đèn hoa trái để cúng. Người đi như trẩy hội. Những cô gái trong y phục cổ truyền, phụ nữ mặc váy dài đến gót chân, áo vừa sát thân mình. Hai má thoa những vệt vàng làm duyên.

    Tín đồ.jpg

    Người Miến gầy ốm lắm bạn ạ! Nam giới cũng mặc váy, họ quấn giải váy thành búi trước bụng trong khi mấy bà mấy cô, quấn váy thành một nùi vải nhỏ bên hông. Giữa những con người mảnh mai, thân mình mỏng như tơ liễu ấy, Dế Mèn là một khổng lồ!

    Tín nữ.jpg
    Trời nóng quá xá là nóng mà bá tánh chung quanh vẫn thản nhiên xì xụp bái lạy dưới mặt trời gay gắt. Nắng lóa mắt, ánh sáng lấp lánh phản chiếu từ nóc chùa đến tường vách, nơi nào cũng thấy rực rỡ một màu kim loại.
    Người ta chen chân nhau mà đi. Giữa những khoảng sân nhỏ bên hông đền, tín đồ trải chiếu tụ họp ăn uống. Họ đi từng nhóm 4-5 người, nhiều gia đình mang theo cà mên cơm, cá; ăn xong, có người thẳng lưng duỗi chân ngủ giữa trời và đám con nít đuổi bắt nhau trên sân xi măng nóng bốc khói. Sân chùa có những lu nước để tín đồ giải khát. Uống xong úp cái ca nhựa, ca sắt trên nắp lu.

    Nước uống.jpg

    Có người đi chiêm bái thấy phe ta cầm chai nước lọc bèn dừng chân chỉ vào chai nước rồi chỉ vào miệng, ngỏ ý xin. Phe ta đưa chai nước uống dở, ông ta cầm lấy rồi ngửa cổ uống ngon lành. Vô cùng hồn nhiên. Không biết nước đóng chai có khác chi nước trong lu không?!
    Quanh chùa là những trạm dừng chân, ghi chép theo thứ tự 7 ngày, thứ Hai, thứ Ba…; bá tánh dựa trên ngày sanh mà chọn đúng vị trí rồi quỳ lạy dâng hương đèn xin phước lộc và tắm Phật.
    Hình như có vài điểm khác biệt giữa tượng Phật Miến Điện và các nơi khác (?) Ở đây, Đức Phật mở mắt nhìn thẳng, miệng hé cười, hai bàn tay trong vị thế "mở".

    Dạo quanh chùa khoảng hai tiếng thì Dế Mèn đầu hàng, mồ hôi tháo từng dòng ướt đẫm lưng áo, không nhận ra những chi tiết của đền đài nữa. Sau khi nhìn ngắm cả trăm pho tượng thì hình như pho tượng nào trông cũng từa tựa như nhau?! Tờ bản đồ trên tay bắt đầu nhão nhoẹt. Phe ta trốn vào viện bảo tàng để lấy chút hơi lạnh, hong quần áo cho ráo mồ hôi trước khi ra về.
    Viện bảo tàng trưng bày nhiều vật quý nhưng có lẽ các cổ ngoạn ngàn năm đã được [bị?] quân đội Ăng Lê rinh về nước từ hồi thế kỷ thứ XVIII. British Museum tại Luân Đôn giữ được khá nhiều cổ ngoạn khuân về từ các thuộc địa xa xôi, Miến Điện và Ấn Độ xem ra là hai nơi bị cướp phá nặng nề nhất!
    Những con đường quanh chùa Shwendagon chật cứng, xe cộ đi như mắc cửi, chẳng ai nhường ai; qua đường mà không sứt mẻ tí gì thì quả là một kỳ công!

    Buổi chiều tối, Dế Mèn lại xông pha lần nữa đi taxi ra phố Tàu xem bá tánh mừng lễ. Hai bên đường cũng chật cứng người đi, chẳng có chỗ chen chân. Hàng quán bán thức ăn nấu nướng tưng bừng, khói mờ mịt. Những ống giang nêm chặt cơm nếp được cắt khoanh tròn đem bán. Có món trông từa tựa bánh xèo (?) không nhân được chiên liên tục. Đáng sợ nhất là những chảo dầu chiên thức ăn, cái lò đốt củi đơn sơ chêm trên mấy viên gạch nung; chẳng may chen lấn sơ sẩy mà đánh đổ chảo dầu sôi sùng sục kia thì quả là đại họa! Sợ tai nạn mà cũng chẳng dám ăn uống chi khi ruồi muỗi bay vù vù khắp nơi nên chỉ được nửa tiếng là Dế Mèn bỏ chạy.

    Thế là hết một ngày hội xứ nhiệt đới!
     

Chia sẻ, giới thiệu đến bè bạn